Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 39 - Rừng không hổ, cáo xưng vương (1)

39 - Rừng không hổ, cáo xưng vương (1)

Đã nửa tháng trôi qua kể từ khi sư phụ tỉnh lại.

Vậy mà trên sân tập vẫn chỉ toàn là lũ nhóc chúng tôi.

Vì thiếu vắng người chỉ dạy, nên trong một thời gian nữa, việc luyện tập vụng về giữa các tập sự sẽ còn tiếp diễn.

Lý do chúng tôi vẫn phải thế này dù Ngài Rekun đã tỉnh lại cũng rất đơn giản.

Bởi tỉnh lại và hồi phục là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Y sĩ nói rằng, để sư phụ lấy lại được thể trạng như xưa, ít nhất cũng phải mất ba tháng chuyên tâm nghỉ ngơi.

Tất nhiên, vị hiệp sĩ già cố chấp ấy đời nào lại ngoan ngoãn nghe theo chứ?

Nhưng vì có một vị Elf thường trú ở đây, người có thể khiến cả lão gia cũng không dám hó hé, nên có lẽ ông cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Cũng phải thôi, ngay cả lúc này đây…

“Áaaaaa-!!!”

Chẳng phải phu nhân vẫn luôn như vậy sao, cứ hễ sư phụ định đứng dậy là bà lại thét lên trước?

Khung cảnh quen thuộc lại hiện ra qua ô cửa sổ.

Phu nhân Celine lại đang khóc lóc vật vã, nói rằng chồng bà lại định bỏ rơi bà mà đi.

Và lão gia lại bắt đầu dỗ dành người vợ đang nức nở của mình, nói rằng không phải như vậy.

Nghe loáng thoáng thì hình như ông chỉ định đi nhà xí một lát thôi.

“Hức, em không tin lời anh nữa đâu-!”

Có vẻ như chẳng lời nào lọt vào tai người bạn đời đang trong cơn lo lắng tột độ.

“Anh lại định bỏ em lại một mình mà đi đúng không? Sao một người là trụ cột gia đình mà lại có thể vô trách nhiệm như thế!?”

Nên gọi cái này là gì đây nhỉ? Hội chứng nghi chồng ngoại tình? À, nhưng bà ấy đâu có nghi ngờ chuyện ngoại tình. Rối loạn lo âu chia ly? Hay đơn giản chỉ là sự chấp niệm xuất phát từ lo lắng?

“Không được rồi, phải khóa cửa lại ngay thì cái lão già này mới chịu ngồi yên. Emma! Lấy cho ta cái ổ khóa mau lên!”

…Xem ra sư phụ cũng vất vả nhiều rồi.

Dù sao thì, nhìn cảnh này, có lẽ tôi không cần phải lo vết thương của vị hiệp sĩ già sẽ trở nặng nữa…

“Conradin, tư thế kiểu gì thế hả!? Hôm qua ta đã nói rõ là phải cắm khiên xuống đất để phòng thủ rồi mà-!”

Nhưng ở đây lại có vấn đề của ở đây.

“Ezekiel, trong tay phải của ngươi không có con hắc long nào hết-! Im miệng lại và cầm kiếm lên đi!”

Phải gọi tình huống này là gì bây giờ?

“Pan, nếu ngươi cứ làm cái trò đó trên chiến trường thì cái cổ của ngươi bay mất đấy-!”

Ừm, nghĩ ra rồi.

“Anna, ngươi nghĩ vì ngươi là em gái ta nên ta sẽ bỏ qua cho chắc?”

Nếu phải ví von hành động của Tên Vo Ve (Bentley) đang bắt chước Ngài Rekun, thì có lẽ cách nói đó là thích hợp nhất.

Rừng không hổ, cáo xưng vương.

Các phiên bản tương tự có thể kể đến như: đũa mốc chòi mâm son, vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm, tiểu nhân ngồi ghế trên, vân vân và mây mây.

“Khụm! Nào, tất cả chú ý-!”

Xem kìa?

Cái thái độ đó là sao chứ?

Giờ còn trèo lên cả bục cao, chắp tay sau lưng nữa cơ à?

“Trong thời gian tới, Hắc Sư Đoàn sẽ do đội trưởng kỵ sĩ đoàn dự bị là ta dẫn dắt, tất cả cứ biết vậy đi.”

Cái gì cơ?

Đội trưởng kỵ sĩ đoàn dự bị?

Lần đầu nghe đấy nhé?

“Ta không chấp nhận ý kiến phản đối.”

Tôi đang cố lờ đi vì không muốn gây xích mích, nhưng hắn ta đi quá xa rồi.

Mà ngay từ đầu, tại sao tên đó lại muốn đóng vai sư huynh chứ?

Rõ ràng điều sư phụ yêu cầu chúng tôi là ‘tự giác luyện tập’ cơ mà.

“…Sera.”

“Sao…?”

“Vẻ mặt đó là sao? Ngươi có bất mãn gì với quyết định của đội trưởng dự bị à?”

