18 - Ngài lẩm cẩm rồi sao? (1)
Sau khi dùng xong bữa tối, tôi lại đưa mắt nhìn về phía khung cửa sổ nhỏ đang lơ lửng giữa không trung.
1. Khi cầm búp bê, độ quyến rũ +50%
2. Độ thông thạo mọi loại vũ khí +20%
3. Khi lập Lời thề Kỵ sĩ, tất cả chỉ số tăng 50%
(Nếu đối tượng tuyên thệ tử vong hoặc thay đổi đối tượng tuyên thệ, các chỉ số đã tăng sẽ bị thu hồi)
Thế nhưng, ngược lại, tâm trạng tôi chỉ càng thêm rối bời.
Rốt cuộc phải làm sao đây?
Lựa chọn thứ hai đúng là phương án tiêu chuẩn, nhưng cái dòng “tất cả chỉ số tăng 50%” kia cứ lởn vởn trong mắt tôi.
Lựa chọn đầu tiên thì không cần phải cân nhắc.
Lựa chọn thứ hai là một hiệu ứng an toàn, không có gánh nặng gì.
Lựa chọn thứ ba mang lại phần thưởng lớn chưa từng có, nhưng hình phạt lại quá nặng nề.
Vấn đề là, trên hết, tôi cảm thấy thật khó chịu với cái cảm giác như đem cả cuộc đời mình đi cầm cố cho một người.
Và tại sao lại có cái điềm gở là đối tượng tuyên thệ sẽ tử vong chứ?
Chỉ là một cái bảng trạng thái thôi mà, sao lại ăn nói xui xẻo thế?
Chết tiệt, coi thường Eden của ta à? Muốn chết sao!?
… Khoan đã.
Bình tĩnh lại nào.
Khung lựa chọn cũng đâu có nêu đích danh Eden làm ví dụ đâu, phải không?
Cũng chưa có gì chắc chắn rằng chủ quân tương lai của mình sẽ là Eden.
Dù sao đi nữa, việc nó giả định rằng vị lãnh chúa trẻ tuổi sẽ chết khiến tôi thấy bực cả mình.
Trong tình hình hiện tại, ứng cử viên duy nhất để tôi lập lời thề cũng chỉ có Eden mà thôi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ấy chính là ân nhân lớn nhất của tôi trong cả kiếp này lẫn kiếp trước.
Vì vậy, lựa chọn kia khiến tôi cảm thấy thật xúi quẩy.
Mà thôi, cứ cho là tôi lập lời thề hiệp sĩ với Eden đi, liệu lời thề đó có kéo dài vĩnh viễn không?
Đó lại là một vấn đề ở một tầm khác hẳn.
Ngoài ông trời ra, chẳng ai biết được điều đó cả.
Tôi không biết sức mạnh mình có được sẽ đi xa đến đâu trong thời cuộc hỗn loạn này, và cũng không nên có một niềm tin vô căn cứ vào thời điểm mà mọi thứ đều mông lung.
Biết đâu tôi sẽ thật sự thành công và trở thành một hiệp sĩ vĩ đại như Kiếm Sư bậc thầy trong các tiểu thuyết giả tưởng sản xuất hàng loạt thì sao?
Nhưng cũng không thể bỏ qua khả năng tôi sẽ chỉ là một tên lính đánh thuê tầm thường, vật lộn ở một lãnh địa vùng biên.
Nếu ví von tình cảnh hiện tại của tôi với kiếp trước, thì nó cũng giống như một vụ tai nạn giao thông trên đường vậy.
Bởi vì dù tôi có cẩn thận đến đâu, việc giảm thiểu rủi ro cũng có giới hạn của nó.
Nếu ai đó cố tình gây tai nạn, hoặc nếu tôi không may mắn, thì tai nạn sẽ xảy ra bất chấp ý muốn của tôi. Đó là một cấu trúc không thể tránh khỏi.
