“Apollo à… em xinh đẹp lắm đó.”
Đó là những gì Tomio nói sau khi tôi hoàn thành phần trình diễn. Anh ấy nhìn tôi trên sân khấu với ánh mắt đầy ngạc nhiên, và có một chút bối rối nữa. Giời ạ… nhớ lại thôi cũng thấy tim đập loạn nhịp lên.
“Mmmmph—!!”
Xinh đẹp. Không phải dễ thương hay ngầu – nhấn mạnh là xinh đẹp!!
Tôi vùi mặt vào chiếc gối, đạp chân lên xuống vào giường như con ngốc.
“Apollo, ồn quá đó.”
“X-Xin lỗi…”
Miệng thì xin lỗi Guri-ko nhưng trong đầu tôi vẫn phát đi phát lại khung cảnh đó. Tomio khiến tôi bất ngờ đến mức tôi có chút gắt gỏng vì xấu hổ quá mức.
“B-Baka! Ghê tởm! Quấy rối tình dục!”
“Ê, anh đang khen em mà! Nặng lời quá đấy!”
…Sau đó tôi vẫn nhắn tin xin lỗi anh, nhưng mà có vẻ mình đi hơi xa thật. Chắc mình nên tặng anh ấy gì đó để xin lỗi trực tiếp vậy.
…Vấn đề là, bên trong tâm hồn tôi vẫn là một thằng con trai. Được khen bởi một thằng con trai khác đáng lý ra sẽ không khiến tôi mất trí đến như thế này, dù sao thì, tôi vẫn muốn được nghe lời khen từ phía con gái hơn cơ. Và giờ thì nhìn xem.
Khoản khắc Tomio thốt lên hai chữ “xinh đẹp”, tôi cảm thấy tâm trí bay lên chín tầng mây. Cả ngoại hình và vũ đạo đã được tôi chăm chút từng ly từng tí, giờ đây đã được công nhận. Chết tiệt, tim mình lỡ mất một nhịp rồi.
Đã được hai tháng kể từ ngày tôi trở thành một Mã Nương. Thời gian càng thay đổi, tôi càng cảm thấy mình đang đổi thay từng ngày…
Nhưng bây giờ thì tập trung vào trận ra mắt cái đã.
Một ngày trước ngày diễn ra trận ra mắt.
Mọi khâu chuẩn bị đều đã hoàn tất, và tôi đang ở trong phòng của huấn luyện viên để họp bàn chiến thuật.
Chặng đua ra mắt của tôi được tổ chức tại trường đua Tokyo – 2000m đường cỏ, tám Mã Nương, vòng ngược chiều kim đồng hồ. Tôi bắt đầu từ làn ngoài, chạy qua vài đoạn dốc lên xuống, trước khi tiến đến đoạn thẳng cuối, nơi một con dốc cao 2m chực chờ ngay trước vạch đích.
Dốc lên sẽ luôn là một trở ngại đối với kiểu chạy dẫn đoàn của tôi. Và đoạn thẳng cuối tại chính trường đua này thì sao? Nó sẽ hủy diệt quán tính của phong cách chạy phụ thuộc nhiều vào tốc độ. Những Mã Nương chạy dẫn đoàn như tôi không có nhiều thể lực so với các Mã Nương chạy giữa đoàn, nên là khi đến được con dốc đó, thì nhịp độ của chúng tôi sẽ loạn hết cả lên.
Nhưng mà… nếu giữ được thể lực từ đầu đến cuối thì sao? Sẽ là một câu chuyện khác.
Một tiền lệ duy nhất đã thực hiện điều đó một cách hoàn hảo chính là Silence Suzuka.
So với chị ấy, kiểu “nhắm mắt chạy bừa” của tôi trông như một sự xúc phạm.
Silence Suzuka – Mã Nương đã đạt chuỗi thắng 6 trận liên tiếp trước khi phải chịu một chấn thương chết người – đã được người đời coi là mạnh nhất tại Nhật Bản. Nếu tôi có thể chạy được như chị ấy, duy trì một khoảng cách lớn so với những người khác, thì không có ai trong đoàn có thể bắt kịp được tôi cả.
