Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 32: Sa Đọa (1)

Chương 32: Sa Đọa (1)

Một ngày bình thường lại bắt đầu.

Sau chuyện ngày hôm qua thì gọi là bình thường cũng hơi khiên cưỡng, nhưng để quên đi chuyện với Geum Tae-yang thì không còn cách nào khác. Dù đã cố gắng trấn tĩnh, ký ức ngày hôm qua vẫn ùa về.

Thành thật mà nói, may mắn là trong game nên hôm nay tôi không bị đau đớn gì.

"Vấn đề là cái này..."

Vật đang ở trước mắt tôi. Nhìn nó, tôi lại nhớ lại chuyện hôm qua.

"Mày nghiêm túc đấy à?"

"Mặc vào thì tốt chứ sao?"

Geum Tae-yang cười nham hiểm. Tôi cạn lời nhìn vật đang đặt trước mắt.

Một chiếc quần lót chữ T (T-back) chỉ thấy trong phim khiêu dâm. Nó che chắn một diện tích khiêm tốn đến mức khó tin là quần lót.

Hơn nữa, phần phía sau, tức là phần hậu môn, lại được thiết kế mở hoàn toàn, trông thật gớm ghiếc. Nhìn chiếc quần này, tôi hiểu ngay ý đồ của Geum Tae-yang.

"Tao muốn đút vào lúc nào cũng được, thế chẳng phải tốt cho mày sao?"

"... Thằng điên."

Một loại trang phục không thể chấp nhận nổi. Geum Tae-yang cầm chiếc quần lót đó dí vào mặt tôi.

"Nếu mày không mặc thì đành chịu thôi. Có nghĩa là cần phải giáo dục thêm."

"..."

Sau khi ăn mì xong, nếu làm thêm một lần nữa thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi hoàn toàn không muốn trải qua tình cảnh đó, nên để thoát khỏi tình huống ngay lập tức, tôi đành phải gật đầu.

Vậy là chiếc quần lót đó đã nằm trong cặp tôi và theo về đến nhà. Nhìn nó, tôi chỉ biết thở dài.

"... Haizz..."

Giờ tôi đã nằm trong tay Geum Tae-yang. Tôi chẳng có cách nào thoát khỏi hắn cả. Chỉ còn cách làm theo yêu cầu của hắn.

Vì độ hảo cảm đã vượt quá 70, cơ thể Lee Ji-eun chấp nhận hầu hết các yêu cầu tình dục của hắn, nên tôi không thể kháng cự thêm nữa.

"..."

Cuối cùng tôi cũng mặc nó vào. Nhìn mình trong gương với chiếc quần lót lọt khe, tôi không khỏi thở dài.

Hình ảnh thô tục với những sợi lông lòi ra ngoài. Thậm chí phần dưới của chiếc quần lót lọt khe treo hờ hững trên hông đang dần dần ăn sâu vào chỗ đó của tôi.

Chỉ mặc vào thôi cũng thấy bản thân trở nên rẻ tiền. Hơn nữa phía sau lại để hở nên cảm giác như không mặc đồ lót vậy.

"Dù sao cũng may là... chỉ cần chịu đựng hôm nay thôi..."

Tôi tự nhủ với bản thân. Chỉ cần chịu đựng hôm nay, sau đó cho đến trước giải đấu toàn quốc, tôi sẽ bận rộn chuẩn bị nên không phải gặp Si-woo hay Geum Tae-yang, đó là điều may mắn.

Geum Tae-yang biết rõ điều này. Hôm nay không phải ngày học nhóm với Si-woo và Ji-hye nhưng hắn vẫn gọi tôi ra.

Lý do là hẹn hò. Geum Tae-yang, kẻ đã ghi điểm với mẹ nhờ việc đưa tôi về hôm qua, hôm nay sẽ đến nhà tôi ăn trưa rồi cùng tôi ra ngoài.

Sáng nay tôi mới nghe chuyện này. Mẹ bảo muốn mời Geum Tae-yang đến ăn trưa vì cảm kích chuyện hôm qua.

Lời nói gây sốc của mẹ. Tôi định nói gì đó nhưng mẹ rất kiên quyết. Mẹ bảo có nợ thì phải trả. Tôi đành phải gật đầu trước lời của bà.

Biết thế hôm qua không nên rời đi một lát vì chuyện tôi bị hắn làm... Nhưng bát nước đã đổ đi rồi thì không lấy lại được.

Lee Ji-eun, Chủ nhân nhắn ChocoTalk mà không xem à?

Điện thoại bất ngờ rung lên. Geum Tae-yang nhắn tin, có vẻ hắn đã đến gần nhà.

Chủ nhân cái khỉ gì.

Tao sắp đến trước nhà mày rồi, không biết cái tao bảo hôm qua mày đã mặc chưa nhỉ.

Geum Tae-yang nhấn mạnh vào chiếc quần lót lọt khe. Tôi cảm thấy ruột gan sôi sục nhưng đành phải trả lời tin nhắn của hắn.... Mặc rồi.

Ảnh chứng minh đâu?

Mày điên à. Ai biết mày sẽ làm trò gì.

