Vol 3: Học viện - Chương 88: Bóng dáng

Chương 88: Bóng dáng

Tâm trạng Kazumi lúc này có chút tồi tệ, cô phụng phịu rảo bước trên phố, ngoái đầu nhìn lại cuối con đường vẫn vắng ngắt phía sau, cảm giác bực bội lại một lần nữa trào dâng.

Bảo cậu ta không cần đưa về, thế mà cậu ta không đưa về thật luôn à!

Lấy điện thoại ra mở lên, quả nhiên đập vào mắt là một loạt tin nhắn xin lỗi liên thanh của Sato Shinichi nhưng Kazumi lúc này chẳng có chút tâm trạng nào để đáp lại.

Cô theo bản năng gõ vài chữ, nhưng cuối cùng lại xóa sạch, khóa màn hình điện thoại rồi lại nhét tịt vào túi quần.

Cái giống trai thẳng chắc chắn là sinh vật đáng gờm nhất thế giới này. Mặc dù kiếp trước Kazumi cũng thuộc chủng loài trai thẳng nhưng đâu có ngờ nghệch đến mức độ này cơ chứ!

Chưa bàn đến cái hành động dở hơi là dắt bạn gái đi xem phim tài liệu, đến tận lúc ra về, ngay cả cái sắc mặt khó chịu chình ình của cô cậu ta cũng chẳng thèm nhìn ra, lại còn tò tò đi theo sau mông trưng ra vẻ mặt hoang mang hỏi xem rốt cuộc cô giận vì cái gì.

Kazumi thừa nhận, mình có tức giận thật.

Một chút, đúng một chút xíu thôi.

Cô giận là vì cái hành vi EQ thấp đến mất mặt của ông bạn trai ngốc nghếch này, bản thân cô chẳng qua cũng chỉ muốn làm tròn trách nhiệm "bạn gái hờ" của cái tên ngáo ngơ này thôi.

Cũng coi như là trả công cho việc được ăn ké dạo gần đây, nên cô mới dùng cách đó để đánh tiếng cho Sato Shinichi biết, rốt cuộc cách thức hẹn hò với con gái chuẩn chỉ là như thế nào.

Rõ ràng chỉ là muốn nhắc nhở tên đó rốt cuộc phải làm sao cho đúng, tại sao cuối cùng lại thành ra tự rước cục tức vào người thế này!

Đưa tay vò vò mái tóc cất giấu sự phiền muộn, Kazumi lúc này có chút phát điên.

Cái cảm giác cơ thể không tuân theo sự kiểm soát của lý trí này thực sự rất kỳ lạ. Rõ ràng bản thân chỉ hơi có một chút xíu xu hướng đó thôi, vậy mà cơ thể đã tự động phân tích tín hiệu trong đầu rồi sau đó bộc phát ra một cách hoàn toàn tự nhiên.

Và thế là những chuyện mà vốn dĩ trong mắt cô chỉ như một trò đùa rốt cuộc lại khiến cô tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

"Phù—— Phù——"

Đưa tay vuốt vuốt ngực, ép bản thân không được nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa, Kazumi mới xem như dằn được cơn bực dọc xuống phần nào.

Cơ thể hiện tại chắc cũng chẳng khác gì mấy cô nàng nhỏ tuổi hay hờn dỗi. Rõ ràng biết cái gì đúng cái gì sai, nhưng chỉ vì hành động khô khan không tâm lý của cậu thiếu niên kia, mà vẫn không nhịn được thấy chướng mắt.

"Cho nên mới nói, cái đám trai thẳng vô tâm thật sự quá đáng sợ mà..."

Cảm xúc đã bình ổn lại, Kazumi men theo tuyến đường trong trí nhớ đi bộ về nhà, nhưng cái miệng nhỏ của thiếu nữ vẫn không nhịn được mà lầm bầm chê bai.

