Chương 277: Huấn Luyện Thực Chiến (6)
Đồng bằng Ha-wol, Khách điếm Yeon-kkot.
Được xây dựng trên một đóa sen khổng lồ nở rộ giữa bầu trời, khách điếm thần bí này được coi là cột mốc chỉ đường cho những nhà mạo hiểm mệt mỏi sau chuyến hành trình. Tại đây, có một con bạc thường xuyên lui tới như khách quen.
"Ý ngươi là lão già tóc trắng đó hả? Dạo gần đây chẳng thấy lão đến nữa."
"Chịu. Lần nào lão đến cũng vét sạch tiền, bực cả mình, lão không đến càng tốt."
"Nhân dịp này mong lão đừng bao giờ đến nữa. Lão toàn phá hỏng cả sòng bài thôi."
Không, đã từng có một con bạc thường xuyên lui tới.
Không hiểu sao gần đây lão hoàn toàn bặt vô âm tín, không thể tìm thấy đâu. Ở nơi mà cờ bạc đã trở thành thú vui giải trí này, vì ai cũng e ngại tay cờ bạc bách chiến bách thắng đó nên chẳng ai buồn đi tìm tung tích của lão.
"Thưa tiểu thư. Có vẻ như không có ở bất cứ đâu ạ. Kể từ ngày đó, dấu vết đã hoàn toàn biến mất."
Đã hai tuần trôi qua kể từ khi bắt đầu tìm kiếm tay cờ bạc được cho là Eunse Sibiwol (Ngân Thế Thập Nhất Nguyệt).
Tình hình không có tiến triển nên Jelliel đã tìm đến Khách điếm Yeon-kkot như tia hy vọng cuối cùng để hỏi thăm tung tích, nhưng quả nhiên không ai biết.
"... Rắc rối thật."
Jelliel xoa môi, nhìn chằm chằm vào khách điếm với vẻ mặt cứng đờ. Mọi người xung quanh len lén nhìn sắc mặt cô rồi rón rén giấu bài và xúc xắc đi.
Người đã quét sạch các sòng bạc mang tính chất đỏ đen ở nơi này chính là Jelliel, nên dù cờ bạc đã được hợp pháp hóa ở một mức độ nào đó, họ vẫn thấy e dè.
"Chúng ta chuyển chỗ thôi. Có vẻ vì tôi mà mọi người thấy không thoải mái."
"... A! Vâng!"
Những pháp sư đi theo cô tỏ vẻ hơi ngạc nhiên khi nghe những lời không ngờ tới thốt ra từ miệng Jelliel.
Bởi lẽ, một Jelliel vốn chẳng bao giờ quan tâm đến người khác, nay lại tự nhiên nói ra những lời quan tâm đến họ.
Trở về phòng VIP dành riêng cho Thương hội Tinh Vân ở tầng cao nhất của Khách điếm Yeon-kkot, Jelliel ngồi xuống bàn làm việc và thở dài.
Chắc cũng khoảng một tháng rồi nhỉ.
Kể từ ngày Eunse Sibiwol tìm đến để cứu Baek Yu-seol, cô đã liên tục truy tìm tung tích của ông ta nhưng hoàn toàn không biết vị trí.
Thật kỳ lạ.
Dù sao thì trước đây cô vẫn có thể tìm thấy một chút dấu vết.
Eunse Sibiwol thích sống hòa mình vào đám đông, nên chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể tìm ra.
Nhưng gần đây, kể từ một thời điểm nào đó, Eunse Sibiwol đã hoàn toàn biến mất.
Jelliel mở khóa ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ màu vàng và rút tấm ảnh bên trong ra.
Cực Đông của Aether, Thềm lục địa Esters.
Vách đá Thiên Long.
Nơi từng đẹp đến chói mắt nhưng đã bị hắc ma lực xâm chiếm và từ chối bước chân con người suốt 100 năm qua, nghe nói gần đây đã hoàn toàn bị phá hủy.
Thực tế, Thềm Esters trong bức ảnh chẳng còn giữ lại chút nào vẻ đẹp hùng vĩ của Vách Thiên Long ngày trước. Nó trông như thể vừa hứng chịu một cơn mưa thiên thạch, hoặc bị một gã khổng lồ nào đó giẫm nát bấy.
'Nghe nói tại nơi này đã phát hiện ít nhất hai nguồn ma lực từ Class 9 trở lên.'
Dấu vết cuối cùng của Eunse Sibiwol được xác định là hướng về Thềm Esters. Vậy nên, có thể suy đoán rằng cô ấy đã đụng độ với ai đó, phá hủy Vách Thiên Long rồi biến mất.
'Chẳng lẽ, cô ấy đã chết ở đó...'
Không. Không thể nào.
Eunse Sibiwol là thực thể toàn năng điều khiển thời gian. Cô ấy không phải là người dễ dàng bỏ mạng như vậy. Nếu thế thì chỉ có thể là cô ấy đang ẩn mình vì một lý do nào đó...
"Tiểu thư."
Khi Jelliel đang chìm trong suy tư, cô thư ký bước vào và đưa cho cô một tập tài liệu.
"Giáo sư Yeonhwa-ryeon của Học viện Ma pháp Tinh Hoa (Star Flower Tree) đã gửi thư đến ạ."
"A."
Giáo sư Yeonhwa-ryeon là một trong những pháp sư High Elf thuộc biên chế của Thương hội Tinh Vân, thực chất chẳng khác nào cánh tay phải của Jelliel.
Nhờ đó, cô có quyền can thiệp vào một số sự vụ tại Tinh Hoa – nơi được xem là ngôi trường danh giá nhất của loài Elf. Trước giờ cô chẳng buồn động tay vào vì không cần thiết, nhưng gần đây Jelliel lại đặc biệt quan tâm đến một sự kiện.
[Sinh viên trao đổi Học viện Stella]
Dự án trao đổi sinh viên giữa trường ma pháp của con người – Stella, và trường ma pháp của loài Elf – Tinh Hoa. Đây là sự kiện thường niên nên chẳng có gì đặc biệt, nhưng năm nay Jelliel lại soi danh sách kỹ đến lạ lùng.
Ánh mắt Jelliel lướt chậm rãi qua danh sách sinh viên trao đổi, rồi dừng lại ở một cái tên.
Baek Yu-seol.
Cậu ấy không có tên trong danh sách này. Nếu Jelliel muốn, cô chỉ cần cầm bút lên và tốn đúng 3 giây là có thể đưa Baek Yu-seol đến đây.
Nhưng cô đã không làm vậy.
Lỡ như Baek Yu-seol có lịch trình bận rộn thì sao? Cô không muốn làm phiền cậu ấy. Thà rằng sau này gặp trực tiếp rồi hỏi ý kiến cậu ấy thì tốt hơn.
"A, nhắc mới nhớ thưa tiểu thư."
"Nói đi."
"Nghe nói học viên Baek Yu-seol gần đây đã nhập cảnh vào Đế quốc Pungje. Hình như là nhiệm vụ phái cử của Stella ạ."
"...Vậy sao?"
Biểu cảm của Jelliel cứng lại.
Giá mà cậu ấy nói với mình một tiếng khi đến Đế quốc Pungje thì tốt biết mấy. Gọi một cuộc điện thoại khó khăn đến thế sao?
Không, cũng có thể lắm chứ.
Cậu ấy đang sống một cuộc đời vô cùng bận rộn mà. Một cuộc đời đầy giá trị... chẳng thể nào so sánh với kẻ như mình.
Ngược lại, bắt Baek Yu-seol phải dành thời gian cho mình mới là điều đáng thấy có lỗi.
Dù vậy.
'Chỉ gặp mặt một chút thôi thì...'
Chắc là không sao đâu nhỉ.
Nghĩ vậy, Jelliel đứng dậy khỏi ghế. Việc tìm kiếm Eunse Sibiwol rất cấp bách, nhưng giờ cô đã có một việc quan trọng hơn rồi.
===
"Tất cả đã nghe rõ nội dung cuộc họp chưa?"
Tại lớp 2-S, Fullame trưng ra vẻ mặt hoang mang trước câu hỏi của Dok Cheol-gwang.
"Họp hành gì cơ ạ?"
Khi cô hỏi lại, Dok Cheol-gwang đấm thùm thụp vào ngực mình và dõng dạc tuyên bố.
"Thấu hiểu kẻ thù bằng con tim và bùng nổ nhiệt huyết rực cháy để nghiền nát chúng! Đó chính là phương pháp đối đầu quái vật tối thượng!"
"Không, nhưng mà nhiệt huyết nằm ở đâu cơ?"
"Ở trong tim!"
"Bắt nổ cái đó á? Thế thì chết toi à."
"Đàn ông có hai bầu nhiệt huyết!"
"Nhưng em là con gái mà?"
"Nhiệt huyết không phân biệt nam nữ. Ta sẽ chia cho em một nửa."
"Em chả cần đâu!"
Fullame lùi lại với vẻ mặt chán ghét tột độ. Sao xui xẻo thế nào mà Giảng viên phụ trách nhiệm vụ săn quái vật lại là Dok Cheol-gwang cơ chứ.
