Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 43 - Lời Thách Đấu Tay Đôi

43 - Lời Thách Đấu Tay Đôi

Ngay lúc tôi vừa kết thúc buổi huấn luyện và định quay về ký túc xá.

“Sera-công···!”

Vẻ mặt của cậu út chặn đường tôi lại trông nghiêm túc lạ thường.

“Ta có chuyện muốn nói với cậu-!”

Ừm, nhưng chắc tôi không cần phải nghe đâu nhỉ?

Một dự cảm chẳng lành… rằng đây chỉ là một chủ đề vô nghĩa và sẽ chỉ tổ lãng phí thời gian.

“Tôi mệt rồi, để sau nghe không được à?”

“Không được-! Nếu muộn hơn một chút thôi là có thể xảy ra chuyện lớn đó-!”

“Chuyện lớn?”

“Đúng vậy-!”

“Chuyện lớn gì cơ?”

“Một chuyện CỰC~~~ KỲ lớn-!”

“…”

Mỗi khi Ezekiel vừa dang rộng hai tay vừa nhấn mạnh như thế, nó không có nghĩa là chuyện lớn thật sự đã xảy ra.

Nó gần với ý nghĩa là cậu nhóc có một chủ đề cực kỳ muốn nói, và nếu không được nói ra ngay lập tức thì miệng sẽ mọc gai mất.

Chắc đây là câu chuyện mà cậu ta đã muốn kể từ lâu, nhưng mãi không có cơ hội.

‘Mình chỉ muốn nghỉ ngơi thôi… nhưng nghĩ đến cảnh Ezekiel sẽ ủ rũ cả ngày thì lòng cũng không yên.’

Và so với gã Vo Ve đang mắc “bệnh phó đội trưởng”, Ezekiel đúng là một quý ông thực thụ.

Nghe mấy chuyện thế này cũng không hao tổn tâm sức là bao…

‘…Thôi thì nghe vậy.’

Dù đã ở cùng gã Vo Ve gần sáu năm nhưng quan hệ giữa chúng tôi vẫn xa cách, còn Ezekiel dù sao cũng là một đứa em thân thiết.

Cảm giác thoải mái về mặt tâm lý khi ở cùng cậu nhóc là không gì sánh được.

Tôi vẫn luôn đối xử thân mật với Ezekiel như thể đang dắt theo một đứa em trai nhỏ.

Nếu tôi không phải một ông cụ non thì có lẽ chúng tôi đã cãi nhau rồi, nhưng sự thật lại không phải vậy.

Nếu câu chuyện có kéo dài, tôi có thể coi nó như tiếng ồn trắng hay nhạc nền rồi ngủ gật giữa chừng cũng được.

“…Nói đi.”

“Thật sao!?”

Thật sao à? Ngay từ đầu tôi làm gì có quyền lựa chọn chứ?

“…Ừ.”

“Woa~!”

Chậc, nhưng nhìn xem.

Nụ cười đó trong sáng biết bao?

Một nhóc con nhỏ hơn mình hai, ba tuổi vui mừng đến thế kia, làm sao tôi có thể nói lời từ chối thẳng mặt được?

Không biết là do ảnh hưởng của cơ thể mới, hay là bản tính từ kiếp trước của tôi. Thật khó để đối xử tệ với trẻ con.

Trường hợp của Anna thì… tuy lớn tuổi hơn tôi nhưng cô bé quá nhỏ nhắn, và nếu xét về sự trưởng thành tâm lý thì cũng chẳng khác gì một đứa em.

Mà khoan đã…

*Vụt! Vụt!*

Tôi không hiểu cậu nhóc đang nhìn quanh quất như thế để tiết lộ bí mật động trời gì nữa.

Tôi đã đi theo Ezekiel, người vừa hét lên “tuyệt đối giữ bí mật” vừa chạy vào một góc khuất.

Nhưng theo tôi thấy, cậu ta làm vậy không phải để giữ bí mật, mà là vì sợ lại bị các anh lớn cốc cho vài cái vào đầu thì đúng hơn.

“…Thực ra, thân phận của ta là-!”

Thế nhưng, vẻ mặt của Ezekiel lại vô cùng nghiêm nghị.

Và trong đôi mắt lấp lánh ấy không hề có một chút dao động.

Có lẽ, Ezekiel đã vượt qua hội chứng hoang tưởng, đạt đến cảnh giới thực sự tin rằng mình chính là con người đó chăng?

