Tôi Muốn Kết Hôn Với Thái Tử Xấu Xí Ở Dị Giới Nơi Chuẩn Mực Đẹp Và Xấu Bị Đảo Ngược!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

LN Vol 1 - Chương 1.3: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Đảo Lộn Tiêu Chuẩn Vẻ Đẹp

Chương 1.3: Chuyển Sinh Vào Thế Giới Đảo Lộn Tiêu Chuẩn Vẻ Đẹp

Nhị Hoàng tử tuy trông chẳng khác nào một vị vua của loài Orc, nhưng xem ra bên trong ngài lại là một người rất biết điều. Ngài có chút dồn dập, đúng thế, nhưng ngài cũng rất thấu đáo và dường như cực kỳ yêu thương anh trai mình. Đánh giá của tôi về ngài Ork đã tăng lên một bậc. Gu đàn ông của tôi có thể hơi nông cạn, nhưng ngay cả tôi cũng biết rằng không thể đánh giá một con người chỉ qua vẻ bề ngoài. Luôn có những người giống như cha tôi: tuyệt vời vô cùng dù mang diện mạo của một con Orc.

“Anh trai là một người thực sự vĩ đại.” Hoàng tử Ork nói tiếp. “Chưa một lần anh ấy trốn chạy trước những ánh nhìn khinh miệt và nhục mạ bủa vây; anh ấy chỉ lẳng lặng học cách để trở thành một Thái tử mẫu mực. Ta không đời nào theo kịp anh ấy về kiến thức văn hóa, lễ nghi, hay cả kiếm thuật và cưỡi ngựa. Anh trai là một thiên tài, thế nhưng chẳng một ai chịu công nhận năng lực của anh ấy cả. Tại sao đất nước này lại phải nghiệt ngã với anh ấy đến thế cơ chứ?” Hoàng tử Ork thở dài thườn thượt. “Ta luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ rằng, nếu không có sự tồn tại của ta, có lẽ anh ấy đã không phải chịu đựng sự tàn độc đến mức này.”

“Nếu không có sự tồn tại của ngài?” Tôi lặp lại.

“Mẹ của ta là Vương phi; bà vốn là Công chúa của đế quốc láng giềng.” Ngài giải thích. “Còn Hoàng hậu thì xuất thân từ một gia tộc Công tước của Cheriotte, bà ấy không đời nào chấp nhận việc Thái tử lại mang trong mình dòng máu đế quốc nước ngoài. Vì thế, bà ấy không chỉ thấy nguồn gốc của ta chướng mắt, mà còn, tiểu thư nhìn ta mà xem?” Với một tiếng khịt mũi nhẹ, Hoàng tử Ork mỉm cười đầy lãng tử. “Ta rất tiếc khi phải nói thế này, nhưng ta sinh ra đã sở hữu vẻ ngoài cực kỳ lộng lẫy. Ta chính là đối tượng tồi tệ nhất để người ta đem ra so sánh với người anh trai xấu xí của mình.”

Vì ở thế giới này, Hoàng tử Ork quả thực là một nam nhân cực kỳ đẹp trai, nên tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc nở một nụ cười gượng gạo. Có lẽ hiểu lầm điều gì đó qua biểu cảm của tôi, Hoàng tử Ork bỗng sáng rực mắt lên.

“A, Coco, chắc hẳn cô thấy những chủ đề này thật tầm thường, bởi cô tin chắc rằng vẻ ngoài không nói lên điều gì cả. Sau tất cả, cô mỉm cười thật dịu dàng với anh trai ta, trong khi dường như ta chẳng thể làm cô mảy may lay động!”

“Ôi, Điện hạ quá khen thần rồi ạ.” Tôi yếu ớt đáp.

“Anh trai dường như đã bị cô hớp hồn mất rồi. Ta chắc chắn anh ấy sẽ ghi tên cô vào danh sách ứng cử viên kết hôn của mình.”

Mỗi hoàng tử được phép chọn ba vị hôn thê tiềm năng. Sau khi được chọn, các cô gái sẽ được giáo dục tại hoàng cung về các nghĩa vụ của một Vương hậu tương lai. Cho đến năm mười tám tuổi, các hoàng tử sẽ chính thức chọn ra người sẽ trở thành cô dâu của mình.

Nghe nói, những người phụ nữ không được chọn sẽ nhận được một khoản tiền bồi thường khổng lồ và có thể kết hôn với bất kỳ ai họ muốn. Trong quá khứ đã có nhiều trường hợp các tiểu thư không được chọn sau đó kết hôn với các quý tộc cấp cao, hoàng gia nước khác, hay thậm chí là người tình bình dân của họ. Hơn nữa, sự thật rằng họ từng là ứng cử viên cho hoàng gia vốn đã mang lại danh tiếng và nâng cao vị thế xã hội của họ rồi.

Sẽ tuyệt lắm nếu Điện hạ Raph chọn mình. Tôi thầm nghĩ, trong lòng cười toe toét.

“Anh trai rất quý giá đối với ta, nên nếu có ai đó thực lòng yêu thương anh ấy, ta luôn thề sẽ ủng hộ người đó hết mình.” Hoàng tử Ork tiếp tục. “Tuy nhiên, Coco à, ta cũng đã phải lòng cô mất rồi.”

“Điện hạ Ork...”

“Ta sẽ ghi tên cô làm một trong những ứng cử viên kết hôn của ta.”

Tôi cực kỳ muốn ngài từ bỏ ý định đó, vì tôi không có quyền từ chối sự đề cử từ một thành viên hoàng tộc. Tôi cam đoan rằng có cả tá cô gái khác đang khao khát được Hoàng tử Ork để mắt tới, như tiểu thư Lunamaria chẳng hạn!

