Chương 306: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (7)
Chương 306: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (7)
Bình thường thì tôi nghĩ sẽ cắm trại một ngày trước khi từ làng Posville đến Graypond.
Nhưng Gloria và Lucia không hề dừng lại. Họ thay đổi phu xe theo giờ, và những con ngựa được hồi phục thể lực nhờ thần lực của Lucia.
Nếu không được thì đổi ngựa khác.
Cuộc hành quân bắt đầu từ sáng sớm và chỉ kết thúc vào cùng giờ ngày hôm sau.
[Ưm, đến nơi rồi ạ?]
Hắc Linh Sư đang dựa vào vai tôi ngủ dụi mắt tỉnh dậy.
Là linh hồn thì không cần ngủ, cũng chẳng có ghèn mắt, nhưng cô ấy cố tình giữ lại thói quen thời còn là con người.
Không biết có ý nghĩa gì không, nhưng thấy cô ấy cứ muốn duy trì như vậy chắc cũng có lý do riêng.
“Ừ, đến rồi.”
Đến vào lúc rạng sáng thế này chắc chưa đi diện kiến Bệ hạ ngay đâu.
Nghe nói tối nay có tiệc, chắc sẽ cho khoảng nửa ngày để giải tỏa mệt mỏi và tắm rửa.
[Auu, muốn ngủ nữa cơ.]
Hắc Linh Sư dụi má vào vai tôi. Có lẽ do kinh nghiệm nuôi cáo và mèo, cử động của cô ấy vừa uể oải vừa quyến rũ.
[Deus ưiii, ngủ nữa đi màaa.]
“…….”
Hắc Linh Sư trườn xuống và nằm lên đùi tôi. Trông hệt như con mèo đang làm nũng đòi vuốt ve lưng, nhưng không biết Hắc Linh Sư có cố tình hay không thì hơi khó nói.
“Sắp phải xuống rồi.”
Bên ngoài cửa sổ là khung cảnh Graypond lâu rồi mới thấy.
Thành phố xinh đẹp.
Dù trải qua nhiều khó khăn và sóng gió bi kịch, họ vẫn sống động như trái cây tươi mới với sức sống tràn trề.
‘Vùng đất xinh đẹp.’
Cảm giác như cuối cùng đã đến đích của chuyến hành trình. Dù đã thấy nhiều nơi nhưng rốt cuộc thứ làm rung động trái tim tôi vẫn là vùng đất quen thuộc và đáng nhớ này.
Thấy xe ngựa đi vào trung tâm thành phố lúc rạng sáng, tôi có thể thấy những người dậy sớm chuẩn bị cho ngày mới.
Những người đang bận rộn cũng tạm dừng tay, liếc nhìn xem ai đang ở trong xe ngựa.
Và.
Tùng.
Tiếng đàn piano êm dịu báo hiệu buổi sáng.
Như giọt sương rơi trên lá tạo nên tiếng vang, nó tĩnh lặng nhưng lan tỏa xa.
[A, là Owen.]
Có phải vì lâu rồi không?
Vốn không thích âm nhạc lắm nhưng tôi lại thấy tiếng đàn của cậu bé thật ngọt ngào.
‘Trưởng thành rồi.’
Không, không phải vì lâu ngày.
Cậu bé chắc chắn đã trưởng thành trong những trăn trở và suy tư của riêng mình trong lúc tôi vắng mặt.
Và điều đó bây giờ.
Vì muốn cho tôi biết nhanh hơn bất cứ ai, cậu bé đang biểu diễn đúng giờ thế này.
“Mọi người sẽ thức giấc hết mất.”
[Ahaha.]
Nói vậy nhưng tôi vẫn chống cằm lên cửa sổ thưởng thức tiếng đàn của người đệ tử duy nhất mà tôi chọn.
Đương nhiên trong thời gian tôi vắng mặt.
Ở Graypond chắc chắn đã tích tụ những người chết một cách tự nhiên.
Và tôi thấy họ đang từ từ bay lên khi nghe tiếng đàn của cậu bé.
Những linh hồn như bị mê hoặc đang bay về phía cậu bé đang chơi đàn trên đường.
[Một sự trở về xứng đáng với Uy Linh Sư nhỉ?]
“Ừ.”
Tôi từ từ nhắm mắt và dựa vào lưng ghế. Cảm nhận cơ thể đang thả lỏng và thưởng thức sự trưởng thành của Owen.
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Chiếc xe ngựa lướt đi theo tiếng nhạc và nhẹ nhàng tiến vào hoàng cung.
“Đến giờ dậy rồi.”
Hắc Linh Sư vẫn đang úp mặt vào đùi tôi bĩu môi đứng dậy.
[Không vuốt ve lấy một lần nào nhỉ?]