Nhân phẩm của anh ta không tệ, nhưng cái phong cách chiến đấu "lấy thịt đè người" quá mức cục súc ấy khiến cô cực kỳ... ngại khi nhận vào tổ đội.
"Mấy cậu thấy ổn không?"
Khi cô quay sang hỏi với vẻ mặt mệt mỏi, Ma Yu-seong và Hae Won-ryang chỉ gật đầu hờ hững, còn Pung Ha-rang thì chẳng phản ứng gì.
"Tôi sao cũng được."
"Tôi thấy tiền bối đó thú vị và tốt tính mà?"
Chẳng hiểu ổn ở chỗ nào nữa.
"Haizz, thôi kệ, tới đâu thì tới."
Fullame vươn vai, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh.
Đất nước được xây dựng trên những cơn gió, Đế quốc Pungje.
Được hít thở bầu không khí trong lành ở nơi được mệnh danh là đẹp ngang ngửa xứ sở loài Elf này, cô cảm thấy bao nhiêu căng thẳng đều tan biến.
"Này, Pung Ha-rang. Đây là quê cậu mà. Có tour du lịch nào hay ho không?"
"Hừm! Đúng là quê hương ta thật! Có một tour du lịch cực kỳ tuyệt vời đây."
Dok Cheol-gwang chen ngang, chỉ tay về một hướng nào đó. Đó là một cái hang động tối tăm, nhìn qua đã thấy sặc mùi nguy hiểm.
"Chính là chỗ đó."
"...Cái đó là cái gì?"
"Không biết. Nhưng trông có vẻ vui!"
"Này, tiền bối..."
Trên đời sao lại có tên điên thế này chứ.
Thấy Fullame đang ngơ ngác, Hae Won-ryang bước lên hòa giải.
"Chúng ta không có thời gian đi du lịch đâu. Phải nhanh chóng tìm và tiêu diệt quái vật rồi quay về thôi. Tiện thể còn phải chuẩn bị cho mấy cái 'tình huống đột xuất không lường trước' nữa."
"Ư... thì cũng đúng."
Nhưng mà được chơi một chút thì tốt biết mấy. Nếu là Baek Yu-seol, có lẽ cậu ta sẽ hùa theo ý kiến của Fullame kiểu: 'Hửm? Thế à? Hay chơi một tí rồi đi? Chắc một lúc thì không sao đâu nhỉ?'.
"Tôi cũng thấy đi du lịch một chút chắc sẽ vui..."
"Im lặng."
Người duy nhất có vẻ đứng về phía Fullame là Ma Yu-seong, nhưng cậu ta cũng bị Hae Won-ryang dập tắt ngay lập tức.
'Dù sao thì đội hình này cũng là cực phẩm rồi...'
Ma Yu-seong và Dok Cheol-gwang ở vị trí Knight (Hiệp sĩ).
Hae Won-ryang là Bishop (Giám mục) hàng đầu, lại thêm cả Pung Ha-rang.
Kể cả có gặp Boss Monster cấp độ 4 Risk trở lên thì chắc cũng nghiền nát được thôi.
"Haizz... Được rồi, xử lý nhanh gọn rồi dùng thời gian thừa để đi chơi vậy. Này, thổ địa. Dẫn đường đi."
Pung Ha-rang gật đầu, ánh mắt hướng về toàn cảnh thành phố phía xa.
'...Không khí chẳng dễ chịu chút nào.'
Lý do khiến cậu cảm thấy bất an ngay khi đặt chân lên đất Đế quốc Pungje, phải chăng là vì lễ kế vị sắp diễn ra?
Mang tiếng là người thừa kế của gia tộc Pung mạnh nhất trong bảy gia tộc Gió, nhưng vị thế của Pung Ha-rang thực sự mong manh như ngọn đèn trước gió.
Mười bảy anh em, sinh ra là con út, Pung Ha-rang gần như chẳng có cửa nào chạm tay vào quyền kế vị. Chưa nói đến tranh đấu với các gia tộc khác, ngay từ nội bộ gia tộc, chỗ đứng của cậu đã lung lay dữ dội.
'...Không phải lúc lo chuyện bao đồng.'
Cậu cười tự giễu rồi bước theo sau Fullame.
===
Anella di Polance.
Đó là cái tên giả của Anella để trà trộn vào Stella. Chính xác hơn, cái tên Anella là thật, nhưng chẳng hiểu sao tên thật lại nằm trong tên giả.
Dù có nghĩ rằng bọn Hắc Ma Nhân (Dark Humans) toàn làm mấy chuyện dở hơi thì bản thân cô cũng là một Hắc Ma Nhân, nên chẳng có tư cách gì để nói.
"Anella. Tỉnh táo lại đi."
Giật mình trước giọng nói vang lên, Anella quay đầu lại.
Một tên Hắc Ma Nhân với ngoại hình dị hợm đầy gai nhọn trên cơ thể đang nhìn cô bằng ánh mắt đe dọa.
"Nhiệm vụ thâm nhập Stella thất bại thảm hại, gần đây cô còn từ chối tất cả các nhiệm vụ khác. Thậm chí còn không thèm uống máu ma thuật... Cô không đang ấp ủ ý đồ kỳ lạ nào đấy chứ?"
"K-Không! Không phải thế đâu!"
Anella vội vã lắc đầu.
Vì cảm thấy hoài nghi về thân phận Hắc Ma Nhân, cô đã không hấp thụ ma lực của con người được một tháng nay rồi.
Cứ tưởng từ chối hết nhiệm vụ rồi trốn chui trốn lủi thì sẽ không ai biết, nhưng có vẻ vụ thất bại lần trước đã khiến cô bị ghim vào sổ đen.
"Có chỉ thị cho cô đây. Lần này mà còn từ chối thì ngài Black Kingdon sẽ nổi giận đấy, cô vẫn muốn từ chối sao?"
"Không..."
Anella xoắn xoắn lọn tóc, đắn đo suy nghĩ. Thật trớ trêu khi cô vẫn giữ thói quen tết tóc hai bên dù đã 40 tuổi, và nguyên nhân của kiểu tóc này lại chính là Black Kingdon.
Cô sợ hãi và căm hận hắn hơn bất cứ ai.
"Nếu từ chối... sẽ chết đúng không?"
"Phải. Nếu là kẻ khác thì đã chết mấy lần rồi. Ta thật không hiểu nổi ngài Black Kingdon. Tại sao ngài ấy vẫn để cho con ả vô dụng và không có giá trị như cô sống sót."
Anella cảm thấy chán ghét cuộc sống của một Hắc Ma Nhân, nhưng thoát khỏi vận mệnh này là điều không thể.
Hạt giống Hắc Ma do Black Kingdon gieo vào cơ thể cô sẽ khiến tim cô nổ tung nếu cô dám bỏ trốn quá xa.
'Cố gắng chịu đựng và kiên trì thêm chút nữa.'
Trước khi rời Stella, Baek Yu-seol đã nói vậy và đưa cho cô một lá bùa nhỏ.
Liệu Anella có biết rằng vật phẩm trông rách nát, hỏng hóc như chẳng còn chút tác dụng nào này thực chất là [Bùa Phép Oan Hồn] – một tạo vật cấp Thần Thoại hay không?
Nhưng đáng tiếc, hiện tại [Bùa Phép Oan Hồn] này đã cạn kiệt hoàn toàn hiệu lực, chẳng khác gì giấy vụn.
Không hiểu tại sao Baek Yu-seol lại đưa nó cho cô, nhưng nếu cậu ấy bảo cứ giữ lấy nó và kiên trì thì sẽ thoát khỏi vận mệnh gông cùm này, thì cô sẽ cắn răng mà chịu đựng.
"Nhiệm vụ... là gì?"
"Không khó đâu. 'Vua Ma Nữ' đã bắt đầu hoạt động. Chẳng hiểu sao bà ta lại đi lung tung như thế, nhưng chắc cũng chỉ là phân thân thôi."
"V-Vua Ma Nữ?"
Anella vô thức nắm chặt vạt váy khiến tên Hắc Ma Nhân tỏ vẻ khó chịu.
Khi trở thành Hắc Ma Nhân, hầu hết đều vứt bỏ những cảm xúc thừa thãi. Con ả ngu ngốc này đúng là nỗi ô nhục của loài Hắc Ma.
"Chậc, thật thảm hại. Vị trí hiện tại của Ma Nữ là ở Đế quốc Pungje. Đến đó và giám sát bà ta. Đó là mệnh lệnh của ngài Black Kingdon."
"G-Giao nhiệm vụ đó cho kẻ như tôi có ổn không? Tôi đã thất bại nhiệm vụ trước, trình độ cũng chẳng đủ để giám sát Ma Nữ..."
Nhiệm vụ liên quan đến Ma Nữ, ít nhất phải là Hắc Ma Nhân cấp 7 Risk trở lên mới có khả năng thực hiện.
Nghe giọng nói run rẩy của Anella, tên Hắc Ma Nhân nhếch mép cười khẩy.
