Web Novel - Chương 137: Ma Giới (3)

Chương 137: Ma Giới (3)

"...5 năm?"

Olivia bật cười chua chát. Cô đã đoán chênh lệch chỉ vài tháng là cùng, thế mà lại là 5 năm.

Kể cả khi xem xét tỷ lệ thời gian khác nhau giữa Ma Giới và nhân giới... thế này vẫn là quá mức.

Trong vòng lặp cũ, cô đã ở lại chính xác mười ngày. Vậy có nghĩa là tỷ lệ thời gian là khoảng một năm cho mỗi hai ngày.

Cô cũng phần nào hiểu được nếu tỷ lệ này bị nới rộng một lần khi di chuyển qua dòng thời gian và một lần nữa khi vượt qua các chiều không gian, nhưng...

"Ta cho rằng đã có chuyện gì quan trọng xảy ra?"

Asmodeus trông hơi ngạc nhiên. Ả dường như không ngờ Olivia lại phản ứng dữ dội như vậy.

Chỉ là, cô cũng đành chịu. Chỉ riêng chuyện này đã làm sụp đổ hầu hết các kế hoạch mà cô đã vạch ra kỹ lưỡng.

"Để ta đưa ra một đề xuất."

"...Đề xuất?"

Asmodeus tiến lại gần cho đến khi ả đứng ngay trước mặt cô.

"Nếu ngươi chấp thuận một yêu cầu của ta, ta sẽ mở một [Cổng] đến nhân giới."

"Yêu cầu này là gì?”

“Nói cho ngươi biết trước thì còn gì là vui nữa.”

Ả gọi đó là yêu cầu, nhưng về cơ bản nó là một bản khế ước.

Thứ khế ước này ít nhất cũng sẽ là lấy đi một phần cơ thể cô. Ả thậm chí có thể đặt linh hồn cô làm vật thế chấp.

Olivia khịt mũi và nói.

"Ngươi nghĩ ta sẽ chấp nhận một yêu cầu nực cười như vậy sao?"

“Ngươi hiện giờ có thời gian để kì kèo à?"

"Đã 5 năm trôi qua rồi, vài ngày nữa thì có gì khác biệt?"

"Ngươi có chắc không?"

Ma khí đỏ thẫm gợn sóng, tạo thành một tấm gương. Đó là tấm gương phản chiếu nhân giới.

Xì xì xì!

Tấm gương lập tức tách thành hàng chục mảnh, tự sắp xếp theo trình tự giữa không trung.

Một nhóm thánh kỵ sĩ được trang bị áo giáp đầy đủ đang lao qua vùng đất. Và chẳng phải vùng đất thường nào, mà là vùng đất bị ô nhiễm bởi ma khí.

[...Chiến đấu!]

[Đừng lùi bước! Thánh Kỵ Sĩ Đoàn sẽ câu giờ! Những người bị thương rút lui về tuyến hai!]

Một lỗ đen đã mở ra trên bầu trời.

Quái vật đang bò ra qua cái lỗ đó.

[Tiến lên!]

[Tam Đại Pháp Sư sẽ tham gia sớm thôi!]

Cách đó không xa, ba người xuất hiện.

Tam Đại Pháp Sư.

Chính xác hơn, là ba pháp sư.

Họ đều là các gương mặt mà Olivia biết rất rõ.

Chỉ đến lúc đó, Olivia mới thực sự nhận ra rằng năm năm đã trôi qua.

Aramis và Ro đã cao hơn rất nhiều. Giờ Olivia sẽ phải ngước nhìn họ.

Các đệ tử của cô đã hoàn toàn trút bỏ vẻ ngoài non nớt, giờ đang bắn các ma pháp mạnh mẽ vào lũ quái vật.

[Tránh ra coi! Trừ khi các người muốn chết!]

Glacier xuất hiện cùng tiếng gầm và lập tức phun Long Hống.

Lũ quái vật vừa liều lĩnh lao lên đã đóng băng ngay khi chạm vào Long Lống lạnh lẽo dữ dội.

Olivia cười cay đắng.

Không ngờ là chúng đã trưởng thành nhiều đến thế.

Chúng rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu chuyện trong suốt 5 năm đó?

Rắc!

Khi Asmodeus búng tay, những tấm gương lần lượt vỡ tan.

“Xem trước chỉ đến đó thôi.”

Biểu cảm của Asmodeus lộ vẻ thất vọng.

"Ngươi xem ra không xúc động lắm nhỉ? Chắc tình hình chưa đủ khẩn cấp chăng?"

"Ngươi biết rõ mà."

Olivia cố tình nói lời khiêu khích.

