Chương 102: Một kết cục bi thương đã định sẵn?
"Vậy là, Kazumi à, chúng ta sẽ đến phố Nishikawa sao?"
Dưới ráng chiều chạng vạng, một đôi thiếu niên nam nữ đang kề vai rảo bước trên phố.
"Ừm, ở trung tâm thương mại bên đó có một cửa hàng tớ khá ưng ý. Tớ muốn qua đó ngắm chút quần áo. Có được không?"
Khẽ liếc nhìn chàng trai đi cạnh, Kazumi gật đầu, buông lời nhẹ tênh.
"Ồ, cơ mà nếu bây giờ tụi mình qua đó, lúc về e là sẽ hơi trễ đấy..."
Satou Shinichi gãi gãi má, điệu bộ lóng ngóng chẳng biết diễn đạt sao cho phải.
"Đừng lo, sẽ không trễ đâu. Nhìn này, tụi mình sẽ bắt tàu từ đây đến Nishikawa, lượn lờ mua sắm cỡ chừng nửa canh giờ là cùng. Xong xuôi, tụi mình vẫn kịp tạt đi ăn đêm cơ mà. Món dango ở tiệm này nức tiếng lắm đấy, tớ tò mò lâu rồi. Hay là tụi mình ghé đó nhé? Bữa nay tớ bao, coi như lời cảm ơn vì cậu đã chịu khó đi mua sắm cùng tớ."
"Còn lỡ như có về trễ một chút, chẳng phải đã có Shinichi-kun tháp tùng tớ về tận nhà rồi sao~"
Trái ngược với sự do dự của cậu, Kazumi lại tỏ ra vô cùng rạng rỡ. Cô rút điện thoại ra, quơ quơ chiếc bản đồ số trước mặt Satou Shinichi, thao thao bất tuyệt vạch ra kế hoạch với chất giọng hào hứng khó tả.
Đối diện với nét mặt rạng ngời tươi rói của bạn gái, Satou Shinichi làm sao nỡ buông lời từ chối? Huống hồ, trong lòng cậu vẫn còn đang cắn rứt khôn nguôi vì chuyện vừa rồi. Đừng nói chỉ là đưa cô gái về nhà lúc tối muộn, dẫu cô có đưa ra những đòi hỏi vô lý hơn nữa, cậu cũng cam tâm tình nguyện vắt óc tìm cách chiều chuộng cho bằng được.
"Ừm, đương nhiên rồi!"
...
Nơi Kazumi nương náu vốn dĩ nằm chễm chệ ngay giữa khu trung tâm sầm uất. Không chỉ nằm sát vách trường học, mà cơ sở hạ tầng xung quanh cũng vô cùng phát triển, khoảng cách tản bộ ra ga tàu điện ngầm cũng chẳng đáng là bao. Trừ bỏ việc khu tập thể của cô đã nhuốm màu sương gió và có vẻ ngoài tồi tàn cũ nát, thì xét trên mọi phương diện khác, đây quả thực là một chốn an cư lý tưởng.
Đôi trẻ vừa đi vừa rôm rả trò chuyện, thoắt cái đã đặt chân đến nhà ga. Chiếu theo chỉ dẫn trên bản đồ, họ cần đi qua ba trạm dừng nữa để đến được ga Nishikawa.
So với những ga tàu điện ngầm mà Kazumi từng mòn gót ở kiếp trước, hệ thống đường sắt ở thế giới này tân tiến và đồ sộ hơn hẳn. Mạng lưới tuyến đường chằng chịt rẽ nhánh đan xen khiến da đầu Kazumi tê rần, nhưng nhờ có sự dẫn đường của "thổ địa" Satou Shinichi, cộng thêm ứng dụng bản đồ trên tay, cô cũng trót lọt mua được vé và lách qua cửa kiểm soát để tiến vào sân ga.