"Vẫn chưa hiểu sao? Ý là bảo cô đi chết đi đấy. Mà, có trốn ở đây thì cũng chết thôi. Cố lên nhé, con Hắc Ma đần độn."
"A..."
Cơn chóng mặt ập đến khiến Anella phải ôm lấy trán.
'Ma Nữ ư, lại còn là Vua Ma Nữ...'
Không thể tin được.
Là một Hắc Ma Nhân, chỉ cần để lộ chút khí tức khi ở gần, chắc chắn sẽ bị Ma Nữ giết chết trong nháy mắt.
'Thật sự... vứt bỏ tôi như thế này sao...?'
Giá trị cuối cùng của tôi chỉ là xác định thực thể của Ma Nữ rồi chết đi. Thật sự chỉ đến thế thôi sao.
'Không. Nghĩ kỹ thì cũng đúng thôi...'
Một Hắc Ma Nhân từ chối nhiệm vụ, thậm chí không thèm uống máu người, thì có còn được gọi là Hắc Ma Nhân nữa không?
Với Black Kingdon, Anella không còn lý do gì để tồn tại.
Vậy nên, hắn muốn cô vắt kiệt chút giá trị cuối cùng rồi chết quách đi cho rảnh nợ.
Không giết chết bằng cách cho nổ tim ngay lập tức, mà lợi dụng như một công cụ đến phút cuối cùng rồi vứt bỏ, quả đúng là phong cách của Hắc Ma Nhân.
Anella chậm rãi ngẩng đầu, nhìn ánh hoàng hôn đang buông xuống trên tàn tích của Hoàng gia Valcomic.
'Mình... liệu có thể thực sự trở thành con người không?'
Cô siết chặt lá bùa, ôm vào ngực và cắn môi.
Giá mà được gặp lại Baek Yu-seol một lần nữa thì tốt biết mấy.
'...Không. Phải suy nghĩ tích cực lên. Cố gắng thêm chút nữa nào.'
Vẫn chưa chết mà, cũng đâu có gì đảm bảo chắc chắn sẽ chết đâu.
Anella cố nặn ra một nụ cười, nắm chặt tay và vươn mạnh lên bầu trời.
Chẳng phải cô đã sớm nhận ra rằng sự thất vọng và tuyệt vọng chỉ gặm nhấm linh hồn thôi sao. Không thể dừng lại ở đây được.
"Phải làm gì đó thôi! Aza!"
===
Đế quốc Pungje có lịch sử lâu đời, nên giữa các ngôi làng lưu truyền vô số truyền thuyết và giai thoại, khiến cho chuyến đi không hề nhàm chán chút nào.
"Này, tôi nói thật đấy, mới 200 năm trước thôi, Cửu Vĩ Hồ vẫn còn sống ở đây đấy!"
"Vâng..."
Anella với vẻ mặt như sắp thối rữa, cố gắng lờ đi lời của ông chú đang bắn nước bọt tung tóe ở bàn bên cạnh trong quán ăn.
"Con bé người ngoại quốc này chả tin lời chúng ta nói gì cả. Ha ha."
"Cũng phải thôi! Hồi nhỏ tôi kể chuyện đánh nhau với con sói hai đầu, suốt 28 năm trời có ai tin đâu, đau đầu chết đi được!"
"Xạo ke! Cái đó rõ ràng là chém gió còn gì!"
Nhân lúc mấy ông chú đang tranh cãi, Anella nhanh chóng đứng dậy chuồn khỏi quán ăn. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên người cô nhanh chóng được cơn gió mát của Pungje hong khô.
"Phù, tốt thật..."
Quả nhiên không khí trong lành ở đây khiến tâm trạng con người ta tốt lên hẳn. Mấy ông chú kia chỉ hơi khoác lác một tẹo thôi, thấy người lạ đến là muốn truyền bá mấy cái truyền thuyết, phong tục nổi tiếng quê mình, chứ tính tình không xấu.
Con người tốt bụng và văn hóa tốt đẹp.
Một đất nước hạnh phúc.
...Trong khi đất nước của mình thì đã diệt vong.
"Ưm! Ý hay đấy!"
Cô rón rén bước đi, cố gắng nấp vào bóng râm để quan sát xung quanh. Mục đích là để không bị chú ý, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì mấy.
Giữa trời nắng chang chang mà lại có người đi rón rén như mèo trong bóng râm thì làm sao mà không bị thấy cho được, ngược lại, dáng vẻ của một cô bé ngoại quốc nhỏ nhắn càng khiến người ta chú ý hơn.
"Hửm? Cháu gái. Lạc đường hả? Lần đầu đến nước này sao?"
"A, dạ không! Cháu có bản đồ ạ."
Tóc tết hai bên, lại còn mặc đồng phục của Học viện Ma pháp Vương quốc Severun. Nhìn qua chỉ như một học sinh cấp hai đang đi một mình, bảo sao người dân Pungje hiếu khách cứ quan tâm hỏi han mãi.
Với tư cách là một Hắc Ma Nhân đang thâm nhập vào Pungje, sự quan tâm này chẳng tốt đẹp gì. Gần đây còn có tin Eltman Eltwin sắp phát triển thành công công nghệ mới dò tìm bước sóng ma lực của Hắc Ma, nên không thể cứ mãi tin tưởng vào lớp ngụy trang này được.
'Hơn nữa, đã bị lộ mấy lần rồi còn gì.'
Cái năng lực [Hắc Ma Ức Chế Thuật] hoàn hảo giúp tự phong ấn hắc ma lực để không bị pháp sư thường phát hiện này, đã từng bị học viên Stella nhìn thấu. Fullame và Baek Yu-seol. Những đứa trẻ đặc biệt khác thường.
Dù nhờ họ có thiện chí mà cô mới sống sót, nhưng nói cách khác thì đó cũng là những lần suýt chết.
'Mà này, rốt cuộc là bảo mình làm cái gì ở đâu cơ chứ?'
Chỉ thị lần này thật vô lý hết sức: đến thủ đô Thái Du Sơn (Taeyu-san) của Đế quốc Pungje và tìm dấu vết của Vua Ma Nữ.
Nghe thì hay đấy, nhưng không có lấy một manh mối nào thì biết đường nào mà lần?
Thà không gặp thì tốt hơn, nhưng nếu cứ để thời gian trôi qua hơn một tuần mà không thu hoạch được gì thì lần này chết chắc, nên kiểu gì cũng phải làm cái gì đó.
'...Cái gì đó? Là cái gì?'
Mù mịt quá.
Cực chẳng đã, Anella đành đi vòng quanh mấy địa điểm du lịch nổi tiếng.
Không phải cô định đi du lịch xả hơi trong khi tim có thể nổ tung bất cứ lúc nào đâu.
Chỉ là nếu không làm gì cả, cô cảm thấy mình sẽ phát điên vì bí bách mất.
Thái Du Sơn, Đế quốc Pungje. Đền thờ Hải Long.
Tương truyền tại con sông dưới chân núi Thái Du, nơi "Rồng Biển" tám chân ba đuôi đã thăng thiên, người ta dựng lên một ngôi đền để tưởng nhớ thần thú bí ẩn này.
Nhìn đâu cũng thấy Hải Long, chỗ kia cũng Hải Long. Bức tượng Hải Long cao bằng tòa nhà 30 tầng dường như vẫn chưa đủ, xung quanh còn bày bán tràn ngập các sản phẩm du lịch liên quan đến Hải Long. Anella giả vờ ngắm nghía nhưng ánh mắt lại vô cảm lướt qua.
'Mua mấy cái thứ đó về làm gì chứ...'
Giá mỗi món ít nhất cũng 30.000 Credit, đắt đến mức rớt cả hàm.
Số tiền đó đủ cho ít nhất ba bữa ăn, một Anella nghèo rớt mồng tơi làm sao dám mơ tới sự xa xỉ đó.
"Này cháu gái. Đi du lịch hả? Mua một lá bùa không?"
Đang ngẩn ngơ nhìn hàng hóa, bỗng một ông lão bên cạnh vẫy vẫy lá bùa trước mặt cô.
"Bùa ạ?"
"Phải. Chỉ 5.000 Credit thôi. Cháu đang mua sự may mắn với giá 5.000 Credit đấy."
"Xì... Ai mà tin mấy lời bốc phét đó chứ."
Anella là người lớn.
Người lớn 40 tuổi hẳn hoi.
Dù ngoại hình là trẻ con nhưng cô không dễ bị mắc lừa bởi mấy chiêu trò buôn bán này đâu.
"Hơ hơ... Cháu chẳng hiểu gì cả. Đúng, như cô bé nói, lá bùa này có thể chẳng có tác dụng gì. Nhưng sự thật là cháu tin vào nó mới quan trọng. Niềm tin rằng sở hữu lá bùa này sẽ hạnh phúc, sẽ làm được mọi việc."
"...Tin như thế thì có gì tốt chứ?"
"Trên đời này chẳng có việc gì làm được mà không cần niềm tin cả. Lá bùa này giúp chứa đựng niềm tin đó, tích lũy lại để khi cần có thể lấy ra dùng bất cứ lúc nào. Nó giúp cháu tin tưởng như vậy."
