Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1274

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2026

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1654

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 393

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Web Novel - Chương 36: Sa Đọa (5)

Chương 36: Sa Đọa (5)

Sáng sớm.

Sau chuyện ngày hôm qua, tôi đang chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc tột độ.

Geum Tae-yang cứ vo ve quanh tôi như ruồi nhặng. Park Si-woo đã đuổi hắn đi một cách sảng khoái.

Nhờ hành động của Si-woo, tôi có thể mơ về Happy Ending. Đặc biệt là thông báo hệ thống liên quan đến độ hảo cảm, yếu tố mang lại hy vọng cho tôi.

Nhờ chỉ số tăng lên mức khó tin, tôi cảm thấy như sống lại từ địa ngục.

Nỗi nhục nhã và ê chề hôm qua đã bị lãng quên. Cứ đà này tích lũy độ hảo cảm với Si-woo thật tốt và đi đến kết thúc game, tôi có thể thoát khỏi trò chơi này.

Xét về tổng thể game, hiện tại mới đi được khoảng 1/3 chặng đường. Sự kiện đầu game là giải đấu cuối cùng trước giải toàn quốc là mốc 1/3, tiếp theo giải toàn quốc là 2/3. Cuối cùng lễ tốt nghiệp là chặng cuối.

Mới 1/3 chặng đường mà độ hảo cảm cao thế này là có lý do đơn giản. Do đặc tính của game RPG Maker, tức game JRPG, việc tăng độ hảo cảm bị giới hạn.

Theo từng giai đoạn, tùy vào lựa chọn ở sự kiện chính mà độ hảo cảm tiếp theo sẽ được mở khóa. Mốc giai đoạn 1 là 100, giai đoạn 2 là 120, giai đoạn 3 là 150.

Thực tế chỉ cần đạt 100 là coi như xong việc chuyển trái tim xanh thành trái tim đỏ. Nhưng phải có những cảnh sự kiện nhỏ này thì mới không bị nói là ăn chặn tiền tài trợ.

Dù sao thì Park Si-woo hiện tại đã đạt 80, gần chạm mốc giai đoạn 1. Cứ đà này có thể lấp đầy 20 điểm còn lại để đạt 100, nhưng nhìn biểu cảm của Geum Tae-yang hôm qua thì tôi buộc phải làm gì đó.

Việc đã quyết. Tôi quyết định chắc chắn trong lòng sẽ trao lần đầu cho Park Si-woo.

Đã vượt qua mốc 50. Ở trạng thái này nếu quan hệ với Si-woo, thì dù Geum Tae-yang có làm trò gì trước giải đấu lần này, tôi cũng có thể vượt qua an toàn.

"Cái gì chắc chắn vẫn hơn là không chắc chắn."

Bao cao su trên tay tôi. Nhìn nó, tôi có nhiều trăn trở nhưng hành động táo bạo của Si-woo hôm qua đã khiến tôi hoàn toàn nghiêng về phía cậu ấy.

"Phải rồi... Dù sao cũng là game. Đã bị Geum Tae-yang làm nhục đến thế rồi còn gì."

Tôi tự nhủ với bản thân. Vì đã trao hậu môn cho Geum Tae-yang nên việc bị cướp mất phía trước cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Vậy nên hành động nhanh là mấu chốt. May mắn là hôm nay vận may mỉm cười.

Ủy ban kỷ luật bắt đầu họp trong trường. Geum Tae-yang, người đứng mũi chịu sào làm lá chắn cho vấn đề của tôi gần đây, đã bị gọi lên ủy ban kỷ luật lần này.

Thực tế đã có quyết định, nhưng vì là trường hỗ trợ nhiều cho CLB Bơi lội nên họ muốn giải quyết dứt điểm mọi việc.

Vậy là Geum Tae-yang sẽ bị kỷ luật chính thức. Lần này hắn buộc phải vắng mặt trong buổi học nhóm.

