Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29596

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [301-400] - Chương 310: Cái Sừng Đau Nhức… (1)

Chương 310: Cái Sừng Đau Nhức… (1)

Kỳ lân, một trong những loài sinh vật huyền bí tiêu biểu.

Dù hiện tại đang được phân loại là Quái vật, nhưng chúng không giống như những lũ tạp chủng thông thường chỉ biết đuổi theo bản năng mà không có lý trí hay tận hưởng việc tàn sát vô tội vạ.

Chúng có những quy tắc của riêng mình và thuộc loại khá ôn hòa. Ít nhất thì việc đánh đồng chúng với những loài Quái vật khác là một suy nghĩ sai lầm.

Dù sao thì khái niệm "Quái vật" vốn dĩ cũng là do con người tạo ra mà.

[Chuyện này có thường xuyên xảy ra không ạ?]

“Dù hiếm nhưng không phải là chưa từng có tiền lệ.”

[Ra là vậy.]

Nhưng nghe nói chúng cũng có cá tính riêng. Bình thường thì rất hiền lành, nhưng đến một lúc nào đó sẽ bộc lộ tính khí và trở nên hung dữ.

‘Thế sao?’

Vừa gật đầu trước lời giải thích của người nghiên cứu với gương mặt hốc hác, tôi vừa nghiêng đầu thắc mắc trong lòng.

Ít nhất thì những con Kỳ lân mà tôi từng gặp đều rất ngoan ngoãn. Tôi chưa thực sự gặp con nào nổi nóng cả.

Có lẽ do Ma lực tương thích tốt nên chúng mới đối xử với riêng tôi như vậy chăng?

Hay là, cứ nghĩ đến việc chúng cất công lặn lội đường xa đến để tha tôi đi thì giả thuyết này có vẻ là đúng nhỉ?

‘Rắc rối thật đấy.’

Dù thế nào thì đây cũng chẳng phải tình huống đáng hoan nghênh.

Vốn dĩ kế hoạch của tôi là sẽ nhanh chóng đi gặp lũ Kỳ lân trước lễ bế giảng, và nếu có thể thì sẽ mang sừng của chúng về.

Không phải là lấy cái sừng đang mọc trên trán chúng đâu.

Kỳ lân thay sừng vài lần trong đời giống như việc thay răng vậy, lần trước khi quan trắc, tôi thấy sừng của chúng nằm vương vãi khắp nơi trong khu vực cư trú.

Ở rìa đồng cỏ hay trong một góc bụi rậm. Hoặc là được xếp chồng lên nhau như hành lý trong tổ riêng của từng con…

Tôi đã xác nhận được rằng những thứ mà ở bên ngoài sẽ được dùng làm nguyên liệu cao cấp nhất lại đang nằm vương vãi như rác ở đây.

Tôi đã định bằng cách nào đó xin phép chúng để nhặt về vài cái, nhưng mà…

‘Nghe bảo chúng đang nhạy cảm nên vào đó lúc này thì hơi kẹt nhỉ.’

Lén lút đi vào rồi lấy trộm? Việc đó không khó, nhưng về cơ bản sừng là đồ của Kỳ lân nên tôi không muốn ăn trộm.

Nhân tiện thì cái sừng Kỳ lân mà tôi hiện thực hóa bằng [Đồng질화] (Đồng nhất hóa) cuối cùng cũng sẽ biến mất.

Việc cắt nó cũng là một cực hình. Khi khẽ đưa kiếm lại gần sừng, cơ thể tôi run bần bật vì cảm giác cứ như thể đang kề kiếm vào cơ quan sinh dục vậy.

Đã thế còn bị ảnh hưởng bởi cảm xúc khiến nước mắt rơi lã chã… Vất vả lắm mới cắt ra được thì chỉ một lát sau nó đã tan biến mất.

Có lẽ các cơ quan cơ thể được hiện thực hóa bằng [Đồng nhất hóa] sẽ tiêu biến hết nếu rời khỏi người tôi.

‘Nên làm thế nào đây… Hay là ghé qua khu nghiên cứu xin vài cái họ đã thu thập được nhỉ? Hay cứ lấy từ kho lưu trữ…’

“Vừa hay tôi cũng đang định liên lạc với sinh viên về vấn đề này.”

[Dạ?]

Dòng suy nghĩ đang lan man của tôi bị cắt đứt bởi lời nói của người nghiên cứu.

.

