Chương 75: Hầm Ngục Mất Kiểm Soát (1)
Thanh thản bước đi, cô không muốn phải suy tư quá sâu vào một ngày như hôm nay. Bởi càng nghĩ ngợi, tâm trạng sẽ chỉ càng thêm chùng xuống.
Nhưng lòng người chẳng chiều theo ý muốn, những ký ức quá khứ cứ thế trỗi dậy.
Tuổi thơ của Atra vốn chẳng mấy yên bình. Cha mẹ cô đã qua đời từ khi cô còn quá nhỏ, đến mức ký ức về họ chỉ còn là những mảnh ghép mờ mịt như phủ sương mù. Có lẽ họ đã tử nạn trong một thảm họa quái vật. Dù được gọi là thời đại hòa bình, nhưng những sự cố do quái vật gây ra vẫn không ngừng tiếp diễn, và gia đình cô chính là nạn nhân của một trong số đó.
Atra may mắn sống sót, và kể từ khoảnh khắc đối mặt với cái chết ấy, ký ức của cô trở nên sắc nét đến lạ kỳ. Cô nhớ như in con quái vật lao về phía mình: thân hình khổng lồ gấp mấy lần cô, cái mõm há hốc với những sợi dãi nhớp nháp và hàm răng nhọn hoắt dày đặc. Nếu không được một vị Anh hùng cứu nguy kịp thời, thân xác Atra chắc chắn đã bị nghiền nát dưới hàm răng ấy.
Cuộc giải cứu kịch tính ấy đã để lại vết sẹo lớn trong lòng đứa trẻ mồ côi. Cha mẹ cô không phải hạng người tồi tệ; trong ký ức nhạt nhòa, họ là một cặp vợ chồng hết lòng vì con cái, nỗ lực làm tròn bổn phận của mình. Sự mất mát ấy dĩ nhiên vô cùng đau đớn. Sau khi được đưa đến khu cư trú tạm thời, cô đã gào khóc suốt nhiều ngày đêm. Những người vốn là "vị thần" đối với cô đã bị quái vật xé xác ngay trước mắt.
Đồng thời, cô cũng nhận ra một chân lý nghiệt ngã: nếu có sức mạnh, chuyện này đã không xảy ra.
Một điều đơn giản như vậy mà khi còn nhỏ cô không hề hay biết. Vì thế giới vốn quá tươi sáng, cô cứ ngỡ ánh sáng ấy sẽ tồn tại mãi mãi. Cô đã nhận ra quá muộn màng rằng thế giới này chẳng hề yên bình đến thế.
Họa phúc thường đi đôi, và Atra chính là minh chứng cho điều đó. Cô thức tỉnh ma lực – một phúc lành, một cơ hội để trở nên mạnh mẽ. Dù năng lực đặc hữu chưa xuất hiện, nhưng có được ma lực đã là một khởi đầu tuyệt vời. Từ khi còn nhỏ, Atra đã vào Học viện tiểu học và nỗ lực đến đổ mồ hôi, sôi nước mắt.
Thức tỉnh ma lực là điều chỉ xảy ra với một số ít người trong dân số. Xét theo góc độ nào đó, cô đã ưu tú hơn người khác. Nhưng khi bước vào Học viện, cô nhận ra xung quanh ai cũng giống mình. Các học viên khác, hay thậm chí là các giáo sư giảng dạy, hầu hết đều là những siêu nhân đã thức tỉnh.
Người yếu hơn Atra chẳng có mấy ai. Thậm chí có nhiều người thức tỉnh sớm hơn và được rèn luyện bài bản hơn cô. Cô chẳng có lý do gì để tự tin. Xung quanh toàn những kẻ tài giỏi hơn mình, và ngay cả những người như thế cũng được bảo là có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.
Vì vậy, cô càng nỗ lực hơn nữa.