Nếu không có biến số nào đặc biệt, Ma Giới và nhân giới vốn dĩ chỉ được kết nối ở phần cuối của cốt truyện. Vậy mà lần này, [Lối Đi] đã mở quá ra sớm.

'Đó có lẽ không phải là một [Lối Đi] vĩnh viễn.'

Nếu đúng như vậy, khả năng cao đó là một [Lối Đi] do chính Asmodeus tạo ra.

Nếu cô chấp nhận yêu cầu của Asmodeus, ả chắc chắn sẽ cung cấp [Lối Đi] đó như một con đường trở về nhân giới.

Olivia bật cười trống rỗng.

'...Con khốn thâm độc.'

Một [Cổng] và một [Lối Đi] là khác nhau.

Với một [Cổng], Đại Quỷ phải trực tiếp trả giá khi tạo ra nó, nên hầu như không có gánh nặng khi vượt qua các chiều không gian. Thế nhưng, một [Lối Đi] thì không.

Cả cái giá phải trả và gánh nặng đều phải do chính người sử dụng [Lối Đi] gánh chịu.

Ngay cả khi cô có thể trả giá, nhưng cô cũng không có cách nào để tránh việc phải chịu gánh nặng của việc vượt qua các chiều không gian.

'...Mình thậm chí có thể ngất xỉu.'

Asmodeus vốn dĩ đã không định thực hiện một giao dịch công bằng.

Nếu cô gục ngã vì gánh nặng, ả sẽ ngay lập tức thu hồi cô về Ma Giới và sử dụng cơ thể cho Ma Thần giáng lâm.

Nghe vậy, khoé miệng Asmodeus nhếch lên nhẹ.

"Ta có nên tăng độ khó lên một chút không? Để xem như vậy có thay đổi suy nghĩ của ngươi không nào?"

Vì ả đã tự mình tạo ra [Lối Đi], nên ả có thể kiểm soát số lượng quái vật đi qua nó theo ý muốn.

Tất nhiên, kể cả khi số lượng quái vật tăng lên gấp nhiều lần, con người có vẻ cũng sẽ không bị đẩy lùi. Thế nhưng, chỉ cần thương vong tăng lên là đủ rồi.

Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một trò để khiêu khích Olivia.

Ả không coi thường Olivia. Đối thủ của ả là một con quái vật đã chiếm ưu thế trước hai Long Vương.

Chính vì vậy mà ả đã chuẩn bị kỹ lưỡng theo cách riêng của mình.

Olivia cười khẩy. Cô có thể thấy rõ Asmodeus đang nghĩ gì.

Một Đại Quỷ, kẻ còn xảo quyệt hơn Ma Vương một bậc.

Olivia kiểm tra mana đang rung động trong tim mình. Xem ra cô không cần phải triệu hồi quyền trượng.

Cô có thể lấy được một [Cổng] trở về thế giới loài người từ một Đại Quỷ khác.

‘Con khốn này không được rồi.’

Sương giá bắt đầu dâng lên từ nơi chân Olivia chạm đất.

Xì xì xì xì xì!

Cảm xúc trên khuôn mặt Olivia mà Asmodeus nhìn thấy là tràn đầy giận dữ. Chỉ là lúc Asmodeus nhận ra sự bất thường, cũng là lúc không khí nơi ả đứng đã bị đóng băng một nửa.

'Nhanh...!'

Asmodeus vội vàng tỏa ma khí để chống lại cái lạnh. Gần như đồng thời, những con quái vật đang ẩn náu dưới lòng đất lao ra.

Uỳnh!

Những con quái vật nhỏ hơn phát nổ, phun dịch cơ thể có tính axit ra mọi hướng. Lợi dụng sự phân tâm, những con quái vật khổng lồ lao tới cùng móng vuốt lớn và cái miệng há rộng.

Ta biết chuyện này sẽ xảy ra mà.

Olivia mỉm cười tàn nhẫn và dang rộng cả hai tay sang hai bên.

Thời khắc cô dang rộng tay, không khí lạnh lẽo bèn tạo thành hình những bàn tay khổng lồ. Olivia tóm lấy cơ thể của một con quái vật khổng lồ, rồi vặn và bẻ gãy nó. Cơ thể con quái vật vỡ vụn như một chiếc bánh quy.

Toạc!

Asmodeus nhanh chóng rút lui rồi xé toạc cánh tay phải đã bị đóng băng và trở nên vô dụng của mình. Trước khi máu phun ra từ vết thương kịp chạm đất, một cánh tay mới đã mọc ra.

'...Cô ta lẽ ra không dùng được cơ thể sau 5 năm chứ.'

Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Asmodeus.

