076-Pinocchio
Pinocchio
"Rất vui được gặp lại, Pinocchio. Ta không ngờ lại thấy ngươi ở đây đấy."
Đây đã là lần thứ ba tôi chạm trán với một Ác ma Truyện kể.
Tôi cất lời chào Pinocchio, gã ác ma của những câu chuyện.
Pinocchio nhìn tôi bằng đôi mắt giả vô hồn, rồi gã chậm rãi mở miệng:
"Không ngờ lại thấy tôi ở đây sao?
Sau khi đã đốt sạch đám búp bê của tôi mà cô còn nói được câu đó à?
Nhưng thôi, dù sao cũng là do lũ búp bê gỗ của tôi làm sai trước, nên tôi sẽ bỏ qua chuyện này."
Dù đây rõ ràng là phòng vệ chính đáng, và nếu xét cho cùng thì phía Pinocchio mới là bên phải xin lỗi, nhưng tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ làm gì.
Pinocchio bước xuống từ đống máy móc, tiến lại đứng trước mặt tôi.
"Ta có nhiều điều muốn hỏi lắm, Pinocchio. Trước hết, làm sao ngươi biết tên ta?"
Pinocchio đáp lời một cách khá thoải mái.
Bởi nếu không nói ra, điều đó đồng nghĩa với việc gã đã âm thầm điều tra sau lưng tôi.
"Việc đánh cắp thông tin từ Cơ quan vốn chẳng dễ dàng gì... Nhưng cô khá nổi tiếng đấy, nên tin đồn cứ thế mà lan xa thôi.
Nhờ vậy mà tôi mới biết được cái tên đó.
Dù việc cô bước ra từ một trò chơi kinh dị thì đúng là nằm ngoài dự tính thật..."
Tên này cũng vậy sao?
Có vẻ như việc xuất hiện trong một trò chơi kinh dị đã gây ấn hưởng mạnh đến cái nhìn đầu tiên của mọi người về tôi.
Dù thấy hơi oan ức nhưng tôi chẳng có cách nào để phủ nhận, chỉ biết gãi má cho qua chuyện.
"Ra là vậy... Ừm... Ariel có bảo ta hỏi xem ngươi có muốn gia nhập Tiệc trà Đuôi Tiên không, ngươi thấy thế nào?"
Tôi hỏi những chuyện râu ria trước vì muốn để dành vấn đề quan trọng nhất đến cuối cùng.
Ariel muốn tập hợp các Ác ma Truyện kể lại với nhau.
Bởi vì cô ấy muốn tìm kiếm Mephistopheles.
Pinocchio chắc hẳn cũng muốn tìm kẻ đã biến mình thành một con búp bê gỗ.
Vậy thì gã chẳng có lý do gì để từ chối, đúng không?
"Không. Tin tưởng một người phụ nữ tâm cơ thì chẳng khôn ngoan chút nào đâu. Và tôi cũng không có ý định thuộc về bất cứ tổ chức nào cả."
Thế nhưng Pinocchio có vẻ không mấy mặn mà.
Dường như gã đã gặp Ariel và nghe lời đề nghị này rồi... Tôi khẽ gật đầu.
"Giờ đến lượt tôi hỏi nhé. Cái vật cô đang cầm ấy, tôi xem qua một chút được không?"
"Hửm?"
P-122. Một thiết bị máy móc hình trái tim.
Đây là vật phẩm biến dị mà tôi nhận được từ James (dù có lẽ là do Carol nhờ chuyển giúp).
Tôi đưa nó cho Pinocchio.
"Hừm... Cứ tưởng là thiết bị máy móc gì, hóa ra chỉ có vẻ ngoài là máy móc thôi, bản chất thì hoàn toàn khác biệt. Năng lực biến dị là... gây nhiễu nhận thức dựa trên khoảng cách của trái tim.
Và khả năng nắm bắt sơ bộ cảm xúc cũng như vị trí của những người có mối liên kết bền chặt.
Chỉ thế thôi... Chẳng hữu dụng cho lắm."
Pinocchio lắc đầu vẻ thất vọng.
Có vẻ đây không phải là thứ mà gã đang tìm kiếm.
Gã trả lại P-122 cho tôi mà không buồn kích hoạt nó.
"Pinocchio, ngươi đang làm gì ở đây vậy?"
"Lũ máy móc sống.
Trước đây thỉnh thoảng tôi vẫn thấy chúng, nhưng lần này số lượng lại nhiều đến mức đáng ngờ.
