Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

180 427

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

372 1189

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

414 26421

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

62 77

Web Novel - Chương 180: Tiết 1 bắt đầu (5)

Chương 180: Tiết 1 bắt đầu (5)

Ăn Tteokbokki xong bụng no căng. Si-woo nhìn tôi như thế và mỉm cười.

"Ji-eun mũm mĩm cũng dễ thương nhỉ."

"... N... Nói cái gì thế."

"Sao? Thấy dễ thương thì bảo dễ thương thôi."

"..."

Giờ Si-woo thể hiện tích cực một cách công khai. Tôi nhập vào cơ thể Lee Ji-eun thấy gánh nặng muốn chết, nhưng chủ nhân ban đầu của cơ thể này là Lee Ji-eun thì có vẻ không như vậy.

Lee Ji-eun đang là học sinh. Vì thế trước hành động này của Si-woo, trái tim cô ấy đã bắt đầu nghiêng ngả.

Tất nhiên nhìn Si-woo nhìn vào mắt tôi và nói như vậy lúc nãy, thành thật mà nói tôi cũng có suy nghĩ cậu ta khá đáng tin cậy.

Nhắc lại lần nữa, Si-woo của lần hồi quy đầu và lần thứ 2 là những sự tồn tại thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Xin lỗi những Si-woo lúc đó nhưng tôi không thấy tin tưởng.

Nhưng Si-woo của lần hồi quy này... khó nói nhưng là một sự tồn tại đáng tin cậy.

Si-woo đáng tin cậy. Cách diễn đạt này hơi kỳ nhưng đây chính là dáng vẻ Si-woo mà tôi mong muốn.

"Cậu đang nghĩ gì thế?"

"... Không nghĩ gì cả."

Si-woo lượn lờ trước mặt tôi. Thậm chí nhìn cậu ta cười mắt, tôi nghĩ tên này đúng là tay chơi.

Hành động mà mấy thằng đẹp trai tôi thỉnh thoảng thấy khi còn là đàn ông hay làm. Hành động mà những gã đàn ông được phụ nữ yêu thích thường làm.

Phụ nữ có thể không biết rõ nhưng giữa đàn ông với nhau cũng có nhiều thằng hay gọi là "thả thính". Khi ở với đàn ông thì ngồi im, nhưng khi con gái đến gần thì đột nhiên khoe cơ bắp... hoặc giả vờ tự nhiên như đang ở với đàn ông rồi skinship lén lút khi chơi game với con gái, vân vân.

Tôi biết tất cả những điều này nên khi thấy Si-woo của lần hồi quy này làm vậy, tôi chỉ thấy bối rối.

Si-woo thực sự đã thay đổi rất nhiều. Có lẽ nhờ ngoại hình đẹp trai mà Si-woo đã trở thành người có độ tin cậy (?)tăng vọt.

Trời hơi tối. Tất nhiên mới 6 giờ tối nên chỉ là bầu trời hơi sẩm tối. Dưới bầu trời đó, tôi và Si-woo bắt đầu đi bộ cách nhau nửa bước chân.

Bước chân cậu ta cứ định tiến lại gần tôi. Mỗi lần như thế tôi lại phải kiễng chân để đi trước nửa bước.

"Sao cậu cứ đi trước thế?"

"Tại cậu đi theo mà."

"Tớ đi theo không được à?"

Một câu nói của Si-woo. Trước câu nói đó, tôi khó mà nói gì được.

"... Tại sao cậu cứ định lại gần tớ thế."

"Cậu quên những gì đã nói ở quán Tteokbokki rồi à?"

"... Thật lòng sao?"

"Không biết tại sao cậu cứ tránh tớ, nhưng tớ bây giờ đơn giản là muốn đi bên cạnh cậu."

"..."

Một câu nói chứa đựng sự chân thành của Si-woo. Trước câu nói đó, tôi dừng bước, quay người đối mặt với cậu ta.

"Park Si-woo."

"Hử?"

"Thực lòng tớ không tin cậu."

