Web Novel - Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)

Chương 156: Đi Vào Ký Ức (3)

Tôi cùng uống rượu với Aurelia.

Tôi còn nhiều thời gian, và tôi biết rằng ở lại thêm vài ngày cũng sẽ không ảnh hưởng đến thực tại.

Aurelia mang ra một cái bát lớn mà cô đã cất giữ và bắt đầu uống rất nhiều. Hình như không vui khi uống một mình, cô mời Olivia một ít. Olivia lúc đầu từ chối, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Aurelia, cô không thể từ chối thêm nữa.

Cả hai cụng ly và uống như điên. Mặc dù đây là lần đầu tiên Olivia uống rượu kể từ khi rơi vào thế giới này, nhưng ngạc nhiên thay, nó trôi xuống cổ họng cô một cách êm ái. Trước hương vị đó, mắt cô bèn mở to.

“Thế nào hả...? Hic, rượu đặc biệt này được làm bởi... Đại Ma Nữ, Au-Aurelia đấy?!”

Nếu người khác mà thấy cảnh này, họ có thể hiểu lầm rằng cô đã dành thời gian để làm rượu thay vì nghĩ ra cách loại bỏ tàn dư của Ma Thần.

“Ở đây, hic. Nơi này... có đất tốt! Giàu năng lượng tự nhiên! Phải! Chính vì vậy mà, hic, tôi chọn nơi này!”

“Cô chọn nó để làm gì?”

“...Để làm mộ cho tôi! Thôi nào, vui lên và cạn ly đi!”

Olivia cười cay đắng. Nếu có người nào có thể thấy trước số phận của chính mình, thì đó chính là cô ấy.

“Sao cô không uống cho cạn luôn? Hic, nhập gia là phải... tùy tục! Rượu là, hic, luôn phải uống hết trong một hơi, nghe chưa?!”

Aurelia càm ràm một hồi lâu. Cô hẳn đã kìm nén rất nhiều, vì cô đã nói hết ra suy nghĩ của mình trong suốt ba giờ liền.

‘Olivia, tôi... nghĩ cô thật tuyệt vời.’

‘Cô say rồi, đồ ngốc.’

‘Tôi không say, đồ khốn! Cô biết đấy, tôi đã nghĩ cô chắc chắn sẽ bỏ cuộc. Chính vì vậy mà tôi mới hùa theo những gì cô muốn. Vậy mà cô, cô không hề biết bỏ cuộc là gì. Hầu hết mọi người sẽ phàn nàn sau khi chết nhiều lần như vậy, thế mà cô chưa bao giờ than vãn một lời. Cô là anh hùng sao? Hả? Cô có phải là anh hùng không? Cô chỉ là một pháp sư thôi mà.’

‘Phải. Tôi chỉ là một pháp sư.’

‘Vậy nên tôi mới nói cô thật tuyệt vời đấy! Cô không phải chịu áp lực đi kèm với danh hiệu anh hùng, cô cũng không mất cha mẹ hay anh chị em vì Ma Thần... Vậy mà cô hành động như một anh hùng, và còn chẳng khác nào có mối thù không đội trời chung với Ma Thần nữa chứ!’

‘Chắc là vậy đấy.’

‘Mà thôi, gác chuyện đó sang một bên đi, hôm qua tôi đã bói thử. Cô có biết nó hiện ra gì không?’

‘Nó hiện ra gì?’

‘Nó nói rằng tôi sẽ chết dưới tay cô. Không phải ai khác, mà là cô. Hehehe. Cô thấy có hợp lý không chứ? Tôi sẽ chết dưới tay cô. Dưới bàn tay của đại pháp sư đã cứu thế giới... tôi sẽ chết.’

‘...Vậy sao?’

‘Bất kể tôi có thử bao lần đi nữa, kết quả vẫn không đổi. Đó là lúc tôi nhận ra. À, mình sẽ chết dưới tay cô ấy. Sao tôi lại chết chứ? Vì sau này tôi sẽ sa ngã và trở thành một ma nữ sao? Không. Tôi sẽ không làm mấy chuyện ngu ngốc như vậy. Vậy chỉ có một câu trả lời. Giết tôi chính là cách để loại bỏ tàn dư của Ma Thần...’

Aurelia luân phiên giữa nức nở dữ dội và cười lớn, rồi lại khóc. Cô tiếp tục như vậy cho đến khi gục mặt xuống sàn.

