Chương 403: Ngươi là ai vậy?
Ghế và bộ đồ ăn đã được bày thêm một bộ, nhưng chẳng có vấn đề gì cả.
Cơm nước thì lúc nào cũng được chuẩn bị dư dả.
Công sức bỏ ra cùng lắm chỉ là đặt thêm một bộ bát đĩa, và làm thêm vài món mà Lee Ha-sol thích mà thôi.
Lee Ha-yul rõ ràng đang giải thích một cách rất thản nhiên, nhưng…
“Oa…”
Lee Ha-sol ngồi vào chỗ, miệng khẽ há hốc kinh ngạc.
“Sơn hào hải vị. Hay phải gọi là bàn tiệc của bậc đế vương?
Liệu có còn từ ngữ nào khác để diễn tả không?”
Màu sắc rực rỡ và đa dạng chủng loại. Dù thế giới ngày nay ranh giới giữa ẩm thực Đông - Tây đã mờ nhạt, nhưng số lượng món ăn trên bàn vẫn phong phú đến mức khó tin.
Tất nhiên, với những thế lực sở hữu hàng chục đầu bếp túc trực thì việc đãi đằng thế này không phải là không thể.
“Ha-yul… tất cả chỗ này là sao thế em…?”
[Hắng giọng]
“Nhưng bữa ăn này đều do chính tay Lee Ha-yul chuẩn bị.”
Trước ánh mắt kinh ngạc của Lee Ha-sol, Lee Ha-yul đang ngồi nhấp nhổm trên ghế bèn ưỡn ngực đầy tự hào như thể đã chờ đợi giây phút này từ lâu.
Gương mặt cậu tràn đầy vẻ đắc ý. Bộ cánh trắng muốt sau lưng khẽ rung rinh như cái đuôi. Đáng yêu quá đỗi. Lee Ha-sol lại thấy "thèm" hôn cậu thêm cái nữa.
[Thế nào ? Bình thường tụi em vẫn ăn thế này, nhưng em có làm thêm vài món mà chị Lee Ha-sol thích nữa đấy nha]
“Bình thường cũng ăn thế này sao…”
[Tất nhiên là có cả sự giúp đỡ của mọi người và đám nhóc yêu tinh nữa ạ]
Lee Ha-sol ngẩn ngơ nhìn lướt qua bàn ăn. Cô lo lắng không biết chân bàn có gãy vì gánh nặng của hàng chục món ăn này không.
Trong tâm trí cô, danh sách những ưu điểm dài dằng dặc của Lee Ha-yul lại được cộng thêm một dòng mới.
Một người đàn ông đảm đang và đáng yêu…
“Hừm hừm, Ha-yul à, giờ mình bắt đầu ăn nhé?”
“À, vâng .”
Khi Hong Yeon-hwa nhìn sang, Lee Ha-yul gật đầu rồi đưa mắt nhìn quanh mọi người. Theo đó, tất cả đều cầm đũa lên.
“Chúc mọi người ngon miệng.”
Lee Ha-sol cũng cầm bộ đồ ăn của mình lên.
Cô cúi xuống nhìn món ăn đặt ngay trước mặt mình.
Những sợi khoai tây bào mỏng cùng thịt xông khói bóng bẩy trong lớp dầu mỡ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Khoai tây sợi xào.
Không phải món gì quá đặc biệt. Đó là món dễ làm và luôn đảm bảo hương vị, cũng là một trong những món phụ mà Lee Ha-sol thích nhất.
Cô đã ăn món này rất nhiều lần rồi, nhưng… đĩa khoai tây xào này trông đặc biệt ngon mắt.
“…Oa…?”
Thực tế đúng là vậy.
Không, nó còn hơn cả mong đợi.
Cảm giác sợi khoai tây giòn sần sật tan chảy trên đầu lưỡi, hương vị thấm đẫm vào vị giác khiến Lee Ha-sol khẽ run vai.
‘Tại sao, tại sao lại ngon đến mức này?’
Chỉ nhìn bằng mắt thôi đã thấy ngon rồi, nhưng đây chỉ là khoai tây xào thôi mà, sao vị của nó lại vượt xa trí tưởng tượng thế này…
‘Ngon hơn cả mình làm nhiều.’