Xét cho cùng, đây mới là lần đầu tiên Kazumi được trải nghiệm đi tàu hỏa ở thế giới này. Với nguyên chủ của thân xác này – một kẻ vốn quanh năm suốt tháng chỉ biết ru rú trong nhà – thì việc bước chân ra đường thôi đã là cả một sự xa xỉ, nói gì đến chuyện chen chúc trên các phương tiện công cộng để đi xa.
Khung cảnh xung quanh có nét bàng bạc gợi nhớ đến những nhà ga Nhật Bản từng được miêu tả ở kiếp trước. Sân ga nhộn nhịp dòng người hối hả. Nhìn kỹ lại, phần đông trong số họ đều là những nhân viên văn phòng mang gương mặt bơ phờ, đang lê bước trở về tổ ấm sau một ngày dài oằn mình cày cuốc.
Hai người bọn họ, với bộ dạng rành rành của học sinh trung học, dường như có chút lạc lõng giữa dòng người mưu sinh này. May mắn thay, vì quanh đây có vài ngôi trường án ngữ, nên lác đác bên mép sân ga vẫn còn dăm ba tốp nam thanh nữ tú khoác trên mình bộ đồng phục, ắt hẳn cũng là đang rủ nhau đi dạo chơi cuối tuần.
Ánh mắt Kazumi đảo từ "chú cún ngốc" tóc vàng đang ngơ ngẩn bên cạnh, sang đám thanh thiếu niên đang đùa giỡn rôm rả cách đó không xa. Một nụ cười nhạt mang theo vài phần bí ẩn khẽ đậu trên khóe môi cô.
Vươn tay kéo nhẹ ống tay áo của chàng trai đang chìm trong cõi mộng, Kazumi vừa hướng mắt về phía đám bạn trẻ trước mặt, vừa thì thầm hỏi.
"Shinichi-kun, bình thường cậu có hay ra ngoài dạo phố không?"
"A... cũng không thường xuyên lắm. Tớ thỉnh thoảng hay theo ông nội đi huấn luyện xa nhà thôi."
Tiếng gọi của thiếu nữ kéo Satou Shinichi bừng tỉnh. Cậu dời mắt khỏi bảng thông báo lịch trình tàu chạy, quay sang thành thật đáp lời cô bạn gái bên cạnh.
"Ừm, thế còn đi chơi một mình thì sao?"
Kazumi gật gù, uyển chuyển lái câu hỏi sang một hướng khác.
"Một mình á... Hồi tốt nghiệp cấp hai, tớ từng cùng bạn học đi trượt tuyết ở núi Kitayama. Cũng khá là vui, chỉ là hơi lạnh một chút."
Satou Shinichi dường như chẳng hề nhận ra sự dò xét cố chấp của cô gái. Cậu đơn thuần nghĩ rằng cô chỉ đang muốn tìm chuyện để hàn huyên, bèn lục lọi ký ức rồi nhẹ nhàng kể lại.
"Đi chơi cùng bạn học sao..."
Kazumi lẩm nhẩm lại câu trả lời của chàng thiếu niên, ánh mắt đờ đẫn hướng về phía sân ga náo nhiệt.
Ngẫm lại, ở một khía cạnh nào đó, cái tên Satou Shinichi này lại có nét hao hao giống cô. Bề ngoài thì luôn tỏ ra lạc quan, xán lạn, nhưng tận sâu thẳm trong cõi lòng, cậu ấy, cũng giống như cô, rốt cuộc vẫn chỉ là một linh hồn cô đơn...
"Vậy, Shinichi-kun, cậu thường có sở thích gì không?"
Kazumi thu lại ánh nhìn miên man, ngước lên nhìn chàng trai trước mặt.
"Sở thích của tớ á..."
Nghe câu hỏi của bạn gái, lần này Satou Shinichi nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi mới rụt rè đáp án.
"Cày phim truyền hình có tính không nhỉ? Tớ có xem bộ Nhật Ký Quán Nhậu mà cậu từng nhắc tới đó, Kazumi. Tớ cảm thấy cốt truyện trong đó khá là..."
"Không phải những thứ tớ thích, mà là những thứ cậu thực sự thích kìa, Shinichi-kun!"
