Chương 145: Chuẩn Bị Lễ Hội
Chương 145: Chuẩn Bị Lễ Hội
“Thế là được rồi chứ.”
Tại một cửa hàng tráng miệng ở trung tâm thành phố bên ngoài Học viện. Thấy Findenai đang bực bội vứt dĩa đi và bốc ăn bằng tay, tôi hỏi, cô ấy trả lời hờ hững.
“Không ngon như tôi tưởng?”
Findenai có nhiều tài năng.
Chiến đấu thì không cần bàn, khả năng lãnh đạo dẫn dắt mọi người, sức hút nắm giữ quân cách mạng.
Ngoài ra, giác quan như thú vật của cô ấy cũng là thứ chỉ có tài năng mới đạt được.
Nhưng cá nhân tôi thấy tài năng lớn nhất của cô ấy là chọc tức tôi.
“Cô có biết cô đã nhét bao nhiêu cái bánh vào mồm rồi không?”
“Không biết.”
“Nhìn đống đĩa bên cạnh đi.”
Đống đĩa chồng chất như núi.
Cảnh tượng chỉ thấy ở mấy quán sushi băng chuyền ngày xưa khiến tôi nhìn Findenai như muốn chất vấn, cô ấy nhét nốt miếng bánh socola vào miệng rồi trả lời.
“Chẹp, chắc tôi hợp với nướng thịt ăn hơn.”
“Haizz, là lỗi của tôi khi mong chờ sự thường thức ở một con sói.”
Tôi thở dài đứng dậy, Findenai cũng chép miệng đi theo.
Sau khi thanh toán số tiền không thể coi là một bữa ăn, tôi cầm theo bánh gói mang về và bước ra ngoài, Findenai cứ cười khì khì.
Không muốn bị cuốn theo cô ấy, tôi chuyển chủ đề.
“Thú thật là tôi bất ngờ đấy. Không ngờ cô lại muốn ăn mấy thứ tráng miệng này.”
“Ơ? Thật ra tôi đâu có muốn ăn lắm đâu?”
Khựng lại.
Tôi dừng bước, nhìn Findenai, cô ấy cũng nhìn chằm chằm tôi.
Vì chuyện tôi bảo cô ấy rời đi ở Đại rừng rậm Marias nên gần đây cô ấy hay dỗi, tôi bảo cứ nói thứ mình muốn để giải tỏa, cô ấy yêu cầu đồ tráng miệng.
Thực ra không muốn ăn?
Có biết tốn bao nhiêu tiền không? Nếu Deia biết chắc sẽ vớ bất cứ thứ gì trong tầm tay ném vào tôi và chửi là thằng điên mất.
“Chỉ là tôi đang nghĩ cách nào hiệu quả nhất để moi tiền của chủ nhân thôi.”
“…….”
“Chà, chủ nhân vẫn chi cho tôi chừng đó. Cảm động không? Tôi làm gì cho anh nhé?”
Findenai tiến lại dùng khuỷu tay huých huých vào sườn tôi.
Phải, vốn dĩ là người phụ nữ thế này.
Không, phải coi là thú vật mới đúng.
“Được, nhờ cô một việc.”
“Ồ? Gì thế? Tích tụ rồi à? Muốn xả một phát sảng khoái không?”
“Ngậm cái mõm lại.”
Tôi nghiến răng nói, Findenai lập tức làm động tác kéo khóa miệng.
Yên tĩnh một chút, lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn.
Ghé qua khách sạn Iluania ở để đưa đồ tráng miệng, rồi quay lại phòng nghiên cứu.
“Oa! Cảm ơn ngài!”
“Đâ, đây là chỗ đắt lắm mà?”
[……Chắc ngon lắm đây.]
Chia cho Owen và Giáo sư Per ăn, tôi cầm phần còn lại lên.
“Gì, đi đâu thế?”
“Có người cần đưa. Và tôi đã bảo đừng mở miệng rồi mà.”
“Mẹ kiếp, keo kiệt vãi.”
“…….”
“À, vâng! Xin lỗi ạ! Có cần ngậm cái gì vào mồm không? Nghe nói đó là sở thích của ngài mà.”
Bỏ lại câu hỏi của Findenai, tôi bước ra khỏi phòng nghiên cứu. Nơi tôi đến là phòng nghiên cứu của Erica.