.

.

[Tìm tôi ạ?]

“Phải, có thể coi đây là một loại ủy thác chăng?”

Theo sự hướng dẫn của người nghiên cứu, tôi đến một phòng tiếp khách trong khu nghiên cứu.

Người phụ nữ ngồi trên ghế sofa đối diện là Giáo sư Alida, người phụ trách môn ‘Huấn luyện và Ứng phó Quái vật’ trong học kỳ 2.

“Không phải là không có trường hợp Kỳ lân nổi nóng… nhưng chưa bao giờ chúng lại trở nên hung hăng dữ dội và đồng loạt như ngày hôm qua.”

Giáo sư Alida đặt tách cà phê xuống trước mặt tôi rồi khẽ lắc đầu.

“Dù là những đứa trẻ vốn dĩ đã khó tính và nhạy cảm đi chăng nữa thì cũng chưa từng có tiền lệ thế này, nên đương nhiên là phải điều tra và nghiên cứu rồi, nhưng mà…”

[Nhưng mà?]

“Những đứa trẻ đang cáu kỉnh đó không hài lòng chút nào và cứ thế đuổi chúng tôi ra ngoài ngay lập tức.”

Câu trả lời đúng như tôi dự đoán. Chẳng có lý do gì để lũ Kỳ lân đang nổi giận lại chịu tiếp khách cả.

“Tôi không mong đợi gì quá to tát đâu. Chỉ cần từ xa cũng được, sinh viên hãy dùng năng lực cảm nhận để kiểm tra tình trạng của lũ Kỳ lân rồi thu thập dữ liệu chuyển lại cho chúng tôi là được. Nội dung chỉ có vậy thôi.”

Vừa tán thành trước lời nói kèm theo nụ cười khổ của Giáo sư Alida, tôi vừa thắc mắc.

[Nhưng tại sao lại ủy thác cho em?]

“Bởi vì tôi nghĩ dù là những đứa trẻ đột nhiên trở nên khó tính, nhưng với sinh viên Lee Ha-yul thì có lẽ sẽ khác.”

Trước câu hỏi của tôi, Giáo sư Alida nhấp một ngụm cà phê rồi nhún vai.

“Lúc đó… là buổi học đầu tiên của học kỳ 2 nhỉ? Cái ngày mà Kỳ lân đột nhiên xông vào giữa giờ giảng ấy.”

[…Vâng.]

Vẻ mặt tôi trở nên gượng gạo.

Vụ việc ồn ào thường được gọi là ‘Vụ bắt cóc sinh viên của Kỳ lân’.

Nếu là người bình thường thì chắc sẽ bỏ qua kiểu ‘ra là cũng có chuyện như thế’, nhưng vì tôi chính là nạn nhân nên chẳng thể cười nổi.

“Bình thường chúng là những đứa trẻ ôn hòa, nhưng việc chúng đối xử tử tế, thậm chí là bắt cóc mang đi để chăm sóc như trường hợp của sinh viên Lee Ha-yul thì quả thực là chưa từng có.”

[…Ra là vậy.]

“Hơn nữa, dù lũ Kỳ lân có chĩa sừng vào đi chăng nữa, với thực lực cỡ sinh viên thì chắc chắn có thể thoát ra mà không gặp vấn đề gì.”

Giáo sư Alida lại nhấp cà phê lần nữa.

“Phải, thế nên tôi đã định liên lạc xem sinh viên có ý định ghé qua đó trước kỳ nghỉ không. Thật tình cờ là sinh viên lại tìm đến trước.”

Tôi im lặng một lúc trước lời nói của Giáo sư Alida, người đang mỉm cười nhâm nhi cà phê.

Có lý do gì để từ chối không nhỉ? Tôi suy nghĩ một lát, kể cả có làm không công thì đây cũng không phải việc tồi.

[Vâng, em sẽ nhận lời. Nhưng phần thưởng em có thể tự quyết định được không ạ?]

“Được chứ! Tất nhiên rồi, tôi sẽ định mức thật hậu hĩnh cho em.”

Gương mặt Giáo sư Alida rạng rỡ hẳn lên trước câu trả lời của tôi. Dù cô ấy nói là chỉ hỏi thử thôi, nhưng có vẻ trong lòng rất muốn tôi đi điều tra dữ liệu giúp.

