Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Tập 01: Hai người bạn thuở nhỏ - Chương 18: Cơn bão mang tên Kyouko

Ánh sáng buổi sáng dịu dàng chiếu vào phòng.

Kim đồng hồ treo tường di chuyển, ánh nắng lướt trên sàn, làm mờ dần bóng đồ nội thất.

Bên ngoài, không khí mùa đông trong trẻo, qua cửa sổ là bầu trời xanh lạnh. Dù hơi thở có thể hóa trắng, trong phòng, hơi ấm từ lò sưởi dễ chịu, bao bọc buổi sáng tĩnh lặng.

Nhưng sự ấm áp đó không làm lòng tôi nhẹ đi.

Trong chăn, tôi kéo mền che đầu, cuộn người.

Như muốn ngủ đông, tôi nằm im.

Trong đầu là chuyện hôm qua.

――Ở quán cà phê với Marin và Kagura, đột nhiên Miyabi và Aoi xuất hiện.

Không cần nói, không khí trở nên kì lạ.

Miyabi và Aoi cảnh giác với Marin và Kagura, những người bám sát tôi. Họ không chịu thua, bắt đầu đáp trả.

Kết quả, trước mặt tôi, hai bên lườm nhau, lời qua tiếng lại.

Không khí đó không chỉ khó chịu.

Tôi phải cắt ngang, cố dàn xếp, nhưng chỉ để lại sự gượng gạo.

“…Hà.”

Sáng ra đã nặng lòng.

Tôi muốn nằm mãi trên giường. Không nghĩ gì, không lo gì, chỉ muốn ngày trôi qua lặng lẽ.

――Đúng lúc đó.

“Này, Kei! Có trong đó không? Chị mở cửa đây!”

Từ ngoài cửa phòng tôi ở tầng hai, giọng nói hào sảng quen thuộc vang lên.

Tim tôi giật thót.

“…Kyou-nee?”

Aizawa Kyouko.

Chị tôi là sinh viên đại học, bình thường sống một mình, sao sáng nay chị ta lại về nhà?

…Tôi có linh cảm chẳng lành.

“Này, em dậy chưa? Dậy rồi đúng không? Ok, chị vào đây!”

“Hả, khoan――”

Cạch!!

Chưa kịp ngăn, cửa bật mở.

Và――

“Em trai yêu dấu!!!!”

“Ối!?”

――BÙM!!

Trước mắt là mái tóc vàng dài và bộ ngực lớn của Kyou-nee rung rinh.

Tôi bị đè xuống giường, Kyou-nee nằm trên.

Mềm.

Nhưng… nặng!!

“Lâu lắm mới gặp! Nhớ em quá!!”

Gương mặt Kyou-nee gần sát, đẹp như người mẫu hay diễn viên.

Mũi thanh, môi cong mềm mại, mắt đầy quyết tâm.

Không chê vào đâu được. Dù là chị, tôi cũng phải thán phục.

Nhưng ngay sau đó――giọng chị vang bên tai, cảm giác bị đè khiến đầu óc tôi trống rỗng.

“Ư… Ư…! Kyou-nee, em không thở được――!!”

“Trời, vẫn yếu ớt như xưa! Phải nạp thêm năng lượng em trai thôi!”

“Nạp cái gì!? Chị nặng lắm, tránh ra đi!!”

“Không được! Lâu lắm mới nạp năng lượng em trai, để chị ôm chặt nào!”

Kyou-nee càng siết mạnh.

Cánh tay quấn quanh lưng tôi mạnh mẽ, khóa chặt.

Giãy giụa cũng vô ích.

Hơn nữa, gần quá.

Mùi hương ngọt từ tóc, má chạm làn da mềm, và――ngực.

“…Khó thở. Khó thở thật mà!!”

“Hả? Không phải em đang làm nũng à?”

“Không! Thật sự là em không thở được――!!”

Mặt tôi chìm trong ngực chị, ngạt thở.

“Sao thế, Kei? Muốn làm nũng thế à? Thôi được, để chị chiều!”

“Không phải làm nũng!! Thật đó――!!”

Tôi vùng vẫy, nhưng Kyou-nee vẫn cười vui vẻ.

“Sáng sớm chị đến đây làm gì!?”

Giãy giụa, tôi ngẩng mặt, hỏi. Kyou-nee nhìn tôi, nở nụ cười rạng rỡ.

“Còn gì nữa? Chúc mừng em giành giải.”

Chị vỗ nhẹ lưng tôi.

“Giành giải là chuyện hôm kia mà? Với lại cha mẹ đã――”

“Thì sao? Hôm nay chị trực tiếp chúc mừng thành tựu của em, có gì sai à?”

Chị nháy mắt.

“Muốn ăn gì? Thịt nướng? Sushi? Hay đồ tráng miệng cũng được. Cứ thích gì, chị bao. Hay… muốn khóa học yêu thương cả ngày với người chị yêu quý này?”

“…Hả?”