"Ơ..."
Tức là, vật này giúp mình "tin" rằng mình có thể lấy ra "niềm tin tôi làm được" đã được tích lũy trong đó ư?
Nghe cứ sai sai thế nào ấy, nhưng lại có vẻ hợp lý. Nếu là bình thường, cô đã gạt đi bảo là nói nhảm rồi, nhưng hiện tại Anella đang như chiếc bè trôi giữa biển khơi, cô cần phải tin vào một cái gì đó.
"Ch-Cháu mua."
"Ta còn có món đồ giúp ban thêm niềm tin cho niềm tin nữa, cháu muốn xem thử không?"
Và thế là 68.000 Credit bay biến trong nháy mắt.
Nhìn hai tay đầy ắp bùa chú và mấy món đồ thánh vật giả, Anella thở dài thườn thượt đầy muộn màng.
"Ngu ngốc quá..."
Nếu mấy thứ này giải quyết được mọi chuyện thì người ta cần gì phải nỗ lực nữa.
Nhưng mua rồi thì không vứt đi được, cô định nhét đống bùa vào túi thì chợt thấy một vật quen thuộc.
Tấm bùa cũ nát mà Baek Yu-seol đã đưa cho cô ngày trước.
"...Cái này cũng là bùa nhỉ."
Trong thế giới của pháp sư, bùa chú là thứ gì đó rất xa lạ. Vốn dĩ bùa chú gần với thuật pháp và đạo thuật hơn là ma pháp.
Thuật pháp đã bị đào thải từ rất lâu vì kém hiệu quả hơn ma pháp, nhưng nghe nói vẫn còn những người kế thừa nó.
Khác với ma pháp được thi triển dựa trên tính toán triệt để, thuật pháp được cho là phát huy sức mạnh nhờ niềm tin và tín ngưỡng.
Nghe thôi đã thấy kỳ cục rồi.
"Cái này rốt cuộc dùng để làm gì nhỉ..."
Rồi ánh mắt cô hướng về ông lão bán bùa. Dù sao cũng đã mua một đống bùa của ông ta, hỏi chút chắc ông ta cũng trả lời chứ nhỉ.
"Này ông ơi."
"Hửm? Mua thêm hả? Không hoàn tiền đâu nhé."
"Không ạ. Chuyện là cháu có một lá bùa cũ từ trước. Cái này có phải kiểu, bùa niềm tin gì đó không ạ?"
"Bùa...? Đưa ta xem nào."
Khi Anella đưa lá [Bùa Phép Oan Hồn] rách nát của Baek Yu-seol ra, mắt ông lão mở to hết cỡ.
"Hửm? Cái này là..."
"Ông biết nó là gì không ạ?"
Mặc cho cô hỏi, ông lão vẫn nheo mắt nhìn nó một hồi lâu, rồi lôi kính lúp từ trong ngăn kéo ra, soi đi soi lại lá bùa chằm chằm.
"Cái này... là Cổ ngữ Thuật pháp Pungje đã thất truyền hơn 300 năm trước mà."
"Cổ ngữ Thuật pháp ạ?"
"Phải. Nó giống như ngôn ngữ Rune làm nền tảng cho ma pháp của các cháu, đây là ngôn ngữ thuật pháp đặc trưng của Đế quốc Pungje. Ta nghe nói truyền thống đó đã bị đứt đoạn từ lâu rồi... Chà, thần kỳ thật đấy. Hơn nữa, có vẻ như một thuật pháp cực mạnh đã được yểm lên nó... Cô bé, cháu kiếm cái này ở đâu ra thế?"
"Ch-Cháu tình cờ có thôi ạ."
"Dù sao thì lá bùa này là vật cực kỳ quý giá, hãy bảo quản cẩn thận. Không biết chừng nó chứa đựng sức mạnh thần bí nào đó đấy."
Nhận lại lá bùa, Anella nhìn nó với ánh mắt hoàn toàn khác.
Một lá bùa rách nát.
Chỉ với thứ này mà bảo phải tin tưởng thì thật quá thiếu sót.
Cô đã bắt đầu nghi ngờ liệu có nên tin lời Baek Yu-seol không, liệu tin tưởng thì có thể trở thành con người được không.
'...Là thật sao.'
Cậu ấy không nói dối.
"Vậy... liệu ông có biết cách sử dụng hay giải mã nó không ạ?"
"Hừm, cái này phải tìm một Thuật sư truyền thống mới giải được. Ta chịu chết thôi."
"Vậy ạ?"
Tiếc thật nhưng đành chịu. Dòng dõi Thuật sư đều đã đứt đoạn, một ông lão bán bùa dạo ngoài đường làm sao giải mã được lá bùa "hàng thật" này chứ.
'Khoan đã.'
Thế chẳng phải đống bùa ông ta vừa bán cho mình toàn là đồ giả sao? Cơn giận bốc lên đỉnh đầu, cô định mở miệng mắng vốn thì ông lão đã nói trước.
"À, phải rồi. Nghe nói gần đây có một Thuật sư trẻ tuổi mới đến. Nghe đồn cô bé đó đã kế thừa thuật pháp chính tông đấy, nếu bí quá thì cháu thử tìm đến cô bé đó xem sao."
"Thuật sư trẻ tuổi ạ..."
“Ừ. Nghe nói trạc tuổi cháu đấy, nhưng linh nghiệm lắm. Thấy bảo thi thoảng lại xuất hiện ở đường thành quách……”
“Tên cô ấy là gì vậy ạ?”
“Cái đó thì chịu, chẳng ai biết cả. Vì đeo mặt nạ nên cũng hiếm người nhìn thấy mặt mũi ra sao. Nhưng thế lại càng dễ tìm. Chắc cũng chẳng có nhiều thầy pháp trẻ tuổi đeo mặt nạ đâu.”
“Vâng. Cảm ơn ông……”
Cúi đầu chào ông lão bán bùa, Anella thẫn thờ nhìn tấm bùa trên tay và bước đi trên phố.
Việc tìm kiếm ma nữ ngay bây giờ rất quan trọng, nhưng cô cũng muốn biết bí mật của tấm bùa này càng sớm càng tốt.
‘Một thầy pháp là thiếu nữ trẻ tuổi…… Liệu có tìm được ngay không nhỉ? Giá mà tìm được luôn thì tốt.’
Xì xào bàn tán-
Đang nắm chặt tấm bùa đi bộ trên đường núi Taeyu, cô bỗng nghe thấy tiếng đám đông ồn ào gần đó.
“Gì thế?”
Tập trung hắc ma lực vào mắt để nhìn kỹ hơn, cô thấy những pháp sư mặc vest đen đang dàn trận chặn đường người dân.
Và lấp ló ở giữa là một cỗ xe ngựa khổng lồ, lộng lẫy.
Trên đó khắc ấn triện màu xanh lục rõ nét của ‘Thương hội Tinh Vân’.
Nhìn thấy huy hiệu hàng thật giá thật mà chỉ có Chủ tịch Thương hội Tinh Vân và con gái ruột mới được phép sử dụng, Anella tròn mắt ngạc nhiên.
‘Chẳng lẽ chủ nhân Thương hội Tinh Vân đích thân đến đây sao……?’
Thương hội Tinh Vân, thế lực thực sự của vùng đồng bằng phía Nam, nói không ngoa thì chính là kẻ đang nuôi sống cả Đế quốc Pungje.
“Đáng sợ thật đấy.”
“Chứ còn gì nữa. Chỉ một thương nhân xuất hiện mà Thất Gia Tộc Gió phải đích thân ra đón tiếp thế kia……”
“Dám coi thường Thương hội Tinh Vân thì sớm muộn gì cũng bị ăn gậy trong lễ kế thừa sắp tới thôi, không tránh được đâu. Chắc đang sợ sun vòi vào rồi.”
“Mà nghe bảo không phải Chủ tịch đến đâu, là con gái ổng đấy?”
“Cả Chủ tịch lẫn con gái đều ghét ồn ào, nếu không phải chuyện lớn thì đời nào họ chịu đến núi Taeyu.”
“Chắc chắn phải có chuyện gì cực kỳ quan trọng. Không sai vào đâu được.”
“Thật á? Nuốt trọn 30% bất động sản núi Taeyu mà còn chẳng thèm đến ngó ngàng. Đúng là bọn nhà giàu nứt đố đổ vách.”
“Giàu thế thì chảnh là đúng rồi. Tinh Vân cơ mà.”
Tưởng ai đến, hóa ra là Jelliel, con gái rượu của Thương hội Tinh Vân đích thân ghé thăm núi Taeyu. Chỉ một cô gái chưa đầy hai mươi tuổi xuất hiện mà cả đất nước nhốn nháo thế này. Anella lại một lần nữa cảm nhận được sức ảnh hưởng khủng khiếp của họ.
‘Ghê gớm thật……’
Cảm giác kính sợ trào dâng khi nghĩ đến những kẻ sống ở một thế giới hoàn toàn khác biệt với mình.
