Chương 245: Nam Nữ Qua Đêm Trong Dungeon Hai Ngày Một Đêm (1)
Ngày tôi kết thúc quá trình tu luyện tại Tháp Tri Thức và trở về Siyolam. Tôi chắc chắn sẽ ghi nhớ ngày hôm đó là một ngày hạnh phúc.
Bước xuống từ đảo bay, người đầu tiên tôi gặp là Elia. Tôi đã có một khoảng thời gian hạnh phúc khi được ôm chặt vào lòng cô ấy và được xoa đầu một cách dịu dàng.
Khi trở về dinh thự, tôi đã gặp Baek A-rin. Tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm vì Quan trắc nguy hiểm không báo động gì, thì lại được một phen kinh ngạc khi thấy Baek A-rin đang nằm liệt giường. May mắn thay đó không phải là tình huống tồi tệ nhất, nên tôi đã sớm làm tan hơi lạnh và chúng tôi có thể ôm chặt lấy nhau.
Tôi cũng đã ôm chầm lấy Seo-yul khi con bé trở về, rồi lại ôm Yeon-hwa để chia sẻ thật nhiều tình cảm. Vào tối muộn, khi sư phụ và giáo sư Liana cùng trở về, tôi cũng đã nhận được rất nhiều sự yêu thương thông qua những cái ôm nồng nhiệt để bù đắp cho khoảng thời gian xa cách.
Mọi người đã cùng quây quần bên bàn ăn và thưởng thức bữa tối ấm cúng. Dù chỉ đơn giản là cùng nhau ăn tối, nhưng cảm giác ấm áp và gần gũi của khoảnh khắc đó vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.
Vì vậy, nếu có ai hỏi tôi ngày hôm đó có hạnh phúc không, tôi nhất định sẽ trả lời là có.
‘Chết tiệt…’
Hạnh phúc là một chuyện, nhưng việc hối hận là điều không thể tránh khỏi. Chỉ mới thẫn thờ một chút thôi mà ký ức của ngày hôm qua đã ùa về. Giữa những ký ức hạnh phúc và ấm áp ấy, hình ảnh tôi gật đầu đồng ý tham gia đại hội giả gái trong vòng tay của Hong Yeon-hwa hiện lên...
Cú sốc này khiến đầu tôi như muốn nổ tung.
‘Giả gái, giả gái sao…? Mình á…?’
Răng tôi đập vào nhau cầm cập vì nỗi sợ hãi rợn tóc gáy. Ý thức về việc mình là một người đàn ông trưởng thành… thực lòng mà nói không quá lớn. Dù trước đây cũng vậy, nhưng cuối cùng tôi đã buông xuôi trước dáng vẻ của chính mình – kẻ thích làm nũng với người khác. Chẳng phải nhờ vậy mà dạo gần đây tôi đã có thể thành thật với dục vọng của mình, lao vào vòng tay họ và đòi được xoa đầu, vỗ về đó sao.
Đúng là khi buông xuôi thì tâm trí cũng thanh thản hơn thật. Hạnh phúc nữa…
Thế nhưng, ngay cả bản dạng giới tính tôi cũng đâu có buông xuôi. Tôi vẫn có ý thức rõ ràng mình là nam giới. Chuyện này chắc chắn từ nay về sau… có lẽ sẽ không bao giờ thay đổi.
Vậy mà lại giả gái sao?
Lùi một bước mà nói, nếu chỉ là một mình nghịch ngợm rồi sau đó cảm thấy tự ghét bỏ bản thân thì còn đỡ. Đằng này lại là một sự kiện chính thức của Lễ hội Thánh Đản… tham gia đại hội và phô diễn bộ dạng giả gái cho cả thế giới xem ư…?
‘Điên mất rồi…’
Tôi không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Tôi sợ hãi tương lai. Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn, kinh khủng hơn và khiến tôi phát điên hơn cả chính là việc tôi đã trực tiếp đồng ý chuyện đó. Dù có sự ép buộc của Hong Yeon-hwa, nhưng người cuối cùng không chịu nổi mà đồng ý lại là tôi.