Có lẽ vì kiếp trước bản thân cũng là đàn ông nên cô từng luôn cảm thấy việc mấy cô gái tức giận vì hành động của con trai là một việc hết sức vô lý và khó hiểu.

Nhưng hiện tại, khi bị đổi sang vị trí của phe "nạn nhân", cô mới có thể cảm nhận một cách chân thực nhất, nếu gặp phải loại chuyện như thế này thì sẽ cạn lời và tức lộn ruột đến mức nào.

Kazumi coi như đã sờ thấu được tình trạng hiện tại của bản thân. Bên cạnh việc thừa kế tính cách lạnh nhạt kiêu ngạo vốn có, cơ thể thiếu nữ này còn lưu giữ lại một cách trọn vẹn và hoàn hảo tình cảm sâu đậm dành cho cậu thiếu niên kia.

Chỉ cần hai người ở cạnh nhau là cơ thể lại không tự chủ được muốn xích lại gần cậu thiếu niên rực rỡ tựa ánh mặt trời đã kéo cô ra khỏi vũng lầy tăm tối ấy, muốn vươn tay ôm lấy mọi thứ thuộc về cậu.

Tình cảm của thiếu nữ rất thuần khiết và tươi đẹp, nhưng đối với (linh hồn) Kazumi mà nói, tất cả những điều này lại là một rắc rối siêu to khổng lồ. Dù là sự ảnh hưởng của cảm xúc khi hai người kề cạnh hay cái thứ tình cảm luôn thích chen ngang chi phối suy nghĩ của cô vào những thời khắc then chốt, đều là những mầm mống mà Kazumi luôn muốn nhổ bỏ.

Đặc biệt là buổi hẹn hò lần này. Vốn dĩ cứ tưởng mọi việc đều nằm gọn trong lòng bàn tay, thế mà lại bị pha xử lý mù tịt tâm lý phái nữ của Sato Shinichi chọc cho "tẩu hỏa nhập ma", làm ra vài hành động chệch đường ray.

"Hình như có gì đó sai sai, nếu cứ cố sửa đổi từ phía mình thì có vẻ không ổn?"

Khóe mắt Kazumi liếc nhìn cảnh vật xung quanh, tay trái cô đỡ lấy khuỷu tay, còn tay phải thì xoa xoa cằm, vừa đi vừa đăm chiêu suy nghĩ.

Điều mà Kazumi luôn tính toán từ trước đến nay là bắt đầu từ chính bản thân mình. Dưới tiền đề phải vượt qua được sự chi phối tình cảm mà Sato Shinichi đem lại, cô sẽ lợi dụng tình cảm của cậu ta để vơ vét thêm nhiều lợi ích.

Nhưng hiện tại xem ra, lợi ích tuy là kiếm được đấy, nhưng cứ cái đà này, cái cơ thể chết tiệt này cũng sẽ tự dâng hiến bản thân ra một cách miễn phí mất, kết quả như vậy tuyệt đối không phải thứ Kazumi mong muốn.

"Nếu vậy thì... thử xuống tay từ phía Sato Shinichi thì sao?"

Kazumi trước nay chưa bao giờ là một kẻ cứng nhắc. Nếu một con đường đã đi vào ngõ cụt, cô rất sẵn lòng tìm kiếm một phương án giải quyết mới.

Những bài kiểm tra trước đây đều được xây dựng dựa trên mức độ nhận thức về ý thức của bản thân, cứ nghĩ mình dư sức vượt qua được sức ảnh hưởng của tình cảm. Nhưng thực tế chứng minh, suy nghĩ đó của cô thất bại thảm hại rồi.

Theo như lối tư duy trước đây, cứ dụ dỗ cậu ta làm ra hành động khiến mình thất vọng, từ đó giảm bớt mức độ dựa dẫm của cơ thể này đối với cậu ta?

