Chương 105: Thiếu nữ miên man dòng suy tưởng
Trong căn phòng nhỏ tồi tàn, thiếu nữ trong bộ đồ ngủ đang tủm tỉm cười nhìn vào màn hình điện thoại. Ở đầu dây bên kia là một gương mặt thiếu niên tuấn tú phảng phất nét ngô nghê, mộc mạc, đang cười ngốc nghếch vừa thao thao bất tuyệt chuyện gì đó.
"Thôi được rồi, Shinichi-kun, tớ chuẩn bị đi tắm rồi nghỉ ngơi đây. Cậu cũng ngủ sớm đi nhé. Ngày mai đừng có đến muộn đấy!"
Thiếu nữ vốn mang tính cách lạnh lùng nay lại nở một nụ cười ấm áp hoàn toàn trái ngược với bản ngã thường ngày. Cô ném cho người trong điện thoại một ánh nhìn chất chứa muôn vàn tình ý, rồi khẽ khàng đáp lời.
"Ừm, Kazumi cũng nghỉ ngơi sớm đi nha."
Chàng thiếu niên ở đầu dây bên kia cũng nở một nụ cười rạng rỡ, đầy tiếc nuối khép lại buổi trò chuyện tối nay.
"Ừm."
Kazumi gật đầu, vươn tay định nhấn nút. Ngón tay cô ngập ngừng giữa không trung một thoáng, rồi cuối cùng cũng quyết định hạ xuống phím tắt cuộc gọi.
"Kazumi!!"
Nhưng trước khi ngón tay thon thả của thiếu nữ kịp chạm vào biểu tượng kết thúc, chàng trai đang ngập ngừng trên màn hình dường như đã lấy hết can đảm, vội vã gọi giật cô lại.
"Hửm? Sao thế?"
Kazumi khựng tay, ngước nhìn chàng trai trước mặt, có chút khó hiểu không biết cậu lại muốn nói chuyện gì.
"Hôm nay được đi mua sắm cùng cậu, tớ thật sự, thật sự rất vui, Kazumi à. Sau này tớ sẽ nỗ lực học hỏi thêm nhiều điều về tình yêu. Nếu có điểm nào tớ làm chưa đủ tốt, mong cậu hãy cứ nói thẳng với tớ nhé. Chứ nếu để cậu phật ý, tớ cũng sẽ buồn chết mất."
Vẻ mặt của chàng thiếu niên lúc này nghiêm túc đến lạ thường, cứ như thể cậu sẵn sàng dâng hiến cả sinh mạng chỉ để hoàn thành cái tâm nguyện cỏn con này. Cậu nhìn chằm chằm vào cô gái trên màn hình bằng đôi mắt sáng rực.
Cậu đừng có phí công học dăm ba cái thứ này nữa. Cậu tính tu luyện thành dân chơi hay gì?!
Cô không nhịn được mà thầm oán thán trong lòng trước suy nghĩ ngốc nghếch của chàng trai. Nhưng ngẫm lại, nếu cái tên Satou Shinichi này thực sự đâm đầu đi học mấy mánh khóe tình trường, thì chẳng phải lại trúng ngay phóc ý đồ của cô hay sao?
Kế hoạch ban đầu của cô là xúi giục cậu ta chủ động lừa dối mình, ngoại tình, để rồi cô sẽ mượn chính sự áy náy, dằn vặt của cậu ta làm đòn bẩy. Bằng cách đó, cô không chỉ đàng hoàng thoát khỏi cái tình cảnh éo le khi phải hẹn hò với một thằng con trai, mà còn có thể cuỗm thêm một khoản "phí chia tay" hậu hĩnh ở phút chót. Quả là một kế hoạch thập toàn thập mỹ.
Và một khi cái tên này nếm được tư vị ngọt ngào từ những bóng hồng khác, e rằng cậu ta sẽ chẳng thèm liếc mắt lấy một lần đến một đứa con gái nhạt nhòa như cô – một kẻ mà dù xét về gia cảnh, nhan sắc hay vóc dáng, chắc chắn đều thua xa người ta.
