Chương 314: Nhân tiện nói luôn, hội trưởng hiện tại...
Tôi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết từ Siyolam.
Cảm giác bụng dạ no nê khi đo đạc lượng nhu yếu phẩm đầy ắp trong không gian ảo.
Vật tư đã chuẩn bị xong, lễ bế giảng cũng đã kết thúc. Tôi cũng đã để lại lời chào đến những tinh linh và chú kỳ lân con còn ở lại dinh thự.
Ngoài ra, tôi cũng dành một khoảng thời gian dài để dỗ dành Seo-yul, người đang hờn dỗi vì chuyến đi xa ngày lần này.
Không còn lý do gì để trì hoãn thêm nữa.
Vì tôi phải rà soát kỹ lưỡng những nơi dự kiến là lối vào của “Mặt Sau”, nên dù thời gian có nhiều nhưng cũng không hẳn là dư dả.
“Hừm.”
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Đó là ánh mắt của những sinh viên cũng đang có mặt tại cổng trạm trung chuyển giống như tôi.
Tôi không bận tâm lắm đến những ánh mắt vụn vặt đó.
“……”
Màn sương mù mịt. Bởi lẽ sắc mặt của những người trân quý hiện ra rõ mồn một giữa màn sương ấy không được tốt cho lắm.
Ánh mắt và giọng nói thấm đẫm sự lo lắng và quan ngại.
Dáng vẻ bất an hệt như đang tiễn đưa một đứa trẻ bị kéo ra chiến trường khiến vai tôi tự giác co rúm lại.
Đồng thời, ký ức của vài ngày qua cũng hiện về.
[Hạnh phúc]
“Hạnh phúc cái gì chứ. Em còn cười được sao?”
"Bụp, uê ê ê..."
Nên gọi là thuyết phục... hay là quyến rũ nhỉ? Để tôi không đi đến những nơi nguy hiểm, họ đã ôm tôi vào lòng, nhỏ nhẹ dỗ dành và thuyết phục.
Cứ hễ có sơ hở là lại ôm chặt lấy tôi, nhìn vào mắt, xoa đầu, vỗ về, chăm sóc, thì thầm những lời yêu thương...
Dùng từ "ngập tràn hạnh phúc" để diễn tả là hoàn toàn chính xác.
Đã có hàng chục lần tôi suýt chút nữa gật đầu như bị bỏ bùa mê khi họ hỏi liệu tôi có thể chỉ ở lại Siyolam trong kỳ nghỉ hay không.
‘Nhưng mà, mình không thể dừng lại ở đây được...’
Về mặt cảm xúc, đương nhiên tôi muốn ở lại. Tôi muốn được ôm trong vòng tay ấm áp, làm nũng và tận hưởng một kỳ nghỉ hạnh phúc...
Thực tế nếu tôi bị cám dỗ, tôi sẽ có một kỳ nghỉ cực kỳ hạnh phúc.
Thế nhưng tương lai thì không thể đảm bảo.
Mức độ hiện tại của tôi tuy đã trưởng thành đến mức kinh ngạc so với nguyên tác, nhưng vẫn còn thiếu sót nhiều lắm.
Những hầm ngục và quái vật cấp cao. Những tai họa nguy hiểm như Mặt Sau. Và quan trọng nhất là cuộc xâm lược của Tháp chủ.
Tôi nghi ngờ liệu mình có thể ngăn chặn được không, và dù có ngăn được đi chăng nữa, tôi cũng không biết cái giá phải trả sẽ lớn đến mức nào.
Vì vậy, không được phép an phận với thành quả tốt đẹp ngay lúc này, mà phải thông qua đó để khao khát nhiều sức mạnh hơn nữa.
Thế nên tôi đã nuốt nước mắt vào trong mà lắc đầu.
“Em sẽ đi rồi về bình an ạ.”
Tôi né tránh bàn tay đang bấu lấy môi mình rồi ôm chầm lấy Sư phụ. Cảm giác ấm áp và an lòng khiến khóe môi tôi tự động nhếch lên.
