Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3218

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 37

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6435

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2096

Chương 1-100 - Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Ma Pháp – Chương 68

Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Ma Pháp – Chương 68

19. Item (2)

Tháp Chính số 1, tầng 79.

Phòng Hiệu phó.

Hiệu phó Akihayden gõ gõ ngón tay lên bàn và mở lời.

“Nghe nói thất bại rồi hả.”

Nghe vậy, Giáo sư Khoa Tân Nguyệt Raydin đang đứng đối diện liền chỉnh lại chiếc kính đơn tròng và gật đầu.

“Vâng.”

“Chậc, lão Hiệu trưởng lại sắp sửa lên cơn rồi đây.”

“So với Hiệu trưởng, tôi lo Giáo chủ sẽ nổi giận hơn.”

“Cậu đúng là cứng nhắc quá đấy. Thất bại thì tiếc thật, nhưng vẫn còn cách khác mà.”

“……Ý ngài là định khiến Giáo sư Meizen phát điên sao.”

“Phải, đúng là vậy.”

Dù vẫn còn cách khác, nhưng thất bại lần này đau thấu xương tủy, khiến Raydin phải tháo kính xuống và day day trán.

Lý do mở Cổng Persona thật lần này thực ra đơn giản đến mức nực cười: Để xử lý một học viên có khả năng cao sẽ tham dự ‘Hội thảo Aslan’.

Hội thảo Aslan – nơi chỉ dành cho con cái của những danh gia vọng tộc pháp thuật hàng đầu thế giới, hoặc những kẻ lọt vào danh sách ‘12 Ngôi Sao Mới Nổi’ hàng năm.

Các pháp sư của Nguyệt Ảnh Giáo muốn ngăn chặn việc ‘Eisel Morph’ tham dự Hội thảo Aslan bằng mọi giá.

Nếu Eisel Morph, kẻ được Mùa Đông ban phước, mà tham dự sự kiện đó thì…

‘Lại mất toi một ghế cố định chứ sao.’

Chuyện đó sẽ rất đau đầu. Hơn nữa, bản thân cái gia tộc Morph đã là một gánh nặng rồi, nên bọn họ muốn dọn dẹp cô ta càng nhanh càng tốt.

“Tiện tay định xử lý luôn ba học viên gai mắt khác, tiếc là không thành.”

“...Hừm. Cũng đúng.”

Những thiếu niên thiếu nữ như từ trên trời rơi xuống, và cả Công chúa của Adolevit nữa.

Tất cả bọn họ đều là những học viên có khả năng cao sẽ tham dự Hội thảo Aslan.

“À, phải rồi. Thằng nhãi Baek Yu-seol thì không cần lo đâu.”

“...Thật sao?”

“Vốn dĩ nó là thằng điên tuyên bố không dùng ma pháp mà. Bên Hội học thuật cũng chẳng ưa gì nó. Việc loại nó khỏi danh sách dễ như trở bàn tay. Quan trọng hơn là, nghe nói gần đây Công chúa Adolevit đã tìm đến Hội đồng quản trị vì vụ hội thảo đấy.”

“Chắc không phải là... Hong Bi-yeon chứ.”

“Phải. Là con nhỏ 'psycho' đó đấy. Chẳng biết nó có âm mưu gì. Tuổi thì cũng lớn đầu rồi, định tham gia hội thảo thật à? Nực cười.”

Những sự kiện năm nay cứ như từng quả bom nổ chậm vậy. Thiên tài hàng đầu thế giới nhập học cùng lúc chưa đủ, kế hoạch của Giáo chủ lại bắt đầu đúng vào lúc này mới chết chứ...

“Chưa kể hình như lão Hiệu trưởng đã đánh hơi thấy mùi gì rồi, làm ta lo sốt vó. Tệ thật. Còn gì để báo cáo nữa không?”

“Hết rồi ạ.”

“Vậy lui đi.”

“Vâng.”

Raydin cúi đầu chào rồi bước ra khỏi phòng Hiệu phó.

Đang đi dọc hành lang, hắn bỗng dừng lại, nhìn vào bức tường. Ở đó có một tấm gương.

Hắn chỉnh lại chiếc kính đơn tròng, vuốt lại mái tóc đã được chải chuốt bóng lộn kiểu All-back. Để tồn tại với tư cách một Giáo sư, hắn phải đặc biệt chú trọng đến việc quản lý ngoại hình.

Đúng lúc đó.

Một giọng nói vang lên từ phía sau khiến bàn tay đang bận rộn của hắn khựng lại.

“Giáo sư, lâu rồi không gặp. Suýt nữa thì em không nhận ra thầy đấy.”

Raydin chậm rãi quay lại.

Một học viên đang chào đón hắn bằng nụ cười lễ phép.

Là Ma Yu-seong.

“...Là Thiếu gia sao.”

“Wao, theo ký ức hồi nhỏ của em thì trông thầy cứ như người rừng ấy, giờ thì gần như lột xác thành người khác rồi nhỉ?”

“Vâng. Dòng đời xô đẩy mà. Nếu không có việc gì thì tôi xin phép đi trước.”

Nói xong, Raydin định quay lưng bước đi thì Ma Yu-seong lên tiếng.

“Giáo sư. Lần này bạn bè của em suýt chút nữa thì bị thương đấy. Chuyện này cũng là... do lão già đít bự kia lên kế hoạch sao?”

Nghe câu đó, Raydin quay phắt lại nhìn Ma Yu-seong với ánh mắt lạnh lẽo.

“Cho dù cậu có là Thiếu gia đi chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ cho những lời lẽ vô lễ hướng về Giáo chủ.”

“Vậy sao?”

“Với lại, cậu vừa nói là ‘bạn bè’ ư? Cậu không thấy mình đang... nhập vai quá đà vào cuộc sống với lũ pháp sư này sao?”

Nghe vậy, Ma Yu-seong cười khẩy.

“Nhập vai à? Chà, biết sao được, tôi đang thực sự tận hưởng cuộc sống này mà.”

Trong khoảnh khắc, Raydin ảo giác như có một bóng đen dày đặc bao phủ lên khuôn mặt đó.

Không phải sức mạnh ma thuật.

Cũng chẳng phải sức mạnh Thần Nguyệt.

Đó chỉ là ảo ảnh sinh ra từ sự áp bức tuyệt đối. Cậu ta nở một nụ cười nhẹ nhàng, tiến lại gần Raydin và thì thầm vào tai hắn.

