Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 143: Bắt Giữ

Chương 143: Bắt Giữ

Chương 143: Bắt Giữ

Owen lại thổi hồn vào Melodica và bắt đầu chơi.

Chưa kịp nhập tâm vào bản nhạc, Hắc Linh Sư đã hiện ra, khoanh tay nhìn xuống ba người.

“Ra rồi à?”

“Cách gọi hồn kiểu mấy câu chuyện ma học đường nhỉ.”

Trước thắc mắc của Aria và Eleanor, Hắc Linh Sư lộ rõ vẻ khó chịu.

Hai người kia không thấy được nhưng Owen biết Hắc Linh Sư đang bực mình thế nào nên mong họ cẩn thận.

[Vậy, vì chuyện gì mà bị bắt giữ thế?]

Trước câu hỏi của Hắc Linh Sư, Owen vội rời miệng khỏi Melodica trả lời.

“À, thực ra là.”

Owen bắt đầu giải thích lý do mình đến đây. Đương nhiên Aria và Eleanor đứng cạnh cũng nghe thấy, biểu cảm hai người thay đổi vi diệu.

Kể xong.

Aria lập tức nhìn Eleanor với vẻ khinh bỉ.

“Này, không lẽ cô.”

“Không phải nhé!”

Eleanor phản bác ngay. Nhưng cả Owen, Hắc Linh Sư và Aria đều nhìn cô đầy nghi ngờ.

Eleanor thông minh biết cách nhanh nhất để rửa sạch nỗi oan lúc này.

“Ta chỉ vẽ Deus là nam thôi! Nếu vẽ tạp chí người lớn kiểu đó thì phải vẽ nhiều nam chứ!”

“À, ừ nhỉ.”

Aria gật đầu đồng tình.

Thực ra biết thừa rồi.

Nhìn vẻ mặt ranh mãnh của Aria, Eleanor chỉ muốn đấm cho một phát.

“Tạm thời Eleanor vô tội. Nhưng phải bắt tên kia.”

Aria khoanh tay nghiêm túc. Eleanor cũng thay đổi thái độ, gật đầu nghiêm nghị.

“Đúng, không chỉ đơn thuần là phát tán văn hóa phẩm đồi trụy, nếu là tự chế tác thì có thể có học sinh bị hại.”

“Quả nhiên nói là hiểu ngay. Công chúa có khác, thông minh thật.”

Tự chế tác thì đương nhiên có thể dùng những người xung quanh để làm tư liệu.

Vậy thì việc có học sinh bị hại là sự thật hiển nhiên.

Dù là nam sinh hay nữ sinh, nếu biết mặt mình bị dùng trong văn hóa phẩm đồi trụy thì sẽ sốc lắm.

[Cơ mà này, không phải nên tống cổ cả hai đứa này vào sao?]

Câu nói của Hắc Linh Sư đâm trúng tim đen hai kẻ mặt dày. Owen cũng nghĩ hai người họ cũng làm hành động tương tự nên mới nghĩ ra cách thức lạm dụng đó đầu tiên.

‘Sau này phải nói với Uy Linh Sư.’

Owen thề rằng nhất định phải sống sót, hoặc dù có chết thành ma cũng phải báo lại việc này cho ngài ấy.

“Học sinh vẽ tranh thì chắc phải tìm đến mấy câu lạc bộ mỹ thuật nhỉ?”

Cảm giác như trở thành đội cảnh vệ điều tra. Không chỉ hai thiếu nữ mà Owen cũng cảm thấy hưng phấn tương tự.

“À, tôi có biết được một chuyện. Nghe nói ở thư viện có một cuốn sách trên kệ dùng để kẹp giấy yêu cầu vào.”

“Nhận yêu cầu vẽ tranh khiêu dâm qua giấy nhắn á?”

“Sao lãng mạn một cách vô ích thế.”