Vào thời điểm đó, những cử chỉ âu yếm của Hong Yeon-hwa quan trọng hơn cái tương lai kia. Sau đó, khi lý trí vừa kịp quay trở lại, chưa kịp hối hận thì sư phụ và giáo sư Liana đã liên tục tìm đến khiến trí tuệ của tôi lại một lần nữa tan chảy.
Sau khi kết thúc bữa tối ấm cúng, tôi còn mải mê đùa giỡn với Seo-yul cho đến khi dỗ con bé ngủ. Sau một khoảng thời gian hạnh phúc và một đêm ngon giấc như vậy, khi mở mắt ra vào buổi sáng...
Lý trí vốn bị tan chảy bởi tình cảm đã quay trở lại cùng với sự hối hận tột cùng.
‘Ư hự hự…!’
Tôi định vặn vẹo cơ thể như đang lên cơn co giật…
“Ưm… ba ơi…?”
…Nhưng rồi tôi khựng lại trước xúc cảm của Seo-yul trong lòng mình. Đôi cánh đang quấn chặt lấy tôi khẽ cựa quậy, Seo-yul vùi sâu khuôn mặt vào ngực tôi.
[Nếu buồn ngủ con có thể ngủ thêm chút nữa.]
[Vẫn còn sớm mà, lát nữa ba sẽ gọi con dậy.]
“Vâng ạ…”
Tôi khẽ vỗ nhẹ lên lưng Seo-yul. Ngay lập tức, Seo-yul vừa mới cựa quậy đã sớm chìm vào giấc ngủ với nhịp thở đều đặn.
[Phù…]
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì suýt chút nữa đã phạm tội đánh thức một đứa trẻ đang ngủ ngon mà không có lý do chính đáng, nhưng rồi tâm trí lại tiếp tục vùng vẫy trước nỗi đau và sự hối hận khi nhớ về việc 'đồng ý tham gia đại hội giả gái'.
.
.
.
Seo-yul ngủ thêm khoảng 30 phút nữa rồi thức dậy. Thật ra nếu đã ở cạnh tôi thì con bé cứ ngủ say sưa thêm cũng được, nhưng Seo-yul – đứa trẻ ngoan có lối sống nề nếp – đã thức dậy rất nhanh.
[Vâng, nhờ có Seo-yul mà ba đã ngủ rất ngon. Seo-yul cũng có giấc mơ đẹp chứ?]
“Hi hi hi, con cũng thấy rất vui vì được ngủ cùng ba!”
Seo-yul nở nụ cười ngây ngô rồi lao đến dụi má vào tôi. Trước dáng vẻ giống hệt một chú cún con đó, tôi cũng mỉm cười và để con bé dụi má mình.
[Ai chà chà… ai đã dạy con chỉ chọn những lời đáng yêu thế này để nói vậy hả?]
“Hi hi, ba dạy con đấy!”
[Á, hóa ra ba là thủ phạm sao?]
“Hả, ba là thủ phạm!”
Seo-yul mở to đôi mắt. Dù ai nhìn hay nghe thấy cũng biết đây là đang diễn kịch. Chính con bé cũng thấy buồn cười nên khóe miệng cứ giật giật rồi bật ra tiếng cười khúc khích.
[Đáng yêu quá.]
Tôi ôm chặt lấy dáng vẻ cực kỳ đáng yêu đó. Đã 10 phút trôi qua kể từ khi hai cha con đùa giỡn trên giường sau khi thức dậy. Không thể cứ ở mãi trên giường được, tôi bế Seo-yul ra ngoài ban công gắn liền với phòng.
Vù vù…
Vừa mở cửa, cơn gió sớm đã lướt qua cơ thể. Cảm giác như vừa mới hôm qua tôi còn đang hít thở bầu không khí nóng bức, vậy mà giờ đã là cơn gió thu khá mát mẻ. Và khi Lễ hội Thánh Đản diễn ra, chắc hẳn sẽ là mùa đông với những bông tuyết trắng xóa rơi đầy.