Dù có suy nghĩ khách quan đến đâu cũng không thể so sánh nổi.
Lee Ha-sol đã rèn luyện kỹ năng nấu nướng.
Lý do là vì một người nào đó.
Người đó vốn không có vị giác, nên cô nghĩ nếu mình tự tay nấu nướng hoặc cho người đó ăn đủ loại món ngon thì có lẽ tình trạng sẽ khá hơn.
Thế mà người đó lại nấu ăn giỏi hơn cả Lee Ha-sol. Mí mắt cô khẽ run rẩy…
“Cái này…”
[Ngon không chị?]
Lee Ha-yul đang mấp máy miệng nhai bỗng hỏi qua chiếc vòng cổ. Khi Lee Ha-sol gật đầu, gương mặt cậu bừng sáng.
[Thật mừng vì nó hợp khẩu vị của chị]
[Đây là khoai tây em dùng Thái Sơn để trồng đấy. Cả dầu ăn cũng là do em trồng cây rồi ép ra bằng Thái Sơn luôn…]
“À, Thái Sơn…”
Cô đã phần nào hiểu được tại sao hương vị lại đậm đà đến lạ lùng như vậy. Lee Ha-sol nhìn đĩa khoai tây xào với ánh mắt phức tạp.
Chẳng ai là không biết chất lượng thực phẩm xuất khẩu từ gia tộc Thái Sơn.
‘Nhưng kể cả tính đến yếu tố đó thì vẫn quá ngon…’
Lee Ha-sol vừa kinh ngạc vừa quan sát Ha-yul.
Cậu đang ngậm thìa nhai nhồm nhoàm. Dáng vẻ đó đáng yêu nhất trần đời, nhưng cô đọc được một chút không hài lòng thoáng qua trên gương mặt cậu.
Cô không hiểu làm thế nào mà một đứa trẻ không có vị giác lại có thể nêm nếm và nấu nướng tài tình đến vậy.
‘Em ấy bảo là "dùng Thái Sơn để trồng" đúng không nhỉ.’
Những lời đồn về Lee Ha-yul nếu kể ra thì không sao đếm xuể.
Nhưng nếu phải chọn ra một chủ đề đang gây sốt nhất thế gian hiện nay, ai nấy đều sẽ chỉ nói về một chuyện.
Ba đại gia tộc đóng đô tại khu vực bán đảo Hàn Quốc.
Kiếp Hỏa, Thương Hải và Thái Sơn.
Nghe bảo năng lực đặc hữu của cả ba gia tộc đó đều đã bộc phát trên người một mình Lee Ha-yul.
Dĩ nhiên ban đầu ai cũng coi đó là chuyện tào lao.
Lý do ư? Chẳng cần phải nghĩ. Đơn giản là theo quy luật tự nhiên, điều đó là không thể. Những lời đồn xuất hiện từ sự cố Mặt Sau cũng nhanh chóng bị dập tắt và biến mất.
Thế rồi lời đồn đó lại rộ lên lần nữa.
Tất cả đều nghĩ rằng nó sẽ lại bị vùi lấp như một thuyết âm mưu hay chuyện phi lý…
Nhưng nguồn gốc của lời đồn lần này lại là từ các sinh viên năm hai của Siyolam. Hơn nữa là ngay thời điểm họ vừa cùng Lee Ha-yul hoàn thành đợt Nhập Tháp trở về.
Khi các thế lực còn đang ngơ ngác dỏng tai nghe ngóng, Lee Ha-yul bắt đầu công khai sử dụng Kiếp Hỏa, Thương Hải và Thái Sơn như thể chẳng còn gì để giấu giếm nữa.
Thế gian cứ thế mà đảo lộn.
“Ngoàm…”
Trong khi đó, chính chủ nhân của sự đảo lộn đó và căn biệt thự này trông lại có vẻ rất bình yên.
“……”
Cứ quan sát Lee Ha-yul đang máy móc nuốt cơm như thể nhai cao su, cô lại cảm thấy mặt mình râm ran vì những ánh nhìn khác.
Lee Ha-sol khẽ quay đầu lại.
