Web Novel - Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)

Chương 86: Một Tương Lai Quá Sức Chịu Đựng (3)

Khi tôi lấy lại tiềm thức, một cơn đau âm ỉ lại ập đến lần nữa.

Có điều, nó không thể so sánh với những lần trước. Lần "cưỡng chế chấm dứt" này chỉ kéo dài khoảng 5 tiếng.

Chỉ là, vậy không có nghĩa là nó không đau.

"Khụ."

Quả nhiên, máu trào lên từ cổ họng. Nó buồn nôn và tanh nồng đến mức tôi không thể kìm lại được.

"...Ọeeee."

Chẳng có mảnh nội tạng nào trong vũng máu đen kịt ấy. Olivia thực sự tự hỏi liệu cô có nên coi đó là may mắn hay không.

'Hộc, hộc...'

Đây là một cơn đau mà cô đơn giản là không thể quen được. Bên kia tầm nhìn mờ ảo, cô có thể thấy Rebekah đang ngủ mà không hề hay biết về cơn hỗn loạn này. Olivia bò bằng tay trên sàn nhà về phía Rebekah.

"..."

Đặt tay lên đầu Rebekah đang thở khò khè, cô nói.

"...Lần này chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Chị sẽ thay đổi mọi thứ..."

Nói những lời như vậy với một người đang ngủ thì có ích gì chứ? Chỉ là đối với Olivia, đây là một lời thề. Một lời thề sẽ không bao giờ coi nhẹ 'Olivia' nữa.

Phùuu, Olivia hít một hơi thật sâu và đứng dậy. Trong một khoảnh khắc, cơn chóng mặt ập đến, nhưng cô đã chịu đựng được bằng cách căng cứng toàn bộ cơ thể.

Olivia lấy một lọ thuốc từ túi không gian và uống cạn. Cơ bắp co rút trở về vị trí cũ, và cơ thể bầm dập của cô được phục hồi về trạng thái ban đầu.

'...Đỡ hơn rồi.'

Olivia liếc nhìn lại Rebekah. Cô sau đó lau vết máu trên tay và rời khỏi phòng xưng tội.

'Mình sẽ đến thẳng chỗ Esthie.'

Một cửa sổ thông báo hiện ra trước mắt Olivia.

[Nhiệm vụ chính]

 - Manh Mối #1 – Đã có

 - Manh Mối #2 – Đã có

 - Manh Mối #3 – Đã có

 - Manh Mối #4 – Chưa có

.

.

.

 - Manh Mối #15 – Chưa có

[Các manh mối phải được thu thập theo thứ tự.]

Thứ này ghi rõ ràng là các manh mối chỉ có thể được thu thập theo thứ tự.

'Nó không nói rằng mình phải hoàn thành các manh mối trước đó.'

Manh mối của Rebekah đã được đánh dấu là đã thu thập. Vậy nên sẽ không có vấn đề gì nếu cô thu thập manh mối của Esthie.

Cô đã biết mình có thể dùng nó như thế này từ trước, nhưng đã không làm vì rủi ro quá lớn.

Thế nhưng trong tình huống này, cô không còn lựa chọn nào khác.

‘Mà thôi, thời gian xưng tội của Rebekah cũng hết hạn vào hôm nay. Khi đó mình sẽ không thể bắt cóc cô ấy nữa.'

Irene hoặc Tổng Giám Mục sẽ đến phòng xưng tội, và cô không thể đoán trước tình hình sẽ trở nên rắc rối thế nào nếu họ phát hiện Thánh Nữ đã mất tích.

‘Cơ mà, Rebekah cũng không thể nói về sự tồn tại của mình.'

Các linh mục không thể tiết lộ nội dung xưng tội bất kể chuyện gì xảy ra. Do đó, kiến thức về sự tồn tại của cô hiện tại chỉ giới hạn ở mình Rebekah.

'...Đây là lựa chọn tốt nhất.'

Cô cần phải tìm dùng manh mối #4 của Esthie để sửa chữa các sai lầm của 'Olivia'.

[Sử dụng kỹ năng, 'Dịch Chuyển Tức Thời.]

Hình dáng của Olivia hoàn toàn biến mất khỏi vách đá nơi phòng xưng tội tọa lạc.

———

Galdur Alibath cau mày trước mùi tanh bay qua cửa sổ. Cả gió biển mặn mòi lẫn ánh nắng thiêu đốt đặc trưng của vùng biển đều không hợp ý hắn.

Nhưng hắn vẫn giữ một nụ cười gượng gạo.

"Vậy, ngọn gió nào đưa ngài đến đây?"

Người ngồi đối diện hắn không ai khác chính là Vua của Canis.

