Chương 39: Tuyệt Vọng (3)
Cuối cùng cũng xong.
Nhìn chiếc bao cao su bọc lấy vật của Si-woo một cách vụng về, tôi nuốt tiếng thở dài vào trong.
Kích thước chỉ bằng ngón tay út nên bao cao su cỡ chuẩn của Geum Tae-yang bị rộng là chuyện đương nhiên.
Nhưng vì chênh lệch quá lớn nên bao cao su không thực hiện đúng chức năng tránh thai của nó.
Đành phải kéo phần dưới của bao cao su thắt nút lại rồi cố định. Nhìn cảnh này, tôi cảm thấy một cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
Biết là Si-woo nhỏ rồi nhưng... thế này thì... quá...
"X... Xin lỗi để cậu đợi lâu. Đ... Đút vào nhé."
Si-woo hưng phấn định đút vào ngay. Nhưng cơ thể tôi vì chờ đợi cậu ấy mà đã nguội lạnh, khô khốc.
Cần phải dạo đầu. Nhưng Si-woo vụng về không biết điều đó mà cứ định đút vào.
"K... Khoan đã."
Si-woo bối rối trước lời tôi. Nhìn biểu cảm đó, tôi nghĩ đành phải chịu đựng nỗi đau này thôi.
"L... Lần đầu nên... nh... nhẹ nhàng thôi nhé...?"
Diễn xuất bắt buộc. Nghe vậy Si-woo càng hưng phấn hơn, gật đầu lia lịa.
Dục vọng muốn đút vào bằng mọi giá. Vốn là đàn ông nên tôi không lạ gì cảm xúc đó, nhưng hành động thảm hại núp bóng sự vụng về của cậu ấy thì sự lịch thiệp hay tử tế cũng khó mà che đậy được.
Si-woo hoàn toàn không nắm bắt được tôi có hưng phấn không, có ướt không, hay bây giờ đút vào có được không.
Nếu là Geum Tae-yang thì hắn đã tự biết...
'Mình lại nghĩ cái gì thế này...'
Tình huống trớ trêu. Tôi tự hỏi liệu mình có đòi hỏi quá nhiều ở cậu ấy trong lần đầu tiên không.
Ai cũng có lần đầu. Tôi cố gắng giữ tâm thế thoải mái, làm vẻ mặt hưng phấn nhất có thể nhìn Si-woo.
"Ji... Ji-eun à... C... Có cảm thấy gì không?"
"..."
Tình huống dở khóc dở cười. Tôi cạn lời không biết phải đón nhận tình huống này thế nào.
Chưa đút vào mà tên ngốc Si-woo đã lắc hông. Không tìm được lỗ, cứ loay hoay rồi cọ vào phần thịt gần âm đạo và tự sướng một mình.
Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Tôi dùng tay chỉ vị trí thì cũng kỳ. Mà chưa đút vào thì cũng chẳng thể cảm nhận được gì.
May mắn là Si-woo nhận ra nhanh chóng. Việc mình đang ở sai chỗ.
Cậu ấy đỏ mặt, cúi đầu tìm lại cái lỗ.
Mất vài phút. Khi tôi nghĩ sự thảm hại cũng có mức độ thôi và định bỏ về thì Si-woo cuối cùng cũng tìm thấy lỗ.
Si-woo cũng thấy có lỗi nên lẳng lặng đút dương vật vào lỗ. Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được dương vật đi vào...
"Ji... Ji-eun à. Cu... Cuối cùng... chúng ta cũng kết nối rồi."
"Ư... Ừ."
"Tớ... Tức là... Tớ... cậu..."
Trái tim nguội lạnh. Tôi cảm thấy việc suy nghĩ xem đây có phải là điều tốt nhất hay không còn lớn hơn cả lời tỏ tình của tên ngốc không biết nhìn bầu không khí này trong lúc làm tình.