Một câu nói trái ngược hoàn toàn với trái tim của Lee Ji-eun. Tôi cũng không biết tại sao mình lại như vậy nhưng câu nói này vô thức bật ra.

Si-woo hiện tại hoàn toàn không liên quan đến chuyện đó. Tức là Si-woo hiện tại không có tội tình gì cả.

Mặc dù vậy, tôi đang đẩy cậu ta ra xa với lý do tôi đã bị Si-woo của thế giới khác làm tổn thương. Bản thân tôi cũng không biết tại sao mình lại như vậy, nhưng lời nói đã thoát ra khỏi miệng tôi rồi.

"..."

Si-woo lặng lẽ nhìn tôi. Tôi lắc đầu vì cảm thấy có lỗi.

"Cảm ơn cậu đã đến thăm bệnh mỗi ngày."

Si-woo vẫn chỉ nhìn tôi. Tôi nhìn cậu ta và nói tiếp.

"Tớ cũng biết cậu hoàn toàn không hiểu tớ đang nói gì."

Người khác nhìn vào sẽ thấy tôi hoàn toàn là kẻ xấu, nhưng đáng tiếc là tôi là người đã thất vọng về con người tên Si-woo rất nhiều lần.

Si-woo của thế giới này thì khác. Là một sự tồn tại hoàn toàn khác. Dù lý trí biết rõ điều này, nhưng trái tim tôi khó mà chấp nhận được.

Giờ đã đỡ hơn nhiều. Nhưng tách biệt với điều đó, thực lòng tôi sợ hãi khi nghĩ đến việc lại phải chịu đau khổ ở thế giới này.

Trái tim bị lay chuyển bởi ý chí của người khác chứ không phải ý chí của tôi. Đó chính là vị trí chính xác của thứ gì đó yếu đuối và dễ gãy trong tôi đang trú ngụ trong cơ thể Lee Ji-eun.

Để thoát khỏi điều này, tôi đã chọn người khác không phải Si-woo. Tôi đã tích lũy tiền qua lần hồi quy trước.

Nhưng kết luận lại thì tình trạng của tôi không thay đổi được gì nhiều. Rốt cuộc, tôi là sự tồn tại phụ thuộc vào thế giới này. Ý chí của tôi chẳng qua chỉ là con búp bê được thiết kế để bị Si-woo chi phối hoàn toàn.

Tôi biết tất cả những điều này. Nhưng trước mắt Si-woo đang đối mặt với tôi, chắc chắn cậu ta sẽ thấy như tôi đang làm nũng.

Đã từng tự sát một lần nên chứng hoang tưởng của tôi trở nên trầm trọng. Tôi cứ phỏng đoán rằng người khác sẽ nghĩ thế này thế kia.

"... Xin lỗi."

"Không sao đâu. Ổn mà."

Si-woo tiến lại gần tôi. Si-woo cẩn thận đưa tay nắm lấy tay tôi.

Bàn tay tôi vô thức đưa cho cậu ta. Tôi nhìn bàn tay đang nắm chặt.

"Thực ra tớ không biết rõ cậu đã đưa ra quyết định tồi tệ đó với tâm trạng như thế nào."

Si-woo chưa từng hỏi tôi về lý do tôi chọn tự sát. Cậu ta nói chuyện với tôi như thể tôi chưa từng tự sát.

"Nếu tớ có gây ảnh hưởng dù chỉ một phần nào đó khiến cậu đưa ra quyết định đó, thì tớ thực sự xin lỗi."

"..."

Si-woo nói với vẻ mặt thực sự hối lỗi với tôi. Nghe lời cậu ta, tôi lại cảm thấy có lỗi với Si-woo.

Si-woo của lần hồi quy này không có lỗi gì cả. Tôi chỉ đang áp đặt Si-woo của thế giới khác lên cậu ta mà thôi.

Chỉ vì tôi bị tổn thương mà tôi đã nói không tin tưởng Si-woo, người hoàn toàn không liên quan.

Lỗi của tôi. Sai lầm của tôi. Rõ ràng là tôi sai nhưng cậu ta lại nói xin lỗi.

