Chương 2
“Tôi không nghĩ một học sinh trung học có khả năng trả được đống nợ khổng lồ đó đâu.”
Giọng Alan vang lên nhẹ nhàng nhưng đanh thép, tông giọng phẳng lặng như thể cậu đang thuật lại một sự thật hiển nhiên chứ không phải một lời cảnh báo. Ánh mắt cậu chưa từng rời khỏi Nozomi Sakura, người đang đứng chết lặng trước mặt.
“Cô đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi đúng không? Nhưng số tiền đó chẳng bõ bèn gì so với chi tiêu cá nhân. Gia đình cô cũng không đủ giàu để có để gửi cho cô một khoản sinh hoạt phí kếch xù mỗi tháng, phải chứ?”
Lời nói của cậu đâm thẳng vào lồng ngực Nozomi như những mũi kim.
“Vay khoản mới để đắp vào khoản cũ… Tôi không biết chính xác hạn mức tín dụng của cô là bao nhiêu, nhưng có lẽ lúc này cô đang cầu nguyện tháng này họ sẽ nâng hạn mức thêm một trăm nghìn yên nữa. Nếu không, cô sẽ không thể trụ được lâu đâu.”
Vừa nói, Alan vừa quan sát những thứ có trên người cô. Đầu tiên là đôi khuyên tai lủng lẳng trên tai Nozomi, sau đó là chiếc đồng hồ trên cổ tay, và cuối cùng là đôi giày đắt tiền cô đang đi.
Không có món đồ nào trông rẻ tiền cả. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa xỉ, những thứ mà một nữ sinh trung học bình thường không bao giờ có khả năng chi trả. Đó còn chưa tính đến mỹ phẩm và đồ chăm sóc da mà cô tiêu tốn hàng ngày, bòn rút ví tiền như một cái hố không đáy.
Lương làm thêm? Nó chẳng khác gì một giọt nước rơi vào cái xô lủng. Ngay cả khi kỳ lương tiếp theo đến tay, số tiền đó cũng sẽ bốc hơi ngay lập tức trước khi cô kịp nắm giữ.
Alan nhìn Nozomi như thể cô đang đứng trần trụi trước mặt cậu. Không còn bí mật nào cả. Không còn tấm màn nào để che giấu.
“Nếu cô cứ tiếp tục mua đồ hiệu.” cậu tiếp tục, giọng trầm xuống nặng nề hơn, “Tháng sau, hoặc tháng sau nữa, sẽ là hạn chót của cô.”
Cậu dừng lại, để những lời nói đó đè nặng lên trái tim cô.
“Cô có biết chuyện gì xảy ra khi không thể trả nợ không? Đầu tiên, chúng sẽ 'khủng bố' danh bạ của cô. Ngoài số cá nhân thì cô còn số của gia đình và người thân trong điện thoại mà, đúng không? Đời sống xã hội của cô chắc là sẽ 'rực rỡ' hơn tôi tưởng đấy.”
Ánh mắt Alan sắc lẹm, những lời nói độc địa và lạnh lùng cứ thế tuôn ra từ miệng.
“Cô không muốn gia đình biết mình đang sống khi đang có một khoảng nợ không lồ trên đầu, phải không? Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu cả cái trường này biết được? Để tôi nói cho cô nghe—cảm giác bị khinh rẻ không dễ chịu chút nào đâu.”
Giọng cậu vẫn giữ vẻ trung lập tuyệt đối. Không giận dữ. Không thấu cảm. Và chính vì thế, từng chữ thốt ra lại càng đáng sợ hơn.
“Ngay cả khi cô xoay xở để quay lại cuộc sống bình thường, hãy nghĩ xem người ta sẽ nói gì sau lưng cô. Cô liệu còn có thể hòa nhập, kết bạn lại lần nữa không? Cô—”
“Đủ rồi!”
Môi Nozomi run rẩy. Lồng ngực cô phập phồng, tim đập thình thịch như thể vừa bị sốc điện cao áp..
Cô không thể thốt thêm lời nào. Trong cơn hoảng loạn, cô quay người định bỏ chạy.
Nhưng Alan không có ý định dừng lại. Phải rèn sắt khi còn đang nóng. Cậu đưa Nozomi đến đây hôm nay là để ép cô vào một thỏa thuận bằng một cú hích cuối cùng, chứ không phải để chơi trò trẻ con.
Cậu đứng dậy, cánh tay vươn ra nhanh như chớp tóm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.
“Tôi vẫn chưa nói xong.”
Nozomi nhăn mặt vì cái nắm tay của cậu. Nó mạnh đến kinh ngạc, hoàn toàn không tương xứng với cơ thể trông có vẻ thư sinh, không chút cơ bắp của cậu.
