Tôi muốn biến thành một Uma Musume vô tư tóc xám mềm mịn và quyến rũ Trainer của tôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Bắt đầu! Cấp Junior! - Chương 4: Anh có phải là huấn luyện viên định mệnh của em không?

Đã được vài ngày kể từ ngày Cuộc đua tuyển chọn diễn ra. Ngay sau trận đua, lũ lượt các huấn luyện viên kéo đến chiêu mộ tôi. Hóa ra cả tôi và Guri-ko đúng là lo bò trắng răng thật.

Nhưng mà có một vấn đề: không một ai nhìn ra năng lực chạy đường dài của tôi cả. Ký hợp đồng với họ sẽ khiến cho giấc mơ của Apollo Rainbow gốc – giấc mơ trở thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất – tan thành mây khói.

Cũng đâu thể trách họ được. Làm gì có chuyện tôi dám tuyên bố “Em muốn chinh phục giải Kikuka Sho!” hay là “Em đến để hủy diệt chặng Tenno Sho!” như kiểu người nhà Mejiro đâu chứ.

Vì thế, tôi đành lịch sự từ chối họ. Dù sao thì chọn 1 người ngay tại đây cũng sẽ khiến những người khác thấy khó chịu. Mà nói thật, tôi chẳng thấy ai phù hợp với mình để chọn cả. Được cái là các huấn luyện viên vẫn sẽ tiếp cận để chiêu mộ tôi trong những buổi tôi tự tập luyện, nên tôi nghĩ là chờ một người phù hợp sẽ khả thi hơn.

Tôi cứ nghĩ là Guri-ko sẽ sấy tôi nát mặt kiểu “Sao cậu không chọn luôn một huấn luyện viên đi?!” nhưng cậu ấy lại bảo “Ê bất ngờ nha, Apollo-chan biết suy nghĩ logic kìa.” Đáng ghét.

Dù sao thì, hôm nay lại là một ngày tự tập. Với một Mã Nương thì đôi chân mới là tất cả. Đúng là sức mạnh phần thân trên cũng quan trọng, cơ mà cắm hai que tăm ở dưới thì còn hơn cả thảm họa. Vì thế nên tôi phải chuẩn bị tinh thần để lao đầu vào tập luyện.

… Ít nhất thì đó là những gì tôi nghĩ.

“Chậc… hết sân trống rồi.”

Tất cả những cơ sở vật chất của trường đều đã bị xí trước. Giờ đây tôi chỉ biết nhìn các huấn luyện viên và các Mã Nương trong đội của họ vừa chạy vừa chill.

Không có huấn luyện viên nghĩa là tôi không được sử dụng bể bơi trong nhà, đường chạy nền đất, và cả khu tập leo dốc. Các Mã Nương chưa có đội như tôi không có quá nhiều lựa chọn.

Khu vực duy nhất tôi được phép sử dụng là đường chạy này, cơ mà bây giờ hết chỗ rồi. Đúng lúc mình đang bắt đầu thấy quen chân. Phải chịu. Có vẻ như gần đây ngày càng nhiều Mã Nương đã hoàn thành việc ký hợp đồng.

Thời tiết hôm nay hoàn hảo cho một buổi chạy, cơ mà tôi cũng không biết chạy đi đâu. Ra đường lớn cũng được, chỉ là tôi không biết nhiều về khu vực xung quanh nên cũng không thể thử được.

Thôi được rồi. Cố đấm ăn xôi vậy. Dù sao thì gần đây tôi cũng tập khá nặng rồi – tốt nhất giờ nên qua thư viện và nghiên cứu phương pháp tập luyện. Hy vọng sẽ có một cuốn sách viết về các bài tập hữu ích trong những vùng chật hẹp.

Tôi lang thang khắp học viện cho đến khi tôi tới được thư viện. Zenno Rob Roy đang trực ở đó, nên tôi mới có thể nhờ cậu ấy tìm giúp mấy cuốn sách nghiên cứu về luyện tập. Cậu ấy chỉnh kính bằng cả hai tay, sau đó ra dấu cho tôi đi theo.

