Chương 142: Cấm Thư Của Robern
Chương 142: Cấm Thư Của Robern
“Oáp.”
Vừa đánh xe ngựa vừa ngáp dài một cái, Findenai liếc nhìn xung quanh. Chẳng mấy chốc đã đến Học viện Robern.
Không hẳn là nơi khó chịu, ngược lại còn lưu giữ những kỷ niệm thú vị, nhưng giờ đây sự bực bội cứ chọc ngoáy vào đầu cô.
Khi xe ngựa tiến vào bên trong Học viện, đội ngũ giáo sư đã xếp hàng chờ sẵn.
Đặc biệt là Học trưởng, ông ta đang làm ầm ĩ về việc tổ chức tiệc chào mừng anh hùng trở về từ chiến tranh.
Nhưng đáng tiếc, nhân vật chính của ngày hôm nay, Uy Linh Sư Deus Verdi, lại không có trên xe ngựa.
Và đó chính là lý do khiến tâm trạng của Findenai không được vui vẻ cho lắm.
“Gì thế, Deus đâu?”
Erica, người đang đợi cùng Học trưởng, hỏi với vẻ thắc mắc, Findenai trả lời cộc lốc.
“Không biết.”
Rồi cô xách hành lý của mình và của Iluania đi về phía cổng Học viện. Nhìn cơ thể quấn băng có vẻ bị thương nặng nhưng hành động của cô không hề do dự.
“Hự hự.”
Owen xuống xe ngựa muộn hơn, tay xách nách mang hành lý và cây Melodica, tự nhiên thu hút ánh nhìn của các giáo sư.
Cậu bé cũng bị băng bó ở tay, nở nụ cười gượng gạo trả lời câu hỏi của các giáo sư.
“Thầy ấy bảo phải tạ lỗi và chịu trách nhiệm với các linh hồn ở Đại rừng rậm Marias nên sẽ ở lại thêm một chút rồi mới về ạ.”
“Trách nhiệm?”
Không hiểu chuyện gì, nhưng Owen cũng không giải thích thêm.
Cuối cùng là Iluania xuống xe. Cô không mang hành lý gì, nhưng trong lòng đang ôm một thành viên mới vô cùng quý giá của gia đình.
Các giáo sư cũng biết cô là người hầu gái mang thai đi cùng Deus, nên họ chúc mừng cô sinh con, nhưng Iluania chỉ cảm ơn ngắn gọn rồi đi thẳng về khách sạn nơi cô từng ở.
Việc tịnh dưỡng sau sinh rất quan trọng nên phía khách sạn cũng đã chuẩn bị các dịch vụ liên quan từ trước.
Không biết tòa nhà khách sạn có còn nguyên vẹn không, nhưng trước mắt Findenai đã đi theo hộ tống.
Kết cục chỉ còn lại Owen và cỗ xe ngựa.
Các giáo sư đành tiếc nuối quay về với vẻ mặt hụt hẫng.
Owen đi thẳng đến phòng của Deus. Sau khi sắp xếp gọn gàng những món đồ thầy dặn mang về, cậu lấy cây Melodica đang đeo trên lưng ra.
Cậu thổi hơi và lướt ngón tay trên phím đàn, âm thanh vang lên.
Dù chơi Melodica có phím nhẹ hơn nhưng vì đợt này chơi quá nhiều nên ngón tay cậu vẫn đau, tuy nhiên cậu bé vẫn chơi thành thạo.
Dần dần, trong mắt cậu xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ mặc áo choàng đen, che nửa mặt dưới bằng tấm vải đen bán trong suốt.
Hắc Linh Sư, người cậu đã gặp vài lần qua tiếng đàn.
Dù đã rời miệng khỏi Melodica và ngừng chơi, Owen cũng đã phát triển Âm dương nhãn đến mức có thể trò chuyện với cô ở mức độ nào đó.
“Hắc, Hắc Linh Sư. Cuối cùng cô cũng về cùng ạ.”
[Phải, Deus bảo đi mà.]
Cũng giống như Findenai, Hắc Linh Sư cũng đang trong trạng thái hờn dỗi.
Vì Deus bảo phải tự mình giải quyết nên đã đuổi cả Hắc Linh Sư về cùng.
Thêm vào đó, đề phòng trường hợp cô lén ở lại, anh ta còn chỉ thị cho Owen kiểm tra sau khi đến Học viện.
[Ta là sư phụ mà sao hắn lại ra lệnh chứ.]
