Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15085

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Wn (101-200) - 150 - Bentley

Đó là vào khoảng khi nào nhỉ?

Có lẽ, tính ra thì cũng đã khoảng hai năm về trước.

Nhà vô địch của Bellark, Rekun Luchester.

Ngài đã kết thúc lễ thôi chức và nói lời từ biệt với các học trò của mình.

Và người mà vị lão kỵ sĩ gọi riêng sau cuối không phải là Sera, vị đoàn trưởng kế nhiệm.

Mà là một chàng thanh niên tóc đỏ vừa hoàn thành lễ sắc phong kỵ sĩ vào năm ngoái.

“Sư phụ?”

Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt Bentley.

Bởi vì thông thường, người được gọi riêng trong những lúc thế này phải là ứng cử viên cho chức đoàn trưởng kế nhiệm.

An nguy của lãnh địa, tương lai, tầm nhìn, vân vân, có rất nhiều chuyện cần phải dặn dò người kế nhiệm.

“Chuyện người muốn nói là…?”

Nhưng tại sao ngài không gọi Sera mà lại gọi mình?

Lẽ nào vị lão kỵ sĩ xem mình là người xứng đáng cho chức đoàn trưởng?

“Khึ khึ... Ta nhìn thấu ngươi đang nghĩ gì rồi đấy.”

Lãnh chúa Rekun bật cười khi thấy rõ suy nghĩ của học trò.

Tuy nhiên, điều ông muốn nói không phải là chuyện an nguy của lãnh địa hay ứng cử viên cho chức đoàn trưởng.

Mà là chuyện về chính bản thân Bentley.

“Cứ ngỡ như mới ngày hôm qua, ngươi vẫn còn là một thằng nhóc lấm lem bùn đất…”

Đôi mắt người thầy nhìn học trò ánh lên vẻ u sầu. Thời gian trôi nhanh quá.

Dù có hơi muộn màng, nhưng đó là người học trò mà ông đã bồi dưỡng suốt 10 năm. Sẽ là nói dối nếu bảo rằng không có tình cảm gắn bó.

Đặc biệt, Bentley còn mang lại cho ông một cảm giác kỳ lạ, như thể đang nhìn thấy chính bản thân mình thời trẻ.

“Giờ đã trở thành một kỵ sĩ đường đường chính chính rồi.”

“...Con cảm ơn người.”

Bentley cũng cảm thấy tiếc nuối khi phải chia tay, cậu cúi đầu với lòng bồi hồi xúc động.

Và trong lòng, cậu cũng cảm thấy thương cảm cho sư phụ mình.

Tấm lưng thời thơ ấu trông mới vững chãi và to lớn làm sao.

Giờ đây, tấm lưng ấy đã ở thấp hơn mình rất nhiều.

Cậu tự động cúi đầu khi nhận ra rằng mình không có cách nào báo đáp được những công lao vất vả của người.

“………”

Vị lão kỵ sĩ lặng lẽ nhìn người học trò của mình trong vài giây.

Trông ông cũng có vẻ đang đắn đo điều gì đó.

Bởi vì những lời sắp nói ra, nếu là vì Lãnh chúa, vì Bellark, thì vốn không cần thiết phải nói.

“Bentley.”

Nhưng đây cũng không phải là chuyện có thể cứ thế cho qua.

Là một chủ đề mà bằng cách nào đó cũng phải đề cập đến một lần.

Ông cảm thấy chỉ khi nghe được câu trả lời chắc chắn từ Bentley trước khi rời đi, lòng mình mới có thể yên được.

“Chẳng phải con đã 19 tuổi rồi sao?”

“Vâng.”

Sao đột nhiên lại nói chuyện tuổi tác?

Lẽ nào người định ôn lại kỷ niệm xưa?

“Tuy con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng thời gian cứ trôi nên con cũng đã mang danh người lớn rồi. Ha ha…”

Bentley không hiểu ý đồ của sư phụ, nhưng vẫn vui vẻ đáp lại.

Bất kể sư phụ nói gì, hưởng ứng lời người là đạo lý của một người học trò.

“Phải rồi, con đạt đến cảnh giới Conqueror là vào khoảng năm ngoái, đúng chứ?”