Giời ơi người đâu mà dễ thương thế không biết nữa. Combo đeo kính + thủ thư + ít nói = Gấp 3 canxi để làm gì? Và đây là chủ nhân danh hiệu Tam Quán Mùa Thu đấy. Đối với Mã Nương thì không trông mặt mà bắt hình dong được đâu – ai ngờ được đằng sau giao diện trầm tính ấy là nguyên một hệ điều hành hủy diệt trường đua đâu.

“Cảm ơn nha, Rob Roy-chan!”

"……?"

Tôi cảm ơn cậu ấy sau khi đến được khu tài liệu luyện tập, mà – chết tôi rồi. Gương mặt cậu ấy viết rõ “Sao cậu ấy biết tên mình?!” Mà không quen không thân mà biết tên nhau đúng là đáng sợ vãi. Thôi thì, đến giờ đội quần và sủi rồi!

"Ah—!"

Tôi trốn dưới mấy cái kệ sách khỏi tầm mắt của cậu ấy.

Sau khi xác nhận được là cậu ấy không còn truy đuổi tôi nữa, tôi bắt đầu từ từ tìm tài liệu.

Gì đây? “Thấy tạo tác này, chốt ngay!” Uây, quá giáo án nghe tên cũng sặc mùi lừa. Tất nhiên, trong thế giới này, mấy thứ lùa gà như này vẫn có chỗ đứng. Cũng thú vị, cơ mà đây không phải thứ tôi cần. Nên tôi tiếp tục việc dò tìm.

……

Không hề có bất cứ thứ gì trông dùng được cả.

Đến khi tôi chuyển sang kệ sách bên cạnh thì tôi cũng thấy được một thứ. Tiêu đề sách có thể khá mờ nhạt, nhưng nhà xuất bản là bên chính chủ URA. Ngon. Chắc chắn cái này sẽ rất có giá trị, có thể là dữ liệu từ những huấn luyện viên kỳ cựu, những phương thức đã được chứng minh, hay cả những lỗi cần tránh.

Tôi đưa tay lên với lấy cuốn sách – nhưng rồi một bàn tay thô ráp chạm vào tay tôi.

"Huh?"

"Oh?"

Khi tôi nhìn theo hướng cánh tay mình, tôi thấy một anh chàng trẻ tuổi, cao hơn tôi ít nhất cũng phải 20cm, đang nhìn xuống tôi. Anh ta trông khá bối rối, cơ mà tôi cũng vậy. Ý là, một nam một nữ lỡ chạm tay nhau trong thư viện khi đang lấy sách á? Nghe như kiểu bối cảnh rút nguyên văn từ một bộ shoujo manga ra luôn vậy!

Tôi nhìn kỹ gương mặt của anh. Chắc anh cũng mới đầu 20 tuổi gì đấy? Khó để đoán đúng, nhưng chắc chắn là trông trẻ hơn thời tôi còn tầm tuổi anh ta. Không đẹp trai xuất sắc, cơ mà cũng không đến mức xấu. Kiểu… ngoại hình trung bình thôi.

Hình như là tôi nhìn anh ta hơi kỹ, nên tôi thấy anh đang nhăn mày. Người ta gọi đây là “ánh mắt hình viên đạn” thì phải?

“… Sao vậy?”

Anh ấy cúi người xuống ngang tầm mắt tôi. Trông anh ta không thoải mái với ánh mắt vừa nãy của tôi cho lắm. Ừ thì việc bị đối xử như con nít khiến tôi thấy chút khó chịu, nhưng – tôi giờ đây là học sinh. Nên là chỉ hôm nay thôi, tôi sẽ rộng lượng tha thứ cho mọi điều vừa rồi. Cơ mà anh ta có vẻ không để cho tôi yên vị với cuốn sách kia đâu.

“Sao trên trời? Em thấy cuốn sách này trước mà.” Tôi vừa nói, vừa gầm gừ, vừa kéo cuốn sách lại. Anh ta nở một nụ cười khó chịu, và quyết không nhường cuốn sách cho tôi.

Anh thật sự định đọ sức với một Mã Nương sao? Đùa à. Ai cũng biết là người thường không thắng được Mã Nương về khoản này đâu.

Tôi bắt đầu làm bộ nghiêm túc – cho đến khi tôi để ý thấy một thứ gì đó. Tên này đang cầm một đống sách viết về các Mã Nương chạy đường dài.