“...Giáo sư à. Thế giới này tốt đẹp thật đấy. Đúng không? Đến mức thầy cũng dám phun ra mấy lời xấc xược đó trước mặt tôi.”

Raydin cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên má. Lòng bàn tay hắn ướt đẫm.

‘Khí Phách Đế Vương.’

Đặc điểm chỉ tồn tại ở những kẻ sinh ra đã có thiên mệnh trở thành vua của thế giới này.

Hắn cố gắng không để lộ sự sợ hãi. Một phần vì Ma Yu-seong vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh tư cách Đế vương, phần khác là nhờ kinh nghiệm sống sót qua bao nhiêu năm tháng nơi hoang dã của Raydin.

Ngay sau đó.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Ma Yu-seong xua tan bầu không khí ngột ngạt và lùi lại ba bước.

“Tốt nhất là nên cẩn thận đấy. Bây giờ tôi còn đang ngồi yên... nhưng nói thật, mấy người làm tôi ngứa mắt lắm rồi.”

Dứt lời, Ma Yu-seong chậm rãi bước về phía bên kia hành lang.

Cộp, cộp—

Ngay cả tiếng bước chân đó cũng vang vọng như thấm ướt màng nhĩ của Raydin.

Chỉ là bước đi xa dần trên hành lang ngắn ngủi này thôi, mà hắn cảm tưởng như phải mất cả ngàn năm.

Cuối cùng, khi bóng dáng Ma Yu-seong khuất hẳn.

Raydin mới bình tĩnh điều hòa lại hơi thở và nhìn vào gương một lần nữa.

Chiếc kính đơn tròng trí thức, mái tóc vuốt ngược gọn gàng, nụ cười lạnh lùng cùng ấn tượng sắc sảo nhưng điềm tĩnh.

Thật sự là không hợp chút nào, nhưng cái ‘bản thân’ xa lạ ấy lại hợp đến mức như thể hắn sinh ra đã là như vậy, khiến hắn vẫn cảm thấy lấn cấn.

Nhưng không sao.

‘...Nếu là vì Nguyệt Ảnh Giáo.’

Thì bất cứ điều gì hắn cũng có thể cam chịu.

Cuối tuần này, các thành viên câu lạc bộ sành ăn dự định sẽ tụ tập. Chà, dù đã đoán trước nhưng kèo này vẫn bị bể.

Eisel bảo muốn giải tỏa stress tinh thần nên ru rú trong ký túc xá, còn Ma Yu-seong thì bảo có hẹn riêng.

Chắc là... tụ tập với đám kia để nói xấu sau lưng tôi chứ gì.

Mà chuyện stress của Eisel cũng chẳng có gì đáng lo. Đổi lại việc chinh phục Cổng lần này, cô nàng đã nhận được khoản tiền thưởng khổng lồ, chưa kể đống vật phẩm rơi ra cũng được chia chác sòng phẳng.

Với một đứa mê tiền như Eisel thì sẽ sớm tỉnh táo lại thôi.

Lâu lắm rồi mới ra ngoài dạo phố ở khu Rodeo của Arkhanium, tôi ngồi một mình trong quán cà phê ven đường thưởng thức tách cà phê. Cũng không tệ. Chỉ là nhìn đâu cũng thấy toàn các cặp đôi, việc ngồi gặm nhấm nỗi cô đơn giữa đám đông này có hơi bực mình một chút.

‘Lần này thu hoạch cũng khá khẩm phết.’

Đổi lại việc hoàn thành Episode, lần này tôi cũng được hứa hẹn một ‘Phần thưởng đặc biệt’.

Chỉ có một thắc mắc là, tôi chả hiểu Episode lần này có cái quái gì đặc biệt.

Chẳng qua là lỡ tay làm rơi con Nhện Lưỡi Dao Chúa khiến Phu nhân Công tước Aiharen bị thương chí mạng thôi mà, chuyện đó đặc biệt đến mức được thưởng sao? Theo tôi thì hoàn toàn không.

Nhưng người ta đã cho mà không nhận thì lại thành thằng ngốc, nên tôi cứ nhận đại đi.

Cơ mà, nhận cái gì bây giờ?

Sức mạnh tường thuật vẫn bị hạn chế, mà danh sách kỹ năng với vật phẩm muốn lấy thì dài dằng dặc.

Bỗng nhiên, tôi nhớ lại dòng thông báo hiện lên gần như cùng lúc với việc hoàn thành Episode.

[Cổ vật ‘Cành Cây Oán Hận’ đã tích tụ đầy ‘Oán Hận’.]

Cái cổ vật này, sau khi chạm vào đối phương để gieo rắc oán hận, chạm thêm lần nữa sẽ gây ra sát thương khủng khiếp, cuối cùng cũng đã sạc đầy.

Hơi tiếc vì nó là hàng dùng một lần, nhưng...

‘Khoan đã, hình như có loại vật phẩm tiêu hao giúp tăng số lần sử dụng cho vật phẩm giới hạn mà nhỉ?’

Nhưng mà dùng phần thưởng đặc biệt - thứ không phải lúc nào cũng có - để đổi lấy vật phẩm tiêu hao thì hơi phí. Nếu dùng phần thưởng này để nâng cấp bản thân thì sẽ hữu ích hơn nhiều.

‘Hừm, hàng dùng một lần à...’

Đang đắn đo suy nghĩ.

Trong số những phần thưởng ở mức độ tôi có thể nhận, tôi chợt nghĩ đến một món đồ có thể mua bảo hiểm cho cái mạng quèn này.

“Mặt Dây Chuyền Marekan... có được không?”

[Có thể.]

“Oa...”

Nếu không được thì thôi, đằng này hệ thống bảo được làm tôi càng thêm rối bời.

Rõ ràng việc phát triển bản thân là quan trọng. Nếu nhận vật phẩm tăng trưởng ngay bây giờ, tương lai tôi có thể mạnh hơn rất nhiều.

Nhưng mà, Main Episode lúc nào cũng đầy rẫy hiểm nguy. Huống hồ ngay Episode thứ 8 sắp tới thôi, tôi đã phải đối đầu với con quái vật ‘Meigen Tire thức tỉnh’ rồi.

Mạnh lên thì quan trọng thật đấy.