Ai trong đời cũng phải có ước mơ, và ai trong đời cũng phải có một làn thất bại…. Được, tôi khai, là tôi được truyền cảm hứng từ cách chạy của Suzuka. Nhưng, tại sao khoảng cách giữa tôi với chị ấy lại lớn đến chừng này? Đây là… thiên phú sao?
“Apollo… Apollo… Em nghe anh nói không?”
“Vâng, vâng~~”
“Chắc không? Trông em như đang suy nghĩ chuyện khác vậy… Thôi kệ đi.”
Sau khi điểm qua một số tính chất của trường đua thì Tomio đưa cho tôi bản in về các lượt đăng ký trong trận này.
“Được rồi, Apollo. Em sẽ xuất phát tại cổng phía ngoài.”
“…Vâng.”
“Em chắc là biết rồi, nhưng duy trì vị trí dẫn đầu từ cổng ngoài như thế này là vô cùng khó khăn và tàn nhẫn.”
Với kiểu chạy dẫn đoàn của tôi thì cổng xuất phát phía ngoài là một bất lợi vô cùng lớn. Tệ hơn nữa là trường đua Tokyo cự ly 2000m có một khúc cua ngay sau khi xuất phát. Nếu tôi tăng tốc quá mức thì tôi sẽ vọt ra làn ngoài và tự tạo bất lợi cho mình. Nhưng nếu tôi tăng tốc không đủ thì sẽ bị đoàn ngựa tràn qua và mất khả năng duy trì vị trí dẫn đầu.
Tôi học được điều này cũng từ kinh nghiệm quý báu tại lần tập xuất phát – rất nhiều lần. Cảm giác khá tệ. Gần như là bất khả thi để tôi có thể duy trì nhịp độ thông thường của mình. Nhưng… có lẽ mình cần phải tin vào thời gian mà mình và Tomio đã dành ra luyện tập.
Vẫn còn một vấn đề nữa. Có một Mã Nương chạy dẫn đoàn tên là Jarajara được xếp ở vị trí cổng bên trong.”
“Jarajara ở cổng số 2 – tức là em sẽ phải tranh giành vị trí đầu tiên trong khi còn sỡm như thế này. Nếu quy về cuộc đua tốc độ thì nhịp độ trường đua sẽ loạn hết cả lên, nhưng một khi nó đã trở thành như thế thì sẽ tận dụng được năng lực của em.
“Do em đã quá quen với việc bứt tốc rồi.”
“Chính xác. Thể lực của em giờ đang ở tầm mức Mã Nương năm Junior rồi. Hãy đá số tăng ga và đá đít cậu ấy đi.
Kể cả khi tôi vẫn đang điều chỉnh sao cho phù hợp với cự ly trung, thì đây vẫn sẽ là một cuộc so về thể lực có lợi cho tôi. Chìa khóa dẫn đến chiến thắng là xuất phát thật tốt. Một bước lỡ chân cũng có thể hủy diệt sự nghiệp và tương lai của Mã Nương chạy dẫn đoàn.
Tôi càng nghĩ nhiều về trận ra mắt ngày mai thì 2 cảm xúc kỳ vọng và lo âu của tôi dường như đã bắt đầu mâu thuẫn với nhau. Một chút thôi, nhưng những kỳ vọng của tôi vẫn lớn hơn.
Tôi muốn chiến thắng.
Tôi muốn dành tặng cho huấn luyện viên của mình chiến thắng đầu tiên.
Không phải muốn – Tôi bắt buộc phải thắng.
Với quyết tâm chiến thắng tràn trề, trái tim của Apollo Rainbow đang đập liên hồi theo chiều hướng tốt nhất có thể.
Tất nhiên là có nhiều yếu tố cần phải xem xét ngoài cảm xúc thuần túy. Nếu tôi không thể ăn được đủ tiền thưởng từ những trận đấu ra mắt như thế này, sẽ có nguy cơ tôi bị loại khỏi những trận đấu về sau này. Có những điều tôi không hề mong muốn một chút nào: một là thua cuộc, hai là rơi vào một chuỗi những lần tạch bốc thăm suất chạy. Tôi phải thắng trận đua này. Tôi phải chứng minh được giá trị của mình.