A, mình không quản lý được biểu cảm à?

Nhưng chắc cũng chẳng sao.

Giữa thường dân với nhau thì chẳng có lý do gì phải nể nang cả.

Mà nhìn Tên Vo Ve vênh váo, tự nhiên thấy ngứa mắt ghê.

“Không phải là bất mãn, mà là không thể chấp nhận được.”

“Ngươi nói không chấp nhận được cái gì?”

“Tại sao cậu lại là đội trưởng dự bị?”

Nghe lời tôi nói, đầu của Tên Vo Ve nghiêng hẳn sang một bên.

“Không phải đó là điều hiển nhiên sao?”

Vẻ mặt hắn như thể hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại phải nhận một câu hỏi như vậy.

“Vì tôi là người mạnh nhất ở đây.”

“Hả…?”

“Cần phải giải thích thêm sao?”

“……”

…Nó đang sủa cái gì vậy?

Tên Vo Ve này, trưa nay ăn phải nấm độc hay sao thế?

Tên này trở nên trơ trẽn như vậy từ bao giờ?

Chỉ vì điều khiển được chút Aura mà đã không coi ai ra gì rồi à?

“Cậu không nhớ ai là người đã hạ con lợn lòi đó à?”

“Hừ, thế chắc ngươi quên mất gần đây ai là người bắt được nhiều sói nhất rồi nhỉ?”

“Gì?”

“Và ai là người đã tiêu diệt nhiều goblin nhất?”

“Đó là vì cậu luôn ở tuyến đầu thôi? Tôi không có hứng thú với mấy cái thành tích đó.”

“Chậc, đúng là lời ngụy biện của kẻ thua cuộc.”

“Kẻ thua cuộc? Aiss, cái thằng này! Lâu rồi không bị ăn đòn nên quên ai mới là kẻ thua cuộc rồi hả!?”

“…Tôi không đánh con gái.”

“Sợ à?”

“Thôi được rồi, không đáng để nói thêm nữa.”

Vụt, vụt, tay của Tên Vo Ve vung vẩy ngay trước mũi tôi.

Cái điệu bộ xua tay như thể ~còn nhỏ nên ta tha cho, đi chỗ khác chơi đi~.

Kiểu như ~tôi của ngày xưa chết rồi~ hay sao?

……Chết tiệt, tức thật chứ?

Khoan đã, hình như dạo gần đây, Tên Vo Ve coi thường mình nhiều hơn thì phải?

Đặc biệt là từ sau khi bước vào tuổi dậy thì, người cao lên, yết hầu cũng lộ rõ.

Cứ như thể, ngươi không còn là đối thủ của ta nữa…

‘…Nghĩ lại thì cũng lâu rồi mình chưa phân định lại thứ bậc nhỉ?’

Chắc cũng khoảng 5 năm rồi.

Chừng đó thời gian cũng đủ để ký ức của Tên Vo Ve phai nhạt.

Chắc vì được Eden và sư phụ đối xử quá tốt nên tính cách của mình cũng hiền đi nhiều rồi.

Nhân dịp này dọn dẹp lại trật tự một phen xem sao?

……

…Thôi bỏ đi.

“…Phù.”

Hãy nhẩm chữ ‘Nhẫn’ trong lòng và nén giận lại thôi.

Ngài Rekun cũng đang vắng mặt, gây sự bâyd giờ thì được gì chứ.

Khi thầy không có ở đây, càng phải ngoan ngoãn hơn, càng phải làm tốt hơn, đó mới là tấm lòng của một người đệ tử.

Dĩ hòa vi quý, cùng là tập sự với nhau, tôi cũng không muốn đánh lộn vì một lý do vớ vẩn.

Cơn hỗn loạn ngắn ngủi này rồi cũng sẽ kết thúc khi sư phụ trở về thôi.

‘Thôi được rồi, cậu cứ làm đi. Dù là đại ca xóm, đầu sỏ hay đội trưởng kỵ sĩ đoàn. Cứ tự nhiên nhé~’

Nếu tính cả kiếp trước, tôi là người đã sống một cuộc đời dài hơn Tên Vo Ve rất nhiều.

Và càng lớn tuổi, việc giữ được sự bình tĩnh như ở kiếp trước cũng không còn quá khó khăn.

Dù rằng đôi khi tác động của hormone khiến tôi vô thức trở nên quá khích?

Dù rằng đôi khi ảnh hưởng của tư duy non nớt khiến tôi hành động trẻ con một cách bản năng?

Nhưng ý tôi là, tôi không còn dễ nổi nóng như trước nữa.

‘Nghĩ lại thì, cũng không phải là không hiểu cho lập trường của Tên Vo Ve.’

Bentley đang ở tuổi dậy thì với lòng tự trọng cao ngất là một chuyện, nhưng tuổi của hắn và tôi chênh nhau đến ba tuổi.