Dương vật thảm hại của Si-woo thực sự không cảm thấy gì. Thậm chí không biết nó đã vào cửa mình chưa nữa.
Cỡ ngón tay út nên tôi tưởng ít nhất cũng có cảm giác như lúc thủ dâm, nhưng còn không được mức đó.
Xin lỗi Si-woo nhưng... không có cảm giác gì cả.
Thế này thì không chạm tới màng trinh được. Tôi đến đây với quyết tâm trao trinh tiết cho cậu ấy, không thể ra về với sự khó chịu này được.
Tôi buộc phải chủ động. Tôi giả vờ hưng phấn ôm lấy cậu ấy.
"Ji... Ji-eun?"
Si-woo đột nhiên run lên bần bật khi tôi ôm. Theo bản năng tôi biết cậu ấy đã xuất tinh, nhưng đành phải tiếp tục ép.
Si-woo nằm trong vòng tay tôi. Vốn cơ thể Lee Ji-eun tập thể thao lâu năm nên có cảm giác to hơn Si-woo một chút.
"Tớ... cuối cùng... cũng kết nối với cậu..."
Si-woo nhìn tôi chằm chằm. Tôi cố tỏ ra hưng phấn hết mức, nhìn vào mắt cậu ấy và nói nhỏ.
"Cảm ơn Si-woo đã lấy đi lần đầu của tớ."
Si-woo mở to mắt. Rồi cậu ấy lại run lên và gục xuống.
Hai lần xuất tinh liên tiếp ngớ ngẩn. Đừng nói là cơ thể tôi, ngay cả bao cao su cũng chẳng có cảm giác phồng lên.
Si-woo định lùi người ra. Tôi biết rõ cậu ấy mệt vì xuất tinh.
Nhưng dù sao cũng phải cho thấy cậu ấy đã lấy đi màng trinh của tôi. Dù tôi cũng khổ sở trong tình huống này nhưng đành phải ôm chặt Si-woo không buông.
"Ji... Ji-eun à. Tớ..."
"Đ... Đợi chút, cứ để thế này được không?"
"X... Xin lỗi Ji-eun."
"..."
Si-woo không chịu nổi dù chỉ một chút. Cuối cùng tôi đành phải buông cậu ấy ra.
Si-woo thoát khỏi tôi. Cậu ấy ngồi bên mép giường với vẻ mặt kiệt sức.
Tôi vô thức thấy giận. Thậm chí thấy oan ức và bực mình dâng trào.
Cảm giác bị sỉ nhục còn tệ hơn cả sự sỉ nhục nhận từ Geum Tae-yang. Cảm giác bản thân là đàn ông bị hạ thấp, và cả phần phụ nữ của Lee Ji-eun cũng bị chà đạp thê thảm.
Si-woo chỉ biết hưởng thụ khoái lạc của mình rồi lăn ra ngủ. Thậm chí mới dùng có một cái bao cao su mà đã gục xuống giường ngủ ngon lành.
"..."
Cảm xúc không tên khuấy đảo bên trong tôi. Để không bị cảm xúc này chi phối, tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân hết mức.
Dù sao Si-woo cũng là nhân vật tôi chọn để thoát khỏi game này. Hơn nữa tôi là người tạo ra game này nên biết quá rõ Si-woo là nhân vật thế nào.
Tốt bụng, dịu dàng, lễ phép... Và...
"Và..."
Tôi vô thức thốt ra một từ. Tôi buộc phải kết thúc sự hưng phấn dang dở này bằng cách tự sướng.
Lý do tôi tự sướng. Chỉ là... tình huống này cũng có thể xảy ra với các cặp đôi lần đầu làm chuyện ấy, nên không có gì quá kỳ lạ.
Chỉ là... Geum Tae-yang là một tồn tại hơi khác biệt thôi.
"Phù... Phù..."
Tôi đành phải tự an ủi bản thân. Dâm thủy được tạo ra. Tôi cẩn thận bôi dâm thủy đó lên người Si-woo.