Twinkle Series không chỉ có thể thao, mà còn có cả kinh tế nữa. Tiền là gì? Là vua. Trong game Uma Musume, “lượng fan” là yếu tố định đoạt tấm vé vào những chặng đua danh giá, nhưng thực tế, thì tổng tiền thưởng tích lũy mới là thứ được xét đến.
Chỉ có top 5 mới được nhận tiền thưởng, với tổng tiền thưởng cho mỗi chặng đua được chia ra thành các khoản thưởng chính và các khoản bổ sung. Và tổng tiền thưởng tích lũy từ việc này sẽ quyết định xem bạn có đủ điều kiện tham gia các chặng đua có thứ hạng không.
Nói tóm lại thì, thắng là được. Nhưng nếu dễ đến thế thì đã không phải chật vật đến mức này.
“Kết thúc cuộc họp. Em hãy nghỉ ngơi đi!”
“Vâng ạ!”
Khi Tomio bắt đầu xóa bảng thì tôi quay người định rời đi, rồi lại đứng lại.
“…A!”
Ừ ha. Có một điều mà mình cần nói.
Tôi quay người lại về phía Tomio và giơ nắm đấm.
“Này, Huấn luyện viên.”
Tôi vừa tuyên bố, vừa nở một nụ cười nhạt – phần để tự trấn an, nhưng chủ yếu là tôi muốn anh ấy nghe cho thật rõ.
“Ngày mai em chắc chắn sẽ chiến thắng.”
Tôi không đọc được biểu cảm trên khuôn mặt anh ấy. Nhưng sau một thoáng thì Tomio cũng cười lại và cụng nắm đấm của anh với tôi.
“Chắc chắn phải thế rồi. Cố hết sức nhé, Apollo.”
Được rồi, chờ đến ngày mai thôi.
Đây là trận đua thứ 4 trong ngày được diễn ra tại Trường đua Tokyo. Trời quang mây tạnh, nền đất cứng. Theo như lịch trình ban đầu, trận ra mắt này sẽ có 8 Mã Nương.
Sau khi đeo tấm biển số lên bộ đồ thể dục, tôi bắt đầu kiểm tra một lượt với Tomio.
“Móng ngựa, check. Tóc, đẹp. Cơ mông và đùi, tốt. Giãn cơ khởi động, đã xong. Với anh thì em bây giờ rất hoản hảo.”
Như tôi của ngày trước thì sẽ coi việc Tomio nhắc đến “cơ mông” là quấy rối tình dục. Nhưng giờ thì điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Chiến thắng mới là điều quan trọng nhất.
Không, tôi phải hủy diệt những đối thủ khác. Tôi muốn bước qua xác của tất cả những kẻ ngáng đường, ép họ phải chịu thất bại cay đắng nhất. Lòng hiếu thắng của tôi quá mức kinh khủng, quá đỗi áp đảo, đến mức tôi cũng nhìn ra được nó xấu xí đến nhường nào. Và tôi tự hào về điều đó.
Khi tôi liếc mắt qua chiếc gương trong phòng chờ, có một Mã Nương tóc xám với linh hồn rực cháy nhìn lại tôi. Thể trạng hiện giờ của tôi quá hoàn hảo. Tập trung tuyệt đối. Kể cả khi cự ly trung không phải là thế mạnh của tôi, tôi tự tin mình có thể về nhất.
Tôi khoanh tay tự ôm lấy thân mình, cố gắng kiềm chế cảm xúc bùng cháy của bản thân. Tôi thấy mình đang run rẩy. Sợ? Có thể. Hoặc đó là thứ mà các chiến binh gọi là khát máu. Dù sao thì, tôi chỉ cần thực hiện mọi thứ đúng như cách tôi đã được huấn luyện.
“Apollo, Apollo. Em có sao không? Anh thấy em run rẩy nãy giờ đó.”
Giọng nói của Tomio vang lên trong đầu tôi trước khi bàn tay anh ấy đặt lên vai tôi.
“Trainer à… Em ổn.”
Tôi không thấy run nữa. Cảm giác như thể tôi đã chia sẻ phần nào cảm xúc của mình cho anh vậy.