[Những thứ khác thì không cần đâu ạ, em có thể mang về vài cái sừng nhặt được trong khu vực cư trú của chúng không? Tất nhiên không phải là cứ thế lấy đi, mà là sau khi đã được sự cho phép của Kỳ lân ạ.]

“Hả? Chỉ vậy thôi sao? Không, vốn dĩ lũ Kỳ lân đâu có dễ dàng đưa sừng…”

Lời của Giáo sư Alida nhỏ dần với vẻ đầy kinh ngạc.

“Đưa… cũng có thể chứ nhỉ?”

Trong đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc đó cũng thoáng hiện lên một cảm xúc kỳ lạ.

Bản hợp đồng ủy thác đã được ký kết.

.

.

.

Khu vực dành cho Kỳ lân khá rộng lớn.

Có vẻ người ta đã tính đến đặc tính thích chạy nhảy đây đó của loài Quái vật thuộc họ Ngựa này.

Nhưng đây là con đường tôi đã từng đi qua đi lại. Không rẽ ngang rẽ dọc, tôi tiến thẳng đến nơi tập trung các tổ của Kỳ lân.

[Ừm…]

Tôi vừa bước đi bình thản vừa lộ vẻ mặt kỳ lạ.

Những cánh đồng xanh trải dài ngút ngàn. Thỉnh thoảng lại thấy những ngọn đồi nhô lên và những cái cây có hình thù kỳ dị.

…Và cũng có những phần bị hư hại một cách kỳ lạ.

Tôi ngồi xổm xuống đất, chạm tay vào bên trong một cái hố vừa ngay dưới chân.

Dù cái hố trông như bị trúng bom, nhưng kết quả quan trắc cho thấy đây là dấu vết do những cú đá gây ra.

Những cái hố như vậy xuất hiện rất nhiều. Hầu hết là dấu vết của những cú đá, và chúng mới chỉ xuất hiện chưa đầy một ngày.

Còn những dấu vết bị đào bới dài ngoằng như hào chiến đấu… chính là dấu vết của những phát bắn Ma lực.

‘Đây toàn bộ là dấu vết của việc chúng đi phá phách sao…?’

Tôi đứng dậy, ái ngại xoa xoa những dấu vết mà nếu là con người trúng phải thì chắc chắn chỉ còn nước để lại xác.

Giáo sư Alida gửi tôi đi vì nghĩ lũ Kỳ lân sẽ chào đón tôi, nhưng thấy chúng hung dữ thế này, tôi cũng lo không biết mình có bị chúng đá cho một trận không nữa…

Nhưng đến nước này thì không thể quay lại được. Tôi cũng có tự tin rằng chỉ vài cú đá thì mình có thể ngăn chặn mà không chịu tổn thương nào.

Tôi phủi phủi quần áo rồi lại tiếp tục bước đi.

Nếu cứ đi bộ mãi thì sẽ mất nhiều thời gian, nên thỉnh thoảng tôi lại dậm chân xuống đất để thu hẹp khoảng cách.

Đoàng!

Chẳng mấy chốc tôi đã đến gần khu vực tổ. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng luồng Ma lực thuần khiết thông qua khí cảm.

Phì phò…

Hầu hết lũ Kỳ lân đang nằm bò ra đất.

So với lần gặp trước thì chúng vừa giống vừa khác. Nếu lúc đó mang lại cảm giác như đang tận hưởng sự thong thả, thì bây giờ chúng trông như bị kiệt sức sau khi đã xả hết cơn giận một cách không trọn vẹn.

Rầm!

“……”

Cũng có con Kỳ lân không như vậy.

Tiếng nổ vang lên bên tai. Khí thế sát khí đó khiến gương mặt tôi bất giác trở nên ái ngại.

Rầm!

Mặt đất nổ tung bởi những cú đá vô tội vạ.

Đôi chân dài ngoằng đó dù không chứa Ma lực cũng đủ hung tợn để bẻ gãy bất kỳ loại hung khí nào.

Phì phò!

Con Kỳ lân thở ra hơi thở dốc rít rồi lắc đầu dữ dội. Bụi đất bay mù mịt từ cái hố vừa mới được tạo ra dưới chân nó.

‘…Hay là đi về nhỉ?’

Trực tiếp cảm nhận khí thế này khiến tôi cũng thấy mình không chắc sẽ được chào đón.

Phì phò?

[A.]

Ngay khoảnh khắc tôi vô thức lùi lại một bước, tôi đã chạm mắt với con Kỳ lân vừa biến những tảng đá thành cám dưới móng guốc của nó.

