Chương 37: Tuyệt Vọng (1)
Lưỡi cậu ấy tiến đến chậm rãi và từ tốn. Ban đầu có vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lưỡi Si-woo từ từ đáp lại.
Khác với cái lưỡi thô tục và hỗn loạn của Geum Tae-yang, đây là một chiếc lưỡi dịu dàng. Nó giống hệt tính cách của Si-woo: rụt rè nhưng đầy ân cần.
Nếu là Geum Tae-yang, hắn đã sục sạo khắp khoang miệng tôi như thể đó là của riêng hắn và để lại dấu vết.
Đặc biệt khác với Geum Tae-yang thích kiểu hôn dâm dục bắt đối phương thè lưỡi ra để quấn lấy nhau bên ngoài, nụ hôn của Si-woo rất lịch thiệp.
Nụ hôn ngắn ngủi kết thúc, Si-woo nhìn tôi với ánh mắt bối rối. Mặt cậu ấy đỏ bừng như sắp nổ tung.
"Ji... Ji-eun à?"
"..."
Lúc này phải tỏ ra e thẹn, như thể lần đầu tiên làm chuyện này. Tôi cúi đầu, nín thở một chút để mặt đỏ lên.
Thực ra nụ hôn không hưng phấn lắm. Xin lỗi Si-woo nhưng tôi đành phải diễn thôi.
"He... Hehe... Th... Thế nào?"
"... Ờ... Ừm... Thì là..."
Thấy vẻ mặt e thẹn giả tạo của tôi, Si-woo cũng ngượng ngùng theo.
Quả nhiên với Si-woo chưa từng có kinh nghiệm, chỉ một lòng hướng về Ji-eun như hoa hướng dương, việc đánh lừa cậu ấy thật dễ dàng dù tôi thấy hơi có lỗi.
"Th... Thích lắm. Th... Thật đấy."
"M... May quá."
Si-woo cười bẽn lẽn. Cậu ấy định nói gì đó nhưng giọng trầm xuống nên tôi nghe không rõ.
"Sao cơ...?"
"A... Không có gì. T... Tức là chuyện này ừm..."
Có vẻ Si-woo định tỏ tình. Tôi cố tình im lặng để cậu ấy nói ra.
Tình huống im lặng nhìn nhau. Nhưng có vẻ tình huống này làm cậu ấy mất tự tin, cậu ấy lại cười trừ cho qua chuyện như trước.
"Kh... Không có gì."
Có vẻ cần kích thích thêm. Tôi đành phải làm điều đã chuẩn bị trước.
"C... Có khi nào. Si... Si-woo có quan tâm đến chuyện... người lớn không?"
"... Hả? Gì cơ...?!"
Si-woo lắp bắp vì hoảng hốt. Nhưng hiệu quả rất rõ ràng, đũng quần cậu ấy đã nhô lên.
Tất nhiên... không nên so sánh nhưng cái chỗ nhô lên đó nếu không để ý kỹ thì cũng chẳng thấy. Tôi quyết định ngừng so sánh và tập trung vào Si-woo.
"Th... Thì là... ch... chuyện như thế này này."
Tôi cẩn thận cởi vài cúc áo trên. Dù chỉ cởi một chút nhưng tầm nhìn của Si-woo mở rộng hơn hẳn. Cậu ấy nuốt nước bọt nhìn vào khe hở của những chiếc cúc vừa cởi.
Rồi như thấy có lỗi, cậu ấy đỏ mặt quay đi chỗ khác.
"C... Có phải cậu ghét không...?"
Si-woo đấu tranh tư tưởng trước câu hỏi của tôi. Cậu ấy lẳng lặng nắm lấy vai tôi, lấy hết can đảm nhìn tôi.
"Th... Thì là. Ji... Ji-eun à. T... Tức là... Tớ... Tớ..."
Giọng cậu ấy run run. Cuối cùng Si-woo không thể nói tiếp mà hôn tôi lần nữa.
Si-woo quá xấu hổ để nói tiếp. Cậu ấy chọn cách thể hiện bằng hành động thay lời nói.
Nụ hôn vụng về và còn nhiều thiếu sót. Nhưng sự trân trọng, ân cần và chu đáo trong nụ hôn đó khiến tôi vô thức mỉm cười.
Nếu tôi không ở trong cơ thể Lee Ji-eun bị nguyền rủa này mà nhập vào cơ thể một cô gái bình thường, chắc chắn tôi sẽ thấy hạnh phúc với nụ hôn này.
Si-woo lùi lại một chút. Giữa môi cậu ấy và tôi có một sợi chỉ trắng nối liền.
"X... Xin lỗi."
Si-woo làm mặt hối lỗi. Cậu ấy vội dùng áo lau sợi chỉ dài đó đi.
"Không sao. Tớ thích mà."
Tôi cười bẽn lẽn, Si-woo cũng mỉm cười. Tôi cảm thấy mình đang dần chìm đắm vào cậu ấy.
