Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

523 3218

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

7 27

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

16 37

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

734 6435

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

925 2096

Chương 1-100 - Chương 73: Ma Cũ Bắt Nạt Ma Mới (1)

Chương 73: Ma Cũ Bắt Nạt Ma Mới (1)

Vừa trò chuyện với Alterisha vừa đợi một lúc, cửa văn phòng mở ra và Hwalseok Corden bước vào với vẻ mặt mệt mỏi.

“Ồ, Baek Yu-seol đến rồi đấy à!”

Vừa nhìn thấy tôi, ông ấy đã cười tươi rói và bước lại gần. Tôi cũng cúi đầu chào rồi nói:

“Trông ngài có vẻ mệt mỏi quá.”

“Hừm. Thì đấy, dạo này có nhiều chuyện linh tinh quá nên là… chậc chậc.”

“Cộng hòa Paldangram lại gây phiền nhiễu cho ngài sao?”

“…Cũng đại loại thế. Mà khoan, sao cậu biết người của Paldangram vừa ghé qua? Bọn họ đến bí mật cơ mà.”

“Có cỗ xe ngựa đậu ở lối vào mà. Tôi nhìn thấy bánh xe vận hành theo kiểu Majekist và huy hiệu do nhà điêu khắc Moss chạm trổ nên đoán vậy thôi.”

“Ô hô… Khả năng quan sát tốt đấy. Đúng vậy. Cái lũ đó phiền phức chết đi được.”

“Chắc là bọn họ thèm khát công nghệ vật phẩm của chúng ta lắm rồi.”

Hwalseok Corden đưa tay day day giữa trán, gật đầu.

“Phải. Cậu không ở Thành Luyện Kim mà nắm tình hình nội bộ như thần ấy nhỉ.”

“T-Tôi có biết gì đâu…”

Thành Luyện Kim là khu vực trung lập, không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Tuy nhiên, trên đời này làm gì có cái gọi là ‘trung lập hoàn toàn’.

Bởi vì các giả kim thuật sư thuộc Thành Luyện Kim cũng có tổ quốc của riêng mình.

Chính vì lẽ đó, thi thoảng khi Thành Luyện Kim phát triển được công nghệ mới, các quốc gia sẽ can thiệp ở cấp độ nhà nước. Họ sẽ lén lút đưa người của nước mình – những người đã tham gia phát triển công nghệ đó – về nước, hoặc đe dọa để đòi chia sẻ công nghệ.

Lần này cũng y hệt như vậy.

Giả kim thuật sư không thể hoạt động đơn độc, nên dưới trướng Alterisha đã có rất nhiều giả kim thuật sư khác.

Tất cả bọn họ đều bị ràng buộc bởi những bản hợp đồng ma thuật mạnh mẽ, nhưng… nếu có sự can thiệp ở cấp độ quốc gia, chẳng ai dám đảm bảo họ sẽ không phản bội.

Uy tín của một giả kim thuật sư có thể sụp đổ hoàn toàn, nhưng nếu tính mạng gia đình bị đe dọa, họ sẽ chọn phản bội hàng nghìn lần.

“Bọn chúng đến để đe dọa những giả kim thuật sư có gia đình ở Cộng hòa Paldangram. May mà tin tức đến tai ta trước nên ta đã đuổi cổ bọn chúng về rồi, nhưng cứ thế này mãi cũng không ổn.”

Giả kim thuật sư Hoàng Kim – Hwalseok Corden.

Ông ấy là giả kim thuật sư xuất sắc nhất thế giới, người có thể tạo ra cả một hòn đảo giữa đại dương.

Sở hữu sức mạnh ngang ngửa một pháp sư Cấp 9 và quyền lực thậm chí còn lớn hơn thế, ông ấy hoàn toàn có thể gạt phăng sự can thiệp của các quốc gia chỉ bằng một cái phẩy tay.

Vì vậy, các quốc gia thường cố gắng lén lút đánh cắp nghiên cứu viên sau lưng Hwalseok Corden. Cho đến nay ông ấy vẫn ngăn chặn được, nhưng tương lai thì chưa biết thế nào.

“Dù sao thì cũng đau đầu thật. Sớm muộn gì cũng phải có biện pháp mạnh.”

