Chương 302: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (3)
Chương 302: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (3)
Có thể trông hơi buồn cười, nhưng chúng tôi quyết định nghỉ lại Posville đêm nay.
Tôi không siêu thoát hay tiêu diệt những linh hồn đã bị hủy hoại vì ma túy.
Tôi chỉ giải trừ ma pháp để dân làng không nhìn thấy chúng nữa. Những linh hồn đó vẫn đang lang thang trong ngôi làng này.
“Nhưng mà ngủ ở đây thế này có được không? Trông nguy hiểm quá.”
“Đúng đấy, không biết dân làng sẽ làm gì đâu. Hay là cứ tiết lộ thân phận của tôi đi cho rồi.”
Aria và Eleanor, hai người dùng chung phòng, lo lắng hỏi nhưng tôi lắc đầu.
“Không cần lo lắng đâu.”
Hai người họ nhìn nhau với vẻ không hiểu ý tôi là gì, nhưng tất nhiên không có câu trả lời nào được đưa ra.
Chúng tôi chỉ nhận một phòng tại nhà trưởng làng.
Tôi cố tình bảo mọi người ngủ chung một phòng. Aria và Eleanor đồng ý một cách khá ồn ào.
Tuy nhiên chỉ có một chiếc giường.
“Hai người dùng giường đi. Tôi sẽ ngủ trên ghế.”
“Dạ? Giáo sư cũng ngủ cùng đi ạ!”
“Đúng đấy! Deus cũng lên đây ngủ đi!”
Giường cũng nhỏ, hai nữ sinh nằm là vừa khít. Đương nhiên tôi từ chối.
“Dù sao thì cũng không được. Cả hai đừng có đi quá giới hạn.”
“Ơ hay, Deus. Đây là mệnh lệnh của Công chúa đấy.”
Eleanor nằm ngay xuống giường và vỗ vỗ vào chỗ trống. Chúng tôi đã thỏa thuận nói chuyện suồng sã để giấu thân phận, nhưng thế này thì lại là chuyện khác.
“Thưa Công chúa, xin lỗi nhưng tôi không thể nhận mệnh lệnh đó.”
“C, cậu định kháng lệnh sao?!”
“Là vì tốt cho Công chúa thôi.”
“Vì tôi mà cậu lại……!”
Định nói gì đó nhưng mặt Eleanor đỏ bừng lên, cô ấy xấu hổ mím chặt môi.
Thấy vậy, Aria nhếch mép cười khẩy và thêm vào.
“Ý là phải lột sạch đồ rồi tạo dáng người mẫu khỏa thân ở đây chứ gì?”
“Con, con điên này!”
“Sao! Tôi nói hộ lòng cậu còn gì! Mà không phải à? Nói thật đi! Có phải không!”
Bị Aria dồn ép thô bạo, Eleanor không kìm được khuôn mặt đỏ lựng, cuối cùng úp mặt vào gối hét lên.
“Không biết! Tôi ngủ đây!”
Họ đã thay đồ ngủ mang theo và rửa mặt rồi nên ngủ thế kia cũng không sao.
Tôi hất cằm về phía chiếc giường, bảo Aria.
“Cô cũng nằm xuống ngủ đi.”
“Giáo sư định ngủ trên ghế thật ạ? Nếu không được thì để em ngủ dưới sàn……”
“Không, ngủ đi.”
“……Vâng ạ.”
Aria nằm xuống cạnh Eleanor. Giữa chừng hai người im lặng đánh nhau chí chóe một lúc, nhưng khi tôi tắt đèn thì mới chịu yên.
Tôi ngồi trên ghế, khoanh tay và cúi đầu.
Để có thể bật dậy ngay lập tức nếu có chuyện gì xảy ra.
Tôi từ từ nhắm mắt lại.
“……!”
Tôi mở mắt vì cảm nhận được khí tức.
Hôm nay tôi đã làm loạn cả cái làng này lên, đương nhiên sẽ có kẻ tìm đến.
Nếu Hareis và Uliana vẫn còn là Giám mục, họ sẽ không đời nào bỏ qua cơ hội tập kích tốt như lúc này.
Việc tôi trở về vẫn chưa được thông báo cho Vương quốc, và về mặt chính thức tôi vẫn đang mất tích.
Nói tóm lại, nếu xử lý tôi ở đây, những câu chuyện về ma túy hay hình phạt sau này sẽ tan biến hết.
Một cơ hội không thể bỏ lỡ.
Để trao cho họ cơ hội đó, tôi mới cố tình ở lại nhà của trưởng làng Posville, nơi có mối quan hệ tồi tệ nhất với tôi.
Và cũng để ngăn chặn những biến số bất ngờ, tôi đã để hai thiếu nữ ngủ ngay trước mắt mình.
Dù sao thì.
Khi tôi từ từ mở mắt để đón tiếp vị khách không mời đó.
[Dậy rồi à?]
Ở đó là Stella, người nãy giờ không thấy đâu, hay đúng hơn là Velika đang đứng đó.
“Có chuyện gì?”
Cặp sừng mọc ra và đôi mắt biến thành đồng tử dọc là đặc điểm của Velika.