“Tôi đến để đàm phán."

"Theo ta biết thì địa điểm đàm phán phải là Vương Quốc Roel, không phải ở đây."

"Đó là địa điểm đàm phán với Liên Minh Phương Đông. Đối với các cuộc đàm phán với Vương quốc Canis, tôi nghĩ tốt nhất là nên gặp riêng Bệ hạ."

Nghe lời Galdur, khuôn mặt nhà vua thay đổi trước.

"Ngài khiêm tốn hơn lời đồn đấy, Tháp Chủ Xích Tháp của Đế Quốc."

"Haha..."

Khiêm tốn không phải là từ thường gắn liền với Galdur, nhưng đôi khi con người ta phải gạt bỏ lòng kiêu hãnh sang một bên.

- Tháp Chủ Galdur. Cứ cái đà này, chúng ta sẽ phải gánh hết tội lỗi.

Các cuộc đàm phán với Liên Minh Phương Đông đã thất bại. Võ Vương và Công Tước Kiel đã biến mất đi đâu đó, và các lãnh đạo của các thành phố tự do, bao gồm cả Vương Quốc Roel, đã từ chối đề xuất hợp lý của Đế Quốc đến cùng.

Hắn không thể tay trắng trở về.

- Nếu tên man di đó trở thành rắc rối, hãy đến gặp Sóng Thuật Sư cảng Icail và nói với cô ta chuyện này: chúng ta sẽ bảo vệ vùng biển của Icail với những điều kiện tốt hơn Liên Minh Phương Đông.

Hắn đã lặn lội đến tận Icail để nắm lấy tia hy vọng đó.

Nhà vua đưa lòng bàn tay về phía trước và nói.

"Hãy đưa ra lời đề nghị của ngài trước."

"Trước đó, xin hãy nhận lấy vật này."

Galdur rút ra một tờ giấy da từ trong ngực áo. Chính giữa tờ giấy da ấy chính là con dấu của Hoàng đế.

"...Thứ gì đây?"

"Một món quà từ Hoàng đế gửi đến Bệ hạ. Từ nay về sau, Đế Quốc của chúng tôi sẽ đối xử với Vương Quốc Canis như một quốc gia ngang hàng. Ngoài ra..."

Dù cho là đầy những lời lẽ hoa mỹ, nhưng nó có thể được tóm tắt trong một dòng:

[Đế Quốc công nhận tính chính thống của Vương quốc Canis.]

Nhà vua cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, chỉ là ông không thể ngăn khóe miệng nhếch lên.

Ông đã phải vật lộn bao nhiêu vì cái tính chính thống chết tiệt này rồi?

Thực tế, tất cả hoàng gia Canis hiện tại đều xuất thân từ dòng thứ.

Đây chẳng phải là vì phản loạn. Cho đến 150 năm trước, Vương Quốc Canis đủ mạnh để được gọi là bá chủ phương Đông.

'Dù hồi đó, tên gọi nơi đây không phải là Canis mà là Aquar.'

Mà thôi, Aquar, kẻ cai trị lục địa phía đông, đã chìm xuống đáy biển chỉ sau một đêm. Tất cả các dòng máu trực hệ của vương quốc đều chết đuối, và hầu hết các cơ sở quốc gia quan trọng đều sụp đổ.

Các đại thần còn sống đã tôn một người may mắn sống sót thuộc dòng thứ lên làm vua và thành lập Vương Quốc Canis, tuyên bố kế thừa Aquar.

Chỉ là thoát khỏi cái mác dòng thứ ấy không hề dễ dàng, và họ thường bị các nước láng giềng coi thường vì điều đó.

'Nhưng nếu Đế Quốc ủng hộ chúng ta như thế này...'

Họ có thể rũ bỏ nỗi nhục nhã và giành lại vinh quang trong quá khứ.

“E hèm, hừm. Ta đánh giá cao cử chỉ này."

Thấy thái độ thay đổi rõ rệt của nhà vua, Galdur thầm nghĩ:

'Tất nhiên là ngươi thích rồi. Ngươi chỉ đơn thuần là cây cầu dẫn đến thứ ta thực sự muốn thôi.'

Thực ra, mối quan tâm thực sự của Galdur không phải là Vương Quốc Canis. Thứ hắn muốn chỉ là một người—Sóng Thuật Sư cảng Icail.

'Mọi thứ khác chỉ là gánh nặng.'

Lý do Vương Quốc Canis, cùng sức mạnh quốc gia chạm đáy, có thể được chấp nhận là thành viên của Liên Minh Phương Đông hoàn toàn là nhờ Sóng Thuật Sư cảng Icail.

