087-Thanh toán nghiệp chướng - Kết thúc.
Thanh toán nghiệp chướng - Kết thúc.
*Đây là câu chuyện về một thời điểm trong quá khứ.
Viện trưởng Carol mở cửa phòng cách ly.
Bên trong căn phòng này đang giam giữ một cái đầu bí ngô biết nói mà Cơ quan tình cờ phát hiện được.
Một quả bí ngô biết nói sao? Thật nực cười.
Thế nhưng, đây không đơn thuần chỉ là một cái đầu bí ngô.
Thực thể này là một linh hồn trở về từ cõi chết.
Nó là một trong những ác linh khá nổi tiếng ngay cả ở thời hiện đại.
Viện trưởng Carol vốn đã nắm rõ danh tính của nó.
"Xin chào. Có vẻ ông vừa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài, cơ thể vẫn ổn chứ?"
"Cơ thể à? Cũng không tệ. À, mà này. Cô có định cho ta mượn cái đầu của cô không? Ta đang nghi ngờ cái đầu đó vốn là của ta đấy.
Hay là để ta chặt phăng cổ cô ra một lần xem sao nhé?
Ta sẽ ướm thử vào cổ mình, nếu không phải thì ta trả lại cho."
Hắn định giết mình sao?
Carol dựa vào đặc tính của hắn mà phán đoán rằng lời nói đó không hề mang ác ý.
"Ưm~ Lời đùa của ông cũng nhạy bén đúng như truyền thuyết đấy, Jack O' Lantern."
"Đùa à? Ta nói thật lòng đấy chứ?"
"......"
Thấy Carol không đáp lời, Jack O' Lantern bắt đầu tự mình luyên thuyên.
Đúng là linh hồn bị bay mất đầu vì thói nghịch ngợm, hắn nói nhiều đến mức khiến người ta phải đau cả tai.
"Chà~ Nơi này thú vị thật đấy! Đầy rẫy những ma pháp và công cụ lần đầu ta thấy! Chắc là ta sẽ bày được vài trò đùa vui vẻ đây."
Trò đùa sao?
Carol có linh cảm rằng những trò đùa của một thực thể siêu nhiên tại nơi này sẽ không bao giờ kết thúc một cách đơn giản.
Cô cần phải nhanh chóng chuyển chủ đề.
Carol đảo mắt tìm chuyện để nói, rồi khi thấy cơ thể Jack O' Lantern run lên, cô liền mở lời:
"...Ông thấy lạnh à?"
"Tất nhiên là lạnh rồi. Kẻ chết thì làm gì còn hơi ấm của sự sống. Nhưng ta vẫn chịu được. Bởi vì... ta có chiếc đèn lồng mà lũ ác ma tốt bụng đã tặng đây!"
Jack O' Lantern tự hào giơ chiếc đèn lồng mình đang cầm ra khoe.
Dù có nhiều dị bản, nhưng theo một truyền thuyết, chiếc đèn lồng của Jack O' Lantern là thứ hắn có được sau khi lừa gạt lũ ác ma. Sau khi chết, vì run rẩy trong cái lạnh, hắn đã thay đổi thái độ, van xin ác ma và nhận được nó.
Đúng là ghét nhau lắm cắn nhau đau, vậy mà bọn chúng cũng chịu giúp hắn cơ đấy.
"Chà~ Lũ ác ma đó cũng tốt bụng thật đấy chứ!
Ta đã trêu chọc chúng như thế, vậy mà khi ta xuống nước van xin, chúng liền làm cho ta chiếc đèn lồng này đây! Ha ha ha ha!
Dù là ác ma thì tất cả chúng ta cũng đều là tạo vật của Chúa cả thôi! Chúng ta tồn tại để giúp đỡ lẫn nhau mà, muôn năm!"
Carol nảy sinh sự tò mò về cách chiếc đèn lồng đó được tạo ra.
"Ưm... Có phải ông đã gặp Ác ma đèn lồng không?"
Jack O' Lantern nghiêng đầu, tỏ vẻ như vừa nghe thấy một điều gì đó rất kỳ quặc.
"Ác ma đèn lồng là cái quái gì? Ác ma thì là ác ma thôi, sao lại còn đèn lồng?"
"Ơ? Nếu thực thể đó sở hữu quyền năng tạo ra đèn lồng, chẳng phải sẽ được gọi là Ác ma đèn lồng sao? Vì nó thỏa mãn được 'ngữ cảnh' về chiếc đèn lồng..."
Carol bối rối trước phản ứng ngoài dự tính.
Một kẻ thân thiết với ác ma, từng lừa gạt và nhận quà từ chúng như hắn, lẽ nào lại mù tịt về ác ma đến thế...
"Khoan đã, khoan đã. Ta không hiểu cô đang nói gì cả. Ác ma thì cứ gọi là ác ma đi, sao lại còn gắn thêm cái danh hiệu 'gì đó' vào làm gì? Biệt danh à?
Mấy con tiểu quỷ không tên không tuổi đó thì cần gì biệt danh chứ! Mà thỏa mãn ngữ cảnh là cái thói gì?"
"Ưm... Chẳng phải ác ma là những thực thể được sinh ra và trưởng thành tương ứng với việc thỏa mãn 'ngữ cảnh' hoặc 'cốt truyện' sao?
Tôi cứ ngỡ một người từng trực tiếp tiếp xúc với ác ma như ông phải biết rõ điều đó chứ."
"Cô nói cái gì vậy. Trên đời này làm gì có thực thể nào sinh ra theo kiểu đó? Ác ma bộ là 'tác phẩm sáng tác' chắc?
Ồ, ta hiểu rồi. Đây chắc là trò đùa kiểu mới dạo này đúng không. Đợi chút! Để ta thử giải mã trò đùa này xem nào!"
"......."
"Ác ma... cốt truyện... ngữ cảnh... Ta hiểu rồi."
"Ông hiểu gì cơ?"
"Ta hiểu là kỹ năng đùa cợt của cô tệ hại đến mức không thể cứu vãn nổi đấy!"
"..."
Thấy phản ứng của Carol vẫn khô khan như trước, Jack O' Lantern ngượng ngùng gãi gãi sau gáy.
Đoạn, hắn đột ngột đổ bát cháo dùng cho bữa ăn xuống sàn rồi bắt đầu nhào nặn.