Tình thế bắt buộc.
Tình thế bắt buộc.
Tình thế bắt... buộc...
Tôi lẩm bẩm như thôi miên bản thân như một cái máy hỏng và dọn dẹp phòng.
Si-woo mở mắt. Cậu nhận ra mình đã ngủ quên lúc nào không hay.
Quan hệ như trong mơ với Ji-eun. Vừa đút vào đã cảm nhận được cảm giác đầu tiên đó, Si-woo không chịu nổi và cuối cùng đã xuất tinh.
Tiếp đó là lời tỏ tình e thẹn của Ji-eun. Thậm chí giọng nói thì thầm của Ji-eun khi ôm Si-woo với đôi mắt như đang yêu khiến Si-woo không thể chịu đựng thêm nữa.
Vốn dĩ một ngày tự sướng một lần cũng quá sức với Si-woo. Trong trạng thái đó lại xuất tinh liên tiếp nhiều lần nên cơ thể cậu không chịu nổi.
Cuối cùng cậu đã ngủ thiếp đi. Si-woo vội vàng tỉnh táo lại và nhìn quanh.
Tình huống y hệt trước khi cậu ngủ. Điểm khác biệt là Ji-eun cũng đang ngủ trên giường, có lẽ vì là lần đầu.
Si-woo vô thức thấy an tâm. Cậu sợ Ji-eun tỉnh giấc nên cẩn thận thở dài nhẹ nhõm.
Và Si-woo nhìn chiếc bao cao su dính trên vật của mình. Trên chiếc bao cao su đã khô trắng, có thứ gì đó màu đỏ sẫm.
Giáo dục giới tính ở trường. Cậu biết ngay đó là máu trinh, tức là máu chảy ra khi màng trinh bị rách.
Thấy lượng máu ít nhưng chắc chắn là máu, Si-woo vô thức thấy vui mừng.
Người lấy đi lần đầu của Ji-eun. Việc lấy đi lần đầu của Ji-eun, người mà cậu muốn cưới từ nhỏ, mang một ý nghĩa đặc biệt với cậu.
Cảm giác tiến thêm một bước đến giấc mơ với Ji-eun. Dù con đường đến đó còn dài, nhưng cảm giác như đã bước được bước đầu tiên nên Si-woo thấy vui.
"Và... có vẻ Ji-eun cũng thấy thích."
Cảm giác tự hào vô thức. Việc làm người mình yêu cảm thấy thích thú khiến cậu cảm thấy được công nhận là đàn ông.
Thực ra Si-woo đã biết vật của mình nhỏ. Nên thú thật khi Ji-eun đề nghị quan hệ, cậu đã rất sợ.
Sợ Ji-eun thất vọng. Sợ Ji-eun ghét. Sợ Ji-eun đánh giá thấp vật thảm hại của mình.
Những suy nghĩ đó. Trái ngược với những suy nghĩ đó, Ji-eun đã mỉm cười thật đẹp và đón nhận vật của cậu.
Cảm giác như mối quan hệ ngọt ngào của người yêu. Đặc biệt ký ức cuối cùng trước khi ngất đi vì hai lần xuất tinh liên tiếp hiện về rõ mồn một.
Biểu cảm của Ji-eun khi ôm cậu và nói cảm thấy rất thích. Ji-eun với biểu cảm đó thật đẹp.
Hiện tại Ji-eun đang ngủ rất đáng yêu. Có vẻ cô ấy cũng mệt lắm, ngủ giơ hai tay lên đầu như thói quen hồi nhỏ.
Ji-eun đang khỏa thân. Si-woo vô thức nhìn ngực và nách Ji-eun rồi lại bắt đầu hưng phấn.
"Á..."
Cơn đau ập đến. Phân thân của cậu hôm nay bị hành hạ quá mức đang kêu gào đau đớn.