“Em sẽ liên lạc thường xuyên, và nếu xong việc sớm em sẽ quay về ngay, nên mọi người đừng lo lắng quá nhé.”
“…Phù.”
Trước hành động này của tôi, Sư phụ, người vừa mới nhéo môi tôi, cũng đành thở dài như thể không còn cách nào khác và vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Đi... đi đường cẩn thận nhé. Đừng có tùy tiện đi vào những nơi kỳ lạ. Đặc biệt là hầm ngục, phải thật sự lưu tâm đấy.”
“Trước khi tính đến nghĩa vụ anh hùng hay gì đó, em phải tự chăm sóc bản thân mình trước. Đừng có cứ thế mà đâm đầu vào chiến đấu bất chấp nữa.”
Trong kỳ nghỉ, người đi ra ngoài không chỉ có mình tôi.
Sư phụ và Giáo sư Liana cũng đã ở Siyolam suốt một thời gian dài, nên họ nói rằng có việc cần giải quyết ở bên ngoài trong kỳ nghỉ.
Baek Ah-rin đương nhiên phải về lãnh địa vì việc của gia tộc, Yeon-hwa và Lee Ji-yeon cũng phải trở về gia tộc mình.
Elia định ghé qua quê nhà một lát, rồi thật ngạc nhiên là cô ấy bảo sẽ đi theo hỗ trợ Baek Ah-rin.
Cũng không phải là không thể hiểu được.
Trên chiến trường lúc nào cũng thiếu trị liệu sư. Dù là sinh viên nhưng Elia, người đã có kỹ năng bậc thầy, là một nhân lực quan trọng.
“Nhưng mà...”
“Không phải Ha-yul, người còn mập mờ về cả điểm đến, mới là người nên nói câu đó sao?”
“Pư bư bư bư...”
“Hầy, tớ dù sao cũng chỉ ở hậu phương trị liệu thôi nên đừng lo, nếu lần này không muốn thấy cảnh tớ ngất xỉu vì mất nước thật thì Ha-yul hãy bình an trở về đi nhé?”
“Vâng..”
Khi tôi lộ vẻ lo lắng, tôi đã bị Elia, người đang cảm thấy cạn lời, nhéo môi. Sau một hồi bị nhéo và rên rỉ tôi mới được giải phóng.
“Yeon-hwa.”
Việc chào hỏi đại khái đã xong. Tôi mím đôi môi còn đang tê rần, rón rén tiến lại gần Yeon-hwa.
“...Anh sẽ đi rồi về bình an, hãy yên tâm”
Khi tôi khẽ nói, ánh mắt của Yeon-hwa hạ xuống nhìn tôi.
Đôi đồng tử đỏ rực. Trong cái xoáy nước cảm xúc phức tạp đang cuộn trào bên trong đó, đôi mắt tôi lại thoáng hiện vẻ lo lắng.
Từ vài ngày trước, trạng thái của Yeon-hwa đã trở nên kỳ lạ.
Cô ấy thẫn thờ suy nghĩ một mình nhiều hơn, thường xuyên ôm tôi vào lòng, nhìn xuống và gửi gắm những ánh mắt phức tạp.
Dù tôi có làm nũng hỏi lý do thì câu trả lời cũng không tới, khiến tôi khá bí bách... Tất nhiên, tôi không ở vị trí có thể hờn dỗi về chuyện đó.
Ngay cả bản thân tôi cũng đang giấu giếm về Mặt Sau đó sao.
Mặc dù Mặt Sau không hẳn là nội dung bị hạn chế, nhưng nếu nói ra mục đích của mình thì sẽ chỉ khiến họ thêm lo lắng, nên tôi đành giữ kín miệng.
“Ha-yul à.”
Yeon-hwa ôm chặt lấy tôi vào lòng.
Cảm xúc từ những khối thịt ấm áp và mềm mại, và từ phía bên kia, nhịp tim ấm áp làm dịu đi thân tâm rót vào tai tôi.