[Nếu thấy lạnh con phải bảo ba ngay đấy, biết chưa?]
“Vâng ạ.”
Cả tôi và Seo-yul đều chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng. Dù ban công có cài đặt ma pháp nhưng vẫn phải cẩn thận. Tôi dặn dò rồi đắp chăn cho Seo-yul, sau đó đặt mông xuống chiếc ghế được chuẩn bị sẵn ở một góc ban công.
Ngắm nhìn phong cảnh từ ban công vào sáng sớm… nghe qua thì có vẻ là một sự miêu tả khá lãng mạn. Tất nhiên, tôi không nhìn bằng thị giác mà đang ngắm nhìn bối cảnh thông qua quan trắc. Tôi đã định nếu con bé thấy chán hay ghét thì sẽ vào ngay, nhưng thấy dáng vẻ con bé chỉ ló mỗi cái đầu ra khỏi chăn để tận hưởng cơn gió, tôi đã an tâm.
Sau khi tận hưởng cơn gió một lát, tôi trải khăn lên bàn.
“Oa! Sandwich! Ba làm ạ?”
[Ừ.]
[Ba làm nhiều lắm, con cứ ăn thoải mái nhé.]
“Vâng! Con sẽ ăn thật nhiều!”
[Nhưng đừng có ăn cố quá đấy.]
Khi tôi bày những chiếc sandwich đã làm sẵn cùng sữa ra bàn, đôi mắt Seo-yul sáng rực lên. Thức dậy sớm thế này chắc con bé cũng đói rồi. Cơ thể Seo-yul trong lòng tôi nhấp nhổm. Chẳng mấy chốc, hai bàn tay thò ra khỏi lớp chăn quấn quanh người như con kén…
“…A, không thò ra được.”
[Dạ?]
…Chúng không thò ra được. Chính xác là Seo-yul đã khẽ rùng mình một cái ngay trước khi định đưa tay ra rồi lại lén lút rụt tay vào. Sau đó con bé ngửa cổ lên nhìn tôi.
“……”
Một cái nhìn không lời. Nhưng tôi có thể nắm bắt ngay yêu cầu chứa đựng trong đó.
[Chà chà, tay Seo-yul không thò ra được sao?]
[Phải làm sao đây… có cần ai đó đút cho ăn không nhỉ??]
Gật đầu lia lịa!
Seo-yul gật đầu mạnh mẽ như thể muốn khen tôi nói quá đúng. Cuối cùng, tôi không nhịn được cười mà cầm lấy chiếc sandwich.
[Nào, há miệng ra nào… Aaaa.]
“Nhoàm.”
Cái miệng nhỏ xíu há ra cắn một miếng sandwich. Ngay sau đó, cái miệng đang ngậm sandwich nhai nhóp nhép, và đôi mắt bỗng sáng lên lấp lánh.
“Ngon lắm ạ!”
[Cảm ơn con.]
Đứng ở vị trí người làm ra món ăn, thấy người ăn khen ngon và cười tươi như vậy thì sao có thể không vui cho được.
[Nào, thêm một miếng nữa… và cả sữa nữa.]
“Nhoàm…”
Tôi cũng mỉm cười trên môi và liên tục di chuyển đôi tay.
‘…Vậy thì, tiếp theo nên làm gì đây…’
Đồng thời, bộ não tôi cũng hoạt động để suy tính lịch trình sắp tới. Những gì cần đạt được ở Tháp Tri Thức thì tôi đã đạt được rồi. Kỹ năng ma pháp đã được nâng cao từ sớm, tôi cũng thu thập được nhiều thông tin chỉ có thể tìm thấy ở Tháp Tri Thức.
