Chương 344 + 345 + 346 + 347 + 348
ẦM ẦM...!!
Từ ngọn núi Illa Jelliden treo ngược trên mây, những rung chấn dữ dội bất ngờ vang lên.
Vì là núi tuyết nên chỉ cần một tác động nhỏ cũng dễ dàng gây ra lở tuyết, những trận "mưa tuyết" khổng lồ bắt đầu đổ xuống, nhưng có vẻ không cần phải lo lắng.
Bởi vốn dĩ trên ngọn núi đảo ngược này gần như không có sự sống.
[Thiên Bình Giai Điệu]
Từ đầu ngón tay Fullame, hai vòng tròn ma pháp xuất hiện rồi lập tức khắc lên bầu trời, biến đổi thành hình dạng một chiếc cân.
OONG!
Ngay khi chiếc cân nghiêng về một phía, một biểu tượng nhỏ hiện lên trên ngực của Thợ Săn Thiên Sứ Alpha.
"...Lại giở mấy trò phiền phức rồi."
Đó là ma pháp đặc biệt của tộc thiên sứ, dùng để tước đoạt sức mạnh của đối phương nếu họ mạnh hơn mình để ban phúc cho bản thân.
"Nhưng ngươi chắc chưa biết điều ngược lại đâu!"
[Thiên Bình Thiên Phạt]
"Ư?!"
Ngay khoảnh khắc chiếc cân màu đen đỏ xuất hiện trên không trung, Fullame cảm thấy một phần sức mạnh trong cơ thể mình bị rút cạn.
Đây là ma pháp của ác quỷ, dùng để nguyền rủa và làm suy yếu đối phương nếu họ mạnh hơn mình.
Nó hoàn toàn tương khắc với ma pháp của Fullame.
Dù Fullame không mạnh hơn Alpha nên lời nguyền không gây tác động quá lớn, nhưng điều quan trọng là mọi chiêu bài cô đưa ra đều bị khắc chế hoàn toàn.
'Điên mất thôi, lại còn là ma pháp ác quỷ nữa!'
Cô dang rộng đôi cánh, lướt đi giữa những vách đá sắc lẹm của núi Illa Jelliden.
"Định chạy trốn mãi sao?"
Cô ngỡ mình đang bay với tốc độ tối đa, nhưng Alpha đã đuổi kịp từ lúc nào, hắn vươn tay về phía Fullame.
[Đến Đây, Địa Ngục]
Vòng tròn ma pháp của Alpha phân tán vào không trung, những bàn tay đen đỏ lao vun vút về phía cơ thể Fullame. Cô cố gắng né tránh nhưng một trong số đó đã chạm trúng cánh.
XOẸT!
"Aaa...!"
Đôi cánh thiên sứ bị xé toạc một cách dễ dàng. Cơn đau thấu xương truyền đến khiến nước mắt Fullame chực trào ra. Vì quá đau đớn, cô thậm chí không thể triển khai khiên chắn tử tế mà cứ thế rơi tự do. Alpha cười khẩy nhìn theo.
'Còn non và xanh lắm.'
Trong các thư tịch cổ, thiên sứ được mô tả là những thực thể có thể xẻ đôi bầu trời, triệu hồi những ngọn thương khổng lồ để trừng phạt lũ ác quỷ dưới mặt đất.
So với những thiên sứ trong truyền thuyết đó, cô gái trước mắt này thật quá yếu ớt và tầm thường.
Đôi cánh thiên sứ vốn được cho là mạnh mẽ đến mức có thể bay xuyên qua cả cơn bão của một đại pháp sư, vậy mà lại rách nát chỉ sau vài đòn ma pháp nhẹ nhàng. Chiếc khiên thiên giới vốn có thể chặn đứng đòn tấn công của quỷ vương, vậy mà chỉ cần một chút tác động đã vỡ tan tành.
'Nhưng mà, nếu cứ để cô ta tiếp tục trưởng thành thì... sẽ nguy hiểm đấy.'
Tuổi của Fullame ước chừng chỉ mới cuối tuổi thiếu niên.
Vậy mà đã sở hữu sức mạnh đủ để đối kháng với hắn. Quả nhiên là dòng máu thiên sứ sao?
'Phải tiêu diệt thiên sứ giống cái càng sớm càng tốt.'
Từ thời cổ đại, thiên sứ và ác quỷ giống cái cực kỳ hiếm hoi, đó là lý do họ gặp khó khăn trong việc duy trì nòi giống.
Có lẽ đó là cách để cân bằng hệ sinh thái chăng.
Nếu những thực thể mạnh mẽ như thiên sứ và ác quỷ mà còn có khả năng sinh sản vượt xa con người, thì mặt đất này đã sớm bị chúng thống trị rồi.
'Kết liễu tại đây thôi.'
Fullame đang rơi xuống vực sâu lại một lần nữa nhận được sức mạnh từ thiên giới, cô tái triển khai đôi cánh và bay ngược lên.
Alpha lẳng lặng quan sát rồi nắm chặt bàn tay vào không trung. Một ngọn thương màu đen đỏ lập tức xuất hiện trong tay hắn.
"Chạy đằng trời cũng không thoát đâu."
Ngọn thương này là ma pháp chắc chắn sẽ bắn hạ bất kỳ thiên sứ nào lọt vào tầm mắt của hắn, một ma pháp kế thừa đặc biệt mà tộc Thợ Săn Thiên Sứ đã mượn sức mạnh của ác quỷ để phát triển.
[Sự Trừng Phạt Của Bóng Tối]
Cảm nhận được điềm chẳng lành, vị thiên sứ đang hớt hải bỏ chạy vội vàng triệu hồi một chiếc khiên vàng kim.
Thế nhưng, vô ích thôi.
Với khoảng cách thực lực áp đảo thế này, gã hoàn toàn có thể dễ dàng xuyên thủng cái khiên chắn rách nát kia.
“So với một thiên sứ xuất hiện sau hàng trăm năm thì ngươi có vẻ hơi tầm thường đấy...”
Gồng lên!
“Vĩnh biệt nhé, thiên sứ cuối cùng.”
Alpha dồn hắc ma pháp vào cánh tay phải, đôi mắt trợn trừng, định tung ra đòn Trừng Phạt Bóng Tối về phía Fullame thì...
... Ngay khoảnh khắc đó.
ẦM ẦM ẦM ẦM!!
Đột nhiên, toàn bộ Ngọn Núi Đảo Ngược Illa Jelliden bắt đầu gầm rú dữ dội, như thể nó đang mang trong mình một ý chí sống.
“... Hả?”
Trước thảm họa thiên nhiên bất ngờ này, Alpha lùi lại với vẻ mặt ngơ ngác.
“Cái quái gì nữa đây...?”
Ngọn núi Illa Jelliden vĩ đại đang trừng mắt nhìn Alpha.
Hai con ngươi khổng lồ.
Cái miệng rộng hoác.
Biểu cảm vặn vẹo hung ác đó như đang gửi một lời cảnh báo đanh thép đến Alpha.
'Biến khỏi đây ngay lập tức.'
Trước hiện tượng không thể tin nổi này, Alpha chỉ biết nở một nụ cười cay đắng.
“Giờ thì... đến cả thiên nhiên cũng đứng về phía thiên sứ sao?”
Tại sao chứ?
Tại sao thiên nhiên lại giúp đỡ thiên sứ?
Chẳng phải thiên sứ là kẻ thù của mặt đất này sao?
“Rốt cuộc là tại sao...?”
Gã hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Kể từ thời điểm xuyên không vào Aether, Baek Yu-seol đã hoàn toàn tinh thông ma pháp [Điểm Nhảy].
Đó là bởi cậu có thể áp dụng nguyên xi những kinh nghiệm từ thời còn cày cuốc Aether World Online vào thực tế.
Thế nhưng, có một điều cậu đã nhầm lẫn.
Cậu chỉ tinh thông cách điều khiển [Điểm Nhảy], chứ thực chất, cậu chẳng hề biết một tí gì về nguyên lý của nó cả.
Các ma pháp sư khác tiêu tốn một lượng lớn mana khi sử dụng [Điểm Nhảy], nhưng Baek Yu-seol thì không, nhờ vào đặc tính Ma Lực Nhuế Tiết Thể.
Vậy thì, tại sao?
Baek Yu-seol không biết.
Các ma pháp sư khác không thể điều chỉnh hướng của [Điểm Nhảy], nhưng Baek Yu-seol thì có thể.
Vậy thì, tại sao?
Cậu cũng không biết nốt.
Chỉ là... ngay từ đầu cậu đã làm được rồi.
Vì đó là 'thiết lập' của game mà.
Nhưng thế giới này là hiện thực.
Chẳng có cái gọi là thiết lập nào ở đây cả.
Mọi hiện tượng đều phải có căn cứ, có tính logic và quy luật. Trong một hiện thực tàn khốc thế này, không thể chỉ giải thích bằng một từ 'thiết lập' nghe cho sướng tai được.
Nói cách khác, việc Baek Yu-seol có thể tự do điều khiển [Điểm Nhảy] chắc chắn phải có lý do.
Chỉ là từ trước đến nay cậu hoàn toàn không biết, và cũng chẳng buồn tìm hiểu mà thôi.
Đây là một vấn đề khá quan trọng.
[Điểm Nhảy] của Baek Yu-seol bị trói buộc bởi thời gian hồi chiêu và phạm vi theo 'thiết lập game'.
Đây là một hạn chế cực lớn mà cậu không thể thoát khỏi, trừ khi tăng cấp kỹ năng hoặc sử dụng những chiêu thức đầy rủi ro như [Thiên Cơ Nhất Thể]...
Nhưng nếu cậu có thể phân tích bản chất của ma pháp [Điểm Nhảy] như các ma pháp sư khác và vượt qua những hạn chế đó thông qua luyện tập thì sao?
[Điểm Nhảy]
Tách!
Baek Yu-seol sử dụng [Điểm Nhảy] lao vun vút qua những hình nhân tập luyện đặt lộn xộn, rồi lạnh sống lưng khi thấy một chiếc gai sắc nhọn sượt qua.
Đòn tấn công của những hình nhân có trí tuệ nhân tạo này chỉ là để huấn luyện nên không gây sát thương thực tế, nhưng nếu bị trúng đòn trong khi đang [Điểm Nhảy], cậu có thể phải chịu vết thương chí mạng.
'Hú hồn, suýt thì thăng thiên.'
Nỗi sợ hãi vừa rồi nhanh chóng tan biến, cậu lập tức lấy lại bình tĩnh và tiếp tục sử dụng [Điểm Nhảy] sang phía đối diện.
Tạch.
Sau khi [Điểm Nhảy] với khoảng cách tối đa về phía một hình nhân ở xa và vung kiếm, cậu cảm nhận được một lực phản chấn mạnh mẽ ở cổ tay.
Tuy nhiên, không có cảm giác đau đớn.
[Trạng thái 'Thiên Cơ Nhất Thể' được kích hoạt!]
Đó là bởi một nguồn năng lượng tự nhiên khổng lồ đang bao bọc và bảo vệ cổ tay cậu. Baek Yu-seol tận hưởng trạng thái [Thiên Cơ Nhất Thể] lan tỏa khắp cơ thể và bắt đầu sử dụng [Điểm Nhảy] một cách điên cuồng.
Chẳng cần tính toán gì cả.
Chỉ đơn giản là liên hoàn [Điểm Nhảy] dựa vào trực giác.