Nhìn việc cậu ta chẳng bị thương gì mà vẫn quấn băng kín mít tay trái cả tháng nay, khả năng đó rất cao.

…Chuyện này sắp trở nên nguy hiểm rồi thì phải.

“Hậu duệ giấu mặt của gia tộc Luchester, Ezekiel Luchester-!”

Ồ, cái gã lần trước còn là hoàng tử của một vương quốc đã mất, giờ đột nhiên trở thành hậu duệ của gia tộc Luchester rồi cơ đấy.

Chẳng lẽ trong lúc tôi không biết, sư phụ đã nhận nuôi Ezekiel sao?

‘Đúng là chuyện vô lý, mà thôi kệ…’

…Tôi đã cố gắng chấp nhận hết mức có thể, nhưng cái này thì hơi quá rồi thì phải?

Nhân vật hư cấu thì còn cho qua được, nhưng đó rõ ràng là tên của một gia tộc có thật mà?

Tôi cũng từng có những ảo tưởng tương tự, nhưng đó cũng chỉ là trong trí tưởng tượng thôi.

Vấn đề là, tuổi tâm lý của Ezekiel còn quá nhỏ để có thể cân nhắc những thứ như danh dự của sư phụ hay quyền uy của quý tộc.

Và quan trọng hơn hết, nếu chuyện này đến tai người lớn hoặc những người làm khác, nó sẽ không kết thúc chỉ bằng vài lời quở trách đâu.

“Ezekiel, sao không thử cái khác xem?”

“Cái khác?”

“Ví dụ như, con trai giấu mặt của hoàng đế, hay dũng sĩ đến từ thế giới khác chẳng hạn. Có nhiều cái hay hơn mà?”

Vì vậy, tôi đã lựa lời nói một cách vòng vo để không làm tổn thương Ezekiel.

Theo kiểu là, chẳng phải có nhiều bối cảnh hoành tráng và ngầu hơn nhiều so với con nuôi của một gia đình chuẩn nam tước bình thường sao?

“Cậu nói gì vậy? Con người sinh ra đã được định sẵn rồi chứ? Đâu phải thứ có thể thay đổi tùy hứng được.”

Mặt trời sắp mọc ở đằng Tây chăng?

Hay là cậu ta vừa bị sét đánh trúng?

Tự dưng hôm nay Ezekiel lại nói được một câu đúng đắn thế nhỉ?

Phải, đúng vậy, lời đó không sai.

Và đó cũng là lẽ thường tình.

‘…Nhưng tại sao câu đó lại phát ra từ miệng mày chứ.’

Cái đứa thay đổi thiết lập xoành xoạch như lật bánh tráng rốt cuộc là ai cơ chứ.

“…Thôi, đừng nói nhảm nữa, chọn thiết lập khác đi.”

“Không phải nói nhảm! Ta thực sự là hậu duệ giấu mặt của Luchester mà-!”

Đôi mắt tròn xoe của cậu nhóc đảo lia lịa, liếc ngang liếc dọc.

Cậu ta thậm chí còn bắt đầu nhảy một điệu nhảy khó hiểu, chân tay vung loạn xạ… Đây là nghi thức riêng của Ezekiel để trấn an sự bất an sao?

Dù vậy, vì đã biết cậu út này từ lâu, nên việc nắm bắt suy nghĩ của cậu ta cũng không quá khó.

'Chẳng lẽ, Sera cũng phát hiện ra mình đang chém gió rồi sao!? Nếu đúng là vậy thì phải làm sao đây?'

'Không, đây không phải chém gió, là thật mà? Mình chắc chắn là hậu duệ của Luchester mà-!'

'Khốn kiếp, dù sao đi nữa, một kỵ sĩ đã mất đi danh dự thì chỉ có cái chết!'

…Đại loại là cảm giác như vậy.

Dù sao thì tôi cũng hiểu tại sao Ezekiel lại cố chấp đến thế.

Bởi vì màn trình diễn của sư phụ không phải là bình thường.

Khi chứng kiến một lão kỵ sĩ tưởng chừng đã qua thời đỉnh cao không chỉ một, mà là hai, ba lần, một mình đối đầu với gần 800 lính đánh thuê và cả một tên trùm quân phiệt to con dị hợm, thì dù có là ai cũng phải thấy khí thế hừng hực.

Màn trình diễn của lão kỵ sĩ cưỡi trên con chiến mã khổng lồ, trở thành pháo đài sắt của Bellark thay cho những bức tường gỗ ọp ẹp.