Những người đang ngồi quanh bàn tròn. Ngoại trừ một người ra thì toàn là phụ nữ… và nếu chỉ xét về ngoại hình thì ai nấy đều xinh đẹp tuyệt trần.
Ánh mắt của họ đang tập trung hết vào Lee Ha-sol.
Không khó để cô đọc được những cảm xúc lẫn lộn trong vài ánh mắt đó.
Cảnh giác và hiếu kỳ.
‘Hừm.’
Đây là chuyện có thể đoán trước.
Bọn họ là những người mà Da-era đã ám chỉ là "có chủ". Việc họ cảnh giác với kẻ địch Lee Ha-sol bỗng dưng xông vào ngồi chung bàn ăn là điều đương nhiên.
“Kỳ Nhập Tháp vừa rồi của cô thế nào?”
Không chỉ có sự cảnh giác. Elia mỉm cười rạng rỡ bắt chuyện với Lee Ha-sol. Cô cũng mỉm cười đáp lại.
“Kỳ Nhập Tháp của năm nhất cũng không khác gì so với những gì đã biết ạ. Sinh tồn và cạnh tranh trong rừng suốt năm ngày.”
“A ha? Hèn gì, tụi tôi cũng trải qua quy tắc tương tự… Mà này, nghe bảo cá thể Boss của mỗi khóa đều khác nhau đúng không? Lần này là quái vật gì vậy?”
“Là Ô Nham Tiết (劧巖蝍) ạ. Nó ở cấp 6, lại còn là cấp Alpha, cộng thêm môi trường phù hợp nên thể lực và độ bền cực kỳ kinh khủng. Vì vậy tôi đã chờ cho nó kiệt sức rồi kết liễu bằng phát bắn tỉa từ xa.”
“Ê! Cái đó! Thật sự là nhờ tôi đã vất vả bào lớp vỏ ngoài của nó khi bị bao vây tấn công từ tứ phía đấy nha!”
“Ừm nhờ vậy mà tôi ăn điểm dễ dàng. Cảm ơn cô nhé?”
“Đệt thật.”
“Hi hi. À, lúc đó sức mạnh của Tinh linh cũng đóng vai trò rất lớn. Suốt năm ngày chúng đã giúp tôi cảm ứng và trinh sát, đặc biệt là giúp ích rất nhiều trong việc thay đổi quỹ đạo mũi tên.”
“Thật mừng vì em đã tiếp thu tốt.”
“Đó là nhờ Giáo sư Liana cô đã dạy bảo rất tận tình ạ.”
Elia bắt chuyện một cách thân thiện, Da-era cũng tự nhiên xen vào khi nhắc đến chủ đề liên quan. Cả Liana – người được nhắc đến với lý do cảm ơn – cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
Tất cả đều là những người mà Lee Ha-sol đã tạo dựng được mối liên kết từ trước.
Khi cuộc trò chuyện bắt đầu diễn ra êm đẹp, bầu không khí căng thẳng cũng phần nào dịu bớt.
‘Dù sao đi nữa, kết bạn vẫn là lựa chọn đúng đắn.’
Đối đầu với họ ư? Cô không có ý định đó, và dù xét theo hướng nào thì điều đó cũng chẳng tốt lành gì.
‘Bởi vì tất cả đều là những người quan trọng đối với Ha-yul.’
Có nhiều lý do, nhưng đây là lý do lớn nhất.
Đó cũng là một phán đoán lạnh lùng.
Lee Ha-sol – một mối nhân duyên từ trại trẻ mồ côi, nay thậm chí đã mất cả ký ức.
Còn những người gặp gỡ tại Siyolam, tích lũy tình cảm, được gọi là "đã có chủ", và thậm chí được đám yêu tinh còn gọi là Vương phi.
Với Lee Ha-yul, bên nào mới là mối nhân duyên sâu đậm và quý giá hơn?
Chẳng cần phải hỏi.
Hơn nữa, Lee Ha-sol mới chỉ là mối nhân duyên vừa mới được kết nối lại. Đối với họ, cô chẳng khác nào "viên đá từ đâu lăn tới".
Nếu Lee Ha-sol xung đột với những mối nhân duyên quý giá hiện tại của cậu… chắc chắn sẽ không thể mong chờ một kết quả tốt đẹp nào.