Tim tôi dường như lỡ mất một nhịp. Có lẽ nào…?

“Nè… anh là huấn luyện viên phải không?”

“Đúng vậy. Vẫn là lính mới nên anh chả chiêu mộ được ai cả. Haha… haizz.”

Không kinh nghiệm, và không ai đi theo cả. Hợp lý thôi – không thành tích, không dữ liệu. Hiển nhiên là kèo không thơm rồi. Đa phần các Mã Nương sẽ muốn đi theo những người có kinh nghiệm và thành tích rõ ràng.

Nhưng mà tôi cũng thấy chút rung động với lời của anh ta. Dường như anh ta có hứng thú với Mã Nương chạy đường dài thì phải… hoàn hảo đối với giấc mơ của tôi. Thêm nữa, lần gặp mặt đúng kịch bản shoujo manga luôn, 10 điểm!

Bản thân tôi nghĩ anh ta có vẻ là một người rất thích hợp để làm bạn, cơ mà yêu vào thì… Mấy tay như này khả năng cao ngượng đến bốc khói khi gặp kiểu con gái chủ động mất. Nghĩa là, Apollo biết cần phải làm gì!

Được rồi, quyết rồi. Tôi sẽ trở thành Uma Musume của anh! Tôi sẽ không để anh chạy mất sau cuộc gặp gỡ định mệnh này đâu.

“Em tên là Apollo Rainbow.”

“Anh biết. Em là đứa chạy dẫn đoàn và phóng hết sức từ đầu tới cuối trong Cuộc đua tuyển chọn đó, phải không?”

Anh ta biết mình sao? Thế thì càng tốt. Đến giờ ký hợp đồng rồ–

“Haizz… giỏi như em chắc là có huấn luyện viên rồi phải không?”

Anh ta làu bàu khiến tôi mất hết hứng. Thật sự luôn, không đời nào! Tôi không phải Mã Nương có tài cán gì sất, càng không có huấn luyện viên luôn! Ê nè – anh cầm chồng sách đó đi đâu vậy?! Chờ em chút đi!

“C-chờ chút! Xin anh đó! Đưa em đi theo với!”

Tôi níu lấy tay áo của anh, hét lớn. Tôi biết là cần giữ yên tĩnh trong thư viện, nhưng tha tôi lần này đi – nếu tôi để vụt mất cơ hội này thì tôi khả năng là không bao giờ có thể tìm được một huấn luyện viên nào khác phù hợp với mình.

Anh ấy bất ngờ quay ra đằng sau.

“Em… chưa có huấn luyện viên á?”

“Không có! Em từ chối hết những người khác rồi!”

“… Và em muốn ký hợp đồng với anh?”

“Vâng! Xin anh đó! Anh không muốn sao?”

“Em… chắc chưa?”

“CHẮC CHẮN! Nên là, xin anh đấy! Hãy biến em thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất đi!”

Khi tôi đưa tay ra nắm lấy tay anh, anh ta đứng hình ngay tại chỗ. Mấy cuốn sách rơi cả xuống đất. Ê, sốc đến vậy luôn hả? Hay mồm tôi lỡ đi hơi xa?

Tôi lo lắng chờ đợi, cho đến khi anh nắm lấy cả hai tay tôi thật chặt.

“Chắc chắn là được rồi!! Hãy tin tưởng vào anh!!”

Anh ấy cười tươi như bố đẻ em bé. Và nắm tay tôi chặt đến mức tim tôi như nhảy ra ngoài.

Thịch thịch… thịch thịch…

Đôi tay anh ấy thật ấm áp. Thật lớn. Và thô ráp kiểu mạnh mẽ nữa. To hơn tôi một cách lố bịch. Và điều này bằng một cách nào đó lại khiến tim tôi loạn nhịp.

Ê… mình gãy từ bao giờ vậy?

“Anh tên là Tomio Momozawa. Cảm ơn em nhé, Apollo Rainbow. Thật sự luôn đó, điều này vô cùng quan trọng đối với anh. Giờ thì đi lấy hợp đồng và ký ngay thôi chứ!”