Mỗi lần thanh Claymore được vung lên, hàng chục con ác quỷ lại bị quét sạch như lá rụng mùa thu.

Ở một vùng quê hẻo lánh không có cơ hội chứng kiến những cảnh tượng hoành tráng như vậy, màn trình diễn đó chẳng khác nào sự giáng lâm của một dũng sĩ.

Thành thật mà nói, đây sẽ là câu chuyện được ghi vào sử sách của Bellark và được nhắc đi nhắc lại mãi về sau.

Chẳng qua là tôi không thích bị cảm xúc chi phối thôi, chứ có những lúc đến thăm bệnh sư phụ, cảm xúc trong tôi cũng dâng trào mãnh liệt, và việc gã Vo Ve đột nhiên mắc “bệnh phó đội trưởng” chắc cũng không phải không có ảnh hưởng từ chuyện đó.

Và một sự thật đáng kinh ngạc hơn nữa là, thực lực hiện tại của sư phụ chưa bằng một nửa thời kỳ đỉnh cao.

Nếu vậy, tôi thậm chí không thể tưởng tượng được thời kỳ ngài được mệnh danh là nhà vô địch của Bellark sẽ như thế nào nữa.

Mục tiêu của tôi, gã côn đồ ở Valten, có lẽ cũng chẳng là gì so với sư phụ thời kỳ đỉnh cao.

Dù sao đi nữa, Ezekiel, một người dễ dàng đắm chìm vào mọi thứ hơn bất kỳ ai, sau khi chứng kiến trận chiến đó, việc nảy sinh lòng kính trọng hay những mộng tưởng về sư phụ là điều không thể tránh khỏi.

“Ư ư ư…”

Và vì tôi không trả lời, cậu nhóc không kìm được sự sốt ruột, hơi nước bắt đầu dâng lên nơi khóe mắt…

Tôi thực sự muốn làm lơ.

Dù là trẻ con, nhưng nước mắt của một thằng con trai chẳng có gì đáng chào đón cả.

“Hức, hức-!”

Thằng nhóc con, mới có thế mà đã khóc, đừng có khóc nữa. Mà tại sao tôi lại phải dỗ dành mấy chuyện này chứ?

“Huhu hu hu-!”

A a, được rồi, được rồi mà…

“Vậy, chúng ta giữ bí mật chuyện này nhé?”

“…Hức, hức, ch… chỉ chúng ta thôi sao?”

“Ừ, những người khác như các đồng sự, lãnh chúa, vú nuôi, ngoài chúng ta ra thì không một ai được biết.”

“…Tại sao?”

Tại sao à?

Thằng nhóc này là đồ ngốc thật sao?

Vì nó sẽ bị phát hiện là nói dối ngay lập tức chứ sao-!

Mà cũng chẳng có ai tin đâu.

Chỉ có sự xấu hổ và mấy cục u trên đầu mày là tăng lên thôi.

“Chính miệng cậu đã nói đây là bí mật mà, vậy nên ngoài tôi, người đồng đội duy nhất của cậu ra, thì không ai được biết cả.”

“…Đồng đội duy nhất.”

“Chính miệng cậu đã nói tôi là đồng đội duy nhất còn gì, không phải sao?”

“Đú, đúng vậy! Sera là đồng đội duy nhất-!”

Gật gật, nhóc con lúc này mới hiểu ra, cái đầu nghiêng nghiêng.

Cứ mở miệng ra là đau đầu, nhưng lúc im lặng thì cũng có nét đáng yêu.

“Vậy thì với sư phụ cũng phải giữ bí mật-!”

Phải, phải. Vì sẽ bị lộ là nói dối ngay lập tức nên đừng hỏi sư phụ chứ gì?

Người anh này sẽ bảo vệ lòng tự trọng cho cậu út của chúng ta.

Dù tôi cũng muốn chọc ghẹo cậu ta bằng cách hỏi tại sao lại phải giữ bí mật với cả chính chủ là sư phụ.

Dù cái thân hình bé như hạt đậu kia đôi khi cũng khiến người ta muốn trêu chọc.

‘Nhưng thế thì tội nghiệp quá.’

Đừng đào sâu nữa, Ezekiel cũng chỉ bịa ra tức thời nên không trả lời được đâu.

“Vì, vì đây là cơ mật tối cao của gia tộc Luchester nên nếu ngài ấy biết được, chắc chắn sẽ la mắng đó!!!”

Ồ, cậu út của chúng ta cũng có suy nghĩ cả rồi đấy chứ?