“Quả nhiên là cố tình.”
[Nếu Boksili và Ppoksili làm thế này thì tôi không nhịn được mà vuốt ve ngay.]
“Cô đâu phải hai đứa nó.”
Tôi cầm cây trượng và bước ra khỏi xe ngựa. Hắc Linh Sư đặt tay lên vai tôi, lơ lửng bay theo sau.
Tôi thấy Lucia và Stella cũng bước ra từ chiếc xe ngựa phía trước.
“Bệ hạ chắc vẫn đang ngủ nên hãy giải tỏa mệt mỏi trước đi ạ. Ngài đã ngồi xe ngựa suốt không nghỉ mà.”
“Ừ.”
Gật đầu, tôi đưa cho cô ấy cuốn sách tôi để trong xe ngựa.
“Đọc hay lắm. Nhờ nó mà đường đi đỡ chán hẳn.”
[Thánh nữ mà là tác giả. Kỳ lạ thật.]
“Hơ?”
Lucia ngạc nhiên nhìn cuốn sách tôi đưa. Có thể mọi người đã quên nhưng Lucia là tác giả tiểu thuyết lãng mạn nổi tiếng dùng bút danh ‘Luce’.
Trong lúc tôi vắng mặt cô ấy đã ra sách mới. Thánh nữ kiêm tác giả thì không hợp lắm nhưng chắc cô ấy cũng đã nỗ lực tranh thủ thời gian.
“C, c, cái này…… lấy ở đâu ra thế ạ?”
Lucia đỏ mặt nhìn xuống cuốn sách của mình, tôi nhìn về phía Gloria sau lưng cô ấy.
“Đoàn trưởng Cận vệ đưa đấy. Bảo buồn chán thì đọc.”
“Gloria!”
Lucia xấu hổ chạy đến trách móc Gloria ngay. Tôi vươn vai thở hắt ra vì mệt mỏi.
‘Mệt thật.’
[Để em mát-xa cho.]
Stella đang ở cùng Lucia cười tươi nói. Nếu là trước đây tôi đã bảo không cần, nhưng.
“Nhờ cô vậy.”
Sau khi được cô ấy mát-xa một lần, suy nghĩ của tôi đã thay đổi. Stella là một thợ mát-xa có tay nghề cao.
Các Thánh nữ làm nghề tay trái cũng giỏi thật.
Một người là tác giả, một người là thợ mát-xa.
[T, tôi cũng làm cho!]
“Cô thì thôi.”
Hắc Linh Sư chen vào ngay bên cạnh nhưng nhìn là biết cô ấy chỉ biết ấn bừa không có kỹ thuật gì.
Cơ thể tôi giờ như thủy tinh, nếu không phải người chuyên nghiệp như Stella thì tôi ngại để ai chạm vào.
“Deus!”
Lúc đó.
Một người đàn ông mở cửa hoàng cung bước ra. Mặc đồ ngủ và chỉ khoác mỗi chiếc áo choàng, ông ta là chủ nhân của vùng đất này.
Orpheus Luden Griffin.
“Bệ hạ.”
Vẫn còn sớm nên tôi nghĩ là giờ ông ấy đang ngủ. Nhưng có vẻ ông ấy đã thức trắng đêm đợi tôi, làn da trông khá tiều tụy.
Tôi quỳ một chân xuống chào.
“Uy Linh Sư Deus Verdi. Tuy đã về muộn nhưng…….”
Lời nói không thể tiếp tục.
Vì Quốc vương Orpheus đã kéo tôi lại và ôm chầm lấy một cách thô bạo.
“Bạn hữu, bạn hữu của ta!”
“…….”
Bị một người đàn ông trưởng thành đối xử thế này chắc chỉ có Darius, nhưng tôi không ngờ Quốc vương Orpheus lại siết chặt tay hơn như không muốn buông tôi ra.
“Cậu không biết việc không bảo vệ được cậu đè nặng lên ta thế nào đâu.”
“Mọi người đang nhìn đấy ạ. Xin hãy giữ thể thống.”
“Hahahaha! Vẫn y như cũ! Vẫn y như cũ!”
Vỗ mạnh vào lưng tôi, Orpheus lùi lại một bước. Nhưng tay ông ấy vẫn đặt trên vai tôi.
“Cảm ơn vì đã bình an vô sự. Mong cậu biết rằng việc gặp lại cậu là niềm vui lớn thế nào đối với ta.”
“Thần cảm nhận được rõ ràng ạ.”
Tôi lén quay người chỉ vào chiếc xe ngựa ngay sau chiếc tôi vừa đi.
“Công chúa đang ở kia ạ. Hình như Người đã ngủ quên cùng với người bạn kết thân ở Học viện.”