Vừa càu nhàu nhưng vẫn nghe lời, Owen nghĩ thầm nhưng quyết định im lặng.
Không cần thiết phải nói ra để chọc giận người phụ nữ đang kích động này.
“Thầy ấy bảo mỗi ngày kiểm tra một lần ạ. Cô có ổn không?”
[……Haizz, được rồi.]
Hắc Linh Sư thở dài.
Mong muốn được ở một mình với các linh hồn tại Đại rừng rậm Marias của Deus.
Nghe điều đó, Hắc Linh Sư không khỏi có biểu cảm phức tạp.
Nó có nghĩa là Deus, người từng định vượt qua ranh giới, đã tìm lại được niềm tin của mình.
Nhưng cũng đâu cần thiết phải gánh vác điều đó một mình chứ.
Cùng nhau làm không được sao? Dù sao cũng là bạn đồng hành của linh hồn mà? Hắc Linh Sư bản thân cô đúng là linh hồn thật mà!
[Bực mình.]
Hắc Linh Sư quay ngoắt người biến mất.
“Haizz.”
Thấy vậy, Owen lau mồ hôi trên trán thở phào nhẹ nhõm.
‘Uy Linh Sư cũng vất vả thật.’
Owen cũng nghe loáng thoáng rằng cuộc chiến lần này là âm mưu của nhóm Hắc ma pháp sư nhằm thử thách tấm lòng của Uy Linh Sư.
Không biết chi tiết hơn, Owen vươn vai bước ra khỏi phòng Deus.
Owen đang ở nhờ trong một phòng trống tại ký túc xá nam năm nhất. Cậu định về phòng mình nghỉ ngơi một chút.
Nếu không có Deus thì cậu cũng chẳng có việc gì làm.
Khoảng thời gian nghỉ ngơi quý giá ngoài ý muốn.
Lần này đã vất vả nhiều rồi nên chắc cũng có tư cách hưởng thụ chứ.
Học sinh vẫn đang trong giờ học nên Owen lặng lẽ về phòng, tắm rửa rồi nằm lên chiếc giường êm ái, chìm vào giấc ngủ ngon lành đã lâu không có.
“Không, cái này thực sự không phải em mà!”
Giọng nói oan ức chứa đựng cảm xúc nghẹn ngào vang lên từ bên ngoài khiến Owen mở mắt.
Bị làm phiền giấc ngủ nhưng cậu không thấy mệt.
Nhìn ra cửa sổ thấy trăng đã lên cao.
Đã ngủ khá đẫy giấc, Owen vươn vai bước ra ngoài.
Hai học sinh đang đứng ở hành lang.
Một nam sinh năm nhất đang thanh minh với vẻ mặt oan ức trước một nam sinh có vẻ là năm hai.
“Trước lượt em là anh mà! Vậy thì đương nhiên là anh làm rồi!”
“Không, nhưng thực sự không phải em! Oan quá! Em thà viết chữ còn hơn, chứ vẽ bậy làm gì!”
Họ đang nói gì vậy?
Owen nhón chân lén nhìn tình hình. Có vẻ cuốn sách trên tay nam sinh năm hai có vấn đề gì đó.
“Hửm?”
Tò mò không biết là sách gì, Owen ghé đầu vào xem.
“Hự á!”
Cậu bé ngã ngửa ra sau, mặt đỏ bừng.
Sách ảnh phụ nữ.
Hơn nữa còn là sách ảnh phụ nữ khỏa thân toàn tập.
Trước phản ứng thái quá của Owen, nam sinh năm hai quay phắt lại. Cậu ta nhìn cuốn sách trên tay rồi nhìn Owen, sau đó xấu hổ quay người bỏ chạy.
“Dù sao thì cậu! Đừng có làm trò này nữa! Mọi người dùng chung mà!”
Để lại lời cảnh cáo đầy vẻ chính nghĩa.
Nam sinh năm nhất thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Owen rồi tiến lại gần đưa tay ra.
“Cả, cảm ơn. Nhờ cậu mà không bị đánh. Thật ra đúng là tớ làm đấy. Tớ thấy vẽ thêm hình lên người trông kích thích hơn.”
“Dạ, dạ á?!”
“Ơ? À, cậu không phải học sinh Học viện nên không biết hả? Bọn tớ gọi lóng là Cấm thư.”
