127-Red Snake 9
Red Snake 9Khu hẻm sau ga Suwon.
Nơi đây từ lâu đã nổi tiếng là vùng đất vô luật pháp.
Những kẻ cư trú bất hợp pháp và người ngoại quốc tập trung đông đúc.
Ngay cả đội trị an của Hiệp hội cũng phải e dè khi điều tra khu vực này.
Thế nhưng, giữa chốn ấy, những Thợ săn trong bộ vest đen đột ngột xuất hiện.
Đó là Jeok-sa cùng những thành viên kỳ cựu trong tổ chức của cô.
Khoác chiếc áo vest hờ hững trên vai, Jeok-sa thản nhiên gạt tàn thuốc.
Cô khẽ búng ngón tay.
Theo chuyển động đó, các Thợ săn của Nhất Tâm đồng loạt ẩn mình vào bóng tối chỉ trong nháy mắt.
Chẳng bao lâu sau, những tiếng la hét bắt đầu vang vọng khắp khu ổ chuột tồi tệ nhất Hàn Quốc.
Lấy âm thanh đó làm bản nhạc dạo đầu, Jeok-sa lững thững tiến sâu vào con hẻm.
Rồi cô đột ngột dừng bước trước một tiệm thịt.
Trên cửa kính dán những chữ Trung Quốc màu đỏ rực đầy phô trương.
Dù chẳng rõ nghĩa là gì, nhưng nhìn ánh đèn neon hồng rực và những tảng thịt tươi treo sau lớp kính, ai cũng biết ngay đây là một tiệm thịt.
Jeok-sa thản nhiên đẩy cánh cửa của cửa tiệm nồng nặc mùi sát khí ấy ra.
Cánh cửa mở toang, như thể chẳng mảy may quan tâm ai sẽ bước vào.
Vừa bước chân vào trong, một mùi cỏ thoang thoảng đã kích thích cánh mũi.
Lần theo mùi hương đó, cô tiến sâu vào bóng tối.
Cuối cùng, Jeok-sa và đám đàn em cũng tìm thấy mục tiêu.
Trên tầng hai của tiệm thịt, một đám nhân viên đang tụ tập đánh bạc.
Dưới ánh đèn mờ ảo, những kẻ đang sát phạt nhau trên sòng bài nheo mắt khó chịu khi thấy hành lang bỗng chốc sáng rực.
"Lũ nào đây?"
Gã chủ tiệm thịt với mái tóc vuốt ngược và vết sẹo dài trên trán hất hàm hỏi.
Từng là kẻ xưng vương ở vùng Suwon này, gã nhìn đám người Nhất Tâm xông vào địa bàn của mình bằng ánh mắt khinh khỉnh, như thể đang nhìn nhân viên của một công ty dịch vụ mai táng.
"Dịch vụ mai táng đến tận nơi à?"
Trước câu đùa của gã, đám đàn em đang đánh bài cùng cũng cười khì khì.
Mỗi khi lồng ngực gã phập phồng theo tiếng cười, con đoản kiếm bạc trên tay gã lại lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Jeok-sa không đáp lời.
Thấy đối phương im lặng, gã chủ tiệm có vẻ hơi mất mặt, gã nheo đôi mắt ti hí, nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.
"Thế, thuộc băng đảng nào?"
"Nhất Tâm."
"Gì cơ? Vì mơ ước được như Nhất Tâm nên đặt tên tổ chức giống hệt à?"
Gã nhún vai, vẻ mặt như thể tin chắc rằng người của Nhất Tâm đời nào lại thèm đặt chân đến cái xóm lao động này.
"Mà thôi... nhìn mặt mũi cũng được đấy."
Gã đặt con đoản kiếm xuống, thong thả tựa lưng vào ghế sofa.
Rồi gã nhìn chằm chằm vào ngực Jeok-sa bằng ánh mắt ngạo mạn.
"Làm máy đẻ cho chủ tịch bọn ta thì hợp đấy."
Nghe thấy câu đó, lông mày của Sang-mun giật nảy.