Đương nhiên không phải đến mà không có việc gì, tôi có việc riêng cần nhờ.
Gõ cửa rồi bước vào, vai Erica đang làm việc khẽ run lên.
Tôi hắng giọng ra hiệu cho các trợ giảng xung quanh, họ vứt cả việc đang làm chạy ngay ra ngoài.
“Xin phép ạ.”
“Chúc hai người có thời gian vui vẻ.”
“Gọi thì chúng tôi sẽ quay lại ạ.”
Mỗi người nói một câu khi đi ra chứa đựng sự quan tâm kỳ lạ nhưng tôi không bận tâm.
“E hèm, có chuyện gì thế?”
Erica giả vờ không nghe thấy lời trợ giảng, hỏi dửng dưng.
Tôi đưa hộp bánh nhỏ đặt lên bàn cô ấy.
“Thấy được nên mang đến.”
“A, cho tôi?”
“……Vậy ngoài cô ra ở đây còn ai.”
Có lẽ không ngờ tôi mang thứ này đến nên Erica bối rối. Nhưng ngay sau đó cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Khoảng lặng ngắn ngủi bất chợt.
Không cần lãng phí thời gian, tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Nghe nói cô đã trở mặt với gia tộc Bright.”
“……Ư, ưm.”
Có lẽ đâm trúng trọng tâm quá. Erica gãi má ngượng ngùng gật đầu.
“Bảo không kết hôn với Gideon là bị đuổi ngay. Nhưng không sao, cũng đến tuổi tự lập rồi mà?”
Erica nhún vai trả lời như không có gì. Thực tế cô ấy giờ đây đã khác xưa, sống đường hoàng và chủ động.
Hình ảnh Erica Bright mà tôi biết.
Đôi vai mở rộng, ánh mắt tự tin của chính cô ấy thực sự rất đẹp.
“Phải, nhưng vì gia tộc Zeronia sụp đổ lần này nên lập trường của gia tộc cô cũng thay đổi rồi chứ.”
“…….”
Thiệt hại tài chính nặng nề do bia tưởng niệm và tiền quyên góp vì vụ thảm sát cư dân Setima, cộng thêm việc tộc Marias nhân danh Setima tấn công nên họ phải ra tiền tuyến.
Nghe nói trước khi tôi đến, binh lính tư gia của gia tộc Zeronia đã gần như bị tiêu diệt hoàn toàn, Gideon Zeronia đang nằm viện vì bị thương.
“Đúng là vậy. Và gia tộc đang cố bắt tôi về. Mấy hôm trước cũng có thư đến.”
Erica mở ngăn kéo lấy ra một lá thư. Có đóng dấu của gia tộc Bright.
“Nhưng đó không phải vì thực sự cần tôi.”
Vốn dĩ là đứa con gái định dùng cho mục đích chính trị. Không phải cảm ơn vì đã ngăn chặn sai lầm không thể cứu vãn là cuộc hôn nhân với gia tộc Zeronia.
“Vì có quan hệ hôn ước với cậu. Chính xác hơn là vì cần cậu.”
Vị thế Uy Linh Sư của tôi càng được củng cố qua cuộc chiến lần này. Tóm lại gia tộc Bright muốn nắm lấy sợi dây thừng mang tên Uy Linh Sư.
“Được.”
Đương nhiên đã dự đoán được nên tôi trả lời bình thản.
“Sắp xếp thời gian đi, tôi sẽ đi cùng.”
“……Hả?”
Erica hỏi lại với vẻ mặt không hiểu. Tôi nói lại lần nữa cho cô ấy rõ.
“Cùng đến gia tộc Bright. Tôi cũng cần họ.”
“A, không. Khoan đã. Ơ? Thật á?”
“Cứ thế đi thì sẽ bị nghi ngờ. Hãy gói ghém như một buổi ra mắt đi. Tôi sẽ gọi cả Darius nữa.”
Vẻ mặt lạnh lùng sụp đổ, hai tay Erica bối rối không yên.
“Vậ, vậy giấy hủy hôn thì sao?”
Cô ấy hỏi thận trọng.
“Xin lỗi nhưng phải hoãn lại một chút. Nhưng sau khi đi về thì đưa lúc nào cũng được.”
“……A.”
Vẻ mặt Erica lạnh dần đi. Tôi giả vờ không đọc được sự cay đắng trên gương mặt cô ấy, nói bình thản.
