Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Wn (1-100) - 70 - Kỵ Sĩ Đoàn Đồng Thau

70 - Kỵ Sĩ Đoàn Đồng Thau

Phần đầu tù của cây trường phủ xé toạc không khí, giáng mạnh vào mặt nữ kỵ sĩ.

- RẦM!

Va chạm giữa da thịt con người và binh khí, vậy mà lại phát ra âm thanh như thể kim loại đập vào nhau. Cảm nhận được sự khác thường truyền đến đầu ngón tay, Pan nhận ra chênh lệch về thực lực…

- Xoẹt! Xoẹt!

Lấy eo làm trục, cậu điên cuồng lặp lại những nhát chém và bổ. Một khi đã nhận ra sự chênh lệch về sức mạnh, và hiểu rằng không thể tránh khỏi cuộc chiến, thì tuyệt đối không được để đối phương giành quyền tấn công trước.

Sera cũng cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh đó, cô rút thanh kiếm Arming ra, dồn sức chém mạnh vào mặt nữ kỵ sĩ.

‘Ả đàn bà này… có phải là người không vậy?’

Làn da bằng xương bằng thịt mà cảm giác còn cứng hơn cả đá. Nhận ra nhát chém không có nhiều tác dụng, cô lập tức chuyển sang kỹ thuật half-swording, dùng quả chuôi nặng trịch với ý định đập nát đầu đối phương.

- UỴCH!

Lúc này, thân thể của nữ kỵ sĩ mới đổ gục xuống. Dù có là một kỵ sĩ mạnh mẽ đến đâu, nếu cứ đứng yên chịu đòn, lại còn là một đòn tấn công chứa đựng sức mạnh phi thường và mana, thì không thể nào bình an vô sự được.

“Phù, đau thật đấy.”

Như để chứng minh điều đó, khuôn mặt ả đã bê bết máu. Dù vậy, vết thương dường như không chí mạng, ả nhổ ra một bãi nước bọt màu đỏ rồi thản nhiên đứng dậy.

“Trông xinh xắn thế mà tính cách cũng đáo để ghê~?”

Khóe miệng ả cong lên rạng rỡ. Ả đàn bà này không chỉ điên, mà dường như còn có khuynh hướng biến nỗi đau thành khoái cảm.

“Lạ thật~? Tại sao nhát kiếm của cô em xinh đẹp đây lại đau hơn cả cây trường phủ được cường hóa bằng linh khí nhỉ?”

Dù vậy, ả có vẻ khá ngạc nhiên.

Bởi đòn half-swording của Sera có uy lực sánh ngang với cây chùy sắt của một con Ogre.

Một đòn half-swording đơn thuần lại có uy lực vượt qua cả một cây trường phủ chứa đựng linh khí ư?

Bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy khó hiểu trong tình huống này.

“Ta đã nghĩ cô chỉ là một tiểu thư khuê các bắt chước làm kỵ sĩ, nhưng xem ra không phải vậy nhỉ?”

Đó là lý do tại sao Raxia đã không đối phó đúng cách với đòn tấn công của Sera.

Dù là kiếm thật, nhưng nếu không được cường hóa bằng linh khí thì cũng không gây ra mối đe dọa lớn nào cho một kỵ sĩ chính quy.

Vì vậy, ả đã phớt lờ đòn tấn công của Sera và định hạ gục cậu thiếu niên cầm trường phủ trước, để rồi phải chuốc lấy họa.

“Thứ cô đang cầm là ma kiếm hay gì? Nhưng nếu vậy thì cũng chẳng cảm nhận được ma khí hay ma lực gì cả… dù có vẻ cứng một cách kỳ lạ.”

Ả toe toét cười, máu chảy vào mắt mà cũng chẳng hề hấn gì, đôi mắt màu đỏ tía chỉ long lên sòng sọc. Và rồi, ánh mắt ghê tởm đó dừng lại ở vùng ngực của Sera.

“Là con lai của quái vật chăng? Nhưng nếu thế thì lại quá dễ thương và xinh đẹp, hừm. Dù sao thì…”

Nếu có gì thắc mắc, cứ dùng sức mạnh để hỏi là được. Từ xa xưa, cuộc đời của Raxia chính là dùng vũ lực để cướp đoạt những thứ mình muốn.

Cho rằng không cần phải nói thêm nữa, nữ kỵ sĩ nhẹ nhàng bật người lên như thể đẩy mặt đất…

- RẦM!

Ả vung cây gậy sắt theo một đường thẳng tắp. Tốc độ rất nhanh, nhưng quỹ đạo lại vô cùng đơn giản.

Nhờ vậy mà Pan cũng né được không mấy khó khăn.

- RĂNG RẮC!

Cây gậy sắt hụt mục tiêu va vào mặt đất, khiến nền đất nứt toác, dư chấn làm cơ thể Pan loạng choạng.

