Tôi trở nên giàu có nhờ vào việc tỏ tình với các mỹ nhân xinh đẹp.

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2093

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Novel - Chương 3

Chương 3

Khi bình minh vừa hé rạng, chiếc giường của cô gái khẽ kêu lên nhưng âm thanh cọt kẹt như thể thanh gỗ đang than vãn mỗi khi cơ thể nhỏ nhắn của cô cử động. Tiếng cọt kẹt trầm đục của gỗ cũ hòa vào sự tĩnh lặng của buổi sớm tạo nên một nhịp điệu nhỏ mà chỉ người nằm trên đó mới nghe rõ. Ánh nắng len lỏi qua khe rèm, đổ xuống phòng như vàng lỏng.

Những tia sáng vạch một đường dọc theo bàn học ngổn ngang sách vở và trên mặt sàn gỗ lạnh lẽo, và cuối cùng bao phủ lấy mái tóc vàng dài đang xõa xuống tận đất. Mái tóc ấy lấp lánh như những sợi tơ lụa được phủ ánh ban mai, đẹp đến mức có thể tin là thật.

Ánh sáng dịu nhẹ châm chích vào mí mắt khiến cô gái chậm rãi mở mắt. Nozomi Sakura với một cử động đầy lười biếng hất chiếc chăn sang một bên. Không khí se lạnh buổi sáng chạm vào làn da trắng ngần khiến cô khẽ rùng mình.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức hiện ra, một diện mạo thanh thoát như được tạc từ ánh sáng trong một bức họa cổ điển. Bộ đồ ngủ mỏng và rộng vô tình để lộ những làn da trắng như sữa tỏa sáng dưới nắng. Mái tóc vàng óng ả xõa xuống che một phần khuôn mặt, trong khi đôi mắt xanh thẳm vẫn còn mơ màng, được cô đưa tay lên dụi một cách lười nhác.

Không vội vã, Nozomi đưa tay xuống dưới gối, những ngón tay lướt trên nệm cho đến khi tìm thấy thứ gì đó phẳng và lạnh. Cô rút điện thoại ra, màn hình bật sáng và lập tức làm chói mắt cô.

6:43.

Chỉ vừa gần đến bảy giờ.

Cô thở hắt ra một hơi dài, đôi vai nhô lên rồi sụp xuống đầy mệt mỏi. Đôi mắt cô cảm thấy cộm như có cát, dấu hiệu rõ ràng của việc mất ngủ. Cả đêm qua cô cứ trăn trở, thao thức, thỉnh thoảng lại giật mình tỉnh giấc một hai lần sau những giấc mơ mà chính cô cũng không nhớ nổi.

Như mọi buổi sáng, việc đầu tiên cô làm không phải là sửa soạn bản thân, cũng chẳng phải pha trà, mà là kiểm tra tài khoản ngân hàng. Những ngón tay thon dài nhảy múa trên màn hình, nhập mã số, và trong nháy mắt, những con số hiện ra.

Số dư tài khoản: 1.332.100 Yên

Cô gõ nhẹ móng tay vào màn hình, tạo ra tiếng tắc-tắc khe khẽ, trong miệng lẩm bẩm đếm.

Một, hai, ba.

Bảy chữ số!

Khóe môi cô cong lên trước khi chính cô kịp nhận ra, một nụ cười mãn nguyện len lỏi trên khuôn mặt. Sự sảng khoái lan tỏa khắp người cô như một dòng suối mát lạnh.

Số dư cao nhất mà cô từng thấy trong tài khoản trước đây chỉ vỏn vẹn chưa đầy ba trăm nghìn yên, và ngay cả số đó cũng biến mất rất nhanh. Nhưng giờ đây, cô thực sự có hơn một triệu yên!

Sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ thoáng qua, Nozomi véo mạnh vào má mình. Một cơn đau nhói ập đến ngay lập tức, làm đầu óc cô tỉnh táo hẳn.

Chuyện này... là thật sao?

Có người thực sự đã chuyển thẳng 1,3 triệu yên vào tài khoản của cô?

Tên đó đúng là đồ ngốc.

Cậu ta đã lầm bầm gì đó về việc muốn cô làm bạn gái, và về "nghĩa vụ của một bạn gái" nhưng chưa bao giờ nói rõ những nghĩa vụ đó là gì. Điều đó có nghĩa là cô có thể định nghĩa chúng theo bất cứ cách nào cô muốn. Và trong thời đại này, ngay cả hôn hay quan hệ tình dục cũng có thể dễ dàng bị liệt vào danh sách đó, đúng không?