Nhưng trước mắt, có lẽ tôi nên sắm một cái bảo hiểm để giữ mạng thì hơn... Tôi nghĩ vậy.

“...Haizz. Thôi lấy cái đó đi.”

Biết sao được.

Đến cả nhân vật chính Fullame chọn sai một cái là dính Bad Ending lăn ra chết, Eisel và Hong Bi-yeon được Băng và Lửa bảo hộ cũng chưa từng thoát khỏi số kiếp tử nạn, ngay cả thằng quái vật Ma Yu-seong cũng cắm Death Flag lia lịa suốt ngày. Cái thế giới này nó khốn nạn thế đấy.

Một thằng nhân vật quần chúng như tôi chả biết lúc nào thăng thiên, nên có cái bảo hiểm này cũng tốt.

[Vật phẩm <Mặt Dây Chuyền Marekan> đã được cấp.]

Bộp! Một chiếc mặt dây chuyền tinh xảo rơi vào lòng bàn tay. Tôi kiểm tra thông tin ngay lập tức.

[Mặt Dây Chuyền Marekan]

Phân cấp: Thượng cấp

Mô tả: Mặt dây chuyền do nhà Giả kim Ma công học tương lai Marekan chế tạo. Để bảo vệ tính mạng của mình, ông ta đã gia công lớp màng chắn đến mức cực hạn.

Chức năng đặc biệt:

Khiên Marekan: Chặn đứng vô điều kiện các đòn tấn công từ Class 6 trở xuống.

Số lần sử dụng: 1/1

Cỡ này thì quá ngon rồi. Dù sao trước mắt tôi cũng chưa phải đánh nhau với mấy con quái vật Class 7 trở lên.

Việc chỉ dùng được một lần đúng là đau thấu tim gan, nhưng nếu chọn vật phẩm không giới hạn số lần dùng thì chắc chỉ nhận được mấy món phế phẩm thôi.

Hơn nữa, đây là vật phẩm mà công nghệ hiện đại không thể chế tạo được, nên giá trị của nó càng cao.

Sau khi cẩn thận đeo dây chuyền lên cổ, tôi kiểm tra lại toàn bộ chỉ số.

[Hấp thụ Cánh Hoa Mê Hoặc, ‘Tâm Lực’ tăng 65%.]

[Khả năng kháng ma pháp hệ ‘Mê Hoặc’ tăng vĩnh viễn một lượng rất nhỏ.]

<Baek Yu-seol>

Chỉ số:

[Căn Lực: 2 Sao 73%] [Cảm Giác: 2 Sao 57%]

[Mẫn Tiệp: 2 Sao 42%] [Thể Lực: 2 Sao 19%]

[Sức Bền: 0 Sao 99%] [Tâm Lực: 2 Sao 24%]

[Ma Lực: -]

Tâm Lực tăng lên đúng là thu hoạch tuyệt vời nhất. Sắp tới tôi có hẹn gặp Thập Nhị Thần Nguyệt ‘Yeonhong Chun-sam-wol’ (Liên Hồng Xuân Tam Nguyệt), lúc đó chỉ số Tâm Lực sẽ cực kỳ quan trọng.

Tất nhiên con số 2 Sao vẫn còn thấp đến mức nực cười, nhưng dù sao cũng đỡ hơn 1 Sao nhiều.

Hơn nữa, các chỉ số tổng thể cũng đang dần tiệm cận mức 3 Sao.

Khi các chỉ số như Căn Lực, Mẫn Tiệp, Thể Lực vượt qua 3 Sao, đó có thể coi là ‘Cảnh giới Siêu nhân’, mức độ mà người thường không bao giờ chạm tới được.

Ngay lúc này đây, trừ mấy chủng tộc đặc biệt ra, nếu chỉ so với con người thì chắc chẳng ai có cơ thể khỏe hơn tôi đâu.

Tất nhiên, so với đám nhân vật chính chắc giờ này đã có hai chỉ số đạt 4 Sao thì tôi vẫn còn kém xa lắc, nhưng tốc độ phát triển thế này là quá đủ để hài lòng rồi.

Việc chế tạo Á Không Gian cũng đã đặt hàng xong, tôi muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng tiếc thay [Episode] tiếp theo sắp diễn ra rồi.

‘Lễ Ký Kết Tinh Linh.’

Một Episode diễn ra dưới danh nghĩa chuyến đi thực tế đến thủ đô của Vương quốc Elf ‘Rễ Cây Thiên Linh’ – ‘Cái Nôi Hoa Trời’.

Ngày hôm đó trùng với lễ hội ‘Sinh Nhật Cây Thế Giới’ của tộc Elf, nên các tân sinh viên Stella sẽ được tham gia lễ hội trong chốc lát. Đó cũng là lúc Nữ hoàng Elf ‘Kkot-seo-rin’ (Hoa Sương) lần đầu tiên xuất hiện.

Nghe đồn bà ấy có nhan sắc như một nữ thần nhân từ... nhưng dù sao cũng quấn kín mít từ đầu đến chân nên có thấy gì đâu. Thế nên tôi cũng chả kỳ vọng lắm. Có khi cả đời này cũng chẳng thấy mặt được.

Episode lần này tôi định sẽ hoạt động riêng lẻ, không can thiệp vào cốt truyện chính.

Để làm được điều đó thì cần chuẩn bị một chút...

Chắc phải nhờ Alterisha lấy giúp vài món ‘đồ chơi’ đang trong quá trình hoàn thiện mới được.

Sau khi vụ việc Cổng Persona kết thúc, bầu không khí trong trường tuy chỉ một chút thôi nhưng cũng trở nên u ám.

Các đàn anh đàn chị năm 2, năm 3 chuyện tử vong trong lúc thực tập là cơm bữa, chuyện bỏ cuộc giữa chừng chuyển sang ‘Khoa Hỗ Trợ’ cũng thường xuyên xảy ra, nhưng với năm nhất thì đây là lần đầu tiên.

Lại còn có người chết ngay đầu học kỳ nữa chứ.

Tuy nhiên, bầu không khí nhanh chóng phục hồi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Vốn dĩ họ là những thiên tài nhập học với quyết tâm sống sót trên chiến trường. Những kẻ chỉ biết ngồi ủ rũ vì chuyện này thì đã bị loại từ trước khi nhập học rồi.