“Seo-yul em sẽ chăm sóc tốt, nên anh đừng lo. Xong việc sớm thì đừng có la cà mà hãy quay về ngay lập tức. Biết chưa?”
“Vâng.”
“Ừ. Trả lời ngoan lắm.”
[......]
Khi tôi im lặng vì không còn gì để nói, Yeon-hwa gật đầu rồi nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Đôi mắt không rõ đang nghĩ gì. Tình cảm lộ rõ ngay cả giữa những con sóng dập dềnh phức tạp.
Khi tôi ngửa đầu đối diện với ánh mắt ấy, Yeon-hwa khẽ cười rồi đặt một nụ hôn lên môi tôi.
“Nhớ liên lạc tốt đấy. Nếu bị mất liên lạc như lúc đó, em sẽ đi tìm đến anh ngay lập tức đó.”
“Yên tâm sẽ làm đều đặn mà...”
Trước lời nói sẽ lập tức tìm đến, tôi khẽ rùng mình rồi gật đầu.
…
Ba ngày đã trôi qua kể từ khi nghe tin tức đột ngột từ Maxwell.
Robert thật sự đã rất lâu rồi! Mới có thể hoàn thành công việc vào khoảng buổi trưa, và chỉnh đốn trang phục thật chỉnh tề trước gương.
“Hừm...”
Tuy không có gì đặc sắc nhưng đây là bộ vest cao cấp khó có thể tìm mua ở bất cứ đâu.
So với những mảnh giẻ rách khoác trên người khi còn lang bạt nơi chiến trường, việc mặc và chỉnh đốn bộ này phức tạp hơn nhiều, nhưng như câu "chó nhà chùa nghe kinh ba năm cũng biết tụng", giờ ông đã quen với cách ăn mặc này.
“Phù.”
Sau khi chỉnh đốn xong, Robert quay người lại.
Cánh cửa nằm ngay chính diện. Tuy nhiên, ông không mở cửa mà thay vào đó là dùng mũi chân gõ xuống sàn.
U u u...!
Một sự rung động kỳ lạ truyền từ mũi chân lên. Vào khoảnh khắc nó nuốt chửng đến tận đỉnh đầu, Robert đã đặt chân vào một không gian hoàn toàn khác so với lúc nãy.
Trong không gian khá rộng rãi này, không có cửa sổ thông ra bên ngoài, cũng không có cửa để ra vào.
Đây là nơi sâu nhất của tổng bộ Hiệp hội, một phòng họp ẩn mật mà những người không có quyền hạn đặc biệt thậm chí không thể đặt chân vào.
“Robert, bộ mặt ông khó gặp quá nhỉ?”
Trong phòng họp đã có những vị khách đến trước. Robert kiểm tra lại trang phục một lần nữa rồi quay người.
Ở giữa phòng họp, có bốn người đang ngồi quanh một chiếc bàn hình chữ nhật không chân, lơ lửng giữa không trung.
Samuel Delaney.
Alfred Bester.
Fritz Leiber.
Isaac Asimov.
Họ đều là các Chủ nghị viên của Hiệp hội, cùng cấp bậc với Robert.
“Ông là người cuối cùng đấy. Cái thói lề mề đó đến tận bây giờ vẫn không sửa được nhỉ.”
Một người đàn ông cao niên tóc bạc phơ chiếm một góc bàn, Chủ nghị viên Samuel Delaney, lên tiếng một cách tinh quái.
“Vẫn chưa đến giờ hẹn mà lề mề cái gì? Đừng có tự ý ngồi xuống trước rồi làm càn.”
“Ơ kìa, chẳng phải việc ngồi vào chỗ trước giờ hẹn là phép lịch sự cơ bản sao?”
“Đúng như lời ông ấy, vẫn chưa đến giờ đâu. Đừng có cố tình khích bác nữa mà im miệng đi.”