Dù mới ngoài hai mươi, nhưng gương mặt gã lúc này hằn lên những nếp nhăn như một người đàn ông tứ tuần vì giận dữ.
Dám sỉ nhục Chị lớn, rồi lại đến cả Chủ tịch.
Tội này có băm vằm gã ra cũng không hết giận.
"Không sao đâu, Sang-mun."
Jeok-sa ngăn gã đàn ông đang định lao lên lại.
Cô đứng thẳng, khoanh tay nhìn xuống đám côn đồ.
"Ta vốn không thích va chạm. Nên ta sẽ nói thẳng vào vấn đề luôn. Những viên thuốc mà các ngươi đang dùng ấy."
"Ai đưa cho?"
Trước câu hỏi đanh thép, đám đàn em ở Suwon nhìn Jeok-sa với vẻ mặt khó chịu.
Chúng chẳng hề sợ hãi đôi mắt đỏ rực của cô, cũng chẳng thấy có gì khả nghi.
Chúng chỉ mải mê nuốt nước miếng khi nhìn theo những đường cong gợi cảm ẩn hiện sau bộ vest bó sát.
"Nếu bọn ta nói ra, thì hôm nay cô em có chịu chơi tới bến với bọn ta không?"
Gã đại ca nở nụ cười dâm đãng.
Nụ cười đó khiến mặt mũi Sang-mun và đám đàn em tối sầm lại vì giận dữ.
Thế nhưng...
Jeok-sa lại đang mỉm cười đầy bao dung.
Và cô đưa ra một lời đề nghị ngược lại cho chúng.
"Được thôi, ta sẽ chơi với các ngươi."
"Với điều kiện, các ngươi phải chạm được vào vạt áo của ta đã."
Jeok-sa búng tay một cái.
Tiếng động thanh mảnh vang vọng khắp tiệm thịt.
Âm thanh đó...
Chính là tiếng xích cổ của đám đàn em đang kìm nén bấy lâu nay được tháo bỏ.
Những kẻ đã uống thuốc đồng loạt đứng bật dậy.
Chúng vươn những bàn tay thô kệch ra định tóm lấy Jeok-sa.
Thế nhưng, tay của chúng còn chưa kịp chạm đến cô.
Ngược lại, mặt của cả lũ đều bị ấn chặt xuống sàn nhà bẩn thỉu của tiệm thịt.
Bởi Sang-mun và đám đàn em đã nhanh chóng vặn gãy cổ tay chúng bằng những động tác cực kỳ điêu luyện.
Họ khống chế lũ côn đồ cùng một lúc, chuẩn xác như những kẻ đã qua đào tạo bài bản.
"Cái gì thế này..."
Rõ ràng chúng đã uống thuốc.
Mọi chỉ số đều đã tăng thêm hơn 10 điểm.
Vậy mà, chúng thậm chí còn chẳng với tới nổi gót chân của những thành viên kỳ cựu nhà Nhất Tâm.
Chứ đừng nói đến vạt áo của Jeok-sa.
"Xin lỗi nhé, nhưng trên đời này chẳng có con người nào chạm vào thân thể ta được đâu."
Jeok-sa ngậm điếu thuốc rồi cúi người xuống.
Cô thản nhiên dí mẩu thuốc đang cháy dở vào trán gã đại ca đang bị khống chế.
"Trừ khi là cáo ra thì may ra."
"Aaa—!"
Gã gào thét như thú dữ trước cơn đau ập đến.
Jeok-sa nhìn xuống cảnh tượng đó với vẻ mặt thỏa mãn như một nữ vương.
"Nào, giờ thì khai ra được chưa?"
"..."
Gã né tránh câu hỏi của Jeok-sa.
Ánh mắt gã hướng về phía đám đàn em cũng đang bị khống chế xung quanh.
"---!"
Gã bắt đầu gào thét ầm ĩ bằng tiếng Trung Quốc.
Thấy vậy, đôi lông mày đậm của Jeok-sa nhíu lại.
"Nó đang sủa cái gì đấy?"