Vẫn chưa tỉnh, chiếc xe của Eleanor và Aria vẫn im lìm dù đã đến nơi.
Ông ấy định đi đến xe của Eleanor nhưng dừng lại và liếc nhìn tôi.
“Ta đã nghe chuyện về làng Posville và các Giám mục. Cả về loại thuốc điên rồ Hoàng Kim Hoa nữa.”
“…….”
“Hành động quá khích và vượt quyền, cậu không thể không biết, nhưng.”
Hành quyết ngay lập tức và thiêu rụi cả ngôi làng là hành động quá khích, đương nhiên không được phép.
“Ta tin cậu. Chắc chắn có lý do nên cậu mới làm vậy.”
Nụ cười rạng rỡ của Nhà vua đâm vào tim tôi đau nhói.
Chắc là sự cắn rứt lương tâm.
Cảm giác không dễ chịu chút nào.
Orpheus đi xem Eleanor, tôi nhìn lại phía cổng thì thấy một người nữa đang đợi tôi.
“Uy Linh Sư.”
Cậu bé đang khóc nức nở. Mới vài tháng trôi qua mà trông cậu bé có vẻ cao lên một chút.
“Owen.”
Tôi mỉm cười nhẹ và đưa tay về phía cậu bé.
“Bài diễn tấu hay lắm. Con đã nỗ lực nhiều rồi.”
“Uy Linh Sưưưưư!”
Tôi ôm lấy cậu bé đang khóc òa lao vào lòng và xoa đầu cậu.
Giờ thì.
Tôi mới thực sự cảm nhận được mình đã trở về.
Tối hôm đó.
Bữa tiệc được tổ chức long trọng có sự tham gia của nhiều nhân vật lớn.
Ánh đèn vàng rực rỡ, thức ăn xa hoa, những người cao quý cầm ly rượu mải mê trò chuyện.
‘Bệ hạ đã bỏ khá nhiều công sức để thông báo sự trở về của mình.’
Nhìn khung cảnh này là biết Quốc vương Orpheus đã đầu tư thế nào cho sự trở về hoàn hảo của Uy Linh Sư là tôi.
“Nghe Erica nói cậu đã trở về. Thật may quá.”
Cha của Erica và là gia chủ gia tộc Bright, Elan Bright.
“Ta biết cậu là nhân vật không dễ chết mà. Không biết có chuyện gì nhưng có vẻ ta đã chọn đúng phe rồi.”
Gia chủ gia tộc Zeronia, Giltea Zeronia, bắt tay tôi bằng bàn tay dày dặn.
Hai gia chủ có quan hệ hợp tác với tôi cũng không bỏ lỡ cơ hội tham dự.
Nụ cười trên môi họ cho thấy rõ họ cảm thấy yên tâm khi có tôi làm hậu thuẫn.
Và họ cũng không cố giấu giếm điều đó.
“Cảm ơn ngài.”
Tôi cũng đối đãi với họ một cách thiện chí. Những thông tin về Thương hội Wellington mà Erica đưa cho tôi lần này hầu hết đều đến từ hai gia tộc này.
Nhờ đó tôi mới tìm ra và tập kích làng Posville định trồng Hoàng Kim Hoa.
“Nhưng mà cậu định đối đầu với Thương hội Wellington thế này sao?”
“Khụ, thế thì hơi khó xử.”
Đương nhiên hai gia chủ khéo léo hỏi về hành động sắp tới của tôi.
Điều tra Thương hội Wellington nghĩa là tôi sẽ đối đầu với họ.
Vì là thương hội có mạng lưới rộng nên họ mong tôi phủ nhận, nhưng.
“Rút chân ra sớm đi.”
“Hừm.”
“Phải liên lạc với gia tộc thôi.”
Tôi không có ý định bỏ qua nên chỉ khuyên hai gia tộc hãy mau tìm thương hội khác.
Lúc đó.
“Tôi có thể xen vào một chút được không?”
Một người đàn ông cao ráo chen vào giữa chúng tôi. Hai gia chủ lộ vẻ khó chịu nhưng tôi lại nhờ họ nhường chỗ một chút.
Tự nhiên tạo thành thế đối mặt giữa người đàn ông cao ráo và tôi.
“Uy Linh Sư, ngài trở về thế này thật may quá. Tôi là Victor Wellington của Thương hội Wellington.”
“Chắc tôi không cần giới thiệu bản thân đâu nhỉ.”
“A, đương nhiên rồi.”
Nhìn hắn đặt tay lên ngực cúi đầu, tôi tặc lưỡi.
“Quà gửi đến tôi đã nhận rồi. Hành động dứt khoát thật đấy.”
“Thương nhân thì tốc độ luôn là sinh mệnh mà.”
Sau khi tôi vào Graypond vài tiếng. Thương hội Wellington đã gửi đến những món quà xa xỉ một cách khá kín đáo.