Alan cúi sát người, mặt cậu gần đến mức cô có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đỏ sâu thẳm ấy.
“Khủng bố danh bạ mới chỉ là bắt đầu thôi. Cô có biết ai đứng sau bọn cho vay nặng lãi này không? Nếu cô không trả được, chúng sẽ có nhiều cách để khiến cô phải trả giá đấy.”
Cậu khựng lại một chút, rồi đưa tay lên. Những ngón tay cậu gạt cặp kính sang một bên, vén phần tóc mái đang che khuất khuôn mặt cô.
Ngay lập tức, vẻ đẹp thực sự của Nozomi Sakura được lộ diện. Đôi mắt xanh lấp lánh như thu trọn ánh nắng, một nốt ruồi nhỏ dưới mắt tạo nên nét đặc trưng duy nhất và làn da trắng ngần không một tì vết.
Khuôn mặt đó… thật hoàn hảo.
Alan mở miệng, giọng trầm xuống nửa tông. “Cô rất đẹp và nó sẽ có giá trị sử dụng của nó.”
Cậu bỏ lửng câu nói trong không trung. Một nụ cười mỏng manh hiện lên nơi khóe môi, một biểu cảm rõ ràng đang thì thầm: tự mà hiểu lấy đi.
Nozomi Sakura rùng mình. Vô số khả năng đen tối lóe lên trong đầu cô. Cơ thể cô mất hết sức lực. Khoảnh khắc Alan buông tay, cô lập tức quỵ xuống nền gạch lạnh lẽo trên sân thượng.
Sau một lúc, có lẽ khi đã vượt qua đỉnh điểm của sự sợ hãi, Nozomi lấy lại được một chút bình tĩnh. Cô nuốt nước bọt, cắn môi và nói với giọng run rẩy: “Cậu đến đây chỉ để dọa tôi thôi sao? Cậu muốn gì?”
Vẻ nghênh ngang lúc trước đã tan biến. Mọi dấu vết của lòng can đảm giả tạo đều biến mất, chỉ còn lại sự do dự.
“Không hề.”
Alan ngồi xổm xuống. Vẻ mặt cậu lại trở nên trống rỗng, giọng nói bình thản, từng chữ đều được tính toán với độ chính xác tuyệt đối. “Tôi nói điều này vì tôi muốn giúp cô.”
“Giúp tôi?” Nozomi cười khẩy đầy mỉa mai. “Cậu mong tôi tin vào điều đó sao? Cậu định trả nợ cho tôi chắc?”
Cô không phải thiên tài, nhưng cũng chẳng phải con ngốc. Tên khốn này vừa mới đe dọa cô xong. Rõ ràng hắn muốn một thứ gì đó, và khả năng cao là còn tệ hơn cả tống tiền đơn thuần.
Thế nhưng kể từ khi bước vào lớp, Alan luôn giữ một khuôn mặt lạnh tanh hoàn hảo. Ngay cả Nozomi, người tự hào là bậc thầy đọc vị, cũng không thể giải mã được nước đi của cậu ta.
“Đại loại vậy, tôi sẵn lòng trả nợ cho cô.”
Những lời đó thốt ra từ miệng Alan khiến Nozomi sững sờ.
“…?!”
Cô đứng hình, như thể tai mình nghe nhầm.
“Tôi có thể đưa cho cô một triệu yên ngay bây giờ, sau đó là ba trăm nghìn yên mỗi tháng.”
Mắt Nozomi trợn tròn. Hơi nóng lan tỏa từ ngực lên mặt cô, nhưng sự nghi ngờ nhanh chóng thay thế cho cú sốc.
“Hả? Cậu điên à? Trông tôi giống món đồ chơi của cậu lắm sao?”
“Trông tôi có giống kẻ có thời gian cho mấy việc đó không? Điều tra về cô cũng phiền phức lắm đấy.”
Sự thật là, việc đó cực kỳ dễ dàng. Alan chỉ cần sử dụng quyền năng từ Hệ thống của mình.
“Chậc!”
Nozomi cảm thấy bị dồn vào đường cùng. Cô quay mặt đi, rồi sau một khoảnh khắc trấn tĩnh, cô thì thầm: “Vậy… cậu muốn tôi làm gì?”
Một người lạ mặt đang đề nghị đưa cho cô cả một gia tài. Chắc chắn phải có những điều kiện đi kèm cực kỳ quái đản.
“Cô chỉ cần chấp nhận yêu cầu nho nhỏ này của tôi thôi.” Alan nhìn thẳng vào cô,
Nozomi đứng dậy, mắt khóa chặt vào mắt cậu.
“Hãy làm bạn gái tôi đi.”