"Không phải trò đùa sao?
Chà, nếu không phải đùa thì chắc là ta đã hiểu sai rồi.
Hừm... Nếu ác ma thực sự được sinh ra theo cách đó thì cũng buồn cười thật đấy.
Này, nhìn đi! Để ta thử tạo ra một con ác ma xem nào!"
Tất nhiên, chẳng có con ác ma nào được sinh ra từ đống cháo đổ dưới sàn cả.
"Cô lừa ta rồi. Ta đã định tạo ra một con Ác ma hỗn loạn cơ đấy."
"...Tôi sẽ cho ông xem tài liệu về các ác ma khác, nên giờ chúng ta tiến hành thí nghiệm thôi."
"Được thôi, nhớ giữ lời hứa đấy."
"Vâng... Nếu ông hợp tác tốt trong các cuộc thí nghiệm. Và chúng ta cũng cần trò chuyện riêng khá nhiều đấy."
"Chào Alice. Cậu làm mình đợi đến mức cổ dài ra luôn rồi đây này."
Harim càu nhàu, một điều hiếm khi thấy ở cậu ấy.
Tôi khẽ mỉm cười vì thấy phản ứng đó thật mới mẻ.
"Chẳng giống cậu chút nào, lại đi hối thúc mình cơ đấy. Cậu nhớ mình đến thế sao? Sau sự kiện Neverland, lúc nào chúng ta chẳng gặp nhau."
Phía Cơ quan, không hiểu sao kể từ sau vụ Neverland, họ chỉ đặt ra cho tôi những hạn chế tối thiểu.
Nhờ vậy, chỉ cần tôi yêu cầu là có thể ra ngoài bất cứ lúc nào mà không bị gò bó về thời gian.
Dù sự thay đổi này rất đáng nghi, nhưng hiện tại tôi không muốn bận tâm đến chuyện đó.
Bởi vì hôm nay là ngày tôi đi chơi với Harim mà!
"Hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi! Là buổi hẹn hò của riêng hai chúng ta đấy."
Tôi vểnh tai lên khi nghe thấy một từ ngữ có chút nhạy cảm.
"Hẹn hò? Cậu có biết từ đó nghĩa là gì không?"
"Biết chứ. Chẳng phải là bạn bè đi chơi với nhau sao?"
Thế à?
Cũng đúng, từ hẹn hò không nhất thiết chỉ dùng với nghĩa kia.
Chắc là tôi đã phản ứng thái quá rồi.
Thấy tôi im lặng một lúc, Harim như chợt nhận ra điều gì đó, cậu ấy ngượng ngùng nói:
"Không phải... ý đó đâu, Alice."
Thấy cậu ấy phản ứng như vậy, tôi vốn đang bình thường cũng cảm thấy mặt mình nóng ran.
"Hửm?... Phải rồi. Vậy chúng ta đi hẹn hò ở đâu đây?"
Tôi cố tình nở một nụ cười nhẹ rồi tiếp tục cuộc trò chuyện.
Nghe tôi hỏi muốn đi đâu, Harim đáp lại đầy hào hứng như thể đã chờ đợi từ lâu:
"Công viên giải trí!"
"Ồ..."
Trong khi những đứa trẻ khác bảo hãy gặp nhau ở nhà, thì Harim lại chuẩn bị rất bài bản.
Tôi cảm thấy thú vị và đi theo Harim đến công viên giải trí.
Công viên đó có tên là Strange Park.
Nghe nói nơi này vừa được tu sửa từ một công viên cũ, thêm vào nhiều trò chơi mới nên dạo gần đây rất đông khách.
Chúng mình nhận vé rồi tiến vào bên trong.
Harim với vẻ mặt háo hức dẫn tôi đến trước một trò chơi.
"Đây là tàu lượn siêu tốc mới xây đấy. Nghe bảo nó cao lắm, lại còn xoay vòng liên tục nên sợ cực kỳ luôn!"
'Sợ' à...
Người bình thường có thể ghét những thứ đáng sợ, nhưng tôi hiểu rõ sở thích của Harim mà.
"Vậy thì tất nhiên là phải thử rồi nhỉ?"
"Đúng là Alice hiểu mình nhất."
Tôi nắm tay Harim đang cười toe toét và cùng chờ đến lượt.
Khi đến lượt chúng tôi, nhân viên kiểm tra chiều cao rất nghiêm ngặt rồi mới cho lên tàu.
Đoàn tàu bắt đầu leo lên cao dần.
Ngay khi tôi vừa nảy ra ý nghĩ: "Chẳng phải hơi cao quá sao?", thì tàu lượn dừng lại một chút... rồi lao thẳng xuống dưới!
"Oa oa oa!"
Có người thì phấn khích, có người thì hét lên vì thực sự sợ hãi.
Giữa đám đông đó, tôi nhìn thấy Harim đang cười rạng rỡ, khóe môi tôi cũng bất giác nhếch lên.
"..."
Nhưng thế này vẫn chưa đủ.
Cảm giác mạnh cỡ này thì ngày nào cậu cũng nếm trải rồi còn gì?
Harim à, nếu là cậu... cậu sẽ thích thứ này hơn cơ.
Ngay khoảnh khắc tàu lượn đi qua một đoạn bóng râm, tôi tạo ra một chiếc gương.
Trong gương phản chiếu một bóng đen điềm rợn.
Đó là một cái bóng mang hình dáng của chính trò chơi này.
Cái bóng lung linh gợn sóng.
"Làm cho mọi chuyện vui vẻ hơn chút được không?"
Cái bóng thoát ra khỏi gương và hòa làm một với tàu lượn siêu tốc.
Nó cựa quậy đầy thích thú.
Cũng phải thôi.
Quái dị này vốn được sinh ra từ nỗi sợ hãi đối với tàu lượn siêu tốc, nên nó và trò chơi này cực kỳ hợp nhau.
"U oa oa oa?!"
"Cái gì thế này?!"
Tốc độ của tàu lượn càng lúc càng nhanh hơn.
Đến trước đoạn xoay 360 độ, những người nhận ra sự bất thường bắt đầu thốt lên đầy nghi hoặc.
Nhưng nhận ra thì đã muộn rồi.
Tàu lượn xoay vòng với tốc độ như muốn văng cả người ra ngoài.