Chẳng hiểu sao, vừa nghĩ đến viễn cảnh ấy, tâm trạng Kazumi bỗng chốc chùng xuống một cách khó tả, nhưng trên mặt cô vẫn cố nặn ra một nụ cười công nghiệp. Cô nhỏ nhẹ thì thầm với Satou Shinichi qua màn hình:
"Tớ cũng rất vui khi được hẹn hò với cậu, Shinichi-kun. Cậu không cần phải câu nệ gồng mình lên thế đâu. Chỉ cần người đó là Shinichi-kun, thì thế nào cũng tuyệt cả."
Một cậu trai tơ trong sáng làm sao chống đỡ nổi những lời đường mật cởi mở đến nhường này. Khóe miệng chàng thiếu niên ở đầu dây bên kia ngoác rộng đến tận mang tai, một nụ cười sung sướng tột độ không sao kìm nén nổi hiện rõ trên gương mặt.
Tận dụng lúc cậu chàng đang lâng lâng trên chín tầng mây, Kazumi vội vã dỗ cậu buông lời chúc ngủ ngon, rồi ép ngón tay mình dứt khoát nhấn nút tắt phụp cuộc gọi video.
Số là, kể từ cái dạo "chú cún ngốc" lỡ tay ấn nhầm gọi video cho Kazumi lần trước, cậu chàng dường như đã tự giác ngộ ra chân lý "thừa thắng xông lên", rồi cứ thế êm thấm chuyển hóa những buổi nhắn tin đêm khuya thành những cuộc gọi video hằng ngày.
Ban đầu, Kazumi cũng chẳng mảy may bận tâm. Cô vốn luôn đau đầu vì mấy cuộc trò chuyện qua tin nhắn kéo dài lê thê làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ học tập. Cô từng đinh ninh rằng, nếu chuyển sang gọi video, chẳng phải cô sẽ giải phóng được đôi tay để cắm mặt vào sách vở, và chỉ cần ừ hử đối phó qua loa với cậu ta thôi sao?
Thế nhưng, kết cục lại là: sau khi cuộc gọi kết thúc, cô gái bừng tỉnh nhìn cuốn sách chưa lật nổi một trang và hai tiếng đồng hồ đã không cánh mà bay vào hư vô, rồi cứ thế ngồi thẫn thờ. Trạng thái này giống hệt như cái "thời khắc hiền nhân" chiêm nghiệm triết lý nhân sinh sau khi vừa thỏa mãn dục vọng ở kiếp trước vậy.
Ấy vậy mà, tâm trạng của thiếu nữ lúc này lại chẳng hề bình thản như mọi bận. Sau khi ngắt kết nối với "chú cún ngốc", cô hiếm khi lại ngồi đờ đẫn nhìn chằm chằm vào giao diện khung chat của hai người như thế này.
Kazumi giờ đây đã thấu tỏ tường tận tính cách của Satou Shinichi. Thay vì nói cậu ta có EQ thấp, thì dùng cụm từ "vô tư lự" kết hợp với "sự ngượng ngùng của mối tình đầu" để hình dung về cậu có lẽ sẽ chuẩn xác hơn.
Suy cho cùng, thân là con cháu của một danh gia vọng tộc chuẩn mực trong giới anh hùng, sự giáo dục mà cậu nhận được chắc chắn không thể tồi. Hơn nữa, việc cậu đàng hoàng thi đỗ vào trường Trung học Shikoku và hòa đồng với bạn bè xung quanh đã là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy EQ của cậu về cơ bản chẳng có vấn đề gì.
