Web Novel - Chương 136: Ma Giới (2)

Chương 136: Ma Giới (2)

Tôi đã có một giấc mơ.

Những cột đá cẩm thạch hùng vĩ vươn cao. Những bức tượng tượng trưng cho Minh Thần Aither, và các Thánh Kỵ Sĩ xếp thành các hàng lối hoàn hảo.

Trong giấc mơ, Rebekah cũng ở trong số họ.

Chắc hẳn là tôi đã kiệt sức do công việc hành chính kéo dài.

Hình như tôi đã ngủ gật được một lúc.

Tiếng bước chân vang lên từ đâu đó. Một âm thanh lạo xạo nhẹ nhàng, tựa như ai đó đang sải bước trên tuyết.

...Chị?

Nơi cuối ngôi đền, một người phụ nữ với mái tóc trắng bồng bềnh đang đứng đó. Dù chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng cô, song Rebekah chắc chắn rằng người phụ nữ đó chính là Olivia.

Rebekah tiến lại gần và vươn tay ra. Chỉ là ngay khi cô sắp nắm lấy vai Olivia, một cơn gió lạnh lướt qua cổ cô.

"...!"

Rebekah mở to mắt và ngẩng đầu lên. Chỉ đến lúc đó, cô mới nhận ra mình đã gục xuống bàn làm việc.

Một cơn gió mạnh đang thổi qua cửa sổ. Chắc hẳn đó là thứ đã đánh thức cô.

"Ôi..."

Dạo gần đây, Olivia thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Là do cô nhớ Olivia sao?

Rebekah xoa mặt và sắp xếp lại những giấy tờ nằm rải rác trên bàn. Ngạc nhiên là cô đang mặc áo giáp đặc trưng của Thánh Kỵ Sĩ, thay vì áo choàng linh mục.

Chẳng thoải mái chút nào, nhưng trong hoàn cảnh này, cô không có lựa chọn nào khác.

“Cô đã dậy rồi sao?"

"À... ừ. Cô có nghỉ ngơi chút nào không, Cô Jayna?"

Jayna, người vừa bước vào phòng, vươn vai và lắc đầu yếu ớt. Hiếm khi cô bận rộn đến thế này trong đời.

Tất nhiên, thời gian học tập dưới sự dẫn dắt của Olivia là khoảng thời gian thử thách nhất... nhưng chuyện này lại khó khăn theo một cách riêng.

Rebekah dè chừng phá vỡ cơn im lặng.

“Tôi có ngủ lâu không?"

"Không đâu? Cô chắc chỉ ngủ được khoảng ba mươi phút là cùng."

"Aramis đâu rồi?"

"Cậu ấy vừa đổi ca với tôi."

“Sao cô lại đến đây thay vì đi thẳng đến phòng nghỉ?"

Jayna vỗ nhẹ vào chiếc ghế sofa.

“Chỗ đó toàn đàn ông thôi, nên là ở đây thoải mái hơn nhiều."

"À..."

“Cơ mà, tôi cũng đang phục vụ với tư cách là hộ vệ của Thánh Nữ mà. Mặc dù tôi không chắc mình giúp được bao nhiêu..."

Jayna tặc lưỡi khi ngồi xuống ghế sofa. Bên ngoài cửa sổ, các Thánh Kỵ Sĩ đang hối hả chạy đi. Xem ra lại có một con quỷ khác xuất hiện ở đâu đó.

Vì cả hai đã không được đích danh gọi, nên chắc đó không phải là một con quỷ quá mạnh.

Tuy đã đạt đến vị thế của một Đại Pháp Sư, nhưng thế giới quả là rất rộng lớn. Đây đã là lần thứ ba trong năm nay cô suýt chết khi bị bao vây bởi bọn quỷ cấp cao.

Người ta gọi đây là ếch ngồi đáy giếng chăng?

Trước đây, cô chỉ nghĩ mơ hồ rằng Olivia rất mạnh, có điều giờ khi bản thân đã là một Đại Pháp Sư, mọi chuyện đã khác.

‘Cho rằng mình có thể đánh bại cô ấy, quả là điên mà.'

Cô liên tục nhận ra việc chạm đến [Chân Lý] là điều phi lý đến mức nào.

Và thật may mắn biết bao khi có Olivia là sư phụ.

Giờ nhìn lại, hồi đó cũng không phải toàn là gian khổ. Kỹ năng của cô tiến bộ nhanh chóng, và cô có thể tập trung toàn lực vào ma pháp mà không cần để tâm tới mấy chuyện khác.

Tất nhiên, Glacier đã bác bỏ chuyện này và chỉ coi đó là hoài niệm đơn thuần.

Chỉ là, mọi chuyện giờ đã khác. Chỉ riêng duy trì tiền tuyến chống lại dòng chảy vô tận của lũ quỷ đã là quá sức.

May thay, lối đi kết nối với Ma Giới đã xuất hiện ở phương Bắc, một nơi gần như không có người, nếu nó xuất hiện ở nơi khác, ít nhất hàng chục triệu người đã chết.

Jayna khẽ thở dài.