Hành động ân cần của cậu ấy mang lại cảm giác mới mẻ cho tôi, người đã quen với quan hệ bạo lực của Geum Tae-yang. Tất nhiên tôi không có quyền lựa chọn vì bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của Lee Ji-eun.
Nhưng tôi vẫn có thể đồng cảm phần nào với cảm xúc của Lee Ji-eun. Đặc biệt là sự tiếp nối của cảm xúc từ khi mới bước vào nhà Si-woo đã gây xúc động mạnh cho tôi.
Tại sao lại thích Si-woo. Tại sao lại lởn vởn quanh Si-woo. Tại sao hồi nhỏ lại bảo vệ Si-woo. Những thiết lập này giúp tôi hiểu ra.
Dù là hệ thống và cốt truyện do tôi tạo ra, nhưng khi trực tiếp ở vị trí của Lee Ji-eun và đón nhận tất cả như cảm xúc của mình, tôi không thể không nhập tâm.
Si-woo yếu đuối và Ji-eun bảo vệ Si-woo. Dù bị lũ trẻ trêu chọc ác ý, cả hai vẫn luôn bên nhau.
Cặp đôi ngây thơ chia sẻ ký ức đó. Giờ tôi mới hiểu được phần nào tình cảm của cả hai.
Họ không chỉ là hệ thống game hay những mảnh dữ liệu, mà giống như những thực thể sống. Cuộc sống hữu cơ của họ giống thực tế đến mức dù tôi là người tạo ra cũng phải ngỡ ngàng.
Như... một thực tại khác vậy.
"Này... Ji-eun à."
Si-woo nhìn tôi với khuôn mặt hơi ửng đỏ. Si-woo làm vẻ mặt tội nghiệp như chú cún con đang sốt ruột khiến tôi vô thức thấy dễ thương và mỉm cười.
Ánh mắt cậu ấy dần hạ xuống. Nơi ánh mắt Si-woo dừng lại là ngực tôi.
Nhìn thế này mới thấy Si-woo cũng là đàn ông. Vốn dĩ tôi định dùng xác thịt tấn công vì mục đích đó, nhưng tim tôi cũng bắt đầu đập thình thịch như trái tim của Lee Ji-eun.
Tiếng tim đập thình thịch mà tôi không thể kiểm soát. Tôi cẩn thận nhìn Si-woo và mỉm cười.
"N... Nếu là Si-woo thì... k... không sao đâu."
"..."
Si-woo khá bối rối trước lời nói của tôi. Si-woo cẩn thận đặt tay lên ngực tôi như đứa trẻ mới biết đến tình dục.
"... A...!"
Cơ thể phản ứng ngay khi tay cậu ấy chạm vào. Do sự huấn luyện của Geum Tae-yang mà tôi buộc phải phản ứng như vậy.
Si-woo giật mình trước tiếng rên khẽ của tôi. Tôi cười gượng gạo biện minh.
"C... Cái đó. T... Tại lần đầu tiên nên..."
Thực ra là nói dối. Ngực tôi đã bị Geum Tae-yang trêu đùa chán chê rồi, nhưng tôi không có ý định cho Si-woo biết sự thật này.
Nhà Si-woo, phòng Si-woo tràn ngập những hành động của cặp đôi ngây thơ. Trong tình huống trong sáng này không có chỗ cho hành vi đê tiện của kẻ như Geum Tae-yang chen vào.
"X... Xin lỗi."
"K... Không sao. Tức là... vì là Si-woo... nên không sao..."
Được lời như cởi tấm lòng, Si-woo lại cẩn thận đặt tay lên ngực tôi. Tôi bắt đầu phản ứng từ từ trước cử chỉ cẩn trọng của cậu ấy.
Đặc biệt mỗi khi Si-woo chạm vào phần trước ngực, tức là phần quầng vú, tôi khó mà giữ được bình tĩnh.
Thật lòng tôi muốn đẩy ngã Si-woo ngay và cưỡi lên cậu ấy. Nhưng tôi quyết định giữ lý trí và bình tĩnh lại.
'... Mình đang nghĩ cái quái gì thế này...'
Tôi thấy bản thân mình thay đổi kỳ lạ qua suy nghĩ vừa rồi. Đặc biệt... tôi vốn không định quan hệ với Si-woo mà lại có suy nghĩ đó thì thật khó tin.
Cảm giác có gì đó sai sai. Nhưng tôi dần nghiêng về suy nghĩ rằng chuyện vừa rồi chỉ là lo bò trắng răng.
Dù sao cũng đã quyết định trao lần đầu cho Si-woo. Tôi tự trấn an bản thân rằng đây chỉ là diễn xuất thôi.
Tất cả là tại Geum Tae-yang. Chỉ cần giải quyết ổn thỏa với Si-woo, tôi có thể chịu đựng được sự hành hạ của tên Geum Tae-yang nham hiểm đó.