Vậy nên, dẫu "chú cún ngốc" này có hơi khúc gỗ một chút, thì nguyên do cũng chỉ vì đây là lần đầu cậu nếm mùi yêu đương nên mới hành xử như vậy. Bản thân cậu lại là tuýp người sẵn sàng vắt kiệt sức lực để thay đổi vì đối phương. Do đó, dăm ba lời khuyên can chiếu lệ ban nãy của cô, Satou Shinichi đời nào chịu lọt tai.
Dựa trên kinh nghiệm hơn hai mươi năm làm đàn ông của mình, Kazumi dư sức đoán được giờ này cậu ta chắc mẩm đang đi lùng sục mấy thằng bạn "chí cốt" ất ơ nào đó để tầm sư học đạo cái mớ gọi là "Bí kíp tình trường 101".
Nếu đã vậy, chỉ cần thêm thắt một cú hích nhỏ, có lẽ mình sẽ sớm hái được quả ngọt như ý muốn...
Ngắm nhìn hình bóng phản chiếu trong chiếc gương nhỏ trên bàn, gương mặt thiếu nữ không hề sắc nước hương trời, ngũ quan vô cùng phổ thông, gần như là kiểu ném vào biển người sẽ lập tức chìm nghỉm chẳng ai nhận ra. Có chăng, cái khí chất thanh lãnh toát ra từ cô đã gỡ gạc lại chút đỉnh điểm số cho tổng thể, nhưng tựu trung lại, cô tuyệt đối không thể được gọi là một mỹ nhân.
Rốt cuộc thì đàn ông mà, có gã nào lại không xiêu lòng trước những cô gái xinh đẹp rạng rỡ cơ chứ?
Vắt óc điểm mặt gọi tên xem cô nàng nào trong trường sẽ hợp với gu thẩm mỹ của Satou Shinichi, Kazumi vớ lấy cây bút, toan vạch ra một sơ đồ tư duy phân tích trên cuốn sổ tay. Thế nhưng, bàn tay phải đang nắm chặt cán bút lại chẳng tài nào hạ nổi nét bút đầu tiên. Tâm trí vốn dĩ luôn điềm tĩnh và nhạy bén của cô nay lại rối như tơ vò, hoàn toàn mù mịt chẳng thể vạch ra bước đi tiếp theo.
"Chậc, hôm nay mình không thèm nghĩ đến chuyện này nữa!!!"
Nhận ra bản thân mù tịt thông tin về những cô gái khác chỉ vì kỹ năng giao tiếp xã hội quá nghèo nàn, Kazumi bực dọc ném phịch cây bút xuống bàn, quyết định vứt xó chuyện này sang ngày mai. Cô cũng chẳng rõ mình đang tức tối vì đầu óc trống rỗng, hay là đang dỗi hờn chính cái nội dung mà mình vừa suy tính.
Cô rướn người nhấp một ngụm trà từ chiếc cốc bên cạnh, cố nuốt xuống mớ cảm xúc ngổn ngang đang cuộn trào.
Dù sao đi nữa, cô cũng đã dỗ được cái tên "cún ngốc" đáng ghét kia đi ngủ. Khoảng thời gian sau đó rốt cuộc cũng là không gian tĩnh lặng để cô âm thầm thăng cấp sức mạnh. Chỉ cần bản thân đủ cường đại, cô làm gì còn phải nơm nớp lo sợ bị phát hiện và tóm cổ, để rồi phải chui lủi ở đây chơi cái trò chơi gia đình tình ái gớm ghiếc này với một thằng con trai!
Nghĩ ngợi với cõi lòng đầy căm phẫn, Kazumi bật người đứng dậy. Hình xăm đầu lâu trên cổ tay phải chợt hiện lên, và một cỗ quan tài khổng lồ tỏa ra thứ tử khí dày đặc lừ lừ trồi lên, nằm vắt ngang giữa sàn nhà.
Cô đưa tay, nhẹ nhàng đẩy nắp cỗ Hắc Quan trĩu nặng. Một luồng tử khí nồng nặc đến mức gần như cô đặc thành hình thể lập tức ồ ạt phả thẳng vào người Kazumi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
