Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn (1-100) - 21 - Ghen tị là thua cuộc

21 - Ghen tị là thua cuộc

Một vị khách không mời đã tìm đến lãnh địa Bellark.

…Vị khách không mời?

Không, có lẽ dùng từ đó vẫn chưa đủ để diễn tả tình huống lạ lùng này.

Bởi vì theo tôi nghĩ, nhân vật này vốn chẳng có chút dây mơ rễ má nào với cái vùng quê heo hút này cả.

“Điện hạ, lâu lắm rồi không gặp. Người vẫn khỏe chứ ạ? À! Không phải thế này. Thần nên chính thức chào hỏi thì hơn, phải không ạ?”

Một người phụ nữ trẻ với vẻ đẹp rạng rỡ đang quỳ gối hành lễ với Eden.

Mái tóc bạch kim được buộc kiểu đuôi ngựa thanh nhã, cặp chân mày bên dưới cong cong một cách dịu dàng. Đôi mắt màu lục bảo lấp lánh như những viên ngọc hình ngôi sao.

Thêm vào đó là những đường nét xinh xắn, hài hòa trên gương mặt.

Nói gọn lại thì sao ư?

Đơn giản là đẹp.

Cực kỳ đẹp.

Thú thật là đẹp đến mức muốn cưới liền tay.

Bởi vì trong cả kiếp này lẫn kiếp trước, cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy.

Tôi cúi xuống nhìn Anna.

“Sao thế, Sera?”

“……”

Mười tuổi rồi mà vẫn thích gấu bông ghê nhỉ.

Thích đến mức treo nó lủng lẳng trên vỏ kiếm như một cái móc khóa.

Cảm giác như dù 10 năm nữa trôi qua thì con bé vẫn sẽ y như vậy.

‘Mà cũng là do mình tự tay làm cho con bé.’

Thế nên tôi cũng vui, nhưng dù vậy…

“Xin lỗi nhé, Anna.”

“Hửm? Sao vậy?”

“Chúng ta đến đây là kết thúc rồi.”

“Cái gì cơ?”

Cậu tuy cũng dễ thương thật đấy, nhưng so với vị tiểu thư kia thì chỉ cho tớ cảm giác như em gái thôi.

Tạm biệt nhé, đồ lùn tịt. Tiếc thật nhưng vị trí chính thất của tớ… Này, tiểu thư tên gì ấy nhỉ?

“Celine Luchester của gia tộc Luchester xin bái kiến vị chủ quân đã lâu không gặp.”

Phải rồi, vị trí đó sẽ thuộc về cô Celine Luchester của gia tộc Luchester.

Mà khoan, cô ấy là tiểu thư của một gia tộc quý tộc sao?

Thảo nào từ đầu đến chân toát ra vẻ quý phái.

Cả Eden cũng vậy, mấy người ăn sung mặc sướng đúng là nhìn vào là biết ngay mà.

Thấy cô ấy gọi Eden là Điện hạ giống như ngài Lekun, chắc là gia tộc của một cựu thần từng phục vụ khi Bellark còn thời hoàng kim đây mà.

Luchester… nói mới nhớ, nghe quen quen… Khoan đã, Luchester?

Cái tên này quen lắm?

Đối với tôi, đó là cái tên gia tộc quen thuộc thứ hai sau Bellark. Cũng phải thôi, vì…

“Ngài Rekun.”

Luchester là tên gia tộc của ngài Rekun. Tên đầy đủ của lão già này là Rekun Luchester.

“Chuyện gì?”

“Ngài… có con gái… à không, có cháu gái ạ?”

Suốt 10 năm trời chẳng thấy ai đến thăm, tôi cứ tưởng ngài ấy không có con cháu gì chứ. Hóa ra cũng làm đủ mọi chuyện rồi đấy nhỉ.

Vậy thì lão già này, là phiên bản trung cổ của kiểu “bố ngỗng hoang”¹ hay sao?

“Cháu gái? Ta không có cháu, chỉ có con thôi.”

Hả? Chỉ có con thôi ư?

Nhìn qua thì cô ấy chỉ khoảng cuối tuổi teen thôi mà?

‘Woa, lão già này…’

Gây ra chuyện tày đình rồi sao?

Ý là có con ở tuổi 70 à?

Nếu không phải vậy thì con gái làm sao có được vẻ đẹp trẻ trung thế kia được.

Hoặc cũng có thể là con nuôi. Khả năng này có vẻ cao hơn.

“Anh ấy vốn tính khó chiều, chắc người đã phải khổ tâm nhiều rồi phải không ạ?”

“À, không đâu ạ. Ngài Rekun là người rất chu đáo mà.”

Anh ấy…?