"Hắn bảo bọn đàn em tuyệt đối không được nói, thưa Chị lớn."
Trước câu hỏi của cô, Sang-mun đứng bên cạnh đáp lại bằng giọng điệu đầy trí thức.
"Sao cậu lại biết tiếng Quảng Đông..."
"À, Sang-mun nhà ta vốn là Ranker bên Trung Quốc mà. Biệt danh là gì nhỉ... Điển Vi đúng không?"
"Thật xấu hổ quá, thưa Chị lớn... Đó chỉ là cái danh hão hồi em còn đang lầm đường lạc lối thôi ạ."
Sang-mun hắng giọng, vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Trái lại, gã côn đồ khi nghe thấy cái tên Điển Vi thì mặt mũi cắt không còn giọt máu, đầy kinh hãi.
"Điển... Điển Vi của Quảng Châu đấy sao?"
"Ngươi biết ta à?"
"Biết chứ, biết quá đi chứ ạ!"
Đến lúc này, gã mới bắt đầu biết dùng kính ngữ.
Nhận thức được tình hình, gã quỳ rạp xuống đất, cúi đầu sát sàn nhà.
"Gì đây, Sang-mun, xem ra hồi ở đại lục cậu cũng có số má gớm nhỉ?"
"Em đã bảo với chị rồi mà. Hồi ở Trung Quốc em kiếm chác được lắm."
Sang-mun chỉnh lại cổ áo với vẻ đầy tự hào.
Jeok-sa thân thiết dùng khuỷu tay huých vào hông gã.
"Thế sao không ở đấy cả đời đi, về đây làm gì?"
"Chẳng phải Chị lớn là ân nhân cứu mạng của em sao. Nếu em còn ở đó thì chắc xanh cỏ từ lâu rồi."
Hai người thong thả trò chuyện phiếm ngay giữa hiện trường đầy mùi máu me.
Chứng kiến cảnh đó, gã côn đồ Suwon vốn hung hăng lúc nãy giờ run cầm cập vì sợ hãi.
Hóa ra những kẻ tìm đến đây thực sự là 'Nhất Tâm'...
Có vẻ gã đang hối hận đến phát điên vì đã dám buông lời tán tỉnh cán bộ của họ.
"Tôi, tôi sẽ khai hết... xin hãy tha mạng cho tôi..."
"Biết thế thì có phải tốt không. Để đến mức trên trán thủng một lỗ thế này mới chịu tin."
Jeok-sa dùng ngón tay chọc chọc vào vết bỏng lõm trên trán gã.
Gã đau đến ứa cả nước mắt nhưng không dám kêu ca.
"Chúng... chúng tôi cũng không biết rõ kẻ cung cấp là ai..."
"Ừ, ai cũng nói thế cả."
Jeok-sa lôi ra một chiếc dùi nhọn, như thể đã đoán trước được câu trả lời.
Chỉ trong ngày hôm nay, số người bị chiếc dùi này đâm qua đã lên đến hơn mười người.
"Mỗi lần nghe câu đó, ta lại dùng cái này đâm nát cả người chúng ra. Nhờ thế mà ta mới tìm được đến tận đây đấy."
Jeok-sa thản nhiên ném chiếc dùi xuống sàn.
Gã côn đồ nhìn trân trân vào lưỡi dùi sắc lẹm còn dính đầy máu đen.
"Tôi... tôi tuy không biết kẻ cung cấp là ai, nhưng đã hẹn gặp hắn rồi ạ!"
"Hẹn gặp? Khi nào?"
Jeok-sa chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa da của bọn chúng.
Cô cao quý vắt chéo chân, gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn mà Sang-mun đang cầm.
"Hai... hai ngày nữa ở Ansan ạ..."
Cô khẽ nheo mắt, nhìn về phía chiếc tủ lạnh kê sát tường.
Bên trong đó có chứa loại trà đóng hộp rất được ưa chuộng ở Trung Quốc.
"..."
Nghe thấy hai chữ 'Ansan', Jeok-sa không đáp lại lời nào.