‘Vậy thì…’
Nghĩ vậy, Lee Ha-sol quay đầu lại.
Có bốn người mà cô vẫn chưa thực sự tạo được thiện cảm.
Hong Yeon-hwa, Baek Ah-rin, Lee Ji-yeon và Atra.
Ba người là hậu duệ của ba đại gia tộc, người còn lại là vị anh hùng tối cao đã phô diễn kỹ nghệ kinh người tại chiến tuyến Ma Cảnh và sự cố Mặt Sau.
‘Toàn là những nhân vật tầm cỡ.’
Việc họ đều là si mê một người khiến cô không khỏi cảm thấy phi lý.
Dĩ nhiên cô không để lộ cảm xúc đó. Lee Ha-sol mỉm cười dời tầm mắt.
Mục tiêu đầu tiên là Baek Ah-rin.
Hậu duệ của Thương Hải. Cô đã nghe rất nhiều lời đồn về cô ấy.
Một người hoàn hảo văn võ song toàn. Thậm chí ngoại hình và tính cách cũng cực kỳ xuất sắc.
Baek Ah-rin đã nổi tiếng trong giới thượng lưu từ khi còn nhỏ. Khác hẳn với Hong Yeon-hwa, cô ấy nhận được sự công nhận theo hướng tích cực.
Trùng hợp là cả hai đều có điểm chung là thủ khoa đầu vào. Cô định bắt chuyện theo hướng đó.
“Xin chà—”
“Loại!”
“Dạ?”
Cô định nói như vậy. Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa nhìn vào mắt và mở lời, Baek Ah-rin – người vừa nuốt chửng miếng cơm – bỗng chỉ tay thẳng vào cô.
Tiếng hét đột ngột khiến ai nấy đều chớp mắt ngơ ngác.
Thế nhưng Baek Ah-rin vẫn trợn tròn mắt, hét lên một lần nữa với vẻ cường điệu:
“Bây giờ đã quá nhiều rồi! Lại còn định tăng thêm đối thủ cạnh tranh ở đây nữa sao? Tôi không cho phép!”
“ Đúng là… con điên!.”
“Ah-rin à? Em đang nói cái gì vậy…”
Trước sự kiềm chế không màng bộ lọc đó, Hong Yeon-hwa thốt lên với gương mặt kinh hãi, còn Lee Ji-yeon giật mình quay sang nhìn Baek Ah-rin.
“A! Kệ đi!”
Dù họ nói gì, Baek Ah-rin vẫn lắc đầu nguầy nguậy.
“Hiện tại chỉ có Thương Hải của oppa Ha-yul là chưa bộc phát hoàn chỉnh thôi! Đây là phân biệt đối xử! Tại sao chỉ phân biệt đối xử với mỗi Thương Hải? Bộ anh coi thường em là thế lực ngoại lai từ vùng đất băng giá hẻo lánh phương Bắc nên mới đối xử thế này sao?”
[Làm gì có chuyện đó chứ …]
[Mình vẫn đang chăm chỉ luyện tập Thương Hải mỗi ngày mà]
“Nhưng có thấy kết quả gì đâu! Cứ đà này thì đến trước khi diễn ra đại hội, chẳng lẽ chỉ có mỗi Thương Hải là không bộc phát được sao?”
[Chuyện đó… cũng không rõ…]
“Tại sao oppa Ha-yul lại không thể khẳng định hả! Đúng là phân biệt đối xử mà! Ngay cả bây giờ cũng vậy! Tại sao anh làm với tất cả mọi người xung quanh rồi! Dù có lý do gì đi nữa thì tại sao chỉ có mình em là không được hôn— ưm, ưm ưm!”
“Em đang nói cái gì trong lúc ăn vậy hả, Ah-rin…!”
Lee Ji-yeon kinh hãi bịt miệng Baek Ah-rin lại.
.
.
.
“Em ăn xong rồi ạ…”
Cuối cùng cũng nuốt hết cơm, Lee Ha-yul đặt đũa xuống. Rõ ràng lượng ăn rất nhiều, nhưng gương mặt cậu lại thoáng hiện vẻ không thỏa mãn.