“Công chúa, người bình an vô sự thật là may mắn quá!”

“Nghe nói do lỗi của nhà trường nên Cổng Persona bị tạo sai...”

Sự thật về việc Cổng Persona là hàng thật đã bị chôn vùi. Một phần do các Giáo sư dặn dò kỹ lưỡng, nhưng quan trọng hơn là lệnh của Hiệu trưởng.

Tại một quán cà phê cao cấp yên tĩnh trên phố Rodeo, Arkhanium.

Các thành viên câu lạc bộ Hồng Ưng đang tụ tập, thi nhau buông lời lo lắng cho Hong Bi-yeon. Cô nghe tai này lọt qua tai kia.

Lời nói của bọn họ chẳng có mấy phần chân thành.

“Công chúa Hong Bi-yeon.”

Tuy nhiên, giọng nói này thì không thể lờ đi được.

Cô quay đầu lại xác nhận kẻ vừa gọi mình.

Edmun Atallek. Học trưởng năm 3, đồng thời là Hội trưởng câu lạc bộ Hồng Ưng.

“Vâng, tiền bối.”

“Haha. Không cần gọi cứng nhắc thế đâu. Ta cũng thấy hơi ngại khi nói trống không với em đấy.”

“Thứ bậc trong trường rất nghiêm ngặt mà.”

“Cũng đúng nhỉ?”

Khi Edmun ngồi xuống trước mặt Hong Bi-yeon, đám tay chân trong phái liền dạt ra.

Xét về lý, Edmun cũng thuộc phe cánh của Hong Bi-yeon, nhưng giá trị của hắn khác một trời một vực so với những học viên khác.

Mới 19 tuổi đã đạt Class 4, thiên tài trong những thiên tài, lại là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước Atallek – nơi nắm giữ ‘bộ não’ của Vương quốc Adolevit.

Hai ngọn núi lớn của Vương quốc Adolevit.

Gia tộc duy nhất có thể đối đầu với gia tộc Công tước Olkan chính là gia tộc Công tước Atallek.

Nếu không có sự giúp đỡ của họ, Hong Bi-yeon đừng hòng dám đối đầu với Công chúa Hong Si-hwa.

Vì vậy, Hong Bi-yeon không thể đối xử tùy tiện với hắn. Gọi là mối quan hệ ngang hàng có khi còn đúng hơn.

Bởi lẽ Hong Bi-yeon là kẻ chẳng làm được trò trống gì nếu không có sự ủng hộ của Edmun và đám người theo đuôi hắn.

Nhưng... mối quan hệ đó lại hơi bấp bênh.

Xét cho cùng thì gia tộc Công tước Atallek có thể coi là thế lực bên ngoại của Hong Bi-yeon, nhưng khái niệm đó đến nay đã gần như tan biến.

Gia tộc Atallek nếu muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể dồn lực cho phe Hong Si-hwa, mối liên kết đã trở nên lỏng lẻo đến mức đó.

Tất nhiên, chuyện đó gần như không thể xảy ra... nhưng thực tế là cô buộc phải chiều lòng Edmun.

“Em không bị thương ở đâu chứ? Ta đã lo sốt vó không biết em thế nào đấy.”

Thấy Edmun nói chuyện ân cần, mấy cô gái xung quanh đỏ bừng mặt. Hắn thuộc dạng khá đẹp trai, lại thông minh, gia thế khủng nên được hâm mộ là chuyện đương nhiên.

Nhưng Hong Bi-yeon thì chẳng ưa hắn chút nào.

‘Cái tên nham hiểm như rắn độc...’

Hắn là một nhà chiến lược và chính trị gia xuất sắc, ngay từ bây giờ đã không từ thủ đoạn để lo cho cái bát cơm của mình.

Tên Edmun đó lại đặc biệt ám ảnh với Hong Bi-yeon, có lẽ mục đích cuối cùng của hắn là đưa Hong Bi-yeon lên làm Nữ hoàng rồi kết hôn với cô.

Chết cũng không muốn gả cho loại đàn ông đó, nhưng hiện thực lại quá mịt mù.

Đang sống cuộc đời đi trên dây tử thần, nếu không trở thành Nữ hoàng ngay thì sẽ bị thanh trừng, mà không có sự giúp đỡ của Edmun thì không thể làm Nữ hoàng.

Trừ khi bản thân cô có đủ sức mạnh để không cần đến gia tộc Atallek, hoặc có ai đó mang sức mạnh ngang ngửa gia tộc Atallek đến bên cạnh cô, bằng không thì tương lai kết hôn với hắn coi như đã được định đoạt.

“...Tôi vẫn khỏe, anh không cần lo lắng đâu.”

“May quá.”

Sau đó, Edmun cố gắng hết sức để lấy lòng Hong Bi-yeon bằng những câu chuyện nhạt nhẽo. Nhưng cô chỉ trả lời qua loa, Edmun thấy cách này không ăn thua nên đành chuyển chủ đề.

“À, phải rồi. Hay là chơi Cờ Linh Hồn (Soul Chess) nhé? Môn thể thao trí tuệ của các pháp sư mà. Sắp tới cũng có giải đấu trong trường nữa.”

Hắn cực kỳ thích Cờ Linh Hồn. Hắn đã dễ dàng đánh bại cả Hội trưởng câu lạc bộ Cờ Linh Hồn trong trường, thậm chí còn đạt thành tích cao khi đi thi đấu giải.

Hong Bi-yeon cực dốt món này, nhưng nếu không chiều hắn thêm nữa thì Edmun sẽ phật ý, nên cô đành miễn cưỡng gật đầu.

“Được thôi. Hôm nay ta sẽ dạy em một nước, nhìn cho kỹ mà học hỏi nhé.”

Chẳng hiểu sao người ta lại chơi cái môn thể thao trí tuệ chán ngắt và vô vị này, nhưng muốn lấy lòng hắn thì đành phải chịu thôi.

Cô xoay quân cờ trên tay, rồi bất chợt nhìn ra ngoài cửa sổ.

‘Baek Yu-seol?’

Đúng lúc đó, Baek Yu-seol đi ngang qua lọt vào tầm mắt cô.

Cậu ta vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài, đôi mắt lim dim buồn ngủ. Ánh mắt cô cứ vô thức dõi theo cậu ta, nhưng Baek Yu-seol nhanh chóng khuất khỏi tầm nhìn và biến mất.