Đùa thôi. Đùa thôi mà.

Hắn gửi tiếp một cái icon. Nhìn cái này, tôi cảm thấy vô cùng áp lực khi tên Geum Tae-yang nham hiểm này lại đến nhà mình.

Nhưng Geum Tae-yang sắp đến rồi. Thay vì chống lại Geum Tae-yang, kẻ đã chiếm được cảm tình của mẹ, tôi đặt mục tiêu là tống khứ hắn ra khỏi nhà càng nhanh càng tốt mà không gây ra rắc rối gì.

Nếu hắn ở nhà tôi lâu sẽ nảy sinh nhiều vấn đề. Không biết hôm qua hắn đã nói gì với mẹ, nhưng nếu Geum Tae-yang đạt được độ hảo cảm nhất định với mẹ, một kết cục tồi tệ sẽ được định đoạt.

Sự sa đọa của mẹ bởi Geum Tae-yang. Tôi có thể sẽ phải chứng kiến cảnh hắn không chỉ hủy hoại tôi mà còn hủy hoại cả mẹ.

Điều quan trọng bây giờ là giảm thiểu sự tiếp xúc với mẹ. Tôi đã nằm trong tay hắn rồi, không thể để mẹ cũng bị vạ lây.

"Ji-eun à. Tae-yang đến rồi này."

"Vâng, mẹ. Con xuống ngay đây."

Tiếng gọi của mẹ. Tôi mặc chiếc áo hoodie cũ kỹ và quần thể thao thường ngày rồi đi xuống tầng 1.

Quần áo của tôi chỉ có đồng phục, đồ thể thao và áo hoodie. Vốn dĩ tính cách của Lee Ji-eun khá nam tính nên tủ đồ của cô ấy chỉ có vậy.

Tất nhiên khi gặp Si-woo thì phải ăn mặc đẹp nên đành mặc đồng phục. Nhưng hôm nay chỉ gặp Geum Tae-yang, tôi không có ý định làm đẹp cho hắn xem nên cứ mặc hoodie và quần thể thao.

Cơ thể của Lee Ji-eun khó mà che giấu chỉ bằng hoodie và quần thể thao. Nhưng vốn là đàn ông, việc mặc đồ nữ đối với tôi là một cực hình, ngay cả đồng phục cũng vậy, nên đành chịu thôi.

"Cảm ơn bác đã mời cháu ạ."

Geum Tae-yang cười tươi rói. Hắn ăn mặc chải chuốt đến nhà tôi.

Không biết do hiệu ứng độ hảo cảm hay do vuốt tóc lên mà trông hắn khá đẹp trai. Vốn biết hắn là kẻ hướng ngoại và biết cách ăn mặc, nhưng khi vuốt tóc và ăn mặc gọn gàng, trông hắn khác hẳn.

Tuy nhiên, trong mắt tôi - người biết rõ bản chất bên trong - hắn vẫn nguyên hình là một tên du côn. Nhưng mẹ tôi, người thích phong cách gọn gàng này, lại khen ngợi hắn không ngớt lời như một thiếu nữ.

"Ôi chao, Tae-yang. Ăn mặc thế này trông bảnh bao quá nhỉ?"

"Haha. Cảm ơn bác. Được người đẹp khen thế này cháu vui lắm ạ."

Giọng điệu giả tạo đến mức buồn nôn của Geum Tae-yang. Mặt tôi nhăn lại ngay lập tức.

"Nhưng có vẻ Ji-eun không nghĩ thế đâu ạ. Haha."

Geum Tae-yang nói đùa. Tôi lườm hắn, nhưng hắn chỉ nhún vai như không có chuyện gì.

"Dù sao được mời đến thế này mà đi tay không thì ngại quá nên..."

Hắn tự nhiên lôi ra một bó hoa. Thấy vậy, mẹ tôi đã hoàn toàn đổ gục trước hắn.

"Ôi trời... Cháu chu đáo quá."

"Trên đường đến đây cháu mua đấy ạ."

Geum Tae-yang đã hoàn toàn chiếm được cảm tình của mẹ. Tôi không thể để yên thế này nên nhanh chóng dẫn hắn vào bàn ăn.

"Sao vội thế?"

"Mẹ nấu xong rồi. Ăn trước khi nguội thì tốt hơn."

Tôi giải thích một cách logic nhất có thể. Với cái đầu của Lee Ji-eun thì đây là nỗ lực hết sức rồi.

"Vào trong đi cháu. Tae-yang."

Vậy là Geum Tae-yang chiếm chỗ ngồi ở bàn ăn, vốn là chỗ của bố. Hắn mỉm cười thưởng thức bữa ăn mẹ nấu.

"A... Ngon thật đấy. Bác gái nấu ăn ngon tuyệt vời luôn ạ?"

"..."

Thấy vẻ mặt khó chịu của tôi, Geum Tae-yang vẫn không ngừng mồm.

"Vừa đẹp lại vừa nấu ăn ngon, trái ngược hẳn với mày nhỉ."

"... Này Geum Tae-yang."

Nghe tôi nói, Geum Tae-yang đột ngột dừng lại trên vỉa hè. Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc.