Hoàng tử Ork nắm lấy tay tôi và đặt lên đó một nụ hôn lịch thiệp. “Ta khẩn cầu cô đấy, Coco.” Giọng nói van nài của ngài ngọt ngào đến lạ kỳ, vang vọng giữa hai chúng tôi. “Hãy trở thành cô dâu của ta.”

***

Sau đó, Hoàng tử Ork và tôi quay trở lại chỗ Điện hạ Raph và tiểu thư Lunamaria. Hai người họ đang đứng cách nhau một khoảng xa lạ lùng; tiểu thư Lunamaria mặt mày tái mét, lấy khăn tay che miệng, trong khi gương mặt Điện hạ Raph thì cứng đờ. Ngay khi nhìn thấy chúng tôi, biểu cảm của họ thay đổi hẳn, như thể cả hai đang thầm nói Chúng ta được cứu rồi! Việc phải ở riêng với nhau dường như chẳng khác nào một cuộc tra tấn đối với họ.

“Điện hạ Raph!” Tôi gọi to và vẫy tay, vị Thái tử liền rảo bước thật nhanh về phía tôi.

Tiểu thư Lunamaria, dù vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng đôi mắt cô ấy bỗng chốc lấp lánh như một chú cún con vừa tìm thấy chủ nhân khi cô quay về bên cạnh Hoàng tử Ork.

Điện hạ Raph đưa bàn tay đang run rẩy ra và tôi lập tức nắm lấy thật chặt. Tôi nhìn ngài với tất cả sự chú tâm, khiến đôi gò má ngài bừng lên sắc đỏ ngay tức khắc.

“Orkhart.” Cuối cùng ngài lên tiếng. “Tiểu thư Kleist có vẻ đã mệt rồi. Em hãy chăm sóc cô ấy đi. Tiểu thư Kleist, ta chân thành xin lỗi vì đã bắt cô phải bầu bạn với ta.”

“Dạ không, xin ngài đừng bận tâm.” Tiểu thư Lunamaria đáp lời. “Là do thể trạng yếu ớt của thần mà thôi.”

“Anh trai, Coco, hai người định thế nào?” Orkhart hỏi.

“Bọn anh sẽ đi dạo thêm một chút nữa.” Điện hạ Raph trả lời. Rồi ngài ngập ngừng đầy rụt rè. “Coco, phía trước có một đài phun nước rất đẹp. Cô có cho phép ta dẫn đường không?”

“Vâng, thần rất sẵn lòng!” Tôi gật đầu cười rạng rỡ. Tôi chẳng mong cầu gì hơn là được ngài đưa đến một thế giới lung linh chỉ có riêng hai đứa.

“Anh trai!” Hoàng tử Ork dõng dạc lên tiếng ngay khi chúng tôi định rời đi. Rồi ngài tuyên bố một cách hùng hồn. “Anh trai, em định chọn Coco làm một trong những ứng cử viên kết hôn của mình. Em thực lòng yêu quý và kính trọng anh, nhưng khi nói đến chuyện của trái tim, khi nói đến việc chinh phục tình cảm của Coco, em xin phép coi anh là đối thủ.”

Khoan đã nào Hoàng tử Ork, ngài vừa nói cái quái gì thế hả?! Tuyên bố đối đầu bất ngờ này khiến tôi đứng hình vì kinh ngạc.

Điện hạ Raph và tiểu thư Lunamaria cũng cạn lời không kém. Trong vài giây, tất cả mọi người đều rơi vào im lặng.

Cuối cùng, Điện hạ Raph, với vẻ mặt đầy đau đớn, nhìn thẳng vào em trai mình và gật đầu. Khóe môi ngài khẽ cong lên khi nói, trong khi đôi mắt trĩu nặng ưu tư bỗng tối sầm lại. “Ta hiểu rồi. Đó đúng là phong cách xưa nay của em, Orkhart.”

***

Một cột nước lớn phun trào từ đài phun nước, làm dịu mát cả không gian xung quanh và tỏa ra những tia sáng lung linh sắc cầu vồng. Điện hạ Raph và tôi đứng cạnh nhau trước đài phun nước, lặng nhìn những gợn sóng lăn tăn. Bầu không khí giữa hai chúng tôi nặng nề đến lạ kỳ, khi lời tuyên bố đối thủ của Hoàng tử Ork vẫn còn vương vấn đâu đây.

“Tiểu thư đã trò chuyện những gì với Orkhart vậy?” Điện hạ Raph hỏi. Lời lẽ của ngài vẫn rất lịch thiệp, nhưng giọng nói lại thấm đẫm vẻ cay đắng.

“Câu chuyện của chúng thần hoàn toàn là về ngài, Điện hạ Raph ạ.” Tôi trả lời. “Hoàng tử Ork thực sự rất lo lắng cho ngài.”

“Đúng là em ấy.” Điện hạ Raph cười chua chát. “Chắc em ấy đã nói tốt về ta lắm nhỉ? Em ấy có cơ hội hoàn hảo để tán tỉnh tiểu thư, vậy mà vẫn...”

“Ngài ấy có rất nhiều điều để ngợi khen ngài, Điện hạ Raph.”

“Orkhart là người chính trực. Em ấy tràn đầy tự tin, chân thành và chưa bao giờ sợ hãi thử thách. Ta luôn vô cùng đố kỵ với em ấy.” Ngài khựng lại. “Ta căm ghét em ấy.”

“Điện hạ Raph...”

“Đôi khi, ta tự hỏi em ấy sẽ ra sao nếu sinh ra đã xấu xí như ta.” Điện hạ Raph tiếp tục. “Đó là định mệnh trong dòng máu của ta, thỉnh thoảng, một hoàng tử như ta lại chào đời. Lần gần nhất là Vua Schwarz từ ba thế hệ trước.” Điện hạ Raph im lặng trong chốc lát. “Nhưng ngay cả khi Orkhart có ngoại hình giống ta, em ấy chắc vẫn sẽ hào hoa như bây giờ. Dù ta có cố gắng đến đâu, ta cũng không bao giờ sánh kịp em ấy...”