Vừa càu nhàu nhưng Aria và Eleanor vẫn bước đi ngay. Dù đêm muộn thư viện đã đóng cửa nhưng không ngăn được hai người họ.

[……Owen cũng đi theo hai người đó đi.]

“À, vâng! Đã rõ!”

Owen đi theo lời Hắc Linh Sư. Hắc Linh Sư cũng đi cùng với biểu cảm vi diệu.

Đến thư viện.

Cửa khóa nhưng Aria lôi bộ dụng cụ mở khóa ra và mở toang trong 0.7 giây.

“……Sao cô lại có cái đó?”

“Cơ bản khi đi mạo hiểm mà.”

Nếu là game thì chắc đã hiện thông báo max skill mở khóa với thao tác gọn gàng đó.

Aria đã định quay lại làm nữ sinh bình thường nhưng vẫn không quên hoàn toàn những gì đã học thời đó.

Bên trong thư viện đương nhiên tối om và tĩnh mịch.

Dù Owen đã thấy nhiều yêu quái nhưng thư viện đêm khuya vẫn hơi đáng sợ, nhưng...

“Chắc có rương kho báu nhỉ.”

“Chỗ này tốt để tự học một mình đấy chứ? Sau này xin chìa khóa người quản lý xem sao.”

Phản ứng nhạt nhẽo của Aria và Eleanor. Đặc biệt là Aria mắt sáng lên như đi thám hiểm hầm ngục khiến Owen, người đang sợ thư viện, lại thấy sợ hai người phụ nữ này hơn.

[Sợ cái gì chứ.]

Hắc Linh Sư lướt qua Owen đi vào trong. Ừ thì cũng đúng.

Ở nơi này cùng lắm chỉ có ma, mà ma thì đang ở ngay cạnh mình đây rồi.

Có được dũng khí bất ngờ, Owen bình tĩnh hít thở rồi đi vào trong.

“Nghe nói kẹp thư vào cuốn sách số 666 thì sẽ được vẽ và đặt bên cạnh.”

“Cái khiếu chọn số.”

Eleanor tặc lưỡi trước con số lộ liễu. Aria nhanh chóng chạy vào giữa các kệ sách tìm và quay lại.

“Đây.”

Vừa mang về mở sách ra, hàng đống thư rơi lả tả.

Số lượng khá nhiều chứng tỏ nó thực sự nổi tiếng trong giới học sinh.

“Oa, cái gì đây.”

“Chắc chọn một trong số này để vẽ nhỉ?”

Aria và Eleanor mỗi người nhặt một lá thư lên xem.

Xem trộm ảo tưởng tình dục của người khác là việc thú vị hơn tưởng tượng.

[Ưm, Owen có cảm thấy gì không?]

“Ơ! Dạ?”

Owen đang tò mò về mấy lá thư nhưng giật mình trả lời Hắc Linh Sư.

[Vẫn còn non lắm.]

Owen nghiêng đầu không hiểu. Lúc đó hai thiếu nữ đưa lá thư mình đang đọc cho nhau.

“Này, của cô đấy.”

“Nè, quà.”

Định trêu nhau nhưng lại thành ra tung đòn phản công vào nhau.

“Gì?”

“Ta á?”

Cả hai giật mình đọc mảnh giấy, trên đó thực sự viết tên nhau.

- Vẽ Aria đeo tai chó đuôi chó tạo dáng phục tùng đi ạ.

- Xin hãy vẽ Eleanor bị huấn luyện đeo vòng cổ và bị đánh mông!

“Thằng điên nào……!”

“Dám bất kính!”

Hai người thực sự nổi giận.

[Cái này cũng là tự làm tự chịu nhỉ?]

“……Đúng vậy ạ.”

Không biết họ đã vẽ Deus thế nào nhưng chắc hai người cũng làm hành động tương tự thôi.

Dù sao nhìn nội dung yêu cầu, Owen nghĩ thế này thì hơi quá đà.