Bỗng nhiên, cô nhớ lại những chuyện xảy ra trong Cổng Persona đầy nguy hiểm.

Chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy khoảng thời gian ở trong không gian chết chóc đó còn rung động và vui vẻ hơn bây giờ.

‘...Tại sao nhỉ?’

Cô chậm rãi suy nghĩ.

Nhưng rốt cuộc vẫn không thể tìm ra lý do.

Ở trung tâm đại lục, Cây Thế Giới đầu tiên được gọi là ‘Trái Tim Của Thế Giới’ đứng sừng sững, xung quanh là các thành phố quan trọng tọa lạc.

Tiêu biểu là Arkhanium và 12 thành phố vệ tinh, hai bên là Vương quốc Lửa vĩ đại Adolevit và Đế quốc Ma pháp Skalven, đi xuống thêm một chút nữa sẽ đến ‘Thành Luyện Kim’ (Yeongeumseong).

Nếu hỏi cái tên Thành Luyện Kim có ý nghĩa gì? Thì câu trả lời nhạt toẹt và chẳng có tí cảm xúc nào: Vì thành phố này được xây bằng các thành lũy nên gọi là Thành Luyện Kim.

Các nhà giả kim đời sau có vẻ không ưng cái ý nghĩa nhạt nhẽo đó nên đã cố gán ghép mấy ý nghĩa sướt mướt kiểu như dùng giả kim thuật để luyện thành sao trời này nọ, nhưng có vẻ vô ích.

Dù sao thì, Thành Luyện Kim bắt đầu từ việc hai anh em giả kim thuật sư nổi tiếng ‘Leo’ và ‘Galil’ dựng lên một túp lều nhỏ. Vì danh tiếng của họ, những nhà giả kim tài năng đã đổ về đây xin chỉ giáo, và sau hàng trăm năm, nơi này đã trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Thành Luyện Kim là một tổ chức giả kim thuật quốc tế không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Vì thế, nơi đây tập trung đủ mọi chủng tộc và người dân từ nhiều quốc gia khác nhau. Dù bảo là đã quen với các dị tộc, nhưng nhìn vẫn thấy lạ lẫm không chịu được.

Một gã khổng lồ da xanh cao hơn 3 mét đi ngang qua, trong khi một người lùn Dwarf chỉ cao đến thắt lưng tôi đang lè nhè say xỉn giữa đường, còn một Elf với đôi tai nhọn giống người nhưng lại mặc đồ bảo hộ lao động đang hì hục đóng búa.

Đường phố ở Thành Luyện Kim đại khái là như vậy. Đa số là nhà giả kim, nhưng cũng có rất nhiều thợ thủ công thuộc các lĩnh vực khác.

Và ở trung tâm Thành Luyện Kim là thiên đường của những nhà giả kim hàng đầu thế giới, được gọi là ‘Tổ chức Giả kim Thành Luyện Kim Quốc tế’.

“Xin chào, đây là Chi nhánh số 13 Học phái Hwalseok Corden, Khu nhà phụ Cây Zelkova Thành Luyện Kim.”

Bên trong tổ chức giả kim không mang phong cách Fantasy trung cổ mà lại cực kỳ hiện đại.

Trên những bức tường hoàn toàn bằng kính, các dòng chữ và hình ảnh hologram chạy vùn vụt, ở sảnh có một cái guồng nước khổng lồ đang quay để lấp đầy khoảng trống thị giác và thính giác, còn các doanh nhân mặc vest chỉnh tề thì đi lại tấp nập.

“Tôi đến gặp nhà giả kim.”

“Vâng, cậu muốn gặp vị nào ạ?”

“Có người tên là Alterisha...”

Chị gái tiếp tân vừa nghe thấy cái tên đó liền đanh mặt lại.

“Hiện tại không thể gặp vị đó được ạ.”

Biết ngay mà.

Nếu là nhà giả kim khác thì ít ra cũng sẽ hỏi câu xã giao kiểu ‘Cậu đã hẹn trước chưa?’, đằng này Alterisha có quá nhiều người muốn gặp nên chắc bị chặn ngay từ vòng gửi xe rồi.

Nhưng chiêu này không áp dụng với tôi được đâu.

Tôi đường đường là đồng tác giả đấy nhé. Nếu tôi muốn thì đã có thể làm nhà giả kim ở đây rồi. Chắc sẽ bị đuổi sớm vì trong người không có ma lực thôi.

“Đây, thư mời do chính Trợ giảng Alterisha đưa cho tôi.”

“Ôi trời.”

Chị gái tiếp tân tròn mắt đọc thư mời rồi cúi đầu kính cẩn.

“Xin lỗi cậu. Tôi sẽ hướng dẫn cậu ngay ạ.”

Nơi tôi được dẫn đến là phòng nghiên cứu giả kim nằm dưới tầng hầm. Các tiến sĩ mặc áo blouse trắng đi lại như con thoi. Ở đây hoàn toàn không thấy bóng dáng mấy gã mặc vest, có vẻ chỉ những nghiên cứu viên thực thụ mới được phép ra vào.

Thành Luyện Kim, dù không phải là nhà giả kim trực thuộc, nhưng nếu có tư cách ‘Nghiên cứu viên cộng tác’ thì...

Bất cứ ai cũng có thể ra vào, nhưng vì những thiết bị luyện thành đặc biệt của Thành Luyện Kim mà nơi này lúc nào cũng nườm nượp người tìm đến.

Thi thoảng cũng thấy vài giả kim thuật sư thuộc Học viện Stella, bọn họ đều đeo huy hiệu Stella trên ngực áo choàng trắng.

Chẳng có ai quen mặt cả. Số lượng giả kim thuật sư của Stella mà tôi biết cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, tầm ba người là cùng.

“Lối này ạ.”

Nơi chúng tôi đến là một văn phòng tạm thời treo biển 'Phái Alterisha'.

Đương nhiên rồi, không đời nào tất cả giả kim thuật sư của Thành Luyện Kim đều là nghiên cứu viên chung một chỗ được. Giới giả kim thuật sư chia thành vô số học phái tùy theo lý luận và hướng đi mà họ theo đuổi, và Alterisha đã tự mình sáng lập ra một học phái riêng.

Cốc cốc!

“Tôi vào đây.”