"... X... Xin lỗi."

Lời nói run rẩy thoát ra từ miệng tôi. Tôi không kìm chế được cảm xúc và cuối cùng bật khóc.

"X... Xin lỗi. Si-woo à."

"..."

"Không phải lỗi do cậu làm... Tớ... Tớ hức... hức..."

Trái tim không hiểu tại sao mình lại như thế này. Nước mắt cứ tuôn rơi mà tôi hoàn toàn không biết là vì cái gì.

Cảm giác cảm xúc bị hỏng hóc sau vụ tự sát. Cảm giác nghiêng về một phía như mất cân bằng trái phải.

Một sự tồn tại không thể làm gì ở thế giới này. Như thể điều duy nhất được phép đối với sự tồn tại đó là khóc nức nở... tôi cứ thế khóc òa lên.

Si-woo nhẹ nhàng ôm lấy tôi đang khóc. Tôi vô thức sà vào lòng cậu ta và khóc nức nở.

Bóng tối đã bao trùm. Đã đến giờ đèn đường cạnh ghế băng công viên bật sáng.

Tôi và Si-woo ngồi trên ghế băng. Vì xấu hổ nên tôi không dám nhìn Si-woo mà nhìn sang hướng khác.

"Lúc nãy thì khóc òa lên, giờ lại cư xử như lúc nãy rồi."

"... Đ... Đừng có để ý."

"Chẳng lẽ vì xấu hổ à?"

"L... Làm gì có chuyện đó?"

Tôi vô thức nổi cáu trước lời nói của Si-woo. Cậu ta chỉ ra quá chính xác lý do tôi hành động thế này nên tôi thấy xấu hổ.

"Hồi nhỏ cậu hay khóc nhè lắm mà."

"H... Hứ. Còn đỡ hơn cậu hồi nhỏ nhé."

"Hử? Hình như không phải thế đâu?"

Si-woo khiêu khích tôi. Dù không phải ký ức của tôi nhưng trong ký ức của Lee Ji-eun, cô ấy nhớ rằng Si-woo đã khóc khá nhiều.

Vì thế tôi vô thức nhìn Si-woo để nói về điều này. Ngay lập tức Si-woo đối mặt với tôi như đã chờ sẵn.

Tôi định quay đầu đi vì nghĩ mình lại bị lừa, nhưng lần này Si-woo không bỏ lỡ.

"Lại định chạy trốn à?"

"..."

"Đã thể hiện đến thế rồi, giờ tin tớ một chút không được sao?"

"... X... Xin lỗi vì đã bắt nạt cậu."

Xét theo một khía cạnh nào đó thì tôi đã bắt nạt Si-woo. Tôi cúi gằm mặt vì hối lỗi.

"Không phải chuyện đó."

"V... Vậy là gì."

"Tớ đã thể hiện như thế này rồi thì giờ cậu phải cho tớ câu trả lời chứ."

"C... Câu trả lời gì?"

"Tớ đã nói thích cậu, yêu cậu rồi thì cậu phải trả lời chứ."

"Gì... Gì cơ?"

Lời nói tích cực của Si-woo. Hiểu được ý nghĩa lời nói đó, tôi đành phải đỏ mặt.

Tóm lại là ý bảo hãy hẹn hò. Tôi sợ mình hiểu sai nên hỏi lại.

"Ý là... hẹn hò với tớ á?"

"Biết rồi còn gì."

"..."

Si-woo tỏ ra trơ trẽn. Cậu ta thậm chí còn mắt sáng long lanh nhìn tôi chằm chằm và nói những lời trơ trẽn này một cách đường hoàng.

Quá đường hoàng đến mức tôi không nói nên lời. Vì thế trong tình huống này lẽ ra tôi phải quát lại...

"... Tại... Tại sao lại là tớ?"

Lại thốt ra câu này.

"Tại sao là sao?"

"Th... Thì tức là th... thích ở điểm nào mà nói đ... đường hoàng thế hả."