Người yêu cầu ẩn danh không xác định được, nhưng dám vẽ công chúa của một nước thế này thì dù là học sinh cũng khó mà bỏ qua dễ dàng.

Khoảnh khắc đó.

Hắc Linh Sư lại nói với Owen.

[Vẫn chưa cảm thấy gì sao?]

“Cần, cần tôi chơi đàn không ạ?”

[Hưm, thôi khỏi. Xuất hiện rồi kìa.]

Hắc Linh Sư hất cằm về phía bóng tối xa xa. Ở đó có một người đàn ông hốc hác đeo kính, cầm giấy bút lững thững bước tới.

“Ma?”

Hình dáng bán trong suốt.

Nhìn là biết ngay là ma.

[Người đàn ông kia có vẻ là tác giả Cấm thư đấy.]

Hắc Linh Sư khoanh tay nhún vai vẻ chán ngắt. Cùng lắm chỉ là chút giải trí trong lúc Deus vắng mặt.

[Haizz, có vẻ do oán hận gì đó. Cậu không xử lý được đâu nên để tôi bắt giữ trước. Sau này hắn đến thì cho ngủ.]

“À, vâng! Đã rõ!”

Hắc Linh Sư tiến lại gần người đàn ông. Hắn nhìn thấy Hắc Linh Sư thì há hốc mồm, chảy nước miếng và bắt đầu vẽ điên cuồng cái gì đó.

[Đại, đại mỹ nhân! Xin hãy làm người mẫu cho tô……!]

Rắc!

Mana của Hắc Linh Sư quấn lấy cơ thể hắn như rắn siết chặt. Bình thường cô sẽ không hành động thô bạo thế này nhưng...

[Đừng cầu xin lòng thương hại ở nơi không có anh ấy. Chỉ tổ bực mình thôi.]

Hắc Linh Sư lạnh lùng khống chế tác giả Cấm thư, liếc nhìn về phía Owen rồi bỏ đi.

Hình ảnh người đàn ông vùng vẫy lăn lộn trên sàn trông thật thảm hại.

“Cũng có đứa gửi yêu cầu vẽ Giáo sư này! Con khốn này ta nhất định sẽ tìm ra.”

“Oa, đây thực sự là suy nghĩ có thể xuất hiện trong đầu học sinh Học viện được Hoàng gia hỗ trợ sao? Có nên bảo anh trai cắt viện trợ không nhỉ?”

Hai người tặc lưỡi cảm thán sự sáng tạo tình dục của học sinh. Owen vẫn nghĩ hai người họ cũng chẳng khác gì mấy nhưng không nói ra.

“À ừm, vụ án được giải quyết rồi ạ.”

Hai người giật mình trước lời của Owen. Hỏi ý là sao, Owen gãi đầu ngượng ngùng.

“Là do ma vẽ ạ. Hắc Linh Sư đã bắt giữ rồi nên giờ không cần lo nữa đâu ạ.”

Hai người tiếc nuối vì vụ án kết thúc nhạt nhẽo hơn tưởng tượng.

Việc tác giả là ma khiến họ không thể tự tay trừng trị nên khá thất vọng.

Chắc bắt được ma rồi thì những Cấm thư hắn vẽ cũng sẽ biến mất hết nhỉ?

‘Nhưng oán hận sâu sắc đến mức nào mà người thường cũng xem được Cấm thư chứ...’

Owen tặc lưỡi cảm nhận sự ám ảnh của người đàn ông đã dồn hết tâm huyết vào việc chế tác Cấm thư đến mức học sinh bình thường cũng xem được.

Vài ngày sau.

Tưởng vụ án đã kết thúc êm đẹp.

Nhưng sau khi Deus Verdi trở lại, Aria Lias và Eleanor Luden Griffin nhận được một thông báo.

- Mang tất cả tranh đã vẽ đến phòng nghiên cứu của tôi.

“Hư a a!”

“Aaaaaaa!”

Owen đã bắt giữ gọn gàng đến tận những tội phạm cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!