Chương 178: Tiết 1 bắt đầu (3)
Si-woo nhìn tôi chằm chằm. Thấy vậy, tôi quay mặt nhìn đi chỗ khác.
"Cậu không có gì thắc mắc à?"
[Không có.]
Thực lòng giờ tôi đã ở giai đoạn có thể nói được đôi chút. Nhưng tôi vẫn chưa muốn nói với Si-woo.
Si-woo cũng tinh ý nên chắc cũng biết phần nào, nhưng có vẻ cậu ta không muốn gây áp lực cho tôi nên không ép tôi phải trả lời.
Chỉ nhìn tôi chằm chằm. Tôi cảm thấy không thoải mái khi nhận ánh mắt của cậu ta.
"Ji-eun giỏi toán hơn tớ tưởng đấy."
[Nói gì thế.]
"Cái này tớ cũng sai mấy lần nên phải hỏi thầy giáo đấy."
Bài toán Si-woo vừa chỉ cho tôi lúc nãy. Bài toán cậu ta đưa ra đúng là nội dung trong chương trình học cấp 3, tức là về vi phân và tích phân.
Thành thật mà nói, việc tôi, một người đã tốt nghiệp cao học, mà không biết cái này thì thật là vô lý...
[...]
"Nói thật đi. Không biết đúng không?"
Si-woo nhìn tôi như thể đã biết trước. Tôi chỉ biết ngẩn người nhìn bài toán này.
Cũng bởi vì tự nhiên tôi cảm thấy bài toán này khó. Thêm vào đó... việc tôi xuất thân từ cao học cũng tự nhiên trở thành một suy nghĩ không biết từ đâu chui ra.
Tức là tôi chỉ là... Lee Ji-eun... thôi... sao?
Ngay lập tức, đủ loại tạp niệm hỗn độn. Tôi cúi gằm mặt xuống vì những suy nghĩ quá tải.
"Cậu không sao chứ?"
[... Cho tớ chút thời gian suy nghĩ.]
"... Được rồi."
Si-woo nhìn tôi chằm chằm. Tôi bỏ qua ánh mắt của cậu ta và bắt đầu sắp xếp lại đầu óc hỗn loạn.
Cảm giác như có hai thứ đang xung đột. Trước cảm giác đó... tôi hít thở sâu một lúc và sắp xếp lại suy nghĩ.
Hít thở sâu khiến tôi cảm thấy đỡ hơn một chút. Thấy vậy, Si-woo nhìn tôi một lúc rồi cẩn thận đặt tay lên mu bàn tay tôi.
Hành động bất ngờ của cậu ta. Tôi hoảng hốt định rụt tay lại.
"Không sao đâu."
"..."
"Không sao đâu. Ji-eun à. Mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Lời nói bất ngờ từ Si-woo. Nghe lời đó, tôi vô thức nhìn vào mắt Si-woo.
Lời nói của Si-woo khi nhìn thẳng vào tôi. Trong lời nói đó chứa đựng sự chân thành.
Vô số Si-woo mà tôi đã gặp cho đến nay. Ba Si-woo mỗi lần đều thể hiện những dáng vẻ khác nhau.
Si-woo đầu tiên là kẻ chỉ biết đến bản thân, Si-woo thứ hai thì nghĩ cho tôi ở mức độ nào đó.
Cuối cùng là Si-woo thứ ba. Si-woo đó... thành thật mà nói vì tôi quá sa đà vào Kim Sang-su nên không rõ lắm.
Nhưng... Si-woo thứ ba đã cho tôi thấy sự chân thành, và không biết có phải từ lúc đó hay không mà Si-woo đang ở trước mặt tôi lúc này... đã thay đổi thành một sự tồn tại không còn che giấu lòng mình nữa.
Lời nói sẽ biến tôi thành vợ tương lai ngay khi gặp mặt. Lời nói đó tuy đường đột nhưng xét theo một khía cạnh nào đó lại là lời nói tôi cần nhất.
Một lời nói để thoát khỏi thế giới này. Lời nói quan trọng nhất đối với tôi.