Dù chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cậu va vào hình nhân và trọng thương, nhưng cậu tin vào trực giác của mình.
Vốn dĩ Ma Lực Nhuế Tiết Thể cũng có kỹ năng phái sinh là [Lục Giác], nhưng cái [Lục Giác] đến từ [Thể Chất Thiên Cơ Tự Nhiên] này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Cảm giác như cậu có mắt ở sau gáy vậy.
Dù không nhìn, cậu vẫn biết rõ thứ gì đang ở đó.
Cậu có thể cảm nhận thời gian hình nhân cử động đến từng 0,001 giây, và phạm vi di chuyển của chúng đến từng 1mm.
Thậm chí cậu còn có thể dự đoán chính xác bước đi tiếp theo, như thể đang nhìn thấy tương lai vậy.
'Quả nhiên, có gì đó lạ lắm.'
Càng luyện tập, khả năng kiểm soát [Điểm Nhảy] càng tăng lên, nhưng mục đích của Baek Yu-seol không phải là cái đó.
Cậu muốn phân tích [Điểm Nhảy] thông qua các giác quan nhạy bén của [Thiên Cơ Nhất Thể].
'Dù có dùng [Điểm Nhảy] bao nhiêu lần đi chăng nữa, mình vẫn không thấy bất kỳ sự dao động mana nào.'
Trong cơ thể Baek Yu-seol không có mana.
Dù vậy, [Điểm Nhảy] tiêu tốn một lượng mana khổng lồ, nên chắc chắn nó phải sử dụng một loại 'nhiên liệu' nào đó.
Xét đến việc hầu hết các ma pháp trên thế giới này đều sử dụng mana màu xanh lam, thì đây quả là một hiện tượng kỳ quái.
'Rốt cuộc nó là cái gì nhỉ?'
Baek Yu-seol nhắm tịt mắt lại và thử sử dụng [Điểm Nhảy]. Đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm, nhưng cậu tin vào trực giác của [Thiên Cơ Nhất Thể].
[Điểm Nhảy]
Cảm giác như không gian đang bị gập lại, hoặc như có thứ gì đó đang kéo mạnh cơ thể cậu đi.
Trong quá trình đó, năng lượng tự nhiên không hề thay đổi, mana cũng không hề tiêu tốn, nhưng Baek Yu-seol cảm nhận được một thứ gì đó đã biến đổi cực kỳ nhỏ nhoi.
'Cái này...!'
Thình thịch! Thình thịch! Tim cậu đập liên hồi.
Liệu Newton khi nhìn thấy quả táo rụng và nhận ra trọng lực có cảm giác thế này không? Hay Einstein khi thấu hiểu thuyết tương đối cũng thấy vậy?
'Eureka.'
Dù chỉ là một thứ gì đó mỏng manh như sợi tơ, nhưng chắc chắn nó đã lọt vào tầm cảm nhận của Baek Yu-seol.
Một khi đã tìm thấy manh mối, lần thứ hai sẽ không còn khó khăn nữa.
[Điểm Nhảy], lại [Điểm Nhảy].
Baek Yu-seol điên cuồng lao đi giữa các hình nhân, cố gắng gợi lại cảm giác vừa rồi.
Thường thì nó sẽ tan biến ngay lập tức như nước chảy qua kẽ tay, nhưng đôi khi, cảm giác đó vẫn đọng lại nơi đầu ngón tay cậu trong chốc lát.
'Chính là nó.'
Mana, đó là nguồn sức mạnh căn nguyên cấu thành nên mọi không gian trên thế giới này.
Các ma pháp sư rút trích nguồn sức mạnh đó để tạo ra các hiện tượng siêu nhiên gọi là ma pháp.
Thế nhưng... thế giới không chỉ được cấu thành từ không gian ba chiều.
Phải thêm vào khái niệm 'Thời gian' thì một thế giới mới thực sự hoàn chỉnh.
Một nguồn sức mạnh căn nguyên khác biệt hoàn toàn với không gian (mana).
'Nguyên lý của [Điểm Nhảy]... có liên quan đến thời gian sao?'
Việc dịch chuyển một khoảng cách hơn 10m chỉ trong 0,1 giây mà không qua di chuyển không gian vốn dĩ đã vi phạm các quy luật vật lý của không gian rồi.
Nhưng nếu nguyên lý của nó là thời gian thì sao?
'Hình như mình hiểu ra rồi...'
Baek Yu-seol dừng liên hoàn [Điểm Nhảy], buông thõng thanh kiếm gỗ, cậu giơ tay trái lên và lặng lẽ tập trung luồng khí từ trái tim.
Bởi vì loại mana bí ẩn vừa được sử dụng đồng thời với [Điểm Nhảy] đó, cậu cũng cảm nhận được nó ở đâu đó trong lồng ngực mình.
Chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng biết danh tính của nó là gì.
[Quyền năng của Eunse Sibiwol]
Loại mana thời gian, thứ có thể coi là độc nhất vô nhị và đặc biệt nhất trên thế giới.
U u u...!!
Luồng khí màu bạc đó giờ đây đang bắt đầu tỏa ra những tia sáng nhạt nhòa trên lòng bàn tay của Baek Yu-seol.
“A...!”
Mở mắt ra nhìn thấy cảnh tượng đó, Baek Yu-seol suýt chút nữa đã hét lên vì sung sướng.
“Làm được rồi...”
Cậu vẫn chưa hoàn toàn nắm vững nguyên lý của [Điểm Nhảy]. Cậu cũng chưa thấu hiểu hết một trong những quyền năng của Eunse Sibiwol.
Thế nhưng, cậu đã đặt bước chân đầu tiên để tiến tới chân lý đó.
Số 0 và số 1 là hoàn toàn khác biệt.
0 là trạng thái không có gì cả, nhưng 1 thì luôn tồn tại khả năng để trở thành 10, hay thậm chí là 100.
Nắm chặt!
Baek Yu-seol nắm tay lại, chậm rãi điều hòa luồng mana màu bạc.
'Được rồi, phải đổi chỗ thôi.'
Đã nắm được căn nguyên của [Điểm Nhảy] thì không cần phải đánh mấy cái hình nhân này nữa. Cậu định rời khỏi sân tập để đi thiền định thì một cơn rung động vang lên từ bên hông.
Rừ rừ!!
“Hử?”
Cái thời đại này làm gì có smartphone, thế thì cái gì rung nhỉ? Baek Yu-seol sờ quanh thắt lưng và nhanh chóng tìm ra nguyên nhân.
“Đồng hồ bỏ túi...?”
Chiếc đồng hồ minh chứng cho thân phận sinh viên Stella. Cạch! Cậu nhấn nút mở ra và thấy một tín hiệu nguy hiểm đang phát ra.
“À. Tín hiệu cầu cứu sao?”
Đây là chức năng đặc biệt mà Đội trưởng kỵ sĩ Stella, Alain, đã cài đặt riêng vào đồng hồ của Baek Yu-seol.
Sinh viên học viện Stella khi ra ngoài nếu gặp nguy hiểm có thể lập tức gửi tín hiệu đến Đội kỵ sĩ Stella, và Baek Yu-seol cũng có thể nhận được tín hiệu đó.
Dù hiện tại với thân phận học sinh thì chức năng này cũng chẳng giúp ích được gì mấy, nhưng Alain đã thêm cho cậu một tính năng đặc biệt khác.
Thay vì nhận tất cả các tín hiệu, cậu sẽ chỉ nhận được tín hiệu nguy hiểm từ những người bạn thân thiết của mình.
“Đây là... Fullame và Aizel sao?”
Hai người đó đáng lẽ đang đi trượt tuyết vui vẻ mà, lại có biến cố gì nữa đây?
Rừ rừ rừ!!
Trong khi đầu óc còn đang rối bời, chiếc đồng hồ lại rung lên một hồi chuông cảnh báo nguy hiểm khác.
“Lại nữa?”
Không phải một, mà là hai tín hiệu.
[Tín hiệu nguy hiểm - Fullame, Aizel]
[Tín hiệu nguy hiểm - Hong Bi-yeon]
Fullame, Aizel và cả Hong Bi-yeon.
Cả hai nhóm đều đang gửi tín hiệu từ những địa điểm khác nhau.
“Chuyện quái gì đang xảy ra thế này...?”
Đang yên đang lành nghỉ đông lại có tín hiệu nguy hiểm liên tạch thế này.
Dù bây giờ có đi cứu ngay lập tức cũng không chắc có giúp được gì không, nhưng nếu đi, cậu buộc phải chọn một trong hai bên.
Fullame và Aizel.
Hay là Hong Bi-yeon đang đơn độc một mình.
“Mình sẽ...”
Baek Yu-seol suy nghĩ trong chớp mắt, sau đó đóng đồng hồ lại và lập tức lao vút đi.
'Hãy giết thiên sứ.'
Đó là lời mà cha của Alpha, người đã nhận nuôi gã từ khi gã mới bắt đầu có nhận thức, luôn lặp đi lặp lại.
'Hãy căm thù thiên sứ.'
Tại sao ạ?
Hồi nhỏ gã cũng từng thắc mắc như vậy.
Chẳng phải thiên sứ là một chủng tộc tốt bụng sao? Bởi vì trong thâm tâm gã vẫn còn sót lại một chút nghi hoặc nhỏ nhoi như thế.
Nhưng cha gã vẫn liên tục ép buộc.
'Thiên sứ là những thực thể tà ác làm vấy bẩn mặt đất.'
'Chúng đang nhắm vào Thập Nhị Thần Nguyệt bảo hộ mặt đất để làm loạn thế gian.'
Sự nghi ngờ của Alpha thuở nhỏ dần tan biến.
'Vâng, thưa cha.'
Năm tháng trôi qua.
Vốn sinh ra là con người, nhưng để săn lùng thiên sứ, những thành viên Angelis đã bán linh hồn cho quỷ dữ để có được tuổi thọ vượt xa người thường.
10 năm, 20 năm, 50 năm, rồi 100 năm.
Alpha sống mà không hề lộ diện, ôm giữ lòng căm thù với những thiên sứ thậm chí còn chẳng tồn tại.
Giờ đây, đối với gã, lý do không còn quan trọng nữa.
Vì gã được dạy phải căm thù thiên sứ.
Vì giết thiên sứ đã trở thành lẽ sống của gã.
'Thiên sứ là cái ác.'
Đó là niềm tin gã đã giữ vững suốt một trăm năm. Và giờ đây, khi thiên sứ tái xuất giang hồ, đã đến lúc gã thể hiện niềm tin được thừa kế từ cha mình.
... Gã đã từng nghĩ như thế.
'Có gì đó... sai sai...'
Alpha giơ cao hai tay lên trời. Một quả cầu màu đỏ đen phình to như quả bóng bay, rồi nổ tung, bắn ra những tia thiên thạch nhỏ lẻ tẻ khắp nơi.
“Á!”
Một ma pháp diện rộng khủng khiếp bao phủ cả sườn núi!
Với sức công phá mạnh đến mức làm sụp đổ cả địa hình, Fullame chỉ riêng việc duy trì khiên chắn đã là quá sức.
Ngay khoảnh khắc đó, Alpha bắt được sơ hở.
Gã chỉ ngón trỏ về phía Fullame định bắn ra một tia laser đỏ, nhưng đột nhiên một khối tuyết khổng lồ từ trên trời rơi xuống chắn ngang.