Tôi biết thừa cái "biện pháp mạnh" đó nghĩa là gì. Nghĩ rằng cơ hội đã đến, tôi mở lời:

“Ngài định bắt một đứa ra làm gương để ‘tẩn’ cho một trận đúng không?”

“Hử?”

Hwalseok Corden mở to mắt có chút ngạc nhiên, tôi vội vàng bồi thêm:

“Tôi có đọc báo của 10 năm trước. Trong đó có viết về kết cục của những kẻ dám nhòm ngó công nghệ ‘Đa Trùng Cấu Trúc’ của ngài Hwalseok Corden.”

“À à, ra là thế. Hồi đó đúng là có chuyện như vậy.”

Đa Trùng Cấu Trúc là kỹ thuật kết hợp nhiều trận đồ giả kim lại với nhau, cứ hiểu nôm na là ‘Multicasting’ (Niệm đa chú) trong game là được.

Vốn dĩ giả kim thuật chỉ hoạt động theo một hướng, nay lại có thể hoạt động đồng thời theo nhiều hướng, quả thực chẳng khác nào mở ra một chân trời mới cho giới giả kim thuật.

Đương nhiên, 10 năm trước cũng có vô số kẻ muốn đánh cắp công nghệ đó.

Vì thế, Hwalseok Corden đã chọn một tập đoàn lớn – kẻ mà tưởng chừng như không ai trên thế giới dám đụng vào – để làm vật tế thần dằn mặt.

‘Ta sẽ ngừng mọi giao dịch với Tập đoàn Ragandal.’

Câu nói nhẹ tựa cánh bướm ấy sau này đã trở thành cơn bão, nuốt chửng hoàn toàn Tập đoàn Ragandal.

Không thể nhập bất kỳ nguyên liệu nào từ Thành Luyện Kim, lại thêm việc các đối thủ cạnh tranh đều đang phất lên nhờ công nghệ Đa Trùng Cấu Trúc trong khi bản thân dậm chân tại chỗ, việc bị thị trường đào thải là điều tất yếu.

Cứ thế, Ragandal hoàn toàn biến mất khỏi dòng lịch sử, đến nay chẳng còn lại chút dấu vết nào.

Mọi người đã không biết.

Rằng ‘Giả kim thuật sư Hoàng Kim’ có thể thi triển quyền lực đến mức độ nào.

Lúc đó họ mới vỡ lẽ ra rằng, ông ấy là sự tồn tại có thể đánh sập một tập đoàn đứng trên đỉnh thế giới chỉ bằng một câu nói.

Và…

Tôi định sẽ lợi dụng tiền lệ này.

Edmun Atallek chắc chắn không biết. Rằng tôi có mối quan hệ với Giả kim thuật sư Hoàng Kim. Thế nên hắn mới dám mạnh miệng đến vậy.

“Ngài đang nhắm đến nơi nào để làm gương vậy?”

“Trước mắt là Paldangram. Lũ đó là nguy hiểm nhất. Trong Thành Luyện Kim có nhiều người xuất thân từ Paldangram nên rất khó kiểm soát.”

“Hừm…”

Tôi giả vờ suy tư một chút rồi thận trọng nói.

“Theo ý kiến của tôi, cứ kệ Paldangram đi cũng được ạ.”

“…Hửm. Lý do?”

“Một năm nữa là thay đổi chính quyền rồi. Tổng thống hiện tại của Paldangram tuy ngang ngược nhưng đang ở trong tình trạng ‘vịt què’ (lame duck) rồi, cứ bơ đi là xong.”

“Kể ra cũng đúng là vậy…”

“Các ứng cử viên tổng thống nhiệm kỳ tới gần như không có sức ảnh hưởng gì đến các giả kim thuật sư ở Thành Luyện Kim đâu… Chi bằng chúng ta nhắm vào một nơi khác xem sao?”

Trong đàm phán, điều quan trọng nhất không chỉ là tỏ ra không ngu dốt, mà là phải tỏ ra ‘có năng lực’.

Phải để đối phương nhận thức được rằng mình biết rất nhiều thứ, có tầm nhìn rộng, thì họ mới nghiêm túc lắng nghe và chấp nhận câu chuyện của mình.