"Ư..."
"C... Có đau không?"
"K... Không. Tức là... cái đó..."
Khó mà nói là do hưng phấn. Tôi lại nói dối Si-woo lần nữa.
"T... Tớ đã chuẩn bị để... l... làm chuyện đó với cậu..."
"..."
Dù Si-woo có thiếu tinh tế đến đâu cũng hiểu được câu này. Chuyện nam nữ làm với nhau. Chỉ có một chuyện thôi.
Mặt Si-woo đỏ bừng như sắp nổ. Tôi cũng không hiểu sao nhìn mặt Si-woo tôi cũng thấy xấu hổ.
Nhắc lại là hiện tại tôi đang bị đồng hóa nhiều với cảm xúc của Lee Ji-eun. Đặc biệt là ký ức hồi nhỏ của Ji-eun và Si-woo ùa về khiến cảm xúc này càng mạnh mẽ hơn.
Khác với hồi nhỏ, cả hai đã trưởng thành về mặt thể xác. Tức là...
"L... Làm nhé...?"
Si-woo nhìn tôi với đôi mắt mở to trước lời đề nghị của tôi. Với vị trí của Si-woo, con mọt sách cả đời chỉ nhìn về phía Ji-eun, thật khó đoán cậu ấy đón nhận điều này với ý nghĩa gì.
Si-woo mở to mắt rồi từ từ gật đầu.
"Tr... Trước đó thì..."
"H... Hả?"
"H... Hơi nóng nên... c... cởi áo ra được không...?"
Lời nói đầy ẩn ý. Tôi cố tình nói vậy để làm Si-woo sốt ruột hơn.
"B... Bật điều hòa nhé?"
Si-woo nói xong hối hận ngay lập tức. Nhận ra câu thoại ngớ ngẩn của mình, cậu ấy cười trừ.
"Đồ ngốc... Không phải ý đó mà..."
Chiếc áo sơ mi từ từ mở ra. Tôi tiếp tục cởi từng cúc áo.
Mỗi khi cúc áo bung ra, tầm nhìn của Si-woo lại hạ xuống thấp hơn. Cảm giác như cậu ấy đang điều chỉnh tầm mắt theo cúc áo của tôi.
Áo sơ mi mở hết, bộ ngực lộ ra. Bõ công mặc chiếc áo lót màu đen tuy thô kệch nhưng khá kích thích.
"C... Cậu định chỉ nhìn thôi à?"
Si-woo nuốt nước bọt trước câu hỏi của tôi. Cậu ấy từ từ tiến lại gần.
Tôi từ từ quay lưng lại khi cậu ấy đến gần. Si-woo bối rối. Tôi nói nhỏ với cậu ấy.
"Cởi giúp tớ..."
Nếu là Geum Tae-yang thì hắn đã cởi móc áo lót bằng một tay rồi. Nhưng Si-woo chắc chắn không biết làm thế, nên tôi định tận dụng yếu tố này.
Vì thế tôi quay người lại để cậu ấy cởi móc.
Si-woo do dự một lát. Rồi như đã quyết tâm, cậu ấy từ từ nắm lấy phần nối móc áo.
Vài lần thử nhưng tay cậu ấy vẫn lóng ngóng. Phải mất năm sáu lần cậu ấy mới cởi được móc áo.
Bộ ngực trĩu xuống do trọng lực. Tôi dùng tay che ngực, quay người lại nhìn cậu ấy.
"Ji... Ji-eun à."
"Đ... Đừng nhìn trực tiếp thế... Xấu hổ lắm."
"X... Xin lỗi."
Câu xin lỗi luôn thường trực trên môi Si-woo. Cậu ấy liên tục nói xin lỗi với khuôn mặt đỏ bừng.
Trêu cậu ấy đến đây thôi. Giờ cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.
"C... Có muốn xem ngực không...?"
Si-woo lẳng lặng gật đầu. Tôi quay mặt đi, bỏ tay đang che ngực ra.
Dù đứng cách một khoảng nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Si-woo. Tôi khẽ quay đầu nhìn biểu cảm của cậu ấy.
Đã cắn câu. Tôi nghĩ phải tiếp tục đà này.
"Ch... Chỉ mình tớ cho xem thì... x... xấu hổ lắm... C... Cậu cũng cho tớ xem đi."
"T... Tớ á?"
Si-woo hoảng hốt. Tôi làm vẻ mặt xấu hổ gật đầu.
Dòng chảy tự nhiên để quan hệ. Tôi đã cho xem ngực thì cậu cũng phải cho xem "cái ấy", ý nghĩa là vậy.
Si-woo do dự một lát. Rồi cậu ấy quyết định, từ từ cởi thắt lưng.
Tiếp đó Si-woo từ từ tụt quần xuống. Chiếc quần lót tam giác dễ thương hiện ra, và khi cậu ấy kéo nó xuống, vật đó của cậu ấy lộ diện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