Mọi người trông như sắp hồn siêu phách lạc...
Ơ, mà hồn họ đang bay ra thật kìa?!
"Này! Không biết chừng mực à?!"
[......]
Linh hồn họ quay trở lại bình thường.
Đúng là không thể trông chờ gì vào lũ quái dị mà.
Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi chờ đợi phần kịch tính nhất của chuyến tàu lượn này.
Chính là đoạn đường ray bị đứt.
Những người nhận ra điều đó bắt đầu gào thét thảm thiết.
"Aaaah!!!"
Thế nhưng, chúng tôi vẫn vượt qua đoạn đường ray đó một cách an toàn.
Thực chất đó chỉ là ảo ảnh do quái dị tạo ra, chẳng hề có đoạn đường ray nào bị đứt cả.
Giữa những người đang ngồi bất động để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ như lũ chuột vừa thoát chết, Harim lên tiếng hỏi:
"Alice làm đấy à?"
Tôi thu hồi quái dị vào lại trong gương rồi đáp:
"Ừ. Mình thêm chút cảm giác mạnh ấy mà."
"Tuyệt lắm Alice!"
"Mới có bấy nhiêu mà đã bảo 'tuyệt' rồi sao, vẫn còn nhiều trò chơi lắm đấy."
Harim tràn đầy mong đợi trước lời nói của tôi.
Cậu ấy không kiềm chế được sự phấn khích như một đứa trẻ, chạy vụt đến trò chơi tiếp theo.
Đúng là một đứa trẻ đáng yêu.
"...Trò tiếp theo đây!"
Là thuyền rồng Viking.
Chúng tôi dễ dàng vượt qua mức chiều cao quy định và lên tàu.
Chiếc thuyền chuyển động qua lại như một con lắc.
Lực quán tính ngày càng mạnh hơn. Nhưng quả nhiên, vẫn thiếu chút cảm giác mạnh.
Tôi lại một lần nữa triệu hồi chiếc gương.
"Tỏa ra chút sát khí được không?"
Những con quái dị đáp lại lời tôi và nhảy ra khỏi gương.
Chúng mang hình dáng của những chiến binh man tộc.
Đây là quái dị phái sinh từ nỗi sợ hãi đối với những kẻ dã man.
Dù sức chiến đấu chỉ ngang ngửa với những chiến binh loài người mạnh mẽ, nhưng để khuấy động bầu không khí thì không gì bằng chúng.
Chúng bắt đầu hò hét và lao vào đánh nhau.
Những người tưởng đây là một sự kiện đặc biệt của trò chơi này liền nhìn với ánh mắt hiếu kỳ.
Rầm! Một người có chiếc rìu cắm ngay sát bên cạnh mới bàng hoàng nhận ra đây không phải là diễn kịch.
"Cứu tôi với!"
"Đừng lo, chúng không giết người đâu."
Tiếp theo là trò tháp rơi tự do Gyro Drop.
Đưa con người lên một độ cao chót vót rồi thả rơi, tạo ra cảm giác mạnh từ việc rơi tự do.
Sự mập mờ giữa cái chết và sự sống chính là bản chất của trò chơi này.
Vậy thì, nếu khiến họ tin chắc rằng mình đã chết thì sao nhỉ?
"Cái gì thế này, cái tháp này định leo lên đến tận đâu vậy?!"
Tôi dùng quái dị không gian để kéo dài độ cao lên gấp bội, rồi để họ rơi tự do xuống mặt đất.
Khi mọi người đang tái mét mặt mày, tôi dùng quái dị âm thanh tạo ra một tiếng động cực lớn: RẦM!
Chắc hẳn mọi người đã lầm tưởng rằng mình vừa va chạm mạnh và được một phen hú vía.
...Có người ngất xỉu luôn rồi kìa.
Thành thật xin lỗi nhé.
Nhưng vì Harim đang cười rất vui.
Nên xin hãy tha thứ cho tôi!
Sau đó, công cuộc thêm thắt cảm giác mạnh của chúng tôi vẫn tiếp tục.
"Trò đu quay Top Spin này nhanh quá đi mất! Giảm tốc độ lại đi!!!"
Tôi đẩy tốc độ của Top Spin lên mức tối đa, rồi cho họ thấy ảo ảnh máy móc bị hỏng và họ bị văng ra ngoài.
"Này, rõ ràng ở đây có ma mà!"
"Thì đây là Nhà ma mà ông."
"Ý tôi không phải thế!"
Tôi cho ma thật xuất hiện trong Nhà ma, và làm vô số trò khác.
Tôi đã thực hiện những hành động mấp mé ranh giới, suýt chút nữa là khiến Cơ quan phải cử người đến can thiệp.
"Công viên này kỳ lạ quá!"
"Oa, chất lượng của công viên này đỉnh thật đấy!"
Phản ứng của mọi người chia làm hai phe rõ rệt.
Có những người nhận ra sự bất thường và bỏ chạy khỏi công viên như bị ma đuổi, nhưng ngược lại cũng có những người phấn khích và tận hưởng công viên một cách tích cực hơn.
Đặc biệt là phản ứng của phe thứ hai khiến tôi khá vui vẻ.
Việc tôi cực đại hóa nỗi sợ hãi cũng đóng vai trò làm tăng thêm sự thú vị.
Bởi cảm giác mạnh vốn là một trong những bản chất của trò chơi giải trí mà.
Nỗi sợ chính là một hình thức giải trí.
Dù có đáng sợ đến đâu, chừng nào nó chưa chạm đến tính mạng và tinh thần của con người, thậm chí dù có gây ra chút tổn thương nhỏ, thì cuối cùng nó vẫn sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp.
Sau khi đã chơi đùa thỏa thích, tôi và Harim vừa ăn kem vừa cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ.
Chẳng lẽ một ngày đã kết thúc nhanh như vậy sao?
Nhưng trời vẫn còn sáng trưng, và tôi vẫn cảm thấy chưa đủ.
"..."
"Alice, cậu sao thế?"
"Cũng sắp đến lúc kết thúc rồi, mình nghĩ cần một cái kết thú vị hơn chút nữa."
Harim bảo thế này là đủ rồi, nhưng tôi chắc chắn trong lòng cậu ấy đang rất mong đợi.
