Tôi trở nên giàu có nhờ vào việc tỏ tình với các mỹ nhân xinh đẹp.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2093

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Novel - Chương 1

Chương 1

“Akari Hojo vừa ra bài mới đấy. Tớ chắc chắn nó lại gây bão cho xem, y hệt mấy bài trước thôi.”

“Dĩ nhiên rồi, nghe nói bài đó do Nhạc sĩ A viết mà. Người chuyên viết nhạc cho Akari Hojo còn gì.”

Phòng học vốn dĩ đã ồn ào trong giờ nghỉ trưa nay còn náo nhiệt hơn bởi những nữ sinh đang bàn tán về thần tượng của họ. Tiếng ghế kéo lê trên sàn, tiếng cười nói và những lời thì thầm đan xen, biến căn phòng thành một khu chợ nhỏ nhộn nhịp. Mỗi nhóm đều có chuyện phiếm riêng, nhưng hầu hết đều xoay quanh một chủ đề—Akari Hojo, nữ ca sĩ trẻ đang thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc.

Giữa sự hỗn loạn đó, một cô gái ngồi lặng lẽ ở cuối dãy bàn sát cửa sổ. Khác với những người còn lại, cô đắm chìm trong thế giới riêng, ngòi bút lướt nhanh trên trang giấy như thể tiếng ồn xung quanh không hề tồn tại.

Mái tóc vàng của cô lấp lánh dưới ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính, tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ quanh đầu. Nhìn từ phía bên, những lọn tóc xõa xuống vai, óng ả như vàng lỏng. Cô tựa má lên lòng bàn tay với dáng vẻ lười biếng, nhưng tay kia vẫn cử động nhanh thoăn thoắt, lấp đầy trang giấy bằng những ghi chú. Một cặp kính cận dày che khuất đôi mắt, khiến người ta khó lòng đoán được cô đang thực sự nhìn vào đâu.

Rồi những lời xì xào vang lên.

“Này các cậu nhìn kìa. Đó chẳng phải là nhãn hiệu túi mà Akari Hojo hay dùng sao? Chẳng lẽ cô ta là con nhà giàu à?”

Nhiều cặp mắt đổ dồn về phía cô pha trộn giữa ánh nhìn ghen tị và tò mò.

“Suỵt, cậu không biết sao? Hồi cấp hai cô ta nổi tiếng là một gal chính hiệu, chỉ biết hưởng thụ thôi. Nhưng sau đó lộ ra là cô ta đang nợ nần chồng chất chỉ để giữ cái mác đó đấy.”

Một làn sóng cười cợt và những lời thì thầm chế nhạo lan rộng. Cô gái tóc vàng, Nozomi Sakura, nhắm chặt mắt. Chỉ trong một khoảnh khắc, cô ước mình có thể bịt tai lại. Chậm rãi, cô thọc tay vào túi, lấy tai nghe ra và bật nhạc. Đó là lá chắn cuối cùng chống lại những lời thì thầm xung quanh.

Nhưng tay cô vẫn không ngừng viết. Những dòng chữ vẫn ngay ngắn, kỷ luật. Thay vì một "gal", cô trông giống một học sinh gương mẫu đang phớt lờ những định kiến mà người khác ném về phía mình. Ngòi bút của cô nhảy múa đều đặn, cho đến khi bầu không khí thay đổi.

Cửa lớp mở ra.

Một thầy giáo bước vào với những bước chân bình thản, vỗ tay một cái. Âm thanh duy nhất đó lập tức làm cả phòng im bặt, mọi người nháo nhào trở về chỗ ngồi.

Nozomi vẫn tiếp tục viết, nhưng tai cô bắt được một âm thanh yếu ớt từ phía trên. Lúc đầu, cô tưởng đó lại là tiếng buôn chuyện của mấy cô gái kia, nhưng rồi nó càng rõ dần—

“Nozomi Sakura!”

Cô giật mình ngồi thẳng dậy, giật tai nghe ra. Mắt cô chạm phải thầy giáo chủ nhiệm đang đứng cau mày với đôi lông mày nhíu chặt lại.

Môi cô khẽ mấp máy, không phải vì sợ bị mắng, mà vì cô chú ý đến người đang đứng cạnh thầy.

Đó là một chàng trai có bộ tóc đen tuyền, đen đến mức tưởng như nuốt chửng cả ánh nắng. Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm đầy sắc sảo, một nụ cười thoáng hiện trên môi, một nụ cười giả tạo như thể có điều gì đó đang được ẩn giấu phía sau.

“Chăm học là tốt, Nozomi Sakura.” thầy giáo thở dài, giọng nặng nề sự khó chịu được kiềm chế. “Nhưng em cũng làm ơn chú ý đến xung quanh một chút.”

Rồi thầy ra hiệu về phía chàng trai. “Được rồi. Em giới thiệu bản thân đi, học sinh mới.”

Chàng trai khẽ gật đầu và bước lên phía trước. Ánh nhìn của cậu quét qua cả lớp, bình tĩnh nhưng đầy áp lực. “Chào mọi người. Tên tôi là Alan.”