Nếu để chúng sinh sôi quá mức thì sẽ phiền phức lắm, nên tôi đang dùng đám búp bê của mình để dọn dẹp bớt đây.
Sẵn tiện thì thu thập vài linh kiện dùng được luôn."
Tốt rồi. Có vẻ gã đang ở thế đối đầu với kẻ thống trị nơi này.
Biết đâu tôi có thể nhận được sự hợp tác một cách dễ dàng.
"Ngươi có vẻ biết rõ về lũ máy móc sống này nhỉ. Vậy trước đây ngươi đã từng gặp kẻ tự xưng là Thần Máy Móc chưa?"
"...Tự xưng là Thần Máy Móc sao... Tôi đoán được đó là tên nào rồi. Cô đã gặp hắn rồi à?"
"Ừ, gặp rồi. Và ta còn bị hắn ghim nữa cơ. Vì ta đã phá nát sân khấu và thổi bay cả cái nhà máy của hắn mà."
Vừa nghe đến việc sân khấu bị phá hủy, bên trong đầu Pinocchio bỗng vang lên tiếng bánh răng chuyển động dữ dội.
Gã khua môi múa mép một hồi rồi nói với tôi:
"Hô... Phá nát sân khấu cơ à? Thế thì rắc rối to rồi đấy.
...Vậy chắc là cô có chuyện muốn nhờ vả tôi đúng không?"
"Phải, Pinocchio. Ta có việc muốn nhờ ngươi giúp."
"Tôi không giúp không công bao giờ đâu. Nhưng nếu yêu cầu đó mang lại lợi ích cho tôi thì lại là chuyện khác."
Dường như gã đã biết thừa tôi định nhờ vả chuyện gì, vậy mà cứ thích nói vòng vo.
"Ta muốn tiêu diệt Thần Máy Móc. Ngươi có thể cho ta mượn sức mạnh được không?"
Pinocchio gật đầu.
Cổ gã phát ra tiếng kêu kít kít, có vẻ gã nên tra thêm chút dầu thì hơn.
"Được thôi. Tôi thích ý tưởng đó đấy.
Hắn vốn là vật cản lớn trong kế hoạch của tôi mà.
Việc tôi phải chế tạo hàng loạt búp bê gỗ tầm thường cũng một phần là do lỗi của hắn.
Đổi lại, tôi sẽ lấy linh kiện của hắn."
"Ngươi không cần gì khác sao?"
"Sự hợp tác của một Ác ma Truyện kể khác là một giao dịch khá hời rồi.
Nhất là với một kẻ mạnh đến mức đã cho hắn ăn hành một vố như cô."
"Ngươi sòng phẳng đấy, ta thích.
Thật tình, ta đã lo lắng không biết thế nào, nhưng hóa ra mọi người đều rất bình thường và tử tế. Linh kiện đó cứ để ngươi lấy đi."
"..."
Cái sự im lặng này là sao đây? Làm như tôi vừa nói gì đó kỳ quặc lắm không bằng.
"Cứ coi như cô gặp may đi.
Tôi vừa mới hoàn thành một công cụ để tiêu diệt tên Thần Máy Móc ngứa mắt đó xong.
Nếu cô muốn..."
"Oa! Có máy móc sống thật kìa!"
Một giọng con trai vang lên cắt ngang lời Pinocchio. Đó là giọng của Suho.
"Hỏng rồi."
Mải nói chuyện mà tôi quên mất đã đến lúc lũ trẻ tìm tới nơi.
Một phần cũng vì chúng đến sớm hơn tôi tưởng.
Pinocchio từ từ quay cổ về phía đám trẻ, tiếng khớp xương kêu kèn kẹt.
"Lũ trẻ con à? Tôi chẳng ưa gì bọn trẻ ranh cả.
Chúng là hiện thân của sự yếu đuối. Hừm... Alice, cô thấy sao?
Tôi thì không quan tâm lắm, nhưng nếu cô không thích chúng thì để tôi giết quách cho xong.
Cứ coi như đó là một chút lòng thành của tôi đi."
"Cái gì cơ?!"
Tôi không tin vào tai mình nữa. Phải có cái kiểu tư duy thế nào mới dẫn đến kết luận đó được chứ?
"Có vẻ là cô không thích rồi."
Pinocchio xoay người, tiến lại gần lũ trẻ một bước.