Giá như Sư phụ có ở đây...

Đã 5 năm kể từ khi Olivia biến mất.

Họ không biết tại sao cô biến mất hay cô đã đi đâu.

"Chết tiệt, các ngươi đây rồi. Ra ngoài nhanh lên!"

Có người xông vào.

Đó là Glacier. Trong khi Jayna đã trưởng thành thành một thiếu nữ hoàn chỉnh, Glacier hầu như chẳng lớn lên chút nào, nếu có thì cũng chỉ bằng cái móng kiến.

Glacier giải thích đó là do chủng tộc của cô, cơ mà nghe rất thiếu thuyết phục.

Tất nhiên, chỉ vì ngoại hình không thay đổi không có nghĩa là lượng mana cô sở hữu vẫn như cũ. Khí tức của cô đã trở nên sắc bén hơn trước gấp nhiều lần.

Jayna, giật mình và nói.

"...Tôi vừa mới đổi ca mà?"

"Ta cóc quan tâm chuyện đó, nhìn lên trời đi."

RẮC!

Nghe tiếng thứ gì đó vỡ ra, Jayna vội vàng quay nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời đang nứt toác, tạo ra một vết nứt khổng lồ.

Quái vật đang trút xuống như mưa qua vết nứt.

"...Điên thật."

“Đây là tình huống khẩn cấp, nên nhanh lên và ra ngoài đi. Và Thánh Nữ... xin cô cũng hãy đến nhanh lên. Mấy người khác đang đợi."

———

Cô thực sự đã đến thăm Ma Giới khá nhiều lần trước đây. Khi lần đầu tiên cô cố gắng đạt được Kết Thúc Từ Bi, cô đã đến đó vài lần dưới cái cớ nghiên cứu.

Cũng chính vì vậy mà cô có thể đoán sơ bộ mình đang ở đâu.

Lưu huỳnh sủi bọt khắp nơi, và một ngọn núi lửa khổng lồ liên tục phun trào dung nham.

'...Phương Nam?'

Nếu là phương Nam, đây sẽ là lãnh địa do Đại Quỷ Baphomet cai trị. Sao tự dưng là Baphomet? 

Olivia cau mày trước tình huống bất ngờ này.

'Baphomet đã đưa mình đến đây?'

Hoang đường. Mặc dù các Hồi Quy Giả đã bị thương, nhưng Baphomet một mình không thể đưa cô đến Ma Giới.

Ngay từ đầu, việc tạo ra một lối đi kết nối với Ma Giới không phải là thứ muốn làm là làm được.

‘Hẳn phải là Agares hoặc Asmodeus.'

Khả năng cao hơn nhiều là Asmodeus.

Ả là Đại Quỷ duy nhất có thể chiếm ưu thế trước ba Hồi Quy Giả đang bị thương. Tất nhiên, có khả năng nhiều Đại Quỷ đã xuất hiện cùng lúc, nhưng nếu là trường hợp đó, chúng sẽ không để mặc cô như thế này.

Ít nhất, chúng sẽ trói toàn bộ cơ thể cô bằng những sợi xích dày để kiểm soát mana của cô.

[Sử dụng ‘Dò Tìm Ma Pháp'.]

Không phát hiện thấy gì gần đây.

Cô tỏa ma pháp ra để xem có ai ở xung quanh không, nhưng cũng không có kết quả.

"..."

Sao cô cứ cảm thấy tình hình hiện tại tốt hơn là bị các Hồi Quy Giả bắt đi nhỉ?

Nếu chỉ nhìn vào tình trạng thể chất của mình, đáng ngạc nhiên là cô không bị thương.

...Chẳng lẽ bọn quỷ thực chất còn nhân từ hơn?

Olivia lắc đầu và cố gắng phủ nhận chuyện đó. Chẳng đời nào là vậy được.

'Mình không biết chúng để mình một mình để làm gì, cơ mà...'

Olivia hít một hơi ngắn, và rồi, cô cảm nhận được thứ gì đó đang đến gần.

Thình thịch thình thịch thình thịch...!

Mặt đất rung chuyển dưới chân cô. Quái vật đang lao về phía cô, cày xới bề mặt trái đất, phun ra thứ ngôn ngữ không thể diễn tả bằng dây thanh quản của con người, và lan tỏa mùi hôi thối kinh tởm ra mọi hướng.

Olivia nắm chặt lòng bàn tay rồi thả ra.

Một cái lạnh thấu xương nổi lên và bắn về phía các mục tiêu, chúng xuyên qua lũ quái vật như tia chớp. Dịch cơ thể bắn tung tóe khắp nơi, nhưng đã đóng băng trước khi chúng kịp chạm đất.

Lũ quái vật hoàn toàn bị xé nát. Chúng bị xé thành hàng ngàn mảnh, đến nỗi chẳng còn thấy được hình dạng ban đầu của chúng.

Ấy vậy mà, chúng vẫn còn sống.

Những mảnh thịt tiếp tục ngọ nguậy một lúc trước khi thấm vào lòng đất như thể bị hấp thụ.

Olivia cau mày.