Thêm vào đó, Ji-hye vẫn bận rộn với công việc hội học sinh. Lần này cô ấy vắng mặt vì cuộc họp liên quan đến ngân sách học kỳ này của hội học sinh.

Bỗng nhiên chỉ còn tôi và Si-woo. Si-woo đã dũng cảm đề nghị tôi đến nhà cậu ấy học.

Đến mức tôi tự hỏi liệu đây có phải Si-woo hay do dự trước kia không. Tất nhiên sau đó cậu ấy còn lải nhải mấy câu như "Ngày xưa cậu cũng hay đến nhà tớ mà..." nhưng tôi không bận tâm lắm.

Si-woo mời tôi đến nhà. Điều đó có nghĩa là thời điểm tuyệt vời nhất để dành thời gian với Si-woo mà không bị ai làm phiền.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, điện thoại sáng lên. Tôi mở điện thoại kiểm tra tin nhắn ChocoTalk vừa đến.

Hôm nay mấy giờ cậu đến? Tớ đi đón nhé.

Park Si-woo đã trở nên tích cực. Tôi mỉm cười hài lòng, gửi cho cậu ấy một icon dễ thương.

Tớ sắp đi rồi, gặp nhau trước nhà tớ nhé?

Được thôi.

Và Si-woo gửi ngay icon vui mừng. Tôi thấy vui vì dáng vẻ tích cực đó của cậu ấy.

Si-woo luôn tỏ ra ngốc nghếch như củ khoai lang. Việc cậu ấy hành động thế này với tôi chỉ có một lý do.

"Hôm nay chắc sẽ tỏ tình nhỉ?"

Là nhà phát triển game nên tôi biết nội dung. Vốn dĩ Si-woo dự định tỏ tình vào mốc giải đấu giai đoạn 1. Nhưng do độ hảo cảm tăng đột biến nên xác suất cậu ấy tỏ tình rất cao.

Tất nhiên cũng có khả năng không tỏ tình... nhưng tôi không nghĩ sâu về điều đó.

Dù cậu ấy không tỏ tình thì tôi cũng định dùng xác thịt tấn công. Si-woo ngốc nghếch như khoai lang nhưng lại là đứa trẻ đầy trách nhiệm, nên chắc chắn sẽ không bỏ mặc tôi sau khi tôi đã tấn công bằng xác thịt.

Đã đến giờ phải đi. Tôi nhìn bao cao su trên bàn và chìm vào suy nghĩ.

"Dù sao... cũng nên mang theo một hộp nhỉ?"

Tôi đã biết Si-woo "chim bé". Nhưng không biết sinh lực yếu hay mạnh nên cứ mang theo một hộp cho chắc.

Nếu là Geum Tae-yang thì bình thường dùng hai đến ba hộp là chuyện nhỏ, nên tôi nghĩ Si-woo chắc cũng dùng hết một hộp thôi.

"Ư..."

Chất lỏng chảy dọc đùi. Nó chảy ra từ cơ thể tôi nhưng không kiểm soát được khiến tôi thấy khó chịu.

Hậu môn đã được khai phá khoái lạc bởi Geum Tae-yang trong thời gian dài. Vì thế chỉ cần nghĩ đến chuyện quan hệ với Si-woo thôi là đã hưng phấn rồi.

"Phù... Bình tĩnh nào."

Thành thật mà nói rất khó bình tĩnh. Việc tôi, vốn là đàn ông, cảm nhận được khoái lạc của phụ nữ mà mình chưa từng cảm nhận hay tưởng tượng ra, bản thân nó đã khó chấp nhận rồi.

Đặc biệt là Lee Ji-eun sở hữu cơ thể vô lý cảm nhận được cả bằng hậu môn. Phía sau đã hưng phấn thế này, nếu làm phía trước thì...

Cơ thể khẽ run lên. Tôi vô tình làm ướt quần lót.

"... Vừa mới mặc xong."