Mặc cho vừa nói rằng mình sẽ chết dưới tay Olivia, Aurelia lại nằm đó không chút phòng vệ, cơ thể cô mềm nhũn như một con bạch tuộc ra khỏi nước. Những giọt lệ đọng lại nơi khóe mắt cô.

“...”

Olivia không say chút nào. Một khi đạt đến một trình độ nhất định, ta không thể say ngay cả khi muốn.

‘Cô hẳn cũng phải như vậy.’

Aurelia chắc hẳn cũng không say. Cô chỉ là cần một cái cớ.

‘Cô đang khiến bản thân không phòng vệ để tôi có thể giết cô dễ dàng sao?’

Lời tiên tri của Aurelia không bao giờ sai. Qua hàng ngàn kiếp sống, chúng chưa bao giờ sai. Kể cả khi các Đại Quỷ đích thân xuất hiện và tuyên bố rằng Ma Vương cùng Ma Thần sẽ sớm giáng lâm xuống vùng đất này, cô, trên cương vị là Đại Ma Nữ, vẫn đứng về phía con người.

Chính vì lời tiên tri nói rằng Olivia, đệ tử của Tháp Chủ Kim Tháp, sẽ đánh bại Ma Thần.

Vậy nên, cô giả vờ say. Nếu đằng nào cô cũng định sẵn là sẽ chết dưới tay Olivia, thì cô muốn chết mà không hay biết, cũng không đau đớn.

Thay vì nắm lấy cổ Aurelia, Olivia cầm lấy chai rượu. Thứ rượu độc được làm từ độc của rết núi lửa mà Aurelia đã nhâm nhi.

‘Chuyện này chẳng hay chút nào.’

Cô mở nút và uống cạn. Một cơn đau rát làm tê liệt cảm giác trong cổ họng cô. Vị thật kinh khủng. Một thứ đồ uống được làm ra chỉ để gây đau đớn.

Olivia lập tức hiểu mục đích của loại rượu này.

Uống thứ này sẽ làm tê liệt ta. Cơ thể ta sẽ cứng lại như bị liệt, và các giác quan của ta sẽ mờ đi.

Ta có thể chết không đau đớn ngay cả khi một sát thủ đến và cắt động mạch cảnh của ta.

“Tôi sẽ không giết cô.”

“...”

“Thật đấy, tôi sẽ không giết cô.”

Ngay khi Olivia nói xong, Aurelia bèn cựa quậy và ngồi dậy. Quả nhiên là cô đã giả vờ ngủ.

“...Tại sao?”

“Ít nhất là không phải năm nay, có lẽ năm sau cũng không.”

“...Vậy là cô có ý định giết tôi vào một ngày nào đó sao?”

Thay vì trả lời, Olivia lắc đầu. ‘Tôi không phải là người sẽ giết cô’. Cô không thể thốt ra những lời đó.

Cái chết của Aurelia là một tương lai bất biến. Một tương lai mà cô không thể thay đổi.

“Tôi không biết.”

“Cô không biết tâm trí của chính mình sao? Đại pháp sư Olivia?”

“...Phải. Tôi không biết tâm trí của chính mình nữa.”

Aurelia nhìn chằm chằm vào Olivia một lúc, rồi thở dài yếu ớt.

“...Hẳn là phải có lý do khiến cô không nói với tôi nhỉ?”

“Tôi đã bảo rồi, tôi không biết.”

“Cả đời này tôi chưa từng gặp ai nói không mình không biết, mà thực sự không biết cả. Chẳng một lần nào trong hàng ngàn năm của tôi.”

Aurelia nói rồi búng tay. Túp lều mở rộng gấp đôi kích thước, tạo ra một căn phòng có giường.

Olivia vẫn im lặng. Cô giữ im lặng dù cho nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu và vệt nước mắt ấy.

“Ở lại qua đêm đi.”

“Vậy còn cô?”

“Tôi sẽ uống thêm chút nữa rồi đi ngủ. Tôi cũng cần... rửa mặt nữa.”

Đêm đã khuya. Sau khi trấn tĩnh lại một lúc, Aurelia bò vào phòng bên cạnh. Giấc ngủ không đến. Cô cũng chẳng định ngủ, và cô không muốn lãng phí khoảng thời gian quý báu này cho một giấc ngủ đơn thuần.

‘...Tàn dư của Ma Thần sao?’