Người khác không nỗ lực sao? Không, họ cũng cố gắng. Dù có những kẻ lười biếng, nhưng hầu hết trẻ em ở đó đều phấn đấu vì một vị trí cao hơn trong tương lai. Thời gian được ban cho là như nhau, và Atra không sống trong một môi trường mà chỉ mình cô nỗ lực còn người khác thì rong chơi.
Để vượt qua, cô càng phải nỗ lực gấp bội. Cô cắt giảm thời gian nghỉ ngơi để lấp đầy bằng việc huấn luyện. Cô bớt xén giờ ngủ. Dù mọi người nói về thời gian phục hồi, nhưng có lẽ vì mới thức tỉnh nên khả năng hồi phục của cô vẫn rất ổn định.
Thời gian vui chơi ư? Chẳng có lấy một giây. Mỗi khi mở mắt, cô đều cố gắng để trở nên mạnh mẽ. Ngay cả khi ăn, cô cũng vận hành ma lực để tu luyện. Khi ngủ, cô luôn nắm chặt máy đo ma lực, chỉ chợp mắt một lát rồi thức dậy lúc rạng sáng để hướng về phòng tập. Lòng bàn tay non nớt rách toác chảy máu, đôi bàn chân đầy rẫy những nốt phồng rộp lớn nhỏ. Đôi khi cô còn rơi cả nước mắt máu, hay chịu nội thương nhẹ do ma lực bị nghịch lưu.
Thời gian trôi qua, Atra tốt nghiệp Học viện tiểu học với thành tích thuộc loại khá trở lên. Những kẻ đứng đầu thường là những học viên đã phát hiện ra năng lực đặc hữu sớm, hoặc được gia đình hỗ trợ tận răng bằng dược liệu quý và giáo dục sớm.
Tại Học viện trung học, cô lặp lại lịch trình tương tự nhưng khắc nghiệt hơn. Atra tốt nghiệp với thành tích xuất sắc. Dù vẫn chưa có năng lực đặc hữu, cô đã có thể chiến đấu ngang ngửa với những người sở hữu chúng. Lúc bấy giờ, cô được coi là một tài năng triển vọng và nhận được nhiều lời đề nghị tài trợ.
Lên Học viện cao đẳng, cô càng trưởng thành hơn. Tuy chưa đủ sức tung hoành trên thực địa nhưng đã đạt đến mức có thể đảm đương tốt vai trò của mình. Sau khi tốt nghiệp, cô hy vọng được vào Siyolam nhưng đã bị đánh trượt.
Dù ấm ức nhưng cô hiểu lý do. Atra có thành tích xuất sắc, nhưng đó chỉ là trong phạm vi học viện của cô. Trên thế giới có vô số cơ sở đào tạo siêu nhân, và những kẻ tài giỏi hơn cô còn nhiều vô kể. Dù có ưu tú đến đâu, Atra vẫn chỉ là một siêu nhân chưa thức tỉnh được năng lực đặc hữu.
Atra khao khát sức mạnh lớn hơn nữa. Vì vậy, sau khi tốt nghiệp Học viện cao đẳng, cô chuẩn bị hành trang và tiến thẳng về tiền tuyến Châu Phi.
Lựa chọn đó... nói thật là nếu bảo không hối hận thì là nói dối. Cô thực sự cảm nhận được bấy lâu nay mình đã sống trong "hàng rào bảo vệ" mang tên học viện. Cô nghĩ mình sống sót được là nhờ thiên vận nhiều hơn là thực lực cơ bản. Không có nhiều kẻ dám đến tiền tuyến với thực lực nửa vời như cô, và hầu hết những kẻ đó đều chết mà không còn toàn thây. Việc chỉ bị gãy vài chiếc xương mà vẫn sống sót đã là một sự may mắn tột độ.
Đồng thời, cô cũng bắt đầu sở hữu sức mạnh thực sự. Trải qua thực chiến, thực lực của Atra tăng trưởng theo đường thẳng đứng. Không rõ do thực chiến vốn là như vậy hay bản thân cô sinh ra để dành cho thực chiến, nhưng chắc chắn cô đã mạnh lên.