Tôi đã tìm thấy manh mối về Bảo ngọc Giải nguyền, và cũng mang về rất nhiều thứ quý giá mà cô Ariel đã chuẩn bị cho. Hơn hết, tôi còn học theo và nắm bắt được Ma đạo ,của Ariel. Dù vẫn còn thiếu sót, nhưng việc nắm bắt được cái khung cũng đã là rất tốt rồi. Trong đầu tôi, và cả trong không gian ảo, đều chứa đựng những thuật thức và bản giải mã Ma đạo Cố định do chính tay Ariel chép lại.
Tôi có thể đi theo con đường mà cô Ariel đã khai phá, hoặc tôi cũng có thể tự khai phá con đường riêng bằng cách trộn lẫn những nét đặc trưng của chính mình. Thêm vào đó, tôi còn nhận được cả 'Đỉnh Hoa' – cổ vật mà cô Ariel từng sử dụng. Tính toán từng chút một, tôi đã thu hoạch được một lượng lớn vượt xa kế hoạch ban đầu.
‘Tiếp theo, mình nên làm gì đây.’
Dù đã nhận được và học được rất nhiều thứ, nhưng đương nhiên tôi không thể dừng lại ở đây. Ngoài những thành quả to lớn đó ra, với trình độ hiện tại của mình thì những thứ tôi có thể thực hiện vẫn còn ít. Vì vậy, tôi chỉ còn cách lập kế hoạch để tiếp tục trưởng thành.
‘Thứ mình có thể nghĩ ra ngay bây giờ là… Tinh linh sao?’
Số lượng tinh linh tôi đang sở hữu cũng đã lên đến hàng trăm. Với ai đó thì đây là con số mà dù có đi lang thang khắp thế giới cả đời cũng không đủ, vậy mà tôi chỉ việc thu nhận những đứa trẻ tự động bám theo mà cũng đã đạt đến mức này. Điểm đáng tiếc duy nhất là chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ nhỏ bé cấp thấp?
Sự tiếc nuối nhỏ nhoi đó cũng sắp kết thúc rồi.
‘Sắp tới tất cả sẽ thăng cấp thôi. Hay là mình nhờ giáo sư Liana giúp đỡ nhỉ?’
Trong khi đang đút sandwich và sữa cho Seo-yul, tôi đã triệu hồi một tinh linh.
Vù vù…
Một tinh linh gió tỏa ra sắc xanh lá nhạt. Đây là một thành viên thuộc hàng lão làng, có mặt từ khi tôi mới bắt đầu thu nhận tinh linh. Khi tôi dùng đầu ngón tay gõ nhẹ, tinh linh tản ra những hạt sáng rồi đậu lên mu bàn tay tôi. Lúc đầu nó chỉ nhỏ bằng móng tay, nhưng giờ đã lớn hơn cả đầu tôi rồi.
Khi tôi đồng hóa với nó một lát, một ý niệm kỳ lạ vang lên trong đầu. Nếu giải mã ra thì… ‘Tôi đâu có nhỏ đâu… ‘đại loại là một ý chí như vậy.
‘Thế này mà bảo không nhỏ sao.’
Đúng là hầu hết tinh linh đã nảy sinh ý thức tự chủ. Tôi nhún vai, đẩy tinh linh đang lao vào người mình đòi rút lại lời vừa nói ra xa. Nói cách khác, điều kiện thăng cấp đã sớm được thỏa mãn. Cứ để mặc thế này thì chúng cũng sẽ lần lượt thăng cấp thôi… nhưng vì giữa các tinh linh có sự khác biệt, nên tốt nhất là cho chúng thăng cấp cùng một lúc.
Ngoài ra, tôi cũng nghĩ ra các kế hoạch khác. Nhiều từ ngữ hiện lên rồi chìm xuống trong đầu. Tôi kết hợp chúng một cách hợp lý và lập ra một kế hoạch hiệu quả.
‘Ừm.’
Lập kế hoạch hoàn tất. Tôi đã quyết định đại khái kế hoạch. Vì có nhiều việc phải làm nên nếu có thể xử lý cùng một lúc thì nên làm. Nghĩ vậy, tôi gõ vào chiếc đồng hồ thông minh.