Và... sự rung động nhỏ đang đập trong tôi. Sự rung động này tức là... không phải của tôi mà là của Lee Ji-eun.
Tôi lờ mờ nhận ra đó là sự rung động khi nhận được câu trả lời mà Lee Ji-eun mong đợi.
Giờ đây tôi và Lee Ji-eun đang trong tình trạng không thể tách rời hoàn toàn.
Thế giới này là thế giới giả tạo nhưng nếu chỉ tính thời gian tôi và Lee Ji-eun dùng chung một phòng thì đã trải qua một khoảng thời gian cực kỳ dài.
Lúc đó một ý nghĩ chợt lóe lên. Nếu cứ thế này... mà ra ngoài thì tôi ở bên ngoài có thể gọi là trọn vẹn là tôi được không.
Tôi chìm vào suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩ này.
"Ji-eun?"
"... Không sao."
Si-woo lặng lẽ nhìn tôi trước lời nói chứ không phải chữ viết của tôi.
Tôi vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho Si-woo nhưng không thể phớt lờ trái tim của Lee Ji-eun trong tôi nên tôi quyết định trả lời.
"Giờ cậu nói được rồi à?"
"... Biết hết rồi còn gì."
"... Ực."
"Cậu tưởng tớ không biết cậu đứng ngoài cửa nghe lén tớ nói chuyện với mẹ à?"
"Hehe..."
Sau khi Si-woo ra khỏi phòng. Sau đó mẹ vào và nói chuyện thường ngày.
Những cuộc trò chuyện đơn giản về việc hôm nay thế nào, có chỗ nào không thoải mái không. Ẩn sau cuộc trò chuyện đó là tấm lòng của mẹ muốn kiểm tra tình trạng của tôi.
Vì thế tôi không muốn mang lại nỗi buồn cho mẹ thêm nữa... nên tôi đã chọn cách nói chuyện thay vì viết giấy.
Thấy tôi có thể nói năng rành mạch, mẹ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng ôm chặt lấy tôi và khóc nức nở.
Hơi ấm và nước mắt nóng hổi của mẹ. Trước cảm xúc nóng hổi đó, tôi, và cả Lee Ji-eun cũng chỉ biết rơi nước mắt theo.
Lúc đó cánh cửa hơi hé mở. Tôi biết Si-woo đang nhìn trộm qua khe cửa, nhưng tôi giả vờ như không biết.
"Thật may là cậu đã đỡ nhiều rồi. Ji-eun à."
Si-woo nắm chặt tay tôi và nói. Tôi định hất tay ra trước hành động quá trớn của cậu ta, nhưng vì vô thức bị tay cậu ta nắm chặt nên khó mà hất ra được.
Si-woo đã nắm lấy tôi khi tôi rơi xuống đáy vực.
Tất nhiên lý do lớn nhất khiến tôi có thể hồi phục là nhờ mẹ, nhưng không thể phủ nhận công lao của Si-woo, người đã tìm đến phòng bệnh mỗi ngày trong suốt 3 tuần.
Thành thật mà nói... giờ thì... cảm giác có thể tin tưởng một chút.
Nhưng tôi thấy xấu hổ khi bộc lộ điều này với Si-woo nên giả vờ sửa lại biểu cảm.
"A... Dù sao thì... giờ khỏi rồi nên đừng đến nữa."
"Khỏi rồi thì càng phải đến thường xuyên hơn chứ."
"... Hứ. Muốn làm gì thì làm."
"Thực lòng cậu thấy thích vì tớ đến đúng không?"
"L... Làm gì có chuyện đó?"
"Nói chuyện mà đỏ mặt thế kia thì không có sức thuyết phục đâu nhé?"
"Ai... Ai bảo tớ đỏ mặt chứ!"
Tình huống tôi vô thức luống cuống vì xấu hổ. Thấy vậy, Si-woo cười khúc khích.
"Giờ tớ muốn chụp ảnh lại cho cậu xem ghê."
"Đừng có chụp."
"Biết ngay mà."
"Xí... Cậu cứ trêu tớ suốt."