Cô chỉ im lặng chờ đợi lời đề nghị tiếp theo của gã.
Một lời đề nghị khẩn thiết để được sống sót.
Gã côn đồ vốn đã lăn lộn giữa ranh giới sinh tử cả đời lập tức hiểu ngay ý đồ của cô.
Gã nắm chặt hai tay, hét lên về phía Jeok-sa.
"Tôi sẽ dẫn đường! Tôi sẽ đưa các người đến tận nơi gặp bọn cung cấp thuốc...!"
"Dĩ nhiên là phải thế rồi."
Nhưng Jeok-sa vẫn chưa thỏa mãn với lời đề nghị đó.
Cô chỉ im lặng dùng đôi mắt đỏ rực nhìn gã chằm chằm.
Đến lúc này, gã côn đồ mới thực sự cảm thấy nỗi sợ hãi tột độ từ ánh mắt ấy.
Gã lập tức dập đầu thề thốt.
"Tôi, tôi tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời với bọn cung cấp về chuyện ngày hôm nay đâu ạ...!"
"Phải, ngươi nên biết rõ chứ. Ở cái chốn này, phản bội Nhất Tâm thì kết cục sẽ thế nào."
Cái đầu đang dập xuống sàn run lên bần bật.
Gã thở phào nhẹ nhõm vì biết mình đã giữ được mạng.
Thế nhưng...
Thử thách cuối cùng vẫn còn chờ đợi gã.
Một bóng đen lớn bao trùm lên cái đầu đang cúi rạp.
Đó chính là bàn tay to lớn của Sang-mun.
"Điện thoại."
"Dạ...?"
"Ta bảo đưa điện thoại đây."
Gã côn đồ ngơ ngác đưa điện thoại cho Sang-mun.
Nhưng vừa nhận lấy điện thoại, Sang-mun đã lập tức nện một cú thật mạnh vào đầu gã với vẻ mặt hung tợn.
"Mật khẩu, thằng chó này. Mật khẩu đâu."
Gã la oai oái, ôm lấy đỉnh đầu vừa bị đánh.
Rồi gã run rẩy mở khóa màn hình.
Vì quá run nên gã đã bấm sai mật khẩu tận năm lần.
"Nhưng mà, cái này để làm gì..."
Gã lầm bầm như một người cha hiền lành, chất phác.
Sang-mun phớt lờ, gã lục lọi danh bạ điện thoại rồi bắt đầu đọc...
"Vợ, 010 - xxxx - xxxx. Con gái, 010..."
Thông tin gia đình gã lần lượt bị phơi bày ngay trước mắt.
Mỗi khi một số điện thoại được xướng lên, gã lại cảm thấy như có một chiếc dùi đâm xuyên qua tim.
"Lấy hết định vị của mấy số này đi."
Sang-mun đưa tờ giấy ghi chép số điện thoại cho đàn em.
Chứng kiến cảnh đó, đồng tử của gã côn đồ dao động dữ dội.
"À, đừng lo quá. Đây chỉ là một loại tài sản thế chấp thôi."
Jeok-sa khẽ búng ngón tay đang kẹp điếu thuốc.
Lập tức, một tên đàn em lấy từ trong tủ lạnh ra một hộp trà đào.
"Chỉ cần gặp được bọn cung cấp mà không có vấn đề gì, ta sẽ xóa hết ngay."
Jeok-sa nói bằng giọng dịu dàng rồi uống một ngụm trà.
Hương đào ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng.
"Dĩ nhiên rồi ạ! Chắc chắn rồi ạ! Tôi sẽ không để xảy ra bất kỳ sai sót nào khi các ngài gặp chúng đâu..."
"..."
Jeok-sa không đáp lại lời gã.
Cô chỉ chăm chú nhìn vào bảng thành phần của hộp trà vừa uống.
"Ngon đấy."
"Dạ, dạ...?"
Trong khi gã đang phải nỗ lực đến chết để giữ mạng, thì nữ cán bộ của Nhất Tâm lại đang thong dong xem thành phần nước giải khát.