Tomio Momozawa. Tomio… Đúng là một cái tên dễ thương. Apollo nghe thôi cũng thấy vậy. Giờ đây, tôi biết hai chúng ta sẽ tạo thành một cặp đôi hoàn hảo.

“Nhớ giữ yên lặng trong thư viện.”

Đó là giọng của Rob Roy-chan. Cậu ấy tỏa ra một cái aura đen kịt của một người giận dữ, khiến tôi và Tomio cảm thấy nụ cười tự tin cũng không giải quyết được tình huống khó xử này. Khi tôi nhìn xung quanh thì những Mã Nương khác dường như cũng đang lườm chúng tôi. Dạ em xin lỗi ạ.

Sau cùng thì, Rob Roy-chan cũng chỉ nở một nụ cười lạnh như băng và nhanh chóng đưa chúng tôi ra ngoài, nên tôi và Tomio cũng khẩn trương rời đi. Ít ra thì chúng tôi vẫn kịp đăng ký mượn sách.

Sau một lúc thì tôi và Tomio đến phòng của huấn luyện viên. Gọi thế cho sang mồm thôi chứ mấy tên ma mới cũng chỉ được một phòng bé tí ở cái chỗ khỉ ho cò gáy nào đó trong tòa nhà.

*E hèm* Tomio lại nở nụ cười thương hiệu của mình.

“Anh xin phép tự giới thiệu lại một lần nữa. Anh tên là Tomio Momozawa, huấn luyện viên mới vào nghề với một chút kinh nghiệm hoạt động trong việc làm huấn luyện viên phụ. Anh luôn muốn được đào tạo nên một Mã Nương chạy đường dài như em. Rất mong được chỉ giáo.

Tomio Momozawa. Đã có kinh nghiệm trong việc làm trợ lý cho huấn luyện viên của Mejiro McQueen, nói cách khác là huấn luyện viên phụ. Để mà nói thì với tôi anh cũng gần như là tai to mặt lớn trong ngành rồi. Ý là, kể cả là huấn luyện viên phụ đi chăng nữa, thì anh cũng góp công đào tạo nên Mã Nương đã chiến thắng giải Tenno Sho mùa xuân danh giá đó. Trong hai năm liên tiếp lận.

Sau đó thì anh quyết định tách riêng ra hoạt động độc lập vào thời điểm McQueen quyết định di chuyển lên Dream Trophy League. Để mà nói thì Dream Trophy League so với Twinkle Series thì đúng là một trời một vực.

Những Mã Nương có thành tích tốt trong Twinkle Series được phép chuyển lên Dream League. Trong khuôn khổ của Dream League có hai giải đấu chính: Dream Trophy mùa hè và Dream Trophy mùa đông. Nhưng một khi đã chuyển lên Dream Trophy rồi thì sẽ không thể nào quay lại Twinkle Series được nữa.

Tóm lại thì, giải Twinkle Series ngang giải ao làng, còn Dream Trophy thì là thi đấu chuyên nghiệp. Dù sao thì, cái đấy chúng tôi chưa cần quan tâm đến làm gì.

“Um, em là Apollo Rainbow! Em có một giấc mơ trở thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất, và em cũng muốn khiến anh phải đổ em nữa– EHÈM! Ý em là trở thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất! Rất mong được hợp tác với anh!”

Tôi suýt nữa để mồm đi xa thật, nhưng đã nhanh chóng hắng giọng lại sau đó. Tomio trông khá bối rối, nhưng lại nở nụ cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.

Hôm nay cũng chỉ có phần giới thiệu là chính, nên cũng chỉ tập luyện nhẹ một chút. Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ thì chúng tôi sẽ đi cùng nhau trong ít nhất là ba năm tới. Nếu chúng tôi không thể thân thiết với nhau thì theo thời gian mọi chuyện sẽ càng ngày càng tệ đi.

Sau khi giới thiệu xong thì chúng tôi cũng chỉ trò chuyện bình thường, mà nói chuyện cũng khá hợp nhau đấy chứ. Kể ra thì, tính cả kiếp trước của tôi, chắc là hai đứa bằng tuổi nhau, nên mọi thứ vẫn mượt như Sunsilk. Vui thật, có một chút hoài niệm nữa. Tôi bắt đầu bỏ kính ngữ đi từ khi nào không nhớ, mà thôi kệ đi.