Kẹt… kẹt…
“Oa, cái gì thế kia?”
“…Không phải cậu ta hạ trọng lượng xuống đấy chứ?”
“Tớ vừa mới xem xong, là thật đấy.”
“Thế thì càng rùng mình hơn. Thà cứ bảo đó là giả đi cho xong.”
Phòng tu luyện công cộng này nằm ở khu vực dành cho năm thứ 2. Do đó, 99% người sử dụng là học viên năm 2, khiến nó được coi là phòng tu luyện chuyên dụng cho năm thứ 2.
Kít…
Những người đang sử dụng phòng tu luyện đó đều mang vẻ mặt tương tự nhau. Kinh ngạc, ngạc nhiên, sững sờ… Một cảm xúc khá chung. Và nơi tất cả những ánh mắt đó hướng về cũng đều thống nhất.
“Phù…”
Kẹt…
Nhân vật chính đang thu hút mọi ánh nhìn, Lee Ji-yeon, lại không mấy bận tâm đến điều đó. Cô vận dụng sức mạnh toàn thân, dùng một tay nhấc bổng chiếc tạ sắt đang cầm chặt.
Kẹt kẹt…
Trọng lượng của tạ sắt trong phòng tu luyện rất đa dạng. Có loại nhẹ thường thấy ở các phòng gym cho người bình thường, cũng có loại nặng mà một siêu nhân chuyên tâm rèn luyện thân thể cũng phải vất vả mới nhấc nổi. Nhưng không có chiếc tạ nào nặng như chiếc mà Lee Ji-yeon đang cầm.
Cô đến phòng tu luyện trong bộ đồ thể thao gọn gàng. Hai đầu thanh sắt mảnh là những khối sắt lớn hơn cả thân người. Bản thân chất liệu đó đã nặng gấp bội so với kim loại thông thường. Dù được gia công thành những tấm tạ phù hợp thì hầu hết học viên cũng thấy vất vả khi nhấc lên. Vậy mà Lee Ji-yeon lại treo nguyên cả khối sắt đặc và dùng một tay nhấc lên như tạ tay.
“…Ji-yeon à, không nặng sao?”
Trước dáng vẻ kỳ quái đó, cô bạn đi cùng hỏi với vẻ mặt ngán ngẩm… và lo lắng. Trên tay cô bạn là một chiếc tạ tay trông khá xinh xắn. Khác với vẻ ngoài, đó là chiếc tạ có trọng lượng khá lớn, nhưng vì Ji-yeon đang thực hiện hành vi kỳ quặc bên cạnh nên cô bạn cảm thấy phát ngán. Nói trắng ra, nếu bây giờ Ji-yeon quăng thứ đó về phía mình… chắc chắn cả ma pháp phòng ngự cũng sẽ bị nghiền nát mất…
“Ừ, không sao, không vấn đề gì.”
Trước ánh mắt lo lắng, Lee Ji-yeon thản nhiên gật đầu. Những giọt mồ hôi đọng trên cằm rơi xuống, thấm vào rãnh ngực. Lee Ji-yeon thở hắt ra một hơi dài, rồi đặt chiếc tạ đang cầm bằng một tay xuống sàn.
Rầm!
Dù rõ ràng là đã đặt xuống chậm rãi… cẩn thận, nhưng uy lực khiến sàn nhà rung chuyển mạnh làm những người bạn xung quanh khiếp vía run rẩy. Nếu không có nhiều ma pháp được kích hoạt trước khi nó chạm sàn, chắc hẳn sàn nhà đã bị lún xuống rồi...
“Phù…”
Lee Ji-yeon lại nhắm mắt điều hòa nhịp thở rồi nhìn xuống bàn tay mình. Khi nắm chặt tay, cô có thể cảm nhận được một sức mạnh khổng lồ đang nằm trong lòng bàn tay. Chắc chắn là nó đã vượt xa so với lần đo trước. Không chỉ có năng lực thể chất. Ngoài ra, biểu đồ tăng trưởng của các lĩnh vực khác cũng đang có xu hướng tăng vọt rõ rệt. Đến mức giáo sư phụ trách của cô còn phải hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra.