Tôi cũng không biết tại sao mình lại nói những lời này. Cứ cư xử như một cô gái ở độ tuổi này vậy.

"Vì là chỗ quen biết từ nhỏ nên tớ biết rõ cậu là cô gái sâu sắc và đáng yêu đến thế nào."

"..."

Si-woo khen ngợi công khai. Thấy vậy, mặt tôi đỏ bừng đến mức sắp nổ tung.

"Thêm vào đó bơi cũng giỏi, hòa đồng với bạn bè và..."

Si-woo hơi khựng lại. Trước hành động của cậu ta, tôi đoán cậu ta định nói gì và chặn lời.

"Ng... Ngực cũng to nữa chứ gì?"

"Ha ha ha... ha."

Si-woo không phủ nhận. Nếu là Si-woo của lần hồi quy đầu thì tôi sẽ nghĩ "biết ngay mà", nhưng Si-woo hiện tại nói thế này thì tôi lại thấy tin tưởng.

Si-woo không nói dối mà nói thật lòng. Thậm chí cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi và nói những lời này nên tôi đành phải tin.

"... Xí."

"Chẳng lẽ cậu dỗi à?"

"... Thành thật mà nói lúc đó cậu phải bảo là không phải chứ?"

"C... Cái đó thì đúng nhưng nói dối là không phải thì khó lắm."

"... Thật thà cũng tốt đấy."

Si-woo nhìn tôi chằm chằm. Tôi nhìn cậu ta và thở dài.

"Có tự tin là sẽ không hối hận không?"

"... Hử?"

Si-woo tỏ vẻ hoang mang ngược lại. Tôi nhìn cậu ta và nói nghiêm túc.

"Có tự tin là sẽ không hối hận không hả?"

"Ý cậu là sao?"

"Thành thật mà nói tớ có thể sẽ hành động như vừa làm với cậu."

"..."

"Và thỉnh thoảng tớ cũng có thể cư xử khó chiều."

"Cái đó tớ biết rõ mà."

Si-woo mỉm cười. Tôi nhìn cậu ta và lắc đầu.

"Và..."

"Và?"

"Th... Thỉnh thoảng cũng hay thấy cô đơn nên..."

"..."

"Ph... Phải xoa đầu cho tớ nữa."

Lời nói vô thức bật ra. Lời nói chứa đựng tâm tư dồn nén của Lee Ji-eun đã bật ra.

"Kh... Không thì... không hẹn hò đâu."

Lee Ji-eun nói và sự xấu hổ là phần của tôi. Tôi chỉ biết đỏ mặt vì xấu hổ.

"Ji-eun của chúng ta dễ thương ghê."

"Đ... Đừng có chỉ nói dễ thương mà tr... trả lời đi!"

Si-woo mỉm cười trước lời tôi nói. Cậu ta cứ thế kéo tay tôi.

Hành động bất ngờ của cậu ta. Trước hành động đó, tôi không thể kháng cự và bị kéo đi.

Cứ thế đến sát mũi Si-woo. Si-woo cao hơn tôi một chút cứ thế hôn nhẹ lên trán tôi.

Cảm giác ấm áp cảm nhận được trên trán. Trước cảm giác đó, tôi đứng im bất động một lúc lâu.

"Thế nào? Thế này đã thành câu trả lời chưa?"

"..."

"Sao? Chưa đủ à?"

Si-woo định hôn lên trán lần nữa. Trước hành động của cậu ta, tôi lùi người lại ngay lập tức.

"T... Tớ muốn câu trả lời bằng l... lời nói cơ mà...!"

"Thể hiện bằng hành động còn thấm thía hơn lời nói mà."

"C... Cái đó thì đúng nhưng kh... không phải, cái đó với c... cái này khác nhau mà."

"Thế à? Vậy thì phải làm cho đến khi thay đổi suy nghĩ mới được."

"Đ... Đừng có làm!"

Tôi và Si-woo cứ thế tu thù. Cả hai bắt đầu hẹn hò trên ghế băng dưới ánh đèn đường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!