Gõ cửa mà không thấy ai trả lời. Có vẻ như đã quen với việc này, bà chị đi cùng tôi cứ thế đẩy cửa bước vào, và ngay lập tức, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên trong.

Uỳnh!!

“Á á?!”

Tôi vội vàng kéo bà chị kia ra sau lưng rồi đứng chắn phía trước, nhưng may mắn thay, có vẻ không phải tai nạn nghiêm trọng, chỉ là hơi nước bốc lên nghi ngút mà thôi.

“Hú hồn chim én...”

Giá mà dùng được ma pháp điều khiển gió lúc này thì tốt biết mấy. Tôi vừa lấy tay xua khói vừa bước vào trong, thấy các giả kim thuật sư đang ho sù sụ. Tất cả đều thuộc phái Alterisha, số lượng đông hơn tôi tưởng khiến tôi có chút bất ngờ.

Giữa đám đông ấy, mái tóc màu hồng nổi bần bật.

Cô ấy lấm lem dầu mỡ, trông xám xịt cả người, mái tóc bết bát buộc túm lại một cách cẩu thả, miệng thì ho khù khụ nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười toe toét.

Các giả kim thuật sư khác cũng y hệt.

“Haha, thành công rồi. Cuối cùng cũng làm được!”

Bốp!

“Khụ...!”

Một người lùn (Dwarf) vỗ mạnh vào lưng Alterisha khiến cô nàng co giật cả người. Cô ấy cố với tay ra sau lưng xoa chỗ đau mà không tới, miệng cười hề hề.

“Nhờ cả vào ngài Halseok-codeun đấy ạ.”

Giờ mới thấy, hóa ra giả kim thuật sư đang nghiên cứu cùng Alterisha chính là 'Giả Kim Thuật Sư Hoàng Kim' Halseok-codeun.

Quả nhiên. Đúng như nguyên tác, cô ấy đang hợp tác với giả kim thuật sư giỏi nhất để tiến hành nghiên cứu.

“Trợ lý, em đến rồi đây.”

“Ơ, ơ, trò Yu-seol đấy à? A, chả thấy gì cả...”

“Sao cô không bật quạt thông gió lên?”

“B, bật ngay đây!”

Nghe tôi nói, một giả kim thuật sư khác giật mình vội vàng chạy đi. Dù sao thì những người nghiên cứu ở đây đều có thâm niên đáng nể, sai bảo họ thế này cũng hơi áp lực thật.

Một lát sau, khi khói tan hết, tôi mới có thể nhìn rõ mặt cô ấy. Alterisha kéo một chiếc bàn gấp ra ngồi, rồi bắt đầu khoe món đồ vừa luyện thành công. À không, chính xác hơn là Halseok-codeun khoe hộ mới đúng.

“Khẹc khẹc, nhóc học sinh. Thấy cái này không? Thấy không hả?”

“Thấy rõ lắm ạ.”

“Đây chính là Shield Bracelet (Vòng Tay Khiên Chắn) đấy. Nhìn này, đeo vào thế này nhé.”

Halseok-codeun đeo chiếc vòng ánh bạc lên tay mình.

“Rồi ấn vào đây.”

Nút bấm được kích hoạt, thật đáng kinh ngạc, chiếc vòng giãn ra, bao phủ toàn bộ một bên cẳng tay.

“Ở trạng thái này đã có sức phòng thủ cấp 3 rồi. Nhưng nếu kích hoạt thêm lần nữa...”

Zèooo!!

Đột nhiên, một tấm khiên tròn to gấp ba lần mặt tôi hiện ra từ chiếc vòng. Điểm khác biệt so với các loại khiên thông thường là không hề có ma pháp trận nào được vẽ lên.

“Thế nào, đỉnh không? Kể cả người thiếu mana hay người thường không biết ma pháp cũng có thể triển khai ma pháp Khiên một lần duy nhất! Dù chỉ số phòng thủ chỉ có 500, nhưng lúc nguy cấp thì cứu mạng tốt phết đấy.”

“Ồ...”

Tôi thực sự thán phục. Không ngờ họ lại thành công phát triển một vật phẩm cấp 3 trong thời gian ngắn như vậy.

“Tất cả là nhờ thằng nhóc này đấy!”

Bốp!

Lại một cú vỗ lưng nữa giáng xuống Alterisha. Cô nàng đang uống cà phê thì bị sặc, phun cả ra ngoài.

Halseok-codeun cười khanh khách, mân mê chiếc vòng tay.

“Dạo này ngày nào ta cũng thấy vui như điên ấy. Trước đây cứ làm đi làm lại mấy cái nghiên cứu cũ rích, tìm ra được tí tẹo gì mới là đã thấy thỏa mãn rồi. Nhìn kia xem?”

Nhìn theo ngón tay ông ấy, tôi thấy hàng chục nghiên cứu viên đang tất bật chạy đôn chạy đáo, người thì thao tác với máy móc khổng lồ, người điều chỉnh biểu đồ hologram, người thì pha trộn thuốc thử.

“Hồi trước đám kia cũng làm việc như mất hồn ấy. Thế mà từ khi gia nhập học phái của thằng nhóc này, mọi thứ thay đổi hẳn!”

“Haha...”

Alterisha cười gượng gạo, nhưng lời Halseok-codeun nói không sai chút nào.

Ma Công Sư Giả Kim đầu tiên.

Thiên tài kỹ thuật vĩ đại nhất thế giới, người kết hợp giả kim thuật và Enchant (Phụ ma).

Thiên tài được thần linh ban phước.

Giả kim thuật sư thay đổi thế giới.

Muốn ăn thịt chiên xù quá.

Người phụ nữ phá vỡ giới hạn của sự bất khả thi.

Nhà khoa học khai mở kỷ nguyên mới.

Vân vân và mây mây.

Có rất nhiều danh xưng ca tụng Alterisha, và chẳng có cái nào là nói quá cả.

“Giờ mà công bố cái này, thế giới sẽ đảo lộn cho mà xem.”

Tôi cũng đồng tình với điều đó.

Hồi trước khi Alterisha công bố giải mã được thuật thức giao thoa biến số giả kim, giới học thuật đã loạn cả lên rồi.

Nhưng chuyện đó chỉ giới hạn trong giới trí thức thôi.

Người thường vẫn chưa biết điều đó vĩ đại đến mức nào. Họ chỉ nghĩ là giải được bài toán khó thì giỏi thôi.