Khi những lời đó thốt ra, sự tập trung của cậu trở nên nhạy bén hơn. Cậu ta tìm thấy Nozomi đang ngồi bên cửa sổ, quan sát cô với đôi mày nhíu lại. Ánh mắt cậu mổ xẻ cô từ đầu đến chân như một chiếc máy quét. Điều đó khiến cô khó chịu, cứ như thể cậu ta vừa xâm phạm vào không gian riêng tư của mình.

“Tiếp tục phần giới thiệu đi em, Alan.” thầy giáo nhắc nhở, hơi bối rối trước sự im lặng đột ngột của cậu.

Alan chớp mắt chậm rãi, nhận ra mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Một vài học sinh hào hứng rướn người về phía trước, gõ vào bàn đầy mong đợi. Một số mỉm cười, trong khi những người khác tặc lưỡi, có vẻ đã chẳng ưa gì cậu.

“Ồ, xin lỗi.” Alan nói bằng giọng bằng phẳng. “Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Tôi đến từ Kyoto nhưng rồi chuyển đến Tokyo vì một vài lý do cá nhân. Vì vậy mong được mọi người giúp đỡ.” Cậu cúi chào lịch sự.

Thầy giáo gật đầu, sau đó bảo cậu chọn chỗ ngồi. Không chút do dự, Alan chỉ vào chiếc bàn trống ngay cạnh Nozomi.

Cậu đặt cặp xuống và ngồi với vẻ thư thái, đầy tính toán. Nozomi cảm nhận được cái nhìn thoáng qua của cậu, nhưng cô chọn cách phớt lờ, đeo tai nghe lại và tiếp tục viết.

Thầy giáo rời đi sau khi dặn cả lớp không được làm phiền bạn mới quá nhiều. Nhưng trước khi Alan kịp hít thở, sự hỗn loạn đã quay trở lại.

Rầm!

Một nhóm học sinh vây quanh bàn cậu, dồn dập với hàng tá câu hỏi.

“Này, này! Sao cậu lại chuyển đến Tokyo?” “Ông bạn, sao mắt cậu lại đỏ rực như vậy được?”

Alan trả lời bằng một nụ cười lịch sự, lời lẽ ngắn gọn: “Do di truyền.”

Đám đông trầm trồ kinh ngạc.

Bỗng nhiên từ đâu đó, một cô gái hét lên với mắt trợn tròn. “Tớ vừa thấy trên cổ tay cậu—khoan đã, chẳng phải đó là…?!” Cô ấy chỉ tay. “Chẳng phải đó là chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn của Akari Hojo sao? Cả thế giới chỉ có ba chiếc thôi! Sao cậu lại có nó được?!”

Mọi ánh mắt đổ dồn vào cổ tay cậu. Một chiếc đồng hồ đen bóng loáng, các kim đồng hồ được đính những viên kim cương nhỏ xíu. Chỉ riêng cái giá của nó thôi cũng đủ để mua một chiếc xe hơi hạng sang.

Không nén nổi tò mò, cô gái kia nắm lấy tay cậu. Theo phản xạ, Alan suýt nữa đã rụt tay lại nhưng cậu đã kịp dừng lại. Một bước đi sai lầm có thể hủy hoại danh tiếng của cậu ở đây.

Mắt cô gái càng mở to khi nhìn gần hơn. “K-không… chiếc đồng hồ này khác.” Giọng cô run rẩy.

Đám đông im phăng phắc chờ đợi.

Ngay cả Nozomi, người vốn đã phớt lờ mọi chuyện cho đến giờ, cũng liếc nhìn qua. Bài hát của Akari Hojo vẫn đang vang lên trong tai cô, càng thúc đẩy sự tò mò.

“Khung của chiếc đồng hồ này… nó có khắc tên Akari Hojo. Làm sao cậu có được nó vậy?”

Reng reng!

Tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên, phá tan sự căng thẳng. Đám học sinh từ từ tản ra, vỗ vai Alan và nói rằng họ rất vui được gặp cậu.

Nozomi đứng dậy, tháo tai nghe và tiến về phía cửa.

Alan nở một nụ cười nhạt với cô gái kia. “Xin lỗi, tớ sẽ giải thích sau.” cậu nói, rồi nhanh chóng đuổi theo Nozomi.

Ngoài hành lang, cậu thấy cô đang đi về phía căn tin. Không chút do dự, cậu vươn tay nắm lấy ống tay áo của cô.

Cô xoay người lại một cách gay gắt, sự bực bội hiện rõ trên khuôn mặt. Dừng lại đồng nghĩa với việc cô sẽ bị tụt lại phía sau và có nguy cơ mất món ăn yêu thích của mình.

“Xin lỗi.” Alan nói bình tĩnh. “Tôi có thể nhờ một việc được không?”

Nozomi giật mạnh cánh tay ra. “Cứ nói đi. Cậu muốn gì?”

“Cậu có thể dẫn tôi đi tham quan trường được không?”