Những lời cuối cùng của Điện hạ Raph khiến tôi hoàn toàn bối rối. Có phải ngài ấy đang thích mình không?

Và vì việc chạm vào ngài ấy dường như chẳng hề làm tôi bận lòng, ngài ấy thậm chí có thể đang nghĩ rằng tôi hoàn toàn đủ khả năng sinh cho ngài một người thừa kế. Thêm vào đó, địa vị xã hội của tôi không thành vấn đề vì tôi là con gái của một Hầu tước trung lập, nên tính ra tôi đáp ứng mọi điều kiện cần thiết để trở thành cô dâu của ngài.

Nhưng những gì Hoàng tử Ork chia sẻ khiến tôi nghĩ rằng Điện hạ Raph hiểu quá ít về tình yêu. Ngài đơn giản là không thể tin được rằng tôi có tình cảm với ngài. Và rồi còn cả mặc cảm tự ti của Điện hạ Raph nữa. Ngài có thể kết thúc bằng một câu kiểu như “Orkhart xứng với Coco hơn ta” và gạch tên tôi hoàn toàn khỏi danh sách ứng cử viên. Tôi tuyệt đối không muốn chuyện đó xảy ra, nhưng làm sao để thuyết phục ngài chọn mình đây?

Mọi suy nghĩ mông lung khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng đột nhiên, Điện hạ Raph quỳ xuống trước mặt tôi.

“Bất chấp tất cả những điều đó, trái tim ta đã hạ quyết tâm.” Ngài ngập ngừng. “Coco.”

“Đ-Điện hạ Raph?!” Tôi hụt hơi kinh ngạc.

“Hôm nay, kể từ khoảnh khắc chứng kiến nụ cười của nàng, toàn bộ tâm hồn ta đã thuộc về nàng mất rồi. Ta biết rõ lắm chứ, thưa tiểu thư, rằng một kẻ khó coi như ta hoàn toàn không xứng đôi với một người xinh đẹp như nàng. Thế nhưng, bất chấp điều đó, ta vẫn nắm trong tay quyền năng để triệu hồi nàng về bên cạnh mình. Quyền hạn của một Thái tử cho phép ta tước đoạt nàng khỏi tay những quý tộc bảnh bao khác, và cả khỏi Orkhart nữa.” Điện hạ Raph đưa tay về phía tôi. “Coco, nếu nàng cho ta vinh hạnh được chọn nàng làm ứng cử viên kết hôn... ta xin phép được đặt một nụ hôn lên bàn tay thanh tú của nàng.”

T-Tuyệt! Cuối cùng thì Điện hạ Raph cũng chọn mình làm vị hôn thê tương lai rồi!

Ngài thật sự quá đỗi tử tế khi nói rằng dù ngài có quyền làm bất cứ điều gì mình muốn, ngài vẫn chọn cách hỏi xin phép tôi trước khi ghi tên tôi vào danh sách. Có vẻ như vị hoàng tử mà tôi trúng tiếng sét ái tình không chỉ tuyệt vời ở vẻ ngoài mà còn cả ở tâm hồn nữa.

Tôi mỉm cười rạng rỡ và đặt bàn tay mình lên tay ngài.

“Thần đã thuộc về ngài kể từ giây phút chúng ta gặp nhau rồi, Điện hạ Raph.”

Ngài ngập ngừng. “Ta không quan tâm ý định thực sự của nàng là gì đâu.”

Quả nhiên, ngài vẫn chưa thể tin rằng tôi thực lòng yêu ngài.

Điện hạ Raph nhẹ nhàng đặt đôi môi mềm mại, hơi ẩm ướt lên mu bàn tay tôi trong chốc lát, như thể ngài đang nâng niu một báu vật vô giá.

Và cứ thế, tôi chính thức trở thành ứng cử viên kết hôn của ngài.

Vài ngày sau, một phong thư từ hoàng gia được gửi đến. Nội dung viết rằng:

“Cocolette thuộc gia tộc Hầu tước Blossom, nay chính thức trở thành ứng cử viên kết hôn cho cả Thái tử Raphael Cheriotte và Nhị Hoàng tử Orkhart Cheriotte.”

Hả?

“Cả hai” nghĩa là sao? Vì Thái tử đã chọn tôi rồi, chẳng lẽ điều đó không tự động vô hiệu hóa quyết định của Hoàng tử Ork sao?!

Cha và tôi, hoàn toàn hoang mang, cứ đọc đi đọc lại bức thư không biết bao nhiêu lần.

***

Raphael

Tôi vẫn có thể nhớ lại tiền kiếp của mình một cách sống động.

“Cựu Thái tử Raphael Cheriotte! Dù mang trong mình dòng máu hoàng tộc, ngươi đã lộ mặt là một tên tội phạm hung ác chưa từng thấy, một kẻ thông đồng với tổ chức ngầm từ khu ổ chuột để tấn công vương đô và âm mưu lật đổ vương triều. Với tội trạng này, ngươi sẽ bị xử trảm!”

Tôi ngẩng đầu lên khi bị kéo lê đến quảng trường trước hoàng cung, nơi máy chém đã được đặt sẵn. Lưỡi dao của nó đã đẫm máu, những vũng máu dưới đất lấp lánh váng mỡ. Những chiếc đầu lìa thân của Raymond, Douglas và những người khác bị hành hình trước tôi được xếp hàng dài trên một cái bục thô sơ làm từ gỗ vụn. Một núi xác chết bị vứt ngổn ngang ở góc đài hành hình.

Đây là kết cục của chúng ta sao?