Nếu tính theo kiếp trước, Bentley sẽ là học sinh cấp hai năm thứ hai.

Còn tôi chỉ là một con bé lùn tịt học lớp năm tiểu học.

Việc tôi từng là người lớn ở kiếp trước thì có liên quan gì chứ?

Đằng nào thì cũng chẳng ai tin câu chuyện đó.

Dù sao đi nữa, trước khi trở thành người lớn, chênh lệch một tuổi cũng đã là rất lớn rồi.

Bằng chứng là lũ trẻ ở độ tuổi đó thường sợ anh chị lớn hơn là người lớn.

Điều đó ở thế giới này cũng không khác là bao.

Ngay cả Conradin, người to con và chững chạc nhất.

Hay Pan, người có tính cách tự do phóng khoáng hơn bất kỳ ai.

Cũng không dám hó hé trước mặt người anh cả Bentley.

Đó là thứ bậc được xây dựng dựa trên tuổi tác, không liên quan đến chênh lệch thực lực.

Vậy nên, việc một đứa con gái nhỏ tuổi hơn lại phớt lờ quy tắc bất thành văn đó và gọi trống không tên hắn chắc cũng khiến hắn khó chịu.

Và vì hắn là con trai, lại lớn tuổi nhất, nên việc muốn đóng vai sư huynh cũng là điều hiển nhiên.

‘…Nhưng bây giờ mà bảo mình gọi Bentley là anh hay huynh gì đó thì đúng là không thể nào.’

Thôi thì cứ thỏa hiệp theo kiểu đường ai nấy đi vậy.

Giống như Bentley không gây sự với mình về thứ bậc tuổi tác hay thâm niên.

Mình cũng không nên động vào lòng tự trọng của Bentley làm gì.

‘Việc thắng được hắn chỉ ổn khi còn nhỏ thôi.’

Bây giờ thì không còn như vậy nữa rồi, nếu tình huống đó xảy ra, lòng tự trọng của Bentley sẽ thật sự bị nghiền nát đến tận đáy.

Ở thời đại Trung Cổ này mà thua một đứa con gái? Nhỏ hơn tận 3 tuổi?

Hơn nữa còn là một hậu bối mới chỉ làm tập sự được hơn một năm?

‘Ôi, chóng mặt thật.’

Nếu tôi ở vào vị trí của hắn, đó cũng là kịch bản tồi tệ nhất mà tôi muốn tránh.

Xét đến việc hắn đang ở độ tuổi nhạy cảm, không thể bỏ qua khả năng mối quan hệ vốn đã xa cách của chúng tôi sẽ trở nên tồi tệ nhất.

Biết đâu, việc Bentley phớt lờ lời thách đấu của tôi thật sự là vì hắn sợ thì sao.

‘Việc thực lực của hắn tiến bộ vượt bậc cũng là sự thật, và trong tương lai, Bentley thực sự có thể trở thành đội trưởng kỵ sĩ đoàn.’

Bỏ qua trình độ cùi bắp của chúng tôi, chẳng phải chính Ngài Rekun đã gọi chúng tôi là ‘Hắc Sư Đoàn’ sao?

Nếu vậy, sau khi sư phụ về hưu, chắc chắn các tập sự bao gồm cả tôi sẽ kế thừa cái tên cao cả đó.

Thực ra mà nói, thành viên chính thức của Hắc Sư Đoàn chỉ có duy nhất Ngài Rekun, nhưng ở một lãnh địa suy tàn đang cần duy trì nòi giống như thế này, chắc cũng chẳng có thời gian mà so đo những chuyện đó.

‘Mình sẽ phải ở lại lãnh địa này đến bao giờ? 5 năm? 10 năm? Còn Bentley chắc định chôn xương ở đây rồi?’

Ngay từ đầu, lòng tôi đã rối bời. Tôi rất thích nơi này, nhưng việc chôn xương ở đây lại là một vấn đề khác.

Nếu trả thù xong, tôi cũng không chắc con đường của mình sẽ đi về đâu.

Tôi vốn không phải kiểu người thích bị ràng buộc ở một nơi nào đó.

Nên nói sao nhỉ, tôi muốn được nhìn thấy nhiều thứ hơn, trải nghiệm nhiều điều hơn.

Trước một thế giới rộng lớn thế này, sống cả đời trong một lãnh địa nhỏ hẹp thì thật quá đáng tiếc, phải không?

Nếu vậy thì, việc Bentley trở thành đội trưởng kỵ sĩ đoàn cũng là điều hợp lý thôi.

“Phù~”

Kết thúc dòng suy nghĩ, đầu óc tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

“Tất cả vào vị trí-!”

Vì vậy, dù có hơi bực mình một chút… nhưng vì hòa bình của Bellark.

Và để giữ gìn lòng tự trọng cho vị đội trưởng kỵ sĩ đoàn tương lai.

“Duy trì đội hình một hàng dọc-!”

Tạm thời cứ nghe theo lệnh của Tên Vo Ve vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!