Phải làm gì cho vui đây nhỉ.
Tìm trò chơi khác sao?
Không, những trò trông có vẻ đáng sợ thì chúng tôi đã chơi hết rồi...
Ồ, tôi nảy ra một ý hay.
Tôi chỉ tay về phía khu vườn tham quan đang vắng lặng.
"Khu vườn kia kìa. May quá, đang trống."
"Vì ở đó treo biển cấm vào mà."
"...Harim à. Đi theo mình."
Tôi bảo Harim đợi một chút rồi biến đổi bên trong mê cung.
Đối với Harim, người từng là nhân vật chính trong trò chơi kinh dị, thì phải là thứ này mới đúng bài.
Chuẩn bị xong xuôi, tôi gọi Harim:
"Đây là một mê cung, mình vừa mới tạo ra xong. Có cả người đi săn nữa đấy, nên cậu phải cẩn thận nhé."
"Là sự kiện kết thúc sao."
Harim có vẻ rất vui.
Tôi có thể nghe thấy tiếng tim cậu ấy đập thình thịch từ tận đây.
Để đáp lại sự mong đợi của cậu ấy, tôi quyết định làm cho bầu không khí thêm phần sống động.
Tôi rải hơi lạnh và sương mù vào trong mê cung.
Dù không có người chết, tôi vẫn dùng quái dị xương cốt để rải những bộ xương khô vụn khắp nơi.
Những vũng máu xuất hiện bất thình lình, lũ quạ đen điềm rợn.
Những chiếc đĩa vỡ.
Tất cả những thứ xui xẻo đều đang vẫy gọi cậu ấy.
Hãy đến với mê cung kỳ quái này đi.
Shin Harim.
"...Tự nhiên thấy sợ quá. Ai là người đi săn thế?"
Trước câu hỏi đó, tôi rút ra thanh kiếm mà mình vẫn thường dùng bấy lâu nay.
"Là mình."
Tôi nhìn Harim trân trân, đôi đồng tử xanh biếc lạnh lẽo chứa đựng một chút sát khí mỏng manh.
Bản năng sinh tồn của Harim chắc hẳn đang gióng lên hồi chuông cảnh báo.
"...Cảm giác cứ rợn tóc gáy sao ấy."
Xin lỗi nhé.
Nhưng tất cả cũng chỉ là để cho vui thôi mà.
Dù có hơi sợ một chút thì cũng ráng chịu đựng nhé.
Dù có hơi vụng về, nhưng đây chính là cách mình yêu thương cậu đấy!
"...Ơ?"
Vừa rồi, tôi chợt hiểu ra tâm lý của lũ quái dị khi chúng đi săn đuổi lũ trẻ.
Nghĩ đến việc đuổi theo Harim, lồng ngực tôi cứ rạo rực không thôi.
Tất nhiên là tôi tuyệt đối không có ý định giết cậu ấy đâu nhé!
"Nào nào~ Trong mê cung này mà có những chiếc gương như thế kia thì mình có thể xuất hiện bất cứ lúc nào đấy, nên hãy tập trung vào nhé? Nào! Vậy thì quyết đấu thôi. Shin Harim. Hãy thử thoát khỏi nơi này mà không để mình bắt được xem nào."
Alice dứt lời rồi nở một nụ cười bí hiểm và biến mất.
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại cảm thấy rùng mình trước Alice như thế này.
Lồng ngực tôi vừa đập rộn ràng vì thú vị, vừa căng thẳng và bất giác trở nên nghiêm túc.
Tôi mở cánh cửa nơi tấm biển cấm vào vừa biến mất và bước vào trong mê cung.
Ngay khi tôi vừa bước một bước, lũ quạ đã vỗ cánh bay toán loạn.
Mỗi bước đi đều cảm thấy có hơi người kỳ lạ, và với cấu trúc của mê cung này, tôi không thể biết trước điều gì đang chờ đợi mình sau mỗi khúc quanh.
Điều đó khiến tôi vô cùng căng thẳng.
Trước tiên, tôi dùng phương pháp chính quy, dùng giày đào xuống nền đất để để lại dấu vết rồi mới tiến bước.
Sau khi đi qua một ngã rẽ, một cánh cửa sắt hiện ra.
"...Chắc là cần chìa khóa rồi."
Tôi quay lại con đường cũ, trở về chỗ ngã rẽ.
Rồi tôi vẽ một hình cánh cửa đơn giản lên nền đất ở con đường bên phải mà mình vừa đi.
Tiếp theo là bên trái.
Phía bên trái kỳ lạ thay lại có rất nhiều đường cụt.
Phải mất một lúc lâu, sau khi đã đánh dấu X vào từng con đường cụt, tôi mới tìm được lối đi đúng đắn.
Nơi tôi đến có ba bông hồng với ba màu sắc khác nhau.
Hồng đỏ. Hồng xanh. Hồng vàng.
Ngay phía trên chúng có treo một tấm biển với nội dung như sau:
[What is Alice's favorite rose?]
Câu đố sao? Ngay khi vừa đọc xong câu hỏi, một chiếc gương đột ngột xuất hiện.
Chiếc gương là điềm báo cho thấy Alice, người đi săn, có thể xuất hiện.
Thế nhưng, dù tôi đã đợi một lúc, Alice vẫn không lộ diện.
"...Nghĩa là nếu chọn sai thì cậu ấy mới xuất hiện sao?"
Im lặng.
Nhưng tôi nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Đỏ. Xanh. Vàng.
Tất nhiên màu đỏ là đúng rồi.
Dù không biết rõ về series Alice, nhưng tôi biết Alice và hoa hồng đỏ có mối liên hệ nhất định với nhau.
Tôi tiến lại gần định chọn bông hồng đỏ.
"..."
Khoan đã.
Có thật là Alice thích hoa hồng đỏ không?
Chẳng phải đó là thứ mà Nữ hoàng Cơ trong "Alice ở xứ sở thần tiên" yêu thích sao?
Tôi chưa đọc kỹ cuốn sách đó nên không chắc chắn lắm.
Tôi không rõ sở thích của Alice, nhưng trong hình dáng trước đây, rõ ràng cậu ấy có cài một bông hồng đỏ trên đầu, nên chắc chắn là...
Bông hồng mà Alice thích là...
"Mình chợt nảy ra ý này."