Khốn khổ và bất lực, tôi ngước nhìn người em cùng cha khác mẹ của mình. Orkhart, từ vị trí quan sát trên cao, nhìn tôi với nỗi đau lộ rõ trên khuôn mặt. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, một luồng cảm xúc đen tối trào dâng trong lòng, tôi nghiến răng chặt đến mức bật máu.

“Anh trai!” Cậu ta hét lên. “Em đã thực sự kính trọng anh như anh em ruột thịt! Nhưng tại sao... Tại sao anh lại làm vậy...?!”

“Ta đã căm ghét ngươi từ lâu rồi, Orkhart!” Tôi gầm gừ.

Đáng ghét. Đúng vậy, Orkhart. Ngươi thật đáng ghét. Ta căm ghét cái sự thật rằng dù ta tài giỏi hơn ngươi gấp bội, nhưng chính cái diện mạo ưa nhìn của ngươi đã đảm bảo mọi người luôn vây quanh ngươi, họ yêu quý ngươi và đối xử với ngươi tử tế hơn hẳn đối với ta. Ta căm ghét việc ngươi tước đoạt cả vị thế Thái tử của ta. Ta không thể làm gì khác ngoài việc căm hận ngươi.

Khác với ta, ngươi dường như có tất cả mọi thứ trong tay. Một người mẹ hiền từ, ba vị hôn thê tiềm năng luôn sùng bái ngươi và những cận thần đầy hứa hẹn. Sau khi vào học viện, ngươi tuyên bố đã tìm thấy tình yêu đích thực với con gái của một Nam tước vốn từng là thường dân. Ngươi vứt bỏ những ứng cử viên hôn nhân xuất sắc của mình để biến cô ta thành Vương hậu.

Cuối cùng, chẳng một ai yêu thương kẻ gớm ghiếc như tôi, và mối quan hệ giữa tôi với các ứng cử viên hôn nhân cũng chẳng đi đến đâu. Không có vợ, tôi không thể sinh người kế vị; để rồi cuối cùng, tôi buộc phải nhường lại tước vị Thái tử cho Orkhart. Tôi vốn chẳng còn lựa chọn nào khác.

Kể từ thời điểm đó, trả thù trở thành lẽ sống duy nhất của tôi. Tôi chẳng biết mình còn có thể sống vì điều gì khác nữa.

Tôi đã làm bất cứ điều gì có thể để bắt Orkhart và cái thế giới chuyên đối xử với những kẻ xấu xí như côn trùng này phải trả giá. Tôi tập hợp những kẻ có diện mạo khó coi giống mình, phát động một cuộc tấn công bất ngờ vào vương đô hòng lật đổ vương triều. Nhưng nhóm của chúng tôi không thể nào chống lại số lượng hiệp sĩ áp đảo mà hoàng cung điều động, và cuộc phục thù của tôi đã tan thành mây khói.

Orkhart im lặng một hồi lâu. Cậu ta khóc. “Vĩnh biệt, anh trai. Em cầu nguyện anh sẽ ra đi thật nhanh... và không phải chịu đau đớn.” Rồi cậu ta giơ tay lên, ra hiệu cho đao phủ.

Cho đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, cho đến khi lưỡi dao máy chém rơi xuống cái cổ trần trụi không chút phòng bị, tôi vẫn thầm nguyền rủa Orkhart bằng tất cả những gì mình có.

Ta căm ghét ngươi. Ta căm ghét ngươi. Và... ta đố kỵ với ngươi.

Tôi cũng vậy, tôi cũng chỉ muốn được yêu thương. Tất cả những gì tôi muốn là mọi người đối xử với mình thật tử tế, đối xử với tôi như cách họ đã làm với Orkhart.

Nếu có thể tái sinh, mình muốn có một ai đó, chỉ cần một người thôi, yêu thương mình.

Ngay khoảnh khắc lưỡi dao chạm vào cổ, tôi cảm thấy Thánh Giá Vàng, di vật của Vua Schwarz, tuột khỏi lồng ngực mình.

***

Và giờ đây tôi đã tái sinh, nhưng một lần nữa lại là vị Thái tử gớm ghiếc, Raphael Cheriotte.

Tôi có đôi mắt to đến mức đáng sợ, sống mũi cao nhưng thanh mảnh yếu ớt và đôi môi mỏng không chút sinh khí. Gương mặt tôi xấu xí đến mức tôi mặc định coi việc mọi người cau mày khi nhìn thấy mình là một lẽ đương nhiên. Ngay cả mẹ ruột và nhũ mẫu cũng ghét bỏ tôi, quá nhiều cung nữ trong cung đã sùi bọt mép và ngất xỉu khi chạm mặt tôi, đến nỗi căn biệt thự biệt lập nơi tôi sống chỉ tuyển dụng nam thị tùng và đầy tớ.

Cuộc sống hiện tại của tôi hầu như hệt như kiếp trước, và tôi tự hỏi liệu điều đó có nghĩa là Orkhart sẽ lại một lần nữa tước mất vị hiệu Thái tử của tôi, tất cả chỉ vì tôi không thể tìm được một người vợ.

Thật vậy, tôi nghe thấy mọi người trong cung bàn tán về con cái họ với sự pha trộn giữa tình thân và toan tính chính trị. Họ nói những câu đại loại như “Tôi thấy tội nghiệp cho tiểu thư nào phải cưới vị Thái tử gớm ghiếc đó”, “Chúng ta chỉ hy sinh một đứa con gái để kết thân với hoàng gia thôi, chuyện đó không thành vấn đề”, “Tôi thà không để con gái mình phải chịu đựng chuyện đó còn hơn...” và “Hôn nhân chính trị vốn là một phần của giới quý tộc thôi mà.”

Tại sao trên đời này tôi lại được tái sinh và bị buộc phải bắt đầu lại cuộc đời vẫn trong hình hài này chứ? Tôi không muốn bất kỳ ai xát muối vào lòng mình thêm nữa rằng tôi là kẻ không đáng được yêu thương. Tình yêu, cả tình cảm gia đình lẫn đôi lứa, đối với tôi là một thứ gì đó xa vời, giống như một ảo tưởng hoang đường.

...Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn muốn được yêu. Tôi muốn được chấp nhận.

Chỉ cần một người thôi cũng được, chỉ cần có một cô gái mỉm cười với tôi, thế là đủ rồi.

***

Với sự giúp đỡ của Ford, người anh em cùng bú sữa mẹ và cũng là cận thần riêng, tôi đã chuẩn bị xong xuôi để dự tiệc sân vườn. Và hôm nay, vẫn như mọi khi, trông tôi vẫn quái dị như thường lệ.

“Mặc bộ đồ nào cũng chẳng quan trọng khi ta sở hữu gương mặt này.” Tôi nói. “Thà rằng, Ford này, ta đeo mặt nạ có khi lại tốt hơn không? Sẽ ít thiếu nữ bị ngất xỉu hơn, và ta chắc chắn các nhân viên y tế sẽ rất hoan nghênh vì không phải vất vả chăm sóc họ.”

“Nhưng đây là tiệc sân vườn chứ đâu phải tiệc hóa trang đâu ạ...” Ford chân thành đáp lời, vẻ mặt đầy trăn trở. Suốt cả tuần qua, tôi đã không ngừng than vãn một cách thảm hại về buổi tiệc này, ngay cả cho đến tận phút cuối cùng, vậy mà ann ấy vẫn kiên nhẫn chịu đựng tôi.

Ở kiếp trước, Ford cũng là cận thần của tôi và đã phục vụ tôi cho đến tận giây phút cuối cùng. Anh ấy từng khuyên ngăn tôi đừng mưu toan lật đổ vương triều, và cũng chính anh là người đã lén gửi nhu yếu phẩm cho tôi khi tôi bị tống giam trong ngục tối. Đến tận bây giờ, tôi vẫn cảm thấy sợi dây gắn kết sâu sắc đó với anh.

“Ít nhất thì hãy để ta khoác thứ gì đó có mũ trùm đi.” Tôi nài nỉ.

“Chỉ là một buổi tiệc sân vườn thôi mà, nó sẽ kết thúc trước khi ngài kịp nhận ra thôi.” Ford trấn an. “Hay là ngài định cứ thế chấp nhận những ứng cử viên hôn nhân do Vương hậu chọn, Điện hạ Raph?”

Lần trước cũng vậy. Tôi đã đồng ý với những ứng cử viên mà mẹ chọn, tiểu thư Kleist, tiểu thư Wagner và tiểu thư Bartles. Thế nhưng, chẳng một ai trong số họ trở thành cô dâu của tôi. Dẫu vậy, lần này tôi vẫn không đủ can đảm để tự mình chọn ứng cử viên. Thà để mẹ chọn thì hơn, vì nếu tôi tự chọn, điều đó sẽ ngầm hiểu rằng tôi có chút cảm tình với họ, mà chẳng ai lại muốn nhận tình cảm từ tôi cả. Thậm chí, việc tôi tỏ ý thích thú còn có thể khiến những cô gái tội nghiệp đó phải chịu khổ sở.

Tôi thở dài, gật đầu với Ford. “Mẹ chắc chắn sẽ chọn con gái của các gia tộc Công tước Kleist và Wagner. Thật bất hạnh cho những đứa trẻ đáng yêu đó khi phải làm vật tế cho vị Thái tử gớm ghiếc này...”

“Điện hạ Raph, xin ngài đừng nói như vậy nữa.” Ford khiển trách. “Thần biết rõ ngài là một quý ông rất nhân hậu. Thần tin chắc rằng, một khi có thiếu nữ nào hiểu được bản tính của ngài, cô ấy nhất định sẽ mở lòng với ngài.”

“Ford à, anh thực sự tin rằng ngoài kia có cô gái nào chịu dành đủ thời gian bên ta để tìm hiểu tính cách của ta sao?” Tôi vặn lại.

Ford im lặng.

Tôi quan sát anh qua hình ảnh phản chiếu trong gương. Tôi đoán anh có ngoại hình trên mức trung bình. Mái tóc và đôi mắt màu xanh lá đậm, một màu sắc mang lại cảm giác bình yên. Và mặc dù anh lớn hơn tôi năm tuổi, nhưng đôi lông mày xếch và rậm khiến anh trông trẻ hơn tuổi thật. Tôi không khỏi ước ao mình có được dù chỉ một chút diện mạo như anh.

Tôi không cần phải đẹp trai. Chỉ cần tôi nằm trong chuẩn mực có thể chấp nhận được của mọi người, tôi đã không phải cảm thấy việc đi dự tiệc sân vườn giống như đang tự xé nát trái tim mình thành từng mảnh thế này.

Tôi thở dài, quay sang Ford và vỗ nhẹ vào vai anh. “Nếu cần thiết, sau khi kết hôn ta sẽ sống cả đời sau một chiếc mặt nạ. Ta tin rằng người vợ tương lai của mình sẽ biết ơn vì điều đó.”

“Điện hạ Raph... Ngài biết thần chỉ mong ngài được hạnh phúc mà.” Ford trông như sắp bật khóc. Anh thực sự là một tâm hồn nhân hậu.

***

Tôi bước vào phòng chờ của khu vườn và gặp Orkhart đã đợi sẵn ở đó. Dù cậu ta chỉ đang ngồi uống trà, nhưng trông vẫn hệt như một bức tượng về vị anh hùng lộng lẫy nào đó. Đôi mắt xanh thẳm dưới hàng lông mày rậm uy nghiêm tỏa sáng rực rỡ như những vì sao, làm lóa mắt tất cả những người xung quanh. Khuôn miệng rộng đầy nam tính và cả hàm răng trắng đều tăm tắp đằng sau đôi môi dày, mọi thứ đều hoàn hảo đến mức khiến dạ dày tôi quặn lên vì giận dữ. Màu tóc và màu mắt của chúng tôi có thể giống nhau, nhưng giữa hai người là cả một thế giới khác biệt.