“Nhờ cô đấy.”
“Được, biết rồi. Dù ghét về nhà chính nhưng tôi muốn thấy mấy người đó quỳ gối trước cậu.”
Chào đơn giản rồi tôi bước ra khỏi phòng nghiên cứu. Dù thấy có lỗi với dáng vẻ ủ rũ của Erica nhưng...
‘Tôi không muốn trói buộc cô ấy đến tận kiếp này.’
Nghe Aria kể, tôi của lần thứ 1 đã kết hôn với Erica.
Cũng không phải vì yêu mà đơn giản vì tôi cần Erica. Cô ấy đã chăm sóc tôi khi đau ốm, thậm chí kết hôn với tôi.
Lần này tôi có thể làm gì đó cho cô ấy.
Tất nhiên, không đơn thuần chỉ hành động vì Erica.
‘Động thái của Dante không bình thường.’
Chúng gây ra sự kiện sớm hơn dự tính. Nếu là game thì ở thời điểm này cái tên Dante còn chưa xuất hiện.
Vì sự tồn tại của tôi mà chúng hoạt động tích cực, nên tôi cũng định chuẩn bị tối đa để đối phó.
‘Đau đầu thật.’
Lý do đau đầu vì Dante chỉ có một.
Kế hoạch cuối cùng của chúng, thực sự là con đường cứu lục địa.
Thực tế Aria của lần thứ 1 đã giết thủ lĩnh Dante nhưng cuối cùng không ngăn được ranh giới sinh tử của lục địa sụp đổ.
‘Cần phương pháp thay thế kế hoạch của chúng.’
Cho đến khi tìm ra điều đó, tôi đành phải để yên cho những biến số mang tên Dante tồn tại.
Nghĩ vậy tôi quay về phòng nghiên cứu, thấy khá ồn ào khác hẳn lúc đi.
Findenai và Giáo sư Per đang cầm tờ giấy có vẻ là thông báo và bàn tán sôi nổi, Owen cũng chen vào giữa trình bày ý kiến.
Cảnh tượng hơi bất ngờ.
Thấy tôi về, ánh mắt ba người lập tức găm vào tôi và lao tới.
“Ưm ưm ưm ưm!”
“…….”
“Ưm ưm ưm ưm ưm!”
Người lao đến đầu tiên là Findenai, cô ấy thực sự kiếm đâu ra cái rọ mõm đeo vào, chảy nước miếng và bắt đầu giải thích gì đó với tôi.
“Haizz, tháo ra đi.”
“Phù ha! Chủ nhân! Nhìn này! Học viện tổ chức lễ hội đấy?”
“Gia, Giáo sư Deus. Nghe nói mỗi phòng nghiên cứu có thể mở một gian hàng hoặc triển lãm thành quả!”
“Uy Linh Sư! Buổi hòa nhạc thì sao ạ?”
Mỗi người một ý. Tôi vươn tay giật tờ thông báo Findenai đang cầm để xem.
‘Lễ hội mùa hè Robern’ được viết chình ình trên giấy. Giờ đã là cuối hè.
Nghĩ lại thì trong game cũng có thời gian lễ hội, mỗi lần như vậy đều có thể nhận được nhiều sự kiện, chỉ số hoặc vật phẩm.
“Hưm.”
Thông báo yêu cầu các phòng nghiên cứu nộp tác phẩm triển lãm về thành quả hoặc dựng gian hàng. Giờ tôi không định nuôi Aria thành Dũng sĩ nữa nên sự kiện này không hứng thú lắm, nhưng mọi người có vẻ khác.
“Đấu trường thì sao? Nhốt hết vào một chỗ rồi đánh nhau tơi bời!”
Findenai nói những lời vô lý.
“Đâ, đây là cơ hội khoe sản phẩm nghiên cứu của tôi! Vừa hay có cái nghĩa thể cực đỉnh mới ra lò! Chọc vào là phụt phụt! Máu cũng chảy ra nữa!”
Giáo sư Per Petra định biến lễ hội học sinh thành hiện trường phim kinh dị.
“Biểu diễn, không được sao ạ?”
Đến cả Owen cũng ngấm ngầm tham vọng sân khấu.
Nghe những lời đó, tôi thở dài trả lời.
“Tự lo đi.”
Tôi không có dư dả để quan tâm đến chuyện đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