Và có một điều tôi đã ngộ ra ở kiếp trước.
Đó chính là, trong cuộc đời này không có gì là “tuyệt đối”.
Cùng hệ với câu đó là ước mơ của tôi ở kiếp trước: “Mình nhất định sẽ trở thành nhà vô địch tuyệt đối”.
Một ví dụ khác có thể là trường hợp một người định cống hiến cả đời cho một công ty, cuối cùng lại bị cho thôi việc.
Vì vậy, ở thế giới khác này, nơi có nhiều rủi ro hơn cả thời hiện đại, thì không cần phải nói cũng biết. Niềm tin vô căn cứ là một điều nguy hiểm.
Lựa chọn thứ ba kia cũng vậy.
Nếu có được 50% chỉ số cộng thêm, tôi có thể làm được rất nhiều việc, nhưng cuối cùng thì nó cũng không phải là toàn năng.
Nếu tôi thực sự là một đứa nhóc không biết gì, có lẽ tôi đã chọn cái thứ ba, nhưng tôi đâu phải vậy.
“Chậc, không hiểu sao cái bụng bé tí kia lại chứa được nhiều thức ăn đến thế.”
Trong lúc tôi đang đau đầu về các lựa chọn, một lời cằn nhằn vang lên từ bên cạnh.
Thủ phạm thì quá rõ ràng rồi, chính là vị hiệp sĩ già với mái tóc hoa râm.
Vốn dĩ, trong lãnh địa này, người duy nhất hay cằn nhằn tôi chính là vị lão gia đó.
“Hans chắc phải đau đầu lắm đây.”
Và Hans là đầu bếp độc nhất vô nhị của gia tộc Bellark.
Mà này, đang tuổi ăn tuổi lớn nên ăn nhiều là đúng rồi, ngài có gì không hài lòng chứ?
Tôi cũng đã nghĩ cho tình hình lãnh địa nên chỉ toàn ăn súp với bánh mì lúa mạch đen thôi mà.
Vốn dĩ, thức ăn trong thành cũng chẳng khác gì mấy so với thức ăn của thường dân.
Ấy là do vị lãnh chúa kia tiết kiệm đến mức khó tin.
Dù vậy, tôi cũng không thể tùy tiện càu nhàu được.
Ngài Rekun là một quý tộc chính hiệu, và cũng không phải là người dễ tính như Eden.
Chỉ cần cảm thấy tôi hơi vượt quá giới hạn một chút là ngài sẽ không ngần ngại quát mắng ngay.
Việc tôi dùng kính ngữ với Eden trước mặt người khác cũng chịu ảnh hưởng lớn từ vị lão gia này.
Dù sao thì, hiện tại tôi vẫn đang trong thân phận của một kẻ ăn nhờ ở đậu.
Vẫn còn quá sớm để báo đáp ân huệ.
“Ha ha…”
Vì vậy, tôi phải mang lòng biết ơn đối với tất cả những người đã lo cho cái ăn cái mặc của một đứa trẻ mồ côi như tôi.
Cứ giữ nụ cười trên môi là được.
“…Chắc tại cháu đang tuổi lớn ạ?”
“Tuổi lớn? Ngươi ăn gấp đôi những gì đám tập sự ăn đấy, vậy chẳng lẽ bọn chúng chưa đến tuổi lớn à?”
“…”
Thiệt tình chứ ngài lớn tuổi rồi, một câu nói cũng không chịu bỏ qua.
Dù có không ưa tôi đến thế nào đi nữa, sao chuyện gì ngài cũng phải bắt bẻ vậy không biết.
Cảm thấy khó xử, tôi liếc nhìn bàn ăn một cái.
…Mà mình ăn nhiều đến thế thật à?
“…Lần sau cháu sẽ ăn ít lại ạ.”
“Hừ, ta có bảo ngươi ăn ít đi đâu.”
Ủa rồi ngài muốn sao?