Orkhart bắt gặp ánh mắt tôi, cậu ta mỉm cười và khẽ ngân nga một giai điệu vui vẻ. Trong đôi mắt ấy không hề có lấy một chút ghê tởm. Cậu ta thực sự là một người tốt, cả bên trong lẫn bên ngoài, và chính điều đó lại khiến một luồng cảm xúc đen tối, tồi tệ cuộn trào và xoáy sâu trong lòng tôi.

“Đừng lo lắng, anh trai. Thư giãn đi và dùng chút trà nhé.”

Phải mất một lúc tôi mới có thể đáp lời. “Cảm ơn lời khuyên của em, Orkhart.”

Orkhart liếc mắt nhìn một hầu gái, cô nàng đỏ bừng mặt khi chuẩn bị thêm trà.

Cũng giống như kiếp trước, Orkhart luôn là trung tâm của mọi hoạt động. Cậu ta có rất nhiều người hầu kẻ hạ và thường xuyên gặp gỡ mẹ mình. Những công tử, tiểu thư thuộc phe cánh của mẹ cậu ta gửi nhiều lời mời tiệc trà đến mức hầu như ngày nào cậu ta cũng đi ra ngoài.

Orkhart là người duy nhất sở hữu tất cả những gì tôi hằng khao khát.

Dù việc nhìn thấy tôi khiến cô hầu gái buồn nôn, cô ấy vẫn kính cẩn dâng trà. Nếu không uống, có lẽ tôi sẽ không chỉ bị coi là một vị hoàng tử gớm ghiếc, mà còn là kẻ tồi tệ nhất trong những kẻ tồi tệ vì đã xem thường lòng tốt của em trai mình. Tôi giữ im lặng và nhấp một ngụm trà.

“Ngay sau khi chào hỏi xong mọi người, em sẽ quay lại giúp anh phần giới thiệu nhé.” Orkhart nói.

“Không cần bận tâm về anh đâu, Orkhart.” Tôi đáp. “Chẳng phải em cũng có những ứng cử viên kết hôn của riêng mình cần tìm sao?”

“Anh trai, sao anh lại cứ làm như chuyện này không liên quan gì đến mình vậy? Anh cũng phải chọn ứng cử viên cho riêng mình mà!”

“Không giống như em, anh không có cái xa xỉ phẩm gọi là quyền lựa chọn.”

“Chưa bắt đầu tiệc mà đã bỏ cuộc thì có ích gì chứ, anh trai?” Orkhart hỏi, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Mình phải nhỏ mọn đến mức nào đây khi ngay cả cái nhìn của em trai cũng khiến mình khó chịu?

“Hơn nữa.” Cậu ta tiếp tục. “Biết đâu hôm nay chính là ngày anh gặp được người đặc biệt của đời mình thì sao?”

Đây chính là thói quen đáng ghét nhất của Orkhart, thành tâm và chân thành ngưỡng mộ tôi, lo lắng cho tôi và đặt những kỳ vọng sai lầm lên tôi với tư cách là anh trai của cậu ta. Tôi căm ghét điều đó ở người em cùng cha khác mẹ này... và cũng vô cùng đố kỵ với cậu ta vì điều đó.

Orkhart là hiện thân của thiện chí, dĩ nhiên ai cũng yêu quý cậu ta. Chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có ai muốn làm hại cậu ta. Giá như cậu ta là kiểu người thích khoe khoang vẻ ngoài và nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm; nếu vậy, ít nhất tôi đã có thể vớt vát lại được chút lòng tự trọng ít ỏi của mình.

Thật nhục nhã khi nghĩ theo cách này.

“Em sẽ cố gắng hết sức để ở bên cạnh anh suốt buổi tiệc. Em sẽ bảo vệ anh.” Orkhart hứa hẹn.

Qua khung cửa sổ, ánh nắng lung linh chiếu xuống Orkhart. Chỉ bằng việc tồn tại thôi, em trai tôi đã đập tan lòng tự trọng vốn đã nhỏ bé của tôi thành từng mảnh vụn. Cả về tâm hồn lẫn thể xác, cậu ta mới là một vị hoàng tử thực thụ, tỏa sáng theo nhiều nghĩa, không giống như tôi, kẻ gớm ghiếc từ trong ra ngoài.

f92efad1-d84c-486d-a576-002ec87ed967.jpg

***

Ngay khi tôi vừa đặt chân vào nơi tổ chức tiệc sân vườn, những tiếng thét kinh hoàng đã bao trùm bầu không khí.

“Áaaa! Quái vật kìa!”

“Mẹ ơi! Mẹ ơi cứu con!”

Tôi quay mặt đi, không dám nhìn cảnh những cô gái sùi bọt mép ngất xỉu và những cậu trai bật khóc nức nở. Đây chính là lý do tôi không muốn tham dự buổi tiệc này. Tất cả những gì tôi có thể nhớ về sự kiện này ở kiếp trước chỉ là việc tôi đã phải tuyệt vọng kiềm chế những giọt nước mắt như thế nào.

Tôi liếc nhìn Orkhart. Cậu ta đã bị các cô gái vây kín; qua kẽ hở giữa đám trẻ, tôi thấy cậu ta đang gửi cho tôi một cái nhìn lo âu. Ford, người đứng cách tôi một khoảng cùng với các hiệp sĩ canh gác, cũng đang lo lắng quan sát tôi và bồn chồn vặn vẹo đôi bàn tay.

Nhưng đây không phải lần đầu tôi dự buổi tiệc này. Những ánh nhìn lạnh lẽo từ lũ trẻ xung quanh quả thực rất ngột ngạt, nhưng lần thứ hai này có vẻ không tệ đến mức đó.