Ả đã nghĩ cô sẽ không thể thể hiện hết khả năng của mình sau khi ngủ suốt 5 năm, thế nhưng không phải vậy.

‘Ta sẽ thua sao?'

Asmodeus mỉm cười đầy ma quái. Sao con người này luôn có thể vượt quá dự đoán của ả chứ?

Chẳng mấy chốc, xung quanh đã bao phủ bởi xác quái vật.

Asmodeus cũng chịu chung số phận.

Với một âm thanh xé toạc, cơ thể Asmodeus bị xé nát. Cơ thể rách rưới của ả lăn lóc bất lực trên sàn.

"Heh... Hehe..."

Asmodeus mỉm cười khi nhìn Olivia tiến lại gần. Máu đen chảy ra từ cả hai khóe miệng ả.

"...Quả nhiên, danh hiệu Công Tước Phương Đông còn lâu mới đủ.”

"Giờ ngươi mới nhận ra à?"

Trừng mắt nhìn Olivia, một cái thở dài thoáng qua trong mắt Asmodeus.

"Ta hiểu vì sao Ma Thần lại chọn ngươi rồi. Ai mà cho rằng ngươi là con người được chứ?"

"Nếu ngươi hiểu, vậy liệu mà chạy cho thật xa đi. Ta có thể sẽ đến tìm ngươi ở phương Bắc đấy."

Một khoảng lặng bao trùm.

"...Ngươi thực sự rất đáng kinh ngạc.”

Asmodeus bật cười trống rỗng.

Ả đã hoài nghi từ trước rồi, nhưng xem ra cô đã nhận ra đây là phân thân chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó.

“Sao ngươi biết được? Rằng cái này là giả?"

Màn biểu diễn này rất hoàn hảo. Ả thậm chí đã khắc lên năng lực tái tạo để đánh lừa cô tốt hơn... Vậy mà, cô đã nhìn thấu nó.

"Ngươi đã cười."

"Cái gì?"

"Ngươi. Ngươi không cười khi sắp chết."

"...Vậy ta làm gì?"

"Ngươi phủ nhận nó. Ngươi nói rằng mình không thể cảm thấy thứ cảm xúc như sợ hãi. Phủ nhận nó cho đến tận cùng..."

Olivia cố tình dừng lại giữa câu và nhìn xuống phân thân của Asmodeus. Khuôn mặt của Asmodeus, bị tách làm đôi, méo mó một cách khủng khiếp.

[...Sao ngươi dám, ta đã chiều theo ngươi một chút, vậy mà ngươi dám không biết thân biết phận...]

Đùng-xẹt-xẹt-xẹt-xẹt!

Thời điểm Olivia ra hiệu, sét đánh xuống Asmodeus. Phân thân của ả, bị sét thiêu rụi và tan thành tro bụi. Olivia tặc lưỡi và phủi máu bắn lên người mình.

"Một con khốn không biết thân biết phận và nói quá nhiều."

[‘Công Tước Ma Giới Phương Nam', 'Baphomet' đã phát hiện sự hiện diện của bạn.]

Olivia chậm rãi quay đầu lại.

Cách đó không xa, cô có thể thấy một ngọn núi lửa khổng lồ đang hoạt động.

'Ít nhất mình cũng có được một số thông tin hữu ích.'

Chuyện các đệ tử của cô từ Đế Quốc đang di chuyển cùng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn có nghĩa là ít nhất, Thánh Quốc và Đế Quốc không có chiến tranh.

'Và xem ra Kiel cũng không khơi mào nội chiến.'

Cô có thể suy luận được khá nhiều điều qua chuyện các đệ tử sống sót. Mặc dù họ không xuất hiện trong cảnh tượng mà Asmodeus đã cho xem, song Melina và Rebekah hẳn cũng không ở xa.

Thật nhẹ nhõm.

Thật sự nhẹ nhõm.

Olivia xoa mặt. Trước đôi mắt nhẹ nhõm của cô, một cửa sổ thông báo xuất hiện.

[Chủ nhân của Manh Mối #11 là 'Sát Nhân Hàng Loạt'.]

Khoan đã.

Trong vòng lặp trước, Đại Quỷ Baphomet đã bị tiêu diệt bởi Sát Nhân Hàng Loạt.

Chuyện đó xảy ra chính xác vào năm 998 theo Lịch Đế Quốc.

'Nếu hiện giờ là năm 993...'

Vậy Baphomet hẳn đang ở giữa "công việc" của hắn.

Olivia mỉm cười.

[‘Công Tước Ma Giới Phương Nam', 'Baphomet' đang cảnh giác với bạn.]

Xem ra cô sẽ sớm có thể trở về nhân giới rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!