Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 458

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

800 1764

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

69 562

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

176 320

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

98 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 1

Web Novel - Chương 308: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (9)

Chương 308: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (9)

Chương 308: Sự Trở Về Của Uy Linh Sư (9)

“…….”

Đôi mắt từ từ mở ra vẫn còn đọng đầy sự mệt mỏi. Nghe bảo già đi cơ thể lão hóa thì ngủ dậy vẫn thấy mệt.

Với tư cách là người sử dụng cơ thể bị lão hóa cấp tốc do ma túy, tôi đang trải nghiệm cảm giác đó hơi sớm.

Chẳng biết từ lúc nào tôi đã nằm trên giường của mình trong hoàng cung. Bên ngoài ánh nắng chiếu qua cửa sổ tạo nên bầu không khí ấm áp.

‘Làm phiền mọi người rồi.’

Tôi đã ngủ quên ngay trong bữa tiệc được tổ chức vì mình. Dù cơ thể mệt mỏi nhưng đó là hành động không nên.

[Ưm.]

Định nhẹ nhàng ngồi dậy nhưng nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt bên cạnh.

Hắc Linh Sư đang rúc vào trong cánh tay tôi, cuộn tròn người ngủ, và tay tôi vẫn nắm chặt cây trượng.

Tôi thả lỏng bàn tay đang nắm chặt cây trượng đến mức có thể coi là ám ảnh.

Mồ hôi nhớp nháp bên trong khiến tôi thấy khó chịu.

‘Phải tắm chút thôi.’

Để mặc Hắc Linh Sư ở đó, tôi vào phòng tắm và suy nghĩ về chuyện hôm qua.

Tôi đã khiêu khích Victor Wellington của Thương hội Wellington và đuổi hắn đi, sau đó nói chuyện với Hắc Linh Sư.

- Đừng rời đi.

- Cả cô nữa, đừng làm ta rối loạn.

- Để quên cô, là khoảng thời gian quá ngắn.

“Chết tiệt.”

Những lời nói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê như những mũi dao đâm vào ngực.

Vì là thật lòng nên tôi không thấy xấu hổ, nhưng nghĩ đến cảnh Hắc Linh Sư sẽ vênh váo là tôi đã thấy cau mày.

Và đúng như dự đoán.

[Deus ưiiii.]

Giọng nói ngân dài kèm theo tiếng mũi vang lên từ bên ngoài.

Hắc Linh Sư lén lút bước vào phòng tắm với nụ cười nham hiểm.

[Sao đi một mình thế. Tắm chung đi chứ.]

“…….”

[Ôi chao, để tôi giúp nhé? Không đi đâu đâu.]

Hắc Linh Sư nhún vai đến tận mang tai, che miệng cười. Khoảnh khắc thấy ánh mắt cô ấy lén nhìn xuống phần dưới của tôi.

“Đừng có nhờn.”

Tôi phóng mana đuổi cô ấy ra ngoài.

[Phụttt!]

Hắc Linh Sư lăn lông lốc trên sàn bay ra ngoài. Trước đây dù có ở cùng cô ấy cũng không vào phòng tắm hay nhà vệ sinh.

‘Thế nên mới không định nói.’

Thấy dáng vẻ vênh váo vượt quá giới hạn, tôi thở dài thườn thượt.

Tắm xong buổi sáng, lau khô tóc và bước ra ngoài, Hắc Linh Sư đang ngồi xổm trên giường quay lưng lại.

Nghĩa là đang dỗi.

“Sắp đi rồi, chuẩn bị đi. Stella đâu?”

[Đừng có bắt chuyện.]

“……Đừng cư xử như trẻ con thế.”

[Đã bảo đừng bắt chuyện mà!]

Cô ấy hét lên rồi gục đầu vào giữa hai đùi. Có vẻ giận thật rồi.

[Hôm qua còn ân cần thế mà! Nói gì nhỉ? Đừng đi đâu cả! Khó mà quên được tôi! Đồ tồi!]

Tôi mặc quần áo và trả lời Hắc Linh Sư đang la hét om sòm.

“Là thật lòng đấy.”

[Hơ?]

“Nhưng điều đó không thay đổi được gì cả. Cô chỉ cần làm giám sát viên của ta, giám sát để ta không sử dụng linh hồn cho mục đích cá nhân là được.”