Robert cau mày rồi ngồi xuống chiếc ghế không chân đang lơ lửng.
“Trông các ông vẫn có vẻ thân thiết nhỉ.”
“Nghe mấy chục năm rồi mà vẫn thấy rợn cả người.”
Trước khuôn mặt nhăn nhó của Robert, ba người còn lại nở nụ cười khổ.
“Ai nấy cũng già xọm đi rồi. Nhìn đống tóc bạc tăng lên kìa. Sao không lo mà quản lý bản thân đi?”
“Cứ như ông thì khá chắc.”
Trong giọng điệu cãi vã tỏa ra sự thân thuộc.
Dù sao đi nữa, vì là những người đã dẫn dắt Hiệp hội kể từ sau khi các Tháp chủ ẩn dật, nên đương nhiên giữa họ có nảy sinh tình cảm.
“Vậy, các Hội trưởng Hiệp hội giờ định chấm dứt việc ẩn dật sao?”
Sau khi những lời hỏi thăm ngắn ngủi kết thúc, Fritz, người nãy giờ vẫn lặng lẽ gật đầu, lên tiếng đề cập.
Robert buông một tiếng thở dài trầm đục.
“...Chúng ta không thể tự mình khẳng định được. Hơn nữa, vấn đề này sẽ sớm được giải quyết thôi.”
“Dù vậy thì việc chúng ta cùng nhau suy luận cũng có ý nghĩa mà. Những người đã ẩn dật suốt mấy chục năm nay quay trở lại, chẳng lẽ lại không có lý do gì sao?”
“Có lẽ đơn giản là vì tình hình không tốt nên họ mới quay lại.”
“À, chắc chắn là vậy rồi.”
Trước câu trả lời của Alfred, Fritz, người vừa đặt câu hỏi, cũng gật đầu tán thành.
Việc tình hình thế giới dạo gần đây không mấy tích cực là sự thật mà ngay cả người bình thường cũng biết.
Tất nhiên, nếu hỏi liệu tình hình có nguy hiểm đến mức các Hội trưởng Hiệp hội phải vội vàng quay lại hay không thì họ sẽ lắc đầu, nhưng hẳn là cũng đủ để tạo thành một lý do.
Bởi lẽ vốn dĩ những mối đe dọa này phải được đối phó tốt từ trước thì thiệt hại mới giảm bớt.
“Thật khó để có thể ngẩng cao đầu một cách tự hào đây….”
Sau khi ẩn dật, họ đã đặt những người này vào vị trí Chủ nghị viên với lời dặn hãy dẫn dắt Hiệp hội thật tốt, vậy mà thực tế thế giới lại đang cho thấy những điềm báo của sự hỗn loạn.
Dù lý do là gì đi chăng nữa, đó cũng không phải là điều để họ có thể tự hào.
U u u!
Đó là lúc mọi người đang đồng thanh bàn tán về cuộc gọi của Hội trưởng Hiệp hội
Khoảng không cách đó không xa bỗng rung động nhẹ.
Sắc mặt các Chủ nghị viên rạng rỡ hẳn lên trước sự chấn động lan tỏa bên trong như thể có ai đó đang gõ cửa.
Sự trở lại của Hội trưởng Hiệp hội . Tuy chưa nhận được lời xác nhận chắc chắn, nhưng vì họ gần như đã định ninh sau là chỉ thị của Hội trưởng Hiệp hội dù đã hàng chục năm, nên không thể không kỳ vọng.
“Hửm?”
Chính vì thế, họ đã chớp mắt khi nhìn thấy hai người lộ diện xuyên qua sự rung động của không gian.
Một người là Maxwell. Thuộc bộ phận chấp hành, anh ta có quyền hạn tiến vào phòng họp này.
Người còn lại là...
“Hở...?”
Alfred, người đang quan sát người đồng hành cùng Maxwell, thốt lên đầy kinh ngạc.
Từ đầu đến chân đều trắng muốt. Ngay cả những phần không phải màu trắng cũng mang lại cảm giác trắng trẻo.
