Chương 342: Khu trượt tuyết (3)
Tận hưởng trượt tuyết cũng đòi hỏi khá nhiều thể lực.
Các học viên dự bị ma pháp chiến binh dĩ nhiên luôn duy trì việc rèn luyện thể lực cơ bản, nên họ sở hữu một nền tảng thể chất cực kỳ dẻo dai.
Việc họ trượt tuyết liên tục từ ngay sau bữa trưa cho đến tận tối mịt cũng không có gì là lạ.
Xoẹt!
Fullame đứng trên ván trượt, lướt đi điệu nghệ và thực hiện một cú nhảy từ trên đỉnh đồi.
Mái tóc ngắn màu đen tung bay, những hạt tuyết bắn tung tóe khắp phía.
Vút...!!
Cơn gió mát lạnh ập vào mặt.
Trong khoảnh khắc, cảm giác như đang ở trạng thái không trọng lực khiến cô rùng mình vì phấn khích.
Cái cảm giác nghẹt thở đầy kích thích mà chỉ những người ở cấp độ tối thượng mới có thể tận hưởng!
Đường trượt đặc biệt mang tên "Dragon Course" dành cho những tay chơi lão luyện này cho phép thực hiện các cú nhảy bằng ván hoặc ski, mang lại sự phấn khích tột độ và khiến người khác phải ngước nhìn ngưỡng mộ.
Dù cảm thấy hơi cắn rứt lương tâm khi bỏ mặc đám bạn đang loay hoay ở dốc dành cho người mới bắt đầu để một mình lên đây, nhưng sau khi đã hộ tống họ suốt cả buổi chiều, cô nghĩ đã đến lúc mình nên tận hưởng một chút.
"Phù, mệt đứt hơi. Giờ này không biết mấy đứa kia đang trượt ở đâu rồi..."
Lần cuối gặp nhau cách đây 40 phút, cô thấy họ vẫn còn đang hò hét kiểu: "Giờ mình lên dốc trung cấp được rồi đấy!", nhưng sau đó thì mất liên lạc luôn. Những lúc thế này mà có cái điện thoại thông minh thì tốt biết mấy.
Dù vậy, vì đã hẹn địa điểm tập trung lúc 7 giờ tối nên cô cũng không quá lo lắng. Họ không còn là trẻ con nữa, và lo lắng cho một sinh viên Stella ở khu trượt tuyết thì đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Thể lực vẫn ổn nhưng cảm giác mệt mỏi bắt đầu kéo đến, cô quyết định bước vào căn nhà gỗ nằm trên đỉnh dốc dành cho cấp độ tối thượng.
Bên trong rộng hơn cô tưởng, được trang trí như một quán cà phê với lò sưởi ấm áp, là nơi lý tưởng để những người mệt mỏi vì trượt tuyết vào nghỉ ngơi.
Cô gọi một ly cà phê nóng hổi rồi ngồi lặng lẽ trong góc, nhưng bỗng cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
'Là cô ấy hả?'
'Ừ, nãy thấy rồi, xinh cực.'
'Chắc là học sinh cấp ba thôi nhỉ?'
'Quan trọng gì đâu?'
Khi tập trung ma lực vào thính giác, cô có thể nghe thấy loáng thoáng những tiếng xì xào. Dù không phải ma pháp sư hệ Night Position nên không có khả năng tăng cường thính giác, nhưng chỉ cần nghe lỏm bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để cô biết đám kia đang ủ mưu gì.
Cô vờ như không nghe thấy, và đúng như dự đoán, một gã thanh niên tầm ngoài 20 tuổi bước tới với dáng vẻ đầy tự tin.
"Này, từ nãy đến giờ chúng ta cứ chạm mặt nhau suốt, đúng là duyên phận nhỉ."
Fullame liếc nhìn gã từ đầu đến chân.
Mái tóc vàng hoe bạc màu, làn da hơi rám nắng, cái kính bảo hộ bảy sắc cầu vồng che kín mặt không biết có nhìn thấy đường không, cộng thêm bộ đồ trượt tuyết xanh đỏ tím vàng chẳng hề ăn nhập.
'Trẻ trâu tóc vàng da rám nắng?'
Không ngờ lại được tận mắt thấy một tên như thế này ngoài đời thực.