[Tại sao không thay đổi được gì?]

“…….”

Tôi cứng họng.

Tay đang chỉnh cổ tay áo khựng lại, tôi từ từ nhìn cô ấy.

Hắc Linh Sư nhìn chằm chằm vào tôi, nghiêng đầu hỏi.

[Chẳng phải cậu bảo thích tôi sao? Tôi nghe là thế mà.]

“Ý nghĩa khác.”

[Xí, Owen với Stella cũng nói thế mà? Là được tỏ tình đấy.]

“……Trong lúc đó cô đã đi đồn đại nhiều thế rồi sao.”

Cho thêm một ngày nữa chắc cô ấy đi khoe với Bệ hạ luôn quá.

[Nhưng sao không có gì thay đổi? Tôi cũng muốn hẹn hò với Deus…… ưm, h, hẹn hò thì tốt mà.]

“Ta là người đã có hôn thê.”

[Tôi là ma mà?]

Hắc Linh Sư nói câu nào tôi cứng họng câu đó. Đang nói chuyện cùng chủ đề nhưng cảm giác không kết nối được.

Rõ ràng lập luận có mâu thuẫn nhưng cảm giác như không thể phá vỡ được.

[Tôi có bảo kết hôn đâu? Chỉ là người yêu thôi không được à? Dù sao tôi là ma nên có sao đâu.]

“Cô là…….”

Người chết không được vượt qua ranh giới của người sống.

Định nói vậy nhưng.

[Tôi là vai trò giám sát vùng đất an nghỉ trong cậu nên không thể ngủ mà phải thức liên tục còn gì.]

“…….”

[Trong lúc đó cũng không được yêu đương à? Đâu phải thế.]

Không nghĩ ra lời nào để nói.

Hôm qua tôi đã trêu đùa Victor của Thương hội Wellington, nhưng hôm nay sao lại thành ra tôi bị trêu đùa thế này.

Và lý do là.

Tôi biết nó xuất phát từ hành động mâu thuẫn của chính mình.

[Deus, cậu sợ yêu nhiều người à?]

“Hắc Linh Sư, Vương quốc Griffin là đất nước không cho phép chế độ đa thê.”

[Vương quốc German hay Đế quốc Han cho phép đa thê mà?]

“Ta là người Vương quốc này. Và vùng đất ta từng sống cũng không cho phép đa thê.”

[Tôi bảo tôi là ma mà?]

Cái logic vô địch gì thế này.

“Ta đang sống.”

Tôi giật lấy cây trượng.

Hắc Linh Sư tự nhiên bám theo sau, chúng tôi đi ra khỏi phòng nhưng màn hỏi đáp vẫn tiếp tục không ngừng.

[Nhưng tại sao thế? Nói thật tôi không quyến rũ sao?]

Cô ấy đứng chắn ngay hành lang, tự tin ưỡn ngực ra.

[Stella cũng xinh đẹp mà. Hoàn toàn không hiểu tại sao lại bảo không được.]

Những lời của cô ấy đến với tôi như một câu hỏi nặng nề. Việc nhiều người phụ nữ dành tình cảm cho tôi, tôi rất biết ơn.

Nhưng tôi không có ý định nhận lấy.

Tôi nghĩ đó là điều đương nhiên.

Tôi nhớ lại lúc Findenai đe dọa rằng sẽ chịu đựng dù tôi có quan hệ với nhiều người phụ nữ.

Lúc đó tôi cũng phủ nhận.

Tôi nghĩ việc trao trái tim cho nhiều người phụ nữ là không được.

[Tại sao nhỉ?]

Hắc Linh Sư nghiêng đầu tỏ vẻ thực sự không hiểu. Tôi mở miệng định nói rồi lại phải ngậm lại.

Vì chẳng có câu trả lời nào thốt ra được.

[Thụ động vãi.]

“Ăn nói cho cẩn thận.”

Cuối cùng nghe Hắc Linh Sư chửi thề một câu, chúng tôi bước ra ngoài.

Không có công việc cụ thể nhưng có việc phải làm. Người phục vụ bảo đã chuẩn bị bữa ăn nhưng tôi từ chối.

[A, dậy rồi ạ?]

Ra đến vườn thì thấy Stella đang tắm nắng.