Olivia có linh cảm rằng cái tàn dư bị nguyền rủa đó có liên quan đến “kết thúc”.

Loại bỏ vĩnh viễn tàn dư của Ma Thần. Olivia nghi ngờ rằng đây có thể là “kết thúc thứ tư” đang được ẩn giấu.

‘...Chỉ là, bằng cách nào đây?’

Đại Pháp Sư “Olivia” và Đại Vu Sư Aurelia đã lặp lại hơn một ngàn vòng lặp mà không phát hiện ra bất cứ điều gì.

Cô nhớ lại thứ Aurelia đã nói lúc nãy khi say.

- Vậy chỉ có một câu trả lời. Giết tôi là cách để loại bỏ tàn dư của Ma Thần...

Không. Đó không phải là cách để loại bỏ tàn dư của Ma Thần. Cái chết của Aurelia là do sự cố chấp của một người chơi ngu ngốc muốn nhìn thấy “Kết Thúc Diệt Vong”.

‘...Chết tiệt.’

Rượu quả thực là đắng mà.

———

Ba ngày trôi qua.

Olivia không thu được bất kỳ chuyện gì có ích. Cô cũng đã đoán trước được kết quả nên, nên cô không quá thất vọng.

Cảm thấy Olivia sắp rời đi, Aurelia, với tẩu thuốc trên miệng bèn hỏi.

“Cô đi à?”

“Tôi đã ở đây đủ lâu rồi, nên tôi phải đi.”

“Chưa gì đã hết ba ngày rồi sao? Cô đã ở đây rồi, sao không ở lại một tuần luôn đi?”

Mặc dù cô nói vậy, nhưng xem ra là do cô buồn khi phải chia tay.

[Thời gian còn lại: 31 phút 21 giây]

Tất nhiên, Olivia cũng cảm thấy như vậy.

Kể từ khi rơi vào thế giới này, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình thực sự được nghỉ ngơi. Phải chăng là vì rượu? Hay vì cả hai có chung quá nhiều bí mật?

Thế nhưng, có một điều chắc chắn. Các giây phút ngọt ngào như vậy sẽ không đến lần nữa.

“Tôi đi đây.”

Thông thường, cô có thể đã hỏi khi nào Olivia sẽ quay lại. Chỉ là, Aurelia không thể thốt ra lời đó. Cô chắc chắn rằng cái “lần sau” mà cô mong sẽ không bao giờ đến. Đúng như phép bói của cô đã chỉ ra, đúng như cô đã tiên tri.

Nếu Olivia đến thăm nơi này lần nữa, thì sẽ không phải là để cùng uống như hôm nay, mà là để giết Aurelia.

“...Bảo trọng.”

Thế nên, cô mới nói vậy.

“Đừng ra tiễn tôi.”

Olivia nói mà không ngoảnh lại. Nếu cô không nói thế, Aurelia chắc chắn sẽ nhìn theo con đường cô đi hàng giờ liền.

Và thế là, Olivia đi ngược lại con đường cô đã đến.

“...Hà.”

Ngay khi rời khỏi đầm lầy, Olivia ngước nhìn bầu trời và thở dài thườn thượt.

[Thời gian giới hạn đã hết.]

Cô mở mắt ra.

Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là bầu trời với mặt trời vừa mọc.

‘Sao mình lại nhìn thấy bầu trời?’

Nơi cô đã chế ngự Aurelia là bên trong túp lều.

Nghĩ vậy, Olivia từ từ hạ mắt xuống.

‘...Hả?’

Sát Nhân Hàng Loạt đang ở trong tư thế phòng thủ.

Cậu đang tỏa ra một luồng aura đe dọa, nhìn chằm chằm vào Olivia với vẻ mặt đầy cảnh giác.

Và cậu không phải là người duy nhất. Rokpa cũng có biểu cảm tương tự. Cả hai đang nhìn cô như thể cô là một loại quái vật nào đó.

“Hai ngươi đang làm gì vậy?”

“...Cô trở lại rồi.”

Sau một thoáng im lặng, Rokpa lên tiếng.

“Tạ ơn trời.”

Rokpa thở phào nhẹ nhõm.

“Tạ ơn trời cái gì chứ...?”

Olivia dừng giữa câu và nhìn quanh.

Mọi thứ xung quanh họ đều bị bao phủ trong mùa đông chết chóc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!