Xa xa, cô thoáng thấy góc nghiêng của Jelliel. Một ấn tượng lạnh lùng, cảm xúc dường như còn khô khan hơn cả một Hắc Ma nhân như cô.
‘Haizz, quan tâm làm quái gì chứ.’
Dù sao cả đời này cũng chẳng dính dáng gì đến nhau.
Anella lắc đầu quầy quậy rồi chạy nhanh về phía thành quách.
===
Thành quách bao quanh Đế quốc Pungje có tổng cộng ba lớp, trong đó hai lớp được xử lý phòng hộ ma pháp nên ngoại xâm, ma thú hay quái vật gần như không thể xâm nhập.
Tuy nhiên, lớp cuối cùng được xây dựng từ rất lâu về trước đã hết chức năng ma pháp, hiện tại đóng vai trò là địa điểm du lịch. Lượng người đông đến mức nếu lỡ lạc mất nhau thì khó mà tìm lại được.
“……Bảo tìm thầy pháp ở cái chốn này á?”
Anella thở dài thườn thượt.
Phong cảnh đẹp, view xịn, nhưng người đông đến mức phát buồn nôn. Vốn dĩ đang thâm nhập dưới thân phận Hắc Ma nhân, cô nên chọn những nơi vắng vẻ mới phải, đằng này lại cứ lượn lờ ở khu du lịch, chẳng biết có đúng đắn không nữa.
‘Cứ tìm rồi sẽ thấy thôi……’
Theo lời ông lão bán bùa, thiếu nữ thầy pháp không xuất hiện mỗi ngày, mà chỉ thi thoảng đi dạo tùy hứng. Nghe nói trong đám du khách đông đúc này cũng có người ngày nào cũng lượn lờ để gặp cô ta, nhưng đa phần đều thất bại.
Thú thật, Anella cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều. Người ta tìm cả ngày lẫn đêm còn chẳng thấy, làm gì có chuyện may mắn đến mức cô tình cờ ghé qua một lần là gặp được ngay.
Bộp!
Đang thẫn thờ ngắm cảnh trên đường thành, bỗng có ai đó tiến lại gần và va vào vai Anella.
Lực của đối phương mạnh đến mức Anella bị đẩy lùi lại một chút……
Chuyện này, quả thực rất kỳ lạ.
Vai chạm vai nghĩa là đối phương cũng có vóc dáng nhỏ bé như Anella. Nhưng cô vốn là Hắc Ma nhân hệ chiến đấu, dù không kích hoạt hắc ma lực thì sức mạnh thể chất cũng vượt xa người thường.
Có gì đó sai sai.
Không hẳn là khó chịu, mà là cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anella đanh mặt lại, định lùi ra sau thì đối phương, người đang đội nón lá che mặt, từ từ ngẩng đầu lên.
Chiếc nón lá được nâng lên, để lộ chiếc mặt nạ che đi vùng mắt.
Một chiếc mặt nạ mèo trắng toát.
Dù chưa nghe mô tả chi tiết, nhưng trực giác mách bảo cô. Chắc chắn là chiếc mặt nạ mà ông lão bán bùa đã nói.
‘Thiếu nữ thầy pháp.’
Thế nhưng, tại sao nỗi sợ hãi lại lấn át cả niềm vui thế này?
“Ô kìa?”
Khóe miệng cô gái lộ ra bên dưới mặt nạ vẽ nên một nụ cười. Cô ta chậm rãi, chậm rãi tiến về phía Anella một cách tao nhã như một con mèo. Sau đó, cô ta nâng cằm Anella lên, kéo về phía mình.
Ánh mắt Anella bị cưỡng ép dán chặt vào đôi môi của thiếu nữ.
Đôi môi đỏ thẫm như máu tươi.
“Nhóc con Hắc Ma nhân đáng yêu. Đến đây có việc gì thế? Hay là đến gặp ta?”
Phải trả lời sao đây.
Anella gượng gạo lắc đầu, nhưng nụ cười trên môi thiếu nữ càng đậm hơn.
“Nói dối là hư đấy nha~ Trên mặt nhóc viết rõ là muốn gặp ta rồi kìa?”
“Tại, tại sao……”
“Tại sao ta lại ở đây ư?”
Anella khó khăn gật đầu.
‘Vua Ma Nữ.’
Kẻ có thể điều khiển cả Tháp chủ Tháp Lục Bích - pháp sư 9 Class trong lòng bàn tay, thực thể vĩ đại được xưng tụng là vua của mọi ma nữ, thiên địch của pháp sư... Tại sao lại đang đóng giả làm một thầy pháp quèn ở Đế quốc Pungje chứ?
“Tại sao á, vì vui chứ sao?”
Không thể tin được.
Theo Anella biết, thể xác của Vua Ma Nữ đã bị phong ấn từ lâu, bản thể rất khó di chuyển.
Có lẽ hình dáng kia cũng chỉ là phân thân.
Dùng cái phân thân khó điều khiển như vậy chỉ vì một chữ "vui"?
Không thể nào.
“A ha, đúng rồi. Ta chém gió đấy. Thật ra ‘vận mệnh’ đã dẫn lối ta đến đây. Một vận mệnh bé xíu xiu nên chẳng ai thèm để ý, nhưng ta lại có hứng thú. Vì có một thiếu niên được định sẵn sẽ đến nơi này.”
“……Thiếu niên.”
“Phải. Một thiếu niên mà gần đây ta đang quan sát rất~ chi là hứng thú. Một thiếu niên đặc biệt, thoát khỏi vận mệnh. Để chắc chắn cậu bé ấy sẽ đến đây…… ta cần một biến số nho nhỏ. Ừm, ví dụ như? Persona Gate chẳng hạn? Cái thứ mà bọn mi thích ấy.”
“Persona, Gate……?”
“Ừ. Tạo ra nó khó hơn ta tưởng đấy?”
Anella trợn tròn mắt nhìn thiếu nữ. Nụ cười ma mị không hề tắt trên môi cô ta trông thật đáng ghét.
‘Bà ta đã tạo ra Persona Gate ư……?’
Điều đó là không thể.
Persona Gate chỉ có thể được giải phóng có điều kiện bởi những Hắc pháp sư đặc biệt đã ký khế ước trực tiếp với Dị Giới và nhận được lời triệu gọi từ nơi đó.
Ma nữ tuy bị đối xử gần giống Hắc Ma nhân, nhưng họ không có liên hệ trực tiếp với Dị Giới nên không thể mở Persona Gate.
Lẽ ra…… phải là như thế.
“Trên đời này không có gì là không thể đâu? Chẳng phải Eltman Eltwin, kẻ bị khiếm khuyết về ma pháp, cũng đã trở thành Hiệu trưởng Stella đó sao? A ha ha, vận mệnh buồn cười thật đấy. Rõ ràng là đi trên con đường đã được định sẵn, thế mà ai cũng vênh váo như thể mình làm chủ được tất cả vậy.”
Bốp!
Hất tay ma nữ ra, Anella vội vã lùi lại, tập trung hắc ma lực vào hai tay.
Tim đập thình thịch.
Cảm giác như chỉ cần rời mắt khỏi đối phương là đầu sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức, nhưng Anella không thể không nhìn sang chỗ khác.
‘Cái quái gì thế này……’
Đám đông chen chúc vừa nãy đã biến đi đâu mất.
Bầu trời nhuộm một màu đen kịt, những đám mây đứng yên bất động như bị treo lơ lửng.
“Nhóc có đồ chơi thú vị đấy?”
“Á……!”
Trên tay ma nữ là một tấm bùa cũ nát. Anella vội vàng lục lọi trong ngực áo nhưng quả nhiên chẳng còn gì.
‘Từ lúc nào……’
Ma nữ phẩy phẩy tấm bùa, lật qua lật lại xem xét rồi vuốt cằm hỏi.
“Ai đưa cho nhóc?”
“Thực ra… ta cũng đoán được là ai rồi~ Ta ngửi thấy mùi hương linh hồn chưa từng cảm nhận bao giờ.”
Liệu có thứ gì mà mụ phù thủy này không biết không? Anella cắn chặt răng chịu đựng cảm giác như bị lột trần tất cả.
“Tại sao lại mang theo thứ này? Tại sao cậu bé đó lại đưa nó cho nhóc? Ưm, chẳng lẽ nhóc muốn tiến hóa à? Hay là tình yêu cấm kỵ giữa pháp sư và Hắc Ma nhân? Ôi trời, lãng mạn ghê.”
“Nếu không phải thế thì…… nhóc muốn trở thành con người sao?”
Giật mình.
Thấy lông mày Anella giật giật, ma nữ cười phá lên.
“A ha ha! Buồn cười chết mất. Nhóc nghĩ điều đó thực sự khả thi sao?”
“……Baek Yu-seol bảo là có thể.”
“Thế á? Nhưng biết làm sao đây? Tấm bùa này ấy mà…… đã hết sạch hiệu lực rồi, giờ chẳng khác gì tờ giấy lộn cả. Chắc chắn cách đây không lâu nó vẫn là một tấm bùa tuyệt vời. Một độ hoàn thiện hoàn hảo mà ngay cả ta cũng không làm được. Nhưng giờ thì không. Nó chỉ là rác rưởi thôi. Còn nhóc chỉ là một con ngốc dựa dẫm vào cái thứ vớ vẩn này. Hiểu chưa?”