Từ nãy đến giờ, tôi đã cố gắng ‘chém gió’ hết mức có thể thông qua cặp kính Jikbakguri, và có vẻ nó khá hiệu quả khi Hwalseok Corden nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

“…Ví dụ như?”

“Adolevit. Cụ thể hơn, hãy ‘xử đẹp’ nhà Atallek.”

“Hừm…”

“Chúng ta có danh chính ngôn thuận hẳn hoi. Người thừa kế của Atallek, Edmun Atallek, đã nói thẳng vào mặt tôi là sẽ từ chối giao dịch.”

“Hả.”

Tuy tôi đúng là một tên chẳng ra gì, nhưng dù sao tôi cũng đang nắm giữ quyền sở hữu chung của công nghệ này, nên phát ngôn đó mang tính sát thương khá cao. Tất nhiên, Atallek hoàn toàn có thể phớt lờ một tên bình dân như tôi và cưỡng ép can thiệp.

Atallek là danh gia vọng tộc về ma thuật, đồng thời cũng là cái nôi đào tạo ra vô số giả kim thuật sư. Có thể nói không ngoa rằng trong Thành Luyện Kim, không nơi nào là không có tai mắt của Atallek.

Vì thế, cần phải có sức mạnh của Hwalseok Corden.

“Hừm, Adolevit à… Bên đó cũng đau đầu phết đấy…”

Hwalseok Corden bỏ lửng câu nói.

Dù ông ấy có mạnh đến đâu, việc gây hấn với Adolevit cũng hơi quá sức.

Dù sao thì Giả kim thuật sư Hoàng Kim đối đầu với một quốc gia khổng lồ cũng không phải chuyện dễ dàng. Nó ở một đẳng cấp khác hẳn so với việc đánh sập một tập đoàn.

“Tất nhiên, lần này chúng ta không thể cắt đứt giao dịch hoàn toàn được. Nếu Adolevit thực sự ra mặt… thì dù sao cũng khó khăn cho chúng ta.”

“Đúng thế.”

“Nhưng ban đầu Adolevit sẽ không hành động một cách cưỡng chế đâu. Vì họ phụ thuộc quá nhiều vào công nghệ của Thành Luyện Kim, nên Quốc vương sẽ tìm nguyên nhân sự việc, giải quyết nó và cố gắng nối lại giao dịch một cách hòa bình nhất có thể.”

Đây chính là điểm mấu chốt.

“Trước khi cái sự ‘hòa bình’ đó chuyển thành ‘cưỡng chế’, chúng ta chỉ cần rút lại tuyên bố là xong. Kết cục thì vẫn là tiếp tục giao dịch với Adolevit thôi… nhưng dù sao thì cả thế giới cũng sẽ biết chuyện.”

A!

Hóa ra Thành Luyện Kim có thể gây ảnh hưởng đến cả Adolevit cơ đấy.

Hwalseok Corden đã hiểu hoàn toàn ý đồ của tôi, ông vuốt cằm với vẻ mặt nghiêm trọng. Alterisha trông vẫn như đang quay cuồng trong mơ hồ, nhưng dù sao cũng chẳng có việc gì cho cô ấy làm cả. Mấy vấn đề chính trị này cứ để cánh đàn ông chúng tôi giải quyết là được.

“Chà… Được đấy. Vừa hay có cái cớ hợp lý, lại vừa vặn để làm gương răn đe.”

Ngay lúc này đây, vẫn có vô số con linh cẩu đang hau háu nhòm ngó công nghệ vật phẩm của chúng tôi.

Nhưng… nếu chúa sơn lâm Sư Tử gầm lên thị uy, dù chỉ là ‘trong chốc lát’ với con mồi mà bọn chúng đang nhắm tới thì sao?

Nếu cho thấy rằng con mồi mà bọn chúng tưởng bở, thực chất còn mạnh hơn cả sư tử thì sao?

Lũ linh cẩu sẽ tự khắc sợ hãi và co vòi lại thôi.

“Tôi sẽ lấy lại quyền giao dịch Hoàng gia.”

“Cậu làm được sao?”