Đành phải thay cái khác. Tôi vô thức nghĩ rằng quần lót lọt khe thoải mái hơn nhiều.

"Xin lỗi tớ đến muộn."

"Không sao. Tớ cũng vừa mới đến."

"Hehe..."

Tôi cười trừ, Si-woo mỉm cười. Cậu ấy nhìn tôi như thể không sao cả.

Tôi đến muộn vì bận thay quần lót. Tôi không có ý định cho biết cơ thể mình đã bị kỹ thuật của Geum Tae-yang huấn luyện, nên đã mặc chiếc quần lót mang cảm giác thanh thuần nhất có thể.

Quần lót Lee Ji-eun mặc hồi đầu. Tức là loại quần lót bình thường hết mức.

"Đây này."

"Quả nhiên là Si-woo."

Si-woo đưa cho tôi đồ uống sô cô la. Tôi mỉm cười cảm ơn cậu ấy.

"Cảm ơn cậu đã nhận lời đến nhà tớ."

"Có gì đâu. Hai đứa đi phòng đọc sách thì tốn tiền. Với lại... hồi nhỏ cũng hay đến mà. Hehe."

Cố tình nhắc đến ký ức tuổi thơ. Tất nhiên không phải ký ức của tôi mà là của Lee Ji-eun, nhưng tôi biết rõ ký ức đó nên đã tận dụng triệt để.

Hồi nhỏ Si-woo và Ji-eun còn tắm chung, chơi đùa như hai thằng con trai. Cả hai dậy thì xong thì hơi xa cách một chút, nhưng trước đó thì là mối quan hệ không giấu giếm gì nhau.

"Haha... ha."

Mặt Si-woo đỏ bừng. Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng cho màn khởi động vì định tấn công xác thịt ngay khi đến nhà cậu ấy.

"Hồi nhỏ còn tắm chung nữa mà..."

Tôi nói lấp lửng, Si-woo cúi gằm mặt. Tôi mỉm cười, tự nhiên tiến lại khoác vai cậu ấy.

Skinship có kế hoạch. Hôm nay tôi đã trang điểm tuy hơi vụng về nhưng chuẩn bị rất kỹ càng.

"C... Có gần quá không?"

Si-woo hơi xấu hổ. Tôi mỉm cười, tách ra một chút.

"Thấy áp lực à?"

"K... Không phải. H... Hơi nóng nên tớ sợ cậu ngửi thấy mùi mồ hôi của tớ."

"Đừng lo chuyện đó. Ở CLB Bơi lội tớ còn ngửi thấy mùi kinh hơn nhiều."

"Mùi gì cơ?"

"Không ngờ tớ lại phải nói về mùi cây lau nhà dùng khi dọn vệ sinh đấy."

Những câu chuyện nhỏ nhặt cứ thế tiếp diễn. Si-woo hưởng ứng, thi thoảng cười, thi thoảng tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi thật á.

Nhà Si-woo vốn gần nhà tôi. Thậm chí cùng hướng nên hay đi cùng nhau.

Vừa đi vừa nói chuyện một lúc đã đến nhà Si-woo. Vốn dĩ tôi xây dựng nhân vật Si-woo là con nhà giàu, học giỏi nên nhà cậu ấy tốt hơn nhà tôi không thể so sánh được.

"Lâu lắm mới đến nhà Si-woo."

"Chẳng có gì thay đổi so với hồi đó đâu."

Si-woo cười nhẹ bước lên trước. Cậu ấy mở cửa, nhìn tôi với ánh mắt khiến tôi cảm thấy nỗi nhớ nhung kỳ lạ không rõ tên.

Không phải ký ức của tôi mà là của Lee Ji-eun. Ký ức của cô ấy bắt đầu tua lại.

Lee Ji-eun hồi nhỏ chẳng khác gì con trai. Bên cạnh cô bé đầy vết thương là cậu bé gầy gò Park Si-woo đang nắm chặt tay.