Thế nhưng, nếu đùng một cái xuất hiện 'công nghệ mới' làm đảo lộn thế giới thì sao?

Lúc đó thì đến đứa trẻ con cũng sẽ biết.

Rằng giả kim thuật sư tên Alterisha đã tạo ra phát minh vĩ đại đến nhường nào.

“Mà này, cậu cũng là 'đồng tác giả' còn gì. Đi theo con đường Ma Pháp Chiến Binh cũng tốt, nhưng nếu vào Thành Luyện Kim với tư cách giả kim thuật sư thì đã có thể nắm trong tay cả danh vọng và tiền tài rồi, sao cậu không làm thế?”

Tôi suy nghĩ một chút. Nên viện cớ hay nói thật đây.

Halseok-codeun là người tốt, trong tương lai xa sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của Alterisha, và cũng là một giả kim thuật sư thông thái.

Đằng nào thì cũng phải nói cho những người xung quanh biết, nên nói trước với người thông minh cũng không tệ.

“Vì cơ thể em không có mana, em không thể sống như một giả kim thuật sư được.”

“...Cái gì?”

Lông mày Halseok-codeun giật giật. Alterisha cũng chưa biết chuyện này, cô ấy mở tròn mắt, tay cầm cốc cà phê run lẩy bẩy.

“C, cái đó... là sao...”

“Đúng như nghĩa đen đấy ạ. Em bẩm sinh đã mang thể chất không thể dung nạp mana, gọi là 'Thể Chất Rò Rỉ Ma Lực'.”

Đây là sự thật mà không ai trong trường biết, nhưng cũng chẳng phải bí mật gì ghê gớm. Nhà trường đã biết tôi không dùng được ma pháp mà vẫn quyết định không đuổi học, nên tôi có nói ra lúc nào cũng chẳng sao.

Chẳng qua là không có lý do gì để nói nên tôi im lặng thôi.

Đằng nào thì đợt kiểm tra sức khỏe sắp tới cũng sẽ lộ ra.

“Lời cậu nói... Cậu, chẳng lẽ...”

Tuy nhiên, Halseok-codeun có vẻ hiểu theo hướng khác, hiếm khi thấy ông ấy mất bình tĩnh đến mức không nói nên lời. Câu nói bỏ lửng của ông ấy được Alterisha tiếp lời.

“Sống có thời hạn... nghĩa là... sắp chết ấy hả?”

A.

Ra là họ hiểu theo nghĩa đó.

Nhưng tôi đã luyện tập đủ để kéo dài tuổi thọ rồi, sau này còn định kiếm tim của Thần Thú và nhờ Ihanel giúp đỡ để khai mở năng lực nữa, nên cũng chẳng sao cả.

Thấy tôi im lặng nhấp cà phê, sắc mặt của Halseok-codeun và Alterisha ngày càng xám xịt.

Người mang Thể Chất Rò Rỉ Ma Lực thường không sống quá 19 tuổi. Tức là, họ tưởng tôi đã chấp nhận cái chết một cách bình thản.

“Không phải... Đúng là có thời hạn thật, nhưng em chưa định chết đâu. Em tìm ra cách chữa hết rồi. Em sẽ sống dai, sống dài, sống lâu lắm ạ.”

Nghe tôi nói giọng chắc nịch như để trấn an, Halseok-codeun và Alterisha mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chuyện đó để sau đi...”

Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Cái Shield Bracelet đó, cho em mượn xem chút được không?”

“A, ừ, ừ! Tất nhiên rồi. Thật ra cô định tặng nó cho em mà.”

“Dạ? Món đồ... quý giá thế này á?”

“Ừ. Thú thật nếu không có ý tưởng của em thì cô cũng chẳng làm được đâu.”

“Ơ...”

Tự nhiên thấy... có gì đó nghẹn ngào trong lồng ngực.

Đằng nào tôi cũng định trấn lột, nhưng tự nhiên được tặng không thế này thấy hơi cắn rứt lương tâm, vừa thấy có lỗi lại vừa thấy biết ơn...

“Em cảm ơn ạ...”

Tôi vừa nói vừa nhẹ nhàng cạy thử chiếc Shield Bracelet.

Quả nhiên, giả kim thuật có cấu trúc tương tự như 'bán dẫn' hiện đại. Bên trong là vô số đường dẫn ma lực nhỏ xíu kết nối với nhau để vận hành.

'Đúng là vẫn đang ở giai đoạn đầu nên còn sơ sài và nhiều chi tiết thừa thãi quá.'

Sau khi quan sát kỹ cấu trúc qua kính phân tích, tôi nói.

“Cho em mượn bút hàn ma lực một chút được không ạ?”

“Ừ. Để làm gì thế?”

Tôi không nói gì, nhận lấy bút ma lực của Alterisha rồi đặt lên chiếc Shield Bracelet. Halseok-codeun nhíu mày định nói gì đó, nhưng thấy Alterisha ngăn lại nên đành im lặng.

Từ từ, tôi kết nối các đường ma lực theo cấu trúc của Shield Bracelet trong tương lai mà tôi biết.

Xóa sạch cái cũ, thay bằng cấu trúc tăng hiệu suất tối ưu hơn.

“Xong rồi ạ.”

“...Cậu làm cái quái gì thế?”

Có vẻ Halseok-codeun không hài lòng lắm khi thấy tôi đụng vào kiệt tác để đời, mặt ông ấy hơi nhăn lại, nhưng nhìn thấy cái này thì phản ứng sẽ khác ngay thôi.

Zèooo!!

Vừa đeo vòng lên cổ tay và kích hoạt ma pháp trận, một tấm khiên dày dặn hơn hẳn lúc nãy hiện ra.

Halseok-codeun há hốc mồm, bật dậy lấy máy đo ngay lập tức.

“Chỉ số phòng thủ... nhảy vọt lên 800 rồi. Hiệu suất tăng gần gấp rưỡi.”

“Em đã nghĩ đến cái này từ lâu rồi, không ngờ lại dùng được theo cách này.”

Ông ấy mân mê chiếc vòng với vẻ mặt không thể tin nổi, rồi ngẩn người nhìn tôi. Các giả kim thuật sư đi ngang qua cũng trố mắt nhìn chiếc vòng trên tay tôi đầy kinh ngạc.