“Chết tiệt! Lại phá đám!”
Cứ như thể dãy núi khổng lồ này đang cố tình bảo vệ Fullame vậy.
Tại sao chứ?
Chẳng phải tự nhiên luôn đứng về phía con người sao?
Vậy tại sao nó lại bảo vệ thiên sứ?
Chẳng phải tự nhiên nên đứng về phía chính nghĩa sao?
Mình là chính nghĩa, còn thiên sứ là cái ác mà.
Đáng lẽ tự nhiên phải giúp mình tấn công thiên sứ mới đúng chứ.
“Chạy giỏi đấy, đồ sâu bọ...”
Cuộc đối đầu giữa Class 5 và Class 7.
Nếu phải so sánh, thì chẳng khác nào một chiếc xe máy đối đầu với một chiếc xe tải hạng nặng.
Class 5 chắc chắn là một cấp độ đáng nể, nhưng Class 7 lại sở hữu sức mạnh ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Một ma pháp sư Class 7 có thể xả liên tục những ma pháp đủ sức phá hủy một ngôi nhà chỉ trong một đòn mà không cần thời gian chờ, và nếu muốn, họ hoàn toàn có thể san phẳng cả một vùng.
So với đó, Fullame yếu ớt đến tội nghiệp. Hầu hết ma pháp của cô đều chẳng hề hấn gì với Alpha.
Thế nhưng, cô vẫn lách qua lách lại như một con chạch, cố gắng tìm sơ hở để tung ra những đòn ma pháp chí mạng hòng phản công Alpha.
Cuộc chiến này đáng lẽ phải kết thúc nhanh chóng và nhạt nhẽo như mèo vờn chuột.
Khoảng cách trình độ lớn đến thế, vậy mà con chuột nhắt kia cứ liên tục nhe răng nhắm vào cổ con mèo, khiến gã không tài nào lơ là được.
Đã thế, ngọn núi Illa Jelliden cứ như có ý chí riêng, liên tục cản trở Alpha khiến cuộc đi săn mãi chẳng thấy hồi kết.
Thời gian đi săn càng kéo dài.
Suy nghĩ vẩn vơ cũng càng nhiều thêm.
'Thật sự... thế này có đúng không?'
Đến cả tự nhiên cũng tự thân vận động để bảo vệ thiên sứ, liệu hành động của mình có thực sự là chính nghĩa?
Gã chợt nhớ lại cảnh tượng ngay trước khi cuộc săn thiên sứ bắt đầu.
Hình ảnh thiên sứ bay vút lên, chẳng thèm màng đến việc thân phận bị bại lộ khi thấy con người bị tấn công.
ẦM ẦM ẦM!!
Cây thương khổng lồ mà Alpha ném ra trúng vào sườn núi, khiến vách đá vỡ vụn và hất văng thiên sứ ra ngoài.
Có vẻ như bị choáng trong giây lát, thiên sứ thậm chí còn chẳng kịp nghĩ đến việc dang rộng đôi cánh, nhưng rồi cô nàng giật mình tỉnh táo lại, một lần nữa tung cánh bay lên.
Đó là cơ hội.
Nếu vừa rồi gã bồi thêm một cây thương nữa, có lẽ đã xuyên thủng tim cô ta rồi.
Dù không biết có trúng hay không do sự cản trở của núi tuyết...
Nhưng tại sao mình lại không tấn công?
Ầm ầm ầm...!!!
Khi thiên sứ đang bay một cách chao đảo, yếu ớt định hạ cánh xuống đâu đó, núi tuyết bỗng tạo ra một trận lở tuyết kinh hoàng che khuất tầm nhìn của Alpha.
Với Alpha, việc thổi bay trận lở tuyết này để mở rộng tầm nhìn là chuyện nhỏ, nhưng gã đã không làm thế.
'Cha ơi, tại sao thiên sứ lại trở thành cái ác ạ?'
Có lần gã đã hỏi ông như vậy.
Cha gã trả lời một cách cộc lốc:
'Khoảnh khắc thiên sứ nắm giữ được Thập Nhị Thần Nguyệt, thế giới sẽ diệt vong. Chúng ta đã nhận ra điều đó từ sớm.'
Ra là vậy.
Chúng ta đang âm thầm chống lại thiên sứ ở nơi không ai biết để bảo vệ thế giới.
'Để bảo vệ thế giới.'
Gã đã sống với tâm niệm đó trong lòng.
Suốt hơn một trăm năm, căm thù những thiên sứ thậm chí còn chẳng tồn tại.
Thế nhưng...
Khi thực sự đối mặt với thiên sứ ngoài đời thực, Alpha bắt đầu nghi ngờ niềm tin mà mình hằng gìn giữ.
'Cha thì sao? Cha đã bao giờ gặp thiên sứ chưa?'
Làm gì có chuyện đó.
Cha gã mất năm 130 tuổi, và thời đó thiên sứ đã bị diệt chủng từ lâu rồi. Ông đã dành cả đời tu luyện để chuẩn bị cho ngày thiên sứ xuất hiện, rồi cứ thế mà ra đi.
'Thật sự thiên sứ thu thập Thập Nhị Thần Nguyệt để hủy diệt thế giới sao?'
Nếu vậy thì tự nhiên, thứ có thể coi là bản thân thế giới này, lẽ nào lại đi bao che cho thiên sứ?
Uỳnh!
“Á...!”
Thiên sứ bị sượt qua bởi đòn oanh tạc máu mà Alpha vô tình ném ra, cô ôm lấy đôi cánh rách nát và bắt đầu rơi xuống.
Cứ đà này, chỉ cần thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt và vặn cái cổ thanh mảnh kia là cuộc đi săn kết thúc.
Alpha nhắm nghiền mắt lại.
'Phải rồi... mình chỉ đang làm việc mình phải làm thôi.'
Alpha trợn trừng mắt nhìn thiên sứ.
Lời dạy của cha...
Không hề sai.
Gã tin chắc là như vậy.
Gã muốn tin là như vậy.
Từ một khoảnh khắc nào đó, Aizel đã không còn có thể bay theo ý muốn của mình nữa.
'Phải đi giúp cậu ấy...'
Đầu óc cô tràn ngập hình bóng của Fullame, nhưng đôi cánh băng sau lưng cứ liên tục dẫn dắt Aizel đi về một hướng khác.
Như thể bị say trong hương thơm của mộng ảo, Aizel bay vô định về phía đó với đôi mắt mơ màng.
Và khi cô tỉnh táo lại.
“... A!”
Một bức tường khổng lồ được tạo nên từ những đóa hoa tuyết xanh biếc hiện ra trước mắt Aizel.
Vô thức lùi lại vài bước để nhìn toàn cảnh, cô nhận ra đó không phải là tường, mà là một cánh cổng.
Một cánh cổng cao vút, có thể dễ dàng vượt qua cả một tòa nhà 10 tầng.
“Phù...”
Hơi thở thoát ra khỏi làn môi tạo thành những làn khói trắng xóa. Aizel chậm rãi tiến đến gần cánh cổng và đặt lòng bàn tay lên đó.
Ầm ầm
... Kéééét!
Cạch!
Ngay sau đó, cùng với một tiếng động chói tai như sấm sét, cánh cổng bắt đầu từ từ mở ra hai bên.
Một mùi hương mana quen thuộc tỏa ra.
Vì đã xa cách quá lâu nên cô suýt chút nữa đã quên mất, nhưng đó là một mùi hương mana khiến cô nhớ nhung da diết.
Aizel thẫn thờ bước chân vào cánh cổng. Ngay lập tức, bộ đồ trượt tuyết và trang bị trượt tuyết trên người cô đều biến mất, để mặc cơ thể đón nhận luồng hàn khí lạnh lẽo.
“Ư...!”
Cảm giác rùng mình ập đến, cô dùng hai tay ôm lấy cơ thể thì cảm nhận được một sự mềm mại. Bộ đồ trượt tuyết đã rơi ra ngoài cánh cổng, và từ lúc nào không hay, trên người cô đã khoác một chiếc váy liền thân màu xanh da trời mỏng manh như chỉ dành cho mùa hè.
“Cái này là...?”
Dù chỉ khoác trên mình một chiếc váy mỏng, nhưng cô cảm thấy như có một luồng mana băng giá đang chảy trong huyết quản.
Một lượng mana khổng lồ mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới.
Với lượng mana này, cô thậm chí có thể dễ dàng thi triển ma pháp Class 6.
'Không, không chỉ dừng lại ở mức đó...'
Việc lượng mana tăng thêm khoảng 1 Class chỉ là một phần thưởng nhỏ, thứ thực sự giá trị nằm ở chỗ khác.
Cô cảm nhận được.
Tiếng nhịp tim của Ngọn Núi Đảo Ngược Illa Jelliden.
Việc một ngọn núi có trái tim là một tưởng tượng không tưởng. Cô đã luôn nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn ngọn núi này đang sống và thở với một trái tim thực thụ.
Cô nhắm mắt lại và đưa tay ra.
Ngay lập tức, toàn bộ núi Illa Jelliden rung chuyển, tạo ra một trận lở tuyết nhỏ.
“Á...!”
Trước sự thật rằng một thảm họa thiên nhiên vừa xảy ra theo hành động của mình, Aizel giật mình ngã ngồi xuống đất.
Ngay sau đó, một trận bão tuyết khổng lồ nổi lên ở đâu đó trong dãy núi.
“Không thể nào... cái quái gì thế này...?”
Cảm giác toàn bộ dãy núi chuyển động theo ý chí của mình, cô chẳng biết phải ví von với điều gì cho hợp nữa.
Aizel dùng đôi bàn tay run rẩy chống xuống đất đứng dậy, nhìn quanh khung cảnh bên trong cánh cổng.
Nơi này gợi nhớ đến một ngôi đền khổng lồ. Giấy dán tường hoa văn rực rỡ và những chiếc đèn hoa băng lơ lửng trên trần nhà.
Cô chậm rãi bước vào trong. Dù đôi chân trần vì giày trượt tuyết đã biến mất, nhưng cô không hề thấy lạnh chân. Ngược lại, cô còn cảm thấy một sự ấm áp như đang nằm trong lòng mẹ.
Tại sao chứ?
Tại sao mình lại tìm đến nơi này, và lý do dãy núi Illa Jelliden kết nối với mình là gì?
Lúc đầu cô không biết lý do.
Nhưng dần dần, một thứ gì đó vốn bị che phủ như sương mù trong đầu Aizel bắt đầu hiện rõ.
'Cái này là...'
Những hoa văn trang trí trên tường băng và cửa sổ băng... chính là những hoa văn mà cha cô thường dùng khi còn sống.
Phòng đọc sách của cha luôn tràn ngập những hoa văn này, và phòng riêng của cô cũng đầy hoa theo sở thích của ông.
Còn những chiếc đèn hoa băng lơ lửng trên không trung kia thì sao?
Đó là nét đặc trưng của gia tộc Morphe mà không nơi nào khác có được.
Mỗi ma pháp sư ghé thăm đều hỏi làm thế nào để đưa ánh sáng vào băng và duy trì nó vĩnh cửu, nhưng ông không bao giờ trả lời. Đó là ánh sáng mà chỉ cô mới có thể sở hữu.
Đó là tác phẩm của cha cô.
Không phải ai khác, mà chính là Isaac Morphe đã tạo ra những chiếc đèn đặc biệt này.