Tôi đưa tay về phía bông hồng đỏ.
Ngay lập tức, mặt gương lung linh và Alice định bước ra.
"Tiếc quá, sai rồi..."
"Lừa cậu tí thôi."
"Hả?"
Alice khựng lại, không bước ra nữa.
"..."
Bởi vì trên tay tôi không hề cầm bông hoa nào cả.
Nghĩa là tôi vẫn chưa chọn gì hết.
Có vẻ như Alice đã hành động quá vội vàng, vô tình để lộ rằng đó rõ ràng là một cái bẫy.
Lần sau chắc chiêu này sẽ không hiệu quả nữa đâu.
"Bông hoa mà Alice thích là thứ này đúng không?"
Tôi đưa chiếc vòng cổ mà mình vẫn luôn đeo kể từ ngày tái ngộ với Alice ra.
Đó là một chiếc vòng cổ hình hoa hồng đỏ.
Dù không phải hoa thật, nhưng chắc chắn nó mang hình dáng của một bông hoa.
Alice chắc sẽ chẳng bận tâm hoa hồng màu gì đâu.
Thế nhưng, tôi tin rằng thứ này đối với Alice là một điều đặc biệt.
"Đúng không Alice?"
"...Đúng rồi đấy."
Từ trong gương, bàn tay thon thả của Alice thò ra, đặt xuống một chiếc chìa khóa rồi biến mất.
Tôi thong thả nhặt chiếc chìa khóa đó lên và...
Lập tức bỏ chạy thật nhanh.
[You noticed it quite well, didn't you?]
Giọng nói rợn người của Alice vang lên từ phía sau.
Và cậu ấy đang đuổi theo với tốc độ nhanh hơn tôi một chút.
Chẳng có ai bảo là trả lời đúng thì sẽ không bị đuổi theo cả.
Hơn nữa, việc con đường bên trái bị thắt nút thòng lọng thế kia thật là đáng nghi!
Vút... Phập!
Thanh kiếm cắm ngay phía sau lưng tôi.
"Oái! Trong trò đuổi bắt mà ném kiếm là phạm quy đấy nhé!"
[Cậu cứng nhắc quá đấy.]
Cạch!
Chỉ trong gang tấc, tôi đã dùng chìa khóa mở được cửa sắt và chạy thoát thành công.
Qua cánh cửa sắt, Alice đang nhìn tôi.
Tôi thừa biết cậu ấy đang nghĩ gì.
"Alice... Mình biết cậu thích phá nát cánh cửa! Nhưng riêng lần này thì mình không nhượng bộ đâu!"
Cửa là để mở bằng chìa khóa.
Không phải để phá!
Thấy tôi kiên quyết như vậy, Alice đáp lại với vẻ mặt ỉu xìu:
"Biết rồi mà..."
Alice biến mất.
Tôi di chuyển đến địa điểm tiếp theo.
Nơi đó có những bức tượng với các hình dáng khác nhau.
Đó là chim Dodo, một ông lão, một bông hoa và một chiếc đồng hồ.
Quan sát kỹ các bức tượng, tôi thấy mỗi bức đều có một phần bị khoét theo một hình dạng nhất định.
Có vẻ như nếu 'lắp' một thứ gì đó phù hợp vào đó thì sự kiện sẽ xảy ra.
Phía sau bốn bức tượng là bốn con đường.
Tôi đi vào con đường phía sau tượng chim Dodo.
Đó là một con đường thẳng tắp.
Điểm đáng nghi duy nhất là giữa đường có một cái hố lớn.
Tôi ghi nhớ điều đó rồi mạnh dạn nhảy qua để tránh cái hố.
Đến cuối con đường, tôi thấy rất nhiều loài động vật đang tụ tập chơi đùa.
Trông chúng có vẻ giống động vật bình thường, nhưng liệu chúng có phải là những thứ đáng sợ mà Alice lôi ra từ trong gương không?
Tôi tiến lại gần chúng.
Trong số đó, một con chim Dodo với thân hình to lớn vượt trội phát hiện ra tôi và tuyên bố:
[It's here. It's here. The race begins. Stand. Stand. If you lose the race, you go extinct.]
"Chúng ta sẽ đua sao?"
[Yes. If you lose, it's extinction.]
Tôi phát hiện ra phía sau con chim Dodo có một chiếc gương.
Quả nhiên.
Nếu thua cuộc, Alice sẽ nhảy ra và tuyên bố Game Over.
Tôi và lũ động vật cùng đứng vào vạch xuất phát.
Một đường chạy ngắn, thậm chí còn chưa bằng một nửa sân vận động trường học.
Tôi phải thắng trong cuộc đua này.
Nhưng bằng cách nào đây?
Con người làm sao có thể chạy nhanh hơn động vật được.
Như mọi khi, tôi cần phải dùng đến mưu mẹo.
"Ưm... Trước khi bắt đầu, mình có thể đề xuất một điều được không?"
[What is it?]
"Đây là lần đầu mình chạy ở đây. Các cậu đã quen đường rồi nên sẽ có lợi thế hơn."
[Not fair?]
"Đúng vậy. Thế nên để công bằng, tất cả chúng ta hãy cùng bịt mắt lại rồi mới bắt đầu chạy nhé."
[I see. Fine.]
Lũ động vật chấp nhận đề nghị của tôi và tất cả đều dùng vải bịt mắt lại.
Tất nhiên là cả tôi nữa.
"À, và 120 cộng 32 bằng bao nhiêu nhỉ?"
[You're asking an easy question. It's 37.]
Tôi thử kiểm tra cho chắc thôi, quả nhiên con chim này là một kẻ ngốc.
"Ra vậy~ Mình sẽ là người tuyên bố bắt đầu và kết thúc cuộc đua nhé. Nào, bắt đầu!"
Lũ động vật nháo nhào chạy đi.
Vì bị bịt mắt nên chúng vấp ngã vào nhau liên tục, nhưng vẫn cố gắng không chạy chệch khỏi đường đua.
Tôi đứng quan sát, và khi lũ động vật đã đi được khoảng ba phần tư quãng đường, tôi liền tuyên bố:
"...Kết thúc!"
Con chim Dodo thốt lên với vẻ mặt không thể tin nổi:
[W-What?]
[It's true. That fellow is standing at the finish line.]