Tất nhiên, Lee Ji-yeon vốn dĩ đã là một trong những học viên tiêu biểu đại diện cho Cradle hiện tại. Đại gia tộc Thái Sơn, trưởng nữ của gia chủ tông gia. Tư chất thừa hưởng rất xuất sắc, và bản thân cô cũng không phải là người lười biếng. Lại thêm sự cộng hưởng của Sự bảo hộ của Trưởng thành nên sự trưởng thành không thể chậm được.
…Dù đã tính đến chuyện đó thì tốc độ trưởng thành hiện tại vẫn là cực kỳ nhanh. Biểu đồ tăng trưởng còn rõ rệt hơn cả giai đoạn đầu năm thứ nhất vừa mới nhập học.
“……”
Sự trưởng thành lại lấy được đà như thế này mới chỉ diễn ra gần đây thôi. Nghĩa là khoảng một tháng trước…
Tinh
‘…Thông báo?’
Chiếc đồng hồ thông minh rung lên đúng lúc đó. Dù cô đã chuyển hầu hết liên lạc sang chế độ im lặng để tập trung, nhưng thông báo vẫn vang lên. Nghĩa là đó là một thông báo quan trọng. Lee Ji-yeon uống cạn chai nước rồi gõ vào chiếc đồng hồ. Một hình ảnh nổi hiện lên trước mắt cô.
[Liên lạc: Hậu bối Lee Ha-yul]
‘À.’
Là hậu bối sao. Bất chấp những lời xì xào của đám bạn xung quanh trước bầu không khí bỗng chối trở nên tích cực của cô. Lee Ji-yeon vươn ngón tay nhấn vào hình ảnh nổi. Hình ảnh thay đổi. Ngay lập tức, lịch sử tin nhắn với Lee Ha-yul hiện ra.
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Vâng (Lâu rồi)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Em hiểu rồi (Lâu rồi)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Vâng (Lâu rồi)
…
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Vâng (6 tuần trước)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Cảm ơn chị đã lo lắng (6 tuần trước)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Chúc tiền bối cuối tuần vui vẻ (6 tuần trước)
…
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Em vừa mới về đây! (Hôm qua)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Xin lỗi tiền bối vì lịch trình cố vấn bị chậm trễ vì em! (Hôm qua)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: (Phiếu đổi kẹo trái cây ngũ sắc Arcria) (Hôm qua)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Hi hi… Lần tới em sẽ mời tiền bối đi ăn cơm! (Hôm qua)
Tất cả đều là nội dung cũ. Cô cảm thấy một chút mãn nguyện trước cách nói chuyện ngày càng mềm mỏng và nhẹ nhàng, nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Lee Ji-yeon nhanh chóng lướt ngón tay để đến những tin nhắn gần đây nhất.
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Ngó nghiêng (Vừa xong)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: (Biểu tượng con chó thò đầu ra từ góc tường) (Vừa xong)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Tiền bối, hay là chúng ta cùng giải quyết tiến độ cố vấn bằng cách đi hầm ngục nhé? (Bây giờ)
“Hầm ngục?”
Lee Ji-yeon nghiêng đầu. Một hành động chứa đựng sự thắc mắc. Ngay lập tức, như thể đã xác nhận được phản ứng của cô, lời giải thích bổ sung bay tới.
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Hầm ngục em đã chọn sẵn rồi (Bây giờ)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: Lịch trình là hai ngày (Bây giờ)
▶ Hậu bối Lee Ha-yul: À, chỉ có em và tiền bối thôi (Bây giờ)
“……”
Dù không nhất thiết phải thêm lời giải thích đó... nhưng đúng là có cần. Có cái gì đó... ừm... thật khó để diễn tả thành lời. Lee Ji-yeon nhìn chằm chằm vào hình ảnh nổi với vẻ mặt kỳ lạ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