Anh ấy ư?

“Ngài Rekun.”

“Lại gì nữa?”

“Ở Bellark, người ta gọi ông nội là ‘anh ấy’ ạ?”

“Tự dưng nói gì vậy? Ngươi ăn phải thứ gì lạ à?”

Cháu chẳng ăn phải thứ gì lạ cả.

Bữa trưa hôm nay cháu còn ăn no căng bụng bánh mì lúa mạch đen với súp, ngon lắm luôn đấy ạ.

Vụ mùa có vẻ khá hơn một chút nên bánh mì có pha thêm ít lúa mì, mềm hơn nên cháu càng thích.

Thú thật thì người ăn phải thứ gì lạ là ngài thì có… à mà thôi.

Dù sao đi nữa, Eden, cậu cũng nói gì đi chứ, sao lại hùa theo trong tình huống này?

……

…À ha.

Giờ thì tôi hiểu rồi.

Ra là vậy.

Tôi nhìn cháu gái của ngài Rekun với ánh mắt thương hại.

Hóa ra cô ấy đã đánh đổi trí óc để lấy vẻ đẹp kia.

Lại đi gọi ông nội mình là ‘anh ấy’.

Thật đáng tiếc, việc chấp nhận một người phụ nữ không bình thường về mặt tinh thần làm chính thất thì có hơi gánh nặng, nên có lẽ ứng cử viên này bị loại.

“Celine là vợ của ta từ lâu rồi, nên gọi ta là ‘anh ấy’ là chuyện đương nhiên.”

“……”

Việc nhận lão già này làm thầy chắc phải xem xét lại.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chứng lẩm cẩm của ông ta ngày càng nghiêm trọng.

Từ lúc ông ta dạy tôi cách báo đáp ân huệ là đã thấy có điềm rồi, quả nhiên tuổi tác không chừa một ai.

“Chồng ơi~!”

Người phụ nữ xinh đẹp sau khi chào hỏi chủ quân xong liền tiến về phía này.

Thế nhưng, người phụ nữ xinh đẹp ấy lại là người gọi ông nội mình là ‘anh ấy’.

Và người ông nội ấy lại là người gọi cháu gái mình là ‘vợ’.

Giờ thì đến cả gọi ông nội là ‘chồng ơi’ luôn rồi, đúng là một gia đình kỳ diệu.

Gia tộc Luchester.

Tuy tôi không biết rõ về gia tộc này. Nhưng có lẽ khó mà đưa ra đánh giá tích cực được.

Biết đâu đây lại là một gia đình siêu loạn lạc, nơi ông nội và cháu gái thật sự yêu nhau thì sao.

……Chết tiệt, rối não thật sự.

Dù là do cả hai đều mất trí, hay là do gia đình này vốn nát như tương, tôi chỉ muốn ngã vật ra giường ngay lập tức. Mà tại sao mình lại ở đây nhỉ? Cứ về ngủ trưa cho rồi.

“Celine, chúng ta đã đến lâu đài rồi, không phải nên gỡ bỏ ma pháp gây nhiễu nhận thức sao? Hình như đứa nhóc này đang hiểu lầm thì phải?”

“A, vậy sao ạ?”

Ma pháp gây nhiễu nhận thức là cái gì? Và việc tôi đang hiểu lầm là sao?

“Này nhóc. À không, tên con là Sera đúng không? Con thử nhìn lại mặt ta một lần nữa xem nào?”

Dù thế nào đi nữa, giọng nói của cô ấy quá ngọt ngào khiến tôi bất giác gật đầu đáp lại.

‘Woa-!’

Nhìn gần còn đẹp hơn. Đẹp thế này mà sao đầu óc lại có vấn đề chứ, phí quá đi, quả nhiên ông trời công bằng thật sao? Ngay lúc tôi định thở dài tiếc nuối.

“Ơ…?”

Một sự thay đổi xuất hiện trong tầm mắt tôi. Tôi nhận ra tai của Celine không hề bình thường. Không phải là kỳ lạ, mà là nó nhọn và dài, trông giống như…

“Elf?”

“Đoán đúng rồi~!”

Người phụ nữ nở một nụ cười rạng rỡ rồi từ từ lùi lại.

“Thế này là được rồi chứ, Rekun?”

Cô ấy vừa nói vừa ôm chầm lấy người đàn ông trông như ông nội, hoặc ông cố của mình.

“Giờ thì ngươi hiểu chưa?”

Ngài Rekun vừa vuốt râu vừa cười khẩy.

Và nụ cười đó là nụ cười của kẻ chiến thắng.

'Người phụ nữ này là của ta đấy.'

Còn tôi, nhìn nụ cười đó mà chỉ biết nuốt hận vào trong.