Thoát khỏi sự đe dọa của đàn anh nên tâm trạng tốt lên chăng. Nam sinh tuôn ra cả những điều không được hỏi.
“Cậu cần thì bảo tớ.”
“À, à, không! Không ạ! Không cần đâu! Với lại! Học sinh sao lại mua mấy thứ đó!”
Thế giới không thể hiểu nổi đối với cậu bé sống cả đời với piano.
Thấy cậu hét lên, nam sinh lắc đầu cười.
“Đương nhiên là không mua được. Cấm thư toàn là hàng thủ công. Học viện chúng ta có nghệ nhân đấy.”
Chóng mặt quá.
“Dù sao cần thì đến tìm tớ. Đồ tốt phải chia sẻ chứ. Cùng là đàn ông mà.”
Cười nháy mắt một cái, nam sinh trẻ trâu cứ thế chạy dọc hành lang biến mất.
Cậu bé vừa bị chóng mặt vừa sốc nắm chặt tay.
“Học, học sinh thì... phải ra dáng học sinh chứ!”
Câu nói Deus Verdi thường nói. Owen nắm chặt tay quay vào phòng.
Rồi cậu chơi Melodica gọi những linh hồn còn lại trong Học viện đến.
Việc thu thập thông tin mà chỉ Owen mới làm được.
[À há, tranh khiêu dâm? Không chỉ bọn con trai mà bọn con gái cũng truyền tay nhau ghê lắm.]
[Biết là chỉ có một người vẽ thôi. Nghe nói có để lại ký hiệu.]
[Học sinh thì phải học chứ làm cái gì không biết.]
[Cậu có biết chỗ yêu cầu không? Viết mảnh giấy kẹp vào cuốn sách nào đó trong thư viện là sẽ được vẽ theo yêu cầu đấy!]
[Tranh vẽ? À, gần đây có thấy một đứa vẽ mấy cái kỳ quái.]
“Là người đó ạ!”
Owen lập tức di chuyển theo lời khai của hồn ma cuối cùng.
Nơi đến là ký túc xá nữ năm nhất. Dù đêm đã khuya nhưng may mắn tìm thấy cô gái tóc vàng đội mũ nồi trắng đang phác thảo gì đó trên ghế dài phía trước.
“Công, công, Công chúa?”
[Ừ, đúng rồi. Nhỏ đó ngày nào cũng vẽ mấy cái kỳ quái.]
Chỉ tay vào Eleanor Luden Griffin, hồn ma biến mất cái vèo. Như thể đùn đẩy trách nhiệm.
Hay là bỏ chạy nhỉ.
Owen do dự một chút nhưng hít sâu một hơi nhớ đến Deus Verdi.
Nếu là ngài ấy thì sao?
Nếu ngài ấy biết sự thật này, và biết đệ tử cưng của mình là kẻ phát tán văn hóa phẩm đồi trụy gọi là Cấm thư!
Thật khó tưởng tượng.
Chắc ngài ấy sẽ nổi trận lôi đình và mắng mỏ.
“Phải ngăn lại.”
Đặc biệt là ngài ấy có thể nhìn thấy ma mọi lúc chứ không cần qua tiếng đàn như mình, nên bất cứ lúc nào cũng có thể biết được những thông tin này.
Với lòng trung thành đó, Owen tiến lại gần Eleanor.
“Ưm? Có chuyện gì thế?”
Eleanor liếc nhìn Owen đang đến gần rồi lại tập trung vào bức tranh.
Không thèm nhìn mà vẫn đưa bút, sự tập trung đó với tư cách là người cùng đi trên con đường nghệ thuật thì thật đáng nể, nhưng...
“Có, có thể cho tôi xem tranh được không ạ!”
Phải xác nhận trước đã.
Owen lấy hết can đảm lên tiếng.
“Hửm?”
Eleanor nhìn Owen qua bản phác thảo với vẻ mặt khó chịu, nhưng biết cậu là đệ tử Deus nuôi dưỡng nên...
“Được thôi.”
Cô xoay bản phác thảo cho xem không chút khó khăn.
Bầu trời đêm với ánh trăng tuyệt đẹp. Owen, người từng sống ở thành phố nghệ thuật Claren, ngay lập tức nhận ra bức tranh của cô chứa đựng bao nhiêu nỗ lực.
“Oa.”
Trình độ khiến cả Owen cũng phải kinh ngạc.
Thấy Owen trầm trồ, Eleanor khẽ hỏi.
“Sao, có vấn đề gì à?”