Tình huống chỉ có thể nhìn mà thỏa mãn. Si-woo đành phải chấp nhận việc chỉ ngắm nhìn hiện tại.
Cơ thể ướt đẫm. Trước tiên phải đi rửa vì có mùi.
Nghĩ vậy, dục vọng bỗng biến mất. Si-woo lấy lại lý trí.
Ji-eun đang hoàn toàn khỏa thân. Sợ cô ấy lạnh, cậu đắp chăn cho cô ấy.
"Vẫn như xưa."
Nụ cười nở trên môi Si-woo. Nhìn khuôn mặt Ji-eun đầy vẻ nghịch ngợm, người đã bảo vệ cậu hồi nhỏ, Si-woo vô thức thấy an tâm.
Si-woo từng nghĩ khoảng cách với Ji-eun đang dần xa cách khi cô ấy tham gia CLB Bơi lội. Và nhìn Ji-eun ngày càng nữ tính, không còn là Ji-eun mà cậu biết, Si-woo vô thức thấy sợ hãi.
Đặc biệt là những kẻ lởn vởn quanh Ji-eun. Cậu từng tuyệt vọng trước sự bất lực của mình khi không thể đuổi những kẻ đó đi.
Nhưng hôm nay mối quan hệ giữa Ji-eun và cậu đã được khẳng định chắc chắn. Ji-eun vẫn ở bên cậu, và cậu tin chắc sau này cũng vậy.
"Cảm ơn cậu. Ji-eun."
Một câu nói không chạm tới Ji-eun đang ngủ. Nhưng Si-woo đã lấy hết can đảm để nói ra câu nói sâu thẳm trong lòng mình.
Nói xong cậu thấy nhẹ lòng hơn một chút. Si-woo cẩn thận mở cửa ra ngoài vì sợ Ji-eun tỉnh giấc.
Căn phòng Si-woo vừa rời đi. Lee Ji-eun còn lại một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Lee Ji-eun xác nhận Si-woo đã đi khỏi, lấy chiếc điện thoại giấu trong chăn ra.
Lee Ji-eun gửi tin nhắn cho ai đó. Đôi mắt Lee Ji-eun khi gửi tin nhắn đang dao động.
"A đù má... Khó chịu... vãi..."
Geum Tae-yang chửi thề. Dù án kỷ luật đã được định đoạt nhưng đám người cổ hủ ở trường vẫn cố tình triệu tập ủy ban để giữ chân Geum Tae-yang một lúc lâu.
Vốn dĩ đã bực mình vì chuyện hôm qua. Thêm vào đó hôm nay Ji-hye vắng mặt nên chắc chắn buổi học nhóm hôm nay chỉ có Si-woo và Ji-eun.
Mọi thứ đều khiến hắn bực mình. Chỉ cần ai đó động nhẹ vào là hắn sẽ nổ tung.
"Này... Tae-yang à...?"
"Ai đấy?!"
Nghe thấy ai đó gọi mình, Geum Tae-yang quay phắt lại nhìn về phía tiếng gọi với vẻ cáu kỉnh.
"X... Xin lỗi."
"A... Là Ji-hye à. Xin lỗi nhé. Tại vụ kỷ luật nên tớ hơi nhạy cảm."
Ủy ban kỷ luật hôm nay. Vì là chuyện trong trường nên đương nhiên chạm mặt Ji-hye.
"K... Không sao. Ổn mà."
"..."
Ji-hye mắt tròn mắt dẹt. Geum Tae-yang không kìm được cơn giận nên muốn tránh đi chỗ khác.
Lúc đó điện thoại rung lên. Nhìn điện thoại, Geum Tae-yang vô thức mỉm cười.
"T... Tae-yang?"
Ji-hye, người đứng ngoài quan sát, cảm thấy hoang mang. Vừa nãy còn cáu kỉnh mà giờ Tae-yang lại cười.
Ji-hye tự hỏi liệu có phải hắn bị sốc vì vụ kỷ luật không.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