"Đó là hình phạt vì cậu đã giấu tớ chuyện có thể nói được đấy."
Một câu nói của Si-woo. Trước câu nói đó, tôi thở dài.
Si-woo trở nên quá đỗi tinh quái, không thể so sánh với Si-woo đầu tiên.
Tôi biết qua mỗi lần hồi quy Si-woo đều được buff (tăng cường) và trở nên tốt hơn, nhưng không ngờ lại tốt đến mức này.
Dù đã thấy chút dấu hiệu từ lần hồi quy trước, nhưng vì tôi đã chọn lựa chọn khác nên không thể biết rõ tình hình.
Nhưng giờ có thể nhìn thấy ngay bên cạnh nên tôi có thể xác nhận rõ ràng.
Si-woo đã trở nên khá ổn. Dù vậy vẫn chưa hoàn toàn tốt hẳn nên bản thân tôi cũng nghĩ mình phải phát triển.
Số tiền kiếm được từ lần hồi quy trước. Số tiền có được nhờ chọn Kim Sang-su thay vì Si-woo vẫn nằm nguyên trong tài khoản của tôi.
Thế giới này có thể kế thừa. Vì vậy số tiền tôi sở hữu đương nhiên vẫn còn nguyên.
Tôi định dùng số tiền này để đi học thêm và tập trung vào việc học.
Thành thật mà nói, tôi đã thấy ở lần hồi quy đầu tiên và thứ hai rằng việc vào đại học chỉ bằng bơi lội là không thể.
Nếu là đại học bình thường thì hoàn toàn có thể, nhưng muốn vào cùng trường đại học với Si-woo thì phải nỗ lực hơn nữa.
Tôi phải làm đến mức đó để đuổi kịp Si-woo, người đang định vào trường đại học tốt nhất.
Trong khi tôi đang suy nghĩ như vậy, Si-woo nhìn tôi. Cậu ta mỉm cười và nói với tôi.
"Cậu đang suy nghĩ gì mà chăm chú thế?"
"A... Không có gì."
Câu hỏi bất ngờ của Si-woo. Tôi có thể trả lời cộc lốc, nhưng lý do tôi ấp úng thế này rất đơn giản.
Ngoại hình của Si-woo đã trở nên quá hoàn hảo.
Tức là Si-woo vốn chỉ có ngoại hình ở lần hồi quy đầu, giờ được buff thêm cả vóc dáng nên đã trở thành mỹ nam không thể so sánh với Kim Sang-su.
Si-woo đóng vai trò át chủ bài của câu lạc bộ bơi lội giống như tôi.
Làn da bánh mật, cơ bắp, cộng thêm ngoại hình điển trai, cậu ta đạt đến đẳng cấp khiến người nổi tiếng cũng phải chào thua.
Sau khi xuyên vào Lee Ji-eun, không biết từ lúc nào tôi bắt đầu có mắt nhìn đàn ông.
Thực lòng tôi không muốn chịu ảnh hưởng của cơ thể Lee Ji-eun đến mức này... nhưng có lẽ vì Lee Ji-eun đang ở độ tuổi xuân thì nên dù muốn hay không cũng rất để ý đến ngoại hình.
Không phải bản thân Lee Ji-eun để ý ngoại hình mình mà là để ý ngoại hình người khác.
Thêm vào đó Lee Ji-eun cũng ở câu lạc bộ bơi lội nên cô ấy thích những người có cơ bắp và vóc dáng đẹp hơn là những người chỉ đẹp trai đơn thuần.
Trong số những người đàn ông NTR đã gặp cho đến nay, người duy nhất phù hợp với điều kiện này là Kim Sang-su.
Geum Tae-yang cũng có vóc dáng đẹp nhưng không đẹp trai nên đã bị đẩy lùi so với Kim Sang-su.
Sự thay đổi ngoại hình của Si-woo áp đảo Kim Sang-su đó. Thực tế là Lee Ji-eun đã gặp được mẫu người lý tưởng mà cô ấy hằng mơ ước bấy lâu nay nên tôi mới hoảng hốt thế này.
