Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11285

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 01: Hai người bạn thuở nhỏ - Chương 19: Buổi hẹn đầu tiên

Buổi trưa mùa đông, trước ga trung tâm thành phố ngập trong dòng người.

Có lẽ vì là ngày nghỉ, học sinh, các cặp đôi, và gia đình ôm túi mua sắm qua lại tấp nập. Ánh nắng xuyên qua kẽ các tòa nhà hòa vào không khí lạnh, làm bầu trời mùa đông thêm sáng trong.

Tôi len qua đám đông, nhìn quanh vòng xoay trước ga – nơi hẹn gặp. Đến sớm hai mươi phút không phải ngẫu nhiên… mà vì tôi bồn chồn.

Dưới trời lạnh, hơi thở tôi hóa trắng rõ ràng. Tôi xoa hai tay, vẫn đeo găng tay màu kem, thổi hơi ấm.

Tôi luồn tay vào trong áo khoác lông lạc đà, hơi co người.

Áo len be ôm sát, ấm áp. Gió nhẹ làm vạt váy đung đưa.

Tôi nắm chặt dây đeo túi xách, cảm giác chút ấm áp trở lại nơi đầu ngón tay lạnh giá.

Tránh dòng người, tôi đứng cạnh cột trước ga, ôm túi, kiểm tra điện thoại.

Chưa có tin nhắn từ Godai-senpai.

Tôi thở nhẹ, nghịch mép khăn quàng.

Đúng lúc đó.

“Này, em gái đang đợi ai à?”

Giọng đàn ông bất ngờ khiến tôi ngẩng lên.

Trước mặt là hai gã lạ, chừng hai mươi mấy. Một người mặc áo khoác đen, người kia khoác áo denim.

Cả hai gầy, khuôn mặt gọn gàng.

Tôi thoáng nhìn họ, rồi lập tức quay đi.

“Nếu bé đang đợi thì người đó chưa đến đúng không? Vậy đi uống trà với bọn anh đi?”

“Trời lạnh thế này, vào quán cà phê uống gì nóng, chờ mà nói chuyện với bọn anh cũng đỡ chán, nhỉ?”

Họ cười nhạt, từng bước tiến gần.

Tôi khẽ cau mày, lùi một bước.

“Xin lỗi, tôi có hẹn rồi.”

Tôi nói dứt khoát, không nhìn lại, định rời đi. Nhưng họ không dễ từ bỏ.

“Hẹn hò với bạn trai à?”

“Ừ… đại loại thế.”

Tôi đáp bừa để đuổi họ, nhưng bất ngờ, họ cười và tiếp tục nói.

“Ồ, thế thì tốt chứ. Dù sao anh ta chưa đến, nói chuyện chút thôi, có sao đâu?”

“Đúng đấy, hay bạn trai em hay ghen tuông?”

“Không phải vấn đề đó…”

Họ càng dai dẳng, tôi siết chặt ngón tay lạnh giá.

Tôi muốn thoát nhanh tình huống này. Dù nơi đây đông người, ai cũng bận rộn, chẳng ai để ý chúng tôi.

Đang lúng túng, một gã định tiến gần hơn. Đúng lúc đó――

Godai-senpai bất ngờ xuất hiện, đứng cạnh tôi, cười nhẹ nhìn hai gã.

“Xin lỗi, cô ấy đang khó chịu đấy. Dừng lại được không?”

Giọng quen thuộc, nhẹ nhàng mà ấm áp.

Anh mặc áo hoodie đen, khoác áo trắng, giản dị nhưng toát lên vẻ tinh tế.

Godai-senpai bước tới, đặt tay nhẹ lên vai tôi, nhìn xuống hai gã đang tán tỉnh với ánh mắt sắc lạnh.

“Xong chưa? Tôi nói lại, cô ấy khó chịu đấy.”

Anh thở nhẹ, đứng chắn trước tôi, liếc họ.

Dáng vẻ anh vừa ung dung, vừa thể hiện rõ ý bảo vệ tôi.

“Hả… là bạn trai của nó thật à?”

Hai gã trố mắt, lúng túng.

“Nhìn không giống thật. Tự nhiên xuất hiện, kiểu ‘bạn gái của tao’…”

“Cô ấy là bạn gái tôi thật. Xin lỗi, đừng làm phiền nữa, được chứ?”

Godai-senpai cười nhẹ, đặt tay lên vai tôi.

Hành động đó mang lại cảm giác an tâm.

“…Đúng vậy, anh ấy là bạn trai tôi.”

Tôi nói dứt khoát. Hai gã mặt méo mó, cuối cùng bỏ cuộc.

“Chán thật.”

“Thôi, xin lỗi nhé.”

Họ thở dài, nhún vai, biến mất vào đám đông.

Tôi thả lỏng vai, nhìn Godai-senpai.

“…Cảm ơn anh.”

“Chỉ làm chuyện hiển nhiên thôi. Làm sao anh bỏ qua được.”

Godai-senpai mỉm cười dịu dàng, chạm nhẹ vào khăn quàng của tôi.

Hành động ấy khiến lòng tôi khẽ rung.

Bình thường anh hay đùa, nhưng lúc này lại đáng tin. Sự bất ngờ ấy khiến tim tôi xao xuyến.

Tôi thấy không yên, như có gì đó khác lạ――

Ngón tay tôi nóng lên.

Lòng tôi lan tỏa một chút ấm áp.