"Tất nhiên, đây không phải là tất cả những gì chúng tôi đưa ra..."

Galdur dừng lại giữa câu và trừng mắt nhìn ra cửa sổ.

'Vừa rồi, rõ ràng là...'

Một cảm giác như không gian bị bóp méo. Nếu không phải là ảo giác của hắn, vậy đó chắc chắn là sóng năng lượng cảm nhận được khi sử dụng dịch chuyển đường dài.

Trên khắp lục địa, chỉ có một pháp sư ngoài hắn có thể dùng dịch chuyển đường dài.

Và pháp sư đó hiện đang mất tích.

'...Tháp Chủ Kim Tháp?'

Galdur nghiến răng.

‘Sao đến giờ mới xuất hiện!'

Vốn dĩ, nguyên do họ phải đàm phán với Liên Minh Phương Đông là vì sự vắng mặt của Tháp Chủ Kim Tháp đã làm cân bằng sân chơi.

"Có gì ngoài đó sao?"

"...Không có gì."

Galdur thầm nghiến răng. Khi quay đầu lại, hắn nở một nụ cười như thể không có chuyện gì xảy ra.

"Dù sao thì, chúng tôi..."

———

Các cuộc đàm phán diễn ra thành công suôn sẻ. Vương Quốc Canis giành được sự công nhận về tính chính thống và lời hứa hỗ trợ như một "đồng minh", còn Đế Quốc có thể lật ngược cuộc đàm phán suýt làm lung lay vận mệnh quốc gia.

'Tất nhiên, chúng ta sẽ cần phải đưa Sóng Thuật Sư về phe mình.’

Galdur cố tình không nhắc đến Sóng Thuật Sư. Hắn đã nhận được hầu hết thông tin về cô thông qua các điệp viên của mình.

Hầu hết đều là về nơi cô thường nghỉ ngơi, chỉ là thế cũng đủ rồi.

'Nhưng trước đó...'

Galdur quan sát mặt đất từ trên cao.

Hiện tại, có thứ còn quan trọng hơn cả Esthie.

Vù vù vù vù vù!

Mana khổng lồ tỏa ra từ Galdur. Ma pháp nhanh chóng bao phủ toàn bộ Icail.

"Phù."

Galdur cau mày, có lẽ do căng thẳng. Bất kể phép truy tìm dùng ít mana đến đâu, việc bao phủ một khu vực rộng lớn như vậy đương nhiên sẽ gây hao tổn không nhỏ.

Galdur nhắm mắt lại và tập trung. Trừ khi Melina cố tình che giấu mana của mình, bằng không hắn có thể tìm thấy cô ở khoảng cách này.

Và Melina mà Galdur biết là một kẻ kiêu ngạo không bao giờ che giấu khí tức của mình.

'...Tìm thấy rồi.'

Thời khắc tiếp theo, hình dáng Galdur biến mất ngay tức khắc. Khi xuất hiện trở lại, hắn đang ở trong một con hẻm tối ở ngoại ô Icail.

Galdur nhìn quanh. Hắn cảm nhận được rõ một lượng mana khổng lồ ở đây.

Nơi cuối con hẻm lờ mờ ánh sáng, một người quấn áo choàng đang đứng quay lưng lại. Hắn không thấy được gương mặt do chiếc áo choàng dày kéo xuống, nhưng những đường cong cơ thể cho thấy đó là một người phụ nữ.

Thêm vào đó, cô còn tỏa ra một luồng khí đáng ngại.

Galdur chắc chắn. Người phụ nữ đó là Tháp Chủ Kim Tháp.

"Tháp Chủ Kim Tháp! Ta sẽ không hỏi tại sao bà rời bỏ Đế Quốc! Chỉ cần trở về Đế Quốc ngay bây giờ là được!"

"..."

Không có câu trả lời. Xét qua chuyện cô không quay lại, cô xem ra hoàn toàn không quan tâm đến hắn.

'Ha.'

Quả như dự đoán. Tháp Chủ Kim Tháp vẫn kiêu ngạo ngay cả trong trạng thái loạn trí.

Galdur vươn tay định nắm lấy vai cô.

Giây phút đầu ngón tay hắn chạm vào vai cô.

Rắc!

Với một tia điện, tay Galdur bị bật ra.

'...Sét?'

Trước khi câu hỏi của Galdur được giải đáp, người kia quay đầu lại.

Cặp mắt màu xanh mùa đông quét qua cơ thể Galdur trong tích tắc.

Cô nói với giọng thờ ơ:

"Ngươi là ai?"

Trước giọng nói xa lạ ấy, Galdur không nói nên lời.

"Muốn chết à?"

Cô chính là Olivia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!