Đầu tôi trống rỗng.

“Hẹn hò với chị, nắm tay đi dạo phố? Xem phim, vai kề vai? Ăn tối ở nhà hàng ngắm cảnh đêm, rồi đến khách sạn――”

Chị nói đùa, giọng nhẹ nhàng… nhưng mắt thì nghiêm túc.

“Aaaa! Sáng sớm chị nói gì thế!?”

“Haha, hoảng gì? Nếu em muốn, chị sẵn sàng bất cứ lúc nào!”

Chị vuốt tóc, nói tỉnh bơ.

“Này, hồi nhỏ em bám chị suốt, đúng không? Hôm nay, em cứ như xưa đi, thoải mái làm nũng chị cũng được đó?”

Mắt chị như nài nỉ, như muốn tôi làm nũng.

“Đó là chuyện hồi nhỏ! Học sinh cấp ba mà làm nũng với phụ nữ thì…”

“Ồ, vậy là em coi chị là phụ nữ?”

Chị nheo mắt, cười khiêu khích.

“Không phải thế…!”

“Vậy quyết định rồi. Hôm nay chị em mình thân mật cả ngày!”

“Không, em chưa quyết gì cả!?”

Sức ép của chị khiến tôi lùi bước.

“Hừ, chị chỉ đề xuất thôi. Chọn gì là quyền của em, nhưng dù gì chị cũng sẽ đi cùng, chuẩn bị tinh thần đi.”

“Hả…”

Thấy tôi lúng túng, Kyou-nee cười hài lòng.

“Rốt cuộc em chọn gì? Cứ nói món em thích đi.”

“…Vậy trưa chị bao em ăn nhé.”

“Ok, chốt!”

Chị gật đầu hài lòng. Đúng lúc đó――

“Được rồi, nhân dịp chúc mừng, ôm thêm cái nữa!”

“Hả, khoan――”

――BÙM!!

Chị lại lao vào ôm tôi, mạnh hơn trước.

“Ư…! Chờ――!”

“Ôi, em trai, đỉnh thật! Yo yo, chị khen hết mình đây nè!”

Chị ôm chặt, xoa đầu tôi.

“Chờ! Cổ… khó thở!!”

“Hử? Cứng người thế, ngại à?”

“Không! Chỉ là cổ bị siết thôi!!”

Chị ôm chặt hơn, mặt tôi lại chìm trong ngực chị.

“Ư!?”

…Mềm.

Nhưng không thở được.

“Hử? Thích ngực chị thế à?”

“Không… Thật đó… Em tèo mất…!”

Thấy tôi vùng vẫy, Kyou-nee cuối cùng cũng nhận ra.

“…Ồ, xin lỗi. Chị quá đà rồi.”

Chị thả tôi, tôi hít thở sâu.

Cơ thể được tự do, tôi thả lỏng vai.

Lần thứ mấy rồi…

“Hà hà… Tha cho em đi.”

Kyou-nee cười khổ.

“Xin lỗi, lâu rồi chị mới gặp em nên chị hơi phấn khích.”

“Không phải chuyện phấn khích là xong đâu…”

Tôi rã rời, nhìn chị.

“Kyou-nee lúc nào cũng mạnh bạo quá.”

“Haha, thôi, được nhận tình yêu của chị thế này, chấp nhận đi.”

“Không phải vấn đề nhận hay không…”

“Này, giờ em thở được rồi đúng không?”

“Bây giờ thì đúng.”

Chị cười, vỗ nhẹ đầu tôi.

“Dù sao, hôm nay chị sẽ chúc mừng hết mình, chuẩn bị đi!”

Tôi, vẫn chưa thở đều, gật đầu ngao ngán.

“…Rồi, được thôi.”

Hôm qua chuyện ở quán cà phê làm tôi chán nản, nhưng Kyou-nee chúc mừng nhiệt tình thế này, cũng không tệ.

Nghĩ vậy, lòng tôi nhẹ đi chút.

Dù cơn bão này thì…

“Từ giờ tới trưa vẫn còn sớm, em cứ nghỉ đi.”

“…Ừ, cảm ơn Kyou-nee.”

Tôi nói thật lòng, chị gật đầu hài lòng.

“Ok, vậy chị thư giãn trong phòng em nhé!”

“Hả?”

Chưa kịp phản ứng, chị ngồi phịch xuống giường tôi.

“Có mùi của Kei, giường nhà đúng là thoải mái!”

“Khoan! Đây là giường em mà!? Mùi gì là sao!?”

“Giường em cũng là giường chị. Không cãi!”

Chị khoanh tay, ưỡn ngực, vẻ đắc thắng.

――Thật, chẳng bao giờ thay đổi.

Bị chị lấn lướt là chuyện thường, nhưng khoảng thời gian ồn ào mà ấm áp thế này, cũng không tệ.

Tôi nhún vai, khẽ mỉm cười.

******

P/S: Phờ lót tờ xì quít. <(")