Lúc đó, năng lực đặc hữu của cô cũng thức tỉnh. Đó không phải là thiên bẩm, mà là năng lực nảy sinh từ sự nỗ lực hậu thiên. Nói là không có tố chất bẩm sinh thì cũng không đúng, vì Atra vốn thuộc nhóm có tài năng, và ma lực mang thuộc tính Quang của cô đã biến chuyển thành năng lực đặc hữu.
Dù lý do là gì, Atra đã trở nên mạnh mẽ. Chỉ trong vài năm, cô không còn là một tài năng triển vọng của học viện nữa mà đã có thực lực đủ để hoạt động năng nổ trên thực địa.
Đang hoạt động tại Ma cảnh với danh hiệu Anh hùng cấp cao, cô đã gặp phải một chấn thương khá nặng. Trong khi tiêu diệt một đàn quái vật đang định vượt qua tiền tuyến, cô bị một quái vật cao vị chuyên về ẩn thân tập kích. Dù kịp phản xạ và đánh trả, cô vẫn bị một vết chém dài ở mạn sườn. Cô phải vận hành ma lực để ép chặt những phần nội tạng đang chực trào ra ngoài để hoàn thành cuộc chinh phạt.
Vết thương không hề nhẹ. Nếu chỉ là chấn thương thông thường thì đã được chữa trị xong, nhưng tại vết thương đó, ma lực mang tính nguyền rủa đã ám vào. Cô buộc phải dành thời gian để hồi phục.
Trở về thế giới có vẻ bình yên sau nhiều năm – nơi thường được gọi là vùng nội địa, Atra chẳng biết phải làm gì. Khi còn nhỏ, cô chưa bao giờ để tâm đến lời khuyên nên có sở thích cá nhân để giữ sức khỏe tinh thần mà chỉ tập trung tu luyện, rồi vừa tốt nghiệp đã lao ngay ra tiền tuyến Châu Phi, nên cô chẳng có việc gì để làm ở vùng nội địa cả. Vả lại, vì bị thương nên cô cũng không thể hoạt động gì đặc biệt.
Đang lúc thẫn thờ giết thời gian qua ngày, cô nhận được liên lạc từ một người quen. Đó là thông báo họp lớp tại Học viện cao đẳng nơi cô từng theo học. Đúng lúc cô đang ở nội địa nên mới bắt liên lạc được. Dù thấy phiền phức, nhưng trước sự thuyết phục không ngừng, cô đành phải đến khuôn viên học viện cũ.
Và rồi.
“Gyaaa! Gì cơ! Làm sao mà hiện thực hóa được cái này chứ...!”
Cô đã gặp đứa trẻ đó.
.
.
.
Cô thẫn thờ bước đi. Mỗi khi bàn chân chạm đất, những ngọn cỏ dại lại bị giẫm nát dưới chân. Đó là những ngọn cỏ dại được chăm sóc bởi bàn tay con người chứ không phải mọc tự do.
Khung cảnh xung quanh hiện ra rõ mồn một trước mắt. Một không gian trống trải như một bình nguyên, những thảm cỏ được cắt tỉa gọn đẹp, những nấm mồ nhô lên rải rác và những phiến đá dài dựng đứng phía trước...
Đó là một nghĩa trang. Nơi chôn cất và tưởng nhớ những người đã khuất.
Cô không hề muốn đến đây. Nếu theo ý chí cá nhân, cô nhất quyết sẽ không bao giờ đặt chân tới. Bởi mỗi lần ghé thăm, tâm trí cô sẽ bị đảo lộn và rối bời trong suốt nhiều ngày. Nhưng năm nào cô cũng nhất định phải đến. Trước khi làm một con người tài giỏi, cô muốn mình ít nhất phải là một kẻ có nhân tính hơn cầm thú.