"Tao nghĩ mày nên thêm chút kính ngữ vào giọng điệu đấy?"

"... Bớt nói nhảm..."

Geum Tae-yang cười, nắm lấy cổ tay tôi. Hắn kéo tôi vào một con hẻm vắng người.

"Lâu lắm mới có tâm trạng tốt, mày cứ nhất thiết phải để tao giáo dục lại à?"

Con hẻm khuất nẻo. Chỉ cách con đường đông đúc một chút thôi mà lại có một không gian vắng vẻ thế này.

Tôi muốn bỏ chạy nhưng Geum Tae-yang đã dồn tôi vào tường nên không thể thoát được. Hắn nhìn tôi như thợ săn nhìn con mồi trước mắt.

"Tụt quần xuống."

"... Mày điên à? Ở đây có người qua lại..."

"Tao bảo tụt quần xuống."

Giọng Geum Tae-yang vẫn đầy vẻ cợt nhả. Nhưng tay hắn đã đặt lên người tôi.

Bàn tay kinh tởm của Geum Tae-yang. Nhưng cơ thể Lee Ji-eun đã bị sa đọa bởi bàn tay ấy lại không hề từ chối sự đụng chạm của hắn.

Không, chính xác hơn là nó đang chờ đợi.

Giữa áo hoodie và quần thể thao. Bàn tay Geum Tae-yang luồn vào qua hông như một con rắn, tự nhiên hướng về phía mông tôi.

Không thể kháng cự lúc này. Tôi chỉ biết đỏ mặt trừng mắt nhìn hắn.

"Không ngờ Lee Ji-eun lại mặc quần lót lọt khe thế này... Hưng phấn phết đấy?"

Lời nói thô tục của Geum Tae-yang. Hắn cố tình kéo phần dây bên hông chiếc quần lót lọt khe ra ngoài.

Chiếc quần lót lọt khe bắt đầu thít chặt lại một cách tự nhiên. Vốn dĩ để yên nó đã ăn sâu vào trong gây khó chịu, giờ Geum Tae-yang kéo ra khiến tình trạng càng tồi tệ hơn.

Cơ thể Lee Ji-eun ngu ngốc nhưng dâm đãng tột độ dường như coi đây là một tín hiệu, bắt đầu hưng phấn ngay lập tức.

"Hưng phấn rồi hả?"

"... Không có."

"Nhìn xem."

Geum Tae-yang giơ tay mình lên. Tay hắn đã ướt nhẹp bởi dâm thủy của tôi.

"Ướt nhẹp thế này cơ mà?"

"..."

Tình huống xấu hổ không nói nên lời. Tôi chỉ biết đỏ mặt cúi gằm xuống.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi thực sự bị làm thế này, cảm giác nhục nhã khác hẳn hôm qua lại ập đến. Đặc biệt là ở một không gian mở, ai cũng có thể đi qua, cơ thể Lee Ji-eun ngu ngốc lại bị bàn tay Geum Tae-yang chơi đùa như một món đồ chơi khiến tôi thấy oán hận.

"Đừng cúi đầu, nhìn tao này."

Geum Tae-yang cười đê tiện. Mắt hắn đã long lên vì dục vọng.

"Mày làm bẩn tay tao bằng nước nứng của mày rồi. Đúng không?"

Muốn phản bác nhưng đã bị khí thế của hắn áp đảo. Tôi bất lực nhìn hắn và gật đầu.

"Vậy thì... phải làm sạch chứ nhỉ?"

"... Ở... ở đây á?"

"Thế ra chỗ sáng hơn làm nhé?"

"..."

"Nếu mày thích chỗ thoáng đãng hơn thì tao chiều. Càng như thế tao càng biến mày thành của tao dễ hơn."

Lời nói của Geum Tae-yang như dao găm vào tim. Tôi quyết tâm, từ từ mở miệng.

Dâm thủy của tôi, chính xác hơn là dâm thủy chảy ra từ cơ thể Lee Ji-eun đã làm bẩn tay Geum Tae-yang. Cách duy nhất để làm sạch ngón tay đó chỉ có một.

Dùng miệng làm sạch. Tôi nhìn Geum Tae-yang đang ép buộc hành động này và liếm ngón tay hắn.

Thứ gì đó chảy vào miệng tôi. Là chất lỏng từ bên trong tôi, nhưng vì hành động liếm tay Geum Tae-yang quá đỗi dâm dục nên cơ thể Lee Ji-eun đang phát tình lại bắt đầu nóng lên.

Geum Tae-yang nhìn xuống tôi. Dù chiều cao tương đương nhưng hắn vẫn cao hơn tôi một chút nên có thể nhìn xuống.

Ánh mắt Geum Tae-yang như nhìn một nô lệ. Đồng tử hắn đã bắt đầu vẩn đục vì dục vọng.

"Quay lại."

"Th... thật sự làm ở đây sao...?"

"Cái đó tùy thuộc vào mày thôi?"

Lời nói khó hiểu của Geum Tae-yang. Để không làm trái ý hắn, tôi đành phải quay người lại, chống tay vào tường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!