Sao tôi có cảm giác nếu ăn ít đi thì ngài lại hỏi sao ăn ít thế nhỉ?
Hay ngài là tsundere?
Nếu vậy thì xin ngài hãy dừng lại ngay đi ạ.
Ở tuổi đó mà còn tsundere thì chẳng dễ thương chút nào đâu.
“…Thôi, cứ ăn nhiều vào. Lúa mạch đen thì thừa mứa, ta cũng chỉ nói bâng quơ thôi.”
Hử? Tự nhiên sao vậy?
Sự tử tế không quen thuộc này là gì đây?
Lẽ nào đây là chiến thuật vừa đấm vừa xoa để thuần hóa mình?
“Khi còn có thể hưởng thụ thì cứ hưởng thụ cũng không tệ.”
À ha.
Ý ngài là nhân lúc tình hình lãnh địa còn tạm ổn thì hãy ăn nhiều vào.
“Mấy chục năm trước thôi…”
Lại bắt đầu rồi.
Tiết mục đặc sản của lão gia: Hồi tưởng về vinh quang của Bellark.
“Ai mà có thể tưởng tượng được rằng ở Bellark này lại có ngày phải ăn bánh mì lúa mạch đen cứng ngắc chứ?”
Bài ca than thở vô nghĩa lần thứ 453254.
Tôi chẳng cần phải để tâm đến câu chuyện đó làm gì.
Dù vậy, tôi cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Bởi vì nếu một quý tộc đang nói chuyện mà tôi bỏ đi, tôi sẽ bị cốc cho một cái vào đầu.
Thế nên, tôi không có cách nào né tránh lời của ông lão đang cắn mạnh miếng bánh mì lúa mạch đen.
“Người dân trong lãnh địa cũng hối hận nhất là đã không ăn nhiều bơ và lúa mì hơn, nên ngươi cứ ăn nhiều cái bánh mì lúa mạch đen này vào đi.”
Gì đây? Là do cách diễn đạt hay do giọng điệu nhỉ? Ngay cả lời khuyên đó nghe cũng như đang trêu ngươi tôi vậy.
"Ngươi chưa được ăn bánh mì bơ bao giờ đúng không? Nhưng rồi sẽ có lúc ngay cả cái bánh mì lúa mạch đen này cũng trở nên quý giá đấy, nên ăn nhiều hay không thì tùy~"
Cảm giác nó hơi giống thế này?
“…Vâng.”
Nếu đúng là vậy thì đã sao, mà nếu không phải thì đã sao.
Tôi không có tư cách để làm gì cả, mà có mở miệng ra thì cũng chỉ rước thêm họa vào thân.
Vì vậy, việc tôi cần làm chỉ là giảm bớt lượng lúa mạch đen tồn kho đang thừa mứa mà thôi.
Nhăm nhăm…
“Hầyy, ngươi ăn thêm thật đấy à?”
“…Vì ngài bảo lúa mạch đen còn thừa nhiều.”
“…Ừ, ăn nhiều vào.”
Sao ngài lại nhìn tôi với vẻ mặt chán ngán thế kia?
Đây đâu phải là ăn nhiều, chỉ là đang tuổi lớn thôi… Đúng vậy, là do tuổi lớn thôi.
Dù sao thì, lời của ngài Rekun cũng không thể chỉ nghe như một lời cằn nhằn được.
Ví dụ mà lão gia đưa ra, cuối cùng cũng là một trường hợp củng cố cho quan điểm của tôi rằng trong cuộc đời không có gì là “tuyệt đối”.
Nghe nói, Bellark từng là một vùng đất trù phú không bao giờ cạn kiệt sữa và mật ong, vậy mà một quốc gia giàu có như thế cũng có ngày trở nên thảm hại thế này chỉ sau một đêm, không phải sao?
Ngay cả gia chủ đời trước, cha của Eden, và cả ngài Rekun có lẽ cũng không thể lường trước được điều này.