Rồi cô nhìn xuống gã bằng vẻ mặt không cảm xúc.
"Cái này ở Quảng Đông nổi tiếng lắm à?"
"Vâng, vâng... được ưa chuộng lắm ạ."
"Trẻ con cũng thích chứ?"
"Vâng... con gái tôi cũng hay uống lắm ạ..."
Đôi mắt đỏ của Jeok-sa dán chặt vào thứ nước màu đường nâu ấy.
Bất chợt, cô nhớ lại hộp trà mà Anna đã đưa cho Siho.
"Lúc con bé đưa cho, thấy nó uống ngon lành lắm mà..."
Nói rồi cô đứng dậy khỏi sofa.
Trước khi đi, cô giao cho gã côn đồ một nhiệm vụ quan trọng.
"Có bao nhiêu, gom hết lại đây cho ta."
"Dạ...?"
Gã côn đồ ngớ người trước mệnh lệnh không tưởng ấy.
Thế nhưng, cán bộ của Nhất Tâm ghét nhất là phải nói lại lần thứ hai.
Cô lẳng lặng rời đi, để lại gã côn đồ ngơ ngác trước đám đàn em.
"Tai điếc à? Bảo đóng gói hết lại cơ mà!"
Đám đàn em đồng loạt tung những cú đá vào lũ đang bị khống chế.
Chúng vừa rên rỉ đau đớn vừa rối rít vâng dạ.
"Thứ Ba tuần sau..."
Trên đường về nhà.
Xách túi đồ đầy ắp trà đào, Jeok-sa lững thững bước đi trên hành lang chung cư.
Đầu óc cô rối bời.
Có lẽ vì mệt mỏi nên bước chân cô hơi lảo đảo.
Những thế lực ngầm đang đe dọa Nhất Tâm.
Và cả những âm mưu mà Park Sin-ae đang dựng lên.
Lũ đó riêng lẻ thì không mạnh.
Nhưng số lượng của chúng lại đông như kiến cỏ.
Nếu chúng hợp lại thành một, chúng sẽ trở thành một thế lực khổng lồ.
Và cuối cùng, chúng sẽ đe dọa đến Nhất Tâm của chúng ta.
Cô dừng bước trước cửa căn hộ.
Hình ảnh người thiếu nữ bên trong chợt hiện lên trong tâm trí.
Nếu Nhất Tâm bị lung lay...
Thì Siho cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Túi trà đào trĩu nặng trên tay.
Cô khẽ đấm nhẹ vào bờ vai đang mỏi nhừ.
"Tạch."
Khóa cửa mở ra.
Cánh cửa dần hé mở, mùi thức ăn tối thơm phức từ khe cửa tỏa ra.
Ngay sau đó là tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch từ phía bếp.
Âm thanh rộn ràng ấy khiến nụ cười tự nhiên nở trên gương mặt vốn đang mệt mỏi của cô.
Rồi một cô bé với đôi tai cáo vểnh lên xuất hiện.
Vẫn còn đeo tạp dề trên người, cô bé nở nụ cười rạng rỡ chào đón Jeok-sa.
"Chị về rồi ạ?"
Vì chạy vội ra nên trên tay cô bé vẫn còn cầm chiếc muôi múc canh.
Jeok-sa cứ thế ngẩn người nhìn xuống cảnh tượng ấy như bị bỏ bùa mê.
"Sao chị cứ nhìn em trân trân thế? Mau vào nhà đi..."
Chưa kịp để cô bé nói hết câu.
Jeok-sa đã đổ gục vào lòng Siho.
Rồi cô lầm bầm như đang làm nũng.
"Việc ở công ty mệt quá đi mất..."
Siho thoáng chút bối rối.
Nhưng rồi cô bé khẽ mỉm cười, ôm chặt lấy Jeok-sa vừa đi làm về.
"Hôm nay chị đã vất vả nhiều rồi."
Nàng cáo nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
Theo mỗi nhịp vỗ, túi trà đào trên tay Jeok-sa lại khẽ đung đưa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