Dù là ở kiếp trước hay kiếp này, Fullame vốn chẳng ưa gì mấy trò bắt chuyện làm quen kiểu này, nên sắc mặt cô không được tốt cho lắm.
"Vâng. Có chuyện gì không?"
"Bị bắt chuyện bất ngờ nên giật mình hả? Đừng căng thẳng thế. Tầm như em chắc cũng nhận được khối lời mời mọc thế này rồi nhỉ?"
"Đúng rồi, trước khi anh đến thì có tầm bảy người rồi. Ai cũng đẹp trai và cao hơn anh cả."
"Ha ha... vậy sao?"
Sắc mặt tên trẻ trâu ngay lập tức trở nên thối chí.
Đó không phải là lời nói dối. Thực tế là khi đang trượt tuyết, đã có không ít gã đến bắt chuyện với cô. Cô đều từ chối với lý do muốn yên tĩnh trượt tuyết, nhưng giờ đang ngồi nghỉ ở quán thì không thể dùng cái cớ đó được nữa.
"Nếu anh hiểu rồi thì mời anh đi cho. Tôi đang mệt đứt hơi đây."
"A ha... Anh tiếp cận em không phải với ý đồ đó đâu, anh khác hẳn mấy gã kia. Nhìn là biết mà đúng không? Dù mặt mũi anh không tự tin lắm nhưng anh có thể giúp em chơi bời vui vẻ đấy."
"Vậy sao? Anh bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hử? Anh hai mươi."
"Tôi vẫn còn là học sinh cấp ba. Anh nên chú ý đến khoảng cách tuổi tác đi."
"Thì cũng chỉ hơn kém nhau một hai tuổi thôi mà? Với lại, so với mấy đứa bạn cùng trường của em, anh chắc chắn là ngon hơn nhiều."
"Ngon hơn ở điểm nào?"
"Anh là người lớn rồi."
"Người lớn sao... Có gì khác biệt so với học sinh chúng tôi à?"
Thấy cô có vẻ "cắn câu", vẻ mặt tên trẻ trâu rạng rỡ hẳn lên.
"Anh đã tốt nghiệp khóa đào tạo tại Ma tháp Gordon đấy nhé! Sắp tới là có chứng chỉ ma pháp sư cấp 2 luôn rồi! So với mấy đứa bạn học sinh của em, đi chơi với anh thú vị hơn nhiều đúng không?"
Gã thao thao bất tuyệt nhưng thấy sắc mặt Fullame vẫn không đổi, gã vội vàng nói thêm:
"Em biết Ma tháp Gordon chứ? Nơi mà ngài Gordon vĩ đại làm chủ tháp ấy."
"Hoàn toàn không biết."
"Hả, thật á? Chắc tại em không phải ma pháp sư nên không biết, chứ một trong bảy nhà nghiên cứu đã thiết lập nên phương trình Gordon Stream là..."
"Anh giỏi thật đấy."
Nhìn cái vẻ tự tin thái quá của gã cũng hay đấy, nhưng nghe thêm nữa chắc cô phát điên vì bực mình mất, nên cô ngắt lời luôn.
"Nhưng mà, anh biết gì không?"
"Hả?"
"Tôi có bạn trai rồi."
"A hắt, thì bởi vậy, so với gã bạn trai đó thì anh sẽ thú vị..."
"Nhưng cậu ấy học ở Stella."
"Cái gì cơ... hả? Em nói gì?"
Cô từ tốn lấy từ trong túi ra chiếc đồng hồ bỏ túi — biểu tượng cho sinh viên của học viện Stella.
Một chiếc đồng hồ chính hãng mà bất kỳ ma pháp sư nào đã học qua ma lực đều có thể nhận ra ngay lập tức.
"Ơ... ơ...?"
Sự xuất hiện của vật phẩm không ngờ tới khiến tên trẻ trâu cứng họng.
"Bạn trai tôi cũng học ở Stella."
Nói xong, cô cất chiếc đồng hồ vào túi rồi đưa tay chạm vào ly cà phê. Một lúc sau, tên trẻ trâu mặt đỏ gay như gấc, quay đầu chạy mất dép.