“Chính xác thì có lẽ là khoảng tháng Ba năm ngoái ạ.”

“...Ra vậy.”

Lãnh chúa Rekun gật đầu với vẻ mặt tự hào về học trò của mình.

“Rất nhanh.”

Đạt đến cảnh giới Conqueror ở tuổi 18, ngay cả thời trẻ của mình ông cũng không làm được đến mức đó.

“Ta đạt đến cảnh giới Conqueror là vào khoảng cuối tuổi đôi mươi... Warlord là giữa tuổi đôi mươi, còn Master thì có lẽ là khoảng ba mươi ba tuổi.”

Vị lão kỵ sĩ tự nhiên tâng bốc học trò của mình. Theo cái cách rằng tài năng của cậu còn vượt trội hơn cả Nhà vô địch của Bellark.

“Sư phụ, con…”

Chẳng lẽ với tư cách là học trò, cậu lại có thể hùa theo rằng mình là một kẻ tài giỏi sao?

Bentley cung kính đặt hai tay lên đầu gối, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

“Chỉ là do con may mắn thôi ạ, cũng không biết sau này sẽ ra sao nữa.”

Chàng trai tóc đỏ to lớn liếc nhìn, vị lão kỵ sĩ cũng không ghét sự ý tứ đó, ông mỉm cười và tiếp tục câu chuyện.

“Con còn nhớ câu chuyện về tiền bối Antreon của ta không?”

Bentley lập tức gật đầu, nếu là chuyện quá khứ của người sư phụ đáng kính thì cậu nhớ không sót một chữ.

Antreon Bellios, khác với Lãnh chúa Rekun xuất thân là một đứa trẻ mồ côi nghèo khó, ngài là đích trưởng tử của một gia tộc võ học danh giá và chính thống.

Là Công tước duy nhất của Bellark, là tiền bối kém sư phụ 5 tuổi và cũng là đối thủ của người.

Là một trong hai thanh gươm của Quốc vương Bellark, người được dân chúng tôn sùng như một tín ngưỡng.

“Hắn ta đã là Conqueror vào năm mười lăm tuổi. Còn khi ta đạt đến Warlord thì hắn đã đạt đến Master từ lâu rồi.”

Ngay cả Lãnh chúa Rekun cũng đã có thời cảm thấy tự ti.

Người tiền bối Antreon với tài năng vượt trội hơn hẳn mình, một thiên tài xuất chúng trở thành Master Knight từ khi còn rất trẻ và nhậm chức Đoàn trưởng Hắc Sư Tử Đoàn vào khoảng ba mươi tuổi.

Thế nhưng, đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ.

“Nhưng cuối cùng, người trở thành cánh tay phải của Bệ hạ là ai chứ?”

Trên môi vị lão kỵ sĩ vừa có nét tự hào, vừa có nét tinh nghịch.

Nụ cười của người đàn ông đã lấy sự tự ti và thất bại đó làm phân bón, vượt qua bao lần thập tử nhất sinh để leo lên đỉnh cao, dù đã bao nhiêu thời gian trôi qua vẫn rực rỡ đến thế.

“Chà, bất giác nhớ lại chuyện xưa nên ta lại cao hứng quá rồi.”

Suy cho cùng, chỉ cần nhớ lại xem ai đã giành được danh hiệu Nhà vô địch của Bellark, thì cũng không cần phải bận tâm xem ai là người chiến thắng cuối cùng.

“Tuy sự tình là vậy, nhưng ta nói ra không phải để khoe khoang về mình đâu.”

Giọng nói của ông khi nhìn về phía ngọn núi xa xăm tràn đầy nỗi nhớ nhung.

Người bạn đã từng gieo vào lòng ông sự tự ti và thất bại, giờ đây lại khiến ông chỉ thấy ngưỡng mộ.

Vì Antreon Bellios là một người đàn ông vĩ đại đã bảo vệ Lãnh chúa của mình cho đến giây phút cuối cùng.

“Ta chỉ muốn nói rằng, việc con đang đi trước người khác không có nghĩa là con được phép lười biếng.”

“Con xin khắc cốt ghi tâm.”

Trước thái độ cung kính của học trò, ông lão nói thêm một lời khuyên.