[Ờ… chào nhé?]

……

Đôi mắt đầy vẻ phẫn nộ kỳ lạ của con Kỳ lân hướng về phía tôi.

Nghĩ rằng không thể trốn tránh được nữa, tôi thả lỏng khí tức đang che giấu, ngay lập tức những con Kỳ lân khác cũng đồng loạt ngẩng cao đầu.

Tất cả ánh mắt đó đều đổ dồn về phía tôi.

Cộp, cộp… Con Kỳ lân bỏ lại những tảng đá đã nát vụn phía sau, tiến lại gần như một đại diện.

Khịt, khịt…?

Con Kỳ lân cúi đầu xuống gần đầu tôi, hít hà như đang xác nhận điều gì đó.

Trong phút chốc tôi đã định bỏ chạy, nhưng vì không cảm thấy địch ý nên tôi vẫn đứng yên trong tư thế hơi gượng gạo.

Phì phò…

[Phù…]

Ngay sau đó, con Kỳ lân dụi đầu vào tôi như để khẳng định suy nghĩ của mình. Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cũng đưa tay vuốt ve nó.

[Chào, lâu rồi không gặp.]

Phì phò…!

Có lẽ vì sự xác nhận của "đại diện" đã xong xuôi? Đến lúc đó, những con Kỳ lân vốn đang giữ khoảng cách mới lần lượt tiến lại gần và dụi đầu vào tôi.

Có con khéo léo né cái sừng đi để dụi đầu, có con lại tinh nghịch dùng sừng chọc nhẹ vào người tôi.

Dù cái sừng đó sắc bén hơn bất kỳ thanh danh kiếm nào, nhưng khi chọc vào tôi, ngay cả một sợi vải trên quần áo cũng không bị tổn hại.

Trước sự thân thiết đậm nét xóa tan mọi lo lắng, tôi cũng nở nụ cười rạng rỡ rồi ngồi bệt xuống đất.

‘Tình trạng của chúng có vẻ đều ổn cả. Tại sao lại nổi nóng nhỉ?’

Tôi vừa lần lượt vuốt ve lũ Kỳ lân đang kéo đến, vừa nghiêng đầu thắc mắc.

Tôi vừa vuốt ve vừa dùng [Quan trắc] kiểm tra nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Tiếp tục quan trắc toàn bộ khu vực cư trú cũng không tìm ra hiện tượng lạ nào.

Dù nội dung viết vào báo cáo sẽ chẳng có bao nhiêu, nhưng dù sao thì không có chuyện gì lớn cũng là điều tốt.

Tại sao những đứa trẻ hiền lành và ngoan ngoãn thế này lúc nãy lại làm như vậy nhỉ.

Chúng là những đứa trẻ ngoan đến mức chỉ cần tôi khẽ ngăn lại bảo rằng phải vuốt ve những con khác nữa là chúng sẽ biết điều nhường chỗ ngay mà…

Phì phò…

[À, lâu rồi không gặp nhóc nhé. Ngoan nào…]

Đó là lúc tôi đang phác thảo nội dung sẽ viết trong báo cáo.

Con Kỳ lân con từng nằm ngủ trưa cùng tôi lúc trước đã tiến lại gần. Sau khi ôm chặt và vuốt ve cái đứa nhỏ đang dụi đầu đầy tình cảm này vài cái, nó có vẻ đã thỏa mãn và lùi lại.

Thế rồi đột nhiên nó cắm đầu xuống đất và bắt đầu gặm cỏ.

‘À.’

Quan sát hành động đó, tôi chợt nảy ra một ý tưởng.

[Chờ một chút.]

Tôi tạm thời bảo lũ Kỳ lân xung quanh lùi lại một chút, đứng dậy và đưa tay vào không gian lưu trữ.

‘Đây rồi.’

Dưới những ánh mắt đầy tò mò trước hành động đột ngột của tôi, tôi nắm lấy một nắm thứ gì đó trong tay rồi rút ra.

Đó là hạt giống cà rốt. Tôi dùng mũi chân xới nhẹ mặt đất, rồi rắc hạt giống vào đó một cách hợp lý. Sau đó lấp đất lại ngay lập tức.

Dĩ nhiên không phải hạt giống cứ rắc xuống là nhất định sẽ mọc lên.