“Trong số bạn bè của tôi có thành viên Hoàng tộc Adolevit mà.”

Nghe vậy, Hwalseok Corden cười toe toét để lộ cả chiếc răng vàng, như thể vừa trút được gánh nặng trong lòng.

“Tốt, được lắm! Cậu bạn này đúng là càng nhìn càng thấy ưng. Ta thực sự muốn nhận cậu làm đệ tử chân truyền đấy.”

Alterisha nãy giờ ngồi im thin thít không nói được câu nào, thấy cuộc đối thoại có vẻ đã đến hồi kết mới rụt rè lên tiếng.

“Ờm, nhưng mà…”

“Sao ạ?”

“Trò Yu-seol cũng là bình dân giống tôi mà? Sao cậu lại am hiểu chính trị tường tận thế?”

“À ừm…”

Không ngờ lại bị hỏi câu này nên tôi hơi cứng họng, đành lấp liếm qua loa.

“Thì, ừm, tại sở thích của tôi là đọc báo ấy mà. Nhìn mấy ông chính trị gia đấu đá nhau cũng vui phết đấy chứ?”

“K-Không hề?”

“Vui thật mà.”

Tiện thể nói luôn, cái vụ đấu đá nhau là theo nghĩa đen đấy.

Nhìn mấy ông nghị sĩ đấm nhau túi bụi rồi nằm lăn ra sàn Quốc hội giải trí phết chứ đùa.

Dù sao thì, có vẻ lời biện minh của tôi cũng lọt tai, Alterisha mỉm cười nhẹ nhõm.

“May quá. Lần này lại nhờ cậu giúp đỡ rồi.”

Thực ra nếu tôi nói toẹt ra là tất cả đều vì tư lợi cá nhân của tôi, chắc cô ấy sẽ tổn thương lắm nhỉ? Lương tâm tôi hơi cắn rứt một tẹo như bị kim châm, nhưng thôi kệ đi.

Dù sao thì mọi chuyện cũng đã kết thúc êm đẹp rồi.

Thời gian trôi qua, kỳ thi thứ 2 đã bắt đầu.

Vì kết quả của kỳ thi thứ 2 sẽ được phản ánh vào ‘biến động thứ hạng’ nên các học viên Stella đều lao đầu vào học ngày cày đêm, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi.

‘Bài thi Ứng Dụng Ma Pháp Thực Chiến.’

Chưa bàn đến cái khác, nhưng đây chắc chắn là bài thi đáng xem nhất.

Phừng! Xẹt, xẹt xẹt! Xoẹt!

Khắp nơi lửa cháy bừng bừng, sấm sét nổ đùng đoàng, cảnh tượng này chắc chắn không thể nào thấy được ở các trường cấp 3 hiện đại.

Vì ma pháp có nhiều thuộc tính đa dạng nên tiêu chuẩn chấm điểm cũng mỗi người một vẻ.

Hệ Lôi thì đo điện áp tối đa và chuỗi liên hoàn, hệ Hỏa thì quan trọng xem uy lực nổ mạnh đến đâu, còn hệ Băng thì hình như đo phạm vi dựa trên nhiệt độ thấp hơn… đại loại thế.

Ngoài ra còn có Trị liệu, Chú thuật, Nguyền rủa, Tân Nguyệt học, Vật chất, Quang huy, cho đến cả những thuộc tính đặc biệt được kế thừa qua huyết thống, tất cả đều được đo lường rất đa dạng.

Có rất nhiều thứ để xem, nhưng có lẽ hệ Hỏa vẫn là nổi bật nhất.

Thú thật thì hệ Lôi hào nhoáng, hệ Thủy hay hệ Băng thì đẹp mắt, nhưng hệ Hỏa lại đặc biệt ồn ào và có phạm vi rộng lớn.

Điểm số chắc chắn Hong Bi-yeon đứng nhất.

Tuy nhiên, giám khảo thi hệ Hỏa, đồng thời là mẹ của Hong Bi-yeon – Hong I-el, có vẻ vẫn chưa hài lòng về cô con gái này.