Satou Shinichi còn chưa kịp dứt lời, đã cảm nhận được một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại áp lên mu bàn tay mình. Cái xúc cảm mát lạnh độc bản truyền đến từ thiếu nữ như một dòng suối trong vắt, tưới mát và xoa dịu trái tim cậu.
"Ơ... thứ mà cậu thích, thì cũng chính là thứ tớ thích mà, Kazumi!"
Lời đường mật đầy vụng về do cậu tự biên tự diễn khiến khóe môi Kazumi khẽ nhếch lên. Cô bật cười, khẽ lắc đầu.
"Không được, dẫu cậu nịnh hót dẻo miệng đến mức tớ cũng phải bất ngờ, nhưng lúc này không phải là lúc dùng lời có cánh đâu nhé~"
"Không... tớ thật sự..."
Nghe ra hàm ý trêu ghẹo của Kazumi, Satou Shinichi luống cuống xua tay phủ nhận. Cậu cuống quýt muốn chứng minh rằng mình thực sự đam mê bộ phim truyền hình ấy, chứ không hề mượn gió bẻ măng chỉ vì Kazumi.
"Thế những lúc rảnh rỗi cậu thường làm gì, Shinichi-kun? Bỏ qua chuyện huấn luyện đi nhé."
Satou Shinichi vừa định buột miệng nói hai chữ "tập thể dục" thì đã bị Kazumi chặn họng một cách không tì vết. Trong phút chốc, cậu cứng họng, chẳng biết đào đâu ra lời để chống chế. Cuối cùng, sau một hồi lâu vắt óc suy tư, cậu yếu ớt cất lời.
"Vậy chắc là... nhắn tin trò chuyện với cậu."
Thôi được rồi, đôi khi những tên "trai thẳng" lại có thể vô tình đốn tim người khác bằng những lời ngọt ngào chết người. Nhất là cái chất giọng đều đều nghiêm túc cộng với vẻ mặt thành khẩn vô tội vạ kia, quả thực đã khiến trái tim Kazumi lỡ mất một nhịp.
Cô buột miệng định mắng yêu cái tên ranh con bỗng dưng dẻo mép này, nhưng ngẫm lại một chút, cô chợt nhận ra: Cái tên tẻ nhạt mà cả cuộc đời chỉ xoay quanh trục "học hành và huấn luyện" này, ắt hẳn đang thốt ra những lời gan ruột thật lòng.
"Kazumi à, sao cậu lại hỏi chuyện này?"
Thấy đối phương bỗng dưng im bặt, Satou Shinichi lo lắng rướn người, kề mặt lại gần thiếu nữ để dò xét tình hình.
Sự đụng chạm cự ly gần đột ngột khiến Kazumi vô thức ngẩng phắt đầu lên. Và rồi, đôi mắt đong đầy sự quan tâm của chàng trai hiện ra to đùng ngay trước mắt cô. Một rặng mây hồng lập tức lan tỏa trên hai gò má vốn dĩ trắng trẻo của thiếu nữ.
"K-Không có gì, tớ chỉ cảm thấy cậu..."
Cô mất tự nhiên quay ngoắt mặt sang một bên. Cơn gió ào ạt thốc tới từ đoàn tàu đang ầm ập tiến vào ga phút chốc thổi bay mớ suy nghĩ đang nóng bừng trong đầu cô. Những xúc cảm hồng điều ban nãy dần nguội lạnh, thay vào đó, chẳng hiểu sao, tâm trí cô lại rẽ hướng về cái kết cục bi thương đành đoạn không thể tránh khỏi của hai người.
"Tớ xin lỗi..."
Cô gái đăm đăm nhìn đoàn tàu đang rít lên từng hồi trước mặt. Nương theo tiếng còi tàu gầm rú đinh tai nhức óc, cô thầm thĩ buông ba chữ cuối cùng, lọt thỏm trong thanh âm mà có lẽ, chỉ duy nhất mình cô mới nghe thấu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