Việc làm nông có biết bao nhiêu thứ phải để tâm? Chỉ cần thiếu sót một thứ thôi là vụ mùa năm đó có thể hỏng bét, đó là một việc rất khó khăn.

‘Phát hiện, Đồng nhất hóa, Thái Sơn.’

Nhưng thế giới này có rất nhiều phương tiện hỗ trợ.

Ngay khoảnh khắc mô phỏng [Thái Sơn], cảm giác của tôi được mở rộng thông qua đôi chân tiếp xúc với mặt đất.

Điều đó có nghĩa là tôi đã thiết lập được quyền kiểm soát. Tôi thực hiện quyền hạn đó để thao tác trên thổ nhưỡng, thu hút một chút địa lực và sinh khí rồi truyền vào hạt giống cà rốt.

Ngay sau đó, từ những hạt giống cà rốt đang rung lên bần bật như nhịp đập, những mầm xanh đâm chồi ra. Gia tốc sinh trưởng. Những thay đổi về hương vị và dinh dưỡng phát sinh trong quá trình đó đều được thao tác bằng [Thái Sơn].

‘Phát hiện, Đồng nhất hóa, Thương Hải.’

Tiện tay mô phỏng luôn cả [Thương Hải]. Tôi rưới một chút nước của [Thương Hải] lên vùng đất vừa gieo hạt. Vùng đất và hạt giống thấm đẫm nước của [Thương Hải] trở nên tràn đầy sinh khí và tỏa sáng lấp lánh.

Chưa đầy vài phút sau, những lá cà rốt đã vươn lên khỏi mặt đất một cách rạng rỡ.

Tôi trực tiếp thao tác trên mặt đất để nhổ phắt củ cà rốt lên và cầm trên tay.

‘Ồ.’

Quả nhiên nhìn sơ qua thôi cũng thấy màu sắc rất khác biệt.

Củ cà rốt to lớn dễ ăn, màu sắc tươi tắn và rõ nét. Lá cũng xanh mướt đầy sức sống.

Đây là loại cà rốt đầy đủ dinh dưỡng được nuôi dưỡng bằng [Thái Sơn] và [Thương Hải].

Chẳng mấy chốc, đôi mắt của lũ Kỳ lân không còn là tò mò nữa mà lấp lánh đầy vẻ mong đợi.

[Nào, cho nhóc nè.]

Tôi cười khúc khích đưa củ cà rốt cho con Kỳ lân con ngay trước mặt. Ngay lập tức, con Kỳ lân con vốn đang ngoáy mông chờ đợi đã ngoạm lấy củ cà rốt ngay tắp lự.

…Phì!

Miệng con Kỳ lân nhai nhóp nhép một lúc. Ngay sau đó, đôi mắt của nó sáng rực lên và tốc độ nhai cũng nhanh hơn hẳn.

[Có vẻ vị cũng ổn nhỉ. Các bạn khác cũng lại đây ăn đi.]

Tôi thở phào gật đầu, lũ Kỳ lân hiểu ý bắt đầu lần lượt chén sạch đống cà rốt được chất thành đống ở một bên.

Nhìn chúng đứa nào đứa nấy mắt sáng rực ăn uống một cách thuần khiết và đáng yêu khiến tôi cũng thấy mãn nguyện lây.

Tôi vuốt ve đầu một con Kỳ lân đang ngậm cà rốt gần đó.

[Sau này rảnh tôi lại đến làm cho ăn nhé.]

Dĩ nhiên đó là chuyện khi nào có thời gian, nhưng thỉnh thoảng ghé qua thế này cũng tốt.

Tôi mỉm cười khẽ xoa nắn chiếc sừng dài trắng muốt đang cầm trên tay từ lúc nào không hay.

Đó là một chiếc sừng Kỳ lân tỏa ra luồng khí chất trắng tinh khiết và thuần túy.

.

.

.

Ngày hôm sau.

Ngay sau khi thức dậy, tôi chớp mắt trước cảm giác nhận được từ khí cảm rồi bước ra khỏi dinh thự.

Ở một góc hẻo lánh hơi xa dinh thự, nơi thay vì khu vườn là một bãi cỏ yên tĩnh trải dài.

[…Sao nhóc lại ở đây?]

Phì phò?

Tôi phát hiện ra con Kỳ lân con đang nằm ườn ra chiếm trọn khu vực đó. Nó chỉ đơn giản nghiêng đầu trước câu hỏi của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!