Trước mặt một sinh viên Stella — nơi chỉ dành cho những thiên tài trong số các thiên tài — mà lại dám khoe khoang cái chứng chỉ cấp 2 rẻ rách, gã cảm thấy nhục nhã không còn lỗ nào mà chui.
'Haiz... phiền phức thật.'
Việc liên tục bị bắt chuyện chứng tỏ cô là một cô gái đầy sức hút, đáng lẽ nên vui mới phải, nhưng những lúc đi chơi thế này cô chỉ thấy phiền hà.
'Sao về rồi? Nó nói gì?'
'Chịu, nó bảo nó học Stella.'
'Cái gì? Điên à?'
'Ơ... mà khoan, nhìn kỹ thì chẳng phải cô ta là Fullame sao?'
'Fullame? Nghe cậu nói mới thấy đúng là cô ấy thật!'
'Ôi nhục quá. Tao vừa mới tán tỉnh một người nổi tiếng à?'
'Này, chuồn lẹ đi mày.'
Giờ đây Fullame cũng đã xuất hiện trên mặt báo khá nhiều nên mọi người bắt đầu nhận ra cô. Dù không đến mức nổi đình nổi đám như Baek Yu-seol nhưng cái tên và khuôn mặt của cô cũng đã có độ nhận diện nhất định.
Những lúc thế này, danh tiếng cũng có cái lợi của nó.
"Haiz."
Khi đám đàn ông đã rút lui, Fullame thở dài một tiếng.
Việc sử dụng thân phận Stella theo cách này không hề hợp với tính cách của cô. Có khác gì đám quý tộc hay đem thân phận ra để hù dọa người khác đâu chứ.
"Này, cô bé?"
Giật mình.
Nghe thấy tiếng một người đàn ông gọi từ phía sau, vai Fullame khẽ run lên.
'Mình không hề cảm nhận được sự hiện diện của ông ta...?'
Vì luôn duy trì trạng thái kích hoạt cảm quan, nên lẽ ra bất kỳ ma pháp sư tầm thường nào bước vào phạm vi của cô cũng phải bị phát hiện mới đúng.
Điều đó có nghĩa là, người đàn ông vừa bắt chuyện này là một ma pháp sư ở đẳng cấp cao hơn Fullame.
"...Lại chuyện gì nữa đây?"
Cô khẽ quay đầu lại, khác với tên trẻ trâu lúc nãy, người đàn ông này có khuôn mặt khá điển trai và dễ gây thiện cảm, đang đứng đó với nụ cười gượng gạo.
Ông ta nheo mắt, dùng ngón tay đẩy gọng kính lên và nói:
"Ha ha ha... Tôi biết là hơi thất lễ, nhưng vô tình nghe được cuộc trò chuyện lúc nãy. Em là ma pháp sư của Stella sao?"
"Thì sao ạ?"
Cô quan sát kỹ diện mạo của người đàn ông.
Bộ đồ trượt tuyết có vẻ hơi rộng so với người, cái băng đô kỳ quặc không hề ăn nhập, còn cái kính bảo hộ thì không biết là do không biết cách đeo hay sao mà lại treo ngược dưới cằm.
"Chuyện là... em có biết sinh viên nào tên Fullame không? Tôi là fan hâm mộ cá nhân của cô ấy."
Cô mím chặt môi.
'Fan hâm mộ sao?'
Phải, chuyện đó cũng có thể xảy ra.
Bản thân cô cũng tự biết.
Việc sử dụng ma pháp thiên sứ đã là một điều cực kỳ độc bản trong giới ma pháp sư nhân loại, và khuôn mặt của cô cũng đủ xinh đẹp để thu hút sự chú ý của mọi người ở bất cứ đâu.
Thế nhưng.
Chẳng phải chuyện này càng kỳ lạ hơn sao?
'Nếu là fan... thì lẽ ra phải nhận ra mặt mình ngay từ đầu chứ?'
Chắc chắn có âm mưu gì đó ở đây.
Fullame thận trọng nói với vẻ mặt đầy cảnh giác:
"Nếu là cô bạn đó... lúc nãy tôi thấy cô ấy đang trượt ở dốc dành cho người mới bắt đầu. Anh không thấy sao?"
"À, vậy hả?"
"Vâng. Cô ấy nổi bật thế cơ mà."