Trong một khoảnh khắc, vẻ ghê tởm thoáng qua mặt cô. Cô đã đoán trước được điều này. Cô xoay gót chân, dậm bước thật mạnh.
“Ghê tởm. Đồ biến thái. Rác rưởi. Đồ hút máu. Đồ sâu bọ!”
Alan không ngăn cô lại. Cậu chỉ gọi với theo bằng giọng phẳng lặng khi nhìn bóng lưng cô.
“Nếu tôi là cô, tôi sẽ nghe nốt trước khi rời đi. Dù sao thì lựa chọn vẫn là ở cô.”
Bước chân Nozomi chậm lại. Cô bước thêm hai bước nữa rồi dừng lại trước cửa sân thượng.
“Tôi chỉ cần cô thừa nhận tôi là bạn trai của cô. Trong thời gian yêu nhau, không liên lạc với những chàng trai khác, và thực hiện các nghĩa vụ của một người bạn gái thông thường. Chỉ có thế thôi.”
Đôi tai trắng ngần của cô khẽ động đậy. Cô quay lại phía Alan. Một lúc sau, một nụ cười giễu cợt nở trên đôi môi xinh đẹp.
“Chỉ thế thôi sao? Mấy tên biến thái các người luôn thay đổi luật lệ sau đó mà. Không có nghĩa vụ bạn gái? Không hôn hít? Không làm chuyện đó?”
Alan nghiêng đầu, giọng vẫn bằng phẳng. “Nếu cô quá khao khát, tôi có thể đáp ứng. Nhưng trông cô chẳng có vẻ gì là khao khát cả.”
“Điên khùng!” Mặt Nozomi đỏ bừng lên.
“Thỏa thuận là như vậy đấy. Suy nghĩ kĩ đi.”
Cậu dừng lại một chút rồi nói thêm: “Nhưng tôi chỉ đợi đến tối nay thôi. Sau ngày mai, lời đề nghị này sẽ bốc hơi. Tôi chắc chắn có khối người sẽ nhảy vào cái giao dịch điên rồ này đấy.”
Tay đút túi quần, Alan thản nhiên bước về phía cửa.
“………”
Nozomi đứng chôn chân tại chỗ. Môi cô mím chặt, trái tim hỗn loạn như một cơn bão. Cuối cùng, ngay khi Alan chuẩn bị đi ngang qua, cô gọi khẽ: “Đợi đã!”
Cậu quay lại, ánh nhìn kiên định.
“Cậu… cậu nói thật chứ?”
“Cái gì?”
Dưới áp lực, Nozomi cúi đầu. Đôi môi cô ép chặt vào nhau. Sau đó, bằng một giọng nói vừa đủ nghe, cô hỏi: “Mà không cần… làm chuyện đó… sao?”
Đôi gò má trắng nõn của cô đỏ rực.
“Tôi đã bảo là không rồi mà.”
“Còn hôn?”
“Nếu cô khăng khăng muốn, tôi sẽ miễn cưỡng thực hiện nghĩa vụ bạn trai của mình.”
“Ư… cảm giác này cứ như đang ký hợp đồng vậy.”
Nozomi đá một viên đá tưởng tượng dưới chân. Alan nghe thấy nhưng không trả lời. Trong thâm tâm cậu, đây thực sự là một bản hợp đồng bằng lời nói.
Cậu nhìn Nozomi không chút cảm xúc.
“………”
Cô nhìn lại cậu. Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Nghiêm túc đấy… chỉ thế thôi sao?”
Không nến. Không hoa. Thậm chí không có lấy một lời tỏ tình được chuẩn bị trước. Tất cả những gì cô nhận được là cái nhìn trống rỗng của một chàng trai cùng những lời lạnh lùng nghe giống đầu ra của một cỗ máy hơn là con người.
Nozomi Sakura đã luôn tưởng tượng về tình yêu theo một cách rất khác. Thế nhưng chẳng hiểu sao, cô lại thấy mình đang gật đầu. Như một hành động nằm ngoài ý muốn, cô đưa tay ra, để những ngón tay mình lọt vào cái nắm tay của Alan.
Môi Alan cong lên một nụ cười mỏng. Cậu hơi nghiêng người đi, thì thầm với chính mình.
“Hệ thống.”
Keng!
[Mục tiêu Nozomi Sakura: Chinh phục hoàn tất.] [Phần thưởng chinh phục thành công: 10.000.000 Yên.] [Điểm danh hẹn hò: Ngày 0 (Điểm danh 30 ngày để nhận thêm 1.000.000 Yên).] [Mở khóa độ thiện cảm của Nozomi Sakura.] [Mở khóa nhiệm vụ của Nozomi Sakura.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