Thật là một tên đần.

Tuy nhiên, nếu tên đó thực sự muốn những chuyện như vậy, Nozomi nghĩ có lẽ cô sẽ từ chối. Nghĩ đến đây, đôi lông mày cô khẽ nhíu lại. Những ngón chân cô cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng, phản chiếu sự bất an không thể nói thành lời.

Cô có thực sự từ chối được không?

Suy nghĩ đó đập vào tâm trí cô như một tảng đá rơi xuống hồ, tạo ra những gợn sóng và tia nước bắn tung tóe khắp nơi. Chẳng phải chuyện này chính là... bị "bao nuôi" sao? Ngay cả khi chưa kịp trải qua hương vị của yêu đương thì cô đã có kẻ cố gắng nuôi giữ cô như thể một món đồ sở hữu quý giá. Cái kịch bản rác rưởi gì thế này? Cuộc đời này đúng là tệ thật mà.

Thế nhưng, chuyện này vẫn không hoàn toàn giống những câu chuyện cô từng nghe. Một vài bạn cùng lớp của cô cũng có sugar daddy và quan hệ của họ luôn kết thúc với tình dục.

Nhưng Alan chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó. Cậu ta chỉ nói muốn Nozomi làm bạn gái. Chẳng lẽ cậu ta thực sự yêu cô từ cái nhìn đầu tiên? Yêu cô đến mức mù quáng, rồi tỏ tình bằng một hành động quên mình như vậy sao?

Cô cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện của họ ngày hôm qua, nhưng tất cả những gì còn sót lại là cái nhìn kỳ lạ trong đôi mắt Alan và khuôn mặt không cảm xúc chẳng để lộ bất cứ điều gì. Với nhan sắc của mình, Nozomi đã quen với những lời tỏ tình. Những chàng trai nhút nhát ngưỡng mộ cô từ xa chẳng phải là chuyện gì mới mẻ. Nhưng khuôn mặt của Alan... nó chẳng mang một chút tình cảm nào cả.

Bên cạnh đó, làm thế nào cậu ta nhét được mảnh giấy nhỏ đó vào túi cô mà cô không hề hay biết? Làm sao cậu ta biết về tất cả các khoản nợ của cô? Cậu ta thậm chí còn viết lời đe dọa sẽ nói với mẹ cô.

Rốt cuộc cậu ta biết bao nhiêu về cô?

Tên bám đuôi này...

Chết tiệt, hắn ta rốt cuộc là ai chứ?

Càng suy nghĩ, những gì cô biết về Alan càng trở nên xa vời và bị bao phủ trong những bí mật không tài nào đoán định được.

"Chậc."

Nozomi tặc lưỡi, hít một hơi thật sâu rồi ngồi bật dậy trên giường. Cô chộp lấy điện thoại một lần nữa, mở danh bạ và nhấn một dãy số. Tiếng chuông kéo dài, cho đến khi cuối cùng một giọng nữ trả lời, mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ.

"Sakura... sao cậu dám gọi cho tớ sớm thế này. Tốt nhất là cậu nên trả Braddy lại cho tớ đây."

Nozomi chớp mắt, cau mày. "Hả? Braddy? Akane Mia, cậu vẫn còn đang ngủ mơ đấy à?"

"Chính xác. Tớ vẫn đang mơ màng đây. Tớ vừa mới mơ thấy mình đang sinh ra những đứa trẻ xinh đẹp với một anh chàng cực phẩm thì cậu phá hỏng tất cả. Giờ thì trả Braddy lại đây."

"Dẹp mấy chuyện nhảm nhí đó đi. Tớ cần hỏi cậu một chuyện quan trọng."

"Nếu cậu không thể nói nhanh thì nó không quan trọng đâu. Còn năm giây đấy."

"Chậc. Cậu có biết ai tên là Alan không?"

***

Ngoại ô Tokyo, trong một căn hộ nhỏ được giữ gìn ngăn nắp.

Alan ngồi bên bàn ăn, trước mặt là một đĩa bít tết vừa chín tới, vẫn còn bốc lên hương thơm cháy xém nhẹ. Cậu bình tĩnh cắt thịt và đưa một miếng lên miệng. Từng nhịp nhai đều chậm rãi.