“Sao có thể……”
Baek Yu-seol không đời nào đưa rác rưởi cho cô. Anella muốn tin như vậy, nhưng liệu lời ma nữ nói có chút dối trá nào không?
Mình phải tin ai đây?
“Nhìn mặt là biết nhóc không biết gì rồi nhỉ? Nhưng không phải là không có cách đâu~”
Ma nữ thổi phù một hơi vào tấm bùa. Ngay lập tức, tấm bùa phát ra ánh sáng trắng, những ký tự khó hiểu bắt đầu sống lại.
“Nào, chứng minh niềm tin ngây thơ của nhóc đi.”
Vút-
Tấm bùa bay sượt qua má Anella, lao vút về phía nào đó trong thành phố.
“A, không được……!”
Cô cố với tay theo, nhưng tấm bùa đã bay đi xa và biến mất.
Nhưng không thể từ bỏ tấm bùa, Anella nhảy xuống khỏi thành quách, vận dụng cả hắc ma lực để chạy hết tốc lực đuổi theo nó. Phía sau, ma nữ nhìn theo cô và nhếch mép cười.
‘Hắc Ma nhân hóa người sao……’
Chưa từng có trường hợp nào như vậy tồn tại.
Hắc Ma nhân là những tồn tại được tạo ra khi linh hồn con người bị Dị Giới làm cho sa ngã, và trên thế gian này không tồn tại phương pháp nào để thanh tẩy điều đó.
Nhưng Baek Yu-seol đã dùng Anella để thử nghiệm điều đó.
Thử nghiệm?
Không, là sự chắc chắn.
‘Đó là…… cổ vật.’
Chỉ cần nhìn việc cậu ta giao món đồ quý giá đó cho Anella là đủ hiểu.
Baek Yu-seol chắc chắn rằng Anella sẽ trở lại làm người nên mới đưa vật đó cho cô.
Hắc Ma nhân không thể trở lại làm người. Đó cũng là vận mệnh đã được viết sẵn.
Nhưng nếu Baek Yu-seol định chống lại điều đó.
‘Sẽ đáng xem lắm đây.’
===
[Tiến vào Persona Gate, ‘Cái Bóng Phủ Trong Gió’.]
[Xác nhận Persona Gate có Mức độ Nguy hiểm 3 (Risk 3).]
Ngay khi vừa bước vào Gate, [Kính Một Tròng] lập tức phân tích tình hình bên trong và báo cáo lại.
Tôi cẩn thận quan sát xung quanh. Mục đích là để ghi lại mọi thứ vào kính không sót chi tiết nào nhằm bảo tồn manh mối.
Persona Gate này là nơi tôi chưa từng đến khi chơi game gốc, nên cần phân tích kỹ lưỡng qua kính.
Nói là Persona Gate mức 3 Risk thì thực ra cũng chẳng nguy hiểm lắm, nhất là khi Hong Bi-yeon và Ban Di-yeon đều là pháp sư 4 Class, còn tôi cũng sở hữu chỉ số không kém cạnh, nhưng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nên vẫn phải cẩn thận.
“Mọi người đừng lơ là, tập trung vào.”
Ban Di-yeon chĩa cây trượng dài về phía trước, thận trọng tiến lên.
“……Trông bình thường thế?”
Một học sinh lên tiếng.
Đúng như lời cậu ta nói, nơi này trông khá bình thường so với bên trong một Gate.
Bởi vì khung cảnh trước khi vào vẫn được giữ nguyên.
“Bối cảnh là…… Đế quốc Pungje à?”
Đường phố Pungje.
Tòa nhà Pungje.
Con đường Pungje.
Điểm khác biệt duy nhất là bầu trời đen kịt, bốn bề tối tăm và không có một bóng người.
Việc con phố vừa nãy còn đông đúc ồn ào giờ vắng tanh tạo cảm giác khá tĩnh mịch và lạnh lẽo.
“Các em tự phân tích hiện tượng đi nhé~ Bọn chị sẽ không can thiệp đâu.”
Đây là hiện trường thực tập của năm nhất.
Sinh viên năm 2 là Ban Di-yeon và Ryuderic chỉ hỗ trợ một chút, còn thực chiến thì năm nhất phải tự lo liệu.
“Tớ sẽ tính toán giới hạn background.”
“Được. Vậy tớ sẽ truy vết lộ trình và nắm bắt cốt truyện.”
Phân tích hiện tượng trong Persona rất khó nếu làm một mình, nên hợp tác là điều bắt buộc.
“C-Công chúa? Cậu phụ trách phần nào?”
“Ta sẽ làm một mình.”
…Tất nhiên ở đâu cũng có ngoại lệ.
“Này. Dù sao cũng đi theo team, làm chung đi.”
Thấy tôi lân la xen vào, mặt Hong Bi-yeon nhăn lại ngay lập tức.
Có vẻ cô nàng rất khó chịu khi bị bảo phải hợp tác với mấy đứa kém cỏi trong khi bản thân có thể tự làm được.
“……Chỉ lần này thôi đấy.”
“Hả? À ừ.”
Thế mà cô nàng đồng ý dễ dàng hơn tôi tưởng.
‘Vậy thì mình cũng……’
Chỉ cần tính năng của [Kính Một Tròng] là đủ để tìm ra cả vị trí cái toilet trong cái Gate này chứ nói gì đến phân tích hiện tượng, nhưng vì là thực tập nên tôi định phối hợp với các học sinh khác xem sao.
Vốn dĩ tính tôi cũng không thích chơi trội một mình.
Đang im lặng xử lý phần việc được nhờ và chụm đầu vào phân tích kết quả, một thông báo nhỏ hiện lên ở góc dưới [Kính Một Tròng].
[Vật phẩm ‘Bùa Phép Oan Hồn’ đã hoàn tất nạp năng lượng một phần.]
“……Hả?”
Tự nhiên cái quái gì thế này?
“Sao thế? Có vấn đề gì à?”
“Không. Không có gì. Với lại công thức kia bị ngược rồi.”
“Ơ? Cảm ơn nhé.”
Sau khi đánh lạc hướng cậu học sinh đang tò mò, tôi tập trung nhìn vào [Kính Một Tròng].
‘Chuyện gì đang xảy ra vậy?’
[Bùa Phép Oan Hồn] đã hết chức năng, nhưng vẫn là vật phẩm có khả năng tái sinh.
Dù đã vỡ nát khi tôi cố lấy Full Frame, nhưng nó vẫn là vật phẩm cấp Di vật.
Tôi đã chia nó làm đôi và đưa cho Anella. Dù hết hiệu lực nhưng khả năng tích tụ ‘niềm tin’ vẫn còn.
Năng lực niềm tin chẳng có tác dụng gì với tôi, thà tặng cho Anella, người dự định sẽ trở thành con người trong tương lai, để nó khai hoa nở nhụy thì còn có ích hơn……
‘Sao tự nhiên nó lại được nạp năng lượng?’
Nhanh hơn dự kiến rất nhiều.
Không, vốn dĩ tôi chỉ coi [Bùa Phép Oan Hồn] như một vật hỗ trợ cho quá trình hóa người thôi.
Với kỹ thuật hiện tại, tôi nghĩ việc phục hồi nó là bất khả thi.
‘Tại sao lại nạp được?’
[Không thể xác định nguyên nhân.]
Hơn nữa, có một điều khiến tôi thắc mắc nãy giờ.
Hiện tại chúng tôi đang ở bên trong Persona Gate, hoàn toàn cách biệt với bên ngoài. Dù là [Kính Một Tròng] thì cũng không thể lấy tin tức từ thế giới khác được.
‘Làm sao mày biết bùa đang được nạp năng lượng? Đừng bảo mày giao tiếp được xuyên không gian nhé?’
[Giao tiếp xuyên không gian là bất khả thi.]
‘Thế thì?’
[Đã xác nhận sự tồn tại của Bùa Phép Oan Hồn tại địa điểm này.]
‘……Cái gì? Ở đây á?’
Nghe vậy, tôi đần mặt ra.
Tấm bùa tôi đưa cho Anella tự nhiên xuất hiện trong Persona Gate, lại còn được nạp năng lượng nữa chứ.
‘Rốt cuộc cái quái gì đang diễn ra thế này……?’
Ở đâu đó, một chuyện mà tôi không hề hay biết đang diễn ra.
===
Đám học sinh năm nhất định bắt đầu công lược sau khi thận trọng phân tích xong hiện tượng, nhưng Ryuderic đã lên tiếng ngăn lại.
“Có cái gì đó đang đến.”
Ryuderic và Ban Di-yeon, những người đã phân tích xong từ đời nào, lẳng lặng lùi lại phía sau.
‘Độ phân tích của mình khoảng 79%.’
Mức này là khá cao rồi. Chỉ cần trên 50% là nhận được ‘Tin nhắn hướng dẫn’ của Gate, tỷ lệ công lược sẽ tăng vọt.