Cô nhắm mắt lại, nhớ về cha mình thời cô còn nhỏ.
Mỗi khi ông thả một đóa hoa băng lên không trung, bà quản gia lại cằn nhằn, nhưng ông chỉ nở một nụ cười ngượng nghịu mà chẳng hề có ý định dừng lại.
Bởi vì sở thích của cha cô rất kiên định mà.
Boong...!
Khi cô chạm tay vào đóa hoa băng, một vầng sáng xanh bùng lên rồi lan tỏa.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Aizel vô thức ôm lấy ngực và lùi lại.
'Aizel, con gái của ba! Con có biết ba là một người cực kỳ giàu có không?'
'Dạ biết ạ!'
Ký ức ùa về.
'Đất đai nhà mình nhiều lắm, nhà cửa cũng vô số kể. Thế nên quà sinh nhật của con gái ta phải là một thứ cực kỳ đặc biệt!'
'Oa, thật ạ? Cho con xem đi!'
'Gi-Giờ thì chưa được... Ta dự định sẽ tặng nó khi con tròn 10 tuổi, lúc con đã trưởng thành.'
'Gì cơ ạ! Con muốn nhận ngay bây giờ cơ!'
'Chuyện này là... ta đang phải mài giũa lại một đại ma pháp truyền đời của gia tộc...'
'Cha nói dối!'
Đó là ký ức từ thuở xa xưa, khi cô còn rất nhỏ.
Dù cha luôn tự hào khoe rằng đang chuẩn bị một món quà vĩ đại, nhưng thực tế những gì cô nhận được chẳng khác mấy so với năm ngoái.
Tại sao vào chính khoảnh khắc này, ký ức ấy lại đột ngột hiện lên?
Aizel cố gắng dồn sức vào đôi chân đang run rẩy để bước tiếp. Ở trung tâm ngôi đền, một bia đá bằng băng khổng lồ đang lơ lửng, trên đó khắc những dòng chữ ngắn ngủi.
[Chúc mừng Aizel Morphe, con gái ta đã trưởng thành.]
[ ]
[Từ: Cha của con]
Xác nhận được dòng chữ đó, Aizel khuỵu xuống, hai tay bịt chặt lấy miệng.
Đúng là nét chữ của cha cô.
Dấu vết của sự đắn đo khi định viết thêm điều gì đó, để rồi cuối cùng lại để trống, khiến lồng ngực Aizel thắt lại vì nghẹn ngào.
"Đây là... món quà mà cha đã chuẩn bị từ rất lâu cho mình..."
Cô đưa tay chạm vào bia đá. Dù nó được tạo ra từ băng giá lạnh lẽo, nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được hơi ấm của cha.
Cô nhắm nghiền mắt, gục đầu xuống.
Mái tóc xanh xõa trên bia đá, cô cứ thế bất động một hồi lâu.
Vai cô run lên bần bật, và thứ gì đó nóng hổi cứ liên tục trào ra từ khóe mắt.
Tim cô nhói đau như bị kim châm. Không, nghĩ lại thì đó không phải là nỗi đau.
Đó là sự hoài niệm...
Và tình yêu thương.
Quỳ gối ôm lấy bia đá cha để lại, cảm nhận xúc cảm mâu thuẫn của "tảng băng ấm áp", Aizel chậm rãi mở mắt.
Đôi đồng tử màu xanh da trời của cô tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
"...Không phải lúc để ngồi đây."
Aizel lẳng lặng đứng dậy, nhìn vào hư không.
[Cung Điện Băng Giá Vĩnh Cửu].
Bản chất của ma pháp khổng lồ bao trùm toàn bộ Ngọn Núi Đảo Ngược. Một cấp độ ma pháp kinh hoàng mà Aizel hiện tại thậm chí không dám tưởng tượng đến.
Ma pháp đóng băng và điều khiển chính không gian — thứ tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết — giờ đây đang thống trị toàn bộ vùng núi Illa Jelliden.
'Mình thấy... tiểu thư Fullame.'
Hình bóng Fullame đang bị thương ở cánh, chạy trốn khỏi tên Thợ Săn Thiên Sứ hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
Ngay khi cô vừa nhìn thấy, tên Thợ Săn Thiên Sứ đã bắn một mũi tên đỏ rực về phía Fullame. Một luồng sóng Mana khủng khiếp đến mức chỉ cần sượt qua cũng đủ trọng thương, trúng đích chắc chắn mất mạng.
'Nguy hiểm!'
Aizel vô thức vung tay.
XOẢNG!!
Một vách đá bằng băng đột ngột mọc lên, chặn đứng mũi tên đỏ.
"A..."
Nhờ đó mà Fullame thoát nạn trong gang tấc, Aizel nhìn xuống bàn tay mình.
'Quả nhiên, cảm giác của mình đã kết nối với nơi này.'
Đối đầu với một Thợ Săn Thiên Sứ xấp xỉ cấp 7, cô vốn nghĩ mình không có cửa thắng. Nhưng nếu sở hữu năng lực điều khiển Ngọn Núi Đảo Ngược này thì...
"Hù!"
Aizel chụm ngón trỏ và ngón giữa đưa lên môi, tập trung Mana.
'Mọc lên đi.'
Cô chỉ tay lên trên, một mũi chông băng khổng lồ đâm thẳng từ dưới chân Alpha, trúng trực diện vào thân mình hắn.
OÀNH!!
"Khặc...!"
Dù hắn đã kịp triển khai khiên chắn nhưng không thể phân tán hết sát thương. Alpha giận dữ nhìn chằm chằm vào ngọn núi tuyết, nhưng chống lại đòn tấn công của chính thiên nhiên là điều không thể.
'Ngã xuống đi.'
Cô liên tục tấn công, lúc thì gây ra lở tuyết chôn vùi Alpha, lúc lại tạo ra cuồng phong thổi bay hắn. Fullame không bỏ lỡ sơ hở đó, bắt đầu phản công quyết liệt.
Cô cảm nhận được.
Thắng lợi đang dần nghiêng về phía này. Nếu Fullame không chạy trốn vào núi Illa Jelliden, tình thế này đã không xảy ra.
Là tình cờ sao?
'Không, là định mệnh.'
Định mệnh đã dẫn lối để Aizel tìm thấy món quà cuối cùng của cha.
Đồng thời, một nghi vấn nảy sinh.
'...Làm sao chuyện này có thể xảy ra?'
Kế thừa ma pháp?
Được thôi, nhưng... không đời nào một ma pháp quy mô lớn thế này lại có thể duy trì hoạt động đến tận bây giờ.
Với lượng ma lực ít ỏi của Aizel mà lại dùng được ma pháp xấp xỉ cấp 8, thực tế điều này quá vô lý.
Cứ như thể...
'Cứ như thể... cha đã tách rời hoàn toàn ma pháp của chính mình ra vậy.'
Tách rời ma pháp để truyền lại cho con gái?
Không phải là không thể. Đã từng có những trường hợp ma pháp sư tách toàn bộ ma pháp của mình để truyền thừa.
Nếu vậy thì hiện tượng này có thể giải thích được.
Nhưng tại sao?
Tại sao cha lại phải cưỡng ép tách ma pháp của mình ra để để lại cho cô?
Cô tạm thời thu hồi tầm nhìn, nhìn vào bia đá đang lơ lửng. Nuốt nước bọt, cô xoay ngược bia đá lại, một nét chữ khác không phải của cha cô hiện lên nhờ ma pháp.
'Chữ Rune cổ...'
Dù những ký tự ma pháp đó đã cũ kỹ, nhưng với một người có bằng cấp 3 về chữ Rune cổ thời kỳ đầu như Aizel, việc giải mã không thành vấn đề.
[Gia tộc Morphe]
[Cung Điện Băng Giá Vĩnh Cửu]
[Kẻ mang dòng máu ma pháp sư của ta, kẻ có tư cách kế thừa cung điện...]
Có những phần chữ Rune không thể đọc được hoặc bị xóa mất, nhưng cô vẫn có thể chắp vá lại thành câu hoàn chỉnh.
"Mười hai đệ tử của Thủy Tổ Ma Pháp Sư... Đây là ma pháp kế thừa của nhà Morphe..."
Aizel chậm rãi dịch xuống dưới. Đa phần là nội dung liên quan đến ma pháp, nhưng cuối cùng cô đã tìm thấy phần mình cần.
[Tuy nhiên, có điều kiện.]
[Vào ngày hiện tượng Shalierdon xảy ra, 127 năm mới có một lần, phải đọc thần chú mới có thể kế thừa cung điện.]
"Shalierdon...?"
Cô đã từng đọc từ này trên tạp chí thiên văn.
Đó là hiện tượng mặt trăng thứ ba mạnh nhất 'Shalie-moon' trở thành trăng tròn, trong khi hai mặt trăng còn lại trở thành trăng khuyết hướng về phía nó.
Vào ngày đó, Mana băng giá sẽ bùng nổ, gây ra những hiện tượng tự nhiên kỳ quái như tuyết rơi giữa mùa hè.
'Chắc chắn, lần cuối cùng hiện tượng Shalierdon xảy ra là...'
Khoảng 37 năm trước.
Thời điểm cha cô đang ở đỉnh cao phong độ, kế vị gia chủ nhà Morphe và hoạt động như một đại ma pháp sư.
Rất lâu trước khi Aizel ra đời.
Nói cách khác, để kế thừa Cung Điện Băng Giá, thời thế còn quan trọng hơn cả tài năng.
"Chẳng lẽ..."
Đến lúc này, Aizel mới nhận ra lý do cha cô cưỡng ép truyền lại ma pháp này cho mình.
'Món quà ta muốn trao cho con, đối với ta là quá sức.'
'Ta... đã không thể điều khiển nó một cách trọn vẹn.'
Giọng nói cay đắng của cha vang vọng bên tai. Ông đã nói câu đó khi nào? Cô chẳng còn nhớ rõ nữa.
'Vì để truyền lại cho mình, mà cha đã từ bỏ ma pháp vĩ đại này sao...'
Aizel cảm thấy choáng váng.
Nếu cha không từ bỏ ma pháp này. Nếu ông không tách Cung Điện Băng Giá ra để tặng cho cô.
Biết đâu, trong trận chiến cuối cùng ngày ấy... ông đã không bị biến thành Hắc Ma Nhân và bùng phát sức mạnh.
Chỉ mới trải nghiệm một phần nhỏ của ma pháp này, Aizel đã hiểu nếu một ma pháp sư cấp 8 như cha cô sử dụng nó một cách hoàn hảo thì sẽ khủng khiếp đến mức nào. Nghĩ đến đó, tim cô đau như cắt.
'Tại mình...'
Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, Aizel cắn môi đến bật máu.
"Không. Cha vẫn còn sống."
Cô mạnh mẽ lắc đầu.
Chẳng phải cô đã dùng nghịch hành thời gian để tận mắt chứng kiến sao?
Trận chiến cuối cùng của 10 năm trước.
Nhờ sự giúp đỡ của Baek Yu-seol, cha cô hiện vẫn đang sống ở đâu đó.
'Không được nghĩ lung tung nữa.'
Lúc này, cô cần tập trung hoàn toàn vào việc biến món quà cuối cùng của cha thành của mình.
'Dùng món quà của cha... để cứu tiểu thư Fullame.'
Aizel áp hai lòng bàn tay vào nhau, huy động toàn bộ Mana và cưỡng ép nó bùng nổ.