Vì vậy, như lời ngài Rekun nói, có thể sẽ có ngày ngay cả miếng bánh mì lúa mạch đen cứng ngắc này cũng trở thành thứ khiến người ta nhung nhớ.
“…”
Nhưng mà lạ thật.
Nếu là một người thường xuyên hồi tưởng về quá khứ huy hoàng như vậy, sao ngài không đi phụng sự một chủ quân khác?
Dù đã lớn tuổi, nhưng với thực lực của ngài Rekun, bất kỳ lãnh chúa nào cũng sẽ chào đón.
Với kinh nghiệm dày dặn và tuổi tác như vậy, tiền dưỡng già cũng đủ rồi, ngài có thể nghỉ hưu mà.
Hừm, xem ra lòng trung thành xuất phát từ trái tim có một đẳng cấp khác hẳn.
Nhìn vào việc mình không thể hiểu được cảm xúc đó, có lẽ tôi vẫn chưa gột rửa hết được tư tưởng của người hiện đại.
Tôi lại có một suy nghĩ khác.
Lời thề hiệp sĩ mà tôi, một người mang tư duy của người hiện đại, sẽ lập.
Và lời thề hiệp sĩ mà ngài Rekun đã lập trong quá khứ.
Sức nặng của chúng có lẽ khác nhau một trời một vực?
Có lẽ, tôi không phải là người phù hợp để làm hiệp sĩ.
Nếu xét đến sức chiến đấu trong tương lai, thì tôi có thể làm được.
Nhưng về mặt tinh thần, tôi tuyệt đối không phải là người có phẩm chất phù hợp với đạo hiệp sĩ hoàn hảo.
Ngay sau đó, khi kết thúc bữa tối thứ hai, tôi chuyển ánh mắt về phía khung lựa chọn.
Và không chút do dự, tôi chọn lựa chọn thứ hai, đặc tính “Độ thông thạo mọi loại vũ khí +20%”.
Lựa chọn thứ ba không phải dành cho tôi, một người mang tư duy hiện đại, mà là lựa chọn mà một hiệp sĩ chân chính như ngài Rekun nên chọn.
Nói đúng hơn, đó là lựa chọn dành cho những trung thần của các trung thần. Lượng chỉ số khổng lồ kia chỉ là một lợi thế đi kèm, như một cái giá cho lòng trung thành đó.
Nói không tiếc thì là nói dối.
Nhưng cảm giác cả cuộc đời bị ràng buộc vào một gia tộc là một khái niệm khó chấp nhận đối với người hiện đại.
Hơn nữa, thay vì bản thân mình mạnh hơn một chút, có lẽ việc phụng sự một quý tộc khác để nhận được trang bị và sự hỗ trợ tốt hơn sẽ có lợi hơn.
Ban đầu phụng sự một Tử tước, sau đó là một Bá tước… tôi có thể sẽ được đồng hành cùng những người có năng lực vượt trội.
Nếu nhớ lại mục đích là báo đáp ân huệ cho Eden, thì lựa chọn này có lẽ còn hiệu quả hơn.
“…”
Sau khi đã lựa chọn xong, một sự tò mò chợt dâng lên trong tôi.
Ngài Rekun đã làm thế nào mà lại lập lời thề hiệp sĩ với Bellark nhỉ?
Và làm thế nào mà một nhân tài như vậy lại đang phụng sự không công cơ chứ?
Gia chủ đời trước, cha của Eden, thực sự là một vị thánh quân xuất chúng đến vậy sao?
Xét đến tuổi tác, ít nhất ngài ấy cũng đã là gia thần của Bellark hơn 70 năm rồi.
“Thưa ngài Rekun.”
“Lại chuyện đó nữa à?”
Tôi còn chưa kịp mở lời, ngài Rekun đã xua tay.