[For a human to be that fast... I guess there was a reason we went extinct.]
[The Red Queen will scold us! I hate it!]
Thực tế là tôi chẳng hề chạy bước nào, cứ đứng yên một chỗ suốt.
Vì vạch xuất phát và vạch đích là một, lại thêm việc tất cả đều bị bịt mắt nên chẳng ai biết tôi có chạy hay không.
Thậm chí còn chẳng có trọng tài, nên việc tôi tự hô bắt đầu đã là một sự kỳ quặc rồi.
Thay cho con chim Dodo đang bị sốc, những con vật nhỏ hơn đã đưa cho tôi một khối hình chữ nhật.
Trên tượng chim Dodo có một phần bị khoét đúng hình dạng đó, chắc là để lắp vào rồi.
Tôi kiểm tra thấy Alice không xuất hiện từ trong gương nên mới quay lưng bỏ đi.
[I can't accept this!!!!!!!!!]
Ngay lập tức, con chim Dodo với cái cổ và đôi chân bị vặn vẹo một cách quái dị vừa gào thét vừa lao đến.
Tôi nổi hết cả da gà, theo phản xạ liền cắm đầu chạy thật nhanh.
Con chim Dodo chạy rất nhanh, suýt chút nữa là tôi bị tóm gọn.
Thế nhưng, nó đã rơi xuống cái hố ở giữa đường và kết thúc một cách lãng xẹt.
Tôi quay lại chỗ các bức tượng và lắp khối hình vào tượng chim Dodo.
Một mẩu giấy từ đâu đó rơi xuống.
[What do these statues symbolize? Actually, nothing at all!]
Thật là mất hứng.
Tiếp theo, tôi đi vào con đường phía sau tượng ông lão.
Lần này cũng là một con đường rất đơn giản.
Đến nơi, tôi thấy một ông lão đang nằm ngủ trên giường.
Tôi đã từng thấy thực thể này trước đây.
...Là Sandman!
Không ngờ lại gặp lại ông ta ở đây.
"Này ông ơi..."
Tôi lay người Sandman để đánh thức ông ta dậy.
Sandman tỏ vẻ khó chịu và lườm tôi.
Ông ta định tấn công mình sao?
Tôi đang căng thẳng thì Sandman ném cho tôi một khối hình tam giác rồi lại lăn ra ngủ tiếp.
"Chỉ có thế này thôi sao?"
Đơn giản quá mức rồi đấy.
Tôi cầm lấy khối hình, rồi lén nấp sau góc tường quan sát Sandman.
Bởi vì tôi nghi ngờ không biết Sandman có thực sự đưa đúng khối hình hay không.
Tôi sợ ông ta sẽ đột ngột bật dậy chế nhạo mình, rồi Alice sẽ xuất hiện và bảo: "Loại!"
Quan sát một lúc, tôi thấy Alice bước ra từ trong gương và bắt đầu cãi nhau với Sandman.
"Sandman! Mình đã bảo cậu phải ra câu đố mà. Sao cậu lại đưa luôn rồi đi ngủ thế hả?!"
[......!]
"Cậu làm mình khổ tâm quá đi mất! Mình đã tìm giường cho cậu rồi mà! Mình sẽ tịch thu cái giường đó luôn cho xem!"
[...!!!]
"À, thôi được rồi. Thật là...... Mình đùa thôi. Sẽ không tịch thu đâu nên đừng có khóc nữa."
Alice mềm lòng quá đi mất...!
Và Sandman chỉ giả vờ khóc thôi mà Alice đã dễ dàng bị lừa rồi.
Xác nhận được khối hình này là thật, tôi quay lại chỗ bức tượng và lắp nó vào.
Lại một mẩu giấy nữa rơi xuống.
[Do not be bound by time.]
Nghĩa là gì đây nhỉ.
Tiếp theo là bức tượng hình bông hoa.
Tôi đi vào con đường phía sau bức tượng đó.
Vượt qua con đường ngoằn ngoèo, tôi đến một nơi tràn ngập các loài hoa.
Chúng đang râm ran trò chuyện, nhưng vì tiếng xì xào quá nhỏ nên tôi không nghe rõ lắm.
Tôi đi loanh quanh đám hoa và chợt nhận ra một điều kỳ lạ.
Không có chiếc gương nào cả.
Lạ thật, nếu không có gương thì Alice làm sao theo dấu mình được.
...Trước tiên phải làm gì đó với đám hoa này đã.
Làm gì bây giờ nhỉ.
"Hay là đốt quách đi cho rồi?"
[...]
"Tự nhiên không khí chùng xuống hẳn luôn..."
Tôi tiến lại gần đám hoa đang im lặng và hỏi:
"Các bạn có biết khối hình ở đâu không?"
[Block? If you answer my question, I'll tell you where the block is.]
"Câu hỏi gì thế?"
[Ella or Alice. Which one do you like?]
"Hả?"
Câu hỏi nằm ngoài dự tính khiến tôi bối rối.
Tại sao bông hoa này lại hỏi chuyện đó chứ.
Tôi cảm thấy hơi khó chịu một chút.
[Alice isn't here. You can be honest~ If you tell me what's not good, I can tell Alice to fix it, you know?]
...A ha.
Bông hoa này.
Thực ra không phải là hoa rồi.
"Hừm... Vậy sao? Vậy thì lại gần đây đi, thực ra là..."
Tôi ghé sát vào đám hoa, thì thầm như thể đang kể một bí mật.
Bông hoa khẽ rung rinh như thể đang bị nhột.
[Ohhh~]
"Mình thích cậu."
[?!]
"Mình sẽ không nói là thích bên nào hơn đâu.
Chỉ đơn giản là mình thích cậu thôi. Ở bên cậu mình thấy rất vui. Mình không muốn rời xa cậu chút nào.
Dù cậu có xinh đẹp hay đôi khi có hơi đáng sợ đi chăng nữa.
Bất kể những điều đó, những kỷ niệm chúng ta đã cùng nhau vun đắp bấy lâu nay đang mách bảo mình rằng.
Mình thực sự rất thích cậu."
Khi tôi tuôn ra một tràng những lời sến súa, bông hoa co rúm lại hết mức, không dám ngẩng đầu lên.
Bông hoa lên tiếng:
[I'm embarrassed...]
