Chương 182: Tiết 2 Ngữ văn (2)
Lớp học đã lâu mới trở lại. Khi đến lớp, các bạn cùng lớp đến gần và hỏi thăm đủ điều.
"Sức khỏe ổn chưa?"
"Đau ốm thế nào mà nghỉ thế?"
"Không có chuyện gì chứ?"
Những câu hỏi dồn dập quá mức của bạn bè. Ngay cả khi thắng giải bơi lội toàn tỉnh cũng không được hỏi thăm nhiều đến mức này.
Đột nhiên nhận được sự quan tâm của tất cả bạn bè trong lớp khiến tôi cảm thấy áp lực. Dù vậy tôi vẫn mỉm cười và cảm ơn từng người.
"Cảm ơn các cậu đã lo lắng."
Trong khi đang tiếp chuyện bạn bè. Đột nhiên giữa đám học sinh bắt đầu xôn xao.
"Kìa bạn trai mày đến kìa."
"Không phải bạn trai tao nhé!"
"Chẳng lẽ Otaku cũng định đến bắt chuyện với Ji-eun à?"
"Ư... Nổi da gà."
Câu chuyện của bạn bè trong lớp. Vượt qua những câu chuyện đó, một người đàn ông đã đến trước mặt tôi.
Chiều cao khiêm tốn. Khuôn mặt xấu xí không thể so sánh với Si-woo. Thêm vào đó là cặp kính to và tiếng thở đáng sợ.
Người đàn ông đeo bảng tên Choi Eun-woo, hay còn gọi là Otaku, đứng trước mặt tôi.
"T... Tớ đã lo lắng lắm đấy. Ji-eun à."
Vừa nói xong, bạn bè trong lớp xôn xao ngay lập tức. Một số đứa cực đoan bắt đầu mỉa mai Otaku.
"Cứ ngồi yên ở chỗ mà xem anime đi, bò ra đây làm gì?"
"Ư ư... Buồn nôn."
"Đúng là Otaku cực hãm."
Những lời chỉ trích công khai nhắm vào Choi Eun-woo. Nhưng tôi nhìn thẳng vào Otaku và nói lời cảm ơn.
"Cảm ơn cậu đã lo lắng."
Nghe vậy, Otaku mở to mắt. Cậu ta mỉm cười và gật đầu.
"Nổi da gà... Vừa nãy nó cười à?"
"Ư ư... Tao sắp nôn rồi."
Những đứa con gái xung quanh tôi đều đã về chỗ. Đám con trai cũng về chỗ trước sự xuất hiện của Otaku.
Otaku đã trở thành sự tồn tại đáng ghét trong lớp đến mức đó. Lẽ ra tôi cũng nên ghét cậu ta... nhưng không thể làm thế được.
Lòng thương hại đối với cậu ta. Nguồn gốc của lòng thương hại đó khớp với ký ức khi còn là đàn ông của tôi.
Thời còn là đàn ông, tôi cũng có đời sống học đường không mấy suôn sẻ. Lúc đó tôi có ký ức đã học hành điên cuồng trong nỗi cô đơn.
Tất nhiên con đường hoàn toàn trái ngược với Otaku ám ảnh với anime, nhưng vì có mẫu số chung là sự cô đơn nên tôi có thể lờ mờ hiểu được tại sao cậu ta lại hành động như vậy.
Vì thế thật khó để đẩy Otaku ra xa như những người khác. Và trước mắt cậu ta cũng không gây hại gì cho tôi, thậm chí còn chịu đựng tiếng chỉ trích của bạn bè để đến hỏi thăm tôi.
Otaku thể hiện dáng vẻ hoàn toàn trái ngược với tôi lúc đó chỉ biết trốn tránh. Xét theo một khía cạnh nào đó, tôi cảm thấy cậu ta còn khá hơn tôi thời còn là đàn ông.
"Cảm ơn nhé."
Trước lời nói của tôi, Choi Eun-soo cúi gằm mặt. Cậu ta cứ thế quay về chỗ ngồi.