Ngay khoảnh khắc hai hộ vệ còn đang kinh hãi trước sức mạnh phi thường đó, Raxia liền xoay cổ tay, tung ra đòn tấn công thứ hai về phía Pan.

- KENG!

Cú vung gậy bị cán thương chặn lại, nhưng chấn động khủng khiếp truyền qua cánh tay lan khắp cơ thể, khiến Pan phải lùi lại mấy bước.

Keng! Ngay sau đó là cú vung thứ ba, Pan dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu bị đánh bật ra và ngã sõng soài.

“Khụ-!”

Cậu thiếu niên cảm nhận được vị tanh của máu trong miệng, khó khăn gượng dậy. Cuối cùng, máu mũi cũng tuôn ra, không cần phải giải thích thêm cũng đủ biết đòn tấn công đó uy lực đến mức nào.

“Aaaa-!”

Sera nổi điên, đạp đất lao tới, mũi kiếm Arming lóe lên bám riết lấy mục tiêu. Mục tiêu là cổ, một cú đâm thẳng chứa đựng sát ý rõ ràng.

Raxia đáp trả bằng một cú vung sảng khoái. Giống như một cầu thủ bóng chày, một cú vung đầy uy lực đến từ lực ly tâm. Nó va chạm với thanh kiếm Arming của Sera.

- XOẢNG!

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cú va chạm tưởng chừng như ngang sức, nhưng cũng chỉ được một lúc. Chỉ sau hai lần giao tranh, thanh kiếm Arming đã gãy lìa, và Sera cũng bị đánh văng ra một cách thảm hại như Pan.

Vốn dĩ, vũ khí và trang bị của Sera bền hơn bình thường gấp ba lần. Bản thân thanh kiếm dù không phải là loại tốt nhưng cũng được làm bằng sắt, độ bền chắc chắn không tầm thường. Vậy mà ả ta lại có thể chém gãy nó. Một sức mạnh thật phi thường.

“Ực-!”

Dù sao đi nữa, nếu không muốn chết, thì cũng chỉ có thể choáng váng vì chấn động trong giây lát. Sera dùng thanh kiếm Arming đã gãy làm gậy chống, khó khăn đứng dậy.

“……”

Ánh mắt Sera chạm vào Pan.

Không một lời nào được nói ra.

Nhưng giữa họ tồn tại một mối liên kết lâu dài.

Pan ném cây trường phủ về phía Sera rồi rút cây thương pike đeo sau lưng ra.

Sera loạng choạng giữ thăng bằng, vươn tay bắt lấy cây trường phủ.

Bây giờ, thứ họ sẽ thực hiện là sự phối hợp giữa thương và thương, tận dụng ưu thế về tầm đánh.

Nếu nghĩ xem thứ gì đã biến con người yếu đuối thành kẻ đứng đầu trong thế giới cá lớn nuốt cá bé, thì sẽ không có chiến thuật nào hiệu quả hơn thế này.

Róc rách, Sera bất chợt sờ vào bên hông đã ướt đẫm. Có lẽ do cú va chạm lúc bị đánh văng ra mà tách trà đã vỡ mất rồi.

“Cô đang làm cái trò gì vậy? Làm bẩn khuôn mặt xinh đẹp đó à?”

Raxia nhíu mày. Bởi hành động tiếp theo của Sera là quỳ xuống, vục mặt xuống vũng nước trà đọng trên nền đất mà uống.

Một hành động khốn cùng không hề hợp với khuôn mặt xinh đẹp, nhưng có gì đáng xấu hổ đâu chứ?

Trong cuộc đấu tranh sinh tồn, không có chỗ cho sự xấu hổ. Nếu trở thành một cái xác, thì cũng chẳng còn cơ hội nào để lấy lại danh dự.

Tin tốt duy nhất là những kỵ sĩ phía sau không tham gia vào trận chiến. Mỗi khi họ có ý định tiến lên, ả đàn bà tên Raxia lại trừng mắt ngăn cản.

Đây là một cơ hội bất ngờ. Nếu cả bọn họ cùng xông lên, thì khả năng đánh bại nữ kỵ sĩ này sẽ là con số không.

Dù vậy, tình hình chiến trận vẫn không mấy sáng sủa. Xét cho cùng, ngay cả trong tình thế 2 chọi 1 này, cũng phải có thiên thời địa lợi mới mong chiến thắng. Sau đó, làm thế nào để đối phó với hơn chục kỵ sĩ kia? Thực tại thật mờ mịt và tăm tối, nhưng không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

“Phù…”

Pan lau vết máu trên miệng, tiến lại gần Sera.

Ngay sau đó, cả hai cùng điều chỉnh lại nhịp thở.

Họ chỉnh đốn lại đội hình, chuẩn bị dốc toàn lực.

“Pan-!”

Sera hét lên một tiếng ngắn gọn, cây thương pike dài ngoằng phóng ra, thu hút sự chú ý của Raxia.