"Đồ ngốc. Lần sau còn hỏi câu này nữa là mình giận đấy. Biết chưa Alice?"
[Yes...]
Bông hoa đưa cho tôi một chiếc xẻng nhỏ.
Đào ngay bên dưới chỗ đó, tôi tìm thấy khối hình.
Tôi cầm khối hình ngôi sao và lắp vào bức tượng.
Đúng như dự đoán, một mẩu giấy lại rơi xuống.
[No chatting in the library]
Hừm...
Cuối cùng là bức tượng hình chiếc đồng hồ.
Con đường mở ra bốn hướng: trước, sau, trái, phải. Tôi chọn đại một hướng đi theo nhưng mãi mà không đến được đích.
Rõ ràng bằng mắt thường tôi thấy chiếc đồng hồ ở đằng xa kia, nhưng lại không thể chạm tới được.
Cứ như là ảo ảnh vậy.
Thế nhưng, nhìn kỹ lại thì...
"Chiếc đồng hồ kia đang quay ngược chiều kim đồng hồ kìa."
À, một câu đố đơn giản.
Tôi lần lượt đi theo các hướng ngược chiều kim đồng hồ: Trái, Sau, Phải, Trước.
Ngay lập tức, tôi đã đến được chỗ treo chiếc đồng hồ.
Vừa chạm vào đồng hồ, một khối hình tròn liền rơi xuống: Tạch.
Tôi nhặt nó lên, quay lại và lắp vào bức tượng.
Tách.
"Mẩu giấy cuối cùng đây sao."
[Do not be bound by time.]
Rầm!
Một cánh cửa khổng lồ cùng với một chiếc gương và một chiếc đồng hồ hiện ra.
Có vẻ như việc lắp khối hình cuối cùng chính là kích hoạt.
Tích tắc. Tích tắc. Tích tắc.
Một bộ đếm thời gian xuất hiện cùng với cánh cửa đang trôi đi.
Thời gian giới hạn là 1 phút. Đã trôi qua mất 4 giây rồi.
Tôi phán đoán chắc chắn phải có gợi ý ở đâu đó nên bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Chẳng mất bao lâu.
Tôi phát hiện ra một chiếc cuốc và một tấm biển được đặt hời hợt trên tường.
[Find the button.]
"...Tìm nút bấm sao?"
Thứ duy nhất có thể dùng cuốc để phá chính là các bức tượng.
Nghĩa là trong vòng 30 giây còn lại, tôi phải chọn đúng bức tượng để phá vỡ và tìm nút bấm bên trong sao?
Tôi cầm chiếc cuốc nặng trịch lên và bổ mạnh vào bức tượng hình đồng hồ.
Keng!
...Không vỡ.
Thời gian còn lại 20 giây.
Cần một phương pháp khác.
Phương pháp khác...
Lẽ nào không có gợi ý gì sao.
À.
Tôi nhớ lại những mẩu giấy rơi ra từ các bức tượng.
[What do these statues symbolize? Actually, nothing at all!]
[Do not be bound by time.]
[No chatting in the library]
[Do not be bound by time.]
Tôi suy nghĩ về những điều này trong 20 giây còn lại.
Thời gian quá ngắn nên tôi không thể suy nghĩ sâu xa, nhưng nhờ vậy mà suy nghĩ của tôi lại trở nên trực quan hơn.
Sau khi đã thông suốt, tôi hiên ngang đối mặt với chiếc gương.
"Harim à, tiếc quá, hết giờ rồi nhé~"
Tôi bước ra khỏi gương và đi tìm Harim.
Liệu lần này tôi có thể khiến Harim phải Game Over không đây?
Nghĩ đến thôi cũng thấy hơi phấn khích rồi.
Harim vốn là con người đã vượt qua vô số quái dị để sống sót trong nguyên tác.
Việc một thực thể như tôi lần đầu tiên khiến Harim phải Game Over chắc chắn sẽ rất thú vị đây.
"Chuẩn bị tinh thần đi. Có khi mình sẽ chém cậu thật đấy nhé~?"
Thế nhưng.
"Cậu ở đâu rồi nhỉ~?"
Đứa trẻ này biến đâu mất rồi?
Ở nơi này làm gì có chỗ nào để trốn chứ!
Trong lúc tôi đang dáo dác nhìn quanh, các giác quan nhạy bén của tôi bỗng nhiên kích hoạt.
Ngay khi tôi vừa nhận ra, một hơi người nồng đậm đột ngột xuất hiện từ phía sau.
Tôi quay lại thì thấy Harim đang cầm một chiếc gương lao về phía mình.
Chính là chiếc gương mà tôi vừa mới bước ra.
Đúng là dưới chân đèn thì tối, tôi không thể ngờ được cậu ấy lại trốn ngay sau chiếc gương tôi vừa bước ra.
Vốn dĩ chiếc gương đó được đóng đinh cố định vào tường, việc cậu ấy dùng cuốc cạy nó ra thật là quá sức tưởng tượng mà!
Được thôi, nhưng mà...
'Phản xạ và tốc độ của mình không phải cấp độ của người thường đâu. Cứ thế lao vào là bị tóm ngay đấy nhé?'
Tôi đưa tay ra định bắt lấy Harim.
Chính lúc đó.
Harim áp chiếc gương đang cầm vào tay tôi.
Thông thường, khi một người va vào tường, họ sẽ bị khựng lại theo quán tính, ngay cả khi bức tường đó làm bằng chất liệu mềm mại đi chăng nữa.
Dù là người không hề hấn gì ngay cả khi gương vỡ và mảnh kính bay tứ tung, tôi cũng theo phản xạ mà thọc tay vào trong gương.
Tay tôi lún sâu vào trong.
Thế là một cánh tay đã bị phong ấn.
"Dám dùng gương để phản đòn mình sao!"
Chỉ với một tay thì rất khó để khống chế.
Muốn khống chế bằng một tay thì phải dùng lực mạnh, mà sự kháng cự quyết liệt của Harim có thể sẽ làm cậu ấy bị thương.
Tình thế này thật khó khăn, có lẽ mình nên lùi lại một chút.
"Nút bấm ở đây đúng không?!"
Thế nhưng, Harim đột ngột thọc tay vào miệng tôi.
"Ư bự?!"
Và rồi...