Atra tự nhận thấy mình không phải là một người lớn mẫu mực. Nếu còn lương tâm thì không ai có thể nghĩ như thế được. Nếu lấy toàn bộ xã hội làm thước đo trung bình, cô có thể thuộc nhóm dẫn đầu. Atra không đánh chết người chỉ vì bực mình, không thường xuyên lui tới những nơi tăm tối để hưởng lạc. Cô không cười hả hê khi xem cảnh người ta giết chéo lẫn nhau, cũng không phải hạng người giẫm đạp và chế nhạo những kẻ đang hấp hối ngay trước mắt.
Nhưng đó chỉ là lời ngụy biện hèn nhát. Làm sao có thể đưa những hạng người đó vào thống kê cơ chứ. Những loại sâu bọ đó không xứng đáng có tên trong bất kỳ bảng thống kê nào. Atra bắt đầu thống kê lại theo tiêu chuẩn của những người được coi là "bình thường".
Và cô nhận ra mình là một người lớn dưới mức trung bình.
Dù không đánh chết người vì bực dọc, nhưng nếu đối phương quá giới hạn, cô vẫn sẽ tẩn cho một trận tơi bời. Cô không coi những nơi tăm tối là nhà, nhưng khi căng thẳng tích tụ, cô thường tìm đến các loại thảo dược như thuốc lá. Cô có giúp đỡ những người đang hấp hối trước mắt, nhưng dù có dư dả, cô cũng không bao giờ lặn lội đi cứu người ở những nơi xa xôi.
Anh hùng cấp tối cao.
Đó là vị trí mà ai đó coi là mục tiêu cả đời, là vị trí danh giá mà người ta gọi là Anh hùng cao quý. Nhưng đối với Atra, đó chỉ là một cái danh hão rườm rà. Cô không leo lên vị trí này bằng một tấm lòng cao cả. Đơn giản là cô cần sức mạnh nên cứ hoạt động, rồi vô tình được giao phó vị trí này mà thôi.
‘Hà...’
Đôi chân đang băng ngang qua những ngôi mộ chợt dừng lại. Cô nín thở trong giây lát. Lồng ngực nghẹt lại. Một áp lực khó tả đè nặng lên tim. Nếu là đòn tấn công từ bên ngoài, cô đã có thể đánh bật nó đi, nhưng với những gì diễn ra bên trong, cô hoàn toàn bất lực.
Đã mấy năm kể từ khi cô bắt đầu những lần thăm viếng này. Cô đã quen thuộc với trình tự. Atra quỳ xuống, lấy chai rượu mang theo ra. Đó là một loại rượu đắt tiền, nhưng với tài sản của Atra, cái giá đó chẳng thấm tháp vào đâu. Cô cẩn thận đặt nó cạnh bia mộ.
Atra không thích uống rượu. Nhưng tên đệ tử xấc xược của cô, dù chẳng ra sao nhưng lại rất thích món này. Tiếp theo, cô lấy khăn ra thấm nước và lau sạch bia mộ, rồi dùng khăn khô lau lại một lần nữa. Đây là thủ tục cô đã lặp lại suốt nhiều năm nên rất thuần thục.
Thế nhưng, trái tim đang xao động của cô thì mãi vẫn chẳng thể quen được.
Sau khi lau sạch bia mộ của cha mẹ nằm bên cạnh một cách trang trọng, Atra thẫn thờ nhìn xuống ngôi mộ của đệ tử mình.
Atra không phải là một người lớn tốt, cũng chẳng phải là một người thầy giỏi.
Khi nhận đệ tử, Atra đang là Anh hùng cấp cao. Thực lực lúc đó khác xa so với bây giờ. Dù đã có thể tự tin đi lại bất cứ đâu, nhưng dưới nhãn quan hiện tại của cô, thời đó cô vẫn còn thiếu sót rất nhiều. Thêm vào đó, cô hoàn toàn không có khiếu dạy dỗ. Nói thật, sức mạnh của cô phần lớn nhờ vào tài năng thiên bẩm nhiều hơn là sự nỗ lực.