Sau cùng thì cuộc trò chuyện lại lái về hình mẫu Mã Nương chạy đường dài lý tưởng.

“Vậy thì, Tomio, anh muốn hướng đến hình mẫu như chị Maku-chan phải không?”

“Tomio… gọi thế cũng được đi. Đúng rồi, anh thấy như em ấy là được. Hmmm… ý là McQueen mạnh điên luôn. Nhiều lúc anh không tin được rằng mình là huấn luyện viên phụ phụ trách em ấy nữa. Ờ thì, McQueen đúng là hình mẫu lý tưởng thật, nhưng như kiểu Rice hay Palmer cũng là những Mã Nương chạy đường dài đáng nể nữa.”

Cũng không có gì bất ngờ. Maku và Rice nằm trong những Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất lịch sử. Còn Palmer thì sao? Một Mã Nương mạnh mẽ đã có cho mình chiếc cúp danh giá tại Takarazuka Kinen và Arima Kinen. Một Mã Nương chạy dẫn đoàn có thành tích tốt tại những chặng đua đường trường – một trường hợp vô cùng hiếm thấy.

Để mà nói thì, việc thắng được một chặng G1 cũng là quá mạnh rồi. Mấy tay chơi game thường quên rằng game không phải hiện thực. Tôi gật gù đồng ý, không để ý đến những gì anh ấy nói ngay sau đó.

“Nhưng mà… hình mẫu thật sự lý tưởng của anh là một Mã Nương có thể thắng trong một chặng đua 4000m.”

Tôi đứng hình ngay khi nghe thấy anh ấy nói vậy. Thật luôn đấy à?

Chặng đua dài nhất hiện tại ở Nhật Bản là chặng Stayer Stakes dài 3600m. Chặng đua G1 dài nhất thì là Tenno Sho mùa xuân với 3200m. Hồi trước, đúng là có chặng 4000m tên là “Nihon Saichokyori Stakes”, cơ mà nó đã dừng hoạt động từ mùa quýt rồi.

Ý là, thật sự có Mã Nương nào hiện có thể chạy được 4000m không vậy?! So với chặng Tenno Sho thì nó dài hơn tận 800m. Ngay cả Maku hay Rice cũng chưa chắc trụ lại được đâu đúng không?

Nếu như các Mã Nương Nhật Bản chúng tôi muốn đua một chặng 4000m thì sẽ phải sang bên kia thế giới. Hiện tại, những chặng đua 4000m cũng chỉ có… Gold Cup tại Châu Âu và chặng Prix du Cadran thôi. Cả hai chặng đều là giải G1, và là những niềm tự hào của Châu Âu. Nghe bảo đây là bài kiểm tra tối thượng dành cho những Mã Nương mạnh nhất.

… Huh. Hình như Tomio là kiểu người cổ lỗ sĩ thế à? Cái kiểu tư tưởng cho rằng khả năng chạy đường dài mới là nhất á? Đừng hiểu lầm, tôi cũng thích chạy đường dài, nhưng tới 4000m lận đó? Điên à? Tomio ơi?

Tôi liếc nhìn anh ấy một cái. Hai mắt anh sáng rực như cặp đèn pha chiếu thẳng vào mặt tôi.

Cook rồi… Anh ấy chắc chắn sẽ huấn luyện mình để chạy 4000m. Anh ấy chắc chắn sẽ xào lại giáo án huần luyện của McQueen và cố gắng biến tôi trở thành Mã Nương chạy đường dài mạnh nhất mọi thời đại mất. 2000m cũng mệt bở hơi tai rồi, nhân đôi lên có mà chết tôi mất.

“Apollo Rainbow à… em thấy sao về việc chạy 4000m?”

Có ai đầu óc bình thường muốn chạy cự li đó không cơ chứ? Cơ mà… “Mình thắng một chặng G1 4000m rồi!” nghe đúng là oách xà lách vô cùng. Nhưng mà, nếu tôi muốn chạy giải quốc tế thì tôi cần phải thắng một chặng đường dài quốc nội trước đã. Nếu không thì cũng chỉ là một kịch bản đẹp không bao giờ có thật.