Cậu không hề biết rằng ngay lúc này, Nozomi Sakura đang thảo luận về mình với một người khác. Thế giới của cô gái ấy đang xoay vần với những câu hỏi về danh tính của cậu, trong khi chính cậu lại đang đắm mình trong một thế giới kỹ thuật số mà chỉ mình cậu nhìn thấy.

Đôi mắt Alan nhìn vô định vào không trung, nhưng trước mặt cậu là một thứ vô hình với người khác: giao diện hệ thống. Những cửa sổ trong suốt tuôn ra những dữ liệu và trình bày chi tiết hồ sơ về mục tiêu của cậu.

[Tên: Nozomi Sakura] [Thể lực: 4] [Sức hút: 10] [Trí tuệ: 5] [Kỹ năng đặc biệt: Diễn xuất] [Tiềm năng Diễn xuất: SSS] [Cấp độ Diễn xuất: Nghiệp dư (Nghiệp dư → Tập sự → Thành thạo → Bậc thầy → Hoàn hảo)] [Phần thưởng cấp độ tiếp theo: 1 Triệu Yên, Mở khóa quyền mua Kịch bản Cấp 2] [Số ngày điểm danh hẹn hò: 0 (Liên tục 30 ngày → Thưởng thêm 1 Triệu Yên)]

Alan tựa lưng vào ghế, đôi môi hầu như không cử động. Cậu nghiên cứu các con số, từng chi tiết dữ liệu tạo nên nền tảng cho kế hoạch của mình.

Mười năm trước, một đêm đẫm máu đã thay đổi cuộc đời cậu. Đêm đó, cậu có được Hệ thống. Hệ thống ban cho cậu một sức mạnh đơn giản nhưng nguy hiểm: tăng cường tài năng của một người, thực hiện điểm danh hàng ngày với một mục tiêu lãng mạn đã chọn, và nhận tiền mặt.

Đối với một cậu bé đã mất cả cha lẫn mẹ trong một bi kịch tàn khốc, rồi sống cô độc dưới mái nhà của người dì, Hệ thống đó là một ơn huệ.

Lúc đầu, tham vọng của Alan cao ngất trời. Cậu tưởng tượng mình sẽ nuôi dưỡng một thế hệ mới—Huyền thoại Kendo, ca sĩ với giọng ca trời ban, họa sĩ thiên tài, những nữ diễn viên huyền thoại. Cậu sẽ là kẻ chủ mưu đứng sau sự trỗi dậy của họ, rồi nằm trên núi tiền, tận hưởng vinh quang mà người thường không bao giờ chạm tới.

Nhưng thực tế khắc nghiệt hơn nhiều.

Suốt mười năm, cậu đã tìm thấy những triển vọng đầy hứa hẹn, những thiên tài thậm chí còn không nhận ra tài năng của chính mình. Cậu muốn dẫn dắt họ, chèo lái họ hướng tới sự vĩ đại. Nhưng sự thật, cậu chỉ là một thằng nhóc chưa đủ tuổi vị thành niên. Ai lại chấp nhận sự hướng dẫn từ một đứa trẻ xa lạ tuyên bố rằng: "Tôi có thể biến bạn thành một huyền thoại"? Không một ai cả. Thế giới thực không hề tử tế như những tưởng tượng của cậu.

Mỗi khi cậu ngỏ lời, những cô gái lớn tuổi dịu dàng chỉ xoa đầu cậu với nụ cười hiền hậu: "Em dễ thương lắm, nhóc ạ. Nhưng em còn quá nhỏ. Nếu sau này em lớn mà chị vẫn độc thân, thì có lẽ lúc đó chúng ta hãy nói chuyện."

Những người khác, sắc sảo và lạnh lùng hơn, nhìn cậu như thể một kẻ phiền phức. Ánh mắt họ như muốn nói: "Đứa nhóc con nhà ai đây?" trước khi gạt phắt cậu đi. Các nhiệm vụ thất bại ngay cả trước khi chúng bắt đầu.

Vì không thể xây dựng mối quan hệ tình cảm với họ nên Alan thay đổi chiến lược. Cậu hạ thấp mục tiêu xuống những người cùng trang lứa. Có lẽ lúc đó vận may mới mỉm cười với cậu.

Từ trung học cơ sở cho đến nay, cậu đã nuôi dưỡng hai mục tiêu lãng mạn.