Đồng thời, những đường nét trên khuôn mặt không một chút xáo trộn và tất cả đều hài hòa với nhau, khiến ấn tượng về sắc trắng nổi bật một cách tích cực.
Trong căn phòng họp tương đối tối tăm, có lúc họ còn lầm tưởng rằng mình vừa bước ra dưới ánh mặt trời.
“Sinh viên Lee Ha-yul?”
Alfred lẩm bẩm, và tất cả mọi người ở đó cũng đã nghĩ đến cái tên Lee Ha-yul.
Không thể không biết được. Lee Ha-yul là người luôn thu hút sự chú ý của thế gian kể từ khi nhập học cho đến nay.
Thêm vào đó, vì ngoại hình đẹp đến mức điên rồ, nên một khi đã lọt vào mắt thì hoàn toàn không thể nào quên được.
[Hừm]
Một khoảng thời gian ngắn ngủi để đôi bên quan sát lẫn nhau. Lee Ha-yul, người đang nhắm mắt, tiến lên một bước và chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ.
[Lần đầu được gặp mọi người. Tôi là Lee Ha-yul, hiện đang theo học tại SiyoLam]
“Vâng, lần đầu gặp mặt, Anh hùng Lee Ha-yul. Tôi là Robert Highline, đang đảm nhận một ghế trong Hội đồng Chủ nghị viên của Hiệp hội.”
Robert đứng dậy khỏi chỗ ngồi trước lời chào hỏi lịch thiệp được đưa ra trước.
“Tôi đã nghe về những chiến tích của Anh hùng Lee Ha-yul và rất mong chờ cuộc gặp gỡ sau này, không ngờ lại có cơ hội được gặp trực tiếp như thế này.”
Robert nở một nụ cười chuẩn mực thấm đượm kinh nghiệm xã hội hàng chục năm.
“Sifnaha. Và sự cống hiến của Anh hùng mà ngài đã thể hiện ở Trung Quốc, tôi xin mượn dịp này để một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn.”
Nói rồi Robert khẽ cúi cái đầu nặng trĩu của mình xuống. Những người đứng dậy sau đó cũng lần lượt cúi đầu như vậy.
Sự biết ơn đối với sự cống hiến. Đó không phải là lời nói suông, cũng không phải là hành động làm màu.
Họ thực lòng biết ơn sâu sắc đối với Lee Ha-yul, người đã ngăn chặn bùng nôt hầm ngục ở Sifnaha và Song Đầu Độc Long ở Trung Quốc.
[Tôi cũng xin cảm ơn mọi người. Cả hai sự kiện đó, tôi đã có thể yên tâm nhờ sự bảo hộ của mọi người dành cho tôi sau khi chúng xảy ra]
“Đó chính là mục đích thành lập và ý nghĩa tồn tại của Hiệp hội. Nếu ngay cả điều đó cũng không làm được thì Hiệp hội chẳng cần phải tồn tại nữa.”
Một cuộc đối thoại ấm áp diễn ra trong chốc lát.
Sau khi kết thúc lời chào đầu tiên và xác nhận bầu không khí đã dịu đi đáng kể, Robert lên tiếng.
“Thế nhưng, tôi có thể mạo muội hỏi vì lý do gì mà Anh hùng Lee Ha-yul lại ghé thăm nơi này không ạ?”
Dù Robert đưa ra câu hỏi mang tính hình thức, nhưng thực tế ông đã phần nào đoán được câu trả lời.
Phòng họp này là không gian được Tháp chủ Không gian đích thân chú trọng đến vấn đề bảo mật trong quá khứ.
Phòng họp được áp dụng quyền năng không gian này chẳng khác nào một dị giới mà ngay cả tọa độ thông thường cũng không thể xác định.
Việc có thể tiến vào phòng họp này một cách bình thường đồng nghĩa với việc có liên quan đến các Hội trưởng Hiệp hội bằng cách nào đó.