Phải rồi… tôi không hề cô đơn. Anh ấy luôn ở đây. Trainer luôn sánh bước bên tôi.
Không có gì phải sợ cả. Tôi, không, chúng ta có thể làm được.
Tôi cầm lấy tay anh, nắm chặt.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Và giờ đây, mọi ngôn từ đều là không cần thiết.
Sau khi tạm biệt Tomio, tôi bước đến đường hầm dẫn ra ngoài. Theo sự chỉ dẫn của nhân viên, tôi đến được con đường hướng đến trường đua.
Tôi thấy bình tĩnh đến lạ thường. Tôi bước từng bước, chậm rãi, mà vô cùng tự tin. Khi tới được trường đua, tôi nở một nụ cười thật tươi và vẫy tay chào đám đông khán giả.
“Cổng số 8, số hiệu 8 – Apollo Rainbow. Hạt giống số 3 của cuộc đua ngày hôm nay.”
“Không có quá nhiều thông tin được biết đến về cô ấy, nhưng nghe đồn rằng đây là một Mã Nương chạy dẫn đoàn. Cá nhân tôi xin ủng hộ cô ấy nhiều nhất.”
Không có quá nhiều khán giả, nhưng đối với một trận ra mắt thì như này cũng là khá ổn Những fan trung thành đang chen chúc ở phía trước khu vực hàng rào và đang dán mắt vào từng đứa chúng tôi. Xen lẫn giữa những lời xì xào, tôi nghe được vài câu nói.
“Chính là Apollo Rainbow – nhớ lời tao, kèo này thơm nhất.”
“Mắc gì mạnh mồm dữ vậy?”
“Nhìn kỹ xem. Cơ bắp săn chắc, làn tóc bóng mượt. Đuôi cô ấy đang vẫy xung quanh, cho thấy rằng cô ấy đang ở trạng thái quá hoàn hảo, và quan trọng nhất là trông cô ấy vô cùng bình tĩnh so mới một Mã Nương đua trận ra mắt.”
“Hmmm… Anh nói tôi mới thấy đấy. Ê – mới nhớ ra luôn, thằng bạn tôi bảo huấn luyện viên của cô ấy trước đây là huấn luyện viên phụ của McQueen đó.”
“Thật luôn? Như này thì đặt nhiều hy vọng được rồi.”
Tôi bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu qua loa linh tinh và bước đến cổng xuất phát. Trước mắt tôi là 7 đối thủ. Cần lưu ý một vài vị trí, hạt giống số 1, cũng chạy dẫn đoàn, Jarajara, và hạt giống số 2, Against Gale.
Chúng tôi đánh mắt nhìn nhau, cảm tưởng như giữa những ô cổng thật sự có tia sét truyền giữa những đôi mắt của chúng tôi. Khoảnh khắc Jarajara và Against Gale khóa ánh mắt lên tôi, ánh lửa khao khát chiến thắng bùng lên trong mắt họ. Hah. Thảo nào họ được kỳ vọng cao đến vậy. Đúng như Tomio đã cảnh báo, họ đúng là ở một đẳng cấp khác so với những vị trí còn lại.
Không sao cả. Hãy nhe nanh vuốt và để cơn khát máu của ta nuốt chửng tất cả.
Tôi sẽ cho từng đứa các cậu hít no khói. Đừng nghĩ đến chuyện ngáng đường được tôi.
Tôi gầm gừ trong miệng và quay gót.
Cuối xuân. Dưới bầu trời trong xanh là tiếng hò reo của các khán giả.
“Dưới trường đua Tokyo hiện tại là một bầu trời quang đãng. Tình trạng nền trường đua khá cứng.”
“Đúng là điều kiện hoản hảo cho một trận ra mắt, phải không?”
Tôi đạp móng ngựa của mình lên nền cỏ vài cái để kiểm tra nền đường. Mà cũng chẳng cần thiết lắm, thể trạng hoàn hảo của tôi là khỏi phải bàn cãi. Đây cũng như là một nghi thức thôi.
Lần lượt từng Mã Nương trước mặt tôi đang tiến vào cổng xuất phát của mình. Không như đợt tuyển chọn, thì không một ai chần chừ mà vào cổng cả. Có vẻ mọi người đều đã qua bài kiểm tra với cổng xuất phát nhỉ.