“Ta phải nói bao nhiêu lần nữa là ta không có ý định nhận ngươi làm thị đồng đây…”
Nhưng ngài ấy hiểu lầm cũng phải thôi. Tôi đã nài nỉ xin làm đệ tử của ngài rất nhiều lần rồi.
Dù chỉ là một tuần một lần, nhưng nếu việc đó kéo dài hai ba năm thì ai cũng phải phát ngán.
Với tính cách của ngài, việc chịu đựng được đến mức này đã là phi thường rồi.
“Ừm… không phải chuyện đó ạ, cháu chỉ thắc mắc là làm thế nào mà ngài lại trở thành hiệp sĩ của Bellark thôi ạ…”
Xoẹt, tôi bất giác liếc mắt nhìn ngài. Đó là một thói quen tự nhiên hình thành vì ông lão này rất hay có những phản ứng cáu kỉnh.
“…Lần đầu tiên ta mới biết đấy.”
“Dạ?”
Tự nhiên ngài nói gì vậy?
“Ý ta là, lần đầu tiên ta biết ngươi có thể hỏi một câu khác ngoài việc xin ta nhận làm đệ tử.”
“…À.”
Hình như trong lời nói có ẩn ý gì đó thì phải?
Nhưng dù sao thì cũng tốt hơn là nổi trận lôi đình.
“Giờ thì trông ra dáng một đứa trẻ rồi đấy.”
Không hiểu sao, trông ngài Rekun có vẻ vui.
“Cũng không có lý do gì đặc biệt cả, giống như ngươi thôi.”
“Giống cháu ạ?”
“Đúng như lời ta nói, ta đã được gia chủ đời trước cứu giúp trên lằn ranh sinh tử. Cùng với vợ ta, Celine.”
“Dạ!?”
“Phản ứng của ngươi sao thế?”
Hỏi tôi sao lại phản ứng như vậy ư.
Vì đây là lần đầu tiên sau 8 năm tôi nghe chuyện này.
Và vì tôi quá ngạc nhiên khi một ông lão cố chấp như ngài lại có vợ.
Tôi cứ tưởng ngài là một người cực kỳ cứng đầu, cả đời chỉ biết đâm đầu vào kiếm thuật chứ!
“Dù sao thì, đó là lúc ta bằng tuổi ngươi bây giờ. Khi bị một con Ogre tấn công, một vị hiệp sĩ với mái tóc đen và đôi mắt đỏ đã…”
“Thưa, thưa ngài, khoan đã ạ.”
Không phải nói đùa đâu, nhưng lẽ nào ông lão này lẩm cẩm thật rồi sao?
Ngài Rekun và tôi cách nhau hơn 80 tuổi.
Vậy nên, nếu là chuyện xảy ra vào lúc ngài bằng tuổi tôi, thì ít nhất cũng phải là 80 năm trước.
Lúc đó mà được cha của Eden cứu ư?
Cha của Eden và Eden chênh nhau giỏi lắm cũng không quá 40 tuổi.
Ngài được một người thậm chí còn chưa ra đời vào thời điểm đó cứu giúp là sao?
Nếu là gia chủ đời trước nữa thì còn có lý. Rõ ràng là ngài ấy đã lẫn rồi.
Việc ngài có vợ có lẽ cũng chỉ là một ảo tưởng mà thôi-!
“…Gì thế?”
“Dạ, dạo này ngài có hay quên không ạ, hay cảm giác về thời tiết và thời gian có bị mờ nhạt đi không… Cháu chỉ lo cho sức khỏe của ngài thôi ạ…”
“Ha!”
Ngài Rekun khẽ đập tay xuống bàn, khuôn mặt ngài như đang nói rằng:
Ta sẽ còn khỏe mạnh cho đến lúc chết, nên đừng có nói những lời vớ vẩn đó.
“Con nhóc này, ngươi đang nghĩ ta bị lẩm cẩm đấy à?”
Sao ngài biết!?
…Lộ liễu quá à?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