Ở một nơi cách đó không xa.
Lee Ha-sol, người đang ngồi trên sofa trò chuyện cùng những người khác, vừa ăn miếng táo mà đám yêu tinh đưa cho làm tráng miệng vừa gật đầu thấu hiểu.
Đó là điều đương nhiên vì cậu không có cả vị giác lẫn khứu giác.
‘Ngay cả khi thị lực và giọng nói đã được giải quyết một phần, khứu giác và vị giác vẫn chưa hồi phục sao.’
Vốn dĩ phương án giải quyết mà chiếc vòng cổ đưa ra cũng thật kỳ quặc.
Hôn môi? Làm chuyện đó mà mắt sáng lại, giọng nói phát ra được sao? Cậu đâu phải nàng công chúa trong truyện cổ tích…
“Ha-yul à, cậu ăn xong rồi à?”
Đúng lúc cô đang nghĩ vậy.
Hong Yeon-hwa gác tay lên lưng ghế nơi Lee Ha-yul đang ngồi. Ngay lập tức, gương mặt vốn đang hơi hờn dỗi của Lee Ha-yul bừng sáng hẳn lên.
“Vâng! Mình ăn xong rồi.”
Một sự thay đổi vô cùng lộ liễu. Lee Ha-sol đang quan sát Ha-yul bỗng mở to mắt kinh ngạc.
“Vậy sao? … Có ăn ngon miệng không?”
Hong Yeon-hwa nghiêng đầu, chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ Thú Tội.
“Vâng, Ha-yul ăn ngon lắm .”
[Khẳng định]
“…Ăn no là tốt rồi. Vậy mình lên lầu một chút nhé?”
“Vâng vâng! ”
Lee Ha-yul đứng dậy gật đầu lia lịa.
Những bộ đồ ăn bay lên tự động di chuyển về phía nhà bếp, rồi Hong Yeon-hwa nắm tay Lee Ha-yul xoay người lại.
Cô chạm mắt với Lee Ha-sol. Bờ vai của Hong Yeon-hwa – người đang tự nhiên hướng về phía cầu thang – khẽ rùng mình một cái.
“…Cô bảo lên lầu sao. Hai người đi ngủ sớm vậy à?”
“À không, không phải vậy đâu. Chỉ là… hai đứa có chuyện cần nói riêng một chút thôi.”
Hong Yeon-hwa đảo mắt một lát rồi đáp lại.
Đó không phải một câu trả lời chính xác. Hong Yeon-hwa mập mờ rồi dẫn Lee Ha-yul đi lên tầng trên.
‘…Gì vậy nhỉ?’
Dáng vẻ hành động đầy quen thuộc của Hong Yeon-hwa. Sự yêu thích lộ rõ của Lee Ha-yul.
Trong đầu Lee Ha-sol hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
.
.
.
Lee Ha-yul ăn rất nhiều cơm.
Đối với một siêu nhân vận động cơ thể mạnh mẽ thì đó là chuyện hiển nhiên.
Nếu xét theo khía cạnh đó, Lee Ha-yul vốn thuộc nhóm ăn ít.
Nhưng dạo gần đây thì khác. Thời gian này, một ngày Lee Ha-yul ăn tới tám bữa.
Ba bữa chính theo kiểu sinh viên bình thường.
Và từ ba đến năm bữa do những người xung quanh "cho ăn"…
“…Phù.”
Đêm ngày Lee Ha-sol đến biệt thự.
Đêm đó, người ôm Lee Ha-yul ngủ là Hong Yeon-hwa.
Trong căn phòng tối. Hong Yeon-hwa khẽ run vai, cẩn thận vuốt ve mái tóc của Lee Ha-yul đang ngọ nguậy trong lòng.
Lee Ha-yul ngay cả ban đêm cũng "ăn" rất giỏi. Dù đang chìm trong giấc ngủ, nhưng hễ được đưa vào miệng là cậu lại chăm chỉ nhai nhồm nhoàm.
‘Mình đã lo là cậu ấy ăn nhiều quá sẽ bị nổ bụng mất…’
May mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra.