Ji-eun bảo vệ Si-woo yếu đuối. Hình ảnh cậu bé nắm chặt tay Ji-eun như không muốn buông lọt vào mắt tôi.

Ji-eun và Si-woo bước vào nhà. Bố mẹ Si-woo tuy không rõ mặt nhưng chào đón hai đứa, sát trùng vết thương cho Ji-eun.

Bên cạnh đó, Si-woo nhìn Ji-eun đầy lo lắng. Rồi hình ảnh kết thúc bằng khuôn mặt cười của Si-woo bé nhỏ khi mang bánh kẹo mình thích ra đưa cho Ji-eun.

Sợi dây liên kết giữa Ji-eun và Si-woo. Không chỉ là bạn thuở nhỏ, Si-woo luôn ngưỡng mộ Ji-eun.

Vì sự tồn tại đó mà Si-woo đã nghiêm mặt với cả Geum Tae-yang, người duy nhất bắt chuyện với cậu ở trường. Tôi vô thức nhìn Si-woo bằng trái tim của Lee Ji-eun.

"Sao thế?"

Thấy tôi đứng lại, Si-woo tỏ vẻ thắc mắc. Tôi xua tay bảo không có gì.

"Lâu mới đến nên tớ nhớ lại chuyện ngày xưa ấy mà."

"À..."

Si-woo mỉm cười. Cậu ấy gật đầu như cũng nhớ lại lúc đó.

"Lúc đó thực sự cảm ơn cậu."

"Giờ không cảm ơn à?"

Tôi làm mặt nũng nịu, Si-woo làm mặt hối lỗi. Cậu ấy cười ngượng nghịu dẫn tôi vào phòng.

Phòng của Si-woo không thay đổi nhiều so với căn phòng tôi thấy trong hồi ức của Lee Ji-eun. Trong phòng có vô số sách, nhiều bức ảnh và...

"Cái này..."

"A..."

Si-woo cười gãi đầu. Cậu ấy nhìn vật tôi chỉ và gật đầu.

"Là quà cậu tặng mà. Tớ vẫn giữ gìn cẩn thận."

Tất nhiên không phải tôi tặng mà là Lee Ji-eun tặng. Con gấu bông dễ thương chiếm một góc bàn học của mọt sách Si-woo.

"Cậu ngồi đợi chút nhé? Tớ đi lấy nước."

"Ừ. Cứ từ từ."

Si-woo ra ngoài. Tôi tranh thủ nhìn quanh phòng cậu ấy.

Những vật dụng gợi lại nhiều kỷ niệm trong ký ức Lee Ji-eun. Đặc biệt là những bức ảnh lưu giữ nguyên vẹn vẻ ngây thơ thời thơ ấu thu hút sự chú ý của tôi.

Si-woo và Ji-eun khoác vai nhau. Si-woo giơ tay chữ V ngượng ngùng, bên cạnh là Ji-eun nghịch ngợm cười nhe hàm răng sún.

"Nước đây."

"Nhanh thế."

Si-woo cười thay câu trả lời. Thấy tôi đang cầm bức ảnh chụp cùng cậu hồi nhỏ, cậu ấy cười ngượng.

"Cậu xem ảnh hồi bé à?"

"Ừ."

Lúc này ký ức của Lee Ji-eun ùa vào đầu tôi. Tôi dùng ký ức này để tạo ra câu thoại quyến rũ Si-woo.

"Cậu nhớ hồi bé không?"

"Cái nào..."

"Cái hồi cậu bảo sau này lớn lên sẽ cưới tớ ấy."

"C... Cái đó..."

Mặt Si-woo đỏ bừng như sắp nổ tung. Nhưng cậu ấy không tránh né hay cúi đầu như trước nữa.

Si-woo nhìn thẳng vào mắt tôi dù xấu hổ. Cậu ấy lẳng lặng tiến lại gần tôi.

Rồi Si-woo ôm lấy tôi. Cậu ấy cứ thế hôn lên môi tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!