Có lẽ Lee Ha-yul đã nhận được lời mời của các Hội trưởng Hiệp hội vì một lý do nào đó... Ông thầm suy luận như vậy.
“Tôi là Maxwell thuộc bộ phận chấp hành.”
Chính lúc đó.
Maxwell, người đang đứng nghiêm phía sau Lee Ha-yul, tiến lên một bước và đáp lại.
“Anh hùng Lee Ha-yul tham gia buổi họp lần này với tư cách là ‘Đại diện Hội trưởng Hiệp hội”
“À, ra vậy. Chức danh Đại diện sao... Tôi hiểu rồi.”
Robert gật đầu. Những người khác cũng đồng tình và ngồi xuống vị trí cũ.
“Khoan hả chức danh gì cơ?”
Robert ngẩng đầu lên và chớp mắt liên tục. Một câu hỏi xác nhận lại như thể không tin vào tai mình.
Tình hình của bốn người còn lại cũng tương tự. Tuy không nói ra nhưng ai nấy đều nhìn luân phiên khuôn mặt của Lee Ha-yul và Maxwell với vẻ bàng hoàng lộ rõ.
“Là Đại diện Hội trưởng Hiệp hội .”
Maxwell không dừng lại mà tiếp tục lời nói bất chấp những ánh mắt ngơ ngác đang đổ dồn về phía mình.
“Anh hùng Lee Ha-yul trước đây đã nhận được sự ủy quyền chính thức từ Hội trưởng Hiệp hội Gracia Tehuen và Sierra Spiraire.”
“Ủy quyền... bàn giao? Đã rồi sao?”
“Vâng, Anh hùng Lee Ha-yul hiện là ‘Đại diện’ nắm giữ quyền quản lý tổng quát của Hiệp hội.”
“......”
“Để tham khảo, tôi sẽ đảm nhận vai trò trợ tá cho Đại diện Hội trưởng Hiệp hội Lee Ha-yul chỉ trong cuộc họp lần này.”
Maxwell thản nhiên gật đầu kết thúc lời nói.
Tuy giọng điệu thản nhiên nhưng nội dung thốt ra không hề nhẹ nhàng.
Chỉ trong một sớm một chiều, một thế lực lớn như Hiệp hội đã có một vị thủ lĩnh độc tôn.
Mọi người đều há hốc mồm trước tin tức không tưởng này.
Trong lúc đó, Lee Ha-yul, người nãy giờ không ngăn cản phát ngôn của Maxwell, đã bước tới và thận trọng ngồi xuống một trong những ghế thượng tọa còn trống.
[Vì vậy, tôi là Lee Ha-yul, người sẽ tạm thời đảm nhận vai trò Đại diện Hội trưởng Hiệp hội]
Một chiếc ghế lơ lửng giữa không trung, cao hơn một chút so với những vị trí khác.
Lee Ha-yul khẽ cựa quậy một chút như thể vị trí này còn lạ lẫm, rồi gật đầu khi cảm nhận được những ánh mắt hướng về phía mình.
[Tất nhiên tôi hiểu rằng cần phải giải thích thêm, nhưng trước đó, tôi sẽ thông báo mục đích của buổi họp ngày hôm nay]
Giọng nói vang lên từ chiếc vòng cổ vô cùng điềm tĩnh, có lẽ là vì lý do công việc.
[Xin hãy chuẩn bị sẵn sàng để có thể huy động Quân thảo phạt và Quân phòng vệ đang rảnh rỗi bất cứ lúc nào]
“Cái gì cơ ạ?”
Dù không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng Robert, người nãy giờ vẫn đang lắng nghe với vẻ mặt ngơ ngác, đã vô thức hỏi ngược lại.
Trái ngược với giọng điệu điềm tĩnh, nội dung lại vô cùng kinh khủng.
Vị Đại diện Hội trưởng Hiệp hội vừa mới "nhậm chức" đã đưa ra chỉ thị đầu tiên là điều động quân đội.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
