Chương 127: Một Tương Lai Còn Là Ẩn Số (2)
Khi Lactea khẳng định vị thế là một trò chơi phổ biến, và vô số hướng build được nghiên cứu để xem kết thúc, một chiến lược đã xuất hiện như một ngôi sao chổi.
- Chúng ta có thực sự cần quan tâm đến TẤT CẢ các NPC chính không?
Mặc dù các NPC chính đủ mạnh để được dùng làm lực lượng tức thời trong phần sau của cốt truyện, nhưng vậy không có nghĩa là họ dễ đối phó.
Thân là các cá nhân đã đạt đến đỉnh cao trong lĩnh vực của mình, họ đều có lòng kiêu hãnh rất cao.
- Tôi có nghĩ thế nào đi nữa thì việc quan tâm đến tất cả các NPC chính cũng là không thể.
Vì vậy, chiến lược xuất hiện như sau:
- Chỉ cần tăng độ hảo cảm với Công Chúa Đế Quốc nằm trong các NPC chính, và bỏ mặc hết mấy người còn lại.
Thánh Nữ và Kiel rất quan trọng cho giai đoạn sau, nhưng đằng nào Thánh Nữ cũng sẽ tự đến giúp, vậy nên chẳng sao cả. Và khi Aria trở thành Hoàng Đế, ta có thể điều khiển các NPC khác theo ý muốn.
Một chiến lược mà người chơi hỗ trợ Aria trở thành Hoàng Đế và trút bỏ tất cả các lĩnh vực ngoại trừ chiến đấu lên vai Aria.
Olivia cũng đã từng tham khảo chiến lược này trước đây.
"......"
Olivia suy nghĩ.
Cô theo bản năng nhận ra vòng lặp hiện tại là phần kết của lượt chơi nào.
[Kiel Rothschild]
- Hảo cảm: 10
Hảo cảm tầm thường với Kiel hẳn cũng là vì lý do đó. Vì cô đã trở thành tâm phúc thân cận nhất của Aria, nên không cần thiết phải trở nên thân thiết với Kiel để giành quyền chỉ huy.
Cạch.
Cố tình phớt lờ tiếng áo giáp của Kiel va vào nhau khi anh đi phía trước, Olivia cố gắng nhớ lại điều kiện hoàn thành có thể là gì.
<Nhiệm Vụ Đặc Biệt – Giành Lại Quyền Kiểm Soát Cơ Thể>
- Điều kiện hoàn thành: ???
'...Rốt cuộc mình phải làm gì ở đây?'
Ma Thần của thế giới này hẳn đã chết.
Nếu vậy, thứ duy nhất nảy ra trong đầu cô là tăng hảo cảm, cơ mà...
“Cô đã làm gì ở một khu vực hẻo lánh như vậy?"
Kiel hỏi một cách hờ hững.
Giây phút nghe thấy giọng nói hoàn toàn mang tính công việc của anh, cô nhận ra một lần nữa.
Mối quan hệ giữa cô và Kiel là như thế nào.
“Cô có biết Hoàng Đế Bệ Hạ đã tìm kiếm cô bao lâu rồi không?"
"Hoàng Đế Bệ Hạ" được nhắc đến này chắc chắn là Aria.
Suy cho cùng, Cựu Hoàng Đế đã bị giết bởi Ma Thần Giáo do Agares cầm đầu.
Olivia thận trọng mở miệng.
"Ừm... Hiện giờ là năm bao nhiêu theo lịch Đế Quốc?"
"...1013."
Kiel trả lời với vẻ mặt đầy khinh miệt.
Thế nhưng, Olivia không tức giận với anh. Cô quá sốc trước con số 1013.
'Khoan đã... 1013?'
Vì năm Ma Thần giáng lâm chính xác là năm 1000 theo lịch Đế Quốc, vậy tức là 13 năm đã trôi qua kể từ thời điểm đó.
Một khoảng thời gian mà cô không biết gì cả.
Cô chỉ biết là, cái kết của lượt chơi này là Kết Thúc Thông Thường.
Đích đến không còn xa nữa.
Ở đằng xa, một cổng dịch chuyển khổng lồ hiện ra trong tầm mắt.
"C-Công Tước Kiel!"
Các pháp sư chào với giọng ngạc nhiên. Xét qua màu áo choàng của họ, xem ra họ là pháp sư từ Lam Tháp.
"...Lam Tháp?"
"Cả Đ-Đại Hiền Giả nữa!"
Phớt lờ danh hiệu xấu hổ đó, Olivia hỏi pháp sư trông như là thủ lĩnh của họ.
“Sao Lam Tháp lại quản lý cổng dịch chuyển? Chẳng phải đây vốn là trách nhiệm của Kim Tháp sao?"