Để sử dụng Cung Điện Băng Giá bên ngoài núi Illa Jelliden, cô phải bắt đầu bằng việc nhuộm toàn bộ Mana nơi này thành của chính mình.
Và một tên Thợ Săn Thiên Sứ cấp 7... chẳng phải là đối tượng thí nghiệm ma pháp quá tốt sao?
Vù vù...
Cơn gió lạnh thổi qua, làm tung bay mái tóc bạc của cô gái.
Công chúa Hong Bi-yeon dùng một tay giữ lấy mái tóc mình. Đôi khi cô cũng thấy phát ngán với mái tóc dài này, nhưng mỗi khi nhìn vào gương, khuôn mặt của người chị cả quá cố lại hiện về khiến cô không nỡ cắt đi.
[Hong Erin Adolevit]
[Ra đi như cánh hoa tan tác trong gió]
Thỉnh thoảng vào cuối tuần, Hong Bi-yeon lại đến lăng mộ hoàng gia Adolevit để đặt những bông hoa Hồng Băng. Loài hoa chị cô thích nhất, giờ đây lại trở thành loài hoa Hong Bi-yeon ghét nhất.
"Còn lâu mới đến ngày giỗ mà~ Hôm nay em cũng tới à?"
Dù không thường xuyên ghé qua, nhưng ít nhất từ trước đến nay cô vẫn thích việc không có kẻ phá đám. Hong Bi-yeon không ngờ mình lại đụng độ Công chúa Hong Si-hwa ở đây, nhưng cô cũng không thèm lộ vẻ khó chịu.
Điều đáng ngạc nhiên là hôm nay Hong Si-hwa lại là người đến trước.
Khi Hong Bi-yeon lén hái hoa Hồng Băng và đến mộ của Hong Erin, Hong Si-hwa đã quỳ gối nhìn chằm chằm vào bia mộ từ trước.
Vì cô không hề tiết lộ thông tin mình sẽ đến đây, nên chắc chắn Hong Si-hwa cũng tới thăm chị như cô.
Và sau một thời gian rất dài...
Cô mới lại thấy biểu cảm cứng đờ của Hong Si-hwa.
Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua.
Khi chưa phát hiện ra Hong Bi-yeon, chị ta nhìn bia mộ với khuôn mặt lạnh lùng và nặng nề như những ngày thơ ấu.
Nhưng ngay khi chạm mắt với Hong Bi-yeon, chị ta lại đeo lên khuôn mặt nụ cười đáng ghét thường lệ.
'Chị ta mà cũng biết thương tiếc chị cả sao.'
Dù vậy, cô cũng chẳng thấy biết ơn. Trong đầu cô chỉ hiện lên suy nghĩ: 'Đến tận bây giờ mới làm màu à?'
"Hừm~ Hôm nay cũng chán thật đấy. Gặp lại chị cả sau bao lâu, em không định cười một cái à?"
"Xì, thôi bỏ đi~ Chị về trước đây, em cứ tận hưởng thời gian vui vẻ nhé~!"
Hong Si-hwa tự nói tự cười rồi định chuồn lẹ. Hong Bi-yeon mặc kệ, định quỳ xuống trước bia mộ thì chị ta đứng từ xa bồi thêm một câu.
"À đúng rồi, em gái!"
Quay đầu lại nhìn, Hong Si-hwa thậm chí còn chẳng thèm nhìn về phía này mà nói:
"Thời gian của em không còn nhiều đâu."
Cô hiểu ngay ý nghĩa của câu nói đó.
'Ấn Ký Adolevit'.
Những thiếu nữ sinh ra trong gia tộc Adolevit đều mang ngọn lửa trong tim, tài năng càng xuất chúng thì tuổi thọ càng ngắn ngủi.
Với tài năng của Hong Bi-yeon, có lẽ cô chỉ còn sống được khoảng 2 năm nữa.
Hong Si-hwa đã dùng đủ mọi cách ghê tởm như lợi dụng thể xác của Isaac Morphe để kéo dài tuổi thọ, nhưng chắc chắn chị ta cũng đang phải sống trong nỗi đau như bị thiêu đốt toàn thân.
"Cần giúp đỡ thì cứ bảo nhé. Dù sao chị cũng là chị của em mà."
Nói xong chị ta rời đi, Hong Bi-yeon siết chặt nắm đấm.
"Ghê tởm..."
Dù có phải bị thiêu chết ngay lập tức, cô cũng không bao giờ nhận sự giúp đỡ từ Hong Si-hwa.
Dù cô cực kỳ ghét Aizel, nhưng việc lợi dụng cha của cô ta để kéo dài mạng sống... còn đáng ghét hơn cả cái chết.
Vù vù...!
Gió lại thổi tới làm rối tung mái tóc của Hong Bi-yeon. Có lẽ vì Hong Si-hwa đã đi khuất nên cơn gió cảm giác thật êm đềm và mát mẻ.
Thẩn thờ nhìn bia mộ, cô tập trung vào cảm giác Mana nóng rực trong lồng ngực.
Thứ gì đó... đang cháy hừng hực.
Ngọn lửa đó đang dùng thứ gì làm vật tế để cháy sáng đến thế?
Là tuổi thọ của cô? Hay là linh hồn cô đang bị thiêu rụi?
Không thể biết được.
'Không sao.'
Mình khác với những người khác.
'Mình đã có kế hoạch rồi.'
Cô bình tĩnh trấn áp ngọn lửa trong tim rồi đứng dậy. Sau khi chào chị lần cuối định ra về, cô bỗng cảm thấy một sự lạc lõng kỳ lạ nên ngẩng đầu lên.
"Ơ?"
Thế gian... hoàn toàn bị nhuộm một màu xám xịt.
Mây trên trời dừng lại như bị treo trên móc áo, những cành cây đang đung đưa trong gió cũng cứng đờ lại.
Nghĩ lại thì, ngay sau khi cảm nhận ngọn lửa trong tim, cô đã không còn thấy gió thổi nữa.
Cảm nhận được điều bất thường, Hong Bi-yeon lùi lại một bước, dưới chân vang lên tiếng 'Bõm!'.
"Cái..."
Nhìn xuống dưới, Hong Bi-yeon mới nhận ra toàn bộ khu mộ này đã bị ngập trong nước.
"L-Làm sao có thể..."
Mộ của nhà Adolevit nằm ở lưng chừng núi, nước không thể nào dâng lên cao thế này được.
Vậy mà cả thế giới như chìm trong biển nước, chỉ có mình Hong Bi-yeon đứng trơ trọi.
'Có gì đó không ổn.'
Phải quay về ngay. Ngay khi cô định quay đầu chạy, một kẻ đã chặn đường cô.
— Chà, đây là người kế vị của nhà Adolevit sao? Ấn tượng đấy chứ?
"..."
Cô hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
Quá đỗi kinh ngạc, Hong Bi-yeon nhanh chóng lùi lại, rút trượng ra thủ thế. Gã đàn ông lạ mặt giơ hai tay lên như thể đầu hàng và nhún vai.
— Woah woah, bình tĩnh nào. Ta không có ý định làm hại cô đâu, tiểu thư nhỏ.
Hắn có mái tóc dài bù xù, mặc trang phục phương Đông màu đỏ. Mái tóc và đôi mắt rực cháy như lửa của hắn để lại ấn tượng mạnh mẽ.
— Ừm! Ta thích rồi đấy. Là đứa bé này đúng không?
Gã đàn ông đặt câu hỏi hướng về phía Hong Bi-yeon.
— Đúng vậy.
"Ư...!"
Không, chính xác là hắn đang hỏi kẻ đứng sau lưng Hong Bi-yeon.
Cô nhanh chóng lướt sang bên cạnh để kiểm tra, kẻ đứng sau cô là một gã đàn ông mang bầu không khí kỳ quái, diện toàn đồ xám.
"A..."
Tại sao chứ? Dù là lần đầu gặp mặt, nhưng cô lại lờ mờ đoán được họ là ai.
— A ha ha, ta rất hài lòng.
— Vậy thì tốt. Ta đi đây.
— Ừm! Để ta gửi lời cảm ơn trước vì đã giúp ta gặp được vị hôn thê tương lai của mình nhé!
Gã đàn ông mặc đồ xám biến mất trong nháy mắt, giờ chỉ còn lại cô và gã mặc đồ đỏ.
Hắn tiến lại gần Hong Bi-yeon, dùng tay nâng cằm cô lên.
Cô cố gắng kháng cự nhưng cơ thể như bị xích lại, không thể nhúc nhích.
— Ta đã chờ đợi trong giấc ngủ suốt một thời gian dài.
Đôi mắt đỏ rực của hắn như đang bùng cháy.
— Một người phụ nữ giống hệt Adolevit... nhưng lại mang định mệnh hoàn toàn trái ngược với Adolevit như cô.
Cô hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì. Tuy nhiên, có một điều cô có thể khẳng định chắc chắn.
"Ta... không có chút hứng thú nào... với loại hạ đẳng như ngươi..."
— Hửm? Ta mà hạ đẳng á? Ha ha, chắc cô không biết rồi, ta là Thập Nhị Thần Nguyệt đấy. Vĩ đại nhất thế gian này luôn?
Không. Không phải vậy.
Vì Hong Bi-yeon biết một người đàn ông còn vĩ đại và tuyệt vời hơn cả Thập Nhị Thần Nguyệt.
Keng!
Cô đánh rơi cây trượng xuống đất. Gã đàn ông nhìn thấy vậy thì tưởng cô đã bỏ cuộc, nhưng thực chất Hong Bi-yeon đánh rơi trượng là để đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ bỏ túi bên hông.
— Mà thôi, sao cũng được. Từ giờ cô sẽ dần nhận ra sự vĩ đại và phong độ của ta thôi! Nào, có muốn sà vào lòng ta không?
Gã đàn ông vừa nói vừa đưa tay về phía Hong Bi-yeon.
Tạch!
Ngay khoảnh khắc đó.
Nút bấm trên đồng hồ bỏ túi được nhấn xuống.
...RẮC RẮC RẮC!!!
Nước ngập đến mắt cá chân của Hong Bi-yeon, cùng với cổ tay của gã đàn ông, đồng loạt bị đóng băng.
— Ơ, cái quái gì thế này?
Trước diễn biến hoàn toàn nằm ngoài dự tính, đôi mắt gã đàn ông mở to kinh ngạc.
— Cái này là cái gì nữa đây?
Gã đàn ông tóc đỏ.
Thần Nguyệt [Jeokhayuwol] bật cười khan nhìn Hong Bi-yeon. Cô vẫn đang chĩa trượng về phía hắn với ánh mắt đầy cảnh giác.
Nghĩa là, cô hoàn toàn không liên quan đến hiện tượng đóng băng cổ tay hắn và mặt nước này. Hắn cũng không cảm nhận được bất kỳ dấu vết ma pháp nào khác xung quanh.
— Luồng khí này... Ồ hô, ra là có một Thần Nguyệt khác đang bảo hộ cô sao.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ngay cả Hong Bi-yeon cũng không hiểu tại sao tay của Jeokhayuwol lại bị đóng băng. Gã đàn ông xoa cằm bằng tay còn lại, như chợt nhận ra điều gì đó.
— À, ra là vậy. Không phải Thần Nguyệt bảo hộ cô.
"..."