Chỉ là nói cho vui thôi, vì ông biết cậu là người sẽ tự biết lo liệu.

“...Bentley, con có định ở lại lãnh địa này mãi mãi không?”

Và rồi ông từ từ đi vào vấn đề chính, vốn dĩ ông khơi mào câu chuyện cũng là để nói về điều này.

“...Dạ?”

“Đúng như lời ta nói. 10 năm, 20 năm... và cả sau này nữa. Ta đang hỏi con có định ở lại đây cả đời không.”

Chàng trai tóc đỏ tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

Lời nói đó lại phát ra từ miệng của sư phụ, một người trung thành trong những người trung thành ư?

Chuyện gì cũng có thể bỏ qua, nhưng riêng an nguy của lãnh địa thì chắc chắn là một người sẽ không bao giờ nhượng bộ.

“Con không hiểu rõ người đang nói gì, và tại sao người lại đề cập đến chuyện này…”

Định ở lại lãnh địa này mãi mãi ư... Vốn dĩ ân huệ mà cậu mang nợ ở mảnh đất của ân sư này quá lớn, đến mức cậu chưa từng dám nghĩ đến việc rời đi.

Và Bentley xuất thân từ một khu ổ chuột dành cho trẻ mồ côi, nên cậu không biết đến một cuộc sống nào hạnh phúc và đủ đầy hơn thế này. Vì vậy, cậu cũng không có bất mãn gì lớn với hiện tại.

“Bây giờ thì có thể là vậy. Nhưng... 5 năm, 10 năm sau thì sao? Lỡ như con trở thành một Master Knight thì sẽ thế nào...? Với thực lực đó, liệu con có thể chôn chân ở cái lãnh địa nhỏ bé này được không?”

“...Chuyện đó.”

Master Knight là gì chứ.

Là một tồn tại có thể nhắm đến ngôi vị mạnh nhất vương quốc trong lĩnh vực vũ lực.

Là một nhân tài có thể dễ dàng phá vỡ bức tường giai cấp chỉ bằng vũ lực.

Vương quốc láng giềng với dân số lên tới 30 triệu người, chiến lực mạnh nhất của họ cũng là một Master Knight.

Vậy mà một nhân tài như thế lại phục vụ cho một Nam tước cai trị vùng đất chỉ có khoảng một nghìn dân? Chuyện đó trông thật quá kỳ quặc.

“Con…”

Vì Master Knight là một sự tồn tại vô cùng quý hiếm, nên cậu không chắc mình có thể đạt đến cảnh giới đó.

Nhưng nếu thực sự trở thành đỉnh cao của các kỵ sĩ như thời trẻ của sư phụ...

“……”

Tại sao nhỉ?

Lý trí mách bảo rằng phải nói sẽ không rời đi, nhưng sao lại khó đưa ra một câu trả lời chắc chắn đến vậy.

Bây giờ vì kinh nghiệm còn quá ít, và vì biết ơn nên cậu mới chọn Bellark làm nơi dừng chân. Nhưng nếu cái rốn to hơn cái bụng, thì ngay cả Bentley cũng không thể biết trước được điều gì.

“Nếu là thời hoàng kim của Bellark ngày xưa thì không nói làm gì. Nhưng Bellark hiện tại đã quá tàn tạ để có thể chứa chấp một nhân tài như con.”

Thực ra, không chỉ Bentley, mà những người hầu cận còn lại cũng là những nhân tài quá phí phạm khi ở đây.

Tuy nhiên, vẫn có lý do để giữ họ lại bảo vệ mảnh đất này, đó là “ân huệ đã cưu mang”.

Dù vậy, tài năng của Bentley đã ở một mức độ quá vượt trội, đến mức khó có thể dùng cái danh nghĩa đó để trói chân cậu.

“Nếu con cứ tiếp tục như hiện tại, thì sớm hay muộn cũng sẽ đạt đến Master Knight. Khi đó suy nghĩ của con chắc chắn cũng sẽ thay đổi. Là con người thì không thể tránh khỏi điều đó.”

Lãnh chúa Rekun tuy có hơi thiếu linh hoạt, nhưng mắt nhìn người của ông lại khá chính xác.

Chỉ cần nhìn cách ông phàn nàn về mái tóc đen của Sera là đủ biết.