Lúc này, dường như cảm nhận được điềm chẳng lành, Suho vội nhặt một tấm kim loại gần đó lên để bảo vệ các bạn.
"Định dùng tấm kim loại đó để kháng cự sao? Nực cười thật.
Mà thôi, nếu là tôi thì tôi có thể gắn cho cậu một cái khiên xịn hơn nhiều đấy.
Dù sao tôi cũng là thợ rèn mà.
Nể tình cái khí thế đó, tôi sẽ không giết cậu đâu.
Thay vào đó, tôi chỉ chặt một cánh tay rồi chế tạo cho cậu một cái khiên tích hợp luôn vào người, nhớ mà cảm ơn tôi đấy nhé."
"...!"
Ngay lúc đó, Slenderman xuất hiện từ phía sau lũ trẻ.
Đám trẻ không hề hay biết, nhưng Pinocchio đã nhận ra sự hiện diện của ông ta.
Cảm nhận được sát khí không mấy thiện cảm từ Slenderman, Pinocchio quay sang hỏi tôi:
"...Tên này cũng là quái vật của cô à? Sao lại cản trở tôi?"
"Ngươi mới là kẻ mất trí thì có!"
"...? Tôi không thấy có vấn đề gì cả. Nếu cô không thích thì tôi thôi vậy. Đó là một vấn đề mang tính hợp lý thôi."
Pinocchio xoay người lại phía tôi.
Vì vẫn thấy bất an nên tôi lên tiếng cảnh báo:
"...Đám trẻ đó là bạn của ta. Nếu ngươi dám đụng vào chúng, ta sẽ không để yên đâu."
"Cứ yên tâm đi. Các Ác ma Truyện kể vốn chẳng biết đối phương đang che giấu sức mạnh gì, nên việc gây chiến là không khôn ngoan chút nào.
Để chịu thiệt hại vì thiếu thông tin là một nỗi sỉ nhục đối với một kẻ buôn bán như tôi."
Nghe cứ như thể gã đã thấu hiểu hết về tôi và chỉ đang chờ cơ hội để đụng vào đám trẻ vậy.
Thấy tôi cau mày, Pinocchio bảo hẹn gặp lại lần sau rồi bước đi theo hướng ngược lại với lối vào.
"Alice. Những mảnh linh hồn phân tách của Thần Máy Móc sẽ còn tiếp tục xuất hiện chừng nào con người còn sử dụng máy móc.
Lũ máy móc sống sẽ lấy con người làm vật chủ và sinh sôi nảy nở với số lượng khổng lồ.
Chỉ với đám búp bê gỗ của tôi thì rồi cũng sẽ tới giới hạn thôi.
Khi đó, hắn sẽ xuất hiện. Ngay giữa lòng thành phố này."
"..."
"Phải. Chẳng bao lâu nữa nơi này sẽ thành một đống hoang tàn, nên từ giờ đến lúc đó cô hãy lo mà chuẩn bị đi.
Tôi cũng sẽ chuẩn bị theo cách của riêng mình."
"Ta biết rồi."
Dù việc gã định làm gì đó với lũ trẻ khiến tôi không mấy hài lòng, nhưng vì cần sự hợp tác nên tôi vẫn đồng ý.
Tôi xin rút lại lời khen lúc nãy, tên này đúng là một kẻ đáng ghét.
"Cuối cùng, tốt nhất là cô nên đưa đám bạn của mình đi thật xa."
"Cái gì?"
"Chẳng lẽ cô định đưa lũ nhóc đó vào đội hình chiến đấu đấy chứ?
Chúng có thể làm Thần Máy Móc bị thương không?
Có thể né được đòn tấn công không?
Có thể kháng lại năng lực của hắn không?
Nếu không đáp ứng được điều gì, thì chỉ cần một ngón tay út của gã khổng lồ đó thôi cũng đủ nghiền nát chúng rồi.
Cho dù chúng có biết dùng súng đi chăng nữa.
Chúng chỉ là vật cản thôi.
Cuộc chơi này quá lớn so với sức chịu đựng của lũ trẻ ranh đó.
Nếu cứ ở gần cô, dù cô có bình an vô sự thì chúng cũng sẽ mất mạng dễ dàng thôi.
Đó là điều tốt nhất cho cả cô và lũ nhóc đó đấy."
"Ngươi...!"
Chẳng hiểu sao tôi lại thấy giận dữ. Tại sao nhỉ?
Và cả cảm giác uất ức nữa.
Bởi vì tôi không thể phản bác lại lời nói đó.