Cảnh tượng khá hợp với Stella đã trở thành Bán thần phụ trách lò lửa và ngọn lửa.

“Đi thôi. Nhiều việc phải làm lắm.”

Hai người họ thắc mắc nhưng vẫn đi theo sau tôi.

Stella cười tươi lén đến bên cạnh tôi hỏi.

[Deus, ngài có tin vào Thần Bellas không?]

“Hửm?”

Câu hỏi quá bất ngờ.

Tự nhiên hỏi có tin Thần Bellas không?

Stella thừa biết tôi không tin vị thần nào mà.

“Không.”

Nhưng Stella chắc không hỏi vô nghĩa nên tôi lắc đầu, cô ấy vẫn giữ nụ cười và hỏi tiếp.

[Vậy ngài có còn giữ ký ức ngày xưa của Deus, chủ nhân ban đầu của cơ thể không?]

“……Cũng không.”

Không biết cô ấy muốn hỏi gì, tôi dừng bước nhìn Stella.

Nụ cười vẫn giữ trên môi giờ cảm giác có ý nghĩa hơi khác.

[Gì thế, sợ quá.]

Hắc Linh Sư lén bám vào tay tôi. Tôi cũng tưởng Velika giở trò gì nhưng không có sừng.

Câu hỏi của Stella vẫn tiếp tục.

[Vậy khi sống với tư cách là Kim Shin-woo, nghề nghiệp của ngài là gì?]

“Nhân viên văn phòng bình thường…… Rốt cuộc cô muốn hỏi cái gì?”

[A, không có gì.]

Stella cười tươi xua tay.

[Chỉ là, em định bảo ngài nên cảnh giác với sắc dục thôi.]

“…….”

Thần Bellas.

Deus ban đầu.

Điểm chung của cả hai là.

Háo sắc và thích xa hoa.

[Hôm qua nghe tiền bối nói chuyện nên em hơi lo.]

Nụ cười trên môi Stella tắt dần.

Từ từ, rất từ từ.

Như sắt nung nóng nguội đi trở nên sắc bén và cứng rắn, ánh mắt cô ấy găm vào tôi và Hắc Linh Sư.

[Hóa ra cũng biết nói những lời như thế, em đã nghĩ vậy.]

“……Cô giận à?”

[Không không! Nhưng với tiền bối thì ngài sấn sổ rồi tỏ tình, còn với em thì chỉ bóp ngực rồi thôi, em nghĩ thế.]

“Ta không bóp.”

Nói đúng ra chẳng phải Velika ép tôi bóp sao.

[A, ra là vậy?]

Nhưng có vẻ tôi lỡ lời.

Ánh mắt Stella trở nên lạnh lùng hơn.

[Không phải cố ý bóp nên không phải Deus bóp. Ra là vậy. Vậy em không biết mình đã rên rỉ vì cái gì nhưng tạm thời cứ biết thế nhé.]

[Gì thế, sợ quá! Xin lỗi đi!]

“Ta không có ý đó.”

Chắc chắn tôi có phần sai nên Stella mới thế này. Ở đây xin lỗi gọn gàng là đúng đắn nhất.

“Xin lỗi.”

Tôi đưa tay ra xin lỗi ngay, Stella cũng làm mặt dỗi, phồng má lên rồi nắm lấy tay tôi.

[……Giờ em là Thần rồi nên phải thể hiện sự từ bi nhỉ. Em sẽ nhịn.]

“Cảm ơn.”

Việc làm dịu Stella để đến tối, giờ phải làm việc đã.

Hỏi có đi đánh Thương hội Wellington ngay không thì không phải.

Việc tôi sẽ làm từ bây giờ là.

Dante.

Tôi định tìm những Hắc ma pháp sư đã sống sót và bỏ trốn sau khi tập kích Griffin.

Lúc đó.

[Hự!]

Bộp!

Một cú va chạm nhẹ vào sau đầu khiến đầu tôi hơi chúi về phía trước.

Không đau hay khó chịu. Nói đúng hơn là cảm giác bị đẩy.

Lén quay đầu lại thì thấy Stella đỏ mặt, hai tay nắm chặt bộ đồ tu nữ và hét lên.

[Không nhịn được.]

“…….”

[Thiên phạt!]

Stella lại nắm tay đấm thùm thụp lao vào tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!