"A ha, đúng là bạn của em có khác nhỉ? Em có thể dẫn đường cho tôi được không?"
"Chuyện đó... không được đâu."
Ngay khi cô bày tỏ ý định từ chối, sắc mặt người đàn ông đột ngột biến đổi, ông ta trợn tròn mắt nhìn cô.
"Tại sao?"
Run rẩy, trước khí thế đó, Fullame suýt chút nữa đã lùi lại theo bản năng, nhưng cô đã cố gắng giữ vững đôi chân mình.
"Vì... cô ấy rất nổi tiếng... nên có vẻ cô ấy không muốn bị chú ý quá mức ngay cả ở khu trượt tuyết đâu."
"Hừm, ra vậy..."
Ông ta vuốt cằm suy nghĩ một lát rồi lại quay về vẻ mặt nheo mắt, nở một nụ cười tươi rói.
"Tôi hiểu rồi. Các em ở Stella đúng là biết bao bọc nhau thật đấy."
"......Ý anh là sao?"
"Không có gì đâu. Tôi tự mình tìm ra là được mà."
Người đàn ông nói xong rồi quay lưng bước đi, chìm nghỉm vào đám đông.
"Cái gì vậy chứ..."
Đến tận bây giờ, cảm giác nổi da gà khắp người vẫn chưa hề dịu đi.
'Cảm giác bất an quá.'
Đó là một gã đàn ông không hề tầm thường.
'Phải báo cho mấy đứa kia ngay mới được...'
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng rung chấn vang lên từ đằng xa.
......ẦM ẦM!!
"Á á á!"
"Gì vậy? Động đất hả?"
"Lở tuyết sao?"
Mặt đất rung chuyển dữ dội trong chốc lát khiến mọi người mất thăng bằng, nháo nhào cả lên. May mắn là rung chấn không quá lớn, nhưng vấn đề là tâm chấn có vẻ cực kỳ gần.
"Không lẽ nào...!"
Fullame tái mét mặt mày, hớt hải lao ra ngoài. Đôi giày trượt tuyết dày cộm hôm nay bỗng trở nên nặng nề và vướng víu đến lạ.
"Trời đất, đằng kia có chuyện gì vậy?"
"Ai biết được..."
"Chẳng phải đó là khu vực dành cho khách chuyên nghiệp sao?"
Bên ngoài, đám đông cũng đang tụ tập bàn tán xôn xao, hướng mắt về phía dốc trượt cao cấp.
'Khách chuyên nghiệp? Mấy đứa nhỏ đâu có ở đó...'
Vừa định thở phào nhẹ nhõm, Fullame chợt khựng lại khi nhớ ra lời nói lúc nãy.
"...Chẳng phải chúng nó bảo sẽ thử sức ở khu chuyên nghiệp sao?"
Chắc chắn rồi.
Vì là những thiên tài thể thao nên đám bạn của cô học trượt tuyết rất nhanh, chẳng mấy chốc đã hừng hực khí thế đòi chinh phục dốc trượt cấp cao.
ẦM...!!
Trong lúc cô còn đang phân vân, một đợt rung chấn khác lại truyền đến từ phía đó.
Một lưỡi kiếm băng khổng lồ đột ngột trồi lên từ mặt đất, biến nỗi bất an của Fullame thành sự khẳng định chắc chắn.
'Ma pháp của Aizel...!'
Loại ma pháp quy mô lớn nhường này tuyệt đối bị cấm sử dụng ở nơi có dân thường. Chắc chắn đã có sự cố gì đó xảy ra khiến cô ấy không còn cách nào khác.
Phải đến khu chuyên nghiệp ngay lập tức.
Thế nhưng, nơi này là dốc trượt dành cho khách siêu cấp.
Hai khu vực này nằm ở hai đỉnh núi hoàn toàn tách biệt. Muốn sang đó, cô phải trượt xuống dưới rồi bắt cáp treo đi ngược lên lại.
Nhưng hàng chờ cáp treo đang dài dằng dặc, dù mọi người có đang bỏ chạy vì rung chấn đi nữa thì thời gian lãng phí vẫn là quá nhiều.
"...Này, Gà Chíp. Nghe thấy không?"
- Ừ, Fullame. Bọn tớ luôn lắng nghe mỗi khi cậu gọi.