Hong Yeon-hwa lim dim mắt, mơn trớn vùng bụng dưới của Lee Ha-yul. Tuy nó phình ra một cách đáng yêu nhưng cũng nhanh chóng xẹp xuống. Cô không khỏi kinh ngạc trước việc cái cơ thể nhỏ bé kia làm sao có thể tiêu hóa hết đống sữa đó.
“Hức, hức…”
“Ngoan… giỏi lắm…”
Dù vậy, cô cũng không thể cho cậu “ăn” suốt cả đêm được. Cô cho cậu ăn vừa đủ thỏa mãn rồi mới tách ra.
May mắn thay là cậu đã hài lòng, sau một lúc được vỗ về dỗ dành, cậu không hề mè nheo mà rúc sâu vào lòng cô với gương mặt hạnh phúc.
“…….”
Biểu cảm của Hong Yeon-hwa trở nên phức tạp. Trong đầu cô có quá nhiều câu hỏi rối rắm.
‘Có ngon không?’
Mỗi khi hỏi câu đó tại bữa ăn cùng mọi người, Lee Ha-yul luôn trả lời vòng vo theo kiểu "em no rồi" hoặc "em đã ăn rất đầy đủ", chứ tuyệt nhiên không nói về hương vị.
‘…Ngoài chuyện đó ra.’
Còn một thắc mắc lớn và quan trọng hơn. Hong Yeon-hwa nheo mắt nhìn xuống. Vì vùi mặt vào ngực cô nên không thấy rõ mặt Lee Ha-yul, nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện của chiếc vòng cổ bám sát gần đó.
Chiếc vòng cổ Thú Tội.
Cô vốn không biết nó có chức năng đó, nhưng… hễ ý thức của Lee Ha-yul chìm sâu vào giấc ngủ, nó sẽ trả lời chi tiết các câu hỏi ngay cả khi chủ nhân không có ý thức.
Nhớ lại câu trả lời máy móc của chiếc vòng cổ vào một đêm vài tháng trước.
‘Về Mặt Sau.’
Nội dung liên quan đến tai họa Mặt Sau vừa bùng phát gần đây. Lý do khiến điều đó làm cô rối trí là vì cô đã nghe thấy câu trả lời đó trước khi sự cố Mặt Sau xảy ra.
Chiếc vòng đó thuộc sở hữu của Lee Ha-yul. Nói cách khác, đó là nội dung mà Lee Ha-yul đã biết từ trước.
Lee Ha-yul đã biết về Mặt Sau và đã cố gắng ngăn chặn nó.
‘Vòng lặp là cái gì chứ?’
Còn có những nội dung khác nữa. Nó không chỉ lảm nhảm về sự kiện Mặt Sau. Nó còn nói về cái gọi là "Vòng lặp" với khoảng 12 trường hợp tương tự.
Trong những ví dụ đó, nó giải thích về việc đã trấn áp thành công hay thất bại, đã lợi dụng ra sao, và hậu quả để lại như thế nào.
Điều đó chẳng phải nghe như thể… chính cậu đã từng trực tiếp trải qua sao?
‘…Các Tháp Chủ.’
Tháp Chủ Trưởng Thành. Một kẻ im lặng suốt mấy chục năm, vậy mà lại đích thân đưa Lee Ha-yul vào làm sinh viên nhập học đặc cách của Siyolam.
Tháp Chủ Tri Thức. Một Tháp Chủ mà ngay cả sự tồn tại cũng ít người biết đến, vậy mà lại đưa cậu vào Tháp Tri Thức và truyền dạy cả ma pháp.
Tháp Chủ Không Gian và Điều Phối. Việc Hiệp hội thiên vị Lee Ha-yul là sự thật ai cũng biết. Trong sự cố Mặt Sau, họ thậm chí còn huy động cả quân thảo phạt và quân phòng vệ của Hiệp hội từ trước.
Tháp Chủ Quan Trắc. Trước khi đội Quan Trắc đưa ra yêu cầu hỗ trợ, bên đó đã chủ động gửi tới sự viện trợ khổng lồ. Thậm chí họ còn tháo rời cả một thiết bị quan trắc để mang tới.
Lại thêm việc gặp lại Tháp Chủ Không Gian quá khứ trong đợt Nhập Tháp lần này… thái độ đối xử với Lee Ha-yul của người đó thật kỳ lạ.