Bởi vì đối thủ cạnh tranh hiện tại của Hong Bi-yeon, Hong Si-hwa, đã vươn lên trở thành một pháp sư vĩ đại, người biết cách thi triển những ma pháp còn tàn phá và bùng nổ hơn thế một cách đầy tinh tế.

Dù Hong Bi-yeon còn trẻ và đầy tiềm năng… nhưng có vẻ người mẹ còn sốt ruột hơn cả cô con gái.

“Vẫn còn thiếu sót lắm. Phải cố gắng hơn nữa. Ma pháp của con có thể văng trúng đồng minh bất cứ lúc nào, đó là điểm trừ.”

Dù đã nỗ lực và rèn luyện đến thế, nhưng vẫn chỉ nhận lại những lời cay nghiệt từ mẹ, Hong Bi-yeon tuy tủi thân nhưng vẫn lẳng lặng gật đầu.

Ngay sau đó, Hong I-el chuyển ánh mắt sang hướng khác. Người đứng thứ 2 hệ Hỏa năm nhất, không ai khác chính là Arshuang.

“Khả năng kiểm soát thật tuyệt vời. Tuy hỏa lực có hơi thiếu một chút nhưng hoàn toàn có thể khắc phục bằng khả năng kiểm soát tinh vi đó. Em sẽ đạt được thành quả xuất sắc khi đối đầu với những kẻ địch nhạy cảm hoặc thực hiện nhiệm vụ bí mật đấy.”

Trái ngược với Hong Bi-yeon chỉ toàn bị chê trách, Arshuang lại được khen ngợi hết lời. Sắc mặt Hong Bi-yeon tự nhiên tối sầm lại, nhưng Arshuang dù được khen cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Hệ Hỏa vốn là thuộc tính chú trọng vào hỏa lực, dù kiểm soát có tốt đến đâu mà hỏa lực yếu thì đó vẫn là điểm yếu chí mạng.

Arshuang liếc nhìn Hong Bi-yeon với ánh mắt lạnh lùng, rồi nhanh chóng bước đi và biến mất.

“Baek Yu-seol. Đến lượt em.”

May mắn thay, nhờ cái danh ‘Ma pháp đặc biệt’ mà tôi không bị đánh trượt thẳng cổ như hồi nhập học.

…Tất nhiên, vô số môn ứng dụng ma pháp khác tôi đều trượt chổng vó, nhưng cái đó thì đành chịu thôi.

[Tốc Biến]

Tôi mặc đồ bảo hộ, di chuyển về phía chướng ngại vật cách đó 8m, sau đó lại lách qua khe hở giữa các chướng ngại vật khác ở bên cạnh và tiếp đất.

Thực ra, bài thi Tốc Biến cũng chẳng có gì ghê gớm.

Mấu chốt nằm ở tầm xa tối đa của Tốc Biến, khoảng cách thời gian (cooldown) giữa các lần sử dụng, và tôi có thể điều khiển nó tinh vi đến mức nào.

“Hừm, lợi hại thật. Việc không có độ trễ sau khi Tốc Biến đã đành, nhưng việc tìm đến chính xác hướng mình muốn cũng thật kỳ lạ…”

Các giáo quan và trợ giảng chấm thi đều thốt lên đầy kinh ngạc. Có lẽ là do Tốc Biến vốn là loại ma pháp không thể kiểm soát.

“Khụ, trò Baek này. Rốt cuộc em tu luyện kiểu gì mà có thể kiểm soát được Tốc Biến vậy?”

Cũng có vài giáo sư lân la hỏi dò về nguyên lý, nhưng tôi không trả lời.

À không, là không thể trả lời.

Đến tôi còn chả biết thì trả lời kiểu gì…

Chẳng lẽ lại bảo “Tự nhiên nó được thế ạ”?

“Hừ, chậc. Dù sao cũng mang tiếng là pháp sư nên không muốn tiết lộ bí truyền chứ gì? Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Thế là thấy tôi im lặng, họ lại tỏ vẻ dỗi hờn rồi bỏ đi, nhưng cũng không đến mức chửi bới om sòm.

Dù là ma pháp của học sinh bình dân, nhưng việc cố tình moi móc bí mật ma pháp là hành động thiếu lịch sự của một pháp sư.