Lùi lại một bước, đám năm 2 không rời mắt khỏi đám năm nhất.
Vì sóng ma lực dao động bất ngờ nên hầu hết quá trình phân tích bị gián đoạn, nhưng quả không hổ danh học sinh ưu tú lớp A, ba người vẫn tiếp tục phân tích trong khi những người còn lại cảnh giới xung quanh.
‘Trong khi đó Baek Yu-seol thì……’
Ryuderic cau mày.
‘Cậu ta đang làm cái trò gì vậy?’
Chẳng biết có phân tích hay không mà nãy giờ cứ đứng ngẩn tò te nhìn vào hư không.
“Ơ? Kìa, cái kia……!”
Lúc đó, một học sinh hét lên và chỉ trượng vào không trung.
Hí hí hí hí……!
Một con ma xanh lè, cơ thể bán trong suốt băng qua con đường rồi biến mất hút.
“Là ma á……?”
“Chẳng lẽ chủ đề là săn ma?”
“Đ-Điên à! Tớ phải làm sao đây.”
“Tỉnh táo lại đi! Chúng ta đã học đủ cách đối phó với quái vật hệ Ghost rồi mà!”
Cách đối phó với Undead, Skeleton hay Zombie, những triệu hồi vật của Necromancer, đã được dạy kỹ ở trường và cũng có thực hành kha khá.
Nhưng quái vật hệ Ghost hoàn toàn không có thực thể thì gần như không được thực hành, vì về mặt kỹ thuật là không thể tái hiện.
Quái vật hệ Ghost có năng lực tâm linh, đến giờ vẫn chưa rõ nguyên nhân hình thành, được coi là thiên địch của pháp sư - những người phải tính toán bằng toán học.
Nghe nói ngày xưa các đạo sĩ và thầy pháp thường đi săn ma, nhưng đến thời hiện đại khi ma quỷ gần như biến mất thì đạo sĩ và thầy pháp cũng tuyệt chủng theo, nên hễ có ma xuất hiện là cả thành phố lại náo loạn.
Thấy hệ ma xuất hiện, học sinh hoảng sợ cũng phải, nhưng Ryuderic đứng sau cười khẩy.
‘Lũ tân sinh viên ngốc nghếch. Cái đó đâu phải hàng thật.’
Ngay sau đó, những học sinh đang phân tích hiện tượng cũng nhận ra điều gì đó, mắt mở to.
“Khoan đã! Chờ chút. Cái này, chủ đề ở đây không phải săn ma đâu……”
Tiếp đó, tiếng cáo kêu vang vọng từ xa.
Đám học sinh rào rào lùi lại, ngước nhìn lên trời.
Bầu trời đen kịt, một vầng trăng rằm khổng lồ màu bạc treo lơ lửng như cái mâm.
Dưới ánh trăng đó, bóng dáng một con Cửu Vĩ Hồ với chín cái đuôi đang ngửa cổ tru lên.
“Vãi, tưởng chó sói……”
“Là Cửu Vĩ Hồ còn kinh hơn chó sói đấy! Tỉnh lại đi!”
“C-Cửu Vĩ Hồ thì đánh kiểu gì?”
“Không biết. Nhưng nó được phân loại là yêu quái nên phải cường hóa tinh thần lực.”
“Tiếng kêu của Cửu Vĩ Hồ có hiệu ứng làm rối loạn tinh thần. Tập trung vào!”
Cuối cùng, những học sinh đã hoàn tất phân tích đứng dậy, vẽ ma pháp trận lên không trung~, ‘Tin nhắn hướng dẫn’ hiện ra và chủ đề thực sự của nơi này cũng được hé lộ.
[Cái Bóng Phủ Trong Gió]
[Đế quốc Pungje đan xen vô vàn truyền thuyết và dã sử.]
[Có những câu chuyện quá nổi tiếng mà ai cũng biết.]
[Nhưng cũng có những câu chuyện chẳng ai hay.]
[Tại nơi này, tồn tại một câu chuyện buồn mà không ai biết đến.]
[Làm ơn, hãy tìm ra câu chuyện duy nhất bị thế gian lãng quên và giải tỏa nỗi oan khuất đó.]
Nghe xong tin nhắn hướng dẫn, đám học sinh ngơ ngác nhìn vào hư không một lúc.
“T-Truyền thuyết á……?”
“Phải. Là truyền thuyết.”
Lần đầu tiên Hong Bi-yeon xen vào cuộc trò chuyện của các học sinh.
“Toàn bộ thủ đô Pungje đã biến thành một phim trường truyền thuyết. Có vẻ mỗi khu vực được ấn định một truyền thuyết riêng. Sân thượng tòa nhà kia chắc là truyền thuyết Cửu Vĩ Hồ. Phải chia nhau ra tìm các truyền thuyết.”
“K-Khoan đã. Chia nhau ra á? Không nguy hiểm sao?”
“Nguy hiểm? Đi chung mới nguy hiểm hơn đấy. Ở đây càng lâu, càng bị Persona xâm lấn thì pháp sư chúng ta càng bất lợi. Cách giải quyết duy nhất là kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt.”
Trước lời nói của cô, Ryuderic gật đầu tán thành.
"Nói rất đúng. Thành phố này vô cùng rộng lớn, di chuyển cả đám cùng nhau là không hiệu quả. Tổng quân số là 12 người, vậy hãy chia thành 3 tổ, mỗi tổ 4 người."
Tuy nhiên, Hong Bi-yeon lắc đầu.
"Không. Chia làm 2 tổ 5 người đi. Ta sẽ hoạt động riêng với tên dân thường này."
"Cái gì? Khoan đã! Dù hai người có mạnh đến đâu thì đi hai người vẫn quá nguy hiểm."
"Đúng đó. Hơn nữa chúng ta còn chưa biết mục tiêu chính xác là gì. Ít nhất cho đến khi tìm ra cái kết thực sự thì nên đi cùng..."
Khi các học viên bắt đầu phản đối, Hong Bi-yeon chỉ cần trừng mắt nhìn là khiến họ phải im bặt. Rõ ràng đó là đôi mắt đỏ rực cháy hơn cả mặt trời, nhưng chẳng hiểu sao lại mang đến cảm giác lạnh lẽo hơn cả băng giá.
"À, hiểu rồi."
"Chẳng biết ai mới là Cửu Vĩ Hồ thật sự nữa..."
"Suỵt. Nghe thấy bây giờ."
Rốt cuộc, các học viên dù lầm bầm nhưng vẫn chia thành 3 tổ theo ý của Hong Bi-yeon.
"Ryuderic. Tôi sẽ đi theo Tổ 1. Cậu định đi đâu?"
Khi Ban Di-yeon chỉ vào năm học viên và hỏi, Ryuderic luân phiên nhìn Baek Yu-seol và năm người còn lại.
"Tôi sẽ đi theo sau hỗ trợ nhóm của Baek Yu-seol. Hỗ trợ bên ít người hơn là hợp lý mà."
"Được rồi. Gặp lại sau nhé."
Nghe Ryuderic nói vậy, Hong Bi-yeon lườm anh ta một cái sắc lẹm, nhưng cô không can thiệp vào quyết định của tiền bối năm 2.
Bởi lẽ trong Stella, quan hệ tiền bối - hậu bối là trật tự trên dưới cực kỳ nghiêm ngặt.
"Thật sự chỉ có hai người chúng ta đi thôi hả?"
"Ừ. Không thích sao?"
Rốt cuộc khi đã tách khỏi nhóm, Baek Yu-seol nhìn những học viên khác với vẻ mặt đầy bất an.
Không phải cậu lo lắng vì chỉ còn lại hai người, mà là cậu lo cho đám học viên kia.
"Không biết bọn họ có làm tốt không nữa."
"Dân thường."
"Hả?"
"Bọn họ không phải trẻ con. Họ là những học viên Ma Pháp Chiến Sĩ, không cần ngươi phải bảo vệ mãi đâu."
"Hả? Cái đó thì tôi biết...?"
Hong Bi-yeon không nhìn vào mặt Baek Yu-seol mà cứ thế nhìn thẳng về phía trước và bước đi.
"Những đứa trẻ đó, chúng ta, và cả ta nữa. Không phải là đối tượng mà ngươi bắt buộc phải bảo vệ. Ta mong ngươi hãy nhớ kỹ điều đó."
"À, ờ... được rồi."
Vì Hong Bi-yeon nói quá nghiêm túc nên Baek Yu-seol cũng không dám đáp trả đùa cợt như mọi khi mà chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
'Có chuyện gì à?'
Không biết là do cách nói chuyện hay tính cách, mà Hong Bi-yeon cứ như thể 365 ngày đều ở trong trạng thái áp thấp nhiệt đới, khiến việc nắm bắt tâm trạng hiện tại của cô nàng khó như lên trời.
'Chà, trông cũng không có vẻ gì là tâm trạng đang tệ...'
Sau nửa năm quan sát Hong Bi-yeon, ngược lại cậu cảm thấy bây giờ tâm trạng cô ấy có vẻ khá tốt là đằng khác.