Si-woo nhìn cảnh đó chằm chằm. Si-woo lắc đầu và nói với tôi.
"Ji-eun hiền quá nên mới khổ đấy."
"Không phải thế đâu."
"Nhưng tại sao cậu lại bao che cho Otaku?"
Một câu nói của Si-woo. Trước câu nói đó, tôi nói bằng suy nghĩ của tôi chứ không phải của Lee Ji-eun.
"Là bạn đến hỏi thăm tớ mà."
Tôi hơi cau mày nói, Si-woo tỏ vẻ hối lỗi. Tôi nhìn cậu ta và gật đầu tạm.
"Chẳng lẽ dỗi rồi à?"
"Không phải đâu nhé."
Si-woo trêu đùa tôi. Tôi lười đáp lại trò đùa đó nên xua tay qua loa.
Không khí lớp học vui vẻ. Trong lớp học đó, không ai biết rằng có một người đàn ông đang mắt sáng lên nhìn tôi và Si-woo.
"Bu hi hi hít. Quả nhiên là Ji-eun."
Choi Eun-soo phát ra tiếng cười rợn người trong phòng. Việc cậu ta đến hỏi thăm Ji-eun đã lâu mới trở lại thôi cũng đủ khiến những đứa bạn khác trong lớp chỉ trích.
Khác với lũ rác rưởi đó, idol của cậu ta, Lee Ji-eun đã thực lòng cảm ơn và thậm chí còn mỉm cười.
Nụ cười thực sự xinh đẹp khi nghĩ lại. Nghĩ đến đó, Choi Eun-soo bắt đầu nuôi dưỡng ảo tưởng.
"C... Có khi nào Ji-eun-chan cũng thích mình không nhỉ...? Bu hít... Bu hít..."
Nụ cười âm hiểm của hắn. Những người khác đều ghét hắn nhưng chỉ có Ji-eun là không hành động như vậy.
Choi Eun-soo ảo tưởng điều này như thể thực ra Ji-eun cũng thích mình nhưng đang giấu giếm. Khi ảo tưởng lan rộng không kiểm soát, hắn bắt đầu lắp ghép mọi tình huống.
"Lũ khốn coi thường tao... Bu hít... Nếu không có lũ đó... Ji-eun cũng sẽ thổ lộ tình cảm với tao."
Nghĩ như vậy, hắn bắt đầu thấy gai mắt với lũ rác rưởi. Trong số đó, sự tồn tại đáng lo ngại nhất không ai khác chính là thằng Park Si-woo luôn lượn lờ bên cạnh Ji-eun.
Sự tồn tại có tất cả mọi thứ đến mức đáng ghét. Si-woo đẹp trai và học giỏi. Thậm chí còn là át chủ bài của câu lạc bộ bơi lội nam, là sự tồn tại mà tất cả con gái trong lớp đều muốn hẹn hò.
Sự tồn tại như thế cứ lượn lờ bên cạnh Ji-eun khiến Otaku bắt đầu thấy khó chịu. Hắn đang suy nghĩ xem phải làm gì với Si-woo ngay lập tức.
"Trước mắt các chức năng trong ứng dụng còn thiếu nên..."
Tạm thời hắn định từ từ giải phóng năng lực để xử lý thằng Si-woo. Choi Eun-soo nghĩ rằng một trong những chức năng được mở ra khi năng lực ứng dụng được giải phóng là tùy chọn thích hợp để loại bỏ Si-woo.
Ứng dụng Thôi miên có nhiều tùy chọn như thay đổi nhận thức chung, giảm nhận thức. Ở cuối cùng còn có tùy chọn như thay đổi cơ thể.
Lời giải thích đính kèm với tùy chọn đó. Đọc lời giải thích đó, Choi Eun-woo lại tiếp tục điệu cười rợn người.
Đường về nhà.
Si-woo dính chặt bên cạnh lượn lờ khiến tôi thấy phiền chết đi được. Bên cạnh đó là Mi-yoo dính vào như một set đồ.