— Mà là một kẻ được các Thần Nguyệt yêu mến... dường như rất trân trọng cô. Thế nên dư hương của tự nhiên mới cố gắng bảo vệ cô.
'Kẻ được các Thần Nguyệt yêu mến...'
Nhắc đến người đó, trong đầu cô chỉ hiện lên duy nhất một cái tên.
Nghĩ đến đó, cơ thể đang cứng đờ của Hong Bi-yeon đã có thể cử động.
"I-yaaa!"
Cô vung cao cây trượng đánh tới, Jeokhayuwol khẩy mũi.
— Định dùng ma pháp lửa sao? Với bậc thầy ngọn lửa như ta thì không có tác d— Khặc!
BỐP!
Hong Bi-yeon vung trượng nện thẳng vào má Jeokhayuwol rồi quay đầu chạy thục mạng.
Bị ăn một gậy vào mặt, Jeokhayuwol ngẩn người ra một lúc rồi bật cười vì thấy quá vô lý.
Trong suốt một nghìn năm qua, đây là lần đầu tiên hắn thấy một ma pháp sư dùng gậy để đánh người.
Huống hồ, đó lại là hậu duệ thừa hưởng dòng máu ma pháp Adolevit đậm đặc nhất. Thật là chuyện nằm ngoài sức tưởng tượng.
— ...Thôi được rồi.
Chắc do lâu quá mới gặp lại một con người trẻ tuổi, nên hắn hơi phấn khích mà đánh mất thể diện chơi đùa một chút.
Rắc rắc!!
Xèo xèo...
Jeokhayuwol nhấc cái chân bị đóng băng lên, kèm theo tiếng xì hơi, toàn bộ lớp băng bao phủ khu mộ Adolevit tan chảy, biến nơi này thành một hồ nước.
"Ư...!"
Hong Bi-yeon đang chạy trên mặt băng thì mặt đất tan chảy, khiến cô ngã nhào về phía trước. Cô nhanh chóng triển khai Mana dưới lòng bàn chân để đứng trên mặt nước định chạy tiếp nhưng...
— Định đi đâu thế?
Jeokhayuwol đã đứng chặn ngay trước mặt cô.
Không hề nao núng, cô định quay đầu chạy hướng ngược lại thì.
BÙNG!
"Ư...!"
Một bức tường lửa khổng lồ mọc lên, chặn đứng đường lui của Hong Bi-yeon.
Bõm!
Hong Bi-yeon ngã ngửa ra sau, ngơ ngác nhìn ngọn lửa, Jeokhayuwol thở dài.
— Thôi trò đuổi bắt vô nghĩa này đi. Ta cũng sắp hết thời gian rồi.
Bõm, bõm!
Jeokhayuwol thong thả bước đi trên mặt hồ bao phủ khu mộ, tiến lại gần Hong Bi-yeon.
— Đừng có làm mấy hành động dễ thương như vung gậy hay dùng gót giày đạp ta nữa nhé. Mấy trò làm nũng đó để sau này ta sẽ nhận hết... Hửm?
Run rẩy.
Bờ vai của Hong Bi-yeon đang run lên nhè nhẹ. Jeokhayuwol nhìn cô với vẻ thắc mắc, rồi di chuyển đến trước mặt để nhìn thẳng vào mắt cô.
Và rồi, hắn nhận ra.
"Hô..."
Hắn nhìn quanh.
Bức tường lửa hắn dựng lên cao vút tận trời xanh, nhuộm đỏ toàn bộ không gian quanh Hong Bi-yeon.
Giữa những ngọn lửa bập bùng sắc đỏ và vàng nhạt, cơ thể Hong Bi-yeon ngày càng co rúm lại.
— Ra là vậy...
Cô cố gắng đưa bàn tay đang run bần bật ra phía trước, hướng về ngọn lửa.
Dường như cô đang cố gắng dập tắt nó, nhưng hoàn toàn vô dụng.
— Ha, ha ha. Trời ạ. Thật không thể tin được. Oa, cái này sốc thật đấy nhé?
"Ư..."
Khi nhận ra ngọn lửa đó không thể bị điều khiển bởi ma pháp của mình, Hong Bi-yeon ôm chặt lấy cây trượng bằng cả hai tay, thu mình lại nhỏ bé hơn nữa.
— Thật sự... không thể tin nổi. Hậu duệ của nhà Adolevit mà lại... sợ lửa sao?
"..."
Hong Bi-yeon không trả lời, chỉ quay mặt đi hướng khác.
— Đúng rồi. Là vậy đúng không? Cô đang sợ hãi ngọn lửa mà mình không thể kiểm soát. Hửm? Tại sao chứ? Ký ức nào đã khiến cô sợ hãi đến mức đó?
Khi Jeokhayuwol khẽ vẫy tay, những ký ức kinh hoàng bị phong tỏa sâu trong tâm trí Hong Bi-yeon bắt đầu cưỡng ép ùa ra.
'Mẹ! Mẹ ơi!! Đau quá!!'
Hồng diễm bao trùm lấy ký ức.
Giữa bức màn lửa đỏ rực ấy, ánh mắt lạnh lẽo của người mẹ đâm xuyên qua cô.
Phải, ánh mắt đó là sự ghê tởm.
Tại sao?
Chuyện đó rõ rành rành mà.
'Vì ngươi không được sinh ra với phước lành của ngọn lửa.'
Thế nhưng, người mẹ ấy lại thì thầm vào tai Hong Bi-yeon những lời ngọt ngào.
'Con muốn nhận được tình yêu của ta không?'
Hong Bi-yeon lúc nhỏ điên cuồng gật đầu trước câu nói đó.
'Vậy thì, hãy nuốt chửng ngọn lửa này đi.'
Rắc!
Hong Bi-yeon nghiến chặt răng, lắc đầu quầy quậy. Jeokhayuwol thấy vậy liền lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
- Hả... là vậy sao? Con người dạo này lì lợm thật đấy nhỉ...?
Trời ạ, đây là một ý tưởng mà Jeokhayuwol thậm chí còn chưa từng tưởng tượng đến.
Quả không hổ danh là loài người đầy sáng tạo.
- Truyền phước lành của ngọn lửa vào cơ thể một cách nhân tạo sao... Ngươi nên cảm ơn mẹ mình đi. Phước lành đó, từ ngàn năm trước, chỉ có mười hai đồ đệ của Thủy Tổ Ma Pháp Sư mới có được thôi đấy.
“... Không cần.”
Nhưng có vẻ như lời nói đó không thể cứ thế trôi tuột đi, Hong Bi-yeon ngẩng đầu lên. Đôi đồng tử màu ruby của cô đang bùng cháy như lửa.
“Ta... không bao giờ muốn nhận cái thứ phước lành rác rưởi này...”
- Ha, vậy sao? Nhưng nhờ nhận được phước lành đó mà ngươi mới có tư cách trở thành cô dâu của ta đấy? Phải biết ơn đi chứ!
“Thứ đó, ta không cần...”
- Vậy thì cái này thì sao?
“... Á!”
BÙNG!
Thứ gì đó đang bùng cháy.
Hong Bi-yeon hoảng loạn đánh rơi gậy phép, hai tay ôm chặt lấy trái tim mình.
'Cái... cái gì thế này...'
Lách tách, lách tách, nó đang cháy.
Một ngọn lửa không bao giờ tắt đang thiêu đốt tôi từ một nơi nào đó.
Thế nhưng.
Ngọn lửa đó ở đâu...
Tôi không thấy, cũng không cảm nhận được.
- Đó là ngọn lửa của Adolevit đang ngủ say trong lồng ngực ngươi. Nó sẽ khiến ngọn lửa của ngươi trở nên mạnh mẽ nhất thế gian, nhưng đồng thời cũng sẽ rút ngắn tuổi thọ của ngươi.
“...!”
Đó là nỗi đau mà cô chưa từng trải qua. Vì mới chỉ mười tám tuổi, cô chưa bao giờ thực sự cảm nhận được nỗi đau của Ấn ký.
- Và bây giờ, ta vừa châm thêm một mồi lửa lớn hơn vào ngọn lửa đó.
“... Ngươi nói cái gì!”
Hong Bi-yeon giật mình ngẩng đầu lên, Jeokhayuwol bật cười.
- Đôi mắt ngấn lệ cũng đẹp đấy chứ. Adolevit năm xưa cũng nổi danh là tuyệt sắc giai nhân, nhưng so với ngươi thì ả ta chẳng là gì cả.
“Ngươi... ngươi đã làm gì ta...”
- Làm gì á? Ta chỉ giúp ngươi mạnh mẽ hơn thôi. Chỉ cần 10 năm nữa, sẽ không có thực thể nào có thể chống lại ngọn lửa của ngươi.
- Tuy nhiên, - Jeokhayuwol bồi thêm một câu. - Đó là nếu ngươi còn sống sót.
Hong Bi-yeon sững sờ, cảm nhận ngọn lửa đang bùng lên trong lồng ngực.
Trời đất như sụp đổ trước mắt cô.
Nếu ngọn lửa dữ dội đến mức này, đừng nói là hai năm, cô thậm chí chẳng thể sống nổi nửa năm nữa.
Giống như chị cả, cô sẽ phải đón nhận cái chết trong vòng vây của lửa đỏ.
Không.
Có một điều còn khiến đầu óc Hong Bi-yeon rối bời hơn thế.
'Chị Hong Erin và Hong Si-hwa... đã luôn phải chịu đựng nỗi đau này sao...?'
Không thể tin được.
Cô nhớ lại những lúc Hong Si-hwa, người luôn sống với chiếc mặt nạ trên mặt, đôi khi lại lộ ra vẻ mặt tái nhợt và đổ mồ hôi hột.
- Ngươi muốn sống không?
Hong Bi-yeon không trả lời, chỉ cúi gầm mặt xuống. Cô không muốn để hắn thấy khuôn mặt đẫm lệ vì đau đớn của mình.
- Ta không có ý định giết ngươi. Ngươi là thực thể xinh đẹp nhất mà ta từng thu thập được trên thế gian này. Nhìn xem, ngọn lửa đang ngủ say trong ngực ngươi. Mang trong mình ngọn lửa tuyệt mỹ thế này, sao ta có thể nỡ làm hại ngươi chứ?
- Chỉ cần một hành động đơn giản thôi. Hãy sà vào lòng ta. Làm vậy, ta sẽ xóa bỏ hoàn toàn Ấn Ký Adolevit cho ngươi. Đơn giản phải không?
Đó là lời thì thầm ngọt ngào hơn bất cứ thứ gì trên đời. Jeokhayuwol mỉm cười nhạt, đưa ra một sự cám dỗ mà chắc chắn không ai có thể chối từ.
Làm khổ một cô gái loài người nhỏ bé, đối với hắn, quả là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Cút đi...”
- ... Ngươi nói gì?
Thế nhưng, Hong Bi-yeon đã không đưa ra câu trả lời mà hắn mong muốn.
Dù toàn thân đang co quắp lại, Hong Bi-yeon vẫn ngẩng đầu, dùng đôi đồng tử màu ruby đầy độc khí trừng mắt nhìn hắn.
“Đây là... cách ngươi có được cô dâu sao?”
- ... Ý ngươi là gì?
“Gây đau đớn cho đối phương để đe dọa, rồi bảo nếu muốn sống thì hãy đến với ta... Thật nực cười. Một cách thức hèn hạ và lỗi thời.”
Cô chống gậy phép, gồng mình đứng dậy.