Bíp!
Tiếng nút bấm được nhấn vang lên.
"...Thua trắng bụng rồi. Ư ư... Cậu cũng giỏi để ý thấy nó ở trong miệng mình thật đấy."
"Vì cậu đã cho gợi ý rồi mà."
Mẩu giấy thứ nhất mang ý nghĩa đừng quá chấp nhất vào các bức tượng.
Mẩu giấy thứ hai mang ý nghĩa hãy đối đầu trực tiếp với người đi săn.
Mẩu giấy thứ ba ám chỉ bộ phận 'miệng'.
Mẩu giấy thứ tư mang ý nghĩa dù hết thời gian cũng không phải là bị loại.
Tất nhiên, chiếc cuốc chỉ là một đòn hỏa mù.
Tổng hợp tất cả các gợi ý lại để đi đến kết luận này...
Dù đúng là tôi đã cố tình để lộ, nhưng không ngờ cậu ấy lại làm thật.
"Dù vậy, việc cậu không chút ngần ngại thọc tay vào miệng mình thật là đáng sợ đấy. ...Ít nhất cũng phải do dự một chút chứ."
Quả nhiên tôi không thể thắng nổi Harim mà.
Lần này vì muốn thắng nên tôi mới chọn giấu nút bấm vào trong miệng, vậy mà.
"Dính nước bọt bẩn rồi đúng không? Lại đằng kia rửa đi."
"Hừm... Đây là lần đầu mình cho tay vào miệng người khác đấy. Cảm giác cũng thích lắm chứ bộ. Vừa ấm vừa mềm. Lại còn có mùi kẹo bông nữa."
"Cậu?! Đừng có nói mấy lời kỳ quặc đó nữa, mau đi rửa tay đi!"
Tôi đẩy Harim, người đang nói những lời đáng xấu hổ, về phía vòi nước để cậu ấy rửa tay.
Thật không chịu nổi mà.
Harim cũng có những điểm kỳ quái y hệt như Eunjeong vậy.
Sau khi sự kiện cuối cùng kết thúc, tôi và Harim vừa uống nước vừa cùng nhau ngắm nhìn ánh hoàng hôn.
Đã đến lúc phải chia tay rồi.
Tôi mở lời để chuẩn bị cho cuộc chia ly:
"A, mặt trời sắp lặn rồi kìa."
"Alice. Alice có đang hạnh phúc không?"
Harim đột ngột hỏi.
Có lẽ vì ánh hoàng hôn vàng rực rỡ khiến lòng người trở nên đa cảm, tôi tự nhiên đáp lại từ 'hạnh phúc' đó:
"Ừ. Mình đang rất hạnh phúc. Vì đã được gặp các cậu."
Harim chớp chớp mắt, có vẻ rất hài lòng trước câu trả lời không chút do dự của tôi.
Cậu ấy nở một nụ cười rạng rỡ rồi nói:
"Mình cũng vậy! Thế nên là, mình có thể nhờ cậu một việc được không?"
"Việc gì thế?"
"Mình có một điều rất sợ... Đó là phải chia tay với Alice."
"......"
"Mình thích Alice.
Ngay cả khi ký ức bị xóa nhòa, mình vẫn có thể lờ mờ nhớ lại những kỷ niệm trong giấc mơ.
Dù nó mờ nhạt đến mức mình chẳng biết gì ngoài mái tóc vàng kim, nhưng vì đó là một giấc mơ quá đỗi chân thực nên trái tim mình cứ nhói đau mãi."
"..."
"Alice. Mình biết chúng ta có thể sẽ không thể ở bên nhau mãi mãi theo đúng nghĩa đen.
Điều này đối với Suho, Kyungmin hay Eunjeong cũng vậy thôi.
Một đứa trẻ thậm chí còn chưa lên cấp hai như mình mà nói những lời này thì có vẻ hơi nực cười, nhưng xin cậu đấy Alice.
Cho đến khi mình có thể vượt qua được nỗi sợ hãi đó... xin cậu đừng bao giờ... tuyệt đối đừng bao giờ biến mất nhé."
Quả nhiên, việc để cậu ấy bị xóa ký ức là một sai lầm.
Việc tôi định xóa ký ức của cậu ấy cũng là một sai lầm.
Hóa ra cậu ấy đã buồn đến thế.
Đến mức một đứa trẻ nhỏ bé như thế này phải trăn trở về một nỗi lo quá sớm.
Buổi chiều vàng rực rỡ.
Thời tiết đẹp như trong mơ.
Những lời nói ấm áp trao cho nhau.
Tất cả những thứ này rồi sẽ lên thuyền.
Bị dòng sông êm đềm đẩy đi, con thuyền rồi sẽ tiến về phía chân trời và biến mất khỏi tầm mắt.
Cậu sợ điều đó sao, Harim?
Thực ra, mình cũng sợ lắm.
Thế nên Harim à, hãy viết những kỷ niệm vào nhật ký nhé.
Một cuốn nhật ký thật dài mà phải mất rất lâu mới đọc hết được một lần.
Nếu lỡ quên, hãy đọc lại để khắc ghi.
Bởi vì mọi người đều biết cậu vẫn luôn tranh thủ viết nhật ký mà.
Tìm một nơi để lưu giữ những kỷ niệm và đặt chúng bên cạnh mình, nỗi sợ hãi rồi sẽ có ngày hóa thành một niềm hoài niệm, chỉ còn là một chút dư vị cay cay nơi sống mũi trong những miền ký ức mà thôi.
Điều đó rồi cũng sẽ trở thành một niềm vui.
"Nếu là Alice, người đã quay trở lại bên mình, thì chắc chắn sẽ đồng ý đúng không?"
Câu trả lời đã rõ ràng rồi.
Việc chấp nhận sự nũng nịu của đứa trẻ mình yêu quý, dù là nũng nịu đi chăng nữa, thì hóa ra cũng không tệ chút nào.
"Tất nhiên rồi."
Ngày hôm nay đã kết thúc.
Và đó là một ngày tuyệt vời nhất.
Harim à.
Giống như Ella, Mary, Phu nhân Nhện hay Chú hề.
Mình mong rằng cái kết cuối cùng của mình, cũng sẽ là cậu.
Nàng nhân vật chính của mình, cô bé tóc đen.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