Chà… tuy vẫn tồn tại những tổ chức chuyên đi ăn cắp bí truyền ma pháp sau lưng, nhưng tôi làm quái gì có bí truyền nào đâu mà lo.

Dùng Tốc Biến vài lần là xong bài thi, tôi di chuyển sang phòng thi tiếp theo.

‘Bài thi Phân Tích Giao Thức Ma Pháp.’

Đây là môn tủ của tôi.

Một trận đồ ma pháp phức tạp được thiết lập giữa phòng thi, học sinh phải phân tích nó, ai xong trước thì được ra về sớm.

Một bài thi thử thách sự kiên nhẫn và đau khổ kéo dài từ ít nhất 1 tiếng đến tận 6 tiếng đồng hồ.

[Thiết kế mạch chồng chéo của Prokitex]

Cặp kính Jikbakguri đang phân tích trận đồ ma pháp và hiện lên hàng tá thông tin, nhưng thú thật tôi chả hiểu cái mô tê gì. Mà thực ra cũng chẳng cần hiểu. Đằng nào cũng chép bài mà.

‘Cơ mà sao nhỉ, có vẻ phân tích lâu hơn bình thường?’

Tầm này thì có vẻ hơi quá sức với trình độ năm nhất chăng? Thôi kệ. Tôi vốn mù tịt về ma pháp mà.

Tôi liếc ngang liếc dọc rồi hoàn thành bài thi trong vòng 20 phút và đứng dậy. Nếu cứ chép y nguyên những gì nhìn thấy thì 5 phút là xong, nhưng làm thế thì lộ liễu quá, ai nhìn vào cũng biết là gian lận nên tôi không làm vậy.

‘Đã xong rồi á?’

‘Cái quái gì vậy thằng kia…?’

Đang trong giờ thi nên không ai nói được gì, nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt tròn xoe của đám học sinh đang nhìn mình chằm chằm.

Xin lỗi nhé, trong khi các cậu đang nỗ lực thì tôi lại gian lận, nhưng tôi muốn làm cho nhanh để còn về nghỉ ngơi.

Chắc điểm số cũng là 100/100 thôi.

Phải tranh thủ kiếm điểm tối đa ở mấy môn lý thuyết và viết lách này.

Mấy môn thực hành nát bét rồi, nếu không gỡ gạc lại bằng điểm lý thuyết thì có khi bị lưu ban cũng nên.

“Đây ạ.”

“Bỏ cuộc sao?”

Giáo sư nhận bài thi của tôi, chẳng thèm kiểm tra mà nhét luôn vào tập hồ sơ. Chắc thi thoảng cũng có học sinh bỏ cuộc sớm như vậy.

“Không ạ. Em giải xong hết rồi.”

“…Đã xong rồi?”

“Vâng. Em đi đây.”

Lúc này giáo sư mới lôi bài thi của tôi ra và gật đầu.

Giờ là đến giờ nghỉ giải lao.

Tôi chẳng có ý định tận dụng thời gian thi cử một cách ý nghĩa đâu, định về lớp ngủ một giấc cho sướng thân.

Vừa bước ra khỏi phòng thi với suy nghĩ đó, một đám đô con lực lưỡng đã chặn đường tôi.

“Mày là Baek Yu-seol hả?”

Nhìn thấy bảng tên năm 2, tôi biết ngay.

Edmun cuối cùng cũng bắt đầu giở trò chó má rồi.

Ở Stella cũng tồn tại văn hóa “ma cũ bắt nạt ma mới”, và Edmun chắc chắn đã sai khiến đám năm 2 dưới trướng hắn đến “chỉnh đốn” tôi với cái cớ là tôi dám bật lại tiền bối.

Đây cũng là điều nằm trong dự tính của tôi. Tình huống mà Edmun thù địch tôi đến mức không thể cứu vãn được nữa.

“Thằng ranh này, nhìn cái gì mà nhìn?”

“Này. Mày coi thường tiền bối đấy à?”

“Lũ ranh con dạo này láo toét thật.”

“Woa, thời tao thì đúng là không thể tưởng tượng nổi.”

…Cơ mà đến lúc bị chặn đường thật thì cũng thấy cay cú phết nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!