Suy cho cùng, lĩnh vực của Kim Tháp là cũng thời gian và không gian.
Cũng có khả năng khu vực này nằm dưới quyền của Lam Tháp. Thế nhưng dù là vậy, thành viên cấp cao nhất vẫn nên mặc áo choàng vàng tượng trưng cho Kim Tháp.
"Kim Tháp... sao?"
Nghe vậy, khuôn mặt của tên pháp sư Lam Tháp thay đổi. Hắn liếc nhìn Kiel, rồi từ từ mở miệng.
"Chà... thưa Đại Hiền Giả. Đã hơn 15 năm kể từ khi Kim Tháp sụp đổ rồi."
Trước lời nói của pháp sư, Olivia khựng lại.
"...Vậy còn Melina, Tháp Chủ Kim Tháp?"
"Ngài ấy cũng đã qua đời 15 năm trước."
"...Bởi độc?"
"Vâng, nếu tôi có thể mạo muội nói, tôi nghe nói tay sai của Ma Thần đã sử dụng nọc độc Hydra."
Olivia ngậm miệng lại. Thấy hành động lạ lẫm này từ Olivia, Kiel nheo mắt nhìn cô.
...Melina đã chết?
Trong một khoảnh khắc, tim cô chùng xuống. Vậy, chuyện một ma tháp khác quản lý cổng dịch chuyển trở nên hợp lý. Thiếu đi Melina, Kim Tháp có thể dễ dàng bị thay thế bởi một ma tháp khác.
Olivia đột nhiên cảm thấy lo lắng.
Xem chừng Melina sẽ không phải là người duy nhất vắng mặt trong lượt chơi này.
Kiel cau mày và nói.
“Cô hôm nay... thực sự rất lạ."
"...Tôi sao?"
“Cũng có thể là đã quá lâu, nhưng cô trông như một người hoàn toàn khác vậy."
Kiel lắc đầu như thể không thể tin vào lời nói của chính mình.
"Đừng thể hiện hành vi như vậy trước mặt Hoàng Đế Bệ Hạ. Tôi biết cô thân thiết với Bệ Hạ, nhưng vẫn có các giới hạn không nên vượt qua."
Theo tín hiệu của Kiel, các pháp sư vội vàng kích hoạt trận pháp.
"Chúng tôi thiết lập tọa độ đến thủ đô nhé?"
"Làm đi."
Trận pháp phát sáng. Với cảm giác trôi nổi xa xăm, ánh sáng bao trùm cơ thể Olivia. Khi cô mở mắt ra lần nữa, một khung cảnh quen thuộc đang chờ đợi cô.
Trước khi cô kịp thích nghi với môi trường thay đổi bất chợt, một người đã xuất hiện.
Một pháp sư trông như trực thuộc Hoàng Gia.
"Công Tước Kiel, Đại Hiền Giả Olivia. Chúng tôi đã được thông báo trước và đang chờ đợi. Có bất kỳ bất tiện nào trong chuyến đi của các vị không?"
"Không có."
"Thật mừng. Giờ, xin hãy đi theo tôi."
Vị pháp sư Hoàng Gia cúi chào kính cẩn. Mặc dù nắm giữ một vị trí hẳn là quan trọng, nhưng không có chút do dự nào trong cái cúi đầu của ông.
Sau khi luôn phải đối mặt với các cái nhìn căm ghét, đối mặt với ánh mắt tràn đầy tôn kính thuần túy như vậy khiến cô cảm thấy thật lạ lẫm.
"Chắc chắc là cô rồi."
Kiel, đi bên cạnh cô trong hành lang cung điện, nói như thể đang chọc ngoáy cô.
“Cô chưa bao giờ thích bị nhìn với con mắt ngưỡng mộ. Tôi có thể loại bỏ khả năng cô là kẻ mạo danh."
“Ngài nói năng cay nghiệt thật đấy."
"Chà. Tôi không nghĩ một người đã biến mất ngay thời điểm Ma Thần bị đánh bại lại có quyền nói vậy đâu.”
Trước từ "biến mất”, mắt Olivia mở to.
"...Biến mất? Tôi sao?"
Thấy phản ứng trông như bất ngờ của cô, Kiel bèn cau mày.
"Giờ cô đang phủ nhận chuyện mình đã biến mất sao?"
"Không, ý tôi không phải vậy..."
"Nếu cô không muốn làm tổn thương Bệ Hạ, đừng đưa ra mấy lời bào chữa như vậy."
Olivia ngậm miệng lại.
Chẳng phải do lời nói của Kiel đã đánh trúng tim đen cô.
Mà là vì có người đang đến gần, tách hàng lính cận vệ hoàng gia đang xếp hàng ra.