Lợi dụng sơ hở đó, Sera cầm chắc cây trường phủ, áp sát vào bên sườn của đối phương.

- RẦM! RẦM! RĂNG RẮC-!

Chuyển động của Pan mượt mà như thể cậu và ngọn thương đã hòa làm một.

Chuyển động của Sera lại tàn nhẫn vô cùng.

Vô số những cú đâm và bổ lặp đi lặp lại, hai hộ vệ vung vũ khí như lên đồng, dồn ép nữ kỵ sĩ.

‘Khó nhằn hơn mình nghĩ nhỉ?’

Khuôn mặt Raxia dần xuất hiện những vết nứt, bởi cây gậy sắt ả đang cầm chỉ dài 6 feet, khác với những cây trường côn thông thường.

Bị hai kẻ dùng vũ khí dài hơn 2 mét cố tình giữ khoảng cách như vậy, ả cảm thấy khó chịu cũng là điều dễ hiểu.

Hơn nữa, hai loại binh khí mà các hộ vệ đang sử dụng lại có vai trò khác nhau.

Có thể nói rằng chúng đang bổ sung hoàn hảo cho những khuyết điểm của nhau.

Trường phủ của Sera là vũ khí chuyên về áp chế và hủy diệt. Tầm đánh hơi ngắn, nhưng là một đòn tấn công mạnh mẽ kết hợp giữa đầu tù và lưỡi rìu.

Thương pike của Pan là ngọn giáo chuyên về kìm hãm và đâm. Thích hợp để dồn ép kẻ địch từ khoảng cách xa và tạo ra sơ hở.

Và hai hộ vệ đã phát huy tối đa vũ khí của mình để phối hợp với nhau. Hơn nữa, sự phối hợp đó còn tạo ra một sức mạnh tổng hợp đáng kinh ngạc.

Một người áp sát, người còn lại đâm.

Một người làm mồi nhử, người còn lại tung đòn quyết định.

Raxia cũng không dám tùy tiện xông lên. Ánh mắt màu tím lóe lên tia sáng kỳ dị dường như đang rình rập sơ hở của cả hai.

- RẦM!

Cuối cùng, Sera vung mạnh cây trường phủ từ phía chính diện. Sóng xung kích từ sức nặng của vũ khí làm rung chuyển mặt đất, Raxia theo phản xạ lùi lại một bước.

Ngay khoảnh khắc đó, Pan lao vào. Mũi thương pike dài và sắc bén như tia chớp đâm vào sườn Raxia.

“Chậc…”

Mũi thương trượt trên lớp áo giáp, nhưng chấn động vẫn phần nào truyền đến. Cơ thể Raxia khẽ rung lên trong giây lát.

- VÚT!

Chớp lấy thời cơ, Sera lại giơ cây trường phủ lên. Lần này, không phải là lưỡi rìu, mà là phần đầu tù như búa, bổ thẳng xuống vai ả.

- KENGGG!

Cơ thể Raxia loạng choạng thấy rõ. Linh khí quanh xương quai xanh của ả tan tác, các khớp nối của bộ giáp phát ra tiếng kêu kèn kẹt.

Nhưng ả vẫn chưa gục ngã. Ngược lại, ả còn xoay cây gậy sắt trong tay để phản công.

- RẮC!

Một cú đâm nhẹ nhàng giáng thẳng vào bụng Sera.

“Oẹẹẹ-!”

Trái với vẻ ngoài, uy lực của nó dường như không hề tầm thường. Sera, người vốn tự hào về sự dẻo dai của mình, theo phản xạ co rúm người lại và gục mặt xuống đất.

Thế nhưng, ý chí chiến đấu của cô vẫn còn đó. Dù đang quằn quại trong đau đớn, ánh mắt cô vẫn rực lửa.

“Xông lên!!!”

Tiếng hét kiên cường của Sera vang vọng trời cao, những cú đâm của Pan càng trở nên dữ dội hơn, Sera cũng nghiến răng, ngay lập tức hợp sức cùng Pan.

Không chỉ có ả nữ kỵ sĩ điên loạn kia mới nổi điên.

Rầm, rầm, rầm. Giữa cuộc giao tranh hỗn loạn, vẫn có một dòng chảy, một nhịp điệu. Sera và Pan di chuyển như một, phản ứng như một.

Sự phối hợp này vô cùng chặt chẽ và có sức hủy diệt lớn. Nếu Raxia không phải là một người có thực lực vượt trội hơn hai hộ vệ, ả đã bị hạ gục chỉ trong vài giây.

Nhưng thật không may, Raxia là một con quái vật trong số những quái vật.

Ả dùng sự dẻo dai vượt xa giới hạn của con người để dễ dàng chống đỡ các đợt tấn công, rồi…

- BỐP!

Bằng một cú vung hết sức đơn giản, ả vừa làm gãy cây thương pike chứa đựng linh khí.

“Ực…”

Vừa khiến Pan mất khả năng chiến đấu ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!