Chương 89: Chịu trách nhiệm
"Yokota Neno?!"
Nhìn cậu thiếu niên tóc đen trước mặt với vẻ khó tin, Kazumi chưa từng nghĩ tới việc mình lại chạm mặt cậu đồng nghiệp làm cùng cửa hàng tiện lợi ngay trước cửa nhà.
"Ừm."
Cậu thiếu niên tóc đen ngồi trên bậc thang, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước như đang chờ đợi thứ gì đó. Khi thực sự nhìn thấy bóng người xuất hiện ở lối rẽ cầu thang, đôi mắt đang thẫn thờ bỗng lóe lên một tia sáng. Cậu lập tức đứng dậy, bước về phía thiếu nữ.
"Cậu... cậu làm gì ở đây?!"
Hành động bất thình lình của Yokota Neno khiến Kazumi có chút giật mình sợ hãi. Chắc là do vẻ ngoài hung dữ cộng thêm việc cao hơn cô cả một cái đầu nên đã tạo ra một áp lực không hề nhỏ.
Kazumi theo bản năng lùi lại một bước, tay phải hơi nâng lên. Ở một góc khuất mà cả hai không nhìn thấy, một hình xăm đầu lâu màu đen đang lặng lẽ hiện lên trên cổ tay cô.
"Tôi..."
Cậu thiếu niên dường như không nhận ra tia sợ hãi vừa xẹt qua trong mắt Kazumi. Cậu bước thẳng đến trước mặt cô sau đó cung kính gập người cúi chào, cất giọng vô cùng nghiêm túc:
"Chuyện ngày hôm qua, cảm ơn cậu!!!"
Chuyện rắc rối ngày hôm qua, chắc chắn Yokota Neno có nhúng tay vào. Đám côn đồ dù có nhát gan đến mấy cũng khó mà bị cái dáng vẻ gầy gò ốm yếu của Kazumi dọa cho sợ hãi được, cho dù lúc đó trong tay cô có cầm vũ khí đi chăng nữa.
Mà chuyện này nói thế nào cũng là do cậu mà ra. Yokota Neno không thể nào trơ mắt nhìn một đứa con gái vì mình mà bị đám người kia bắt nạt ngay trước mặt được.
Khả năng đánh đấm của Yokota Neno thực ra rất khá. Nếu không phải đám côn đồ kia cứ lôi cửa hàng trưởng Masamori và cái cửa hàng nhỏ của chú ấy ra để uy hiếp thì cả đám đó gộp lại chưa chắc đã là đối thủ của cậu dù không thèm dùng đến siêu năng lực.
Đương nhiên, việc cùng Kazumi tẩn cho đám côn đồ kia một trận tơi bời quả thực rất sảng khoái. Nhưng khi cảnh sát ập đến bắt vào đồn, trong lòng Yokota Neno lại chỉ còn duy nhất một nỗi lo lắng.
Chắc là do mức độ nghiêm trọng của sự việc hoặc là người mang siêu năng lực ít nhiều cũng được ưu ái? Yokota Neno không phải chịu phạt quá nặng ở đồn cảnh sát. Suy cho cùng, thân là người có năng lực nhưng cậu không hề sử dụng bừa bãi, hơn nữa lúc hạ gục đám côn đồ kia cũng biết điểm dừng, thực tế không gây ra thương tích gì nghiêm trọng nên Yokota Neno rất nhanh đã được thả ra.
Nhưng từ miệng viên cảnh sát canh chừng mình, Yokota Neno cuối cùng cũng biết được "chiến tích" mà Kazumi đã gây ra. Ba người bị thương nhẹ, một người trọng thương, chấn động não mức độ vừa, có nguy cơ liệt giường... cơ bản là cái tội cố ý gây thương tích không chạy đi đâu được rồi.
Và Kazumi - người đã gây ra tất cả những chuyện này, tuyệt đối không thể dễ dàng rời khỏi đồn cảnh sát. Về cơ bản là phải đợi người nhà đến để xem xét các bước xử lý tiếp theo.
Thời gian làm việc chung với cô gái lạnh lùng, ít nói này không tính là dài. Cơ bản ngoài ngày đầu tiên bàn giao chút công việc ra, hai người có thể nói là chẳng giao tiếp với nhau câu nào.
Điều này đối với một kẻ vốn chẳng có thiện cảm gì với phụ nữ như Yokota Neno lại là một chuyện rất thoải mái. Cô gái gầy gò nhỏ bé ngoài công việc ra chỉ biết cắm đầu vào học này, đã khiến cái nhìn của Yokota Neno về cô thay đổi đôi chút. Ít nhất thì cô cũng không đáng ghét như cái đám con gái nông cạn trong lớp cậu, lúc nào cũng ỷ thói cậy vào năng lực và gia thế.
Và sau khi chuyện đó xảy ra, nó đã thực sự khiến cảm nhận của Yokota Neno về Kazumi hoàn toàn thay đổi. Bất kể là việc cô đã giải vây cho cậu, hay là hai chữ "đồ hèn" cuối cùng khiến cậu ám ảnh mãi không quên, hoặc cũng có thể là lời cảm ơn mà cho đến tận bây giờ cậu vẫn chưa thể thốt nên lời.
Tất cả những điều đó đều khiến Yokota Neno nảy sinh một thứ cảm xúc khác biệt hẳn so với những người phụ nữ khác dành cho cô gái nhỏ bé, lạnh lùng này.