Tôi bị kẹp giữa Mi-yoo và Si-woo, cuối cùng không chịu nổi nữa tôi nhìn hai người.
"Tớ sẽ về nhà một mình."
"Tại sao?"
"Sao thế?"
Cả hai đều mở to mắt ngạc nhiên. Tôi thở dài và chỉ vào hai người.
"Nóng chết đi được mà cứ dính vào."
Mùa hè. Lại là mùa hè cực nóng nên hai người cứ dính chặt bên cạnh khiến tôi thấy phiền chết đi được.
Ở trường có bật điều hòa nên không sao, nhưng ở ngoài trời nắng chang chang, độ ẩm cao nên cảm giác nhớp nháp khó chịu muốn chết.
Nhưng hai người không biết tâm trạng này của tôi mà cứ dính vào nên tôi càng bực mình hơn. Hơn nữa Lee Ji-eun ngực to. Vì thế mồ hôi đọng dưới chân ngực càng khiến tôi bực mình.
Thấy vẻ mặt đầy bực dọc của tôi, Mi-yoo và Si-woo. Hai người nhìn nhau và bắt đầu đổ lỗi cho nhau.
"Tại cậu mà Ji-eun giận rồi kìa."
"Sao lại tại tớ?"
"Cậu không có mắt à, con gái có chuyện cần nói với nhau mà cậu cứ xen vào là lỗi của cậu chứ."
"Không, tớ là... của Ji-eun..."
Si-woo suýt thì nói là bạn trai. Vì không muốn bị lộ ở trường nên tôi ra hiệu ngăn cậu ta lại.
May mắn là Si-woo biết ý. Cậu ta dừng lại ngay trước khi nói từ bạn trai và phản bác bằng lời khác.
"Vì tớ là bạn thanh mai trúc mã của Ji... Ji-eun mà."
"Định ca bài ca thanh mai trúc mã đến bao giờ? Có phải trẻ con đâu."
"Gì cơ, nói cái gì?"
Mi-yoo và Si-woo bắt đầu cãi nhau. Cả hai đều xuất thân từ câu lạc bộ bơi lội nên cãi nhau cũng rất kịch liệt.
Mi-yoo da trắng và ngực khủng. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ là cô gái yếu đuối, nhưng cô ấy mang bộ ngực to đó mà vẫn có thể lực tốt và sức khỏe tốt đến mức cạnh tranh với tôi ở giải toàn tỉnh.
Ngực càng to thì càng chịu nhiều lực cản của nước là chuyện đương nhiên. Mặc dù vậy mà cô ấy nhận được nhiều giải thưởng ngang ngửa Lee Ji-eun thì đủ biết cô ấy giỏi thế nào.
Si-woo, át chủ bài của câu lạc bộ bơi lội nam, cũng không kém cạnh. Ở câu lạc bộ bơi lội nữ tôi đứng nhất nhưng xét toàn bộ câu lạc bộ bơi lội thì Si-woo đứng nhất.
Chiều cao vượt trội và bờ vai rộng. Thậm chí tay dài và bàn tay to nên mỗi lần quạt nước là lao đi vùn vụt như con thuyền.
Thậm chí Si-woo còn chăm chỉ tập luyện. Việc Ji-eun bị mất trái tim vào tay Si-woo lần hồi quy này cũng là vì phần này.
Dù sao thì, cuộc chiến bắt đầu như thế. Tôi nhìn hai người rồi cứ thế quay người đi về nhà.
Thấy tôi không can ngăn mà đi về nhà, Mi-yoo và Si-woo hoảng hốt. Hai người dừng cãi nhau như chưa từng có chuyện gì và lại dính vào tôi.
"Hức. Ji-eun à. Si-woo đánh tớ. Mắng nó đi."
"Không, tớ có đánh đâu. Tớ không đánh con gái."
"Thế cái này là gì?"
Mi-yoo chìa cánh tay sưng đỏ ra. Thấy vậy, Si-woo càu nhàu.