“À, không! Xin lỗi ạ! Tôi đã thất lễ hiểu lầm!”
“Hiểu lầm? Hiểu lầm gì?”
Eleanor từ từ đặt bản phác thảo xuống cạnh ghế, khoanh tay vắt chân.
Dù nhìn bề ngoài chỉ là một người chị lớn hơn mình chút tuổi.
Nhưng khi ánh mắt cô thay đổi, bầu không khí trầm xuống, uy áp của một công chúa không thể diễn tả bằng lời đè nặng lên Owen.
Đây là công chúa của một nước.
Bầu không khí thay đổi trong nháy mắt mang lại cảm giác như sát thủ rút vũ khí ám sát đang giấu ra.
Hay là nói với cô ấy là công chúa thì vụ này sẽ được giải quyết dễ dàng nhỉ.
Owen nghĩ vậy và cao giọng hét lên.
“Gần, gần, gần đây nghe nói có người vẽ tranh không lành mạnh và phát tán trong Học viện! Nên tôi định tìm ra người đó trước khi Uy Linh Sư quay lại!”
“Hả?”
Trong khoảnh khắc, chuyển động của Eleanor cứng lại. Uy nghiêm công chúa vừa rồi như bay theo gió, cô trở lại là học sinh Eleanor.
“À, thế à? Có người kỳ lạ thật đấy! Nhưng không phải ta đâu!”
“Công, chúa?”
Cách nói chuyện khiến ngay cả Owen ngây thơ cũng thấy khả nghi. Lúc đó Aria bước ra từ cửa ký túc xá nữ.
“Eleanor! Nhìn này! Tô đậm màu mắt và xóa tiêu điểm đi thì trông như đang chiếm hữu ấy!”
Thấy bức tranh Deus Verdi trên tay Aria, Eleanor nhăn mặt.
“Đừng có vẽ bậy lên tranh của ta chứ...!”
Bộp bộp!
Eleanor đang định cáu với Aria vì hay tự ý thêm sở thích của mình vào tranh của cô, nhưng...
Owen đã bắt đầu bỏ chạy.
Không ngờ lại vẽ những bức tranh kỳ quái về Uy Linh Sư!
Phải báo ngay lập tức! Owen nghĩ vậy và chạy đi, nhưng...
“Ái chà.”
Cùng với tiếng than thở của Eleanor, chân Owen bay lên trời.
“Oa a a!”
Cơ thể đang lao đi bỗng lơ lửng, Owen hoảng hốt tự nhiên quay lại trước mặt Eleanor.
“Cái, ừm thì. Có vẻ có hiểu lầm gì đó.”
Eleanor cười gượng gạo nói, Owen mếu máo hét lên.
“Xin lỗi ạ! Tuyệt đối sẽ không nói với Uy Linh Sư đâu! Tha cho tôi!”
“…….”
“Gì đây, nhóc con đi theo Giáo sư mà.”
Aria tiến lại gần với vẻ mặt ngơ ngác rồi vội vàng giấu bức tranh đi.
“Giấu nhanh nhỉ! Sao? Định quảng cáo là vẽ Deus à?”
“Không, tại phát hiện mới mẻ quá thôi.”
Trước lời mỉa mai của Eleanor, lần này Aria không ho he được gì.
Thử đưa ra giải pháp.
“Hay là đánh cho mất trí nhớ nhé?”
“Sao trẻ con mà thô bạo thế.”
“... Còn hơn cái cô công chúa vẽ Giáo sư làm mấy trò đó.”
“Cái, cái chuyện đó sao lại nói ra! Thằng bé nghe thấy kìa! Với lại cô cũng thích mà!”
“Nhờ được giáo dục sớm bằng giáo dục giới tính mà thần dân hèn mọn này được mở mang tầm mắt đấy ạ.”
Dù hai người đang mải cãi nhau nhưng Owen biết mình không thể chạy thoát.
Đang lúc buông xuôi.
Cơ thể lại bay lên lần nữa.
Như thể ai đó nắm cổ áo nhấc lên.
“Ơ?”
“Gì thế?”
Lần này không phải Eleanor làm nên hai người ngạc nhiên.
Owen cũng hoảng hốt nhưng nhận ra cảm giác quen thuộc liền hét lên.
“Hắc, Hắc Linh Sư đấy ạ?!”
Dù không thân lắm với Hắc Linh Sư, nhưng với Owen lúc này cô như đấng cứu thế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