Một khi cô gái thứ 7 đã yên vị thì tôi cũng bước vào cổng của mình.
“Ở rìa bên ngoài, hạt giống số 3 Apollo Rainbow đã vào vị trí!”
“Hãy nhìn đi, cô ấy đang vô cùng tập trung!”
Trong cổng xuất phát, thế giới của tôi chỉ còn là một tia sáng len lỏi qua cánh cổng. Tôi chỉ còn nghe được nhịp tim của mình. Tập trung cao độ nào. Cảm giác căng thẳng giờ đây lại trở nên dễ chịu. Lồng ngực tôi như đang bùng cháy. Tôi khao khát muốn được lao ra chạy ngay bây giờ. Và khao khát ấy của tôi dường như trào ra bên ngoài cánh cổng.
“Tất cả đã sẵn sàng. Khoảnh khắc chúng ta hằng mong chờ chính là ngay bây giờ. XIN ĐƯỢC PHÉP BẮT ĐẦU!”
Sau đó không còn bất cứ âm thanh nào nữa.
Tôi đã khá may mắn trong đợt tuyển chọn, nhưng đây là một thứ hạng khác hoàn toàn. Không nghi ngờ gì, sự cạnh tranh ở đây gay gắt hơn nhiều. Với một vô danh tiểu tốt như tôi thì trận ra mắt cũng là một thử thách khó nhằn.
Không có gì đảm bảo chiến thắng cả. Với tôi thì càng không. Các huyền thoại thì có thể, nhưng gia phả tôi không cho phép.
Cho nên tôi sẽ đem tính mạng ra để đổi lấy chiến thắng. Đó là cách duy nhất mà một Mã Nương quần chúng như tôi có thể tiệm cận được với những Mã Nương xuất chúng.
Trường đua trở nên im la
“XUẤT PHÁT! Apollo Rainbow từ phía ngoài đã có một cú rời cổng vô cùng xuất sắc!”
“Không hề chậm trễ một chút nào? Giờ đây, để xem ai sẽ dẫn đầu đoàn đua đây?”
Bỏ lại đằng sau chiếc cổng xuất phát, tôi lao thẳng người về phía trước. Chỉ trong một giây thôi, tôi đã tạo được khoảng cách khoảng 1-2 thân ngựa so với đoàn.
Không có lý do gì tôi chấp nhận bỏ đi cơ hội này. Tôi cắt thẳng vào phía bên trong, kiềm chế để không đến mức chặn đường và phạm quy, và chiếm lấy vị trí phía trước. Cô gái chạy dẫn đoàn kia, Jarajara, đang bám sát đằng sau tôi. Tôi đã chiến thắng trận chiến kiểm soát vị trí đầu chặng đua. Bây giờ, tôi đang ôm cua sát hàng rào bên trong.
“Đoàn đua đang tiến đến khúc cua đầu tiên, và số 8, Apollo Rainbow đang dẫn đầu! Cô ấy vẫn tiếp tục tạo khoảng cách với những người còn lại!”
“Liệu đây có phải thứ được gọi là “đại tẩu thoát” không? Liệu có mạo hiểm quá không?”
Chiến thuật của tôi là không có chiến thuật: phóng hết tốc lực từ đầu đến cuối, làm loạn nhịp độ trận đua, và không nhìn lại phía sau. Đến khúc cua thứ hai thì tôi đã dẫn trước Jarajara được 4 thân ngựa.
Nhưng cậu ấy cũng không chịu thua. Từng sải chân đều đang nhanh dần lên. Cô ấy có ý định chiếm lại vị trí dẫn đầu.
“Cuộc đua thứ 4 trong ngày đang diễn ra với một nhịp độ chóng mặt tại đoạn thẳng phía bên kia trường đua! Liệu hai tay đua dẫn đầu có thể duy trì nhịp độ này hay không?”
Jarajara đang chạy song song với tôi, thở dốc. Cậu ấy đang đốt cháy phần thể lực mà đáng ra nên dùng cho con dốc ở phía cuối. Chắc chắn là đã mất bình tĩnh, mà tôi cũng không bình tĩnh chút nào.