Sự nghi ngờ thoáng qua trong mắt cô. “Tại sao lại là tôi?”

“Vì cậu là người trầm tính. Có lẽ cậu sẽ im lặng khi giải thích về trường, thay vì hỏi tôi một đống câu hỏi.”

Cô tặc lưỡi khó chịu. Ngay từ đầu cô đã ánh mắt của tên này đã rất kỳ quặc rồi. Tuy nhiên, từ chối có khi lại gây thêm rắc rối cho mình. Thở dài một tiếng, cô quay đi. “Được rồi. Đi theo tôi.”

Alan rảo bước theo sau cô, im lặng và đều đặn.

Lần lượt, cô chỉ cho cậu các nơi: thư viện, phòng thể dục, phòng thí nghiệm, phòng nhạc.

Cho đến khi họ đến căn tin. Nozomi lập tức kiểm tra món ăn yêu thích của mình—đã hết sạch. Cô thở hắt ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng.

“Trông cậu có vẻ buồn. Xin lỗi nếu đó là lỗi của tôi.” Alan nói bằng giọng bằng phẳng.

“Tôi không buồn.” cô đáp cộc lốc.

Nhưng biểu cảm của cô đã phản bội lời nói đó.

“Vì vậy hãy để tôi mời cậu. Cậu cứ chọn bất cứ thứ gì mình muốn đi.”

Cô liếc nhìn cậu, cố xem liệu cậu ta có đang đùa không. Biểu cảm của cậu chẳng lộ ra điều gì. Thông thường cô có thể đọc vị người khác dễ dàng, nhưng với người này thì không.

Cuối cùng, cô chấp nhận rồi lấy một chiếc cơm nắm. Alan cũng lấy một cái tương tự.

Nhưng ngay cả sau đó, cậu vẫn đi theo cô.

Nozomi cau mày. “Tôi đã chỉ cho cậu mọi thứ rồi. Sao cậu còn bám theo làm gì?”

Một nụ cười nhẹ thoáng trên môi cậu. “Còn một nơi cuối cùng nữa.”

“Nơi nào?”

“Nơi thoải mái nhất. Thiên đường của những kẻ cô độc.” Ánh mắt cậu chuyển về phía những khung cửa sổ.

“Sân thượng của trường sao?”

Cậu ta gật đầu.

Với một tiếng thở dài, cô dẫn cậu lên lầu. Cánh cửa rít lên khi mở ra, để lộ ra sân thượng. Gió chiều lùa vào, mang theo mùi gỉ sắt từ những thanh lan can và bầu trời trải rộng mênh mông ngỡ như bất tận.

“A… cuối cùng cũng được.” Alan dang rộng vòng tay, hít một hơi thật sâu.

Nozomi đứng lùi lại quan sát. ‘Tên này… mình thực sự không thể hiểu nổi hắn ta.’

Cậu tựa lưng vào lan can, mắt khóa chặt vào cô. Cánh cửa sau lưng họ đã đóng sập lại.

Có người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Còn Nozomi thì nổi đóa với cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cô khoanh tay, lườm cậu.

“Cậu là cái thứ gì vậy?”

“Như cậu thấy đấy, là con người. Nhưng trước đó… hãy kiểm tra túi của cậu đi.”

Cô từ từ thọc tay vào túi. Ngón tay cô chạm vào một mảnh giấy gấp lại. Cô mở nó ra và đọc chậm rãi. Biểu cảm của cô thay đổi. Từ bối rối, sang nghiêm trọng, rồi run rẩy nhẹ.

Một nụ cười khô khốc thốt ra từ môi cô.

“Một lần nữa, tên tôi là Alan. Xin lỗi vì đã bắt cậu dẫn tôi đi quanh đây.”

Đột nhiên, Nozomi xé nát mảnh giấy thành từng mảnh vụn. Ánh mắt cô rực lửa. “Dẹp trò nhảm nhí này đi! Mảnh giấy này có nghĩa là cái quái gì hả?!”

Cô nhìn nhanh xung quanh để chắc chắn không có ai khác ở đó, rồi ghim Alan bằng một cái nhìn giận dữ.

“Nó khó hiểu đến thế sao?” Alan nghiêng đầu, cười khẩy.

“Cô Nozomi, cô đang mắc nợ hai triệu yên. Những khoản vay lãi mẹ đẻ lãi con đắp vào nhau.”

“Đừng có gọi tôi là ‘Cô’!”

Những lời đó đâm vào như một lưỡi dao. Đồng tử cô giãn ra, sự im lặng bao trùm.

Alan vẫn bình tĩnh, ánh mắt cậu lướt qua chiếc đồng hồ và tai nghe của cô.

“Chiếc đồng hồ đó giá một trăm nghìn yên được cô mua cách đây hai tháng. Cô Nozomi, cô không hề có kế hoạch nào cả. Cô không hề làm chủ được cuộc sống của chính mình.”

Một nụ cười nhạt hiện trên môi cậu.

“Cô có muốn tôi mô tả chính xác tương lai của cô đen tối đến mức nào không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!