Và tôi đã nhận.
Nghĩa là tôi không từ chối hối lộ của họ, nên Victor Wellington nghĩ có cơ hội đàm phán với tôi nên mới tìm đến thế này.
“Lẽ ra tôi định tìm đến trước.”
“Haha! Thật vinh hạnh! Nhưng không thể làm mất thời gian quý báu của Uy Linh Sư được. Ngài gọi thì lúc nào tôi cũng sẽ đến.”
Victor Wellington cười tươi.
Thừa kế vị trí của người cha đã nghỉ hưu, hắn có thể coi là một doanh nhân trẻ.
Ngoại hình sáng sủa, nụ cười sảng khoái hở cả lợi, mái tóc vàng được chải chuốt gọn gàng.
Có vẻ hắn biết cách tạo thiện cảm với người khác.
“Không, tôi sẽ tìm đến Thương hội. Hôm nay tôi muốn báo trước một tiếng.”
“Dạ? Ý ngài là…….”
Ngay cả hắn cũng có vẻ không hiểu tôi đang nói gì.
“Ý là tôi sẽ đích thân đến đập nát Thương hội Wellington.”
Người phục vụ đi ngang qua mời rượu vang. Nhận ly rượu và nhấp môi, hương vị ngọt ngào bao trùm lấy mũi.
Hứng thú thật.
Rượu vang ngon đặc biệt chắc cũng nhờ biểu cảm méo xệch của Victor Wellington.
“Đó, là ý gì vậy ạ.”
Hắn nghiến răng, gân xanh nổi lên trên mặt. Là thương nhân mà không quản lý được biểu cảm thế kia.
Dù hắn lớn tuổi hơn tôi.
Nhưng đúng là mẫu người doanh nhân trẻ đầy nhiệt huyết.
“Tôi sẽ bám theo vụ phân phối Hoàng Kim Hoa đến cùng và đập nát hoàn toàn Thương hội của các người.”
“Hư, hư ư…… Uy Linh Sư. Chẳng lẽ ngài chưa nhận được quà tôi gửi sao?”
“Nhận rồi. Ngày tôi tìm đến, tôi sẽ đi đôi bốt cậu gửi.”
Hắc Linh Sư và Stella cũng khen là có gu thẩm mỹ tốt. Không biết sao biết cỡ chân mà vừa khít, cảm giác đi cũng rất tuyệt.
“Ngài nhận rồi mà vẫn nói thế sao?”
Ngài nhận hối lộ rồi mà.
Có ổn không?
Định chết chung à?
Trước câu hỏi chứa đựng nội dung đó, tôi cười khẩy.
“Đương nhiên.”
“…….”
“Cố gắng vùng vẫy đi. Xem điệu nhảy của bọn nghiện ma túy rồi nên giờ mấy điệu nhảy bình thường không còn hứng thú nữa.”
Giờ thì khiêu khích câu nào thấm câu đó. Victor nghĩ tôi sẽ thiện chí vì đã nhận hối lộ, nhưng mọi chuyện rối tung ngay từ đầu khiến hắn hoàn toàn mất kiểm soát.
“Có rất nhiều quý tộc và nhân vật tôn giáo liên kết với Thương hội Wellington. Cũng có những nơi chúng tôi hỗ trợ quyên góp riêng nữa.”
“Biện minh cũ rích.”
“Ý là có nhiều đồng minh đấy. Dù vị thế của Uy Linh Sư có vững chắc đến đâu, nếu Thương hội chúng tôi cắn răng vùng vẫy thì cũng có thể bôi tro trát trấu vào ngài đấy.”
“Còn gì nữa không?”
“……Ký hợp đồng trực tiếp với Hoàng gia chính là chúng tôi. Vạch trần tôi cũng có thể coi là chứng minh sự bất tài của Hoàng gia đấy.”
“Thú vị đấy.”
Tấn công họ thì họ sẽ cắn lại tôi bằng mọi cách.
Nghe vậy tôi hờ hững hỏi hắn.
“Nhưng có ổn không?”
“……Dạ?”
Tôi cũng thực sự tò mò.
“Chắc không có thời gian làm thế đâu. Bước chân của tôi nặng nề hơn cậu tưởng đấy. Để có thể kêu gào thảm thiết thì phải chuẩn bị từ bây giờ đi.”
“Ngài thực sự…… thực sự phải thấy máu của chúng tôi mới chịu dừng lại sao.”
Nhìn hắn cắn môi trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận, tôi nở một nụ cười nhạt.
“Không.”
Vì mong hắn đừng hiểu lầm.
Tôi tuyên bố rõ ràng.
“Phải đến khi các người thành cái xác không hồn thì mới kết thúc.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