Thấy cô ta xuất hiện bất ngờ, tôi hỏi, Velika liền sà xuống ngồi lên đùi tôi.
[Stella lo lắng lắm đấy. Rằng cậu đang giấu giếm điều gì đó.]
“…….”
[Tao cũng nghĩ thế. Chắc mấy con nhóc kia cũng nghĩ y hệt thôi? Vì cậu đột nhiên hành động quá thiếu suy nghĩ.]
“Là do cần thiết thôi.”
Tôi cũng biết.
Rằng cách này rất khác so với phong cách thường ngày của tôi.
Nhưng cần phải làm thế.
Đây là một loại công tác chuẩn bị để kết thúc gọn gàng nhiều sự kiện sắp tới.
[Có định nói cho tao biết ý đồ là gì không?]
Tưởng cô ta sẽ hỏi, nhưng tôi thở hắt ra và lắc đầu.
“Xin lỗi nhưng không cần thiết phải biết đâu.”
[Cậu cứ hễ làm chuyện gì mờ ám là lại im ỉm. Cứ như thể có lý do hợp lý lắm ấy.]
“…….”
[Thực ra chỉ là không muốn tạo áp lực cho bọn trẻ thôi, giờ ai cũng biết tỏng rồi.]
“Xin lỗi nhưng Velika.”
Tôi nhẹ nhàng dồn mana vào tay để cảnh cáo.
Dù là cơ thể của Stella.
“Đừng có chạm vào tùy tiện.”
Không phải Stella mà là Velika chạm vào người tôi, tôi thấy hơi phản cảm nên đẩy cô ta ra khỏi đùi.
[Hử? Khó tính ghê. Trong lúc tao chiếm giữ cơ thể này chẳng phải là cơ hội để làm đủ thứ chuyện sao?]
“Trong lúc ngươi chiếm giữ cơ thể đó.”
Cần phải vạch rõ giới hạn một cách dứt khoát.
“Ta không hề có chút suy nghĩ nào như thế.”
Dù dùng chung một cơ thể nhưng Stella và Velika là hai tồn tại hoàn toàn khác nhau.
Và người tôi cảm thấy có sức hút nam nữ là Stella chứ không phải Velika.
[Chà, nói thế thì tao cũng thấy cậu chẳng ra gì. Nhưng Stella lại thích.]
Bị tôi đẩy ra, Velika không chút do dự cởi bỏ chiếc áo choàng Thánh nữ của Stella.
Lần đầu tiên tôi thấy.
Việc linh hồn có thể cởi quần áo đã là một điều đáng ngạc nhiên rồi.
Nghĩ kỹ thì đó chỉ là ngoại hình được tạo ra từ tư niệm (tư niệm/ý nghĩ), vậy quần áo bị cởi ra cũng là linh hồn của cô ấy sao?
Thú vị thật.
“Mấy bộ quần áo đó cũng có thể coi là một loại linh hồn sao?”
[Thằng này điên thật rồi. Giờ có một cô gái chỉ mặc đồ lót đứng trước mặt mà cậu lại quan tâm cái đó à?]
“Thú vị đấy. Ta nghĩ linh hồn có thể kiểm soát ở mức độ nào đó, nhưng đến cả chi tiết thế này cũng làm được sao?”
Trước phản ứng của tôi, Velika vỗ trán thở dài.
[Stella đã có thần cách rồi nên không phải linh hồn đơn thuần đâu. Là trạng thái bán thần rồi đấy.]
[Điều đó lại được thốt ra từ miệng của một Đại ác ma sao?]
[Có nhiều chuyện kiểu đó mà. Như thiên thần sa ngã chẳng hạn. Tao chắc cũng thuộc loại đó chứ nhỉ? Đại ác ma dị hình mà.]
Tự nhận là dị hình mà cũng biết cách tận dụng ghê gớm thật.
[Này, nhưng mà cởi đồ ra rồi mà không có phản ứng gì à?]
Làn da trắng ngần, chỉ mặc mỗi bộ đồ lót trắng, gần như khỏa thân.
Quả thực về mặt ngoại hình thì đủ sức quyến rũ, nhưng.
“Ngươi không phải Stella.”
Chẳng có gì để phản ứng cả.
“Mặc vào đi. Không phải vì ngươi, mà là vì Stella.”
[Chà, sao có thể suy nghĩ giống hệt nhau thế nhỉ?]
Khoảnh khắc đó.
Velika tiến lại gần và ngồi phịch xuống đùi tôi lần nữa. Rồi cô ta nắm lấy bàn tay đang chứa mana của tôi và đặt lên ngực mình.
“Cái gì thế này…….”
[A hức?! Điên thật, cơ thể Stella nhạy cảm vãi.]
“Velika!”
[Im đi. Bọn trẻ dậy bây giờ.]
Velika thì thầm cảnh cáo.
Tôi bất giác quay đầu sang nhìn Aria và Eleanor.
Hai người họ cựa quậy rồi ôm nhau ngủ ngon lành.
“Bỏ ra. Khó chịu quá.”
Cảm giác mềm mại quấn lấy tay tôi thực sự rất chân thật, tôi tức giận giật mạnh tay ra.