Ít nhất, đó là những gì tôi tự nhủ khi cúi gằm mặt xuống đất.

Đột nhiên, tà váy thanh tao xuất hiện trong tầm mắt tôi. Tôi rụt rè ngẩng đầu lên, và khi tầm mắt tôi chạm đến mức ngang ngực, cô tiểu thư trẻ tuổi trước mặt khẽ nhún người chào. Đầu cô ấy cúi xuống và mái tóc màu hồng hoa hồng che khuất khuôn mặt, khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm.

Điều này chưa từng xảy ra trong kiếp trước của tôi. Chưa bao giờ có một cô gái nào chủ động tiến lại gần tôi như thế cả.

Sự việc này khiến tôi bối rối tột độ, và một khoảng thời gian dài trôi qua trước khi tôi nhận ra mình thực sự phải lên tiếng đáp lại cô ấy. Khi tôi vẫn còn đang trong cơn hoảng loạn, cô ấy ngẩng đầu lên.

“Thần là Cocolette, con gái của Hầu tước Blossom.” Cô ấy nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chim sơn ca. “Thật vinh dự cho thần khi được diện kiến ngài.”

Cô ấy mỉm cười, và ngay lập tức, vẻ đẹp lộng lẫy phi thường của cô ấy khiến tôi cạn lời.

Tiểu thư Blossom có đôi mắt to, trong veo như màu ngọc Peridot; đôi gò má và làn môi hồng nhạt; cùng những đường nét thanh tú như một nàng tiên nhỏ. Cứ như thể nữ thần sắc đẹp đã tự tay nhào nặn ra cô ấy trước khi để cô ấy bước đi giữa nhân gian này vậy.

Tôi không thể hiểu tại sao, nhưng đôi mắt của tiểu thư Blossom không hề chứa đựng một chút ác cảm nào dù diện mạo của tôi gớm ghiếc đến thế, ngược lại, chúng còn có chút gì đó trìu mến.

Tôi cảm thấy như mình vừa chứng kiến một trong những kỳ quan của thế giới, một kỳ quan vượt xa những gì mà một kẻ phàm trần như tôi có thể tiếp nhận. Tiểu thư Blossom đã hoàn toàn hớp hồn tôi, trong khi nụ cười nhân hậu của cô ấy lại làm tôi hoang mang. Lồng ngực tôi thắt lại, đôi má nóng bừng, trái tim tôi đau nhói và tôi cảm thấy muốn khóc. Suốt lúc đó, tôi vẫn thấy ghê tởm sự xấu xí của chính mình, nhưng—nhưng tôi chỉ muốn được tiếp tục nhìn ngắm cô ấy...

Đột nhiên, tôi nhớ lại những lời của Orkhart lúc nãy: “Biết đâu hôm nay chính là ngày anh gặp được người đặc biệt của đời mình thì sao?”

Và từ sâu thẳm tâm hồn tôi, một tình yêu mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến tôi muốn bám víu vào cả những lời nói đáng ghét của Orkhart, đã đột ngột được sinh ra.

Tôi hầu như không thể nhớ nổi mình đã đi đến vườn hồng bằng cách nào. Dù vậy, cảm giác về bàn tay mềm mại của tiểu thư Blossom mà tôi đang nắm để hộ tống cô ấy đã nhắc nhở tôi rằng đây là sự thật chứ không phải một giấc mơ.

Ồ, hóa ra bàn tay của một cô gái có cảm giác như thế này sao. Tôi thầm nghĩ. Hơi ấm từ nó khiến tôi gần như trào nước mắt. Tôi chưa bao giờ biết đến cái chạm tay của mẹ mình, cũng không nhớ nổi mình đã từng nắm tay nhũ mẫu chưa; vì vậy, việc chạm vào tay tiểu thư Blossom là lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm từ một người phái nữ.

Trong lúc chúng tôi sánh bước bên nhau, tôi lén nhìn trộm góc nghiêng xinh đẹp của tiểu thư Blossom, nhưng có vẻ như cô ấy đã nhìn tôi suốt từ nãy đến giờ, và ngay lập tức hai ánh mắt vô tình chạm nhau. Cô ấy nở một nụ cười dịu dàng và toàn thân tôi bùng cháy vì sự thẹn thùng nóng rực.

Tại sao ở kiếp trước tôi chưa từng bắt gặp cô gái xinh đẹp này? Tôi chắc chắn rằng, nếu cô ấy bước chân vào giới thượng lưu, cô ấy sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Cô ấy thuộc gia tộc Blossom. Tôi nhận ra.

Tôi khẽ thốt lên kinh ngạc. Trong kiếp trước của tôi, Hầu tước Blossom không có con ruột. Người vợ yêu quý của ông đã qua đời khi còn khá trẻ, và kỷ vật duy nhất còn lại là cô con gái cưng cũng đã mất mạng trong một đợt dịch bệnh từ khi còn nhỏ. Vì lẽ đó, Hầu tước Blossom đã nhận con nuôi, nhưng— 

Để tìm hiểu xem kiếp này có gì khác biệt, tôi đã hỏi tiểu thư Blossom vài câu. Cô ấy có vẻ thắc mắc nhưng vẫn trả lời tất cả.

Đúng như mình nghĩ. Tôi nhận ra. Ở kiếp trước, tiểu thư Blossom đã qua đời trong dịch bệnh.

Vì lý do nào đó, lần này cô ấy đã sống sót qua cơn bạo bệnh. Điều đó có nghĩa là Hầu tước Blossom đã không nhận con nuôi, và giờ đây tôi có thể gặp được con gái ruột của ông. Tiểu thư Blossom lộng lẫy như một nữ thần; tôi không thể tin được cô ấy đang ở đây, lại còn mỉm cười với một kẻ gớm ghiếc như mình.