'...Mình cần phải rời khỏi đây sớm.'

Thời gian càng trôi qua, càng có nhiều quái vật tụ tập hơn. Chúng có thể phát hiện ra ngay cả dấu vết mana mờ nhạt nhất. Và rồi, chúng sẽ bu lại như ruồi bâu lấy phân.

Ngay khi Olivia sắp hoàn thành trận pháp dịch chuyển không gian, mặt đất nơi những mảnh thịt đã thấm vào đột nhiên sụp đổ.

"Ngươi nghĩ mình đang đi đâu?"

Một con quỷ với đôi mắt đỏ rực đang xuất hiện. Đó là một con quỷ với hình dáng thanh lịch của một người phụ nữ. Ả có một thân hình khiến bất kỳ người đàn ông nào, hay thậm chí cả phụ nữ, cũng khó lòng rời mắt.

...Quả nhiên. Mình đã nghĩ là có ai đó đang theo dõi mà.

Song, Olivia chỉ trừng mắt nhìn con quỷ với ánh mắt lạnh lùng.

Kẻ cai trị Phương Bắc của Ma Giới, Asmodeus.

Quả như cô dự đoán, chuyện đến Ma Giới là do ả làm.

Asmodeus tiến lại gần Olivia và lắc lư hông. Ả đến đủ gần để chạm vào và rồi quan sát Olivia cẩn thận từ dưới lên trên.

"Hừm... Sao vẫn chưa thức tỉnh...?"

Giọng ả mang theo một chút hoang mang.

"Asmodeus, Công Tước Phương Bắc, đứng thứ hai trong hệ thống cấp bậc Ma Giới."

Nghe những lời đó, Asmodeus từ từ ngẩng đầu lên rồi chạm mắt với Olivia. Trước chuyện Olivia biết không chỉ tên thật mà còn cả vị trí và cấp bậc của ả, đôi mắt ả nheo lại.

"Phải, thì sao?"

“Ngươi là người đã đưa ta đến đây?"

“Ai mà biết? Thân là một Đại Quỷ, nếu ta đã đưa ngươi đến đây, ta có để một linh hồn hấp dẫn như vậy không được trông coi không?"

Asmodeus liếc nhìn về phía chân trời khi trả lời. Ở đằng xa, quái vật đang tiến lại gần như một bầy ruồi.

"Ngươi hẳn là không còn lựa chọn nào khác ngoài để ta một mình."

"...Ngươi đang cố thách thức ta sao?"

"Có lẽ vậy."

Asmodeus cau mày.

“Xem ra trái ngược ngoại hình của ngươi, lưỡi ngươi khá sắc bén đấy. Giống như chúng ta vậy. Thế này đi? Ta sẽ tạo một vị trí cho ngươi nếu ngươi sẵn sàng qua phe chúng ta."

"Ta là con người đấy?"

"Một con người mạnh hơn hầu hết các Đại Quỷ."

"Cấp bậc gì?"

"Ta sẽ cho ngươi danh hiệu Công Tước Phương Đông."

Olivia cười lạnh lùng.

"Không phải cái thứ vô dụng đó."

Chỉ có các Đại Quỷ mới có thể tạo ra lối đi từ Ma Giới đến nhân giới.

Và Asmodeus là kẻ mạnh nhất trong số các Đại Quỷ đó.

Chính vì vậy mà Olivia đã bắt chuyện với Asmodeus.

Cô cần tìm cách thuyết phục ả để trở về nhân giới.

Và thu thập thông tin trong lúc đó.

Olivia khẽ nói.

"Ngươi thực sự ngạc nhiên, phải không? Ngạc nhiên rằng ta đã thức dậy thay vì Ma Thần."

Trước tuyên bố thẳng thừng của Olivia, một gợn sóng xuất hiện trong mắt Asmodeus.

"...Ngươi. Ngươi là một con người đáng gờm hơn ta nghĩ đấy nhỉ...?"

Khi cô quay lại dòng thời gian cũ, cô đã xác nhận rằng có tàn dư của Ma Thần bên trong cơ thể "Olivia".

Vậy nên, chắc hẳn Ma Thần hiện giờ cũng đang trú ngụ trong cơ thể này.

Tất nhiên, nghe qua giống như một tình huống kinh hoàng, nhưng Olivia có thứ để dựa vào.

[Ngăn Chặn Ý Thức Bị Diệt Vong]

 - Ý thức của bạn sẽ không biến mất trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Miễn là cô không mất đi ý thức, cô sẽ không mất quyền kiểm soát cơ thể.

Và rồi, Ma Thần sẽ từ bỏ việc chiếm lấy cơ thể này và chọn giáng lâm xuống lục địa vào năm 1000 theo Lịch Đế Quốc như kế hoạch ban đầu.

“Phải. Đã 5 năm rồi, vậy nên ta tự nhiên cho rằng Ma Thần đã thức tỉnh."

Nghe vậy, trán Olivia bèn nhíu lại.

"...Khoan đã. Bao nhiêu năm cơ?"

"5 năm."

Asmodeus nói.

Olivia không thể khép miệng lại được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!