Định đẩy cả Velika ra nhưng cô ta lại vươn hai tay đặt lên vai tôi.
[Vừa nãy tao đã chắc chắn rồi. Cậu chạm vào là có cảm giác.]
“Nghe thật kinh tởm.”
[Tao cũng ghét. Tao không muốn rên rỉ cùng với Stella vì cái chạm tay của gã đàn ông mà tao chẳng có cảm xúc gì. Nhưng cậu là duy nhất.]
“Ý ngươi là sao?”
[Khác với lũ Tà thuật sư khác, cậu không coi linh hồn là công cụ, cậu có thể chạm và cảm nhận được, nên cậu là kẻ duy nhất trên đại lục này có thể quan hệ với Stella.]
“Haa, đúng là thông tin ta hoàn toàn không muốn biết.”
[Nhưng giờ biết rồi đấy. Người có thể cho Stella trinh nữ của chúng ta cái gì đó chỉ có cậu thôi.]
“Velika, ta sắp nổi giận rồi đấy.”
[A, tao cũng ghét.]
Soạt.
Cặp sừng trên trán Velika tan biến như ảo ảnh, và đôi đồng tử dọc của loài thú dần trở lại hình dáng ban đầu.
[A…….]
Và trước mặt tôi, vị Thánh nữ chỉ mặc mỗi đồ lót xuất hiện.
[Ve, Velika? Đ, đổi ở đây sao? Đ, đúng lúc này?!]
Stella hoảng hốt đỏ bừng mặt, và khoảnh khắc tôi nhìn thấy cô ấy sau khi biến đổi.
“Tránh, ra.”
Tôi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Rõ ràng ngoại hình vẫn thế, nhưng tại sao nhỉ. Sức quyến rũ mà khi là Velika tôi không hề cảm thấy chút nào, giờ lại tỏa ra từ cô ấy.
[A, vâng…….]
Stella xấu hổ lấy tay che người định đứng dậy bỏ chạy, nhưng chợt khựng lại. Rồi cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi và cười khúc khích.
[Deus.]
“Sao thế.”
[Ngài có biết mặt ngài đang đỏ lắm không?]
“…….”
Tôi đưa tay lên má.
Bình thường da tôi khá lạnh, nhưng hôm nay dù đã về khuya, nó lại nóng bừng lên.
[A.]
Tôi bối rối quay mặt đi chỗ khác, Stella lại rón rén ngồi xuống chỗ cũ và cười.
[Đáng yêu quá.]
“Đừng có đùa.”
[Xin lỗi. Nhưng mà…… đây là dáng vẻ bình thường không thấy được mà.]
“Hừ, đừng để Velika xoay như chong chóng. Cô là Thánh nữ đấy.”
[Là ‘cựu’ Thánh nữ thôi. Giờ em chỉ là Stella.]
Tôi định đẩy Stella ra nhưng tay cô ấy đã ôm lấy hai má tôi.
[Deus, em…… hôn ngài được không?]
“Tỉnh táo lại đi……!”
Câu trả lời không thể thốt ra. Có vẻ lời nói của cô ấy là thông báo chứ không phải câu hỏi.
Nụ hôn kéo dài hơn tôi tưởng khiến tôi mở to mắt. Tôi nhẹ nhàng đẩy Stella đang bắt đầu mất kiểm soát ra và nói.
“Bọn trẻ đang ngủ đằng kia. Stella, đừng để bị Velika cuốn theo mà làm chuyện dại dột.”
[Nhưng, nhưng trải nghiệm thế này là lần đầu tiên với em mà.]
Tôi cũng là lần đầu.
Thứ quen thuộc là Deus chứ không phải tôi.
“Chết tiệt.”
Tôi muốn ra ngoài hóng gió lạnh, nhưng nếu để dân làng thấy tôi còn thức thì kế hoạch sẽ hỏng bét.
Đành phải ở yên trong phòng, nhưng ở trong phòng với Stella cũng nguy hiểm.
[Này Deus.]
“Sao nữa?”
[Liệu ngài có thể cho em mượn tay một lần…….]
Rầm rầm rầm rầm!
[Đến rồiii! Đến rồiii! Đang đến đấy! Dân làng cầm đuốc với nông cụ sắc nhọn……!]
Hắc Linh Sư hốt hoảng lao vào.
Nhìn thấy ánh đuốc bập bùng trong bóng tối ngoài cửa sổ, tôi lập tức đẩy Stella sang một bên và đứng dậy.
Thời điểm thật tuyệt vời.
[Điên à?!]
Có lẽ cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ.
Hắc Linh Sư bước vào phòng, nhìn tôi và Stella luân phiên rồi thốt lên một tiếng kinh ngạc quái đản.
“Tôi đi đây. Cẩn thận đừng để bọn trẻ thức giấc, nếu có lửa cháy thì dập đi.”
Gió lạnh thổi từ bên ngoài vào giúp tôi ngay lập tức lấy lại lý trí.
[Điên à?!]
Hắc Linh Sư nãy giờ vẫn chỉ lặp lại đúng một câu đó.
[Điên rồiiii?!]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