Tôi tăng tốc, cố gắng giữ vị trí trong khi cậu ấy cố gắng vượt lên từ phía ngoài. Cậu ấy càng cố tăng tốc, tôi lại càng tăng tốc theo. Cả thể lực của tôi cũng đang ở ngưỡng báo động.
Và tại khúc cua thứ ba, tôi không thể kiểm soát tốc độ được nữa và đã cua rộng. Trong khoảnh khắc đó, bóng hình của Jarajara hoàn toàn biến mất khỏi rìa tầm nhìn của tôi.
“—!?”
Biến mất hả— không phải.
Một bóng hình len vào giữa khoảng cách của tôi và hàng rào bên trong, phóng thẳng.
Là Jarajara.
“Có sự thay đổi vị trí! Jarajara đã vượt lên từ làn trong và chiếm được vị trí dẫn đầu.”
“Thật tuyệt vời? Có tin được đây chỉ là một trận ra mắt không? Thế hệ Classic sau sẽ đầy những thú vị!”
Cậu ấy đã thành công khai thác lỗi của tôi và len qua khe cửa hẹp. Và khi cậu ấy phóng lên thì—
—
—
Cùi chỏ cậu ấy vung thẳng vào mũi tôi.
“—!?”
BỤP.
Một âm thanh điếng người. Ngay sau đó, một cơn đau tỏa ra khắp mặt tôi. Dáng chạy của tôi lảo đảo, đầu ngả về sau, dần dần mất đà. Tôi hét không thành tiếng trong khi đám đông trên khán đài trở nên hỗn loạn.
“Ô! Apollo Rainbow đang phải ôm mặt và chạy chậm lại! Liệu có phải là một vụ va chạm không? Chúng ta có thể sẽ cần xem lại tình huống!”
Trong một phần giây, thế giới xung quanh tối sầm lại. Với tầm nhìn mờ hẳn đi, tôi cố chớp mắt, chỉ để nhận ra tôi đã cua quá rộng ở khúc cua cuối. Trước tôi ba thân ngựa là Jarajara đang trố mắt ngạc nhiên nhìn về tôi.
Tầm nhìn của tôi ngập ngụa màu đỏ. Mũi tôi đau điếng. Máu sao? Từng nhịp thở đều thấy bỏng rát. Thị lực của tôi bắt đầu chớp giật.
“Hừ—hộc!”
Tôi mắc nghẹn phải thứ dịch ấm nóng, đặc quánh, có vị mặn của sắt, đang trào xuống cổ họng tôi. Cố nuốt lấy nó chỉ khiến mọi thứ trở nên tệ hơn, vì nó sẽ mắc lại ở cổ họng. Tôi cố gắng hít thở, nhưng ở tốc độ cao thì e là không thể.
Ngay sau đó là âm thanh như sấm dội lại.
Là móng ngựa đạp vào nền cỏ. Rất nhiều móng ngựa.
Tôi bị đoàn đua nhấn chìm và nuốt chửng một cách không khoan nhượng.
Có ai đó đã hét lên.
Đau quá. Loạn quá.
“Đã đến đoạn thẳng cuối ngay trước khán đài! Apollo Rainbow đã tụt lại! Và Jarajara cũng vậy! Against Gale đang tiến thẳng – VÀ ROSE BOUQUETTO cũng đang bứt tốc ở vị trí thứ hai!”
Những âm thanh dần mờ nhạt. Chân tôi bắt đầu tê tái. Từng chi đều đang bắt đầu không nghe lệnh. Quán tính là thứ duy nhất đang ép tôi tiếp tục.
“VÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG CHÍNH LÀ AGAINST GALE! Rose Bouquetto đứng thứ hai! Quả là một trận ra mắt hoàn hảo dành cho Against Gale!”
Kể cả mọi thứ có biến thành một màu đỏ, thì tôi vẫn phải cố gắng đứng vững.
Nhưng thời khắc tôi vượt qua vạch đích ở vị trí cuối cùng thì đầu gối tôi cũng bỏ cuộc.
Màu xanh nền cỏ đập thẳng vào mặt tôi. Ngay sau một tiếng “bịch”, tôi cũng mất ý thức.