Dù mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cô vẫn hất mái tóc bạc ra sau. Những sợi tóc phản chiếu ánh sáng từ những giọt mồ hôi, càng trở nên rực rỡ một cách lạ thường.
“Hoàng tộc Adolevit cao quý sẽ không bao giờ đầu hàng trước loại đe dọa đó.”
- Hừ, thật sao. Cứ đà này, ngươi sẽ chết trong vòng chưa đầy 6 tháng đấy.
“Thà ta cắn lưỡi chết ngay bây giờ còn hơn là phải sà vào lòng ngươi.”
- Thật nực cười.
Jeokhayuwol vuốt ngược mái tóc đỏ của mình ra sau.
- Chậc, ta đã định để ngươi tự nguyện đến một cách êm đẹp rồi. Xem ra không dễ dàng nhỉ.
'Đã thế này thì ta sẽ cưỡng ép mang ngươi đi.' Nghĩ vậy, Jeokhayuwol định vươn tay ra thì.
Xì xì xì...!
Một lần nữa, hồ nước bao quanh nghĩa địa lại đóng băng.
Jeokhayuwol nhíu mày.
Lần này khác với lúc nãy. Bởi vì đây không đơn thuần là sự bảo hộ của Thần Nguyệt đang bao quanh Hong Bi-yeon.
- Ngươi là cái quái gì nữa đây?
Đó là một thiếu niên kỳ lạ.
Tóc đen, mắt đen.
Cậu ta đang cắm một thanh ma kiếm chứa đựng khí tức của Cheongdong Sibiwol xuống đất, hơi lạnh từ đó lan tỏa đậm đặc, xâm chiếm tứ phía.
Xèo...
Hơi lạnh đó đáng sợ đến mức ngọn lửa của Jeokhayuwol cũng phải lịm đi.
'Hắn xuất hiện từ lúc nào thế?'
Cho đến tận khoảnh khắc hắn hiện ra trước mắt, Jeokhayuwol vẫn không hề cảm nhận được hơi thở của đối phương. Ngay trước đó, hắn chỉ kịp cảm nhận được sự dao động nhẹ của mana, nên nếu có bị tập kích thì vẫn có thể đối phó được... nhưng một con người nhỏ bé mà lại có thể di chuyển kín kẽ đến mức này sao.
“Hỏi ta là cái gì á? Đó là câu ta định hỏi đấy. Ngươi lại là cái thứ gì nữa đây?”
- Ha... ra vậy. Ngươi chính là tên nhân loại xấc xược được các Thần Nguyệt yêu quý mà tên đó đã nhắc tới sao?
Cảm nhận được rồi.
Khí tức của vô số Thần Nguyệt khác.
- Lũ đó thật ngu ngốc khi cứ để con người dắt mũi hết lần này đến lần khác.
Baek Yu-seol hạ mắt xuống.
Hồ nước kỳ lạ lấp đầy nghĩa địa Adolevit.
Vị mặn của muối và mùi lưu huỳnh nồng nặc thoát ra từ núi lửa.
[Kính chào mào] đã phân tích và đưa ra kết quả trong chưa đầy một giây.
“Cái hồ này, ngươi đã xé toạc không gian và mang cả 'Cá sâu thẳm Alamancka' tới đây sao.”
Vậy thì danh tính đã rõ ràng.
“Ngươi là Jeokhayuwol phải không?”
- Phải, nhạy bén đấy.
Baek Yu-seol nhanh chóng phân tích trạng thái của Jeokhayuwol.
'Bản thể của hắn bị dính lời nguyền ngọn lửa vĩnh cửu không bao giờ tắt, nên tuyệt đối không thể đến đây được.'
Điều đó có nghĩa là, giống như các Thần Nguyệt khác, Jeokhayuwol cũng đang sử dụng phân thân.
Dựa trên trạng thái của ngọn lửa vừa rồi, cấp độ ma pháp mà phân thân này có thể sử dụng là Class 7.
Dù vậy thì cũng thật kinh khủng.
“Chắc là cũng đủ để ta chém bay đầu ngươi đấy.”
Nghe Baek Yu-seol nói vậy khi đang chĩa kiếm vào mình, Jeokhayuwol lộ vẻ mặt ngỡ ngàng.
- ... Ngươi nói nghiêm túc đấy à? Dù biết ta là Thần Nguyệt?
“Không phục thì mang bản thể tới đây đi? Nhưng chắc ngươi là đồ nhát gan nên không dám đâu nhỉ.”
Nhận ra bí mật của mình đã bị thấu thị, Jeokhayuwol nhăn mặt.
- Ngươi... rốt cuộc là ai? Sao ngươi lại biết những chuyện đó?
“Vì ta đủ trình để biết.”
- Phân thân của bọn ta cũng là một thực thể thực thụ. Con người không có khả năng nhìn thấu được đâu.
“Ta cũng hơi bị đỉnh đấy. Vừa rồi thi Toán được tận 24 điểm cơ mà.”
Jeokhayuwol im lặng.
Bởi vì hắn thậm chí còn không hình dung nổi 24 điểm là một con số vĩ đại và khủng khiếp đến mức nào.
Sau đó, hắn khẽ cười khẩy rồi lùi lại một bước.
- Được rồi, giờ thì ta đã hiểu. Mối quan hệ giữa ngươi và cô gái đó.
BÙNG!
Cơ thể Jeokhayuwol bị ngọn lửa bao phủ và bắt đầu tan biến dần.
Cùng lúc đó, nước của Alamancka bao phủ nghĩa địa Adolevit cũng bắt đầu rút đi.
- Tình cảm của hai người thắm thiết đến mức ta muốn rơi nước mắt đấy. Thế nhưng... định mệnh là thứ không thể cưỡng lại.
Jeokhayuwol chỉ tay vào ngực Hong Bi-yeon và nói.
- Ấn Ký Adolevit đang thiêu đốt trái tim cô gái đó... liệu ngươi có thể dập tắt được không?
Khi cơ thể gần như biến mất hoàn toàn, và khuôn mặt là thứ cuối cùng bị ngọn lửa thiêu rụi, Jeokhayuwol nhếch mép cười đầy ẩn ý.
- Baek Yu-seol... cuối cùng thì, chính tay ngươi sẽ phải dâng hiến đứa trẻ đó cho ta thôi.
Khi Jeokhayuwol hóa thành lửa và biến mất, Baek Yu-seol mới có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Dù chỉ là phân thân, nhưng đó vẫn là một Thần Nguyệt với ngàn năm kinh nghiệm, nên việc vừa chiến đấu vừa bảo vệ Hong Bi-yeon chắc chắn sẽ cực kỳ khó khăn.
“Phù, này, cô ổn...”
Vừa giải trừ trạng thái [Thiên Cơ Nhất Thể] và [Siêu Tập Trung], đồng thời thu hồi [Thái Lực Thần Công], cậu quay lại định kiểm tra tình hình thì bắt gặp cảnh tượng cơ thể Hong Bi-yeon đang đổ gục xuống đất.
[Dịch Chuyển]
Trong chưa đầy 0.5 giây, Baek Yu-seol đã di chuyển đến bên cạnh và kịp thời đỡ lấy cô.
“Này, cô sao thế? Thấy đau ở đâu à?”
Nhìn kỹ lại, Hong Bi-yeon đang đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Môi cô tím tái, toàn thân nóng như hòn than. Đối với một ma pháp chiến binh đã đạt đến cảnh giới nhất định, việc bị cảm lạnh là điều không thể, nên có thể thấy tình trạng của cô đang cực kỳ nghiêm trọng.
Đối với ma pháp sư, việc phát sốt đồng nghĩa với việc có gì đó đã sai lệch hoàn toàn.
'Chẳng lẽ...'
Baek Yu-seol cẩn thận ngồi xuống đất, để Hong Bi-yeon nằm lên đùi mình, tay trái đỡ lấy cổ, vai và mặt cô.
Vì tư thế này khiến khuôn mặt hai người ở rất gần nhau, nên dù đang trong tình huống khẩn cấp, Baek Yu-seol cũng không khỏi khựng lại một chút.
Những sợi tóc bạc dính bết trên má, đôi mắt ngấn lệ rên rỉ vì đau đớn khiến cô trông đẹp đến mức không giống như một thực thể tồn tại trên thế gian này.
'Điên thật, mình mất trí rồi sao.'
Baek Yu-seol bình tĩnh phân tích tình trạng của Hong Bi-yeon.
Theo lời Jeokhayuwol, hắn chắc chắn đã làm gì đó với ngọn lửa đang găm sâu trong tim cô như một ấn ký.
'... Bây giờ mình có thể giúp gì được không?'
Dù nhờ vào kinh nghiệm của vô số game thủ mà cậu có một vài manh mối về cách giải lời nguyền của Hong Bi-yeon, nhưng ngay lúc này, cậu chẳng có cách nào để giúp cô cả.
Thật bế tắc.
Cảm giác như trước mắt chỉ là một màn đêm tăm tối.
Nhìn Hong Bi-yeon quằn quại trong đau đớn mà bản thân chẳng thể làm gì.
Dù là gì đi nữa, cũng phải làm gì đó...
- Truyền hàn khí vào đi!
“Á!”
Đúng lúc đó, giọng nói ồm ồm của Cheongdong Sibiwol vang lên bên tai.
“Ngài Cheongdong Sibiwol?”
- Mới không để mắt một chút mà ngươi đã trở nên yếu đuối thế này sao! Truyền hàn khí vào! Chẳng phải ngươi đã có thể điều khiển khí tức của ta rồi sao.
Nghe thấy lời đó, Baek Yu-seol như tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm, vội vàng vận dụng khí tức của Cheongdong Sibiwol.
Thế nhưng, nó không diễn ra suôn sẻ như lúc luyện tập. Ngay cả khi vừa rồi đối đầu với Jeokhayuwol, cậu còn có thể thi triển băng kết mạnh đến mức đóng băng cả một vùng hồ, vậy mà giờ đây, cậu chỉ có thể tạo ra một chút hàn khí trên lòng bàn tay.
- Ngươi đang nôn nóng quá đấy! Phải có ý chí, và một tinh thần không bao giờ bỏ cuộc!
[Sự gia hộ của Yeonhong Chunsamwol]
Phải rồi, mình đã quá hoảng loạn.
Cậu bình tâm lại, hồi tưởng về ý chí của Cheongdong Sibiwol. Một tinh thần không bao giờ từ bỏ dù có chuyện gì xảy ra.
Cậu đặt tay phải lên trán Hong Bi-yeon và truyền hàn khí vào.
[Sự gia hộ của Cheongdong Sibiwol]
Xoẹt...
Khi luồng khí lạnh lẽo tràn vào, Baek Yu-seol cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ như ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong tim Hong Bi-yeon.
'Cái này...'
Nóng quá. Cảm giác như lòng bàn tay sắp tan chảy ngay lập tức.
Phải chịu đựng. Nếu không, cô ấy thực sự sẽ bị ngọn lửa đó thiêu rụi mất.
'Cái này... không phải là thứ có thể dập tắt bằng chút hàn khí này.'
Việc truyền hàn khí lúc này chỉ là biện pháp tạm thời, cậu phải tìm ra một cách hiệu quả hơn.
Thế nhưng đột nhiên, những thông tin về Hong Bi-yeon được ghi lại trong [Kính chào mào] hiện lên trong đầu cậu.