‘Lo lắng, trăn trở, tội lỗi, hy vọng, khát khao.’
Bọn họ đang kỳ vọng điều gì ở Lee Ha-yul – người được đưa vào Siyolam như một sinh viên đặc cách?
Đó có phải lý do khiến Lee Ha-yul ám ảnh với sức mạnh đến vô tận không? Có phải vì điều đó mà Lee Ha-yul không màng đến bản thân mà dấn thân vào gian khổ không?
Ví dụ như việc ngăn chặn sự cố Mặt Sau lần này.
“Tch.”
Mỗi đêm đầu óc cô đều rối bời. Đây không phải chuyện có thể tùy tiện nói ra nên cô càng thấy chóng mặt hơn.
Lại nữa, đây có phải chuyện có thể trực tiếp hỏi Lee Ha-yul không? Đúng là vậy, nhưng… cô lo sợ về sự tin tưởng, và sợ rằng lời nguyền sẽ bộc phát nên không dám hỏi.
“Phù, người mình yêu sao mà lắm nỗi niềm thế không biết…”
Cuối cùng thì đêm nay cô cũng chỉ chìm trong suy nghĩ mà chẳng tìm ra được câu trả lời hay suy luận được gì thêm.
Hong Yeon-hwa lắc đầu, vỗ nhẹ vào lưng Lee Ha-yul rồi nhắm mắt lại.
.
.
.
Sột soạt!
Cô mở mắt ra.
Một khí tức bí ẩn. Không, là thứ gì khác sao? Nhưng điểm chung là rất khó để cảm nhận được khí tức đó.
Khí tức đó đã đến ngay trước mặt, chạm tới Lee Ha-yul.
Ngay khi nhận thức được, Hong Yeon-hwa ôm chặt lấy Lee Ha-yul vào lòng và giơ tay lên.Hừng hực! Kiếp Hỏa bùng phát trên tay cô. Căn phòng tối ngay lập tức bừng sáng. Hong Yeon-hwa định tống thẳng ngọn Kiếp Hỏa về phía khí tức đó—
Lắc lư!
“Cái gì vậy?”
Cô dừng tay lại ngay trước khi tung đòn. Hong Yeon-hwa chớp mắt nhìn bóng đen đang đung đưa qua lại một cách gấp gáp.
Thứ tạo ra bóng đen dưới ánh sáng của Kiếp Hỏa… hóa ra là một cái cây.
Chính xác là một cành cây thanh mảnh.
Cành cây đó đang thận trọng quấn quanh eo Lee Ha-yul và định kéo cậu xuống một cách từ từ.
“Mẹ kiếp, mày là cái quái gì vậy?”
Cô định thiêu rụi nó ngay lập tức, nhưng không cảm nhận được ác ý nào. Ngược lại, chỉ có một thiện ý thuần khiết nhất đang lan tỏa.
Nhắc mới nhớ, Lee Ha-yul vốn là người không ai bì kịp về khả năng cảm ứng, vậy mà dù cành cây đang quấn chặt quanh eo, cậu vẫn ngủ ngon lành như không có chuyện gì xảy ra. Cậu cảm nhận được sự an tâm đến mức đó từ một cành cây sao.
Vừa hoang mang vừa cảnh giác, Hong Yeon-hwa nhìn theo cành cây đang lắc lư để xem nó dẫn tới đâu.
Hóa ra là từ cửa sổ. Qua khe cửa sổ đang mở, cành cây đã len lỏi bò vào bên trong.
Cửa sổ vốn dĩ phải được bảo vệ bởi những ma pháp tối cao không rõ danh tính cơ mà…?
“…….”
Đôi mắt đang cau lại của Hong Yeon-hwa bỗng mở to ngẩn ngơ.
Cành cây len lỏi qua cửa sổ kéo dài ra tít tận đằng xa.Cây Yêu Tinh sừng sững mọc lên giữa cánh đồng rộng lớn. Đó chính là nơi cành cây bắt đầu.
“Hết con nhỏ khả nghi kia, giờ lại đến lượt cái cây này làm trò điên khùng nữa hả…”
Hong Yeon-hwa cười khổ lắc đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