“Ta không bảo con hãy rời đi, cũng không ép buộc con phải đi. Nhưng ta muốn nhờ con một việc.”

Vị lão kỵ sĩ không định dùng lời nói “hãy ở lại” để trói buộc học trò.

Vì ông biết điều đó chẳng có ý nghĩa gì, và vốn dĩ trong tương lai ông cũng sẽ không còn sức lực để làm vậy.

“Nếu sau này con có ý định rời đi, hãy dọn dẹp sạch sẽ xung quanh trước đã. Đó là ân huệ và cũng là đạo lý.”

Ai cũng hiểu “dọn dẹp xung quanh” mà Lãnh chúa Rekun nói là gì.

Đó là những thế lực quân phiệt ở vùng Ratlan, bao gồm cả Người Khổng Lồ Băng Giá.

Có lẽ, nếu xét đến thực lực của Bentley, chỉ cần trở thành Warlord Knight thì đó cũng không phải là việc bất khả thi. Hơn nữa còn có Sera, người có thể sánh ngang với Bentley.

“Khi đó ta sẽ không còn ở đây nên ta nói trước. Nếu con có suy nghĩ đó thì cũng không cần phải quá dằn vặt tội lỗi. Vì nếu ta ở tuổi trai tráng như con thì cũng không biết sẽ ra sao.”

Lý do Lãnh chúa Rekun nói những lời này với Bentley rất đơn giản.

“Nhìn con làm ta nhớ đến thời trẻ của mình, nhưng cũng không hoàn toàn giống hệt.”

Bởi vì, khoan hãy nói đến liêm sỉ, Bentley có xu hướng trở thành người thống trị hơn là người hết lòng trung thành với ai đó.

Không biết là con nhà ai, nhưng cậu sở hữu tài lãnh đạo và sức hút phi thường.

Tuy có hơi ngố tàu trước mặt phụ nữ, nhưng ngoài Sera ra thì điều đó hoàn toàn không thành vấn đề.

“Dù vậy, nếu lòng con vẫn không đổi, thì cứ ở lại đây. Thật lòng ta cũng mong con sẽ như vậy... nhưng chẳng phải con là đàn ông sao?”

Đã sinh ra là đàn ông thì không thể không có tham vọng.

Và nếu có đủ năng lực để thực hiện nó thì không cần phải nói nhiều.

Bellark cũng không có gì to tát đến mức có thể níu giữ được tham vọng đó.

“...Người đã từng nói chuyện này với Sera chưa ạ?”

“Hửm?”

Đôi mắt của vị lão kỵ sĩ nheo lại.

Đây là chuyện về con, tại sao đột nhiên lại lôi con bé đó vào?

Nhận ra ánh mắt của sư phụ, Bentley tiếp tục nói.

“Nếu xét đến tốc độ trưởng thành và xuất thân là Cổ Long Tộc... con không nghĩ con bé thua kém gì mình đâu ạ.”

“……”

Đôi mắt của vị lão kỵ sĩ càng lúc càng híp lại.

Và ông đã nhìn thấu được tâm tư của Bentley.

Và rồi...

“Kha ha ha!!!”

Không lâu sau, một tràng cười sảng khoái của ông vang vọng khắp khu rừng. Cứ như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười không đâu vào đâu.

Bentley ngơ ngác không hiểu tại sao ông lão này lại như vậy, nhưng ít nhất đối với Lãnh chúa Rekun, ông cảm thấy đúng là như thế.

“...Chẳng phải đó là chuyện không cần thiết sao?”

Trong đôi mắt nhìn ra ngoài pháo đài của ông hiện rõ một tình cảm vượt trên cả sự gắn bó.

Cứ như đang nhìn con gái của mình vậy, khi vị lão kỵ sĩ nhìn con cháu của Lãnh chúa cũ, ông cũng có đúng biểu cảm đó.

“Bellark chính là con bé, và con bé chính là Bellark.”

Trong giọng nói sôi nổi của ông tràn đầy tình yêu thương, vượt trên cả sự tin tưởng vô hạn.

Bellark, nơi ông đã cống hiến trọn vẹn cuộc đời hơn 100 năm của mình.