"Ta biết rồi. Hẹn gặp lại sau."
Pinocchio biến mất vào bóng tối.
Lạnh lẽo như một cỗ máy.
Cảm giác như gã chẳng hề có trái tim của con người vậy.
Không biết Pinocchio đã phải trải qua những gì trong trò chơi của mình?
Nhưng đó chắc hẳn là một câu chuyện khác rồi.
"Alice...? Chuyện này là sao vậy?"
"..."
Vẫn còn một nhiệm vụ nữa chưa hoàn thành.
Tôi phải giải thích thế nào với lũ trẻ về Pinocchio đây?
Tôi liếc nhìn đám trẻ một chút.
'Có nên xóa ký ức không? Không, vẫn chưa đến lúc.'
"Alice? Ánh mắt cậu đáng sợ quá. Cậu không sao chứ?"
Lần trước tôi cũng đâu có xóa, nên chắc lần này cũng không sao đâu.
Cứ bịa đại một lý do nào đó vậy.
"Thật ra thì... cái người trông như búp bê gỗ lúc nãy là bạn của mình đấy."
"Cái gì?! Thật á?"
"...Thì sao chứ!"
"Người đó làm nghề gì vậy?"
"Thì là... người đó đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn đặc biệt ấy mà.
Thật ra chẳng có ma quỷ gì đâu.
Chỉ là ban đêm không tìm được chỗ nào thích hợp nên mới tập luyện ở đây thôi.
Ai ngờ lại bị đồn thổi như thế."
Dù chẳng thèm chớp mắt nhưng lời nói dối vẫn cứ tuôn ra trôi chảy.
Có lẽ người nên bị dài mũi ra không phải là Pinocchio mà là tôi mới đúng.
"Nghe cứ thấy sai sai thế nào ấy..."
Eunjeong sao tự dưng lúc này lại nhạy bén thế không biết.
Ghét thật đấy chứ.
Tôi vội ôm chầm lấy Eunjeong để cô ấy im miệng lại.
Cách này lúc nào cũng hiệu quả.
Giờ ai có gọi tôi là kẻ chuyên đi ôm dạo thì tôi cũng chẳng cãi được nữa rồi.
Mà suy cho cùng, hồi còn là Ella, chính cô nàng này cứ rúc vào lòng tôi suốt nên tôi mới mất đi cảm giác kháng cự đấy chứ.
"A ha ha, ra là vậy. Dù sao thì, cậu ấy không muốn để người khác thấy mình đang tập luyện đâu.
Nên mình mới đi trước để xin phép, nhưng mà ừm... thất bại nên cậu ấy mới giận dỗi bỏ đi đấy."
"Hóa ra Alice đã biết hết rồi à.
Mà cũng tiếc thật đấy.
Không ngờ sự thật đằng sau lại hụt hẫng thế này.
Nhưng mà lúc nãy hóa trang nhìn thật kinh khủng luôn ấy.
Cậu có biết người đó biểu diễn ở đâu không?"
"Ờ... ừm. Chắc là ở trung tâm thành phố này?"
"Trong vở kịch đó Alice cũng xuất hiện chứ? Kiểu như từ sau tấm màn nhảy ra hô 'Tèn ten!' ấy?"
"Hừm hừm... Nếu được thế thì tốt quá nhỉ."
May mà lũ trẻ vẫn còn ngây thơ chán.
Và nói thật, nếu chúng không tin thì tôi cũng chẳng biết làm sao.
Đến con chó đi ngang qua chắc cũng biết bên nào đáng tin hơn rồi.
Đám trẻ lần lượt trở về nhà.
Màn đêm dần buông xuống.
Lời nói cuối cùng của Pinocchio cứ mãi quanh quẩn trong đầu tôi.
Nếu cứ ở gần cô, dù cô có bình an vô sự thì chúng cũng sẽ mất mạng dễ dàng thôi.
Đó là điều tốt nhất cho cả cô và lũ nhóc đó đấy.
"..."
Thời gian trôi qua, hai ngày sau cuộc gặp gỡ với Pinocchio.
Người của Thánh đường đã tìm đến tôi.
"Xin chào, tiểu thư Alice."
"Tôi đến đây để nói về tai ương sắp sửa ập đến."
Nhìn thấy họ, trong lòng tôi bỗng trỗi dậy sự cảnh giác, chẳng khác nào một tên tội phạm vừa nhìn thấy xe cảnh sát vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