[Chắc chắn sẽ chết]
Vào thời điểm đó, cậu chỉ coi Hong Bi-yeon là một NPC trong game nên mới ghi chép một cách thiếu tâm huyết như vậy.
Nếu có cơ hội quay lại 10 năm trước... Baek Yu-seol chắc chắn sẽ tự tát vào mặt mình đầu tiên.
Nếu là Baek Yu-seol, một người chơi lão luyện bậc nhất trong Aether World Online, chắc chắn cậu đã có thể tìm ra cách cứu sống Hong Bi-yeon.
Nếu Baek Yu-seol, người đã thu thập mọi Hidden Piece trên toàn lục địa, thử nghiệm dù chỉ một vài món đồ trong số đó lên Hong Bi-yeon...
Biết đâu cậu đã phát triển được một phương pháp cực kỳ hiệu quả để cứu cô ấy.
- Đừng nghĩ ngợi lung tung, tập trung vào!
“... Vâng.”
Để truyền hàn khí vào cơ thể Hong Bi-yeon mạnh hơn, cậu dốc hết sức lực, khiến đôi lông mày của cô nhíu lại.
- Có vẻ như quá nhiều hàn khí tập trung vào đầu khiến cô bé thấy đau đấy.
“Nhưng nếu yếu hơn thế này thì sẽ chẳng có tác dụng gì cả.”
- Đồ ngốc! Trái tim đang bùng cháy mà ngươi lại định truyền hàn khí qua não sao!
“A!”
Đúng là ngốc thật. Vì định kiến rằng người bị sốt thì phải chườm đá lên trán nên cậu đã làm một việc quá đỗi kém hiệu quả.
Thế nhưng.
'Vị trí gần tim nhất là...'
So với lồng ngực của đàn ông, vị trí trái tim của Hong Bi-yeon lại mang một sự hiện diện khá... mạnh mẽ, khiến Baek Yu-seol cảm thấy rất khó xử khi chạm vào.
“... Hong Bi-yeon. Cô có đang tỉnh táo không?”
Sắc mặt Hong Bi-yeon đã khá hơn một chút so với lúc nãy, cô khẽ gật đầu. Có vẻ như cô vẫn đang cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng.
Đây chẳng phải là chuyện đáng mừng.
Thà rằng cô ấy cứ ngất lịm đi thì cậu còn có thể nhắm mắt làm ngơ mà đặt tay lên tim cô, chứ khi cô ấy còn tỉnh táo thì chuyện đó chẳng dễ dàng gì.
“Hong Bi-yeon, tôi sẽ làm mát trái tim cô... nên hành động tôi sắp làm đây hoàn toàn không có ý đồ xấu xa gì đâu nhé? Mong cô đừng hiểu lầm. Nhé? Cô có đang nghe không đấy?”
Gật đầu, biểu cảm của Hong Bi-yeon hơi nhăn lại.
“Vậy nên là...”
Không còn thời gian để chần chừ nữa. Baek Yu-seol định đặt tay lên vùng tim của Hong Bi-yeon nhưng lại ngập ngừng rồi bồi thêm một câu.
“Cái đó, không phải là hoàn toàn không có ý đồ xấu, mà là suýt chút nữa thì có một tẹo...”
“Hức...”
Cô ấy cười.
Dù sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng không hiểu sao Hong Bi-yeon lại nở một nụ cười cực kỳ mờ nhạt.
Cô nhắm nghiền mắt, đôi môi khẽ mấp máy.
“Không... sao đâu... đồ... thường dân ngốc...”
Có vẻ cô định nói là "thường dân", nhưng chưa kịp dứt lời đã phải ngậm miệng lại.
“Hả? À, tôi biết rồi.”
Baek Yu-seol đưa bàn tay đang run rẩy chạm khẽ vào ngực cô, chậm rãi truyền hàn khí của Cheongdong Sibiwol vào.
Ngay lập tức, ngọn lửa bắt đầu dịu đi một cách hiệu quả, khác hẳn với lúc nãy.
Sắc mặt Hong Bi-yeon bình tâm lại nhanh đến mức đáng ngạc nhiên, ngay cả đôi môi tái nhợt cũng dần lấy lại sắc hồng vốn có.
“Được... được chưa nhỉ? Chắc là ổn rồi đúng không?”
Không có tiếng trả lời.
Dù vậy, khi Baek Yu-seol vừa định thở phào nhẹ nhõm thì Cheongdong Sibiwol lại lên tiếng.
- Không được để mặc như vậy. Ngay khi ngươi buông tay ra, cô bé sẽ lập tức trở lại trạng thái ban đầu.
“... Dạ?”
Chẳng lẽ cậu phải dính lấy cô ấy cả đời sao.
- Nghiêm trọng đấy. Không biết Jeokhayuwol đã làm gì, nhưng ngọn lửa Ấn ký của đứa trẻ này quá mạnh mẽ so với những người Adolevit khác. Đến mức không thể sinh hoạt bình thường được.
“Làm sao có thể...”
Baek Yu-seol cắn môi nhìn vào khuôn mặt của Hong Bi-yeon.
Cậu không thể tưởng tượng nổi cảnh nụ cười tự tin và kiêu sa ấy biến mất khỏi khuôn mặt này.
“Tôi... phải làm gì đây?”
- Ngươi đã được ban phước. Không, đó là phước lành mà chính ngươi đã giành được.
“Ý ngài là sao?”
- Cô bé đó bị chuyển biến xấu do quyền năng của Jeokhayuwol, nhưng chẳng phải ngươi đang nhận được sự bảo hộ của ta sao.
“Tôi... phải làm thế nào?”
Cheongdong Sibiwol im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
- Ngươi muốn cứu cô bé đó chứ?
“Bằng mọi giá.”
- Tính mạng của ngươi có thể gặp nguy hiểm đấy.
“Có bao giờ tôi quan tâm đến mạng sống của mình đâu?”
Có vẻ câu trả lời đó đã làm hài lòng Cheongdong Sibiwol, ông ta nhe hàm răng màu xanh da trời ra cười.
- Ta sẽ tách một phần quyền năng của mình giao cho ngươi. Nó có thể khiến sức mạnh của ngươi mạnh hơn, nhưng cũng sẽ đi kèm với một hình phạt lớn.
Ngay khi lời nói đó vừa dứt, một thông báo hiện lên.
[Kỹ năng phái sinh 'Ngũ Âm Tuyệt Mạch' của đặc tính 'Sự gia hộ của Cheongdong Sibiwol' đã được thêm vào!]
“Khục...!”
Trong khoảnh khắc, cảm giác như trái tim bị đóng băng khiến cậu suýt chút nữa thì ngất đi.
- Hãy tập trung. Hiện tại có thể coi cô bé đó đang mắc chứng [Cửu Dương Tuyệt Mạch]. Nỗi đau ngươi đang cảm nhận chưa bằng một nửa của cô bé đâu.
“... Vậy sao?”
Nhờ quyền năng của Yeonhong Chunsamwol mà Baek Yu-seol mới có thể giữ được tỉnh táo, cậu quệt mồ hôi lạnh.
- Từ giờ trở đi, ngươi sẽ phải sống với hàn khí trong cơ thể suốt đời. Nó sẽ không giết chết ngươi, nhưng sẽ khiến ngươi đau đớn cả đời đấy.
Nhìn qua thì có vẻ như ông ta vừa tặng cho cậu một căn bệnh quái ác, nhưng Cheongdong Sibiwol chắc chắn không làm việc này một cách vô nghĩa.
“Chỉ cần... truyền hàn khí này vào là được đúng không.”
Vừa định đưa tay lên ngực Hong Bi-yeon, Cheongdong Sibiwol đã ngăn lại.
- Sai rồi.
“Dạ?”
- Nếu chỉ đơn thuần truyền vào thì nỗi đau của ngươi tính sao đây? Ngươi còn phải làm những việc vĩ đại hơn sau này, không thể cứ sống với thể chất đó cả đời được.
“Vậy thì...”
- Hãy dùng ngọn lửa của cô bé để làm tan băng của ngươi, và dùng băng của ngươi để dập tắt ngọn lửa đó.
Nghe vậy, Baek Yu-seol tập trung hết mức vào hàn khí đang cảm nhận được trong toàn bộ cơ thể.
“Phù...”
Thấy hơi thở phả ra có làn khói trắng, cậu vô thức nhìn vào đôi môi của Hong Bi-yeon.
'Cách phù hợp nhất để trao đổi khí tức... chỉ có cách này thôi.'
Cậu khẽ gọi tên cô.
“Hong Bi-yeon.”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Baek Yu-seol từ từ nâng người cô lên, ghé sát mặt mình vào đôi môi ấy.
'Đừng nghĩ gì khác.'
Dù tuổi tác cơ thể tương đương, nhưng về mặt tinh thần, cô ấy chỉ là một học sinh cấp ba kém mình tận 10 tuổi. Không được có ý nghĩ kỳ quặc với một cô gái như vậy.
Dù đã tự tẩy não mình như thế, nhưng bản năng khiến đầu óc nóng bừng lên thì ngay cả sự gia hộ của Yeonhong Chunsamwol cũng không thể ngăn cản nổi.
Cảm nhận được sự mềm mại khi chạm vào cô, Baek Yu-seol mở môi cô ra và thổi hơi vào.
Truyền hàn khí vào để dập tắt ngọn lửa của Hong Bi-yeon, và nuốt chửng ngọn lửa để làm tan chảy băng giá của chính mình.
Đối với một người đã đạt đến [Thể Chất Thiên Cơ Tự Nhiên] như cậu, đây là một công việc rất dễ dàng.
Chỉ có điều, môi trường khó tập trung này cứ liên tục cản trở cậu.
Rời môi ra, Baek Yu-seol khẽ thở dài. May mà cô ấy đang ngất xỉu, nếu không thì đúng là một sự thất lễ lớn.
Rũ xuống—
Cơ thể Hong Bi-yeon bỗng chùng xuống, cánh tay đang đỡ lấy cô cảm nhận được một chút sức nặng.
- Trạng thái đã khá hơn nên cô bé ngất đi rồi. Tin tốt đấy!
“Ra vậy.”
Vừa định bỏ qua câu nói đó, cậu bỗng nhận ra điều gì đó kỳ lạ.
“... Ngài bảo cô ấy ngất đi rồi sao? Vậy nghĩa là từ nãy đến giờ cô ấy vẫn tỉnh à?”
Thế nhưng Cheongdong Sibiwol chẳng thèm quan tâm đến thắc mắc của Baek Yu-seol.
- Đừng nghĩ hôm nay là xong, hãy định kỳ truyền hàn khí vào. Cho đến khi xóa bỏ được Ấn ký, ngọn lửa sẽ vẫn tiếp tục bùng cháy dữ dội đấy.
Nói xong, Cheongdong Sibiwol liền biến mất. Có vẻ như việc hiện thân dưới dạng ảo ảnh trước mặt Baek Yu-seol đã đạt đến giới hạn.
Baek Yu-seol nhìn vào khoảng không nơi Cheongdong Sibiwol vừa biến mất với ánh mắt ngơ ngác, rồi cúi xuống nhìn Hong Bi-yeon.
Khuôn mặt đang ngủ say của cô giờ đây đã trở nên bình thản, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng đang cực kỳ rối bời của Baek Yu-seol.
'... Cô ấy đã tỉnh sao?'
Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm dài đầy suy tư đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