Vốn dĩ trong mắt Yokota Neno, hai chữ "phụ nữ" chắc là luôn gắn liền với mấy từ như "phản bội", hay "nhơ nhuốc".
Khi công ty của bố phá sản, người mẹ đã không chút do dự cuỗm sạch số tài sản còn lại bỏ đi, chỉ để lại người bố gánh trên vai khoản nợ khổng lồ một mình nuôi Yokota Neno khôn lớn.
Để trả hết khoản nợ của công ty, cũng như lo chi phí sinh hoạt cho đứa con trai còn nhỏ dại, bố Yokota mang theo cơ thể vốn đã chẳng mấy khỏe mạnh, dứt khoát bước chân vào công trường bán mạng bán mồ hôi kiếm tiền.
Dù vất vả nhưng cũng đủ đắp đổi qua ngày. Dựa vào sự nỗ lực gấp bội, hai bố con cũng coi như có được một chút không gian để thở.
Thế nhưng, bất trắc lại luôn thích giáng xuống đầu những con người bình thường vốn đã vô cùng thê thảm. Vào năm Yokota Neno học cấp hai, một trận động đất nhỏ đã vĩnh viễn cướp đi sinh mạng của bố cậu.
Giàn giáo ầm ầm sụp đổ đè thẳng lên cơ thể yếu ớt. Cho dù các anh hùng cứu hộ có kịp thời chạy đến hiện trường cũng chẳng thể nào níu giữ lại sinh mạng đã vụt tắt chỉ trong khoảnh khắc tai nạn xảy ra.
Mùa hè năm đó, Yokota Neno dùng tiền tiêu vặt lén lút dành dụm được mua cho người bố thích hút thuốc một bao thuốc lá rẻ tiền nhất. Khi trở về nhà, thứ cuối cùng cậu nhìn thấy chính là viên cảnh sát đến báo tin cùng với thi thể của bố được đậy kín bằng một tấm vải trắng.
Tai họa luôn "ưu ái" những con người nghèo khổ. Sau khi trải qua nỗi đau mất bố, điều mà cậu thiếu niên phải đối mặt từ quá sớm chính là toàn bộ những áp lực mà trước kia đã được bố dùng bờ vai không mấy vững chãi của mình gánh vác.
Khoản nợ bố để lại, áp lực mưu sinh, ánh mắt dòm ngó của họ hàng vào số tiền bồi thường của bố và cả sự bắt nạt của đám được gọi lưu manh trong lớp.
Để hủy hoại một con người, có lẽ chỉ cần một ngày tồi tệ đến cùng cực.
Nhưng những gì Yokota Neno phải trải qua, cho đến tận bây giờ, vẫn là những chuỗi ngày tồi tệ kéo dài. Cuộc sống không thể đánh gục được cậu thiếu niên kiên cường này, ngược lại còn khiến cậu trưởng thành trước tuổi.
Chăm chỉ học hành, dùng vẻ ngoài của một kẻ bất lương để ngụy trang bảo vệ bản thân, vạch rõ ranh giới với đám họ hàng tởm lợm. Dẫu phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn đả kích, cậu thiếu niên mang theo sự kiên định trong lòng này vẫn không hề sa ngã. Cậu vẫn luôn nỗ lực hướng về mục tiêu mà bản thân và người bố quá cố hằng mong mỏi.
Và những chuyện bốc đồng xốc nổi thế này, Yokota Neno trước đây cũng từng trải qua. Thậm chí có thể nói, nếu hồi đó không có sự giúp đỡ của cửa hàng trưởng Masamori, nửa đời sau của cậu có lẽ đã mục thối trong tù rồi, chứ đừng nói đến việc được thi đỗ vào trường trung học Shiteikoku.
"Vậy... cậu tìm đến tận đây có việc gì không?"
Nghe đối phương nói xong, Kazumi khẽ đứng thẳng người lên, sức mạnh đang tụ lại trên tay cũng từ từ tan biến. Cô nhìn cậu thiếu niên tóc đen vẻ mặt vô cùng nghiêm túc trước mặt, cất tiếng hỏi.
Yokota Neno nhìn cô gái trước mặt cho đến giờ phút này vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng, sâu trong ánh mắt cậu xẹt qua một tia áy náy tột độ. Cậu hít một hơi thật sâu, như thể vừa đưa ra một quyết định gì đó vô cùng hệ trọng.
"Ba năm, sau ba năm nữa tôi sẽ tốt nghiệp trường Shiteikoku và đi làm. Với năng lực của mình, tôi có thể trực tiếp vào làm việc ở các văn phòng anh hùng và kiếm được một công việc có thu nhập không tồi, cũng đủ sức chi trả khoản tiền bồi thường mà cậu phải nộp."
"Trong khoảng thời gian đó, tôi sẽ cố gắng mỗi tuần đến thăm một lần. Cậu cần gì cứ việc nói với tôi, những gì đáp ứng được tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Tất cả những tổn thất do vụ việc này gây ra, tôi cũng sẵn sàng bồi thường về mọi mặt."
Ngẩng đầu lên nhìn cô gái với đôi mày đang nhíu lại vì kinh ngạc trước mặt, Yokota Neno ngẩng cao đầu, gằn từng chữ một cách vô cùng kiên định:
"Shimizu Kazumi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