"Cái đó là tại cậu định đấm tớ nên tớ đỡ, đành chịu thôi."
"Nhìn này. Nhân cách Si-woo lộ ra rồi nhé?"
"Gì cơ?"
Mi-yoo lè lưỡi lêu lêu. Cô ấy lấy tôi làm lá chắn để trêu chọc Si-woo.
"Không làm gì được chứ gì? Cay chứ gì?"
"Này! Jo Mi-yoo!"
"Không làm gì được nên chỉ biết hét thôi chứ gì?"
"Ha..."
Hai người thực sự khó chịu. Tôi thở dài và chỉ biết bịt tai lại.
Si-woo đã đến trước nhà Ji-eun. Sau khi đưa Ji-eun về tận nhà và vẫy tay chào tạm biệt, cậu ta trừng mắt nhìn Mi-yoo ngay bên cạnh.
"Này, Jo Mi-yoo. Cậu hơi quá đà rồi đấy?"
"Cậu mới quá đà ấy. Cậu làm như là bạn trai Ji-eun không bằng?"
"Là vợ tương lai nên phải làm thế này chứ."
"Gớm nữa."
Jo Mi-yoo cười khẩy. Thấy vậy, Park Si-woo lườm cô ấy.
"Định đánh à?"
"Nhắc lại lần nữa là tớ không đánh con gái."
"Nếu mà đánh thì bị ăn đòn ngay rồi."
Jo Mi-yoo không chịu thua câu nào. Thấy vậy, Park Si-woo thở dài và lắc đầu.
"Dù sao thì nóng chết đi được, đừng có đấu khẩu nữa mà về nhà đi."
"Cậu không về à?"
"Tớ thì..."
Si-woo định đợi Jo Mi-yoo đi rồi gọi Ji-eun ra hẹn hò. Không thể để lộ chuyện đó nên đành phải giả vờ về nhà.
"Hướng này mà."
"Tớ cũng hướng này."
Jo Mi-yoo cười bỉ ổi. Thấy vậy, Park Si-woo thở dài.
"Tiện đường thì đi cùng chút nhé?"
"Cậu cố tình đúng không?"
"Đương nhiên rồi. Không cần nhìn cũng biết tớ mà đi khuất là cậu định làm gì đó với Ji-eun ngay. Tưởng tớ không biết chắc?"
"Ha..."
Lời nói sắc bén của Jo Mi-yoo. Trước lời nói đó, Si-woo cuối cùng đành phải từ bỏ.
Tóm lại là phải cắt đuôi Jo Mi-yoo rồi quay lại nhà Ji-eun. Đành chịu thôi nhưng vì muốn hẹn hò với Ji-eun dễ thương nên cậu ta quyết định nhẫn nhịn.
"Nào vậy đi thôi."
"Dẫn đường đi."
Si-woo và Mi-yoo đi cùng một hướng như thế. Trên đường đi có thể thấy những khuôn mặt quen thuộc.
Ba nữ sinh côn đồ. Otaku đang bị những cô gái đó lôi đi.
"Otaku lại bị trấn lột rồi."
"Chúng ta có nên giúp không?"
Si-woo cũng thuộc diện ghét Otaku, nhưng nhìn thấy cảnh bị lôi vào ngõ hẻm trấn lột ngay trước mắt thế này. Si-woo tỏ vẻ không thể cứ thế đứng nhìn.
"Đừng có xen vào làm gì, cứ báo cảnh sát thôi."
"Dù sao cũng là bạn cùng lớp bị hại, phải giúp chứ?"
"Thôi đi."
Jo Mi-yoo cứ thế bỏ đi trước. Thấy vậy, Si-woo do dự một chút rồi định lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Lúc đó Si-woo chạm mắt với Otaku đang bị lôi đi. Cậu ta dừng việc gọi điện thoại cho cảnh sát và bắt đầu đi theo Mi-yoo như bị thứ gì đó mê hoặc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