Mái tóc vàng gọn gàng chạm vai. Đôi mắt cùng màu với mắt của Olivia. Khi Olivia đứng chôn chân tại chỗ, các ký ức cũ ùa về trong tâm trí cô.
- Các anh trai của tớ đều có năng lực. Dù ai trong số họ lên ngôi, họ cũng đều có thể phát triển Đế Quốc tốt hơn trước.
- Nếu tớ lên ngôi thì sao ư? Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, cơ mà... nếu có, trước tiên tớ sẽ thống nhất lục địa. Phát triển quá nhanh sẽ khiến các thế hệ tương lai khổ sở, vậy nên tớ sẽ bằng lòng với thúc đẩy nền văn minh tiến lên khoảng một thế kỷ.
Người phụ nữ với mái tóc vàng gọn gàng dừng lại trước mặt Olivia. Tuy cô đã thay đổi một chút qua năm tháng, nhưng không lẫn vào đâu được.
"Tròn..."
Aria, người được biết đến với cái tên Thiết Huyết Nữ Đế, đang mang vẻ mặt cay đắng.
"Tròn 10 năm. Hai ta là kiểu người sẽ không một lời từ biệt sao?"
"......"
"Trả lời tớ đi."
Olivia không thể trả lời.
Cô không biết phải nói gì.
Lactea vốn dĩ là một trò chơi không có cái gọi là phần kết.
Thời điểm ta đánh bại Ma Thần, trò chơi kết thúc ngay lập tức, và tất cả những gì chào đón người dùng là một thông báo hỏi [Bạn có muốn bắt đầu một lượt chơi mới không?]
Trong tình huống như thế này, kể cả Olivia cũng ngập ngừng không dám trả lời.
Sau khi mở miệng rồi lại ngậm miệng một lúc, Olivia cuối cùng cũng thốt lên được.
"...Tớ xin lỗi."
Tất cả những gì cô có thể làm là nói gì đó gần giống như một câu trả lời tiêu chuẩn.
"Vậy là cậu cũng biết mình nên xin lỗi."
Aria cười như thể không tin nổi.
Một lời xin lỗi đơn thuần sẽ không giải quyết được cơn oán giận của cô. Song, cô đã chấp nhận nó.
Cả hai thân thiết đến mức đấy.
Kiểu quan hệ mà ngay cả khi một người biến mất không lời từ biệt, người kia cũng sẽ hiểu rằng chắc hẳn phải có hoàn cảnh gì đó.
Cùng lúc đó, một cửa sổ thông báo xuất hiện.
[Aria Lactea]
- Cấp độ: 42
- Chức nghiệp: Hoàng Đế
- Hảo cảm: 100
- Danh hiệu: Kẻ Thống Nhất Lục Địa, Luật Giả Thiết Huyết, Bạn Của Đại Hiền Giả, Kẻ Từng Nếm Trải Kiếm Thuật, Kẻ Từng Nếm Trải Ma Pháp, Bậc Thầy Bí Thuật...
Sao lòng cô lại cảm thấy nặng trĩu khi nhìn thấy những thông tin liên tục hiện lên thế này?
"......"
Aria vẫy tay với nụ cười điềm tĩnh. Các cận vệ đều cúi chào và lui ra bên ngoài.
"Công Tước Kiel. Ngài cũng lui ra đi."
"Vâng, thưa Bệ Hạ."
Cánh cửa văn phòng đóng lại.
“Thôi được rồi. Tớ sẽ không hỏi tại sao cậu biến mất không một lời và sao đến giờ cậu mới quay về. Mục đích sống của cậu là ngăn chặn Ma Thần, vậy nên không có gì vô lý khi lang bạt một khoảng thời gian sau khi đạt được mục tiêu đó cả.”
Có điều, 10 năm là quá dài, Aria nói thêm.
“Thế nhưng, với tư cách là người bạn duy nhất của cậu, tớ cần một câu trả lời dứt khoát."
"...Câu trả lời gì cơ?"
"Cậu sẽ tiếp tục, hay cậu sẽ bằng lòng và kết thúc tại đây?"
"...Cậu đang nói gì vậy?”
Aria nheo mắt.
"Cậu vẫn định giả vờ không biết sao?"
“Tớ thực lòng không biết cậu đang nói về cái gì..."
"Hồi quy."
Olivia đứng hình tại chỗ.
Aria, như thể đã đoán trước phản ứng này, từ từ hít một hơi sâu.
Gương mặt cô cay đắng hơn gấp bội so với vừa nãy.
“Tớ sẽ không hỏi đã bao lần rồi. Nhưng..."
Công Chúa Đế Quốc, không, Hoàng Đế Aria.
“Tớ mong cậu sẽ kết thúc mọi chuyện tại đây."
Cô quá đỗi thông minh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