Tất cả những gì cô biết về giáo dục chỉ là kinh nghiệm từ thời học viện. Ở tiền tuyến, cô hầu như không được ai dạy bảo, chỉ toàn tự mình nhìn, bắt chước và ngộ ra. Chính vì vậy, khi dạy đệ tử, cô đã gặp vô vàn khó khăn. Cô không có khiếu, cũng chẳng có kinh nghiệm sư phạm. Thành thực mà nói, cô không hề có chút tự tin nào rằng mình đã dạy dỗ đệ tử một cách đúng đắn.
‘......’
Nhưng đó chắc chắn là một khoảng thời gian hạnh phúc. Kể từ khi mất cha mẹ, cô luôn sống chỉ để nghĩ về sức mạnh. Cuộc đời vốn đầy rẫy những gam màu xám xịt của cô đã trở nên sống động hơn khi gặp đứa trẻ đó. Chính vì thế, cô đã có xu hướng quá nuông chiều đệ tử. Dù là huấn luyện, cô cũng không nỡ xuống tay vì nghĩ "sao có thể đánh một đứa trẻ cơ chứ", và luôn thực hiện một cách nhẹ nhàng. Cô cũng thường xuyên chấp nhận những lời vòi vĩnh trong lúc tu luyện. Cô không hề tạo áp lực căng thẳng mà luôn đón nhận những trò đùa của nó.
Cô có một niềm tin vô căn cứ rằng đứa trẻ đó chắc chắn sẽ làm tốt. Nó có tài năng xuất chúng hơn cả Atra, tính cách lại chẳng có chỗ nào để chê. Cô từng nghĩ nó sẽ trở thành một người vĩ đại hơn cả thầy mình.
Thầy và trò... đó là mối nhân duyên đậm sâu nhất mà cô từng có. Một mối duyên vô cùng trân quý.
Mối duyên ấy đã đứt đoạn từ vài năm trước. Không phải do họ, mà do sự can thiệp từ bên ngoài.
Thảm họa mang tên Hầm ngục. Cái thứ khốn khiếp đó đã cướp đi cha mẹ cô, giờ lại cuốn trôi cả người đệ tử mà cô coi như người thân. Đứa trẻ đó cũng mất cha mẹ vì quái vật khi còn nhỏ, sau đó thức tỉnh và tiếp tục theo học tại học viện.
Đứng trước ngôi mộ không bóng người qua lại, Atra thẫn thờ suy nghĩ. Đứa trẻ đó không phải hạng người sẽ chết như thế này. Nó nhất quyết không phải là kẻ đáng nhận một kết cục như vậy. Nó tài năng hơn Atra. Đứa trẻ vốn luôn tươi sáng, hoạt bát, mang lại nụ cười và hạnh phúc cho mọi người xung quanh... không được phép kết thúc như thế.
Chỉ là một vụ bùng nổ hầm ngục cấp 4. Với thực lực của đệ tử cô, nó hoàn toàn có thể tự bảo vệ bản thân. Thế nhưng, đệ tử của cô đã biến mất mà không để lại gì ngoài một cánh tay và những mảnh thịt vụn văng tung tóe xung quanh.
Cô tuyệt vọng... và hối hận.
Lẽ ra không được dạy dỗ như thế. Lẽ ra không được nuông chiều. Không được vì sợ nó bị thương, sợ nó đau mà chỉ làm ở mức độ vừa phải. Lẽ ra cô phải huấn luyện nó đạt đến thực lực có thể tự bảo toàn mạng sống trước bất kỳ mối đe dọa nào... để không phải chết vì những thảm họa tầm thường như thế.
Đó là lỗi của Atra. Dù người khác có nói gì đi chăng nữa, Atra vẫn luôn tự trách mình như vậy. Một người thầy tệ hại đến mức không thể tệ hơn. Một con khốn đê tiện đã khiến đệ tử mình phải chết.
Không thể chịu đựng nổi những suy nghĩ đó, cô đã quay lại tiền tuyến. Cô trút bỏ mọi tội lỗi và sự ghê tởm bản thân lên lũ quái vật. Cô chẳng màng đến những lời lo ngại xung quanh, chỉ muốn tiêu hao hết những cảm xúc u ám đó.