Và ông tin tưởng không chút nghi ngờ rằng cô gái nhỏ ấy sẽ kế thừa ý chí của mình.

“Ta vô cùng mãn nguyện. Vì đã tìm được thanh gươm sẽ thay ta bảo vệ bên cạnh Lãnh chúa.”

Thanh gươm đó là ai thì không cần phải nói cũng biết, đó là cô nàng ngổ ngáo có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lời nói và hành động lại chẳng mấy dịu dàng.

“...Nếu con ở lại lãnh địa, ta mong con sẽ trở thành thanh gươm của con bé.”

Lãnh chúa Rekun liếc nhìn Bentley với ánh mắt đầy kỳ vọng, phòng khi có cơ hội.

Ông đã tìm được thanh gươm của Lãnh chúa, nhưng vẫn chưa tìm được người có thể trở thành thanh gươm cho cô con gái nuôi của mình.

Cũng có Conrad, có Pan, nhưng nếu Bentley chịu nhận lời thì không có nhân tài nào tốt hơn.

“...Con.”

Bentley lặng người đi một lúc lâu.

Vì cậu đã nhận ra ý nghĩa của “thanh gươm” mà sư phụ nói đến.

Và trong thái độ dứt khoát của người, cậu cảm nhận được sự quả quyết rằng đừng mang ý nghĩa nào khác ngoài một thanh gươm.

Dù vậy, Bentley vẫn phải vui vẻ chấp nhận.

Xin nhắc lại một lần nữa, bất kể sư phụ nói gì, hưởng ứng lời người là đạo lý của một người học trò.

Đó vốn là con người của Bentley, từ 10 năm trước, kể từ khi trở thành học trò, cậu chưa từng một lần cãi lại lời của vị lão kỵ sĩ.

Thế nhưng, chỉ riêng hôm nay, một cách thật kỳ lạ, và cũng thật bất kính…

“Con sẽ không trở thành một thanh gươm chỉ biết đứng nhìn.”

Chàng trai tỏa ra ánh sáng đỏ rực trong mắt, thể hiện ý chí của mình.

Dù là sư phụ cao như trời bể, cũng có những thứ có thể nhượng bộ, và có những thứ không thể.

“...Cho dù đó có là việc phụ bạc lại ân huệ đi chăng nữa.”

Lần đầu tiên, người học trò phản bác lại lời của sư phụ.

Thật là một hành động vô lễ.

“Nhất định…!”

Không chỉ nói suông, mà còn dám trừng mắt nữa.

“……”

Nhưng vị lão kỵ sĩ không hề quát mắng.

Vì ông đã nhận ra tham vọng của cậu ta hướng về đâu, và đó cũng không phải là thứ ông có thể xen vào mà thay đổi được.

Hơn nữa, ông là mặt trời lặn, còn các học trò của ông là mặt trời mọc.

Việc chịu trách nhiệm hay hưởng thụ, đều là việc mà chúng phải tự lo liệu.

Vị lão kỵ sĩ đã đến lúc phải lui về, chỉ biết nhìn Bellark với vẻ mặt phức tạp.

________________________

Một người đàn ông bê bết máu lê chân trở về pháo đài.

Trong tay phải của anh ta là một cái đầu sư tử nặng trịch.

Cái đầu của con hắc sư tử đã lìa khỏi thân trong chớp mắt.

Hàng chục vụ nổ từ Ma Đạo Bolt, và hàng chục, hàng trăm nhát chém của một kẻ điên cuồng nuốt chửng chúng một cách dễ dàng.

Cuối cùng, khi ảo ảnh của một thanh cự kiếm màu đỏ khổng lồ từ trên trời giáng xuống mặt đất, sinh mạng của Takang'khan cũng kết thúc tại đó.

“Chiến lợi phẩm đây.”

Ngay sau đó, cái đầu của hắc sư tử được chuyển từ tay Bentley sang tay Sera.

Sau đó, chàng trai tóc đỏ thản nhiên ngồi xuống một góc nghỉ ngơi.

“……Vất vả rồi.”

Đối mặt với sức mạnh tiềm tàng của con quái vật đó, một dòng mồ hôi lạnh không rõ ý nghĩa chảy dọc sống lưng Sera.