Tại sao một cô gái tuyệt vời như vậy lại trò chuyện với một kẻ như... mình...?

Ngay khi ý nghĩ đó xẹt qua đầu, tôi nghiêng đầu hoài nghi. Tôi đã quá đắm chìm trong những rung động đầu đời mà quên mất rằng mình nên cảnh giác hơn. Tại sao tiểu thư Blossom lại tốt với tôi như vậy?

Cô ấy trông không giống như đang diễn kịch. Thường thì khi các cô gái nhìn thấy tôi, họ cảm thấy một sự ghê tởm bản năng đến mức không thể nào gượng cười nổi.

Sự tử tế của tiểu thư Blossom dành cho tôi dường như là chân thành. Nhưng nếu vậy, lý do là gì? Nếu sự tử tế đó bắt nguồn từ lòng thương hại, thì cô ấy đang hành động quá tàn nhẫn, bởi chúng tôi đang ở một buổi tiệc quyết định các ứng cử viên kết hôn. Cô ấy hẳn phải biết rằng việc đối xử tốt với tôi ngay lúc này có thể khiến tôi chọn cô ấy. Thực tế là, tôi đã bắt đầu xiêu lòng theo hướng đó.

Rồi tôi chợt nghĩ: Hay là Hầu tước Blossom muốn tiếp cận hoàng gia?

Gia tộc Blossom quản lý lãnh địa rất ổn định, nhận được sự tin tưởng của cả hoàng gia lẫn dân chúng. Hầu tước hiện tại luôn giữ thái độ trung lập trong bối cảnh cung điện đang bùng nổ xung đột giữa phe Vương hậu và phe Vương phi. Có lẽ điều gì đó đã thay đổi, khiến ông ra lệnh cho con gái mình tiếp cận Thái tử... và nếu đúng là như vậy, tôi chẳng mong cầu gì hơn thế.

Tôi thậm chí không dám mơ mộng viển vông rằng tiểu thư Blossom lại yêu một kẻ như mình. Nhưng nếu cô ấy tiếp cận tôi với ý định trở thành Vương hậu, thì lợi ích của chúng tôi hoàn toàn trùng khớp.

Tôi rụt rè dò hỏi về ý định của Hầu tước Blossom, và dù cô ấy kịch liệt phủ nhận, cô ấy lại tỏ ra vô cùng bối rối. Có vẻ như cô ấy rất dở nói dối.

Cuối cùng, tôi không kiềm lòng được mà hỏi khẽ. “Chẳng lẽ tiểu thư không thấy diện mạo của ta xấu xí đến nhường nào sao?”

“Không đúng đâu, Điện hạ.” Tiểu thư Blossom tranh luận. “Hoàn toàn không đúng chút nào!”

Đối với mọi người, tôi là kẻ gớm ghiếc, vậy mà cô ấy lại đang tuyệt vọng tìm cách an ủi tôi. Những lời nói dối ngọt ngào đó làm dịu bớt nỗi đau trong tôi, và nó khiến tôi chắc chắn rằng cô ấy đang mẫn cán thực hiện mệnh lệnh của cha mình. Bất kể ý định của nhà Blossom là gì, đây chính là cơ hội của tôi. Nếu cô ấy thuộc về tôi, đó là tất cả những gì tôi cần.

Với ý nghĩ đó, tôi đối diện với cô ấy, để rồi nghe thấy tiếng gọi của đứa em trai đáng ghét từ đằng xa.

***

Lẽ tự nhiên, tôi đã không lường trước được việc Orkhart lại chọn Coco làm ứng cử viên của mình. Cậu ta có thể có bất cứ cô gái nào cậu ta muốn cơ mà. Tôi nghĩ thầm trong giận dữ.

Dẫu vậy, dù thế nào đi nữa, lịch sử sẽ lặp lại. Orkhart sẽ lại vào học viện, gặp cô con gái Nam tước mà cậu ta gọi là tình yêu đích thực, lúc đó cậu ta sẽ tỉnh ngộ thôi.

Nhưng mình có linh cảm chẳng lành về chuyện đó. Tôi không khỏi suy nghĩ.

Ngay cả như vậy, tôi vẫn có vị trí kế vị cao hơn Orkhart, nên trừ khi có chuyện gì đó chưa từng thấy xảy ra, tôi chắc chắn sẽ cưới được Coco... ngay cả khi trái tim cô ấy không hướng về tôi. Lồng ngực tôi thắt lại bởi một cơn đau nhói đột ngột.

“Tiểu thư Blossom đúng là một thiếu nữ đáng yêu.” Ford vui vẻ nói trong khi giúp tôi cởi bỏ trang phục dự tiệc. Rõ ràng là anh ấy đã quan sát kỹ Coco suốt buổi tiệc và cảm thấy hài lòng. “Thần thực lòng mong ngài tìm thấy hạnh phúc, Điện hạ Raph.”

“Cảm ơn anh, vẫn như mọi khi, Ford.”

“Ngài không được nhượng bộ Điện hạ Orkhart dù chỉ một bước, Điện hạ Raph.” Ford thúc giục. “Ngay cả khi trái tim tiểu thư Blossom có nghiêng về phía ngài ấy, chỉ cần chúng ta nhận được thánh chỉ từ Đức vua lập cô ấy làm vợ ngài, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tôi khựng lại. “Ta biết.”

Ngay cả Ford, người không mong gì hơn ngoài hạnh phúc của tôi, cũng nói ra những lời phũ phàng như vậy.

Ta biết. Ta biết rõ hơn ai hết.

Tôi lẽ ra không bao giờ nên nuôi dưỡng ý nghĩ rằng một cô gái xinh đẹp như nàng tiên mùa xuân như Coco lại có thể thực lòng yêu một kẻ gớm ghiếc như mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!