“Hmm… Để mà nói thì em cũng muốn thử, nhưng phải thắng được giải quốc nội trước đã, đúng chứ?”

“Đúng vậy… Trước tiên thì phải lên được Hạng Open đã, Apollo Rainbow à.”

… Chờ chút đã nào. Anh ta gọi McQueen với Rice bằng họ, nhưng tôi thì là cả họ cả tên á? Chắc phải cho anh ta biết thế nào mới là “Apollo Rainbow” của anh mới được.

“Nè, Tomio, anh gọi em là Apollo thôi được không? Gọi cả họ tên đầy đủ nghe dài dòng quá.

“… Em nói đúng. Vậy thì, Apollo! Bàn chuyện đủ rồi, hãy cho anh thấy cách em chạy đi!”

Tôi định trêu anh ấy một chút, cơ mà không được rồi ha. Dù sao thì, thôi kệ đi.

Sau khi thay đồ xong, chúng tôi ra tới đường chạy mà Tomio đã đặt chỗ trước. Anh ta thay sang một bộ jersey kiểu cũ. Những người khác chắc chắn sẽ nhìn anh ta bằng nửa con mắt và nghĩ trong đầu “Thật luôn đấy à?”, cơ mà tôi thấy trông cũng được phết đó chứ.

Ôi… bản thể Apollo Rainbow-chan, và cả tôi nữa. Chúng ta làm được rồi. Có huấn luyện viên rồi. Giờ chỉ còn việc vừa chạy đến giấc mơ của chúng ta vừa quyến rũ Tomio thôi.

“Apollo, em cười gì vậy?”

“Có gì đâu. Em chỉ thấy hạnh phúc khi có anh là huấn luyện viên thôi.”

Tôi nở một nụ cười với anh. Tomio đem tay che miệng như thấy được điều gì đó. Anh cũng thấy hạnh phúc sao?

…Từ từ, ảnh đổ mình rồi hả? Nếu là thế thật thì hài điên đấy.

“Giờ sao, Tomio?”

“À, rồi. Bây giờ em chạy hết sức một vòng như khi đua thật được không? Thêm được một cú bứt tốc tại đoạn thẳng cuối được thì càng tốt.”

“Vâng~~~”

Tomio đang cầm tập tài liệu và đồng hồ bấm giờ, trông y hệt một huấn luyện viên chuyên nghiệp. Anh ấy dường đang toát ra một huấn luyện viên kỳ cựu… hoặc có lẽ chỉ là do bộ đồ quá cũ kỹ thôi.

Sau khi khởi động và giãn cơ kỹ càng, tôi tiến đến đứng ngay trước vạch xuất phát. Tomio giữ chặt tệp tài liệu và giơ chiếc đồng hồ lên. Tôi nghe được tiếng thở mạnh của anh. Phần móng sắt in thẳng xuống nền cỏ khi tôi hít một hơi sâu.

“Chuẩn bị… sẵn sàng… XUẤT PHÁT!”

Tôi đã có một cú xuất phát hoàn hảo. Hồi tưởng trong đầu về Cuộc đua tuyển chọn, tôi càng gắng sức hơn nữa, nhanh hơn nữa, và để cho năng lực thuần túy đưa tôi một vòng quanh trường đua tập.

“Hộc, hộc,… anh thấy sao?”

“Anh hiểu ra vấn đề rồi. Nghỉ tập tại đây – chúng ta cần bàn một số việc.”

“… Hả?”

Tomio mặt lạnh như băng, tay liên tục viết trên tập tài liệu. …Anh ấy giận mình sao? Mình làm sai ở đâu à? Không đời nào.

Anh ấy liên tục cầm máy điện thoại UmaHo xem đi xem lại đoạn ghi hình. Bầu không khí trở nên vô cùng nặng nề.

“T-Tomio… sao vậy?”

“…Anh sẽ nói sau. Em tự giãn cơ và về phòng mình trước đi.”

“V-vâng…”

Ỉu xìu là rõ nhưng tôi cũng đành vâng lời. Cứ im lặng thế này khó chịu thật đấy. Sau khi tự giãn cơ xong, tôi lết xác về phòng của huấn luyện viên, để lại đằng sau một Tomio với bản mặt trắng bệch.