“Cái danh đồng tác giả không phải để làm cảnh nhỉ! Ta cứ tưởng thằng nhóc này thích cô nên cô mới điền tên nó vào cho vui. Hờ, chà. Thằng nhóc này khá đấy.”

Halseok-codeun liên tục cảm thán, còn Alterisha thì sốc đến mức miệng lắp bắp, xoay chiếc Shield Bracelet qua lại ngắm nghía.

“Em trả lại cái này nhé. Chắc là áp dụng được cho cả mấy món đồ khác đấy.”

“Ơ, ừ... Cô sẽ làm cái... xịn hơn cái này rồi đưa lại cho em...”

Cô ấy bỏ lửng câu nói. À không, phải nói là không nói tiếp được nữa. Alterisha đã hoàn toàn chìm đắm vào một ý tưởng mới rồi.

Halseok-codeun nhìn Alterisha rồi quay sang nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.

“Cậu, có muốn làm việc dưới trướng ta không? À không, ta lỡ lời. Không phải dưới trướng, mà là làm việc ngang hàng với ta. Cậu là báu vật của nhân loại đấy. Đừng lo về việc không dùng được ma lực. Ta sẽ cử bao nhiêu giả kim thuật sư làm 'bình mana di động' cho cậu cũng được.”

“Haha...”

Cảm ơn lời mời, nhưng không được đâu. Thực ra đây là kỹ thuật mà Alterisha sẽ tự hoàn thiện trong nửa năm nữa thôi.

Tôi chỉ cung cấp trước để cô ấy triển khai ý tưởng nhanh hơn. Đằng nào thì không có tôi, Alterisha cũng tự làm tốt, vai trò của tôi chỉ là thúc đẩy tiến độ phát triển công nghệ là đủ rồi.

“Xin lỗi ạ. Em có lý do bắt buộc phải trở thành Ma Pháp Chiến Binh.”

“Ra vậy... Đành chịu thôi.”

“Mà em có việc muốn nhờ. Ừm, trợ lý ơi?”

“Trợ lý?”

“Hả? Hửm? Sao, sao thế?”

Alterisha đáp lại với đôi mắt lấp lánh. Chắc trong đầu cô ấy đang bùng nổ vô vàn ý tưởng nhờ vào đường dẫn ma lực tôi vừa vẽ.

Thế nên, lời nhờ vả của tôi bây giờ sẽ giúp ích rất nhiều cho cô ấy.

“Cô có biết cái này là gì không?”

Force Vessel. Vừa đặt nó lên bàn, Halseok-codeun đã cười khà khà.

“Lâu lắm mới thấy. Dạo này hiếm lắm đấy nhé. Cậu định làm gì với cái này?”

“Em định chế tạo một món đồ ạ.”

“Enchant (Phụ ma) á?”

“Vâng, ma pháp hệ Không gian ạ.”

Nghe vậy, biểu cảm của Halseok-codeun trở nên kỳ quái. Alterisha cười gượng gạo vẻ khó xử.

“Cái đó thì bọn cô hơi khó làm đấy. Chưa thử Enchant ma pháp thuộc tính bao giờ.”

“Em biết mà. Em không cần làm ngay đâu, sau này khi kỹ thuật hoàn thiện thì cô làm từ từ giúp em cũng được.”

Chắc vài tháng nữa là được thôi. Vì Alterisha là thiên tài mà.

“Hừm, nhưng cậu định nhờ ai Enchant ma pháp gì? Ma công học giả hệ Không gian hiếm như lá mùa thu ấy.”

Trong Ma công học giả kim, bắt buộc phải có giả kim thuật sư gia công vật liệu bằng giả kim thuật và ma công học giả để yểm ma pháp. Vì Alterisha chưa tinh thông ma công học, nên rốt cuộc vẫn cần một ma công học giả để Enchant...

“Hiệu trưởng Stella đã đồng ý giúp em rồi ạ. Nên cô không cần lo khoản đó đâu.”

“Hả? Hiệu, Hiệu trưởng á?!”

“Hờ. Cái lão già ở Stella đó mà chịu giúp á? Chà chà, càng nhìn càng thấy cậu thú vị thật đấy.”

Alterisha cười toác cả miệng, còn Halseok-codeun chỉ biết cười trừ. Có vẻ giờ ông ấy cũng chẳng còn ngạc nhiên nữa.

Đã tạo được lòng tin rồi, giờ là lúc tung ra mấy thứ này.

“À, với lại... Đã đến lúc chế tạo 'hàng hiệu' rồi. Em mang bản thiết kế đến để làm hàng mẫu đây, cô xem thử xem có làm được mấy cái này không.”

Tôi trải bản thiết kế lên bàn, vài giả kim thuật sư tò mò ngó vào. Nhưng vừa bị Halseok-codeun lườm cho cháy mắt, họ liền lặn mất tăm.

Alterisha đọc bản thiết kế một cách đầy hứng thú.

Thực ra, trong bản thiết kế đó có chứa tư tâm của tôi... à không, là rất nhiều tư tâm. Vì nếu làm ra thì tôi định dùng trước tiên mà.

“Hê... Được đấy. Chỉ có điều nguyên liệu hơi đắt đỏ.”

“À, về vấn đề đó...”

Tôi đang định thuyết phục rằng mình sẽ lo liệu phần nguyên liệu, thì Alterisha đã nói trước.

“Vấn đề giá cả thì không cần lo đâu.”

“Hả? Sẽ tốn kém lắm đấy ạ.”

“Không sao, không sao. Lần này chúng ta được tài trợ mà. Từ Chủ tịch Tập đoàn Tinh Vân (Byeol-gureum) ấy.”

A. Phải rồi.

Mellian, đúng là một ông bố đại gia. Trong khi các doanh nghiệp khác chờ có thành quả mới đầu tư, thì ông ấy ném thẳng một cục tiền khổng lồ vào luôn.

“Cô đang muốn chuyển nó thành phí nghiên cứu cho nhanh, may quá có chỗ dùng rồi, tốt quá còn gì?”

Tôi hỏi một cách dửng dưng.

“Có bao nhiêu thế ạ?”

“Xem đi?”

Alterisha cười tít mắt, đưa cuốn sổ tiết kiệm cho tôi xem.

Và rồi.

Tôi không tin vào mắt mình nữa.

“Cái gì thế này... Bug hack tiền à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!