Thấy tôi hơi đỏ mặt, Si-woo nhìn tôi chằm chằm. Cậu ta mỉm cười rồi nói với tôi vẻ tinh nghịch.
"Chẳng lẽ cậu đổ tớ rồi à?"
"Gì... Gì cơ? Thằng điên này..."
Cảm giác đỏ mặt tới tận cổ. Tôi hoảng hốt trước sự thay đổi đột ngột của mình, và cũng hoảng hốt trước cuộc trò chuyện tích cực này của Si-woo.
Sự thay đổi đột ngột của tôi. Ngay khi sự căm ghét đối với Si-woo biến mất, cảm xúc của Lee Ji-eun trỗi dậy nên không còn cách nào khác.
Cảm xúc của tôi, chính xác là cảm xúc của tôi chứ không phải của Lee Ji-eun, đã kìm nén tiếng lòng của Lee Ji-eun.
Thành thật mà nói, nếu là tôi gặp mẫu người lý tưởng thì cũng sẽ phản ứng mãnh liệt thế này thôi.
Dù sao thì, tách biệt với điều đó, Si-woo rất tích cực. Cậu ta cứ thản nhiên buông ra những câu thoại như nam chính phim hài lãng mạn khiến tôi chỉ biết bối rối.
Nhưng trái ngược với cảm xúc này của tôi, Lee Ji-eun lại chịu ảnh hưởng rất nhiều từ những câu thoại này. Trái tim cô ấy đã khẽ run lên.
"Đến thăm bệnh suốt 3 tuần, lại còn dạy kèm 1 kèm 1 nữa, đổ là phải thôi."
"Không phải thế đâu nhé."
"Hehe. Đùa thôi."
"..."
Rồi Si-woo khẽ nhìn tôi. Cậu ta cười ranh mãnh và nói với tôi.
"Có vẻ là thật rồi nhỉ?"
"Này, Park Si-woo."
"Đùa thôi, đùa thôi."
Si-woo cười cợt nhả. Là người đã nhìn thấy Si-woo từ lần hồi quy đầu tiên, tôi khó mà thích ứng được với sự thay đổi chóng mặt này của cậu ta.
Si-woo thực sự được buff rất nhiều. Đến mức tôi tự hỏi liệu đây có phải là Si-woo luôn hành động hèn nhát hay làm những việc không biết lượng sức mình hay không...
Si-woo tràn đầy tự tin và có khiếu hài hước. Tôi, người đã cảm thấy tuyệt vọng về thế giới này đến mức chọn cái chết.
Nhưng nhìn cậu ta đã trở thành một người đàn ông hoàn toàn khác, tôi vô thức... cảm thấy ý nghĩ rằng lần hồi quy này có thể làm được đang lớn dần lên.
Nếu là Si-woo tích cực thế này thì chắc chắn sẽ làm được. Vì tâm trạng đó mà sự thù địch đối với cậu ta cũng đã tan biến như tuyết tan từ lâu.
"Ji-eun à."
"... Gì."
"Thực lòng cậu thấy biết ơn tớ đúng không?"
"... Hoàn toàn không biết ơn chút nào nhé."
"Bác gái bảo là biết ơn lắm mà Ji-eun có vẻ không thế nhỉ. Đành chịu thôi. Chắc phải đi nói chuyện với bác gái vậy."
Si-woo làm bộ định di chuyển. Trước sự đe dọa của cậu ta, tôi đành phải trả lời câu trả lời mà cậu ta muốn.
"Cảm ơn. Cảm ơn được chưa. Thế nên đừng đi nói với mẹ."
"Lẽ ra phải thế từ sớm chứ."
Biểu cảm đắc thắng như thể đã thắng tôi. Tôi thở dài và lắc đầu ngao ngán.
"Vì cậu biết ơn tớ. Nên hãy nghe một điều ước của tớ đi."
"... Nghe thử rồi tớ sẽ suy nghĩ."
"Xuất viện thì đi hẹn hò với tớ nhé."
Park Si-woo cười tủm tỉm. Thậm chí cậu ta còn giơ ngón út ra, khiến tôi cạn lời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