Tại sao mình lại không có một cô bạn thuở nhỏ là người Elf chứ?

“Trước đây ta cũng đã nói tên vợ ta là Celine rồi mà. Đúng là, bọn trẻ bây giờ chẳng bao giờ chịu nghe lời người lớn cả.”

Celine, cháu có nhớ chứ. Cháu nhớ, nhưng cháu cứ tưởng ngài đặt tên cháu gái theo tên bà nội thôi!

Dù sao thì nếu vợ ngài là Elf thì mọi chuyện cũng hợp lý. Nhưng tôi vẫn không thể hiểu nổi.

Một lão già 90 tuổi cố chấp, một kẻ độc đoán cứng nhắc đến mức mất hết cả sự linh hoạt.

Đó chính là con người của ngài Rekun.

Vậy mà bạn đời của một người đàn ông như vậy lại là một cô Elf ngực khủng?

Mà còn là bạn thuở nhỏ đã ở bên nhau từ bé!?

Nhìn cái cách cô ấy cởi mở và hay cười thì tính cách có vẻ cũng rất tốt?

“Không thể nào.”

Không thể như thế được. Dù có hợp lý đi chăng nữa, tôi cũng không muốn tin.

“Làm sao mà ngài Rekun lại…”

Bình thường tôi sẽ để ý một chút và lựa lời mà nói, nhưng hôm nay thì thật khó.

Trai tài gái sắc đến với nhau thì cứ coi như chuyện người khác rồi mặc kệ là xong.

Nhưng cái này còn mất cân bằng hơn cả một game lỗi nặng.

“Nói năng vô lễ quá đấy, hồi trẻ ta cũng là một nhân vật có số má đấy.”

“Hừm, em không nghĩ là đến mức đó đâu?”

“…Celine. Nàng cũng nói vậy thì đứa trẻ sẽ hiểu lầm mất.”

“Phụt, hiểu lầm cái gì chứ-!”

“Khụ khụ!”

Lão gia, đừng có chém gió nữa.

Bức chân dung thời trẻ của ngài được treo chình ình giữa đại sảnh cùng với gia chủ tiền nhiệm là cái gì vậy?

Công nhận là trông ngài mạnh mẽ và cao ráo thật.

Nhưng khuôn mặt thì dữ tợn đến mức dọa trẻ con khóc thét.

Dù sao đi nữa, có một điều chắc chắn.

Kiếp trước của tôi trông còn khá hơn ngài Lekun thời trẻ nhiều.

“Mình còn chưa có vợ nữa là…”

Cho nên nếu là Eden thì không nói làm gì, đằng này lão già đó lại có một người vợ như vậy… Việc tôi mất hết cả ý tứ mà than thở cũng là có lý do cả.

“Nói chuyện trên mây, ở tuổi của ngươi không có vợ là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, thứ ngươi cần tìm là chồng chứ không phải vợ.”

“……”

Tôi ngơ ngác nhìn ngài Rekun.

Nói ra những lời như thế chứng tỏ chứng lẩm cẩm của ông ta đang ở thì hiện tại tiếp diễn, vậy mà một mỹ nhân Elf vẫn ở bên cạnh ông ta.

Còn mình thì đang làm gì đây?

Chẳng những không gặp được cô gái nào, mà còn biến thành con gái nữa chứ?

Mà liệu có cô gái nào chịu gặp mình không đây?

…Bỗng dưng tôi thấy đau bụng.

Đây chính là cảm giác tự ti sao?

Không, khoan khoan khoan khoan đã.

Một người từng là ứng cử viên hàng đầu như mình mà lại tự ti ư, nói cho cùng thì mình cũng thuộc dạng nổi tiếng mà!?

“Grừừừ-!”

Chết tiệt.

Đặc quyền isekai cái quái gì thế này.

Đặc tính cái quái gì thế này.

Đến một người bạn gái cũng không có!

“Ôi chao, xem này. Lại thêm nếp nhăn rồi? Đã bảo là mau quay về nghỉ hưu đi mà.”

…Nói mới nhớ, có không chỉ một hai điểm đáng ngờ.

Một trong số đó là mối quan hệ vợ chồng êm ấm của hai người.

Trước đây nghe ngài Lekun nói, tôi cứ tưởng quan hệ vợ chồng rạn nứt nên có hơi xa cách. Giờ xem ra, quan hệ của hai người không chỉ hòa thuận mà còn…

“Mà này chồng ơi, lâu rồi không… chúng ta làm một lần nhé? Hình như Ella muốn có em thì phải?”

“Ce, Celine! Trước mặt bọn trẻ mà nàng nói gì thế-!”

“……”

Tình tứ đến mức phát hờn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!