"Hay là nói với cái tính cách của cậu ta, lỡ như cậu ta thực sự làm ra chuyện phản bội mình, chắc chắn cậu ta sẽ chủ động tìm đến xin lỗi cầu xin mình tha thứ, đến lúc đó mình lại thẳng cẳng đá bay cậu ta đi?"

"Không đúng, kịch bản chuẩn phải là: cự tuyệt cậu ta trong cảnh khóc lóc thảm thương vạn phần đau khổ, sau đó vin vào sự áy náy tột độ của cậu ta để bào thêm một vố chót, hoàn mỹ, quá hoàn mỹ, không hổ danh là mình!"

Nghĩ đến đây, Kazumi không kìm được tự giơ ngón tay cái tán thưởng bản thân, tiếp đó bắt đầu hì hục phác thảo bản kế hoạch mới trong đầu.

Theo như góc nhìn từ bản kế hoạch mới toanh này, đại khái chỉ đơn giản là từ từ bồi dưỡng Sato Shinichi đi theo con đường "tra nam" lăng nhăng. Đến một lúc nào đó, Sato Shinichi vì không chịu nổi cám dỗ mà cắm sừng cô, rồi lại "tình cờ" bị Kazumi bắt quả tang. Thế là, Kazumi với trái tim tan nát "bất đắc dĩ" phải nói lời chia tay, sau đó nhẹ nhàng xách vali bước vào cuộc sống mới.

Cái tên Sato Shinichi này, ngoại hình không đến nỗi nào, tính cách lại tốt, thành tích thì xuất sắc. Nếu không phải vì cái chiều cao hơi mang lại chút tiếc nuối ra, thì chắc chắn số người chủ động xếp hàng theo đuổi cậu ta sẽ đông như trẩy hội. Những điều kiện tốt như vậy mà đắp lên người Kazumi (kiếp trước), thì chắc cô đã quẩy tung trời với đủ mọi thể loại trò chơi tình ái rồi. Thế nên mới nói, điều kiện phần cứng của tên này thực sự rất có tiềm năng.

Và điểm khó nhằn duy nhất của bản kế hoạch này chính là: Với cái nết của Sato Shinichi, liệu đứng trước cám dỗ cậu ta có chọn phản bội Kazumi hay không?

Câu trả lời đương nhiên là: Chắc chắn có!

Làm gì có thằng đàn ông nào mà không hám gái! Cho dù là một tên nhìn có vẻ đôn hậu thật thà như Sato Shinichi, Kazumi cũng cắn răng tin chắc rằng ẩn sâu dưới cái thân xác ngốc nghếch kia là một tâm hồn "sắc lang" thứ thiệt.

Kazumi (bản chất) là đàn ông, nên cô nắm rõ như lòng bàn tay cái bản tính của đàn ông. Cô thừa hiểu cái giống động vật chỉ biết tư duy bằng nửa thân dưới này, theo đuổi những bạn tình mơn mởn tươi mới hơn chính là nhu cầu bản năng của bọn họ.

Về phần cô, chỉ việc nhẹ nhàng đứng phía sau lưng cậu ta, huých một cú nhẹ...

Huých một cú nhẹ là xong chuyện!

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Kazumi bất giác phơi phới hẳn lên, biểu cảm lạnh như băng ban nãy cũng dịu đi rất nhiều. Cô ngẩng đầu đi về phía bên kia đường, nơi đối diện chính là cổng khu chung cư nhà cô.

Ngân nga một giai điệu không tên, tay xách chiếc túi nhỏ, Kazumi thong thả leo lên căn hộ trên tầng ba của mình. Chắc vì đã tìm ra lối thoát mới, bước chân cô cũng nhẹ bẫng đi trông thấy.

Vừa bước ngoặt qua khúc quanh cầu thang lên đến trước cửa tầng ba, Kazumi đang định moi chìa khóa trong túi ra mở cửa, thì trên bậc thang ngay cạnh cửa nhà, lại lù lù xuất hiện một bóng dáng mà cô nằm mơ cũng không ngờ tới đang ngồi ở đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!