"Khó chịu quá."
Có vẻ là đoán sai rồi.
"Sao thế?"
"Cái tên tiền bối bám theo sau lưng ấy."
Baek Yu-seol liếc nhìn Ryuderic đang đi theo cách đó khoảng ba mươi bước.
"Tiền bối ấy là Giảng viên phụ trách mà. Đành chịu thôi. Hơn nữa anh ta còn đang cảnh giới phía sau giùm chúng ta đấy? Vừa an tâm lại vừa tốt mà."
Quả nhiên xứng danh tiền bối năm 2, Ryuderic đã rút đũa phép ra, vừa ẩn mình vừa cảnh giới tứ phía. Đối với Baek Yu-seol, hành động chặn đứng các mối đe dọa từ phía sau của anh ta là điều vô cùng đáng cảm kích, nhưng với Hong Bi-yeon thì có vẻ không phải vậy.
"Chỉ là..."
Ấp a ấp úng, Hong Bi-yeon mấp máy môi định nói điều gì đó, một hành động chẳng giống cô chút nào, nhưng đột nhiên cô dừng bước khi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Khoan đã."
Baek Yu-seol rút thanh kiếm Tae-ri-beon ra và giải phóng ánh sáng. Lưỡi kiếm trắng ngần tuyệt đẹp lộ ra, tỏa sáng dìu dịu soi rọi xung quanh. Hong Bi-yeon bồi thêm những ngọn lửa trắng xóa lơ lửng giữa không trung, nhưng bất thình lình, một ngọn lửa màu xanh lam xuất hiện, nuốt chửng lấy nó rồi biến mất.
"...Cái gì vậy?"
Thấy ngọn lửa của mình bị dập tắt, Hong Bi-yeon cắn môi.
"Là ma trơi đấy. Loại quái vật mà bản thân ngọn lửa có ý chí riêng nên rất khó đối phó. Tốt nhất là đi đường vòng để tránh nó."
Nghe cậu nói, Hong Bi-yeon gật đầu đồng ý.
"Lối này."
Rời khỏi con đường lớn xuyên qua trung tâm thành phố để đi vào một con hẻm nhỏ, lần này lại thấy những thứ trông như quả bí ngô bán trong suốt trôi lềnh bềnh giữa không trung, tỏa ra ánh sáng cam lòe loẹt khắp nơi.
"Kia là..."
"Lờ đi. Có ma bí ngô ở gần đây đấy. Mấy con nhỏ thì không hại người đâu nên cứ đi qua cũng chẳng sao."
Baek Yu-seol nắm lấy một bên tay của Hong Bi-yeon và kéo đi.
"Khoan, khoan đã... Sao lại vội vàng thế?"
"Nếu con to xuất hiện thì nguy hiểm lắm. Cô đã từng nghe về giai thoại Sát nhân đầu bí ngô 'Wally' chưa?"
"...Hồi nhỏ có nghe."
"Đó là kẻ chuyên dùng lưỡi hái nhắm vào cổ đấy. Lơ là một chút là mất mạng như chơi, nên tốt nhất là chuồn lẹ."
Cậu kéo Hong Bi-yeon đi một mạch, con hẻm biến mất, nhường chỗ cho một khu ổ chuột chìm trong bóng tối nhập nhoạng.
"Đứng đây xác định phương hướng một chút rồi đi tiếp."
Quét xung quanh bằng [Kính Một Tròng], cậu chẳng thấy chỗ nào có mức độ nguy hiểm thấp cả.
"Đợi ở đây một lát, khi nào 'Giai thoại' di chuyển thì chúng ta sẽ đi."
"Này, Công chúa?"
"À, ừ. Ta đang nghe."
Có lẽ do cậu kéo đi quá gấp, Hong Bi-yeon đang ngẩn ngơ xoa xoa cổ tay nơi Baek Yu-seol vừa nắm lấy.
"Giai thoại di chuyển ư?"
"Có vẻ là vậy. Chúng đang di chuyển trong phạm vi không xâm phạm lãnh thổ của nhau. Chà, ca này khó đây, không biết Giai thoại mục tiêu là gì thì tìm hơi bị mệt đấy."
Baek Yu-seol nói với giọng thản nhiên, nheo mắt nhìn ra xa để mở rộng tầm nhìn, thì cô nàng lên tiếng hỏi.
"...Dân thường. Ngươi từng đến nơi này rồi sao?"
"Hả? Không. Làm gì có chuyện đó."
"Vậy sao ngươi rành rẽ thế?"
"Tôi phân tích hiện tượng mà."
"Ra vậy..."
Phân tích hiện tượng thì Hong Bi-yeon cũng làm được. Chỉ có điều, cô không nhìn thấy nhiều như Baek Yu-seol.
'Cơ mà, rốt cuộc cái thứ đó đang ở đâu vậy?'
[Kính Một Tròng] liên tục phát hiện ra dao động của [Bùa Phép Oan Hồn], nhưng cậu hoàn toàn không thể xác định được vị trí chính xác của nó.
"Tạm thời di chuyển sang hướng kia đi. Có một khoảng trống vừa xuất hiện."
Vốn dĩ việc phân tích hiện tượng của Persona này đã xong từ đời nào, và cậu cũng đã nắm được cách công lược, nhưng với Baek Yu-seol, việc tìm ra tung tích của lá bùa mới là ưu tiên hàng đầu.
'Nếu không có thứ đó, không thể biến Anella trở lại thành người được.'
Dù sao thì tai mắt xung quanh cũng gần như không còn, Baek Yu-seol không ngần ngại di chuyển nhanh, nhanh hơn nữa theo lộ trình ngắn nhất.
Gặp mấy Giai thoại vô dụng thì cậu "skip" nhẹ nhàng, tìm ra đường tắt trong chớp mắt để băng qua, và dù có gặp truyền thuyết nguy hiểm thì cậu cũng chọn cách lờ đi không đối đầu.
"Khoan đã, không phải ngươi đang quá vội vàng sao?"
"Sao thế?"
"Ngươi còn chưa kiểm tra kỹ câu chuyện mà."
"Đây là giai thoại Janghwa Hongryeon. Do oán hận của hai chị em bị chết đuối dưới ao..."
"...Không phải chuyện đó."
Hong Bi-yeon khẽ cắn môi, khó khăn mở lời như thể đang nói ra điều mình không muốn nói.
"Cứ đi... từ từ thôi, thận trọng một chút. Như thế cũng được mà."
Nghe cô nói vậy, Baek Yu-seol cảm thấy hơi kỳ lạ.
Với một Hong Bi-yeon luôn bị ám ảnh bởi điểm số và thành tích, thì việc đi đường tắt để đến đích nhanh chóng như thế này lẽ ra phải hợp ý cô hơn chứ. Nếu hoàn thành Persona Gate nhanh, chắc chắn sẽ nhận được điểm thưởng.
Với một người như cô ấy, những từ như "thận trọng", "từ từ" nghe chẳng hợp chút nào.
Thế nên cậu mới thắc mắc.
"Vội một chút cũng đâu có hại gì. Cứ tin tôi thì sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Cô cũng biết mà."
Baek Yu-seol đã để lộ quá nhiều khả năng trước Hong Bi-yeon nên cậu không định giấu giếm những kiến thức từ [Kính Một Tròng] nữa. Vì cậu tin tưởng cô.
Chỉ cần cô tin và làm theo như mọi khi là được. Nếu làm vậy, cậu tự tin có thể mang về cho Hong Bi-yeon bất cứ thứ gì cô muốn.
"...Không có lý do gì cả."
"Hả? Vậy thì nhanh chẳng phải tốt hơn sao?"
"Không. Ngươi chẳng hiểu cái gì hết."
Hong Bi-yeon nói xong, vẻ mặt cô đanh lại lạnh lùng... Dáng vẻ đó, trông khá lạ lẫm khiến Baek Yu-seol không biết nói gì thêm.
Trông như đang dỗi, lại như vừa mất hết hứng thú.
Thấy cô khác hẳn với vẻ tự tin lúc nãy, Baek Yu-seol đành phải bước lại gần và nói.
"Được rồi. Đi từ từ thôi. Thật thận trọng."
"Có cầu đá thì gõ thử xem chắc không. Có cửa thì gõ cửa rồi mới vào."
Nghe vậy, Hong Bi-yeon nhìn Baek Yu-seol như thể cậu đang nói chuyện hoang đường.
"Cũng không cần phải làm đến mức đó đâu."
Tuy nhiên, tâm trạng cô có vẻ đã khá hơn lúc nãy rất nhiều, một luồng hào quang tươi sáng và rạng rỡ tỏa ra từ biểu cảm của cô.
Thật kỳ diệu.
Trước đây, việc phân biệt cái biểu cảm ngàn năm như một, giống như đeo mặt nạ kia khó khăn vô cùng, nhưng giờ đây, chỉ cần dựa vào bầu không khí toát ra từ khuôn mặt ấy cũng dễ dàng nhận biết được tâm trạng của cô nàng.
"Đi thôi. Từ từ, và thận trọng."
===
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