Người đầu tiên—một cô gái có tài năng kiếm đạo. Ngay từ năm nhất, cô đã quét sạch mọi giải đấu Kendo. Nếu tiếp tục, cô có thể đã trở thành huyền thoại đầu tiên của thời đại Heisei. Nhưng từ góc độ lợi nhuận, cô ấy là một thảm họa. Alan chỉ kiếm được hai triệu yên trong một năm, tất cả đều từ việc điểm danh hàng ngày. Nói cách khác, con đường kiếm đạo là một cái hố không đáy. Một lỗ đen hút sạch thời gian và công sức, nhưng thu lại chẳng bao nhiêu.

Từ đó, Alan rút ra bài học: con đường sự nghiệp rất quan trọng. Nếu sự nghiệp không mang lại sự nổi tiếng, nó cũng chẳng thể mang lại tiền bạc. Kiếm đạo dù danh giá đến đâu, cũng không phải là con đường mang lại lợi nhuận lớn.

Cậu ghi nhớ bài học đó và chuyển hướng sang một lĩnh vực khác, một thế giới nơi tiền bạc lưu thông tự do. Tại cùng một ngôi trường, cậu tìm thấy một cô gái có tài năng ca hát phi thường. Giọng hát của cô là vàng ròng, từng nốt nhạc đều vang lên sức mạnh làm xao động bất kỳ trái tim nào.

Sau nhiều tháng cố vấn, sau khi cuối cùng cũng thiết lập được mối quan hệ lãng mạn với cô ấy, Alan đã dồn hết tâm huyết để đẩy cô lên làm ca sĩ. Cậu đã sử dụng sức mạnh Hệ thống để thu lợi từ mọi bài hát cậu tìm thấy, mọi giai điệu bắt tai để tinh chỉnh. Tất cả số tiền cậu kiếm được từ mục tiêu đầu tiên, cậu đã đốt sạch để mua hai Bài hát Cấp 3—đắt đỏ nhưng cần thiết để đưa cô lên những sân khấu lớn hơn.

Và canh bạc của cậu đã thắng lớn. Cô gái đó đã không làm cậu thất vọng.

Một năm làm việc chăm chỉ đã nở rộ thành một sự bùng nổ. Chỉ trong vòng một tháng, giới truyền thông âm nhạc Nhật Bản đã ca ngợi cô là ngôi sao lớn tiếp theo. Khuôn mặt cô xuất hiện trên các tạp chí, giọng hát cô vang lên trên đài phát thanh, sự nổi tiếng của cô thăng tiến như hỏa tiễn.

Alan nghĩ rằng mình đã tìm thấy con đường của mình. Với tài năng và đạo đức làm việc của cô ấy, việc đạt đến cấp độ "Hoàn hảo" chỉ là vấn đề thời gian. Từ đó, cậu có thể mở khóa các Bài hát Cấp 4 và Cấp 5, sau đó mua những bài hát đỉnh cao có thể tạo ra hiện tượng toàn cầu. Cậu hình dung ra ngày mà sau khi tốt nghiệp, cả hai sẽ sống mà không phải lo lắng về tài chính.

Một kịch bản đôi bên cùng có lợi hoàn hảo.

Nhưng cuộc đời lại một lần nữa trêu đùa cậu.

Chỉ vài tháng sau khi cô bước lên sân khấu lớn, trước khi Alan kịp thu hồi vốn đầu tư, điều bất ngờ đã xảy ra. Cô gái nắm tay cậu, đôi mắt lấp lánh sự quyết tâm.

"Alan." cô nói, giọng run rẩy nhẹ nhàng, "Chúng mình đính hôn sau khi tốt nghiệp nhé?"

Alan đứng hình, chiếc nĩa suýt nữa rơi khỏi tay. "Hả?"

"Đính hôn. Sau khi học đại học, em sẽ ở nhà, em sẽ không đi đâu cả. Anh sẽ viết nhạc, còn em sẽ hầu hạ anh. Em sẽ luôn ở bên anh. Thấy thế nào? Nghe tuyệt quá phải không?"

Cậu nhìn chằm chằm, không biết phải trả lời ra sao. Cô gái bồi thêm, khuôn mặt nghiêm túc nhưng ngây thơ:

"Alan, anh muốn con trai hay con gái?"

Alan cứng đờ người, chớp mắt liên tục, hoàn toàn không thốt nên lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Các bro đừng nhìn tôi .-. tác giả ghi là: Sword Saints, Song Gods, Painting Gods, legendary actresses. Tôi đọc như đấm vào mắt nên tôi đã chỉnh sửa lại tí ( 。 •̀ ᵕ •́ 。)