Tuy hơi yếu nhưng đối với một thiết lập bịa ra tức thời thì cũng khá ổn đấy chứ?

Có lẽ sau này Ezekiel lớn lên làm một nhà thơ hát rong hay một tiểu thuyết gia dân gian thì sẽ hợp hơn.

“Hi hi hi…!”

Đừng có cười toe toét thế nhóc con, làm tôi thấy quyến luyến đấy.

Dù sao thì, lòng tự trọng của cậu út đã được bảo vệ, và hòa bình của lãnh địa cũng được giữ vững.

Hôm nay mình cũng vất vả rồi.

Giỏi lắm Sera.

“Dù sao thì đây chưa phải là tất cả, chỉ nói cho Sera-công thôi, vì là đồng đội, vì là bí mật, nên ta mới nói đó-!”

Nụ cười của nhóc con vẽ nên một đường cong mãn nguyện, rạng rỡ.

Ngay sau đó là một màn trình diễn của hội chứng hoang tưởng kéo dài hàng chục phút, từ lúc nào không hay, tôi đã chọn cách nhắm mắt và thiền định.

Nhưng thật may mắn, có lẽ do cơn mệt mỏi từ buổi huấn luyện ập đến muộn.

“Buồn ngủ quá, Sera-công.”

Cậu út chẳng mấy chốc đã bắt đầu gà gật.

“Buồn ngủ thì ngủ đi.”

“…Sàn nhà cứng lắm, không thích.”

“Aiss… cái thằng này thật là!?”

Thằng nhóc này thật sự muốn làm khó tôi đến cùng mà?

Hay là cho một cú cốc đầu thật đau bây giờ!?

*Vụt!*

Dù vậy, tôi vẫn kịp tóm lấy đầu cậu nhóc trước khi nó đập xuống sàn.

Vừa cõng một chú gà con trên lưng, vừa đi về ký túc xá, cảm giác phi lý lại ập đến.

Hay là cứ vứt đại nó ở đâu đó nhỉ?

Dù sao đây cũng là một khu đất vắng vẻ không ai qua lại, chẳng lẽ nó không tự tỉnh dậy mà về được sao?

‘…Thôi bỏ đi.’

Nếu làm vậy, sáng mai nó lại “Sera-công~! Đêm qua có kẻ lạ mặt xuất hiện đó~!,” rồi một loạt thiết lập mới sẽ ập đến cho mà xem.

“Mày lớn lên phải đối xử tốt với tao đấy, thật đấy.”

Thôi thì ráng chịu đến khi về tới ký túc xá vậy, chỉ hôm nay thôi Sera. Không, hôm nay cũng ráng chịu đi Sera.

Sắp về đến ký túc xá rồi, ngay khoảnh khắc tôi định tự chúc mừng một ngày đã kết thúc.

“Sera-!”

“Hửm…?”

Bất chợt, một bóng người quen thuộc hiện ra ở phía xa.

Bóng của một thân hình vạm vỡ nhuốm màu đỏ rực trong ánh hoàng hôn ngược sáng.

Gì vậy? Tôi nheo mắt nhìn, một thiếu niên tóc đỏ cao khoảng 1m8 hiện ra trong tầm mắt.

Thân phận của người đó chính là…

‘…Gã Vo Ve à?’

Chậc, nhìn cái mặt sát khí không hợp với tuổi của nó kìa?

Chẳng qua là do Conradin trông già trước tuổi một cách áp đảo thôi, chứ thằng này trông cũng chẳng giống trẻ con chút nào.

Bờ vai rộng che khuất cả ánh hoàng hôn.

Đôi mắt xanh lam khẽ lay động kể từ khi bắt đầu sử dụng được aura.

Thành thật mà nói, chỉ nhìn ngoại hình thôi cũng đủ hiểu tại sao nó không coi tôi là đối thủ.

Vừa có chút ghen tị, vừa nghĩ rằng lớn lên hẳn sẽ rất ngầu… theo kiểu một cuồng chiến binh khát máu hơn là một kỵ sĩ lịch lãm?

‘…Nó lớn nhanh thế từ bao giờ nhỉ? Gần đây đúng là nó đã mạnh lên rất nhiều, nhưng tuổi dậy thì thật đáng sợ.’

Vì thành tích trong quá khứ mà tôi hay đánh giá thấp gã Vo Ve, nhưng nhìn thế này mới nhận ra nó tuyệt đối không phải là một nhân vật có thể xem thường.