"Cho mượn đôi cánh một chút."
- Thoải mái đi.
PHỰT...!
Sau lưng Fullame, một đôi cánh vàng kim rực rỡ đột ngột hiện ra.
Nhìn thấy Fullame tung cánh bay lên giữa những lông vũ ánh sáng, mọi người xung quanh trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Ơ kìa? Cô bé đó chẳng phải là người trên báo dạo nọ sao...?"
"Đúng rồi! Nhìn mặt quen lắm!"
"Hình như tên là Fullame thì phải..."
Tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.
'Chết tiệt, sao chuyện này lại xảy ra chứ!'
Cô chỉ muốn cùng bạn bè tận hưởng kỳ nghỉ và tặng cho Aizel một món quà nhỏ, chẳng lẽ ngay cả một cuộc sống đời thường bình yên thế này cũng là điều bất khả thi với cô sao?
Vỗ cánh bay gấp đến khu chuyên nghiệp, cô thấy Aizel vừa vặn dùng những cọc băng xiên thủng hai con quái vật cỡ trung.
"Aizel! Cậu không sao chứ?!"
"Ơ? Tiểu thư Fullame. Tôi ổn mà."
Aizel nhìn thấy cô liền nở nụ cười rạng rỡ, vẫy vẫy cây trượng.
'May quá...'
Ở một góc, đám đông đang tụ tập run rẩy sợ hãi, phía trước là nhóm bạn đang nắm chặt trượng ma pháp để bảo vệ và kiểm soát tình hình.
"Quái vật tấn công à?"
"Vâng. Nhưng không sao đâu ạ. May mà bọn em có mặt ở đây. Lũ quái vật này đúng là đen đủi thật."
"Ừ... Với mọi người thì đúng là may mắn đấy."
Chẳng hiểu kiểu gì mà quái vật lại dẫn xác đến tận khu trượt tuyết này. May mà có sinh viên Stella ở đây nên mọi chuyện mới êm xuôi.
Dân thường tuy vẫn còn sợ hãi nhưng khi thấy quái vật bị Aizel và nhóm bạn tiêu diệt, họ bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Có người còn khẽ reo hò cổ vũ.
'Phải rồi, cũng không có gì to tát. Chuyện tầm này thì cũng hay xảy ra mà...'
"Quả nhiên là cô sao?"
....
Nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau, Fullame giật mình lùi lại, chĩa thẳng trượng ma pháp về hướng đó.
"Ngươi là..."
Gã đàn ông nọ đang nheo mắt nhìn Fullame. Nụ cười thong dong thường ngày biến mất, thay vào đó là đôi môi đanh lại đầy vẻ phẫn nộ lạnh lẽo.
"Tại sao lại nói dối? Suýt chút nữa cô đã khiến tôi làm hại người vô tội rồi đấy."
"Mà thôi, chuyện đó giờ không quan trọng nữa."
Hắn cầm một cuốn sách trên tay, lật qua vài trang rồi đóng sầm lại một cái 'Cạch!', sau đó cất nó vào không trung.
'Không gian ảo sao...?'
Ngoại trừ trường hợp đặc biệt như Baek Yu-seol, ma pháp không gian ảo không phải thứ mà ai cũng có thể sử dụng.
"Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?"
"Danh tính của ta sao... Giờ đã đến thời đại mà người ta phải hỏi câu đó rồi à."
Gã đàn ông tháo kính vứt sang một bên, trợn mắt nhìn cô.
Khoảnh khắc đó.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Con ngươi dựng đứng như mắt mèo khiến Fullame nổi hết da gà da vịt.
"Ta là Alpha của tổ chức Angelis. Cũng là... hậu duệ cuối cùng của những Thợ Săn Thiên Sứ."
Alpha vừa nói vừa chỉ ngón tay về phía tim của Fullame.
'Nguy hiểm...!'
Theo bản năng, cô xoay người né tránh trước cả khi kịp triển khai khiên chắn.
XOẸT—!!
Một bên cánh trái bị xé toạc, rơi rụng xuống đất.
'Ơ...?'
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Cho đến tận lúc rơi xuống mặt đất, Fullame vẫn chưa kịp nhận thức được mình vừa trúng phải loại ma pháp gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