Vài năm trôi qua... cho đến cách đây vài tháng, lời nhờ vả của Tổng trưởng mới truyền đến.
'Lee Ha-yul...'
Một đối tượng mà cô vốn không muốn nhận... một đối tượng để dạy dỗ. Dù buộc phải dạy, nhưng ký ức quá khứ không cho phép cô dạy dỗ một cách hời hợt. Lần này, cô đã dạy theo cách khác. Không hề nương tay. Dù là siêu nhân đi nữa, nhưng với một đứa trẻ vừa mới thức tỉnh, có lẽ điều đó quá sức chịu đựng. Khắt khe, nhanh chóng và chắc chắn để nó mạnh lên.
Trong khi dạy Ha-yul... nhìn đứa trẻ nhăn mặt vì đau đớn, lòng cô chẳng hề dễ chịu, nhưng để không lặp lại sai lầm quá khứ, cô đã không dừng lại. Cô cũng cố gắng không dành tình cảm cho nó. Cô sẽ dạy dỗ hết mình, nhưng không ai biết tương lai của một người sẽ ra sao. Cô không muốn trải qua nỗi đau mất mát một lần nữa.
Ư...
...Dù có lẽ, cô đã lỡ trao đi một chút tình cảm mất rồi.
"Phù..."
Cô thở dài một hơi thật dài. Vì đang ở nghĩa trang nên suy nghĩ của cô cứ rối bời.
Tinh!
Đúng lúc đó, thông báo từ đồng hồ thông minh vang lên.
[Lee Ha-yul]
Liên lạc từ đứa trẻ mà cô vừa mới nghĩ tới. Atra mở hologram với biểu cảm phức tạp.
▶Lee Ha-yul: Giáo sư ơi... (Vừa xong)
Một tin nhắn bị cắt ngang lửng lơ. Cô cau mày mở hồ sơ của Lee Ha-yul lên.
[Kết nối bị gián đoạn]
'...Cái gì?'
Kết nối bị gián đoạn". Những chữ đó đập vào mắt Atra. Thật kỳ lạ. Đồng hồ thông minh được kết nối thông qua Tháp Điều Phối mà lại bị mất kết nối sao. Hiện tượng này chỉ xảy ra ở bên trong hầm ngục và Tháp.
Lee Ha-yul nói rằng mình sẽ đi hầm ngục. Cô đã gật đầu khi Ha-yul rụt rè hỏi ý kiến. Việc mất kết nối... có thể xảy ra.
Nhưng, nếu vốn dĩ đang ở trong hầm ngục thì làm sao gửi được tin nhắn như vậy? Và tại sao ngay sau khi tin nhắn đến thì kết nối lại bị ngắt? Tại sao tin nhắn lại bị cắt ngang một cách dở dang như thế?
Một sự bất an dâng trào.
'...Không thể nào.'
Sự sợ hãi. Đôi mắt Atra run rẩy kịch liệt.
Hôm nay là ngày giỗ của người đệ tử cũ. Ngày nó rời bỏ thế gian. Vào một ngày như thế, Lee Ha-yul lại đi hầm ngục. Cô đã gật đầu với một tâm trạng phức tạp trước sự trùng hợp này. Để rồi vào chính ngày này, đúng vào ngày này, một tai nạn tương tự lại xảy ra với đứa trẻ mà cô đang dạy dỗ... Đó là chuyện không thể chấp nhận được.
Tinh! Tinh! Tinh!
[Hiện tại, tại Sifnaha, Scotland và 2 khu vực khác đã xảy ra vụ bùng nổ hầm ngục không có dấu hiệu báo trước. Xác nhận các khu vực đã bị cách ly. Yêu cầu các Anh hùng có nghĩa vụ phòng hộ tại khu vực lân cận lập tức hướng về nơi xảy ra bùng nổ.]
'Không thể nào'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