Một thằng nhóc cấp hai, cấp ba mà có vóc dáng ngang ngửa vận động viên với chiều cao đó, đừng nói là bạn đồng trang lứa, ngay cả người lớn cũng hiếm có ai địch lại. Tôi cũng tự hỏi khi trưởng thành nó sẽ còn mạnh đến mức nào.

Hơn nữa, Bentley còn là một kẻ có dã tâm, không phải kiểu học sinh gương mẫu răm rắp nghe lời sư phụ.

Phải nói là, để trở nên mạnh mẽ hơn, nó là kiểu người nỗ lực đến cùng cực?

Cuối tuần trước, nghe đâu nó đã lén sư phụ đang nằm trên giường bệnh để một mình đi chinh phạt, và nghe kể lại là nó đã biến mấy con orc thành một đống bầy nhầy.

Tất nhiên, sau đó nó đã bị sư phụ mắng cho thủng cả màng nhĩ, nhưng tôi không nghĩ gã Vo Ve, kẻ khao khát sức mạnh, sẽ từ bỏ những hành động liều lĩnh đó.

Nhưng mà, tôi biết nó muốn trở nên mạnh mẽ, nhưng lại không biết tại sao nó lại muốn như vậy.

Thỉnh thoảng có hỏi nhưng nó cũng không trả lời.

…Dù vậy, tôi không nghĩ mình sẽ thua, nhưng vì chênh lệch thể hình nên có lẽ cũng hơi rén một chút?

Vì vậy, chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, tôi chỉ đang lườm lại nó để không bị lép vế về khí thế…

“…Gu của ngươi là con nít sao?”

Hả?

Gì cơ?

Gu?

Tự dưng nói cái gì vậy?

“Trong đám con trai, ta thấy ngươi hay đi cùng Ezekiel nhất.”

…À ha.

Tôi hiểu nó đang nói gì rồi.

Chỉ thấy khốn nạn, và da gà da vịt nổi hết cả lên.

Tôi không muốn tìm hiểu ý đồ của câu hỏi này, cũng không muốn trả lời.

Thằng khốn đó có nghĩ đây là lời mà một con người có thể nói ra không vậy?

Rốt cuộc trong đầu nó chứa cái gì mà lại có thể nảy ra cái suy nghĩ đó cơ chứ?

“Còn nhỏ mà đã hư hỏng, mới tí tuổi đầu đã đi quyến rũ đàn ông kiểu đó rồi sao?”

“…Cẩn thận cái mồm của ngươi đấy.”

Đây là lần đầu tiên tôi thực sự muốn chém chết một kẻ chưa phải là người lớn, lại còn là đồng sự của mình.

Từ lần trước tôi đã cảm thấy rồi.

Cái miệng của thằng này có vấn đề.

Chỉ cần nó không mở miệng ra thì trông cũng bình thường.

Dạo này tôi đã cố gắng chiều theo ý nó hết mức có thể, tại sao nó cứ phải chọc cho tôi nổi điên lên mới được vậy?

“Mày ăn phải cái gì à? Muốn chết thật rồi sao?”

“Hừ, đúng là chẳng thể nào hiểu nổi bình thường ngươi đang nghĩ cái quái gì trong đầu nữa.”

“Ngươi không nghĩ câu đó cũng đúng với mình à? Thế tìm ta có chuyện gì?”

Nếu có việc riêng, chúng tôi thường là kiểu quan hệ ngượng ngùng chỉ lướt qua nhau.

Nhưng việc nó đã đứng nhìn chằm chằm mấy phút liền chứng tỏ nó có việc cần tìm tôi.

“…Có lời nhắn của sư phụ.”

“Lời nhắn? Vậy thì sáng mai lúc mọi người tập trung đông đủ rồi nói cũng được mà?”

“Không cần những kẻ khác, đây là chuyện chỉ cần mình ngươi biết là đủ.”

“Hả?”

Nếu là chuyện chỉ cần mình tôi biết, thì sư phụ trực tiếp nói với tôi mới phải chứ?

Vốn dĩ sáng nay lúc đến thăm bệnh tôi cũng đã gặp mặt ngài rồi, tại sao ngài lại sai nó đi truyền lời?

“Sư phụ nói, nếu ngươi muốn trở thành phó đội trưởng…”

Những thắc mắc đang dâng lên trong tôi vì chuyện này.

“Thì người bảo ta phải đến đây hạ gục ngươi trước.”

Đã nhanh chóng được giải đáp qua lời nói của Bentley.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!