Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10325

Tập 01: Hai người bạn thuở nhỏ - Chương 13: Tin đồn không muốn biết và sự thật muốn hiểu

Hành lang sau giờ học rộn ràng tiếng trò chuyện và bước chân. Người đến câu lạc bộ, người chuẩn bị về, người tán gẫu với bạn – một buổi chiều bình thường của trường học.

Tôi và Aoi cùng hai senpai rời lớp, vừa đi vừa nói chuyện vu vơ.

Bỗng, cuộc trò chuyện của vài bạn cùng lớp gần đó lọt vào tai tôi.

“Vãi, sốc thật.”

“Gì thế?”

“Hồi nãy trước cổng trường, mày thấy Kosaka Marin với Shinomiya Kagura không?”

“Thấy chứ! Đúng là người thật, ngỡ ngàng luôn.”

“Mà này, nghe chuyện thằng Aizawa lúc đó chưa?”

“Aizawa? Thằng trầm trầm đó hả? Nó làm sao?”

“Mày không thấy à? Aizawa nói chuyện thân thiết với hai người đó lắm!”

“…Thật á?”

“Ừ, rồi cả ba còn bảo đi cà phê cùng nhau.”

“Hả!? Sao lại thế? Sao Aizawa lại quen được họ?”

“Chẳng biết… Nhưng nhìn không giống kiểu xa lạ, thân lắm.”

“Đỉnh quá… Lớp mình có nhân vật thế á?”

“Thật, bí ẩn vãi, như trận đấu trong mơ ấy.”

Tôi đứng sững. Tim đập mạnh.

“Cậu nghe thấy chứ?”

Aoi lên tiếng, giọng ngạc nhiên.

“Kei… với Kosaka Marin và Shinomiya Kagura?”

Tôi nghi ngờ tai mình.

Aoi, dường như nghĩ giống tôi, nhìn tôi, nhíu mày.

Kosaka Marin và Shinomiya Kagura, hai ngôi sao nổi tiếng.

Một người là diễn viên thanh khiết, một người là ca sĩ quyến rũ. Hai người đó ở cùng Kei?

“…Không thể nào.”

Aoi nói, giọng ngao ngán.

“Khó tin thật… nhưng nếu là thật thì sao?”

Tôi không giấu nổi bối rối, miệng khô khốc.

Kei ở trường luôn cô độc, chẳng thấy thân với ai.

Sao cậu ấy lại ở cùng người nổi tiếng?

Tôi không hiểu lí do. Nhưng chính vì không hiểu, tôi muốn biết.

“…Đi xác minh không?”

Tôi cố giữ bình tĩnh, nói.

“Được thôi… Xác minh thì có mất gì đâu.”

Aoi cười khổ, gật đầu.

“Vậy bọn anh đi cùng nhé.”

Godai-senpai bất ngờ chen vào.

“Hả?”

“Không, anh tò mò thôi. Chuyện về Kei hiếm lắm mà.”

Takamatsu-senpai cũng cười, nói thêm. Godai-senpai gật đầu đồng tình.

Tôi thấy kì lạ.

Cách nói của hai senpai như thể họ biết Kei.

Tôi tưởng họ chưa từng nói chuyện với Kei, nhưng liệu họ đã gặp ở đâu?

Liếc sang, tôi thấy Aoi cũng nghi hoặc nhìn hai người.

――Có gì đó không ổn.

Nhưng giờ không phải lúc đào sâu.

Tôi giữ mối nghi ngờ trong lòng, không nghĩ nhiều.

Giờ tôi chỉ muốn biết Kei đang làm gì, biểu cảm ra sao.

“Nhưng hai người biết quán cà phê họ đến là đâu không?”

Godai-senpai gọi từ phía sau.

“Nếu là quán Kei hay lui tới, chắc chỉ có một nơi, đúng không Miyabi?”

Lời Aoi khiến tôi gật đầu.

Từ hồi sơ trung, khi Kei dần xa cách, cậu ấy hay đến một quán cà phê một mình.

Vài lần tôi và Aoi đến nhà Kei, mẹ cậu ấy đã nói về nơi đó.

“…Ừ, đi thôi.”

Chúng tôi quyết định đến quán cà phê để xác minh sự thật.